7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ- ĐTC GIẢNG LỄ LÁ

  •  
    Tinh Cao
     
    Sun, Apr 5 at 1:48 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Bài Giảng Chúa Nhật Lễ Lá ngày 5/4/2020

     

    Thiên Chúa đã cứu chúng ta bằng việc phục vụ chúng ta.

    Chúng ta thường nghĩ chúng ta là những người phục vụ Thiên Chúa.

    Không phải, Ngài mới là Đấng tự nguyện muốn phục vụ chúng ta, vì Ngài yêu thương chúng ta trước.

    "Tình Cha yêu con không phải là trò đùa".

    Tình Chúa yêu thương chúng ta đã khiến Người hy sinh bản thân mình và nhận lấy các thứ tội lỗi của chúng ta.

    Điều làm cho chúng ta bàng hoàng sửng sốt đó là:

    Thiên Chúa đã cứu chúng ta bằng việc nhận lấy cho mình tất cả mọi hình phạt gây ra bởi tội lỗi của chúng ta...

    Chúa phục vụ chúng ta cho đến độ trải qua những trạng thái đớn đau nhất của những ai yêu thương, đó là bị phản bội và bỏ rơi.

    Khi chúng ta bị dồn đến chân tường, khi chúng ta rơi vào ngỏ cụt, đầy tối tăm và không lối thoát,

    khi chính Thiên Chúa dường như chẳng đáp ứng gì, chúng ta cần phải nhớ rằng chúng ta không lẻ loi một mình đâu.

    Chúa Giêsu đã cảm thấy hoàn toàn bị bỏ rơi,

    bằng một trạng Người chưa bao giờ trải qua trước đó, để nên một với chúng ta trong hết mọi sự.

    đã làm thế vì tôi, vì anh chị em, như thể muốn nói với chúng ta rằng:

    "Đừng sợ, con không lẻ loi một mình đâu. Cha đã cảm nghiệm thấy tất cả nỗi cô đơn của con để hằng gắn bó với con".

    Chúng ta được đem vào trần gian này để kính mến Ngài và yêu thương tha nhân của chúng ta.

    Hết mọi sự khác đều qua đi, chỉ có điều này là tồn tại thôi.

    Thảm trạng chúng ta đang trải qua kêu gọi chúng ta hãy nghiêm cẩn chọn lựa những gì là hệ trọng,

    chứ đừng chạy theo những gì ít cần thiết;

    hãy tái nhận thức rằng đời sống trở nên vô ích nếu không được dùng để phục vụ người khác.

     

    (4 tấm hình trên đây được người dịch chụp khi tham dự trực tuyến vào lúc 2 giờ sáng California Chúa Nhật 5/4/2020, cho tới 3:50 sáng)

     

    Chúa Giêsu "đã tự hủy bản thân mình, mang thân phận của một kẻ tôi tớ" (Philip 2:7). Chúng ta hãy để cho những lời này của Thánh Phaolô dẫn chúng ta vào những ngày thánh đây, khi lời Chúa này, như là một điệp khúc, cho chúng ta thấy Chúa Giêsu như là một người tôi tớ: vào Thứ Năm Tuần Thánh, Người được diễn tả như là một người tôi tớ rửa chân cho các môn đệ của Người; vào Thứ Sáu Tuần Thánh, Người được cho thấy như là người tôi tớ khổ đau và vinh thắng (xem Isaia 52:13); và ngày mai, chúng ta sẽ nghe tiên tri Isaia nói về Người rằng: "Này là tôi tớ của Ta, người Ta ưng ý" (42:1). Thiên Chúa đã cứu chúng ta bằng việc phục vụ chúng taChúng ta thường nghĩ chúng ta là những người phục vụ Thiên Chúa. Không phải, Ngài mới là Đấng tự nguyện muốn phục vụ chúng ta, vì Ngài yêu thương chúng ta trước. Thật khó mà yêu thương và không được yêu lại. Lại càng khó hơn nữa để phục vụ nếu chúng ta không để bản thân mình được Thiên Chúa phục vụ.

    Thế nhưng, Chúa đã phục vụ chúng ta ra sao? Bằng việc hiến mạng sống mình cho chúng ta. Chúng ta được Người quí mến; chúng ta thật là giá trị đối với Người. Thánh Angels Foligno đã cho biết có lần chị đã nghe thấy Chúa Giêsu nói với chị rằng: "Tình Cha yêu con không phải là trò đùa". Tình Chúa yêu thương chúng ta đã khiến Người hy sinh bản thân mình và nhận lấy các thứ tội lỗi của chúng ta. Điều làm cho chúng ta bàng hoàng sửng sốt đó là: Thiên Chúa đã cứu chúng ta bằng việc nhận lấy cho mình tất cả mọi hình phạt gây ra bởi tội lỗi của chúng ta. Chẳng hề than phiền trách móc gì, mà là bằng một thái độ khiêm hạ, nhẫn nại và tuân phục của người tôi tớ, và hoàn toàn chỉ vì yêu thương. Chúa Cha đã ưng ý với Chúa Giêsu ở việc phục vụ của Người. Ngài không cất đi sự dữ đàn áp Người, trái lại, đã kiên cường Người bằng đau khổ của Người, để nhờ đó sự dữ của chúng ta bị chế ngự bằng sự lành, bằng một tình yêu cho đến cùng.

