7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ƠN GỌI TRONG KITÔ GIÁO

Trong đời sống Kitô giáo, khi nói đến “ơn gọi”, nhiều người vẫn còn vô thức thu hẹp nó vào hai con đường quen thuộc: ơn thiên triệu linh mục và ơn gọi đời sống tu trì. Cách hiểu này không sai, nhưng lại quá nghèo nàn so với chiều kích phong phú mà truyền thống Kinh Thánh và đời sống Hội Thánh đã chứng thực. Nếu chỉ nhìn ơn gọi như một “lối đi đặc biệt dành cho số ít”, ta sẽ bỏ lỡ một sự thật căn bản: mọi Kitô hữu đều có ơn gọi, và mỗi ơn gọi đều mang một đặc sủng riêng, không thể thay thế.

1. Ơn gọi không phải là “một khuôn mẫu”, mà là một tiếng gọi cá vị

Ngay từ đầu, Kinh Thánh đã cho thấy Thiên Chúa không gọi con người theo kiểu đồng loạt, rập khuôn. Abraham được gọi để ra đi mà không biết mình đi đâu, ông chỉ biết tin tưởng và đi theo sự hướng dẫn của Thiên Chúa. Môsê được gọi để giải phóng dân. Đavít được gọi để làm vua. Các ngôn sứ thì mỗi người một tính cách, một sứ mạng, thậm chí một cách phản ứng khác nhau trước lời gọi. Điểm chung không nằm ở hình thức, mà ở tính cá vị: Thiên Chúa gọi từng người, đúng với con người thật của họ. Vì thế, nói về ơn gọi mà chỉ giới hạn vào tu trì hay linh mục là một sự giản lược sơ sài, thậm chí nguy hiểm. Nó dễ tạo ra ảo tưởng rằng, chỉ những ai “làm việc cho Chúa” theo nghĩa chính thức mới có “ơn gọi”, còn phần lớn tín hữu chỉ sống đời “bình thường” mà thôi!? Thực tế thì ngược lại. Đời sống bình thường chính là nơi ơn gọi được thể hiện cách sâu xa nhất.

2. Đặc sủng đa dạng: nền tảng của mọi ơn gọi

Thánh Phaolô đã nói rất rõ: “Có nhiều đặc sủng khác nhau, nhưng chỉ có một Thánh Thần.” Điều này không chỉ là một nhận định thần học, mà là một nguyên lý sống. Có người được ban đặc sủng giảng dạy. Có người được ban đặc sủng phục vụ. Có người có khả năng lãnh đạo. Có người lại mang nơi mình sự nhạy cảm, chữa lành, hoặc xây dựng cộng đoàn. Những đặc sủng này không phải là “phụ kiện” cho ơn gọi; chính chúng cấu thành ơn gọi. Vì vậy, một người sống đời hôn nhân, nuôi dạy con cái, xây dựng gia đình vững chắc, đó là một ơn gọi trọn vẹn. Một người làm nghề giáo, giúp người khác tự do trưởng thành, đó là một ơn gọi. Một người sống âm thầm, nhưng mang lại bình an cho những người xung quanh, đó cũng là một ơn gọi. Không phải ai cũng được gọi để rời bỏ thế gian để “dâng mình” cho Chúa trong đời tu. Nhiều người được gọi để ở lại giữa thế gian, nhưng họ dám sống khác, giống như Đức Giesu, vì trong tâm khảm họ yêu mến và gắn bó với Người.

