7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ-PHÚC CHO AI HIỀN LÀNH

 

  •  
    Tinh Cao - Feb 19 at 1:45 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Bát Phúc: Bài 4

     

     Phúc cho ai hiền lành

     

    A woman gives Pope Francis a bouquet of flowers at the General Audience

     

    Thái độ hiền lành được tỏ hiện ở những lúc xung khắc,

    cho thấy cách thức con người phản ứng trước tình trạng thù địch.

     

     

    Hiền lành là khả năng chiếm đoạt tâm can...

    Trái "đất" được chiếm lấy bằng đức hiền lành đó là phần rỗi của người anh em

     

    Pope Francis at the general audience in Paul VI Hall Jan. 22, 2020. Credit: Daniel Ibanez/CNA.

     

    Chẳng có mảnh đất nào tuyệt vời hơn là cõi lòng của người khác;

    chẳng có lãnh thổ nào tuyệt vời hơn để chiếm hữu bằng trở lại sống bình an với một người anh em.

     

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

     

    Trong bài giáo lý hôm nay, chúng ta tập trung vào mối phúc thứ ba trong Bát Phúc ở Phúc Âm Thánh Mathêu: "Phúc cho ai hiền lành, vì họ sẽ được thừa hưởng đất làm của mình vậy" (5:5). Chữ "hiền lành" được sử dụng ở đây, theo nghĩa đen, là tinh tế, mềm mại và dịu dàng, không bạo động. Thái độ hiền lành được tỏ hiện ở những lúc xung khắc, cho thấy cách thức con người phản ứng trước tình trạng thù địch. Bất cứ ai cũng có thể gieo rắc sự hiền lành khi tất cả đều bình lặng, thế nhưng người ta sẽ phản ứng ra sao "khi bị đè nén", lúc bị tấn công, bị xúc phạm, bị hành hung?

     

    Thánh Phaolô đã nhắc lại ở một đoạn "hiền lành và dịu dàng của Chúa Kitô" (2Corinto 10:1). Phần thánh Phêrô nhắc lại thái độ của Chúa Giêsu trong cuộc Khổ Nạn: "Người không đáp trả hay đe dọa, vì Người ký thác cho Đấng phân xử công minh" (1Phero 2:23). Thái độ hiền lạnh của Chúa Giêsu được chứng kiến thấy mãnh liệt nhất là ở nơi cuộc Khổ Nạn của Người.

     

    Trong Thánh Kinh, chữ "hiền lành" cũng là người không có sản vật trên trần thế; bởi thế chúng ta mới bật ngửa ra trước sự kiện là Mối Phúc thứ ba này nói rằng kẻ hiền lành thực sự "sẽ được đất làm của mình vậy".

     

    Thật vậy, Mối Phúc này là mối phúc được trích từ Thánh Vịnh 37, bài Thánh Vịnh chúng ta đã nghe ngay mở đầu bài giáo lý. Ở trong đó, thái độ hiền lành và việc sở hữu trái đất này liên hệ với nhau. Tuy nhiên, hai điều này được coi như như bất tương hợp. Thật thế, việc sở hữu trái đất này là phạm vi tiêu biểu của những gì là xung khắc: thường xẩy ra những tranh chấp về một lãnh thổ, tranh chấp về quyền bá chủ một vùng nào đó. Trong các cuộc chiến tranh thì kẻ mạnh là người thắng thế và chiếm lấy các vùng đất khác.

     

    Tuy nhiên, chúng ta hãy nhìn vào động từ được sử dụng để nói đến vấn đề sở hữu của kẻ hiền lành, đó là họ không chiếm hữu trái đất. Không, câu đó không nói rằng "phúc cho ai hiền lành vì họ sẽ chiếm được / conquer trái đất", mà là họ sẽ "thừa hưởng / inherit" trái đất. Phúc cho ai hiền lành vì họ sẽ "thừa hưởng" trái đất. Theo Kinh Thánh thì động từ "thừa hưởng" có một ý nghĩa còn bao rộng hơn nữa. Đúng thế, Dân Chúa kêu gọi "việc thừa hưởng" này là mảnh đất Israel, tức là Đất Hứa.