    Chúa phục vụ chúng ta cho đến độ trải qua những trạng thái đớn đau nhất của những ai yêu thương, đó là bị phản bội và bỏ rơi.

    Bị phản bội. Chúa Giêsu đã bị phản bội bởi người môn đệ đã bán Người, cũng như bởi người môn đệ đã chối Người. Người đã bị phản bội bởi thành phần dân chúng tung hô vạn tuế Người rồi la lên "Đóng đanh hắn vào thập tự giá!" (Mathêu 27:22). Người bị phản bội bởi cơ cấu tôn giáo bất công lên án Người và bởi tổ chức chính trị đã phủi tay về Người. Chúng ta có thể nghĩ đến tất cả những phản bội lớn nhỏ chúng ta đã phải chịu trong cuộc đời của mình. Thật là hãi hùng khi khám phá ra rằng một niềm tin tưởng vững bền đã bị bội phản. Một nỗi chán chường từ tận sâu thẳm của lòng chúng ta nổi lên, thậm chí có thể biến đời sống trở thành vô nghĩa. Điều này xẩy ra là vì chúng ta được sinh ra để được yêu và để yêu, và điều đớn đau nhất đó là bị phản bội bởi một con người đã thề hứa trung thành và gắn bó với chúng ta. Chúng ta thậm chí không thể nào tưởng tượng nổi Vị Thiên Chúa  tình yêu đau đớn đến đâu.

    Chúng ta hãy nhìn vào nội tâm. Nếu chúng ta thành thực với bản thân mình, chúng ta sẽ thấy những bất trung của chúng ta. Biết bao nhiêu là những sai trái, những giả hình và những vờ vịt! Biết bao nhiêu là những ý hướng tốt lành đã bị bội phản! Biết bao nhiêu là những lời hứa bị lỗi hẹn! Biết bao nhiêu là những quyết định vẫn cứ bất thành! Chúa biết lòng của chúng ta hơn chúng ta biết mình. Người biết chúng ta yếu hèn và bất nhất biết bao, biết bao nhiêu lần chúng ta sa ngã, chúng ta khó chỗi dậy biết là chừng nào, và khó khăn biết mấy để chữa lành một vết thương nào đó. Người đã làm những gì để giúp đáp chúng ta và phục vụ chúng ta? Qua vị Tiên tri, Người đã nói với chúng ta rằng: "Ta sẽ chữa lành những bất tín của họ; Ta sẽ thiết tha yêu thương họ" (Hosea 14:5). Người đã chữa chúng ta bằng việc nhận lấy cái bất trung của chúng ta và lấy đi những bội phản của chúng ta. Thay vì chán nản gây ra bởi nỗi sợ hãi thất bại, giờ đây chúng ta có thể nhìn lên tượng chịu nạn, cảm thấy được Người ấp ủ, mà thưa cùng Người rằng: "Đây là nỗi bất trung của con, xin Chúa hãy nhận lấy nó, Ôi Giêsu, xin hãy nhận lấy cho Chúa. Xin Chúa hãy giang cánh tay ra cho con, xin Chúa hãy yêu thương phục vụ con, xin Chúa hãy tiếp tục nâng đỡ con... Như thế con mới có thể tiếp tục tiến bước".

    Bị bỏ rơiTrong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu nói chỉ có một lời ở trên Thánh Giá, một điều duy nhất, đó là "Lạy Chúa Trời tôi, Lạy Chúa Trời tôi, tại sao Ngài lại bỏ rơi tôi?" (Mathêu 27:46). Đây là những lời rất mãnh liệt. Chúa Giêsu đã bị những ai thuộc về Người bỏ rơi, họ đã tẩu thoát hết. Thế nhưng Cha vẫn ở với Người. Giờ đây mới là lúc Người ở trong vực thẳm của lẻ loi cô độc, vì lần đầu tiên Người gọi Ngài bằng danh xưng chung chung "Chúa Trời". Và "bằng một giọng lớn tiếng", Người đã đặt vấn đề "tại sao" nhức buốt nhất: "Tại sao cả Ngài nữa cũng bỏ rơi tôi?" Những lời này thực sự là những lời của Thánh Vịnh (22:2); những lời đó nói với chúng ta rằng Chúa Giêsu cũng đã bị đưa đến chỗ trải qua tình trạng tận cùng lẻ loi trước lời cầu nguyện của Người. Thế nhưng, sự thật vẫn là ở chỗ chính bản thân Người đã trải qua tình trạng lẻ loi cô độc ấy, ở chỗ, Người đã trải qua trạng thái bị bỏ rơi đến tận cùng, một trạng thái được Phúc Âm chứng thực bằng cách trích dẫn chính các lời của Người: Eli, Eli, lama sabachthani?