3. Sai lầm lớn: chọn ơn gọi vì lý tưởng, không vì sự thật

Một trong những nguy cơ lớn trong đời sống Kitô hữu là chọn ơn gọi dựa trên lý tưởng hóa (cho rằng bậc sống tu trì thì “cao hơn”), hoặc vì áp lực xã hội hoặc gia đình, hoặc nhu cầu tâm lý (muốn được công nhận, muốn an toàn, muốn trốn tránh). Những lựa chọn như vậy, dù mang danh nghĩa “đạo đức”, lại dễ dẫn đến căng thẳng nội tâm, mất tự do, và cuối cùng là một đời sống khô cằn, không triển nở. Nói tóm lại, ơn gọi không đúng sẽ không làm con người tự do hơn, mà sẽ bóp nghẹt, thậm chí bóp chết họ. Thiên Chúa không gọi con người vào một khuôn khổ khiến họ trở nên méo mó. Ngược lại, ơn gọi đích thực luôn làm cho con người trở nên chính mình hơn, sống có sức sống hơn, và yêu thương cách tự nhiên hơn.

4. Dấu chỉ của ơn gọi đúng: tự do, niềm vui, và sự sinh hoa trái

Làm sao biết mình đang sống đúng ơn gọi? Không phải bằng những tiêu chuẩn bên ngoài, mà bằng ba dấu chỉ rất cụ thể như sau: 1. Tự do nội tâm: Không phải là không có khó khăn, nhưng là cảm nhận mình không bị ép buộc từ bên trong. Có một sự “thuận”, bình an sâu xa với con đường mình đi; 2. Niềm vui bền vững: Không phải cảm xúc nhất thời, mà là một niềm vui âm ỉ, ngay cả trong thử thách, khó khăn; 3. Khả năng sinh hoa trái: Cuộc đời mình, dù nhỏ bé, vẫn mang lại điều gì đó tốt đẹp cho tha nhân. Nếu một người sống trong một “ơn gọi” mà thường xuyên kiệt quệ, mất dần sự sống nội tâm, và không còn khả năng yêu thương, thì cần can đảm đặt lại vấn đề, không phải để phản bội Thiên Chúa, mà để trung thành với sự thật mà Thiên Chúa đã mời gọi mình.

5. Ơn gọi và hạnh phúc: không đối lập

Có một quan niệm sai lầm rất phổ biến: theo Chúa thì phải hy sinh, mà hy sinh thì khó có hạnh phúc trọn vẹn. Quan niệm này thật ra chỉ đúng nửa vời. Đúng là mọi ơn gọi đều có thập giá, nhưng thập giá không phải là dấu chỉ của sai lầm; nó là hệ quả của tình yêu. Khi một người sống đúng ơn gọi, họ vẫn có thể chịu khổ, nhưng đó là một nỗi khổ có ý nghĩa, không phá hủy họ. Ngược lại, sống sai ơn gọi cũng có thể đầy “hy sinh”, nhưng là hy sinh vô nghĩa, dần dần làm kiệt quệ con người. Vì thế, chúng ta cần nói rõ ở đây, Thiên Chúa không gọi con người để họ sống trong đau khổ và bất hạnh, Ngài gọi họ để họ trở nên trọn vẹn nhất có thể mà thôi.

6. Can đảm phân định: trách nhiệm không thể né tránh

Không ai có thể sống ơn gọi thay cho người khác. Vì thế, việc phân định ơn gọi không phải là chuyện phụ, mà là một trách nhiệm nghiêm túc. Phân định đòi hỏi một người thành thật nhìn thẳng vào bản thân mình, lắng nghe đời sống nội tâm, và chấp nhận sự thật, dù sự thật đó không giống với kỳ vọng lúc ban đầu. Điều khó nhất không phải là “nghe tiếng Chúa”, mà là chấp nhận rằng tiếng gọi đó có thể rất khác với điều mình đã tưởng.

Kết luận: sống đúng ơn gọi là sống thật

Ơn gọi không phải là một “chức danh” trong Hội Thánh, mà là cách thức mỗi người sống sự thật của mình trước mặt Thiên Chúa. Một người linh mục hoặc tu sĩ sống sai ơn gọi vẫn có thể bất hạnh và đem lại nhiều bất hạnh cho giáo hội. Trong khi đó, một người giáo dân sống đúng ơn gọi có thể đạt tới sự thánh thiện hết sức sâu xa. Điều quan trọng không phải là “bạn thuộc bậc sống nào”, mà là bạn có đang sống đúng con người mà Thiên Chúa đã tạo dựng và mời gọi bạn sống hay không. Sống đúng ơn gọi không làm cuộc đời dễ dàng hơn, nhưng chắc chắn làm nó tự do hơn, có ý nghĩa hơn, và nhất là hạnh phúc hơn một cách lâu bền.