     

    Mảnh đất đó là một hứa hẹn và là một tặng ân cho Dân Chúa, và nó trở nên một dấu hiệu cho một cái gì đó còn lớn lao hơn nhiều so với một lãnh thổ vậy thôi. Tôi xin được chơi chữ như thế này, có một thứ "đất" là Nước Trời, tức là, mảnh đất chúng ta đang tiến về, là Trời mới và đất mới chúng ta đang hướng tới (Cf. Isaiah 65:17; 66:22; 2 Peter 3:13; Revelation 21:1). Vậy, con người hiền lành là kẻ "thừa hưởng" những lãnh thổ cao quí nhất. Họ không phải là một kẻ nhút nhát, một con người "yếu hèn" tìm kiếm một thứ luân lý thủ lợi tránh né các vấn đề. Hoàn toàn ngược lại! Họ là con người đã lãnh nhận được quyền thừa hưởng nơi Thiên Chúa; họ bênh vực tặng ân này của mình, tặng ân của Thiên Chúa, bằng cách canh chừng lòng thương xót, tình huynh đệ, lòng tin tưởng cùng với những con người ôm ấp niềm hy vọng.

     

    Đến đây, chúng ta cần phải nói đến tội giận dữ, một tác động bạo lực, được thúc đẩy bởi những gì thì chúng ta tất cả đều biết. Ai là người thỉnh thoảng đã tỏ ra giận dữ? Tất cả mọi người. Chúng ta cần phải bảo tồn Mối Phúc này và tự vấn xem biết bao nhiêu là điều chúng ta đã hủy hoại bởi giận dữ? Biết bao nhiêu là điều chúng ta đã bị mất đi? Một giây phút giận dữ có thể hủy hoại rất ư là nhiều điều; con người ta  mất tự chủ và con người không trân trọng những gì thật là quan trọng, nên con người có thể hủy hoại mối liên hệ với một người anh chị em, đôi khi đi đến chỗ hết thuốc chữa. Rất nhiều anh chị em không nói chuyện với nhau lâu dài, chỉ vì giận dữ; họ tách biệt khỏi nhau. Đó là những gì phản lại với hiền lành. Hiền lành thì qui tụ còn giận dữ thì phân tán.

     

    Hiền lành thắng đoạt rất nhiều sự. Hiền lành là khả năng chiếm đoạt tâm can, khả năng gìn giữ tình bằng hữu, cùng rất nhiều điều khác nữa, vì thành phần giận dữ nhưng sau đó lắng dịu xuống, họ nghĩ lại và lấy lại quân bình, nhờ đó họ có thể tái thiết một cách hiền lành.

     

    Trái "đất" được chiếm lấy bằng đức hiền lành đó là phần rỗi của người anh em được Phúc Âm Thánh Mathêu nói tới: "Nếu họ nghe các con thì các con đã chiếm được người anh em của các con" (18:15). Chẳng có mảnh đất nào tuyệt vời hơn là cõi lòng của người khácchẳng có lãnh thổ nào tuyệt vời hơn để chiếm hữu bằng trở lại sống bình an với một người anh em. Đó là trái đất được thừa hưởng bằng đức hiền lành vậy!

     

    https://zenit.org/articles/popes-general-audience-on-the-3rd-beatitude-full-text/

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC - PHÚC CHO AI THAN KHÓC

 

  •  
    Tinh Cao - Feb 12 at 5:51 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Bát Phúc: Bài 3

     

     Phúc cho ai than khóc

     

     

    một nỗi sầu thương nội tâm dẫn đến mối liên hệ với Chúa và với tha nhân - đến mối liên hệ mới mẻ với Chúa và với tha nhân.

     

     

    một gương mặt dần dìa nước mắt thì tuyệt vời khôn tả

     

    Pope Francis at the General Adience

     

    Xin Chúa ban cho chúng ta ơn biết yêu thương một cách dồi dào, yêu thương với một nụ cười,

    bằng việc cận kề, bằng việc phục vụ cũng như bằng những giọt nước mắt.

     

     

    Xin chào anh chị em thân mến!