    Tại sao tất cả những điều này lại xẩy ra chứ? Một lần nữa, nó xẩy ra vì chúng ta, là để phục vụ chúng ta. Nhờ thế, khi chúng ta bị dồn đến chân tường, khi chúng ta rơi vào ngỏ cụt, đầy tối tăm và không lối thoát, khi chính Thiên Chúa dường như chẳng đáp ứng gì, chúng ta cần phải nhớ rằng chúng ta không lẻ loi một mình đâu. Chúa Giêsu đã cảm thấy hoàn toàn bị bỏ rơi, bằng một trạng Người chưa bao giờ trải qua trước đó, để nên một với chúng ta trong hết mọi sự. Người đã làm thế vì tôi, vì anh chị em, như thể muốn nói với chúng ta rằng: "Đừng sợ, con không lẻ loi một mình đâu. Cha đã cảm nghiệm thấy tất cả nỗi cô đơn của con để hằng gắn bó với con"Đó là mức độ Chúa Giêsu đã phục vụ chúng ta: Người đã xuống tận vực thẳm của những khổ đau cay đắng nhất của chúng ta, khi đạt tới tột đỉnh của những gì là phản bội  và bị bỏ rơi. Hôm nay, trong thảm trạng của một dịch bệnh, trước nhiều những gì là an toàn giả trá giờ đây bị tan mảnh, trước rất nhiều niềm hy vọng bị phản bội, bằng một cảm quan bị bỏ rơi đang đè nằng trên cõi lòng của chúng ta, Chúa Giêsu đang nói với từng người chúng ta rằng: "Hãy can đảm lên, hãy mở lòng của con cho tình yêu của Cha. Con sẽ cảm thấy niềm an ủi của Thiên Chúa là Đấng nâng đỡ con".

    Anh chị em thân mến, chúng ta có thể so sánh gì với Thiên Chúa, Đấng đã phục vụ chúng ta cho đến độ bị phản bội và bị bỏ rơi? Chúng ta có thể chối từ không phản bội Đấng đã dựng nên chúng ta, và không bỏ rơi những gì thật là cần thiết trong đời sống của chúng ta. Chúng ta được đem vào trần gian này để kính mến Ngài và yêu thương tha nhân của chúng ta. Hết mọi sự khác đều qua đi, chỉ có điều này là tồn tại thôi. Thảm trạng chúng ta đang trải qua kêu gọi chúng ta hãy nghiêm cẩn chọn lựa những gì là hệ trọng, chứ đừng chạy theo những gì ít cần thiết; hãy tái nhận thức rằng đời sống trở nên vô ích nếu không được dùng để phục vụ người khác. Vì đời sống được đo lường bằng tình yêu. Bởi vậy, trong những ngày thánh đây, nơi căn nhà của chúng ta, chúng ta hãy đứng trước Đấng Tử Giá, một tầm mức trọn vẹn nhất của tình yêu Thiên Chúa đối với chúng ta, và trước Vị Thiên Chúa đã phục vụ chúng ta cho đến độ hiến mạng sống mình, chúng ta hãy xin ơn biết sống là để phục vụ. Chớ gì chúng ta tiến tới những ai đang đau khổ và những ai đang thiếu thốn nhất. Chớ gì chúng ta không quan tâm đến những gì chúng ta thiếu hụt, mà là những gì tốt lành chúng ta có thể làm cho người khác.

    Này là tôi tớ của Ta, người Ta ưng ý. Chúa Cha, Đấng đã nâng đỡ Chúa Giêsu trong cuộc Khổ Nạn của người, cũng nâng đỡ chúng ta nơi các nỗ lực phục vụ của chúng ta. Việc yêu thương, nguyện cầu, tha thứ, chăm sóc cho người khác, trong gia đình cũng như ngoài xã hội: tất cả những việc này thật sự là những việc khó khăn. Nó có thể cảm thấy như là một thứ đường thánh giá - via crucis. Thế nhưng, con đường phục vụ là con đường vinh thắng và ban sự sống mà nhờ đó chúng ta được cứu độ. Tôi muốn đặc biệt nói cùng giới trẻ vào Ngày đã từng được giành cho họ cho đã 35 năm qua hôm nay. Các bạn thân mến, hãy nhìn vào các con người anh hùng thực sự xuất hiện trong những ngày này: họ không phải là thành phần nổi tiếng, giầu sang và thành đạt; trái lại, họ là những con người đang hiến mình để phục vụ kẻ khác. Các bạn hãy cảm thấy mình được kêu gọi sống cuộc đời theo đường lối ấy. Đừng sợ cống hiến sự sống của các bạn cho Thiên Chúa và cho người khác; nó là một thứ vay trả! Vì sự sống là một tặng ân chúng ta nhận được chỉ khi nào chúng ta hiến bản thân mình, và niềm vui sâu xa nhất của chúng ta xuất phát từ việc chấp nhận yêu thương, chứ không có vấn đề nếu hay nhưng gì hết. Như Chúa Giêsu đã làm cho chúng ta vậy.