Lm. Vui Chứng Nhân

DÂNG LỄ CHO CHÍNH MÌNH

Người ta có thể xin Lễ để cầu nguyện cho người còn sống và cho chính mình, Thánh Leonard Maurice khuyên người ta dâng Thánh Lễ cầu cho mình khi còn sống, tốt hơn là sau khi qua đời, bởi những lý do sau đây :
 
1/ Dâng Lễ khi còn sống, chính mình được tham dự để xin ơn phúc.
 
2/ Dâng Lễ cầu cho mình khi còn sống, nếu là kẻ có tội, hi vọng sẽ được Lòng Chúa Thương Xót ban ơn ăn năn xưng thú đền bù, dù mình không đáng. Chết rồi và đã xuống hỏa ngục, thì không còn cách nào cứu vãn nữa, dù có dâng cả ngàn Lễ cũng không đổi được số phận đời đời
 
3/ Dâng Lễ cầu cho mình khi còn sống để xin ơn chết lành, sẽ được Chúa phù hộ trong giờ chết, nhờ ơn phúc Thánh Lễ.
 
4/ Dâng Lễ cầu cho mình khi còn sống, ơn phúc vẫn còn, và nếu có phải vào luyện ngục, ngày giờ trong ấy sẽ được rút vắn hơn. Chết rồi mới được dâng Lễ cầu cho, thì linh hồn đã phải đợi chờ khốn khổ.
 
5/ Dâng Lễ cầu cho chính mình khi còn sống, làm vinh danh Chúa hơn. Khi dâng lên Chúa tiền bạc Chúa đã ban cho, ta được công từ bỏ của cải. Chết rồi, tiền bạc về tay con cái họ hàng, mấy ai lo cứu giúp ta, đâu họ có cảm thấy nỗi khổ sở nóng nảy của ta mà cứu giúp mau chóng.
 
6/ Dâng Lễ cầu cho mình khi còn sống, nếu mình có ơn nghĩa Chúa, thì được phần thưởng gấp đôi, vừa được tha phạt luyện ngục, vừa được công thưởng Thiên Đàng. Chết rồi mới xin, thì chỉ được tha phạt luyện ngục, không được gia tăng công thưởng Thiên Đàng.
 
Cuối cùng, chúng ta nên biết rằng, một Thánh Lễ dâng cầu cho ta khi còn sống, được tha hình phạt của ta nhiều hơn là dâng nhiều Thánh Lễ sau khi ta chết, bởi nếu ta làm mất lòng ai, mà xin lỗi ngay, thì dễ được tha hơn là chần chừ để phải xin lỗi và đền bù trước tòa án. Một lời bào chữa trước tòa án, tốn phí bao nhiêu tiền bạc rồi.
 
Chúng ta phạm đến Chúa nhiều cách, nếu chúng ta biết đền bù bằng việc lành phúc đức, việc từ thiện bác ái, nhất là nhờ công nghiệp Chúa Giêsu qua Thánh Lễ, thì nợ nần chúng ta được tẩy xóa. Chờ đến trước tòa án Chúa mới xin đền, thì hình phạt lại nặng nề hơn.
 
Thánh Anselmo dạy: ”Sốt sắng dâng một Thánh Lễ khi còn sống, lợi ích hơn cả ngàn Thánh Lễ khi đã qua đời” (Charity P.226). Chính Chúa Giêsu dạy: ”Hãy làm việc khi trời còn sáng, tối rồi ai thấy đường đâu mà làm” (Ga 4,4).
 
st
...............................
 