    Chúng ta đã thực hiện cuộc hành trình theo các Mối Phúc Thật, và hôm nay chúng ta dừng lại ở phúc thứ hai: "Phúc cho những ai than khóc, vì họ sẽ được an ủi"

    Theo tiếng Hy Lạp mà Phúc Âm được viết ra thì Mối Phúc Thật này được diễn tả bằng một động từ không ở thể thụ động - thật vậy, Phước Nhân này không chịu đựng việc than khóc - mà là ở thể chủ động: họ bị hoạn nạn. Họ than khóc ở bên trong. Đó là thái độ trở nên tâm điểm của linh đạo Kitô giáo và là thái độ đã được các Vị Tổ Phụ Tu Rừng, những đan sĩ đầu tiên trong lịch sử, gọi là "penthos", một nỗi sầu thương nội tâm dẫn đến mối liên hệ với Chúa và với tha nhân - đến mối liên hệ mới mẻ với Chúa và với tha nhân.

    Trong Thánh Kinh, việc khóc than này có khai khía cạnh: trước hết là khóc than vì người chết hay khổ đau về một ai đó. Khía cạnh kia là khóc lóc vì tội lỗi - vì tội lỗi của bản thân nình, khi tấm lòng rỉ máu bởi đã xúc phạm đến Thiên Chúa và đến tha nhân của mình. Bởi thế mà nó là những gì liên quan tới người khác đến độ gắn bó mình với họ trong việc chia sẻ nỗi đớn đau của họ. Có những con người vẫn sống xa cách biết quay gót trở lại. Trái lại, thật là hệ trọng về những con người khác làm cho lòng chúng ta đau nhức.

    Tôi đã thường nói đến tặng ân khóc lóc, và nó là một tặng ân cao quí biết bao (Cf. Post-Synodal Apostolic Exhortation Christus Vivit, 76; Address to Young People of Saint Thomas University, Manila, January 18, 2015; Homily on Ash Wednesday, February 18, 2015). Một con người yêu thương có thể tỏ ra lạnh lùng được chăng? Một con người yêu thương có thể nào lại không biết hành sử, lại không có phận sự? Chắc chắn là không; có thành phần sầu đau để an ủi, thế nhưng đôi khi cũng có những kẻ được an ủi bị sầu đau, để tái khơi dậy nơi con người bất khả cảm kích ấy trước nỗi đớn đau của kẻ khác.

    Việc khóc thương, chẳng hạn, là một đường lối cay đắng, thế nhưng nó có thể trở thành hữu dụng trong việc mở mắt nhìn đời và nhìn thấy được cái giá trị linh thánh bất khả thay thế của từng người, và trong lúc ấy người ta mới nhận ra rằng thời gian ngắn ngủi biết bao.

    Còn một ý nghĩa nữa nơi Mối Phúc có tính chất mâu thuẫn này, đó là khóc than vì tội lỗi. Ở đây cần phải phân biệt như thế này: có những con người tỏ ra tức giận vì họ sai lầm, nhưng đó là thái độ kiêu hãnh. Trái lại, có những người khóc than vì thiệt hại đã gây ra, vì bỏ qua không làm việc lành, vì phản bội lại với mối liên hệ với Thiên Chúa. Có cả nỗi sầu đau bởi không được yêu thương, một nỗi sầu đau xuất phát từ việc ấp ủ đời sống của những người khác trong lòng. Ở đây người ta than khóc vì họ không đáp ứng Chúa, Đấng yêu thương chúng ta quá nhiều, và ý nghĩ làm cho người ta cảm thấy buồn bởi họ đã bỏ qua không hành thiện. Đó là cảm quan về tội lỗi. Họ nói: "Tôi đã làm tổn thương người tôi thương yêu", và điều này làm cho người ta cảm thấy đớn đau đến rơi lệ. Chúc tụng Thiên Chúa nếu có được những giọt nước mắt ấy!

