4. Bánh Sự Sống

Gương Chúa Giêsu II - 7. MẾN CHÚA TRÊN HẾT

Tình yêu duy nhất

Hạnh phúc ai hiểu thấu được: mến Chúa Giêsu và tự khinh vì Chúa Giêsu là gì?

Phải xa lìa tất cả bạn hữu khác để yêu người Bạn này, vì Chúa Giêsu mốn một mình Ngài được yêu hơn tất cả.

Tình yêu tạo vật hay lật lọng và không bền. Tình yêu Chúa Giêsu trung tín và trường cửu.

Ai cố kết với tạo vật, sẽ ngã theo với tạo vật; ai cố kết với Chúa Giêsu, sẽ đứng vững muôn đời.

Hãy yêu mến và kết nghĩa keo sơn với người Bạn này. Vì dầu mọi người bỏ Bạn, Ngài vẫn không bỏ, và trong giờ sau hết Ngài sẽ không để Bạn phải tiêu diệt.

Dầu muốn dầu chăng, một ngày kia Bạn sẽ phải xa lìa tất cả.

Hãy gần gũi Chúa Giêsu luôn, khi sống cũng như lúc chết, và hãy tin tưởng ở dạ tín trung của Chúa, một mình Ngài sẽ giúp Bạn khi mọi người khác đã vắng bóng.

Tình yêu tuyệt đối

Người yêu của Bạn có điều này đặc biệt: Ngài không chịu được một đối thủ nào. Ngài muốn giữ độc quyền lòng Bạn và ở đó như một ông vua trên ngai vàng.

Nếu Bạn biết loại trừ khỏi lòng Bạn mọi tình yêu tạo vật, Chúa Giêsu sẽ sung sướng ở lại trong Bạn.

Những cái mà Bạn sở cậy ở người đời hơn ở Chúa Giêsu, hầu hết những cái đó phải kể là đã lỡ.

Bạn đừng tin tưởng, cũng đừng sở cậy vào một cây sậy phất phơ chiều gió. Vì “tất cả xác chất chỉ là cỏ khô và tất cả vinh dự của xác chất cũng sẽ rụng xuống không khác gì hoa cỏ.(1)

Bạn sẽ nhầm khốn nạn, nếu Bạn chỉ đoán xét người đời theo bộ dạng bên ngoài.

Và nếu Bạn đi tìm an ủi và lợi ích nơi người đời, thường Bạn sẽ chỉ gặp tai hại.

Nếu Bạn đi tìm Chúa khắp nơi, thế nào Bạn cũng sẽ gặp Chúa.

Nếu Bạn đi tìm mình Bạn, quả Bạn cũng sẽ gặp, nhưng mà gặp để chuốc thêm lụy.

Ai không tìm Chúa Giêsu, sẽ tự tác hại cho mình hơn là tất cả địch thù, tất cả vụ trụ hợp lại.

SUY NIỆM

Chúa Giêsu là một người bạn hay ghen: Ngài muốn được yêu hơn hết và không chịu cho người nào, vật nào chia sẻ tình yêu.

Phải, một mình Chúa đáng ta yêu hơn hết, vì Chúa đã yêu ta vô cùng.

Giả như ta có mến Chúa đến chết đi được đó cũng chỉ mới là trả nợ đức công bình và bác ái của Chúa một phần nhỏ.

Nhưng rất đáng tiếc! chẳng những ta đã không yêu Chúa được như Chúa đáng mà quả tim ta đã bị chia năm sẻ mười!

Thánh Bernard nói: “Cái mức độ ta phải mến Chúa Giêsu, là mến không độ mực”.