NHỮNG GỢI VỀ VIỆC XIN LỄ CHO CHÍNH MÌNH:
 
1. Các ý lễ chung
Xin Chúa ban bình an tâm hồn và soi sáng đường đời.
Xin cho con luôn vững tin, cậy trông và yêu mến Chúa hơn.
Xin ơn biết tìm và thi hành thánh ý Chúa trong đời sống hằng ngày.
Xin ơn hoán cải, can đảm bỏ tội lỗi và sống đẹp lòng Chúa.
Xin Chúa thánh hóa tư tưởng, lời nói, việc làm của con.
 
2. Xin ơn nâng đỡ thiêng liêng
Xin ơn Thánh Thần soi sáng để con biết phân định đúng đắn.
Xin ơn kiên trì trong cầu nguyện và giữ đạo sốt sắng.
Xin ơn trung tín, bền đỗ đến cùng.
Xin ơn chữa lành những tổn thương trong tâm hồn.
 
3. Xin ơn liên quan đời sống – công việc
Xin Chúa hướng dẫn công việc, học tập và các lựa chọn tương lai của con.
Xin cho con có sức khỏe, khôn ngoan và trách nhiệm trong bổn phận.
Xin Chúa ban ơn vượt qua những khó khăn, thử thách hiện nay.
Xin Chúa chúc lành cho những dự định tốt đẹp con đang ấp ủ.
 
4. Xin ơn liên quan các mối tương quan
Xin ơn sống yêu thương, hiền hòa, biết tha thứ.
Xin ơn khiêm nhường, hiền lành và biết tôn trọng mọi người.
 
5. Ý lễ tạ ơn
Tạ ơn Chúa đã gìn giữ con trong đời sống đức tin.
Tạ ơn vì những ân huệ đã, đang và sẽ nhận được.
 
6. Một số ý đặc biệt theo hoàn cảnh
Xin lễ nhân dịp sinh nhật / kỷ niệm lãnh nhận bí tích / bước sang giai đoạn mới.
Xin ơn thoát khỏi những thói quen xấu đang trói buộc con.
Xin ơn bảo vệ khỏi mọi sự dữ phần xác và phần hồn.
 
Nguồn: fb Linh Mục Mi Trầm

CUỐN SÁCH BẠN NÊN ĐỌC ĐỂ HIỂU ĐGH LÊÔ XIV THỰC SỰ LÀ AI

Đức Giáo Hoàng Lêô XIV trả lời câu hỏi của các nhà báo trên máy bay,
ngày 2 tháng 12 năm 2025.

Trên chuyến bay trở về Rôma sau chuyến đi Li Băng ngày 2 tháng 12, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã tiết lộ với các nhà báo cuốn sách đã soi sáng con đường tâm linh của ngài trong nhiều năm. “Thực hành sự hiện diện của Chúa”, một tác phẩm của tu sĩ dòng Carmel người Pháp, Lawrence of the Resurrection, xuất bản năm 1692, đưa ra một con đường mà tất cả mọi người đều có thể tiếp cận: sống mỗi khoảnh khắc một cách có ý thức về sự hiện diện của Chúa, trong nhà bếp cũng như trước bàn thờ. 

  1. Một tu sĩ người Pháp trên bàn đầu giường của Đức Giáo Hoàng.

Vào ngày 2 tháng 12 năm 2025, khi đang từ Beirut, Li Băng, bay trở về Rôma, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã dành gần ba mươi phút để thảo luận với 82 nhà báo trên máy bay. Khi được hỏi trực tiếp, “Nên đọc cuốn sách nào để hiểu Robert Francis Prevost là ai?”, Đức Giáo Hoàng đã không ngần ngại trích dẫn cuốn “Thực hành sự hiện diện của Chúa”, được viết bởi Thầy Laurent de la Résurrection, một tu sĩ dòng Cát Minh người Pháp thế kỷ 17, là người đã được tuyên bố là Tôi tớ Chúa. Đức Giáo Hoàng nhận xét về tác phẩm này: “Đó là linh đạo của tôi trong nhiều năm.” Ngài mô tả linh đạo đó “đơn giản là hiến dâng cuộc đời mình cho Chúa bằng cách để Ngài hướng dẫn chúng ta”. Ngài nói thêm: “Tôi tin tưởng vào Chúa và tôi chia sẻ thông điệp này với mọi người.” Ngài nhớ lại những “thử thách” mà ngài đã phải đối mặt trong cuộc đời, “khi sống ở Peru trong những năm khủng bố, đã được kêu gọi làm linh mục ở những nơi mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được kêu gọi”.