    Đây là vấn đề về những lỗi lầm của con người cần phải đối diện - khó khăn nhưng quan trọng. Chúng ta nghĩ đến những giọt nước mắt của Thánh Phêrô, những giọt lệ đã dẫn ngài đến một tình yêu mới mẻ và chân thật hơn nhiều: nó là một thứ than khóc thanh tẩy, canh tân. Thánh Phêrô đã nhìn Chúa Giêsu và đã khóc: cõi lòng của ngài đã được đổi mới. Khác với Giuđa, con người không chấp nhận lầm lỗi của mình, và khốn thay đã đi đến chỗ tự vẫn. Đó là tặng ân Thiên Chúa ban cho để hiểu được tội lỗi; đó là một tác động của Thánh Linh. Tự mình, chúng ta không thể nào hiểu được tội lỗi. Đó là một ân sủng chúng ta cần phải cầu nguyện. Lạy Chúa, xin cho con hiểu được sự dữ con đã làm và sự dữ con có thể gây ra. Đó là một tặng ân rất cao cả, và sau khi hiểu được như thế thì mới có thể than khóc theo lòng thống hối.

    Một trong những vị đan sĩ thuở ban đầu là Thánh Ephrem người Syria, nói rằng một gương mặt dầm dìa nước mắt thì tuyệt vời khôn tả (Cf. Ascetic Address). Vẻ đẹp của lòng thống hối, vẻ đẹp của việc khóc than, vẻ đẹp của việc ăn năn! Bao giờ cũng thế, đời sống Kitô hữu thể hiện tuyệt vời nhất ở nơi lòng thương xót. Ai chấp nhận nỗi đớn đau liên hệ với tình yêu là người khôn ngoan và có phúc, vì họ sẽ nhận được niềm an ủi của Thánh Linh, đó là niềm êm ái dịu dàng của Thiên Chúa, Đấng tha thứ và là Đấng chỉnh sửa. Thiên Chúa bao giờ cũng thứ tha: chúng ta đừng quên điều ấy. Thiên Chúa luôn tha thứ, cho dù là những tội ghê rợn nhất, bao giờ cũng thế. Vấn đề là ở nơi chúng ta, thành phần cảm thấy mệt mỏi trong việc xin tha thứ. Chúng ta khép kín bản thân mình lại và không xin cho được ơn thứ tha. Đó là vấn đề, nhưng Ngài vẫn có đó để tha thứ. Nếu chúng ta luôn nhớ rằng Thiên Chúa "không xử với ta như ta đáng tội, cũng không trả oán cho ta theo lỗi của ta" (Thánh Vịnh 103:10), thì chúng ta sống trong lòng thương xót và trong nỗi cảm thương, và tình yêu hiện lên trong chúng ta. Xin Chúa ban cho chúng ta ơn biết yêu thương một cách dồi dào, yêu thương với một nụ cười, bằng việc cận kề, bằng việc phục vụ cũng như bằng những giọt nước mắt.

    https://zenit.org/articles/holy-fathers-february-12-general-audience-full-text/

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ- ĐỨC MẸ DÂNG CHÚA

  •  
    Tinh Cao <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>
    To:TDCTT googlegroup,This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.,This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.,CMC-THDC,This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
    Unsubscribe
     
    Feb 2 at 9:10 AM
     
     

     

    ĐTC PHANXICÔ - HUẤN TỪ TRUYỀN TIN LỄ ĐỨC MẸ DÂNG CHÚA TRONG ĐỀN THÁNH 2/2

     

    Pope Francis during his Sunday Angelus in St Peter's Square

    Câu chuyện này cũng khiến chúng ta chú ý tới gương mẫu của một số nhân vật.

    Họ được qui tụ lại vào lúc họ cảm thấy được cuộc hội ngộ với Chúa, ở nơi Người tỏ mình ra và gần gũi với con người.

    Đó là Mẹ Maria và Thánh Giuse, là ông Simeon và bà Anna,

    những vị cho thấy những mô phạm về lòng hiếu khách cùng với việc hiến dâng đời mình cho Chúa.

    Bốn vị này không giống nhau; tất cả đều khác nhau,

    thế nhưng tất cả đều tìm kiếm Thiên Chúa và tất cả đều để cho mình được Chúa dẫn dắt đời mình.

    Thánh ký Luca diễn tả tất cả 4 vị ở một thái độ lưỡng diện: một thái độ chuyển động và một thái độ ngỡ ngàng.

     

     

    Xin chào anh chị em thân mến!

