7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ- ÔNG ĐÃ THẤY- VÀ TIN

Ông đã thấy và … tin

          Chắc hẳn chưa bao giờ người Công Giáo lại mang một tâm trạng vừa hoang mang vừa buồn  đau như Thánh Lễ Phục Sinh năm nay. Thánh  Lễ trọng thể nhất trong năm  mà giáo dân lại không được tham dự ! Tâm trạng ấy, Madalena cũng  đã trải qua trong một sáng tinh mơ sau ngày lễ Vượt Qua, bà vội vã  ra thăm mộ Chúa Giê Su, thấy tảng  đá bị dời đi và xác Người Thầy thân yêu  không còn ở đó . Hốt hoảng và sợ hãi bà vội chạy về báo tin cho các Tông Đồ.

          Hai ông Phê Rô và Gioan cùng chạy ra nhưng Gioan thì chạy mau hơn, đến mộ trước:“ Cúi xuống, dòm vào thấy vải gai mịn còn đó  nhưng không vào. Si Mon Phê Rô theo sau cũng đến và vào trong mộ, thấy vải gai vẫn còn đó và cái khăn trùm đầu Ngài chẳng để chung với vải liệm nhưng gấp lại để riêng ra một nơi khác. Bấy giờ môn đệ kia ( Gioan ) đến mộ trước  cũng vào thì ông đã thấy và tin” ( Ga 20, 1- 8 ).

          Qua trình thuật Phục Sinh này cho thấy có ba trường hợp. Bà Madalena vội vã ra mộ, thoạt đầu chỉ là để…viếng Chúa. Nhưng khi thấy tảng đá lấp mộ  đã bị dời đi và không còn xác Chúa ở đó nữa thì  hốt hoảng chạy về báo tin cho các ông. Còn Gioan, khi thấy hiện tượng đó thì tin chắc là Chúa đã sống lại. Riêng với Phê Rô  thì cũng thấy như Gioan nhưng ông…không tin. Sở dĩ nói Phê Rô…không tin là vì dường như ông chán nản, muốn bỏ cuộc  để trở về với nghề đánh cá trước đây. Khi đang cùng ở với Thomas, Nathanael và hai môn đệ khác, Phê Rô nói: Tôi đi  đánh cá đây. Họ đáp: Cho chúng tôi đi với, họ đều ra đi nhưng đêm đó họ chẳng đánh được gì” ( Ga 21, 2 -3 ).

          Trường hợp của Madalena, giả dụ bà thấy tảng đá lấp mộ vẫn…còn đó  thì  chắc hẳn…yên trí rằng xác Người Thầy mình rất mực tôn kính và yêu mến vẫn còn đó. Có thể  bà  sẽ ngồi đó khóc thương, kể lể một hồi lâu rồi đành…lủi thủi ra về ?.

          Giả dụ trên đây ứng với nhiều người Công Giáo chúng ta hôm nay trong cơn dịch  bệnh  đáng sợ này. Không có Thánh Lễ thì kể như cũng không có Chúa hoặc Chúa …đã chết rồi !. Người ta cũng có thể …buồn chán, than thở với nhau  một thời gian ngắn rồi thôi để trở lại với những mối lo toan cơm, áo, gạo, tiền giống như Phê Rô xưa kia  với nghề  đánh cá ?

          Thế nhưng sự thật Chúa đã sống lại và trong khoảng thời gian còn ở lại trần gian, Ngài  đã tích cực hoạt động  để vực dậy đức tin cho các  Tông Đồ hầu trao phó cho họ sứ mạng mà chính Ngài  đã nhận lãnh từ nơi Chúa Cha.

          Trước một biến cố  đau thương, kinh hoàng như thế, các môn đệ  đều hoảng sợ, dường như mất hết cả lòng tin. Chúa  hiện ra với các ông nhiều lần  để an ủi và tỏ cho biết quả thật Ngài đã sống lại: “ Lúc họ đang nói về những việc ấy, chính Chúa Giê Su đứng giữa họ mà phán: Bình an cho các con. Nhưng họ  đều kinh hoàng  sợ hãi, tưởng là thấy ma. Ngài phán: Sao các ngươi bối rối và sao trong lòng các con nổi lên ý tưởng như vậy ?  Hãy xem chân tay Ta, thật chính là Ta. Hãy rờ Ta xem, vì ma  đâu  có thịt xương như các ngươi thấy Ta có đây. Nói xong Ngài chỉ cho họ xem tay và chân Ngài. Đương khi họ chưa dám tin vì cả mừng và lấy làm lạ thì Ngài phán tiếp: Ở đây các con có chi ăn không ? Họ trao cho Ngài một miếng cá nướng, Ngài nhận lấy mà ăn trước mặt họ” ( Lc 24, 36 -42 ).

          Để chứng minh Ngài đã sống lại và hiện hữu trước mặt các Tông Đồ như một con người bằng xương bằng thịt, Chúa Giê Su đã…ăn cá nướng như  khi Ngài còn sống với các ông. Những cử chỉ đơn sơ đầy tính nhân văn của Chúa đã chứng tỏ tình yêu thương vô bờ bến của Chúa Ki Tô Phục Sinh.

          Thực hiện những việc ấy Chúa chỉ muốn thể hiện Tình Yêu Thương đối với nhân loại trước hết là các Tông Đồ, những con người sau này sẽ là những chứng nhân cho Ngài. Cũng chính vì tình yêu thương cao cả  đó mà sau ba lần vặn hỏi, Chúa đã trao phó đoàn chiên cho Thánh Phê Rô. Ngài lại còn hỏi lần thứ ba rằng: Si Mon Phê Rô, con Gioan ơi ! Con có kính mến Ta  chăng ? Phê Rô buồn rầu vì Ngài đã hỏi tới lần thứ ba, bèn đáp: Thưa Chúa, Chúa biết mọi sự, Thầy biết con kính mến Thầy. Chúa phán: Hãy chăn dắt đoàn chiên Thầy” ( Ga 21, 15 -27 ).

          Vào lúc đương thời, Chúa Giê Su đã đặt Phê Rô làm đầu cai quản Hội Thánh và trao cho quyền bính tối thượng. Trải qua  quãng thời gian theo Chúa, Phê Rô mặc dù có nhiều vấp váp nhưng vẫn một lòng một dạ theo Ngài: “ Bỏ Thầy, con biết theo ai ?” ( Ga 6, 68 ).

          Xác định theo Chúa đó là một ơn gọi không phải do mình nhưng là do Chúa. Phê Rô và các bạn chài cũng như Mattheu, Nathanael, Phao Lô sau biến  cố Đa Mat, mỗi người trong những hoàn cảnh, thời điểm khác nhau đều được Chúa kêu gọi và trung thành với ơn gọi ấy  đến cùng.

          Người Công Giáo cũng có ơn gọi làm Con Chúa: “ Chỉ có một thân thể, một Thánh Linh cũng như trong sự kêu gọi mình mà anh em đã  được gọi đến một hy vọng, một Chúa, một đức tin, một phép rửa, một ĐCT là Cha mọi người, suốt qua mọi người và ở trong mọi người” ( Ep 4, 4 -6 ).

          Ơn gọi của mỗi người  giống như tiếng gọi giữa đêm tối mịt mùng. Tiếng gọi ấy  nhiều khi bị…mất hút hầu như chẳng…nghe  được gì ! Trong cơn đại dịch đáng sợ hiện nay, nhà thờ thì đóng cửa cùng với tiếng chuông  quen thuộc vang lên sớm chiều,người Công Giáo chúng ta như bị hụt hẫng, không biết đời sống sẽ ra như thế nào, có còn được  đi lễ, đi nhà thờ nữa hay không v.v…?

          Thế nhưng trong nỗi niềm hoang mang lo lắng ấy  Chúa vẫn có đó theo như lời hứa: “ Ta sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” ( Mt  28, 20 ). Chúa… ở cùng nơi các Bí Tích  và cụ thể là Bí Tích Thánh Thể. Nhưng nay Thánh Lễ không còn thì Chúa có thể ở đâu bây giờ ?

          Thật sự thì Chúa vẫn…ở cùng  nếu chúng ta có lòng tin nơi Ngài. Madalena đến tìm Chúa và không thấy Chúa ở trong mộ nữa thì bà…khóc. Tiếng khóc ấy biểu lộ tình yêu thương  của bà  đối với Chúa. Nhưng tình yêu thương ấy có phải chỉ là với một cái xác chết nếu  Chúa quả thật không…sống lại ?

          Việc tìm kiếm Chúa không phải để tìm một Đấng Chúa không có sự sống nơi mình nhưng là tìm Đấng đã phục sinh. Chúa hiện ra trong hình dạng một con người và hỏi Madalena: “ Bà kia, sao bà khóc, bà tìm ai ? ( Ga 20, 15 ).