Tu sĩ Lawrence Phục Sinh, sinh năm 1614 tại Hériménil, Lorraine, từ thời niên thiếu đã tin vào sự hiện diện của Chúa. Cảnh tượng một cây trơ trụi vào mùa đông, rồi sau đó cây ấy lại nở hoa trở lại vào mùa xuân, đã khơi dậy trong cậu một tình yêu sâu xa dành cho Thiên Chúa. Với tên gọi Nicolas Herman, chàng trai trẻ gia nhập quân đội của Công tước Lorraine, lúc đó đang chiến tranh với Pháp. Bị thương nặng, chàng trai trẻ rời quân ngũ năm 21 tuổi và thử sống cuộc đời ẩn dật. Không tìm thấy sự bình an như mong muốn, chàng trai trẻ trở thành người làm việc sai vặt ở Paris trước khi gia nhập tu viện dòng Cát Minh Chân Trần trên đường Rue de Vaugirard năm 26 tuổi với tư cách là một tu sĩ lo tạp vụ. Với tên gọi Tu sĩ Lawrence Phục Sinh, thầy bắt đầu bằng công việc bếp núc rồi sau đó là sửa giày dép.

  1. Bí mật của Thầy Lawrence Phục Sinh

Ngay cả khi còn sống, Thầy Lawrence đã nổi tiếng là một người cầu nguyện giỏi, một nhà thần bí. Bí quyết nào đã truyền cảm hứng cho thầy Lawrence mỗi ngày? Mười năm đầu trong đời sống tu hành của thầy là thời gian đầy gian khổ. Thầy nhớ lại những tội lỗi thời trẻ. Thầy thậm chí còn tự hỏi liệu mình có bị sa hỏa ngục hay không. Gặp khó khăn trong việc suy gẫm khi cầu nguyện, thầy bắt đầu nhìn Chúa, trong khi làm việc, như một người bạn, như một Đấng hiện diện thân mật. Kết quả đến ngay lập tức. Thầy viết trong các bức thư được xuất bản trong cuốn “Thực hành sự hiện diện của Chúa: “Tôi thấy mình đột nhiên thay đổi. Và tâm hồn tôi, vốn cho đến lúc đó luôn ở trong tình trạng hỗn loạn, cảm thấy một sự bình an nội tâm sâu xa, như thể đang ở giữa một nơi nghỉ ngơi.”

Qua kinh nghiệm sâu sắc này, người tu sĩ làm bếp khám phá ra bí quyết của sự chiêm nghiệm. Đó không phải là việc từ bỏ công việc, từ bỏ bổn phận trong cuộc sống để ở bên Chúa. Thầy giải thích: “Sự thánh hóa của chúng ta không phụ thuộc vào việc thay đổi công việc, mà là làm cho Chúa những gì chúng ta thường làm cho chính mình.” Và thầy tiếp tục: “Tôi lật miếng trứng tráng nhỏ của mình vì tình yêu dành cho Chúa…” Thầy Lawrence nhấn mạnh rằng trong chiều sâu của công việc, một con đường thần bí đích thực mở ra, mang đến khả năng tạo ra sự thống nhất sâu xa trong cuộc sống và cảm nghiệm trọn vẹn sự hiệp nhất với Chúa. Điều này đạt được trước hết thông qua việc thực hành tình yêu liên tục, làm mọi việc vì tình yêu dành cho Chúa. “Người ta không bao giờ được mệt mỏi khi làm những việc nhỏ vì tình yêu dành cho Chúa, Đấng không nhìn vào sự vĩ đại của công việc mà nhìn vào tình yêu.” Sau đó, bằng cách học cách sống mỗi khoảnh khắc trong sự hiện diện của Chúa.