    Hôm nay chúng ta cử hành lễ Dâng Chúa, khi hài nhi mới sinh Giêsu được Trinh Nữ Maria và Thánh Giuse hiến dâng trong Đền Thờ. Ngày Đời Thánh Hiến Tu Trì cũng được cử hành vào ngày này, một ngày nhắc nhớ đến kho tàng trong Giáo Hội về những con người theo Chúa một cách gắn bó qua các lời khuyên phúc âm.

    Bài Phúc Âm (Cf. Luca 2:22-40) thuật lại là 40 ngày sau khi được hạ sinh của mình, hài nhi Giêsu được cha mẹ đem Người lên Giêrusalem để dâng hiến Người cho Thiên Chúa, như được Luật Do Thái qui định. Trong khi diễn tả một nghi thức theo truyền thống, câu chuyện này cũng khiến chúng ta chú ý tới gương mẫu của một số nhân vậtHọ được qui tụ lại vào lúc họ cảm thấy được cuộc hội ngộ với Chúa, ở nơi Người tỏ mình ra và gần gũi với con ngườiĐó là Mẹ Maria và Thánh Giuse, là ông Simeon và bà Anna, những vị cho thấy những mô phạm về lòng hiếu khách cùng với việc hiến dâng đời mình cho Chúa. Bốn vị này không giống nhau; tất cả đều khác nhau, thế nhưng tất cả đều tìm kiếm Thiên Chúa và tất cả đều để cho mình được Chúa dẫn dắt đời mình. Thánh ký Luca diễn tả tất cả 4 vị ở một thái độ lưỡng diện: một thái độ chuyển động và một thái độ ngỡ ngàng.

    Thái độ đầu tiên là chuyển độngMẹ Maria và Thánh Giuse đi lên Giêrusalem. Về phần mình, ông Simeon, được Thần Linh thúc đẩy, cũng lên Đền Thờ, trong khi đó bà Anna là người ngày đêm không ngừng phụng sự Thiên Chúa. Nên bốn nhân vật chính ở đoạn Phúc Âm này cho chúng ta thấy rằng đời sống Kitô hữu cần phải năng động và sẵn sàng tiến bước, để mình được Thánh Thần hướng dẫn. Thái độ bất động là những gì bất xứng với chứng từ Kitô giáo và sứ vụ của Giáo Hội. Thế giới này đang cần đến những Kitô hữu trên đà chuyển động; thành phần không biết mệt mỏi bước đi trên những con đường của đời sống, để mang cho tất cả mọi người lời an ủi của Chúa Giêsu. Hết mọi con người đã chịu phép rửa đều nhận được ơn gọi công bố, công bố một điều gì đó, công bố Chúa Giêsu - ơn gọi thực hiện sứ vụ truyền bá phúc âm hóa đó là loan truyền Chúa Giêsu! Các giáo xứ và các cộng đồng giáo hội khác nhau đều được kêu gọi để nuôi dưỡng việc dấn thân của mình cho giới trẻ, cho các gia đình và cho giới lão thành, nhờ đó tất cả mọi người có được cảm nghiệm Kitô giáo, sống đời sống và sứ vụ của Giáo Hội như những nhân vật chính.

    Thái độ thứ hai, được Thánh Luca trình bày về 4 nhân vật này trong câu chuyện đó là ngỡ ngàng. Mẹ Maria và Thánh Giuse "đã ngỡ ngàng về những gì nói về Người (Chúa Giêsu)" (câu 33). Thái độ ngỡ ngàng cũng là một phản ứng hiển nhiên của cụ Simeon, vị mà nơi Con Trẻ Giêsu đã tận mắt nhìn thấy ơn cứu độ do Thiên Chúa ban cho dân của Ngài, một ơn cứu độ mà ông đã bao năm đợi chờ. Đối với bà Anna cũng thế, vị "đã dâng lời cảm tạ Thiên Chúa" (câu 38) và đã đi đến chỗ nói cho dân chúng về hài nhi Giêsu. Bà là một con người huyên thuyên thánh đức; bà đã nói chuyện tốt đẹp, bà đã nói năng về những điều tốt lành, chứ không phải là những gì xấu xa bậy bạ. Bà đã nói, bà đã loan truyền, bà là một vị thánh đi đây đó, giúp cho các nơi thấy Chúa Giêsu. Những nhân vật tin tưởng này được bao vây trong trạng thái ngỡ ngàng, vị họ để cho bản thân họ được các biến cố đang xẩy ra trước mắt họ chiếm đoạt và thu hút. Khả năng bỡ ngỡ trước những gì xẩy ra chung quanh mình là những gì nuôi dưỡng cảm nghiệm tôn giáo và làm cho cuộc hội ngộ với Chúa sinh hoa kết trái. Trái lại, việc không thể bỡ ngỡ khiến con người ta trở nên lạnh lùng lãnh đạm và nới rộng thêm khoảng cách giữa đường lối đức tin và đời thường. Hỡi anh chị em, hãy luôn chuyển động, bằng cách để cho bản thân mình hướng về những gì là bỡ ngỡ lạ lùng!