    https://www.vaticannews.va/en/pope/news/2020-04/pope-palm-sunday-homily-full-text.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHq7ZpMvs_KNvJhSGSYC8rErQ%3DpDj1RBo2QE3tAW%2B8u0tQ%40mail.
     
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ- ĐTC TUẦN THÁNH

Các nghi lễ Đức Thánh Cha cử hành trong Tuần Thánh và Phục Sinh

Bàn thờ Ngai tòa Thánh Phêrô, nơi ĐTC sẽ cử hành các nghi lễ Tuần Thánh và Phục Sinh (© Vatican Media)

Chương trình các lễ nghi trong Tuần Thánh và Phục sinh của Đức Thánh Cha có thay đổi, so với chương trình được dự định trước khi virus corona bùng phát. Theo chương trình mới, Đức Thánh Cha sẽ cử hành các nghi lễ bên trong đền thờ thánh Phêrô và không có giáo dân tham dự.

Hôm thứ Sáu 27/03 vừa qua, Vatican đã thông báo chương trình các lễ nghi Tuần Thánh Đức Thánh Cha sẽ cử hành. Các Thánh lễ sẽ được truyền hình trực tiếp cho giáo dân tham dự trên các kênh truyền thông.

Chúa Nhật Lễ Lá, Tam Nhật Vượt Qua và lễ Phục Sinh sẽ được cử hành tại bàn thờ Ngai tòa thánh Phêrô, bên trong đền thờ, nghĩa là bàn thờ phía sau bàn thờ tuyên xưng đức tin và sẽ không có sự tham dự của giáo dân.

Cụ thể là vào ngày 05/04, vào lúc 11 giờ, Đức Thánh Cha sẽ cử hành Thánh lễ Chúa Nhật lễ Lá, tưởng niệm Chúa Giêsu vào thánh Giêrusalem. (Vatican News sẽ truyền hình trực tiếp với thuyết minh Tiếng Việt)

 
Trực tiếp Lễ Lá – ĐTC Phanxicô cử hành

Ngày 09/04, vào lúc 18 giờ, Đức Thánh Cha sẽ cử hành Thánh lễ thứ Năm Tuần Thánh, cử hành bữa Tiệc Ly của Chúa.

Ngày 10/04, thứ Sáu Tuần Thánh, vào lúc 18 giờ, Đức Thánh Cha sẽ cử hành cuộc Thương Khó của Chúa và vào lúc 21 giờ, thay vì ngắm Đàng Thánh giá tại đấu trường Colosseo, Đức Thánh Cha sẽ hướng dẫn buổi ngắm Đàng Thánh Giá tại thềm đền thờ thánh Phêrô. (Vatican News sẽ truyền hình trực tiếp với thuyết minh Tiếng Việt)

 
Đi Đàng Thánh Giá – ĐTC Phanxicô chủ sự

Ngày 11/04, lúc 21 giờ, Đức Thánh Cha sẽ cử hành Lễ Vọng Phục Sinh và ngày 12/04, vào lúc 11 giờ, ngài sẽ cử hành Thánh lễ Chúa Nhật Phục sinh. Sau Thánh lễ, Đức Thánh Cha sẽ ban phép lành truyền thống Urbi et Orbi. (Vatican News sẽ truyền hình trực tiếp với thuyết minh Tiếng Việt)

 
Thánh Lễ Phục sinh và Phép lành Urbi et Orbi – ĐTC Phanxicô chủ sự

Trong chương trình mới cập nhật, không có Thánh lễ truyền Dầu, mà theo truyền thống thường được cử hành vào sáng thứ Năm Tuần Thánh. Theo sắc lệnh mới của Bộ Phụng tự và Kỷ luật Bí tích thông báo hồi đầu tuần này, các giáo phận có thể dời Thánh lễ truyền Dầu sang một thời gian khác. (ACI 27/03/2020)

Vatican News

Chia sẻ Bài này:
 

Related posts

 
 

ĐÀO TẠO MÔN ĐỆ - THÁNH LỄ MÙA COVID

  •  
    nguyenthi leyen
    Tue, Mar 31 at 11:57 PM
     
     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng

    NGÀY CHÚA NHẬT LẠ THƯỜNG MÙA DỊCH COVID-19

     

    Hôm nay, tạm gọi là Chúa nhật buồn đối với hầu hết người Công giáo, nhưng tôi sẽ không bi quan vì đây là cơ hội để giúp tôi tái khám phá căn tính Ki-tô hữu và sống đức tin của mình trong thời khắc nguy khốn này. 