Lạy Chúa Giêsu chí ái: Chúa đã chết vì yêu con. Đó là tang chứng cuối cùng để biểu dương lòng Chúa đối với con. Nhưng đó cũng là tiếng kêu đời con phải yêu mến Chúa cho xứng đáng. Nhưng, lạy Chúa! Dầu con có chết đi một nghìn lần cũng không đáp nổi lòng thương vô cùng của Chúa… xin Chúa ban cho con yêu mến Chúa hết lòng con, hết sức con, hết linh hồn con, hết trí khôn con…

—————–
1. Is XI, 6

 

Gương Chúa Giêsu II - 6. CÁI VUI CỦA MỘT LƯƠNG TÂM TỐT

Cái vui thật

 

“Vinh dự của một người tốt là được lương tâm làm chứng tốt cho”.(1)

Nếu có một lương tâm tốt, Bạn sẽ được vui thỏa luôn.

Lương tâm tốt chịu đựng được mọi cái, và cảm thấy vui sướng cả giữa những nghịch ý.

Lương tâm xấu bao giờ cũng sợ sệt và áy náy.

Bạn sẽ được bình an, vui sướng, nếu thâm tâm Bạn không trách Bạn điều gì.

Bạn chỉ có thể vui khi nào Bạn làm được điều thiện.

Người ác không bao giờ được vui thật và tâm hồn họ không bao giờ bình an. Vì “không bao giờ có thứ bình an cho người ác”.(2)

Thấy họ nói: “Ta đang bình an, cái ác không làm gì được ta. Ai là người dám hại ta!” Bạn đừng tin. Vì cơn đại nộ của Chúa sẽ nổi dậy bất ưng, và công việc chúng sẽ bị thủ tiêu, tư tưởng chúng sẽ bị tan rã.

Vinh dự của người lành

“Người mến Chúa, tự hào được trong đau khổ tự hào như thế không có gì là khó, vì đó là tự hào trong Thánh giá Chúa”.(3)

Cái vinh dự mà người đời tặng nhau, thứ vinh dự đó mau qua. Bao giờ nó cũng có một cái buồn theo sau.

Vinh dự của người lành không phải ở miệng người đời, nhưng ở trong chính lương tâm họ.

Vui của người lành do Chúa mà phát sinh và ở trong Chúa. Vui của họ là vui trong chân lý.

Người ái một vinh dự thật, vinh dự vĩnh cửu, chả thèm gì thứ vinh dự của thế tục.

Người thèm khát vinh dự thế tục, hay không thành thật khinh nó, chứng tỏ họ không thiết gì vinh dự trường cửu.

Ai bất chấp lời khen cũng như tiếng chê, người đó hưởng một thứ yên tĩnh đặc biệt trong tâm hồn.

Bình an thực

Người có lương tâm trong sạch, sẽ dễ được bình an thư thái luôn.

Lời khen của người đời không làm được cho Bạn thánh thiện thêm. Tiếng chê của họ cũng không giảm được giá trị của Bạn.

Bạn vẫn là Bạn. Cái người đời nói về Bạn, không làm được cho Bạn lớn thêm trước mặt Chúa.

Nếu Bạn nhận xét nội tâm, Bạn sẽ thấy lời người ta nói về Bạn chả đáng quan tâm gì.

“Người đời chỉ nhìn thấy cái bên ngoài nhưng Chúa thấu suốt tận đáy lòng”.(4)

Người đời chỉ thấy việc làm bên ngoài nhưng Chúa nhìn tỏ ý bên trong.
Lúc nào cũng làm hẳn hoi và coi mình thấp bé: đó là tiêu chuẩn một linh hồn khiêm tốn.

Không thèm an ủi của một tạo vật nào: đó là chứng chỉ một tâm hồn trong sạch và tín nhiệm vào Chúa.

Người không tìm bên ngoài những lý lẽ để tự minh chứng, chắc chắn đó là người đã tận hiến cho Chúa.

Vì như Thánh Phaolô tuyên ngôn: “Không phải người tự minh chứng cho mình, nhưng chỉ ai được Chúa minh chứng cho mới là người đáng khen thực”.

Bên trong kết chặt với Chúa, bên ngoài không vương vấn tình ngang nghĩa dọc: đó là tâm trạng một người nội tâm.(5)

SUY NIỆM

Một lương tâm tốt là một lương tâm không thiết gì của thế tục, một chỉ sống bên trong với Chúa là nguồn mạch mọi khoái lạc và bình an.