          Nếu chúng ta tìm Chúa giống như Madalena chỉ để thấy Chúa khi còn ở trong mồ thì làm sao có thể gặp  được Ngài ? Sống  đạo mà chỉ có cái hình thức thôi thì cũng như vậy, không bao giờ gặp được Chúa, Đấng là Sự Thật và là Sự Sống của  mỗi người.

          Trong những ngày này, khi diễn biến của cơn dịch  còn khó lường, chúng ta vẫn cầu mong cho cơn dịch mau qua để nhân loại bớt khổ. Nhưng  điều cầu mong  còn khẩn thiết hơn đó là mong cho được tìm thấy Chúa và hễ có tìm thì ắt sẽ được.

          Tại sao tìm Chúa thì ắt sẽ gặp ? Bởi vì Chúa là Đấng Hằng Hữu ở trong ta, chỉ cần quay về là gặp: “ Ngày đó, các ngươi  sẽ  biết Ta ở trong Cha, các ngươi ở trong Ta  và Ta ở trong các ngươi. Ai có các giới răn  của Ta và giữ lấy, ấy là kẻ thương yêu Ta, Còn ai thương yêu Ta sẽ  được Cha Ta thương yêu lại. Ta cũng thương yêu người và tỏ chính mình Ta cho người” ( Ga 14, 20 -21 ).

          Thực thi các giớ răn nhất là giới răn yêu thương đó là mối giây ràng buộc mọi điều thiện hảo sẽ được Chúa tỏ mình ra như chính Ngài Là. Madalena khóc lóc vì không thấy Chúa nhưng khi nghe được Tiếng Chúa gọi đích danh “ Maria” thì bà quay lại, thưa: Rabbi nghĩa là  Lạy Thầy thì ngay lúc ấy bà nhận ra Thầy chính là  Đấng Phục Sinh.

          Chúa Giê Su bảo bà: “ Đừng  động  chạm đến Ta vì  Ta chưa về cùng Cha. Nhưng hãy đi báo tin cho các anh em Ta  và bảo với họ rằng: Ta về cùng Cha Ta cũng là Cha các ngươi. Về cùng Thiên Chúa Ta cũng là Thiên Chúa các ngươi. Maria Madalena đi báo tin cho các môn đệ rằng:  Tôi  đã trông thấy Chúa và Chúa  đã phán với tôi những điều ấy” ( Ga 20, 11 -18 ).

          Gioan khi nhìn vào trong mộ không thấy Chúa còn ở đó thì ông đã thấy và tin. Còn Madalena không thấy Chúa trong mộ thì khóc lóc tưởng người ta đã lấy mất xác Thầy mình. Nhưng sau khi nghe Chúa gọi tên thì bà đã hết sức vui mừng và theo lệnh truyền loan tin  Chúa Phục Sinh cho các anh em mình.

          Chúng ta là những người trên đường tìm Chúa và có thể cũng như Madalena khóc lóc vì không thấy Chúa. Thế nhưng việc tìm kiếm ấy chắc chắn sẽ gặp  được một khi Chúa gọi tên và mình đáp trả lại Tiếng Ngài: “  Lạy Chúa này con đây. Con  đến  đến để làm theo Ý Chúa” ( 1Sm 3, 10 )./.

Phùng  Văn  Hóa

Chia sẻ Bài này:
 

Related posts

 
 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐỔI MỚI SAU LỄ PHỤC SỐNG

  •  
    nguyenthi leyen
    Sun, Apr 12 at 12:39 AM
     
     
    NHỜ ƠN CHÚA PHỤC SINH - TÔI QUYẾT TÂM ĐỔI MỚI
     
     
    Ảnh cùng dòng

    MỪNG LỄ CHÚA PHỤC SINH, KITÔ HỮU XIN ƠN ĐỔI MỚI

     

    Mỗi lần mừng lễ Phục Sinh, tín hữu chúng ta đều chìm ngập trong bầu khí hân hoan vui sướng. Vì Chúa đã sống lại thật rồi. Alleluia! Alleluia! Biến cố Chúa sống lại từ cõi chết đã trở thành một bảo chứng chắc chắn ơn cứu rỗi cho ta bây giờ và sau này.

     

    Chúng ta luôn xác tín điều này là, “Đức Kitô đã sống lại. Vì thế chúng ta không còn lý do gì để buồn sầu, đau khổ hay thất vọng. Niềm tin vào Đấng Phục Sinh có sức biến đổi đời sống chúng ta: tăng thêm niềm tin yêu và lòng can đảm, nhiệt thành làm chứng về Người. Chúa Kitô đã sống lại và chúng ta cũng sẽ được phục sinh với Người cho nên thay vì lo lắng những chuyện mau qua chóng hết, chúng ta hướng hết tâm trí lên Người, tìm kiếm những gì thuộc vương quốc của Người”. [1]

     

    Thánh Phao-lô đã khẳng định: “Nếu Thần Khí ngự trong anh em, Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết, thì Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết, cũng sẽ dùng Thần Khí của Người đang ngự trong anh em, mà làm cho thân xác của anh em được sự sống mới” (Rm 8, 11).

     

    Sự kiện Đức Ki-tô phục sinh luôn hướng chúng ta về một thực tại mới: sự sống mới, cuộc sống mới, con người mới và tất cả những gì được biến đổi nhờ sức mạnh của Thánh Thần. Đó là ơn Phục Sinh Chúa hứa ban cho chúng ta. Và thánh Phao-lô đã nhắc nhở chúng ta: “Anh em phải để Thần Khí đổi mới anh em” (Ep 4, 23). 

     

    Ngay từ đầu mùa Chay, chúng ta đã được nhắc bảo về tâm tình và thái độ phải có để đón nhận sự tha thứ và ơn cứu rỗi của Thiên Chúa, đó là sám hối và tin vào Tin Mừng (x. Mc 1, 15). Đây là một sự chuẩn bị cần thiết giúp chúng ta hoán cải con người cũ để đón nhận ơn Phục Sinh. Lời kêu gọi hoán cải luôn là một sứ điệp hệ trọng nhắc nhở chúng ta khiêm tốn và chân thành trong việc thay cũ đổi mới toàn bộ con người và cuộc sống chúng ta.

     

    Sự hoán cải mang tầm vóc quan trọng nhất của đời người, vì không có hoán cải thì không có đổi mới bản thân, không muốn trở về với Chúa, nên cũng không thể đón nhận Tin Mừng và ơn cứu độ (x.Lc 13, 3.5).

     

    Chúa kêu gọi chúng ta hoán cải. Điều đó có ý nghĩa gì?

     

    “Hoán cải (conversion) được sử dụng theo nhiều nghĩa khác nhau. Nói chung, hoán cải là một sự thay đổi đời sống: bỏ một cung cách sống quen thuộc để nhận một cung cách sống mới tốt hơn; quên mình để biết phục vụ tha nhân và cộng đồng hữu hiệu hơn. Cuối cùng, dù quyết định hay đổi mới cách nào đi nữa, thì điều quan trọng là đưa ta tới gần Đấng là nguồn mạch thiện hảo, và cũng là đích điểm của đời sống con người. Ý nghĩa cuối cùng này hoàn toàn mang tính tôn giáo.

     

    “Hoán cải theo từ Hy Lạp (metanoia) dùng trong Tân Ước có nghĩa là đổi ý hướng, đổi tâm tình, đổi não trạng. Sự thay đổi này không chỉ trên bình diện tâm trí, mà còn là có nghĩa là thay đổi hướng đi, thay đổi đường xưa lối cũ, để quay về với Thiên Chúa, để ta được kết hợp và dự phần vào sự sống của Ngài.

     

    “Hoán cải là một trong những điểm then chốt của đời sống Kitô hữu. Nó bàng bạc trong tất cả giáo huấn của Kinh Thánh, từ lời rao giảng của các ngôn sứ, Gioan Tẩy Giả, đến Đức Giêsu và các Tông Ðồ. "Hãy sám hối", "Hãy hoán cải" là những lời đầu tiên Ðức Giêsu nói với người Do Thái, trước cả những lời dạy được coi là cốt yếu khác, trước cả Bài Giảng Trên Núi được coi là Hiến chương của Nước Trời. Lời kêu gọi hoán cải còn tiếp tục vang lên trong suốt cuộc đời của Đức Giêsu cho tới Thập giá, thậm chí cho tới lúc Ngài về trời, qua lời Ngài căn dặn các môn đệ là "phải nhân danh Ngài mà rao giảng cho muôn dân, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội” (Lc 24, 47). [2]

      

    Thánh Phao-lô đã nhắc nhở: “Anh em phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện” (Eph 4, 24). Ngài cũng quả quyết rằng: “Quả thế, bất cứ ai trong anh em được thanh tẩy để thuộc về Đức Kitô, đều mặc lấy Đức Kitô” (Gl 3, 27). Ngài cũng mời gọi: “Anh em hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô” (Rm 13,14).