     

     

     

    Cho dù ở đâu, đi đâu hay làm gì, trong khả năng hết sức có thể, tôi – một tín hữu công giáo được mời gọi dành thời gian thích hợp trong ngày Chúa Nhật đến nhà thờ để thờ phượng, ca ngợi và tạ ơn Thiên Chúa qua việc tham dự Thánh lễ. Nhưng ngày Chúa Nhật hôm nay khác lạ quá! vì dịch Covid-19 mà hầu hết các nhà thờ phải tạm ngưng cử hành Thánh lễ tập trung đông người với thông báo công khai, rõ ràng. Giáo xứ tôi cũng không ngoại lệ.

     

    Quyết định tạm ngưng cử hành Thánh lễ tập trung đông người vì Covid khiến những cụ già trên 80 tuổi ở xứ tôi thấy hụt hẫng, chưa kịp hiểu; các em thiếu nhi cảm thấy bơ vơ, lạc lõng khi nếp sống đạo đức, sinh hoạt Giáo lý ngưng trệ. Trên các phương tiện thông tin đại chúng, người ta chia sẻ rất nhiều về những trường hợp linh mục không cầm được nước mắt khi cử hành Thánh lễ trong ngôi Thánh đường rộng thênh thang nhưng lại vắng lạnh vì không có giáo dân tham dự. Cha Quản xứ giáo xứ chỗ tôi cũng nghẹn lời trong lúc dang rộng đôi tay cầu chúc “Chúa ở cùng anh chị em”, và trong khi dâng lời Vinh Tụng Ca: “Chính nhờ Người, với Người và trong Người, …” Cũng phải thôi, tâm tư người Mục Tử mà!

     

    Tôi tự hỏi rằng tình trạng hiện tại có thật sự u ám và bi quan quá không? Chợt một ý tưởng đến khiến tôi phần nào cảm nghiệm được sức sống đức tin và niềm hy vọng mới nơi Giáo hội như thời sơ khai, bị bách hại:

     

    • Khi xưa, người Công giáo bị cường quyền bách hại, cấm cản công khai thì nay các tín hữu bị tấn công bởi những siêu vi trùng, âm thầm và len lỏi. Tuy nhiên, lịch sử đã minh chứng rằng dù trong hoàn cảnh nào đi nữa, Giáo hội vẫn nảy sinh một sức sống đức tin sống động theo những cách thức khác nhau.

    • Với cuộc sống hiện đại, ngày Chúa Nhật thường là dịp tụ tập vui chơi giải trí, ồn ào và náo động nhưng nay lại im ắng lạ thường. Tất cả các thành viên sum vầy bên gia đình. Họ cùng nhau trang trí lại bàn thờ tư gia cách đặc biệt hơn với hương, hoa, đèn, nến để chuẩn bị tham dự Thánh lễ, đọc kinh, lần hạt, cầu nguyện cho gia đình, giáo xứ, Giáo hội, anh chị em đồng nghiệp, các nhân viên y tế, Tổ quốc và Thế giới được bình an trước cơn đại dịch này. Họ cảm thông, sẻ chia và nâng đỡ người khác nhiều hơn.

    • Trong thời đại công nghệ 4.0, người tín hữu bị cuốn hút vào những show thời trang bỏng mắt, những chương trình ca nhạc sôi động, những bộ phim uỷ mị, những trò chơi điện tử bạo lực; thì nay các Thánh lễ trực tuyến, chia sẻ Lời Chúa, bài giảng của Đức Thánh Cha, Đức Cha và quý cha được “lên ngôi”. Tôi nhận thấy rằng:

    a/ Hôm nay là lần đầu tiên người Công giáo trong cùng gia đình với trang phục chỉnh tề, đứng,

    quỳ gối để tham dự Thánh lễ trực tuyến và cùng hiệp thông cầu nguyện cho nạn dịch chóng qua.

     

    b/ Tôi tin chắc là lượng khán giả truyền hình giải trí hôm nay sẽ giảm đi và lượng truy cập các trang Công giáo tăng cao. Như thế, chắc là dịch vụ đăng ký kết nối wifi cá nhân và dung lượng truyền tải internet nâng cấp các trang mạng Công giáo kể từ ngày mai sẽ tăng đột biến.