Dầu trước mọi gian lao thử thách, người có lương tâm tốt vẫn vui mừng, mà còn vinh dự trong Thánh giá Chúa Giêsu là nguồn an ủi vô tận.

Vì được Chúa chứng minh và an ủi, họ không hề nao núng trước lời dị nghị, trái lại lúc nào họ cũng bình thản luôn.

Lạy Chúa! Chúa biết con bị vây bọc bởi bao nhiêu cám dỗ, đau khổ.. một đàng tại tính tự nhiên con chiều về điều ác và ngại làm điều thiện, đàng khác tại sức tấn công của quân thù. Con thắng thế nào được từng ấy địch thù mạnh dạn và hăng hái để tác hại con, nếu không được Chúa tích cực giúp đỡ! Con kêu tên Chúa! Xin Chúa đừng để con bị tiêu diệt.

—————–
1. Cor V, 12
2. Is XVII, 21
3. Rom V, 3; Gal VI, 4
4. Reg XVI, 7
5. Cor X, 18

Gương Chúa Giêsu II - 4. TÂM HỒN TRONG TRẮNG CHÍ LỰ ĐƠN THÀNH

Đôi cánh nhiệm

Con người nhờ hai cánh để cất bổng mình lên trên thế sự: đức đơn sơ và trong sạch.

Đơn sơ trong chí lự và trong sạch trong tâm tình.

Đơn sơ để đến cùng Chúa, trong sạch để được và hưởng Chúa.

Nếu tâm hồn thoát ly được mọi tình yêu lăng lố, thì làm gì Bạn cũng sẽ không thấy nặng nhọc.

Nếu Bạn quyết tâm và chỉ tìm đẹp ý Chúa và ích cho đồng loại, lòng trí Bạn sẽ được thong dong thực.

Nếu tâm hồn Bạn thẳng thắn, tất cả tạo vật sẽ nên tấm gương cho Bạn soi để chỉnh đốn cuộc đời, và nên sách dạy Bạn một học thuyết thánh thiện.

Chả tạo vật nào dầu nhỏ bé và tầm thường mấy, mà không biểu dương lòng tốt của Chúa.

Lợi ích của trong sạch

Nếu có tâm hồn ngay chính và trong sạch Bạn sẽ nhìn tỏ và thấu đáo được tất cả sự vật.

Tâm hồn trong trắng thâu nhập cả thiên đàng và hỏa ngục.

Người ta nhận xét sự vật bên ngoài tùy theo tình trạng tâm hồn mình.

Đời có gì vui, cái vui đó là kỷ phần của tâm hồn trong sạch.

Nhưng nếu gặp sầu tủi đau đớn, thì đó là sản phẩm của lương tâm bất chính.

Như sắt vào lửa sẽ rụng hết gỉ ghét và nên trong sáng, người thành tâm trở lại cùng Chúa cũng giũ sạch mọi nhược tệ và nên người mới.

Khi người ta bắt đầu phóng túng, lúc đó dầu một việc nhẹ cũng ngại ngùng, và chỉ ham tìm an ủi bên ngoài.

Trái lại, khi người ta bắt đầu tự thắng và can đảm bước vào đường Chúa, người ta sẽ thấy cái trước kia là đá, bây giờ trở nhẹ như bông.

SUY NIỆM

Chúa phán: “Phúc người có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ thấy Chúa”. Họ sẽ thấy Chúa bằng đức tin linh động. Đức tin ấy – như Thánh Kinh thuật về Moisen – làm cho thấy cái vô hình như nhìn trước mắt và đời sau sẽ thấy trong ánh sáng vinh hiển.

Nhưng để có tâm hồn trong sạch, cần phải giũ bỏ tất cả những cái gì có thể làm hoen gỉ tâm hồn: một tội cố tình thất trung, một cái nhìn không chính đáng, một lần dan díu với giác quan… đủ làm hoen nhọ tâm hồn.

Vậy, “hãy thiết lập trong con một tâm hồn tinh tấn, và hãy vãn hồi trong thâm tâm con một ý lự thẳng thắn… chỉ tìm đẹp ý Chúa luôn”.