     

    Vậy để đón nhận ơn Phục Sinh mà Chúa đã hứa ban, chúng ta phải chấp nhận một cuộc “lột xác”, tức là thay cũ đổi mới. Đổi mới con người, đổi mới đời sống, đổi mới tư duy, đổi mới trái tim, đổi mới hành động, đổi mới các các lối sống không phù hợp với Tin Mừng…

     

    Đổi mới tư duy: Từ bỏ cách giữ đạo hình thức

     

    Ki-tô hữu là người tin Chúa, theo Chúa, là người có đạo Chúa. Chúng ta luôn hãnh diện về điều đó. Tuy nhiên, xét cho kỹ, nhiều người trong chúng ta có đạo, giữ đạo nhưng không sống đạo. Chúng ta giữ đạo như mặc một chiếc áo bên ngoài, như mang một trang sức đặc biệt, như sở hữu một đồ vật gì quý giá. Đạo như thế mãi mãi bên ngoài ta, đạo chưa thấm vào máu thịt ta nên đạo chưa ảnh hưởng gì đến ta và ta chưa đồng hóa được với đạo.

     

    Thánh Phao-lô đã nhấn mạnh: “Quả thế, bất cứ ai trong anh em được thanh tẩy để thuộc về Đức Kitô, đều mặc lấy Đức Kitô” (Gl 3, 27). Chỗ khác ngài cũng nói: “Anh em hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô” (Rm 13, 14). 

     

    Như vậy “mặc lấy Đức Ki-tô” là cách nói diễn tả sự thuộc về, sự đồng hóa của tín hữu đối với Chúa Ki-tô. Khi chúng ta giữ đạo một cách hời hợt, hình thức thì quả thực Chúa chẳng ảnh hưởng gì đối với ta. Cùng lắm là chúng ta chỉ làm một vài việc của Chúa, tham gia một vài hoạt động nhân danh Chúa, mặc những chiếc áo đồng phục hội-đoàn-nhóm sinh hoạt trong cộng đoàn. Và điều đó nhiều khi lại là cái cớ khiến ta vấp phạm.

     

    Đức HY Phan-xi-cô Xa-vi-ê Nguyễn Văn Thuận đã nhắc nhở chúng ta là hãy đặt Chúa lên trên việc-của-Chúa. Bởi vì khi chúng ta quá say mê làm những việc-của-Chúa, việc-của-cộng đoàn, việc-của-đoàn thể thì sẽ dễ dàng bỏ qua đời sống nội tâm, lơ là việc kết hiệp với Chúa, khô khan ít cầu nguyện, và không quan tâm tới thực thi bác ái đối với tha nhân.

     

    Đặc biệt trong bài “Mười căn bệnh làm băng hoại người công giáo”, Đức cố Hồng y cũng đã lưu ý chúng ta về bệnh chuẩn mực trần tục: Lấy tinh thần, não trạng trần tục làm chuẩn mực cho cuộc sống mình. Làm việc Chúa, nhưng không theo tinh thần Phúc Âm mà lại dùng tiêu chuẩn hoàn toàn trần tục để chuẩn định. Người Công giáo kiểu đó thường hay trở thành công giáo tùy thời: Thịnh thì Công giáo, suy thì chối.

     

    Ngài cũng đề cập việc loại người Công giáo vụ lợi: Có mùi vật chất thì tới, không thì miễn. Công giáo danh dự: Chỉ siêng năng xuất hiện khi có lễ lạc được mời lên ghế danh dự, không thì biệt tăm chẳng bao giờ thấy. [3]

     

    Nguy cơ của việc giữ đạo hình thức là khi nào cần Chúa thì ta chạy đến cầu xin, khấn vái, khi nào ta thấy mình đầy đủ yên ổn cả rồi thì không quan tâm đến Chúa nữa. Đó là thực tế mà chúng ta phải suy nghĩ. Người Ki-tô hữu chính danh sẽ luôn là tấm gương phản chiếu dung nhan Đức Ki-tô phục sinh. Nếu không, Chúa sẽ nói với chúng ta, “Dân này tôn kính Ta bằng môi miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta”. (Mc 7, 6)

     

    Đổi mới tấm lòng: Mở rộng trái tim để yêu như Chúa

     

    “Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch và canh tân tinh thần cương nghị trong người con. Xin đừng loại con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi con” (Tv 50).

     

    Dịp lễ Phục Sinh là cơ hội thuận tiện để chúng ta xin Chúa Thánh Thần canh tân lòng trí chúng ta. Nhất là ban cho cho chúng ta một quả tim mới để chúng ta yêu Chúa như Chúa muốn và yêu người như Chúa yêu.

     

    Thông thường trong đời sống đạo, chúng ta quan tâm đến những vấn đề đức tin, thực hành nghi lễ hơn là đức ái. Chúng ta siêng năng việc kinh kệ, lễ nghi, rước sách, hội đoàn, lễ mừng. Trong khi thực thi đức ái phải là mối quan tâm hàng đầu vì đó là giới răn cực kỳ quan trọng của người Ki-tô hữu. Đức ái chính là dấu hiệu của người môn đệ Đức Ki-tô. Chúa đã phán: “Ở điểm này, mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy: là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13, 35).

     

    Thực tế, chúng ta đã thực hành đức ái thế nào? Trong gia đình, ông bà cha mẹ yêu thương con cháu ra sao? Con cháu quý mến ông bà cha mẹ thế nào? Anh chị em quan tâm nâng đỡ nhau làm sao? Trong đời sống hôn nhân, vợ chồng đối xử với nhau thế nào? Trong cộng đoàn lớn nhỏ, chúng ta phục vụ nhau ra sao… Tất cả những câu hỏi đó đều có liên quan tới bác ái Ki-tô giáo.

     

    Để yêu như Chúa yêu, chúng ta không thể yêu lưng chừng được. Cũng không phải là yêu “có điều kiện” như kiểu có qua có lại mới toại lòng nhau! Tình yêu của chúng ta với nhau phải dõi theo mẫu gương yêu thương của Đức Ki-tô. Đó là yêu đến cùng (x. Ga 13, 1), yêu mãnh liệt, yêu vị tha, yêu quy hướng về Cha trên trời, yêu trong tinh thần vâng phục và khiêm tốn.

     

    Những ai tin theo Chúa không có chọn lựa nào khác là yêu như Chúa và nhờ Chúa. Lời Chúa vẫn còn đây: “Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 15, 12).

     

    Có thể nói nét chính yếu nhất của việc sống đạo của Ki-tô hữu, đó là thực thi lòng mến Ki-tô giáo. Mến Chúa yêu người luôn là giới răn quan trọng nhất. Thánh Phao-lô đã tóm tắt trong câu ngắn ngủi này, “Yêu thương là chu toàn Lề Luật vậy” (Rm 13, 10). Thánh Gio-an cũng nhấn mạnh, “Chúng ta hãy yêu thương nhau, vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa. Phàm ai yêu thương, thì đã được Thiên Chúa sinh ra, và người ấy biết Thiên Chúa” (1Ga 4, 7).

     

    Việc yêu người luôn xuất phát từ lòng mến Chúa. Cho nên những ai tin theo Chúa thì không thể bỏ sót việc thực thi nhiệm vụ bác ái đối với tha nhân được. Việc sống đạo, hành đạo của chúng ta chỉ có ý nghĩa khi chúng ta biết tích cực phục vụ Đức Ki-tô trong anh em. Như Chúa đã phán, “Ai cho anh em uống một chén nước vì lẽ anh em thuộc về Đấng Ki-tô, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu” (Mc 9, 41).

     

    Chúng ta vẫn thường tự hào nói rằng “Đạo Công giáo là đạo-yêu”. Điều đó rất chính xác. Có nghĩa là Ki-tô hữu chúng ta phải là những người biết yêu và sống yêu. Chúa Giê-su cũng đã khẳng định, chỉ những người yêu anh em mình thì mới xứng đáng là môn đệ của Chúa (x. Ga 13, 34-35). Thánh Phao-lô cũng nhấn mạnh, “Anh em đừng mắc nợ gì ai, ngoài món nợ tương thân tương ái; vì ai yêu người, thì đã chu toàn Lề Luật” (Rm 13, 8).

     

    Đổi mới nếp sống cũ: Đón nhận đời sống mới trong Đức Ki-tô

     

    Về việc đón nhận đời sống mới trong Đức Ki-tô, thánh Phao-lô đã căn dặn các tín hữu thế này: “Anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối, anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em, và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện” (Ep 4, 22-24).