     

    Hôm nay, tạm gọi là Chúa nhật buồn đối với hầu hết người Công giáo, nhưng tôi sẽ không bi quan vì đây là cơ hội để giúp tôi tái khám phá căn tính Ki-tô hữu và sống đức tin của mình trong thời khắc nguy khốn này. Đặc biệt, chỉ vài ngày nữa là đến ngày Lễ Đức Giêsu Phục sinh vinh hiển – niềm hy vọng cho mọi tín hữu. Tôi tin và tôi hy vọng Chúa có cách của Ngài và nhân loại sẽ nhận ra quyền năng của Thiên Chúa.

     

    Khi viết những dòng tâm sự này, tôi càng xác tín và tự hào vì mình là tín hữu trong một Giáo hội Duy Nhất- Thánh Thiện- Công giáo và Tông Truyền.

     

    Dương Sơn, ngày 29/03/2020
    Phaxico Atxidi Ngọc Tăng Phạm

    Giáo xứ Dương Sơn – Giáo phận Huế

     
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ- ĐTC- BÀI GIÁO LÝ 6

  •  
    Tinh Cao
     
    Wed, Apr 1 at 1:38 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Bát Phúc: Bài 6

     

     Phúc cho ai có lòng thanh sạch...

     

    Pope Francis during his weekly General Audience

    Khi mà cõi lòng ngu muội và chậm chạp thì không thấy được những sự việc. 

    Các sự việc được nhìn thấy như bị mây mù....

    Để nhìn thấy Thiên Chúa thì không cần phải đổi kính, hay đổi vị trí quan sát,

    hoặc đổi các tác giả thần học dạy cho biết cách thức:

    mà là ở chỗ cần phải giải thoát cõi lòng cho khỏi các thứ giả dối của nó! 

    Chỉ có cách đó thôi.

     

    Pope Francis gives his general audience address in the apostolic palace April 1, 2020. Credit: Vatican Media.

     Trận chiến giá trị nhất đó là trận chiến chống lại với những giả dối nội tâm xuất phát từ tội lỗi của chúng ta.

    Vì tội lỗi là những gì thay đổi cái nhìn nội tâm của con người ta, thay đổi việc đánh giá các sự vật/việc,

    khiến con người ta thấy các sự vật/việc không đúng, hay ít là không đúng lắm.

     

     Việc thanh tẩy nội tâm này bao hàm việc nhận thức được cái phần nơi cõi lòng đang bị chi phối bởi sự dữ...

    Việc nhận ra cái phần dễ sợ này, một khu vực được sự dữ bủa vây

    - thì hãy học biết nghệ thuật luôn để cho mình được Thánh Linh dạy dỗ và dẫn dắt.

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Hôm nay chúng ta cùng nhau đọc Mối Phúc thứ 6, một mối phúc chất chứa lời hứa được thị kiến Thiên Chúa, và điều kiện cần phải có là một tấm lòng tinh tuyền.

     Thánh Vịnh đã nói: "Cõi lòng con lập lại lời mời gọi của Chúa là 'Hãy tìm kiếm dung nhan của Ta!' Vâng lạy Chúa, con tìm kiếm dung nhan Chúa'. Xin Chúa đừng ẩn mặt đi khỏi con" (27:8-9).

    Giọng điệu này cho thấy lòng khao khát một mối liên hệ riêng tư với Thiên Chúa, chứ không có tính cách máy móc, không có tính cách như thể mờ ảo hão huyền, không: mà là một cách riêng tư, một tính cách cũng được Sách Ông Gióp cho thấy như là một dấu hiệu về một mối liên hệ chân thành. Sách Ông Gióp viết như thế này: "Tôi đã nghe thấy Chúa bằng đôi tai, thế nhưng giờ đây mắt tôi được thấy Ngài" (42:5). Tôi thường nghĩ rằng đó là cách thức sống, cách thức chúng ta liên hệ với Thiên Chúa. Chúng ta biết Thiên Chúa bằng cách nghe đồn, thế nhưng, với cảm nghiệm của mình, chúng ta cứ thế mà tiến, cuối cùng chúng ta được trực tiếp biết Ngài, nếu chúng ta trung thành.... Đó là tính chất chín mùi về Thần Linh.