    Xin Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta hằng ngày biết chiêm ngưỡng Chúa Giêsu, Tặng Ân do Chúa Cha ban cho chúng ta, và hãy để mình được Ngài thu hút vào việc chuyển động của tặng ân này, bằng nỗi hân hoan ngỡ ngàng, nhờ đó cả cuộc đời của chúng ta trở nên lời chúc tụng ngợi khen Thiên Chúa trong việc phục vụ anh chị em.

     

    https://zenit.org/articles/angelus-address-on-the-feast-of-the-presentation-of-the-lord-full-text/

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --

     

DỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ -ĐTC - 8 MỐI PHÚC THẬT

  •  
    Tinh Cao

    Feb 5 at 8:06 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Bát Phúc: Bài 2

     

     Phúc cho ai nghèo khó trong tinh thần

     

    2020.02.05 Udienza Generale

     

    "Nghèo khó trong tinh thần" là những ai nghèo hay cảm thấy nghèo khổ,

    là những con người ăn mày ăn xin ở thẳm sâu con người họ.

     

     

    Những ai biết quí mến điều thiện thực sự hơn chính bản thân mình mới thực sự cai trị.

     

    Pope Francis at the general audience on March 18, 2015. Credit: Daniel Ibanez/CNA.

     

    Chúng ta cần phải luôn tìm kiếm cái tự do của cõi lòng,

    cái tự do bắt nguồn từ nỗi khó nghèo của bản thân chúng ta.

     

     

    Xin chào anh chị em thân mến!

    Hôm nay chúng ta đối diện với mối phúc đầu tiên trong Bát Phúc của Phúc Âm Thánh Mathêu. Chúa Giêsu bắt đầu công bố đường lối dẫn đến hạnh phúc của Người bằng một loan báo rằng: "Phúc cho những ai nghèo khó trong tinh thần, vì nước trời thuộc về họ" (5:3). Một đường nẻo lạ lùng và một đối tượng xa lạ của hạnh phúc, đó là nghèo khó.

    Chúng ta cần phải tự hỏi xem "nghèo khó" ở đây có nghĩa là gì? Nếu Thánh Mathêu chỉ sử dụng chữ này thì ý nghĩa chỉ là những gì về kinh tế, tức là nói đến thành phần có ít của cải hay không đủ phương tiện hỗ trợ và cần được người khác giúp đỡ.

    Thế nhưng, Phúc Âm của Thánh Mathêu, không như của Thánh Luca, nói về "nghèo khổ trong tinh thần". Nó có nghĩa là gì? Tinh thần, theo Thánh Kinh, là hơi thở sự sống Thiên Chúa thông truyền cho Adong; nó là chiều kích thâm sâu nhất của chúng ta, chúng ta nói về chiều kích tinh thần, chiều kích thân mật nhất, chiều kích làm cho chúng ta là những con người, cốt lõi sâu xa của hữu thể chúng ta. Vậy thì "nghèo khó trong tinh thần" là những ai nghèo hay cảm thấy nghèo khổ, là những con người ăn mày ăn xin ở thẳm sâu con người họ. Chúa Giêsu công bố là họ có phúc, vì Nước Trời thuộc về họ.