     

    Chúng ta biết rằng, truyền giáo là bản chất của Hội thánh và mỗi Ki-tô hữu là một tông đồ, một nhà truyền giáo và một chứng nhân. Nói cách khác, mỗi Ki-tô hữu và cộng đoàn chúng ta phải là ánh sáng, là men, là muối cho đời (x. Mt 5, 13-16). Nhưng chúng ta sẽ làm chứng làm sao về Chúa Ki-tô chết sống lại, chúng ta sẽ rao giảng như thế nào về Tin Mừng Ki-tô giáo, khi mà đời sống của cá nhân và cộng đoàn chúng ta vẫn chưa thoát ra khỏi tầm ảnh hưởng của thói quen phô trương, tinh thần tục hóa và nếp sống xa hoa phung phí.

     

    a- Từ bỏ nếp sống phô trương và tục hóa

     

    Đức cố HY Phan-xi-cô Xa-vi-ê Nguyễn Văn Thuận trong bài “Mười căn bệnh làm băng hoại người công giáo”, đã nhắc nhở tín hữu như sau:

     

    “Căn bệnh phô trương chiến thắng: Làm gì cũng chỉ nhắm chuyện phô trương là chính. Bệnh này tiếng pháp gọi là ‘triomphalisme’; người Mỹ cũng có từ ngữ ‘show up’.

     

    “Thỉnh thoảng đây đó đọc trên những bản tin sinh hoạt cộng đoàn thật nức lòng: Đại lễ tổ chức vô cùng thành công, cuộc rước kéo dài cả nửa cây số, nhiều chục cha đồng tế, bữa tiệc kết thúc thật linh đình, bà con vô cùng hoan hỉ, chưa có bao giờ và có ai tổ chức được lớn như thế … Nhưng hết tiệc ra về rồi là hết. Đại lễ hôm qua hôm nay thành quá khứ xa lơ. Cảm xúc hôm qua hôm nay gọi mãi chẳng thấy về! Hãy cai chứng bệnh phô trương, vì cái chiều sâu thực sự ít ai quan tâm. Ta bảo sáng danh Chúa, nhưng xét cho kỹ Chúa mấy phần trăm, ta mấy phần trăm?

     

    “Có những điều không cần phải phô trương. Nhưng nó sẽ từ từ thấm vào lòng người, người ta sẽ hiểu. Người ta hiểu, nhưng đồng thời người ta cũng có tự ái. Càng huyênh hoang, càng làm cho người ta ghét. Mà thành công đâu phải do mình tài giỏi gì. Nhưng mọi chuyện là nhờ ơn Chúa. Như vậy mình càng không có lý do gì để phô trương. Lúc đang huyênh hoang thì chính là lúc nguy hiểm nhất, tai hại nhất, vì đó là lúc mình mất cảnh giác. Khi nào thấy sau một cuộc lễ, có nhiều người ăn năn trở lại, Cộng đoàn hiệp nhất hơn, sốt sắng hơn, đó là dấu thành công thực sự”. [3]

     

    Trong khi đó, khi nói về nguồn gốc của các chước cám dỗ, ĐGM GB Bùi Tuần (Gp Long Xuyên) đã đề cập đến một trong các nguồn gốc chính của cám dỗ, đó là những thói đời. Ngài viết:

     

    “Thánh Phaolô khuyên giáo đoàn Rôma: ‘Anh em đừng rập theo thói đời này’ (Rm 12,2). Một điều có sức cám dỗ mạnh của thói đời là sự khôn ngoan chối từ thập giá Đức Kitô. Đối với thánh Phaolô, sự khôn ngoan của thế gian không có sức cứu độ. Ngài cương quyết nhận lãnh sự khôn ngoan của Thần Khí được ban cho từ Đức Kitô trên thánh giá. ‘Tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giêsu Kitô, mà là Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh vào thập giá’ (1 Cr 2,2). Hiện nay thói đời chính là tinh thần thế tục. Tinh thần này đang tràn vào Hội Thánh Việt Nam. Tác động của nó không phải là nhỏ trong nhiều lãnh vực tôn giáo”. [4]

     

    Hiện nay, không khó để nhận ra những biểu hiện phô trương, tục hóa trong các cộng đoàn lớn nhỏ. Nào là lễ lạc, đình đám. Nào là xây cất, mở mang. Nào là đại hội, quy tụ… Tất cả những thực tế đó quả thực đã che khuất phần nào hình ảnh một Hội thánh nghèo hèn, đơn sơ, khiêm hạ mà Chúa Ki-tô đã thiết lập từ hơn 2000 năm nay. 

     

    b- Từ bỏ nếp sống giàu có xa hoa

     

    ĐTC Phao-lô VI đã nói: “Ngày nay người ta tin những chứng nhân hơn là thầy dạy”. Hội thánh của Chúa Ki-tô sẽ làm chứng về Tin Mừng Cứu Độ thông qua đời sống phục vụ, đời sống khó nghèo, cách sống khiêm hạ. Chúng ta không thể làm chứng cho Chúa bằng nếp sống xa hoa, dư thừa và giàu có. Bởi vì những thứ đó rất xa lạ với Lời Chúa, với những lời rao giảng của các Tông đồ, với bản chất truyền giáo của Hội thánh Đức Ki-tô.

     

    Hội thánh của Chúa Ki-tô là một Hội thánh nghèo và cho người nghèo.

     

    Sự khó nghèo theo Tin Mừng Ki-tô giáo có một ý nghĩa hết sức đặc biệt. ĐTC Phan-xi-cô đã nói nhiều về đức khó nghèo và bản thân ngài cũng làm gương cụ thể và sáng chói về điều này. Có lần ngài nói, “Tôi ước mong một Hội thánh nghèo và cho người nghèo”. Ngài đã từng ngồi ăn với tù nhân, với người nghèo cùng khổ trong xã hội, với những người tỵ nạn vv. Ngài ở giữa họ như Chúa Giê-su ở giữa đám dân nghèo, để nói và làm chứng về Tin Mừng Nước Thiên Chúa.

     

    ĐTC đã đưa ra một định hướng cho vấn đề sống nghèo và phục vụ theo Tin Mừng của Đức Ki-tô. Đây là mấy giáo huấn của ngài: [5]

     

    “Khi chúng ta giúp đỡ người nghèo, chúng ta không làm công việc của một tổ chức cứu trợ ‘theo cách của Kitô giáo’. Làm thế là một việc tốt, một việc tử tế, cứu trợ là tốt đẹp và nhân văn, nhưng đây không phải là sự nghèo khó Kitô mà thánh Phaolô giảng dạy và mong muốn cho mỗi người chúng ta. Nghèo khó Kitô là tôi cho đi bản thân mình, chứ không phải những thứ mình dư thừa, tôi trao cho người nghèo cái tôi đang cần cho mình, bởi tôi biết rằng người nghèo đó làm giàu cho tôi. Tại sao người nghèo lại làm giàu cho tôi? Bởi chính Chúa Giêsu nói rằng Ngài ở nơi người nghèo.

     

    “Khi người ta không lấy của dư dật, mà lấy một sự của chính mình, để trao cho người nghèo, cho một cộng đoàn nghèo, thì người đó sẽ được làm cho giàu có. Chúa Giêsu hành động trong những người làm việc này, và khi họ làm rồi, thì Chúa Giêsu hành động trong người nghèo, làm giàu có cho người đã trao cho mình chân giá trị.

     

    “Đây là thần học nghèo khó. Bởi nghèo khó là tâm điểm của Tin mừng, chứ không phải là một hệ tư tưởng. Chính bởi mầu nhiệm này, mầu nhiệm Chúa Kitô tự hạ mình, Đấng để mình bị bần cùng hóa để phong phú hóa chúng ta. Vậy nên, có thể hiểu được vì sao mối Phúc thật đầu tiên là ‘Phúc thay những ai nghèo khó trong lòng.’ Nghèo khó trong lòng nghĩa là đi trên đường của Chúa, sự nghèo khó của Thiên Chúa, Đấng tự hạ mình đến nỗi trở nên bánh ăn cho chúng ta trong lễ hiến tế.

     

    Ngài tiếp tục hạ mình vào lịch sử Giáo hội, vào tưởng niệm cuộc thương khó, và bằng việc tưởng niệm sự sỉ nhục của Ngài, tưởng niệm sự nghèo khó của Ngài, bằng chính bánh này, mà Ngài làm cho chúng ta nên giàu có”./. [5]

     

    Aug. Trần Cao Khải

     
     
     
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC - TAM NHẬT THÁNH

  •  
    Tinh Cao
    Wed, Apr 8 at 1:53 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý Tam Nhật Thánh trong Mùa Đại Dịch Covid-19

     

    Pope Francis holds the weekly General Audience in the Vatican's Apostolic Palace inviting the faithful to contemplate the Cross

     

    Đâu là dung nhan đích thực của Thiên Chúa?....