    Làm sao người ta có thể tiến đến chỗ thân tình này, đến chỗ nhận biết Ngài bằng cặp mắt ngắm chứ? Chúng ta có thể nghĩ đến 2 môn đệ về Emmau chẳng hạn, những con người có Chúa đi kề bên đó, "nhưng mắt của họ vẫn không nhận ra Người" (Luca 24:16). Chúa sẽ mở mắt cho họ ở cuối một cuộc hành trình mà tột đỉnh là việc bẻ bánh và khởi đầu là một lời khiển trách: "Ôi những con người ngu muội, lòng dạ chậm tin tất cả những gì đã được các vị tiên tri nói tới!" (Luca 24:25). Đó là lời khiển khách vào lúc khởi điểm. Đó là nguồn gốc của nỗi khát khao của họ, ở chỗ trí ngu muội và lòng chậm tin. Khi mà cõi lòng ngu muội và chậm chạp thì không thấy được những sự việc. Các sự việc được nhìn thấy như bị mây mù. Sự khôn ngoan của Mối Phúc này ở đây là để có thể chiêm ngưỡng thì cần phải đi vào chính bản thân mình và giành chỗ cho Thiên Chúa, vì, như Thánh Âu Quốc Tinh nói, "Thiên Chúa còn thâm sâu hơn cả chính bản thân con" ("interior intimo meo" - Tự Thú III,6,11). Để nhìn thấy Thiên Chúa thì không cần phải đổi kính, hay đổi vị trí quan sát, hoặc đổi các tác giả thần học dạy cho biết cách thức: mà là ở chỗ cần phải giải thoát cõi lòng cho khỏi các thứ giả dối của nó! Chỉ có cách đó thôi. Mức độ chín mùi trên hết đó là khi chúng ta nhận thức được rằng kẻ thù tệ hại nhất của chúng ta thường ẩn nấp trong cõi lòng của chúng ta.

    Trận chiến giá trị nhất đó là trận chiến chống lại với những giả dối nội tâm xuất phát từ tội lỗi của chúng ta. Vì tội lỗi là những gì thay đổi cái nhìn nội tâm của con người ta, thay đổi việc đánh giá các sự vật/việc, khiến con người ta thấy các sự vật/việc không đúng, hay ít là không đúng lắm. Bởi thế mà cần phải hiểu ý nghĩa của "tính chất tinh tuyền của cõi lòng". Để thực hiện được như vậy thì người ta cần phải nhớ rằng, đối với Thánh Kinh, cõi lòng không phải chỉ ở những cảm xúc, mà là nơi thâm sâu nhất của con người, là nội cung của bản thân con người - điều này được dựa vào tâm thức có tính cách thánh kinh. Cũng Phúc Âm Thánh Mathêu có câu: "Nếu ánh sáng trong các con là bóng tối thì lại càng tối tăm biết bao!" (6:23). "Ánh sáng" này là ánh mắt của cõi lòng, là phối cảnh, là tổng hợp, là điểm nhận định về thực tại (Cf. Apostolic Exhortation Evangelii Gaudium, 143).

    Tuy nhiên, đâu là ý nghĩa của một cõi lòng "tinh tuyền"? Ai có cõi lòng tinh tuyền thì sống trước nhan Thiên Chúa, lưu giữ trong lòng những gì xứng đáng nơi mối liên hệ với Ngài; chỉ có thế họ mới có được một đời sống thân mật, "hiệp nhất" - thẳng băng, không nhăn nhó nhưng đơn thành. Thế nên, cõi lòng được tinh tuyền là thành quả của một tiến trình bao hàm cả việc giải phóng lẫn từ bỏ. Sự tinh tuyền của cõi lòng không xuất phát đúng y như thế; họ đã sống một cách đơn thuần nội tâm, biết từ bỏ sự dữ nơi bản thân mình, điều được Thánh Kinh gọi là thứ cắt bì tâm can (Cf. Deuteronomy 10:16; 30:6; Ezekiel 44:9; Jeremiah 4:4). Việc thanh tẩy nội tâm này bao hàm việc nhận thức được cái phần nơi cõi lòng đang bị chi phối bởi sự dữ. - "Thưa cha, cha biết là con cảm thấy như vậy, con nghĩ như thế, con trông thấy như vậy và đó là những gì dễ sợ": việc nhận ra cái phần dễ sợ này, một khu vực được sự dữ bủa vây - thì hãy học biết nghệ thuật luôn để cho mình được Thánh Linh dạy dỗ và dẫn dắt. Cách thức của những cõi lòng bệnh hoạn, của những cõi lòng tội lỗi, của những cõi lòng không thể thấy được rõ ràng các sự vật/việc là vì nó đang ở trong tội lỗi; một cõi lòng tràn đầy ánh sáng là công cuộc của Thánh Linh. Ngài là Đấng hướng dẫn cuộc hành trình này đến chỗ hoàn trọn. Vậy đấy, nhờ cuộc hành trình này của cõi lòng mà chúng ta tiến đến chỗ "thấy Thiên Chúa".