Lạy Chúa! Xin ban cho con một ý chí đơn thành và một tâm hồn trong sạch để con đáng được Chúa yêu. Vì trong Phúc Âm Chúa đã dạy con trở nên khiêm tốn, đơn thành và nhỏ bé như con trẻ, mà cái tuổi thơ ấu thiêng liêng và lành thánh này nó đòi phải có tinh thần ngay thẳng và xả kỷ.

Vậy xin Chúa giúp con tránh mọi tội, hay ít ra tránh mọi thói quen phạm tội để khỏi làm hoen ố tâm hồn con.

 

Gương Chúa Giêsu II - 5. TỰ GIÁC

Đừng quá tự tín

Ta đừng quá tự tín, vì thường ta thiếu ơn Chúa soi sáng và kém hiểu biết lắm.

Ta ít sáng suốt lắm và cái chút ít đó, chỉ khinh thường một tí là mất hết.

Thường khi ta cũng không nhận thấy được rằng linh hồn ta mù tối chừng nào.

Ta làm quá vụng, rồi ta lại bào chữa một cách vụng hơn.

Có lúc tình dục chấn động ta, mà ta lại tưởng là lòng sốt sắng.

Ta xét nét những lầm lỗi nhỏ nơi người khác, còn những lỗi tầy tình của ta, ta cứ mần ngơ.

Ta mau khó chịu và so đo những cái ta phải chịu vì người khác, còn những cái người khác phải chịu vì ta, ta không quan tâm gì.

Ai biết công minh và thẳng thắn tự đoán xét mình, sẽ thấy rõ mình không được xét đoán người khác.

Tự quan sát

Người nội tâm thận trọng việc lo cho mình hơn mọi thứ lo khác.

Người biết chuyên chú tự phòng ngừa, sẽ không bao giờ dám tự tiện nói về người khác.

Chả trông Bạn nên người nội tâm và sốt sắng thật, nếu Bạn không biết nín lặng việc người để chịu thị sát việc mình.

Hãy cứ lưu tâm về Chúa và về mình, như thế những cái nhìn thấy trước mắt sẽ không chấn động nổi Bạn.

Pha mình vào mọi thứ việc mà quên lãng chính mình, làm thế hỏi được ích gì?

Muốn được an bình và kết chặt với Chúa, phải bỏ tất cả để chỉ lo cho bản thân mình.

Một mình Chúa đủ

Bạn sẽ tiến bộ nhiều nếu Bạn giũ sạch được mọi mưu toan thế tục. Trái lại Bạn sẽ thoái bộ nhiều, nếu Bạn còn tiếc rẻ sự vật trên đời.

Đừng lấy gì làm cao cả, to tát, dịu ngọt, đáng yêu, ngoài một mình Chúa và những cái thuộc về Chúa.

Bạn hãy coi như không, tất cả những yên ủi mà tạo vật để tặng.

Một linh hồn mến Chúa coi khinh tất cả những cái gì ngoài Chúa.

Một mình Chúa trường cửu, bao la, gồm tóm tất cả, Chúa là ủi an của linh hồn và sướng vui của trái tim.

SUY NIỆM

Tưởng nghĩ về mình hay về ngoại vật làm cho ta mất thời giờ, mất ân sủng và công phúc.

Nếu thay vì nghĩ đến mình và tạo vật, ta biết nghĩ về Chúa, thiết tưởng đời ta đã lập được bao huân nghiệp.

Nhìn Chúa trong ta và nhìn ta trong Chúa, sống dưới con mắt Chúa bằng hồi tâm, sống dưới tay Chúa bằng nhẫn nhục, khiêm tốn vì tự thú, đó là những cái ta phải làm để sống cái sống của một giáo hữu chân thành.

Lạy Chúa! Con thú thật, từ trước tới nay con đã nghĩ đến con nhiều hơn nghĩ đến Chúa, con đã sống cho tạo vật nhiều hơn sống cho Chúa, và vì thế con đã đáng Chúa ghét bỏ nhiều lần. Nhưng, lạy Chúa! Con thành thực thống hối; xin Chúa thứ tha và ban ơn giúp con biết sống đẹp lòng Chúa hơn.