    Trên cây thập tự giá.

    Chúng ta thấy được ở đó những nét của dung nhan Thiên Chúa.

    Anh chị em chúng ta đừng quên rằng cây thập tự giá này là ngai tòa của Thiên Chúa.

     

    Pope Francis gives his general audience address in the apostolic palace April 1, 2020. Credit: Vatican Media.

     

    Để giải thoát mình khỏi những thành kiến về Thiên Chúa, chúng ta hãy nhìn vào Tượng Chịu Nạn.

    Thế rồi sau đó chúng ta hãy mở Phúc Âm ra.

    Trong những ngày này, tất cả đều cách ly và tại gia, đóng cửa, chúng ta hãy cầm lấy hai vật này trong tay:

    Tượng Chịu Nạn để nhìn ngắm; và mở Phúc Âm.

    Đối với chúng ta thì điều này có thể nói giống như một thứ phụng vụ tại gia quan trọng.

     

     

    Những vấn nạn ưu tư phiền muộn về sự dữ không phải là đùng một cái là hết đâu,

    mà là phải tìm thấy ở nơi Đấng Phục Sinh một nền tảng vững chắc giúp chúng ta không bị chìm đắm.

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Trong những tuần lễ lo sợ về dịch bệnh đang gây cho thế giới quá nhiều đau khổ, thì trong số rất nhiều vấn nạn chúng ta đặt ra, cũng có cả những vấn nạn về Thiên Chúa nữa: Ngài đã làm gì trước tình trạng đau khổ của chúng ta? Đâu là tất cả những gì đã sai trái? Tại sao Chúa không giải quyết các vấn đề này mau chóng lên chứ? Đó là những vấn nạn chúng ta hỏi về Thiên Chúa.

    Câu chuyện về cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu đi kèm với chúng ta trong những ngày thánh này giúp chúng ta có được câu giải đáp. Thật vậy, ngay cả bấy giờ cũng có nhiều vấn nạn nữa. Dân chúng, sau khi nghênh đón Chúa Giêsu vinh thắng vào Thành Giêrusalem, đã tưởng rằng cuối cùng Người sẽ giải phóng dân chúng khỏi kẻ thù của họ (xem Luca 24:21). Họ đã trông mong một Vị Thiên Sai quyền năng vinh thắng bằng gươm giáo. Thế nhưng lại xuất hiện một vị hiền lành và khiêm nhượng trong lòng, vị đến cho việc hoán cải và cho lòng thương xót. Thế rồi chính đám đông này, trước đó tung hô Người, lại la hò: "Đóng đanh" (Mathêu 27:23). Những ai đã theo Người, hoang mang và kinh hoàng, đã ruồng bỏ Người. Họ đã nghĩ rằng nếu số mệnh của nhân vật Giêsu này là thế thì Người không phải là Đấng Thiên Sai, vì Thiên Chúa là Đấng quyền năng, Thiên Chúa là Đấng bất khả thắng.

    Tuy nhiên, nếu chúng ta tiếp tục đọc câu chuyện Khổ Nạn này, chúng ta thấy một sự kiện lạ lùng. Khi Chúa Giêsu chết, viên đại đội trưởng Roma vốn không phải là một tín hữu, không phải là người Do Thái mà là một người dân ngoại, kẻ đã trông thấy Người chịu khổ trên thập tự giá và đã nghe thấy Người tha thứ cho hết mọi người, kẻ đã được tình yêu của Người tác động khôn tả, liền lên tiếng tuyên xưng: "Thật sự người này là Con Thiên Chúa" (Marco 15:39). Một câu tuyên xưng ngược hẳn lại với những người khác. Viên quan này nói rằng đó là Thiên Chúa, Đấng thực sự là Thiên Chúa.

    Hôm nay chúng ta có thể tự vấn: Đâu là dung nhan đích thực của Thiên Chúa? Thường những gì chúng ta là thì tất cả đều được lộ ra ở nơi Ngài, như sự thành đạt của chúng ta, cảm quan về công lý của chúng ta, bao gồm cả việc xúc phạm của chúng ta. Thế nhưng Phúc Âm lại nói với chúng ta rằng Thiên Chúa không phải là như vậy. Ngài khác hẳn, và chúng ta không thể tự mình biết được đâu. Đó là lý do tại sao Người đã đến gần gũi, đã đến để gặp gỡ chúng ta và đã tỏ mình Ngài ra một cách trọn vẹn nơi Phục Sinh. Nhưng tất cả sự kiện lại xẩy ra như thế nào? Trên cây thập tự giá. Chúng ta thấy được ở đó những nét của dung nhan Thiên Chúa. Anh chị em chúng ta đừng quên rằng cây thập tự giá này là ngai tòa của Thiên Chúa. Thật hữu ích cho chúng ta khi thinh lặng nhìn lên Đấng Tử Giá và thấy được Chúa của chúng ta là ai: Người đã không tố cáo ai, không tố cáo ngay cả những ai đóng đanh Người, mà mở rộng đôi cánh tay cho hết mọi người; Người không lấy vinh quang của mình để đè bẹp chúng ta, mà là để cho chúng ta lột trần trụi Người ra; Người không yêu thương chúng ta bằng lời nói xuông, mà bằng việc âm thầm hiến sự sống cho chúng ta; Người không ép buộc chúng ta mà là giải thoát chúng ta; Người không đối xử với chúng ta như khách lạ, mà là nhận lấy sự dữ của chúng ta, nhận lấy tội lỗi của chúng ta. Bởi vậy, để giải thoát mình khỏi những thành kiến về Thiên Chúa, chúng ta hãy nhìn vào Tượng Chịu Nạn. Thế rồi sau đó chúng ta hãy mở Phúc Âm ra. Trong những ngày này, tất cả đều cách ly và tại gia, đóng cửa, chúng ta hãy cầm lấy hai vật này trong tay: Tượng Chịu Nạn để nhìn ngắm; và mở Phúc Âm. Đối với chúng ta thì điều này có thể nói giống như một thứ phụng vụ tại gia quan trọng, bởi chúng ta không thể đến nhà thờ vào các ngày này.

    Trong Phúc Âm chúng ta đọc thấy rằng khi dân chúng đến với Chúa Giêsu để tôn Người làm vua, chẳng hạn như sau phép lạ bánh hóa ra nhiều, thì Người rời đi (xem Gioan 6:15). Và khi ma quỉ muốn tiết lộ sự uy nghi cao cả thần linh của Người thì Người bắt chúng câm nín (xem Marco 1:24-25). Tại sao? Tại vì Chúa Giêsu không muốn bị hiểu lầm, Người không muốn dân chúng nhầm lẫn vị Thiên Chúa đích thật, Đấng là tình yêu khiêm hạ, với một thiên chúa giả tạo, với một thiên chúa trần tục phô trương và áp đặt bằng quyền lực. Người không phải là một thứ ngẫu tượng. Người chính là vị Thiên Chúa đã làm người, như mỗi người chúng ta, và đã tỏ mình ra như là một con người, nhưng bằng quyền năng của thần tính Người. Tuy nhiên, căn tính của Chúa Giêsu đã được long trọng công bố trong Phúc Âm khi nào? Khi viên đại đội trưởng nói "Người thật là Con Thiên Chúa". Câu nói được thốt ra ở đó, ngay khi Người trút hơi thở trên thập tự giá, vì người ta không còn có thể nhầm lẫn được nữa, ở chỗ người ta thấy Thiên Chúa toàn năng nơi yêu thương, chứ không phải nơi bất cứ cách thức nào khác. Đó là bản tính của Ngài, vì Ngài là như thế. Ngài là tình yêu.

    Anh chị em có thể lên tiếng chống lại rằng: "Tôi làm gì với một vị Thiên Chúa hèn yếu chết đi như thế chứ? Tôi thích một vị thần mạnh mẽ, một Thiên Chúa quyền năng cơ!". Thế nhưng, anh chị em biết, quyền lực của thế gian này đang qua đi, trong khi đó tình yêu thì lại tồn tại. Chỉ có tình yêu mới canh giữ sự sống chúng ta có thôi, vì nó bao gồm những mong manh mỏng dòn yếu kém của chúng ta và biến đổi chúng. Chính tình yêu của Thiên Chúa đã chữa lành tội lỗi của chúng ta lúc Phục Sinh, bằng ơn tha thứ của Người, một ơn ban biến sự chết thành một cuộc vượt qua của sự sống, một ơn ban đã biến nỗi sợ hãi của chúng ta thành niềm tin tưởng, biến nỗi sầu thương của chúng ta thành niềm hy vọng. Phục Sinh nói với chúng ta rằng Thiên Chúa có thể biến hết mọi sự thành tốt đẹp. Nhờ đó, với Ngài, chúng ta có thể thực sự tin tưởng rằng hết mọi sự rồi sẽ tốt đẹp. Đó không phải là một ảo tưởng, vì cái chết và cuộc phục sinh của Chúa Giêsu không phải là một ảo tưởng, mà là một sự thật! Đó là lý do tại sao chúng ta nghe thấy vào sáng Phục Sinh rằng: "Đừng sợ!" (xem Mathêu 28:5). Những vấn nạn ưu tư phiền muộn về sự dữ không phải là đùng một cái là hết đâu, mà là phải tìm thấy ở nơi Đấng Phục Sinh một nền tảng vững chắc giúp chúng ta không bị chìm đắm.