    Biết bao lần chúng ta đã được bảo cho biết ngược lại! Bạn cần phải là một cái gì đó trong đời, cần phải là một ai đó... Bạn cần phải có tên tuổi... Đó là nơi xuất phát ra tâm trạng lẻ loi cô độc và bất hạnh, ở chỗ, nếu tôi là "một ai đó", thì tôi đối đầu với những người khác và sống trong mối ám ảnh bởi cái tôi của mình. Nếu tôi không chấp nhận nghèo nàn, thì tôi ghét tất cả những gì nhắc nhở tôi về nỗi yếu hèn của tôi. Vì nỗi yếu hèn này cản trở tôi trở thành một con người quan trọng, một con người giầu sang không phải chỉ về vấn đề tiền bạc mà còn cả danh tiếng, còn bao gồm hết mọi sự nữa.

    Hết mọi người, trước bản thân mình, đều biết rõ rằng, cho dù họ có cố gắng lắm chăng nữa, họ bao giờ cũng vẫn thật sự là bất toàn và có yếu kém. Không có vấn đề che đậy được tính chất yếu kém này. Mỗi người chúng ta đều cảm thấy yếu kém trong bản thân mình. Cần phải thấy nó ở chỗ nào. Thế nhưng nếu anh chị em chối bỏ những hạn hữu của mình thì anh chị em sống tệ đến nỗi nào! Anh chị em sống một cách tồi tệ. Cái giới hạn là những gì không bị tiêu hóa mà là còn đó. Thành phần kiêu kỳ không xin được trợ giúp, họ không thể xin được cứu trợ, họ không xin giúp đỡ, vì họ muốn chứng tỏ cho thấy họ là một con người viên mãn. Biết bao nhiêu người trong họ cần được giúp đỡ, thế nhưng tính kiêu kỳ đã ngăn cản họ xin được giúp đỡ.  Thật khó biết bao khi cần phải chấp nhận một lầm lỗi và xin tha thứ! Có lần tôi khuyên bảo các cặp vợ chồng mới cưới, thành phần nói với tôi về chuyện làm sao để có thể sống đời hôn nhân một cách tốt đẹp, tôi đã bảo họ rằng: "Có 3 thuật ngữ, đó là xin phép, cám ơn và xin lỗi". Đó là những chữ xuất phát từ tâm trạng nghèo khó trong tinh thần. Anh chị em không được cứ làm bừa đi, mà cần xin phép: "Làm điều này có tốt hay chăng?". Thế mới gọi là đối thoại trong gia đình, đối thoại giữa cô dâu và chàng rể. "Anh/em đã làm điều ấy cho em/anh, cám ơn anh/em, em/anh cần đến nó". Thế rồi anh chị em luôn gây ra lầm lỗi, anh chị em buột miệng nói: "Cho anh/em xin lỗi". Thường thì các cặp phối ngẫu, những cặp mới lập gia đình, những người đang ở đây và đông đảo, nói với tôi rằng: "chữ thứ ba là chữ khó nói nhất", xin lỗi, xin tha thứ. Vì lòng kiêu hãnh nên không thể làm được. Anh ta không thể xin lỗi: anh ta bao giờ cũng đúng. Đó không phải là nghèo khó trong tinh thần. Trái lại, Chúa không bao giờ chán thứ tha; tiếc thay, chính chúng ta lại là thành phần chán xin tha thứ. Vấn đề chán xin tha thứ đó là một thứ bệnh tệ hại!

    Tại sao khó lòng xin tha thứ? Vì nó hạ thấp hình ảnh giả hình của chúng ta. Còn nữa, sống mà cố gắng che đậy những thiếu sót của mình là những gì chán chường và buồn nản. Chúa Giêsu Kitô nói với chúng ta rằng: sống nghèo khó là một cơ hội của ân sủng; và cho chúng ta thấy được lối thoát của nỗ lực này. Chúng ta được ban quyền sống nghèo khó trong tinh thần, vì đó là đường lối của Vương quốc Thiên Chúa.