 

Gương Chúa Giêsu II - 3. NGƯỜI AN BÌNH THỰC

Tự ổn định

Hãy bắt đầu thiết lập bình an trong mình, rồi Bạn sẽ làm cho người khác an bình.

Người chuộng hòa bình, lại hữu ích hơn người thông giỏi.

Người đam mê biến thiện thành ác và dễ tin điều ác.

Người công chính và an bình trở mọi cái thành thiện.

Người bình an thực, không nghi ngờ người khác. Người hay phẫn ý và đa nghi, hơn tí là ngờ vực.

Họ không được yên, cũng không để người khác ở yên.

Cái cần nín lại đem nói ra, cái nên làm thường lại bỏ.

Chỉ chú trọng đến việc người, còn trách nhiệm mình lại chểnh mảng.

Phải khắt khe với mình đã, rồi hãy khắt khe với người; thế mới hợp lý.

Chiến sĩ hòa bình

Bạn tô điểm và bào chữa lầm lỗi của Bạn khéo lắm, nhưng Bạn lại không muốn nghe người khác tự bào chữa.

Đúng lý hơn, Bạn phải thú nhận lỗi Bạn và bào chữa cho người khác.

Hãy nhịn người, nếu muốn người nhịn mình.

Bạn thử xem, Bạn còn xa bác ái và khiêm nhượng chừng nào! Vì người bác ái và khiêm nhượng thực, có biết giận gắt ai đâu, họa may có thì lại giận gắt chính mình.

Sống với những người từ tâm và thùy mị, thế có gì là đáng công. Tự nhiên ai cũng thích thế. Ai lại không thích sống yên hàn, không cảm tình với người hợp ý mình hơn?

Nhưng sống bình an được với những người quạu cọ, trắc nết, phóng túng, với những người phản đối mình; cái đó cần có ân sủng vĩ đại, nhân đức anh hùng và đáng phục.

Muốn hòa bình phải nhẫn nhục

Nhiều người biết tự ổn và cũng sống an bình được với người khác.

Cũng có người không biết tự ổn và chỉ quấy rầy người khác; chẳng ai chịu được họ, mà họ cũng không chịu được chính mình họ.

Có người giữ được bình an và họ cố gắng đưa người khác về với an bình.

Trót nghệ thuật bình an ở đời này, hệ tại biết nhẫn nhục chịu đựng, hơn cả sống mà không phải trái ý.

Càng biết chịu đựng, càng được bình an.

Người như thế sẽ thắng được mình, làm chủ vũ trụ, nên Bạn thiết Chúa Kitô và được thiên đàng làm gia nghiệp.

SUY NIỆM

Lời tác giả: “Bình an thực, hệ tại khiêm nhường chịu đựng những trái ý, hơn là không gặp trái ý”.

Vậy ta phải đi tìm bình an trong nghịch ý, tìm lặng tĩnh trong giông tố, nghĩa là chịu cho nhẫn nhục – dầu bị khủng bố cũng không lay – tất cả những cái người ta làm cho ta hoặc nói xấu ta.

Người khiêm tốn thật, chỉ nhận lỗi mình, chữa lỗi người, chỉ khó chịu và bẳn gắt với chính mình.

Lời tiên tri David: “Hãy đi tìm và theo đuổi cho kỳ được bình an”.

Lạy Chúa, trên thánh giá Chúa đã chuộc lại bình an và làm hòa con lại với Đức Chúa Cha, xin Chúa ban cho con ơn bình an con mong đợi.

Đã lâu con đi tìm sống bình an với Chúa với người và với chính mình con. Nhưng tính bồng bột, thất trung… đã khuấy đục tâm hồn và không cho con nếm được bình an. Lạy Chúa, Chúa đã truyền bão phải yên, gió phải lặng… Xin Chúa hãy kìm hãm những xao xuyến của lòng con và làm cho nó biết luôn luôn tùng phục Chúa.