    Anh chị em thân mến, Chúa Giêsu đã biến đổi lịch sử bằng việc biến mình thành gần gũi với chúng ta, và làm cho nó, mặc dù vẫn còn hằn vết sự dữ, thành một thứ lịch sử cứu độ. Bằng việc hiến mạng sống mình trên thập tự giá, Chúa Giêsu cũng chế ngự cả sự chết. Từ con tim mở ra của Đấng Tử Giá, tình yêu của Thiên Chúa vươn tới từng người chúng ta. Chúng ta có thể thay đổi truyện đời của chúng ta bằng việc tiếp cận Người, chấp nhận ơn cứu độ được Người cống hiến cho chúng ta. Hỡi anh chị em, chúng ta hãy cởi mở tất cả tấm lòng của chúng ta ra trong nguyện cầu, trong tuần này, vào những ngày này đây, với Đấng Tử Giá và bằng Phúc Âm. Đừng quên nhé: Tượng Chịu Nạn và Phúc Âm. Việc phụng vụ tại gia sẽ là như thế đó. Chúng ta hãy mở tất cả cõi lòng của Người ra trong nguyện cầu, hãy để cho ánh mắt của Người nhìn đến chúng ta, và chúng ta sẽ thấy rằng chúng ta không lẻ loi cô độc một mình đâu, mà là được yêu thương, vì Chúa không bỏ rơi chúng ta và chẳng bao giờ quên chúng ta. Với những ý nghĩ ấy, tôi chúc cho anh chị em được hưởng một Tuần Thánh và một Phục Sinh Thánh nhé.

    http://w2.vatican.va/content/francesco/it/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200408_udienza-generale.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHrofs8Wp2UdARPRhHPUaO%3DOLTTmu2te40uH%2BWc8TZo4fg%40mail.gmail.com
     
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC -THỨ NĂM TUẦN THÁNH

  •  
    Tinh Cao
    Thu, Apr 9 at 7:20 PM
     
     

     

    ĐTC Phanxicô - Giảng Lễ Tiệc Ly Thứ Năm Tuần Thánh ngày 9/4/2020

     

    Pope Francis offers Mass in St. Peter's Basilica on April 9, 2020. Credit: Vatican Media/CNA.

     

    Phục vụ hết mọi người trừ Chúa để vào Nước Trời,

    chúng ta cần phải để cho Chúa phục vụ chúng ta,

    để cho Người Tôi Tớ Chúa làm đầy tớ của chúng ta

     

    Pope Francis celebrates the Mass of the Lord's Supper in St. Peter's Basilica

     

    Nếu quí huynh không thể ban ơn tha thứ về bí tích vào lúc nào đó,

    thì ít là hãy cống hiến lời an ủi 

    của một người anh em đồng hành và mở cửa cho người ấy trở lại.

     

    Pope celebrates Mass in St. Peter's on Holy Thursday. Credit: EWTN-CNA Photo/Daniel Ibáñez/Vatican Pool.

     

    Chúa Giêsu yêu thương quí huynh!

    Người chỉ xin quí huynh hãy để cho Người rửa chân cho quí huynh thôi.

     

     

    Thực tại chúng ta hôm nay đang sống trong phụng vụ này đây đó là Chúa muốn ở cùng chúng ta trong Bí Tích Thánh Thể. Và chúng ta bao giờ cũng trở thành nhà tạm của Chúa. Chúng ta mang Chúa theo với chúng ta, đến độ chính Người nói cùng chúng ta rằng, nếu chúng ta không ăn mình của Người và uống máu của Người, thì chúng ta sẽ không được vào Nước Trời. Đó là mầu nhiệm bánh và rượu của Chúa ở với chúng ta, nơi chúng ta, trong chúng ta.

    Phục vụ. Cử chỉ này là một điều kiện để vào Nước Trời. Phải, phục vụ hết mọi người trừ Chúa - theo nghĩa của việc Chúa trao đổi với tông đồ Phêrô - khiến ông hiểu rằng để vào Nước Trời, chúng ta cần phải để cho Chúa phục vụ chúng ta, để cho Người Tôi Tớ Chúa làm đầy tớ của chúng ta. Thật là khó hiểu. Nếu tôi không để cho Chúa làm tôi cho tôi, để Chúa rửa tôi, để Chúa giúp tôi lớn lên, để Chúa tha thứ cho tôi, thì tôi sẽ không vào được Nước Trời.

    Và thiên chức linh mục. Hôm nay tôi muốn được gần gũi với các vị linh mục. Tất cả các vị - từ những vị mới được chịu chức đây cho đến giáo hoàng này, tất cả chúng ta đều là linh mục. Các vị giám mục, tất cả... Chúng ta đều đã được xức dầu, được xức dầu bởi Chúa; được xức dầu để hiến dâng Thánh Thể, được xức dầu để phục vụ.

    Hôm nay chúng ta không cử hành Lễ Truyền Dầu. Tôi hy vọng chúng ta sẽ có thể thực hiện lễ này trước lễ Hiện Xuống, bằng không, chúng ta sẽ phải dời cho tới sang năm. Thế nhưng tôi không thể để Lễ này qua đi mà không đề cập tới các vị linh mục. Các vị linh mục là những con người đã hiến dâng đời mình cho Chúa, các vị linh mục là những người tôi tớ. Trong những ngày gần đây, hơn 60 vị đã chết ở Ý quốc này, khi chăm sóc cho bệnh nhân ở các bệnh viện, cùng với các vị bác sĩ và y tá nữa... Họ là những "vị thánh hàng xóm láng giềng - the saints next door", những vị linh mục đã hiến mạng sống mình bằng việc phục vụ.

    Rồi tôi nghĩ đến những vị ở xa. Hôm nay tôi đã nhận được một bức thư từ một vị linh mục làm tuyên úy ở một nhà tù xa xôi, nơi ngài cho tôi biết về cách thức ngài sống Tuần Thánh này ra sao với các tù nhân. Đó là một tu sĩ Dòng Phanxicô.

    Các vị linh mục đi xa để rao giảng Phúc Âm đến và chết đi ở đó. Có một vị giám mục đã nói rằng điều đầu tiên ngài làm, khi ngài đến những giáo điểm ấy, đó là đi đến nghĩa trang, đến những nấm mộ của các vị linh mục đã bỏ mạng sống mình ở đó, những vị linh mục trẻ trung, bởi dịch bệnh địa phương. Các vị không được chuẩn bị gì, các vị không có những kháng tố. Không ai biết đến tên tuổi của các vị. Các vị linh mục vô danh.

    Các vị linh mục giáo xứ của xứ sở này, những vị làm linh mục phục vụ cho 4, 5 hay 7 khu làng ở trên các đồi núi và phải đi từ làng này tới làng khác, những vị biết được dân chúng ấy.... Có lần có vị đã nói với tôi rằng vị ấy đã biết tên của tất cả mọi người sống trong các khu làng này. "Thật không?", tôi hỏi ngài. Ngài trả lời tôi: "Thậm chí đến cả tên của các con chó nữa cơ". Các vị biết được tất cả. Một sự gần gũi cận kề có tính cách tư tế.

    Hay lắm hỡi các vị linh mục tốt lành. Hôm nay tôi ấp ủ các vị trong lòng của tôi và tôi mang các vị đến bàn thờ này.

    Những vị linh mục bị vu khống. Nhiều lần đã xẩy ra hôm nay đây. Các vị không thể ra ngoài đường, vì các vị bị nói về các điều xấu xa bậy bạ, liên quan đến thảm trạng chúng ta đang từng trải qua, với các vị linh mục bị khám phá thấy các điều quái gở. Một số vị đã nói với tôi rằng các vị không thể ra khỏi nhà với bộ tu phục, vì các vị bị xỉ nhục, và các vị tiếp tục sống như thế.  