  1. Thực hành sự hiện diện của Chúa

Đây chính là trọng tâm trong khám phá của Thầy Lawrence. “Suốt cả ngày, thậm chí cả trong lúc làm việc, tôi đều cẩn thận hướng về sự hiện diện của Chúa, Đấng mà tôi luôn coi là gần gũi với mình, thường là sâu thẳm trong cõi lòng.” Thầy Lawrence thú nhận, lúc đầu điều này không dễ dàng. Đôi khi thầy thậm chí còn quên cả Chúa suốt một thời gian dài. Thầy không học được cách sống trong sự hiện diện của Chúa một cách dễ dàng, mà với “nhiều sự hèn nhát và bất toàn.”

Đối với những người muốn đi theo con đường của thầy, thầy khuyên đừng ngạc nhiên nếu ban đầu cảm thấy mình đang lãng phí thời gian. Nhưng bằng cách nỗ lực sống dưới ánh nhìn của Chúa, nhờ một sự thực hành chân thành, một sự chú tâm lặp đi lặp lại và bền bỉ của trái tim, nhận thức về sự hiện diện của Chúa đã trở thành bản năng thứ hai của vị tu sĩ.

Sau khi hình thành thói quen này, Thầy Lawrence bày tỏ niềm vui khi thực sự thấy Chúa ngự trong lòng mình! “Thói quen chỉ được hình thành một cách khó khăn; nhưng một khi đã hình thành, mọi việc đều được thực hiện với niềm vui…” Thậm chí, mọi việc còn đảo ngược: chính Chúa là người hiện diện ngay lập tức với thầy: “Nếu đôi khi tôi hơi xa rời sự hiện diện thánh thiêng này, Chúa sẽ lập tức làm cho tôi cảm nhận được chính Ngài trong tâm hồn tôi…nhờ những tác động nội tâm lôi cuốn và thú vị đến nỗi tôi e ngại không dám nói ra.” Thầy Lawrence làm chứng rằng bằng cách thực hành hiện diện trước Chúa “như người ta nên làm, người ta sẽ trở nên thánh thiện trong thời gian ngắn.” Thầy khẳng định: “Tôi sở hữu Chúa, một cách bình thản ngay cả trong sự hối hả của nhà bếp, nơi đôi khi có nhiều người cùng lúc hỏi tôi những điều khác nhau, như thể tôi đang quỳ trước Bí tích Thánh Thể.”

  1. Một con đường dành cho tất cả mọi người

Ảnh hưởng tâm linh của Thầy Lawrence đã thu hút nhiều người đến viếng thăm, trong đó có Tu viện trưởng Joseph de Beaufort, linh mục tổng đại diện của Hồng y de Noailles, sau này trở thành người viết tiểu sử của Hồng y, và Fénelon. Thầy Lawrence qua đời năm 1691 trong sự thanh thản. Dù bị lãng quên ở Pháp, tinh thần của thầy đã thu hút nhiều tín hữu Kitô giáo, đặc biệt là ở Hoa Kỳ. Một số chủ đề trong tinh thần đó có thể được tìm thấy trong các tác phẩm của Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu và Thánh Elizabeth Ba Ngôi, mặc dù có lẽ hai thánh nữ chưa bao giờ đọc tác phẩm của vị tu sĩ này. Con đường mà Thầy Lawrence Phục Sinh đã khám phá ra là con đường mà tất cả mọi người đều có thể tiếp cận, và Đức Giáo Hoàng khuyến khích chúng ta hãy đi theo con đường đó, giống như ngài.

 

Phêrô Phạm Văn Trung

Từ Hortense Leger, https://fr.aleteia.org/2025

  

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - TRUNG YẾN - NHÓM TỊNH NGỘ