    Nơi Phúc Kiến đây có một chiều kích cánh chung sau này, như ở trong tất cả mội Mối Phúc, đó là niềm vui Nước Trời là nơi chúng ta đang tiến đến. Tuy nhiên, nó còn có một chiều kích khác nữa, đó là việc nhìn thấy Thiên Chúa có nghĩa là hiểu được những dự án Quan Phòng nơi những gì xẩy ra cho chúng ta, nghĩa là nhận biết sự hiện diện của Người nơi các Bí Tích, sự hiện diện của Người nơi những người anh em, nhất là nơi người nghèo khổ và đau khổ, và nghĩa là nhận biết Người ở những nơi Người tỏ mình ra (Cf. Catechism of the Catholic Church, 2519).

    Mối Phúc này, một cách nào đó, là hoa trái của các mối phúc trước nó, ở chỗ, nếu chúng ta cảm thấy khát khao sự thiện đang ở trong chúng ta, và nhận ra rằng chúng ta đang sống bởi lòng thương xót, thì cuộc hành trình giải phóng đã được bắt đầu, một cuộc hành trình kéo dài suốt cả cuộc đời của chúng ta và dẫn chúng ta đến Nước Trời. Nó là một công cuộc quan trọng, một công cuộc được Thánh Thần thực hiện, nếu chúng ta để Ngài làm việc này, nếu chúng ta cởi mở trước tác động của Thánh Linh. Thế nên, chúng ta có thể nói rằng nó là công việc của Thiên Chúa trong chúng ta - qua các cuộc thử thách và những việc thanh tẩy trong đời sống - để rồi, công việc này của Thiên Chúa cũng là của Thánh Linh sẽ dẫn tới một niềm vui lớn lao, một bình an đích thực. Chúng ta không được sợ hãi; chúng ta hãy mở các cửa của cõi lòng chúng ta ra cho Thánh Linh, để Ngài có thể thanh tẩy chúng ta và dẫn chúng ta tiến bước trên con đường tràn đầy niềm vui này.

    https://zenit.org/articles/pope-let-god-purify-our-hearts-experience-fullness-of-joyfull-text-of-general-audience/

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHqFfj-%2B%2BLuC4NG4aQ3KwJnvZCJ-DMN%3DVWoJoiTf0%2B17oQ%40mail.gmail.com.
     

ĐỜI SỐNG MÓI TRONG THÂN KHÍ - ĐTC -CON NGƯỜI

ĐTC Phanxicô: trong cuộc khủng hoảng đại dịch phải đặt con người trên hết

Hôm 28/3, Đức Thánh Cha đã viết thư cho ông Roberto Andrés Gallardo, chủ tịch Ủy ban các thẩm phán châu Mỹ về các quyền xã hội. Trong thư, Đức Thánh Cha đánh giá cao sự chọn lựa sức khỏe là trên hết của các chính phủ trong khủng hoảng đại dịch Covid -19. Vì nếu không, theo Đức Thánh Cha, sẽ là chọn lựa cái chết.

Đức Thánh Cha viết: “Tương lai là ngay lúc này, trong sự đói khát của những người không có công việc ổn định, trong bạo lực, trong sự xuất hiện của những kẻ cho vay nặng lãi, những tội phạm vô nhân đạo, tất cả những điều này sẽ là tai họa cho tương lai xã hội”.

Tiếp đến, Đức Thánh Cha bày tỏ nỗi bận tâm lo lắng trước sự tiến triển của đại dịch và cảm phục các nghĩa cử của nhiều người, các bác sĩ, y tá, tình nguyện viên, tu sĩ, linh mục; những người không ngại hiểm nguy, dấn thân chăm sóc và bảo vệ những người khỏe mạnh khỏi lây nhiễm.

Đức Thánh Cha nhận xét: một số chính phủ đã có những biện pháp mẫu mực và có các ưu tiên được xác định rõ ràng nhằm bảo vệ người dân. Mặc dù một số biện pháp này làm cho một số người khó chịu, nhưng cần phải áp dụng vì công ích.
Tiếp đến, Đức Thánh Cha đề cập đến một cuộc họp với Bộ Phục vụ Phát triển con người toàn diện hôm thứ Sáu vừa qua, nội dung suy tư về đại dịch cùng với những ảnh hưởng cho hiện tại và tương lai. Đức Thánh Cha nhấn mạnh việc chuẩn bị cho những điều sau này là rất quan trọng.

Đức Thánh Cha kết thúc bức thư bằng cách đề cập đến ý kiến của nhà kinh tế học Mariana Mazzucato. Theo bà Mariana, chúng ta cần phải suy nghĩ lại về giá trị. Bà giải thích việc coi trọng giá trị hơn giá cả sẽ giúp thế giới trở nên tốt đẹp hơn. Đức Thánh Cha nói: “Tôi nghĩ tư tưởng này giúp ích cho việc suy nghĩ về tương lai”. (CSR_2062_2020)

Vatican News

Chia sẻ Bài này:
 

Related posts