    Các vị linh mục tội lỗi, những vị mà, cùng với các giám mục và vị giáo hoàng đây, đều là một tội nhân, đừng quên xin ơn tha thứ. Hãy biết thứ tha vì họ biết rằng họ cần xin được thứ tha và tỏ ra tha thứ. Tất cả chúng ta đều là tội nhân. Các vị linh mục đang bị khủng hoảng, không biết phải làm gì, đang loay hoay trong bóng tối... Hôm nay đây, tất cả các vị, những linh mục huynh đệ, đều ở với tôi nơi bàn thờ này.

    Các vị là những con người được thánh hiến, tôi chỉ xin nói với các vị một điều duy nhất này là: Đừng cứng lòng như tông đồ Phêrô. Hãy để cho chân của các vị được tẩy rửa. Chúa là đầy tớ của các vị. Người ở gần với các vị để ban cho các vị sức mạnh, để rửa chân cho các vị.

    Vậy thì, với ý thức về nhu cầu cần phải được tẩy rửa, cần phải là những con người biết rộng lượng tha thứ. Hãy tha thứ. Một trái tim cao cả thì quảng đại thứ tha. Chính cái đấu đóng ấy mà chúng ta sẽ được đong lại. Như quí huynh tha thứ thế nào thì quí huynh sẽ được thứ tha cùng một mức độ như vậy. Đừng sợ tha thứ. Đôi khi nẩy ra những ngờ vực... Hãy nhìn lên Chúa Kitô (lên Tượng Chịu Nạn). Ơn tha thứ của hết mọi người là ở đó.

    Hãy can đảm, bao gồm cả việc chấp nhận các nguy cơ, trong việc tha thứ để an ủi. Nếu quí huynh không thể ban ơn tha thứ về bí tích vào lúc nào đó, thì ít là hãy cống hiến lời an ủi của một người anh em đồng hành và mở cửa cho người ấy trở lại.

    Tôi tạ ơn Thiên Chúa về ơn thiên chức linh mục. Tất cả chúng ta đều cám ơn. Tôi tạ ơn Chúa cho anh em, hỡi các vị linh mục. Chúa Giêsu yêu thương quí huynh! Người chỉ xin quí huynh hãy để cho Người rửa chân cho quí huynh thôi.

     

    https://www.catholicnewsagency.com/news/full-text-pope-francis-holy-thursday-homily-77243

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAChZeFg5iqBOr2as6p%2BUoca0EFOG2X_LgKrOtLuTCgEUWL0nQg%40mail.gmail.com.
     
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ- ĐTC GIẢNG LỄ LÁ

  •  
    Tinh Cao
     
    Sun, Apr 5 at 1:48 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Bài Giảng Chúa Nhật Lễ Lá ngày 5/4/2020

     

    Thiên Chúa đã cứu chúng ta bằng việc phục vụ chúng ta.

    Chúng ta thường nghĩ chúng ta là những người phục vụ Thiên Chúa.

    Không phải, Ngài mới là Đấng tự nguyện muốn phục vụ chúng ta, vì Ngài yêu thương chúng ta trước.

    "Tình Cha yêu con không phải là trò đùa".

    Tình Chúa yêu thương chúng ta đã khiến Người hy sinh bản thân mình và nhận lấy các thứ tội lỗi của chúng ta.

    Điều làm cho chúng ta bàng hoàng sửng sốt đó là:

    Thiên Chúa đã cứu chúng ta bằng việc nhận lấy cho mình tất cả mọi hình phạt gây ra bởi tội lỗi của chúng ta...

    Chúa phục vụ chúng ta cho đến độ trải qua những trạng thái đớn đau nhất của những ai yêu thương, đó là bị phản bội và bỏ rơi.

    Khi chúng ta bị dồn đến chân tường, khi chúng ta rơi vào ngỏ cụt, đầy tối tăm và không lối thoát,

    khi chính Thiên Chúa dường như chẳng đáp ứng gì, chúng ta cần phải nhớ rằng chúng ta không lẻ loi một mình đâu.

    Chúa Giêsu đã cảm thấy hoàn toàn bị bỏ rơi,

    bằng một trạng Người chưa bao giờ trải qua trước đó, để nên một với chúng ta trong hết mọi sự.

    đã làm thế vì tôi, vì anh chị em, như thể muốn nói với chúng ta rằng:

    "Đừng sợ, con không lẻ loi một mình đâu. Cha đã cảm nghiệm thấy tất cả nỗi cô đơn của con để hằng gắn bó với con".

    Chúng ta được đem vào trần gian này để kính mến Ngài và yêu thương tha nhân của chúng ta.

    Hết mọi sự khác đều qua đi, chỉ có điều này là tồn tại thôi.

    Thảm trạng chúng ta đang trải qua kêu gọi chúng ta hãy nghiêm cẩn chọn lựa những gì là hệ trọng,

    chứ đừng chạy theo những gì ít cần thiết;

    hãy tái nhận thức rằng đời sống trở nên vô ích nếu không được dùng để phục vụ người khác.

     

    (4 tấm hình trên đây được người dịch chụp khi tham dự trực tuyến vào lúc 2 giờ sáng California Chúa Nhật 5/4/2020, cho tới 3:50 sáng)

     

    Chúa Giêsu "đã tự hủy bản thân mình, mang thân phận của một kẻ tôi tớ" (Philip 2:7). Chúng ta hãy để cho những lời này của Thánh Phaolô dẫn chúng ta vào những ngày thánh đây, khi lời Chúa này, như là một điệp khúc, cho chúng ta thấy Chúa Giêsu như là một người tôi tớ: vào Thứ Năm Tuần Thánh, Người được diễn tả như là một người tôi tớ rửa chân cho các môn đệ của Người; vào Thứ Sáu Tuần Thánh, Người được cho thấy như là người tôi tớ khổ đau và vinh thắng (xem Isaia 52:13); và ngày mai, chúng ta sẽ nghe tiên tri Isaia nói về Người rằng: "Này là tôi tớ của Ta, người Ta ưng ý" (42:1). Thiên Chúa đã cứu chúng ta bằng việc phục vụ chúng taChúng ta thường nghĩ chúng ta là những người phục vụ Thiên Chúa. Không phải, Ngài mới là Đấng tự nguyện muốn phục vụ chúng ta, vì Ngài yêu thương chúng ta trước. Thật khó mà yêu thương và không được yêu lại. Lại càng khó hơn nữa để phục vụ nếu chúng ta không để bản thân mình được Thiên Chúa phục vụ.

    Thế nhưng, Chúa đã phục vụ chúng ta ra sao? Bằng việc hiến mạng sống mình cho chúng ta. Chúng ta được Người quí mến; chúng ta thật là giá trị đối với Người. Thánh Angels Foligno đã cho biết có lần chị đã nghe thấy Chúa Giêsu nói với chị rằng: "Tình Cha yêu con không phải là trò đùa". Tình Chúa yêu thương chúng ta đã khiến Người hy sinh bản thân mình và nhận lấy các thứ tội lỗi của chúng ta. Điều làm cho chúng ta bàng hoàng sửng sốt đó là: Thiên Chúa đã cứu chúng ta bằng việc nhận lấy cho mình tất cả mọi hình phạt gây ra bởi tội lỗi của chúng ta. Chẳng hề than phiền trách móc gì, mà là bằng một thái độ khiêm hạ, nhẫn nại và tuân phục của người tôi tớ, và hoàn toàn chỉ vì yêu thương. Chúa Cha đã ưng ý với Chúa Giêsu ở việc phục vụ của Người. Ngài không cất đi sự dữ đàn áp Người, trái lại, đã kiên cường Người bằng đau khổ của Người, để nhờ đó sự dữ của chúng ta bị chế ngự bằng sự lành, bằng một tình yêu cho đến cùng.

    Chúa phục vụ chúng ta cho đến độ trải qua những trạng thái đớn đau nhất của những ai yêu thương, đó là bị phản bội và bỏ rơi.

    Bị phản bội. Chúa Giêsu đã bị phản bội bởi người môn đệ đã bán Người, cũng như bởi người môn đệ đã chối Người. Người đã bị phản bội bởi thành phần dân chúng tung hô vạn tuế Người rồi la lên "Đóng đanh hắn vào thập tự giá!" (Mathêu 27:22). Người bị phản bội bởi cơ cấu tôn giáo bất công lên án Người và bởi tổ chức chính trị đã phủi tay về Người. Chúng ta có thể nghĩ đến tất cả những phản bội lớn nhỏ chúng ta đã phải chịu trong cuộc đời của mình. Thật là hãi hùng khi khám phá ra rằng một niềm tin tưởng vững bền đã bị bội phản. Một nỗi chán chường từ tận sâu thẳm của lòng chúng ta nổi lên, thậm chí có thể biến đời sống trở thành vô nghĩa. Điều này xẩy ra là vì chúng ta được sinh ra để được yêu và để yêu, và điều đớn đau nhất đó là bị phản bội bởi một con người đã thề hứa trung thành và gắn bó với chúng ta. Chúng ta thậm chí không thể nào tưởng tượng nổi Vị Thiên Chúa  tình yêu đau đớn đến đâu.