    Thế nhưng có một điều nền tảng cần phải nhắc lại đó là: chúng ta không được biến mình thành nghèo khó trong tinh thần, chúng ta không được thực hiện bất cứ một biến hình nào, vì chúng ta đã là thế rồi! Chúng ta nghèo khó..., hay nói rõ hơn, chúng ta "nghèo khó" trong tinh thần! Chúng ta cần hết mọi sự. Tất cả chúng ta đều nghèo khó trong tinh thần, chúng ta đều là những kẻ hành khất. Đó là thân phận loài người.

    Nước Thiên Chúa thuộc về những ai nghèo khó trong tinh thần. Có những con người có được các vương quốc ở trên thế gian này: họ có các thứ sản vật và họ có được những thứ thoải mái. Thế nhưng chúng là những lãnh giới có cùng. Quyền lực của con người, thậm chí là những đế quốc hùng mạnh nhất chăng nữa, đều qua đi và biến mất. Nhiều lần chúng ta thấy tin tức hay báo chí là nhà cầm quyền mạnh mẽ ấy, hay chính quyền hôm qua mới có đó đã không còn nữa, đã sụp đổ. Những kẻ giầu sang trên thế gian này đã qua đi, cả tiền bạc của họ nữa. Người xưa dạy chúng ta rằng tấm khăn liệm không có túi. Đúng thế. Tôi chưa bao giờ thấy một xe vận tải di chuyển ở đằng sau một đám ma: không ai mang theo được bất cứ sự gì. Những kho tàng ấy vẫn còn lại đây. Những ai biết quí mến điều thiện thực sự hơn chính bản thân mình mới thực sự cai trị. Và đó là quyền năng của Thiên Chúa.

    Chúa Kitô đã chứng tỏ quyền năng ở chỗ nào? Ở chỗ Người đã có thể thực hiện được những gì các vua chúa trên trần gian này không thể, đó là hiến sự sống cho con người. Đó là quyền năng thực sự. Quyền năng của tình huynh đệ, quyền năng của tình bác ái, quyền năng của lòng yêu thương, quyền năng của sự khiêm hạ. Chúa Kitô đã làm như thế.

    Đó là tự do đích thực: ai có quyền năng của sự khiêm nhượng, của phục vụ, của tình huynh đệ ấy thì đó là những con người tự do. Sự khó nghèo được ca ngợi nơi các Mối Phúc Thật là những gì giúp cho có được cái tự do này.

    Có một thứ nghèo khó chúng ta cần phải chấp nhận, thứ khó nghèo về hữu thể chúng ta, và trái lại có một thứ khó nghèo chúng ta cần phải tìm kiếm, một thứ khó nghèo cụ thể, từ những sự vật của thế giới này, để được tự do và để có thể yêu thương. Chúng ta cần phải luôn tìm kiếm cái tự do của cõi lòng, cái tự do bắt nguồn từ nỗi khó nghèo của bản thân chúng ta.  

    http://w2.vatican.va/content/francesco/it/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200205_udienza-generale.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

      

    Pope Francis greets a woman after the general audience Jan. 8, 2020. Credit: Vatican Media.

     

    Sau Buổi Triều kiến chung trong Sảnh Đường Phaolô VI Thứ Tư mùng 8/1/2020, ĐTC Phanxicô đã vắn tắt trao đổi với người phụ nữ hình như là người Đại Hàn,

     

     

    người phụ nữ mà ngài đã tỏ ra bất nhẫn khi ngài bị bà ghì giữ vào tối 31/12/2019, và ngài đã ngỏ lời xin lỗi bà trong lần gặp gỡ chớp nhoáng ấy, có cả 1 vị linh mục chuyển dịch

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHpud-8XYxqa%2B5s%3Dvcr2gQ3TEFktW5NX7d0JQU-sKeU4bw%40mail.gmail.com.
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - TỒNG THỐNG MỸ PHÒ SỰ SỐNG

Mùng 1 Tết lịch sử: Tổng thống Mỹ đầu tiên Tuần Hành Phò Sinh, vinh danh Chúa và các giá trị sự sống

 

Tin vui Mùng Một Tết: Trong một diễn biến lịch sử, lần đầu tiên một tổng thống Hoa Kỳ tham dự Cuộc Tuần Hành Phò Sinh, lên tiếng chống phá thai, chống bách hại tôn giáo.

Chia sẻ Bài này:
 

Related posts