    Chúng ta hãy nhìn vào nội tâm. Nếu chúng ta thành thực với bản thân mình, chúng ta sẽ thấy những bất trung của chúng ta. Biết bao nhiêu là những sai trái, những giả hình và những vờ vịt! Biết bao nhiêu là những ý hướng tốt lành đã bị bội phản! Biết bao nhiêu là những lời hứa bị lỗi hẹn! Biết bao nhiêu là những quyết định vẫn cứ bất thành! Chúa biết lòng của chúng ta hơn chúng ta biết mình. Người biết chúng ta yếu hèn và bất nhất biết bao, biết bao nhiêu lần chúng ta sa ngã, chúng ta khó chỗi dậy biết là chừng nào, và khó khăn biết mấy để chữa lành một vết thương nào đó. Người đã làm những gì để giúp đáp chúng ta và phục vụ chúng ta? Qua vị Tiên tri, Người đã nói với chúng ta rằng: "Ta sẽ chữa lành những bất tín của họ; Ta sẽ thiết tha yêu thương họ" (Hosea 14:5). Người đã chữa chúng ta bằng việc nhận lấy cái bất trung của chúng ta và lấy đi những bội phản của chúng ta. Thay vì chán nản gây ra bởi nỗi sợ hãi thất bại, giờ đây chúng ta có thể nhìn lên tượng chịu nạn, cảm thấy được Người ấp ủ, mà thưa cùng Người rằng: "Đây là nỗi bất trung của con, xin Chúa hãy nhận lấy nó, Ôi Giêsu, xin hãy nhận lấy cho Chúa. Xin Chúa hãy giang cánh tay ra cho con, xin Chúa hãy yêu thương phục vụ con, xin Chúa hãy tiếp tục nâng đỡ con... Như thế con mới có thể tiếp tục tiến bước".

    Bị bỏ rơiTrong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu nói chỉ có một lời ở trên Thánh Giá, một điều duy nhất, đó là "Lạy Chúa Trời tôi, Lạy Chúa Trời tôi, tại sao Ngài lại bỏ rơi tôi?" (Mathêu 27:46). Đây là những lời rất mãnh liệt. Chúa Giêsu đã bị những ai thuộc về Người bỏ rơi, họ đã tẩu thoát hết. Thế nhưng Cha vẫn ở với Người. Giờ đây mới là lúc Người ở trong vực thẳm của lẻ loi cô độc, vì lần đầu tiên Người gọi Ngài bằng danh xưng chung chung "Chúa Trời". Và "bằng một giọng lớn tiếng", Người đã đặt vấn đề "tại sao" nhức buốt nhất: "Tại sao cả Ngài nữa cũng bỏ rơi tôi?" Những lời này thực sự là những lời của Thánh Vịnh (22:2); những lời đó nói với chúng ta rằng Chúa Giêsu cũng đã bị đưa đến chỗ trải qua tình trạng tận cùng lẻ loi trước lời cầu nguyện của Người. Thế nhưng, sự thật vẫn là ở chỗ chính bản thân Người đã trải qua tình trạng lẻ loi cô độc ấy, ở chỗ, Người đã trải qua trạng thái bị bỏ rơi đến tận cùng, một trạng thái được Phúc Âm chứng thực bằng cách trích dẫn chính các lời của Người: Eli, Eli, lama sabachthani?

    Tại sao tất cả những điều này lại xẩy ra chứ? Một lần nữa, nó xẩy ra vì chúng ta, là để phục vụ chúng ta. Nhờ thế, khi chúng ta bị dồn đến chân tường, khi chúng ta rơi vào ngỏ cụt, đầy tối tăm và không lối thoát, khi chính Thiên Chúa dường như chẳng đáp ứng gì, chúng ta cần phải nhớ rằng chúng ta không lẻ loi một mình đâu. Chúa Giêsu đã cảm thấy hoàn toàn bị bỏ rơi, bằng một trạng Người chưa bao giờ trải qua trước đó, để nên một với chúng ta trong hết mọi sự. Người đã làm thế vì tôi, vì anh chị em, như thể muốn nói với chúng ta rằng: "Đừng sợ, con không lẻ loi một mình đâu. Cha đã cảm nghiệm thấy tất cả nỗi cô đơn của con để hằng gắn bó với con"Đó là mức độ Chúa Giêsu đã phục vụ chúng ta: Người đã xuống tận vực thẳm của những khổ đau cay đắng nhất của chúng ta, khi đạt tới tột đỉnh của những gì là phản bội  và bị bỏ rơi. Hôm nay, trong thảm trạng của một dịch bệnh, trước nhiều những gì là an toàn giả trá giờ đây bị tan mảnh, trước rất nhiều niềm hy vọng bị phản bội, bằng một cảm quan bị bỏ rơi đang đè nằng trên cõi lòng của chúng ta, Chúa Giêsu đang nói với từng người chúng ta rằng: "Hãy can đảm lên, hãy mở lòng của con cho tình yêu của Cha. Con sẽ cảm thấy niềm an ủi của Thiên Chúa là Đấng nâng đỡ con".

    Anh chị em thân mến, chúng ta có thể so sánh gì với Thiên Chúa, Đấng đã phục vụ chúng ta cho đến độ bị phản bội và bị bỏ rơi? Chúng ta có thể chối từ không phản bội Đấng đã dựng nên chúng ta, và không bỏ rơi những gì thật là cần thiết trong đời sống của chúng ta. Chúng ta được đem vào trần gian này để kính mến Ngài và yêu thương tha nhân của chúng ta. Hết mọi sự khác đều qua đi, chỉ có điều này là tồn tại thôi. Thảm trạng chúng ta đang trải qua kêu gọi chúng ta hãy nghiêm cẩn chọn lựa những gì là hệ trọng, chứ đừng chạy theo những gì ít cần thiết; hãy tái nhận thức rằng đời sống trở nên vô ích nếu không được dùng để phục vụ người khác. Vì đời sống được đo lường bằng tình yêu. Bởi vậy, trong những ngày thánh đây, nơi căn nhà của chúng ta, chúng ta hãy đứng trước Đấng Tử Giá, một tầm mức trọn vẹn nhất của tình yêu Thiên Chúa đối với chúng ta, và trước Vị Thiên Chúa đã phục vụ chúng ta cho đến độ hiến mạng sống mình, chúng ta hãy xin ơn biết sống là để phục vụ. Chớ gì chúng ta tiến tới những ai đang đau khổ và những ai đang thiếu thốn nhất. Chớ gì chúng ta không quan tâm đến những gì chúng ta thiếu hụt, mà là những gì tốt lành chúng ta có thể làm cho người khác.

    Này là tôi tớ của Ta, người Ta ưng ý. Chúa Cha, Đấng đã nâng đỡ Chúa Giêsu trong cuộc Khổ Nạn của người, cũng nâng đỡ chúng ta nơi các nỗ lực phục vụ của chúng ta. Việc yêu thương, nguyện cầu, tha thứ, chăm sóc cho người khác, trong gia đình cũng như ngoài xã hội: tất cả những việc này thật sự là những việc khó khăn. Nó có thể cảm thấy như là một thứ đường thánh giá - via crucis. Thế nhưng, con đường phục vụ là con đường vinh thắng và ban sự sống mà nhờ đó chúng ta được cứu độ. Tôi muốn đặc biệt nói cùng giới trẻ vào Ngày đã từng được giành cho họ cho đã 35 năm qua hôm nay. Các bạn thân mến, hãy nhìn vào các con người anh hùng thực sự xuất hiện trong những ngày này: họ không phải là thành phần nổi tiếng, giầu sang và thành đạt; trái lại, họ là những con người đang hiến mình để phục vụ kẻ khác. Các bạn hãy cảm thấy mình được kêu gọi sống cuộc đời theo đường lối ấy. Đừng sợ cống hiến sự sống của các bạn cho Thiên Chúa và cho người khác; nó là một thứ vay trả! Vì sự sống là một tặng ân chúng ta nhận được chỉ khi nào chúng ta hiến bản thân mình, và niềm vui sâu xa nhất của chúng ta xuất phát từ việc chấp nhận yêu thương, chứ không có vấn đề nếu hay nhưng gì hết. Như Chúa Giêsu đã làm cho chúng ta vậy.

    https://www.vaticannews.va/en/pope/news/2020-04/pope-palm-sunday-homily-full-text.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHq7ZpMvs_KNvJhSGSYC8rErQ%3DpDj1RBo2QE3tAW%2B8u0tQ%40mail.