VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - LỄ PHỤC ĐỨNG ĐẮN
- Details
- Category: 6. Văn Hóa & Gia Đình
Người Mỹ - Người Việt
Kinh tế, khoa học, xã hội, văn minh của Mỹ và Việt cùng đi như tên lửa nhưng 2 chiều ngược nhau.
- Người Mỹ không thích người khác biết mình có tiền, người Việt thì tìm cách khoe của.
- Người Mỹ thả thú vào rừng, người Việt vào rừng bắt thú.
- Người Mỹ nói ít làm nhiều. Người Việt nói nhiều làm ít hoặc nói một đằng làm một nẻo.
- Người Mỹ khi ra nước ngoài thì tìm học cái hay. Người Việt thì tìm chỗ ăn chơi.
- Người Mỹ hôn nhau ngoài đường, đi tiểu trong toilet. Người Việt hôn nhau trong toilet, đi tiểu ngoài đường.
- Ở Mỹ, lễ tết sếp tặng quà cho nhân viên; ở Việt Nam, nhân viên tặng quà cho sếp.
- Người Mỹ ăn nhanh để đi làm, người Việt làm nhanh để đi ăn.
- Đàn ông Mỹ tan sở về nhà ngay; đàn ông Việt tan sở lê la quán nhậu.
- Người Mỹ yêu động vật, người Việt đấu trâu, đấu chó, chém lợn.
- Người Mỹ vừa dạo chơi vừa nhặt rác, người Việt vừa dạo chơi vừa xả rác ra đường.
- Người Mỹ đánh bắt hải sản thì thả mấy con nhỏ và con cái đang mang thai. Người Việt đánh bắt hải sản thì tóm toàn bộ không tha con nào hết.
- Người Mỹ va chạm nhau trên đường thì bắt tay xin lỗi, người Việt thì giơ nắm đấm ăn thua.
- Người Mỹ chủ nhật đem gia đình đi xa thành phố, người Việt thì đem cả nhà đến trung tâm thành phố.
- Mỹ nhà xa mặt đường thì đắt, Việt Nam nhà xa đường thì rẻ.
- Người Mỹ không uống rượu trước mặt trẻ em, người Việt uống rượu sai trẻ em đi mua thêm.
- Người Mỹ đến nhà hàng gọi ăn, uống vừa đủ. Người Việt sành điệu ăn uống phải bỏ lại nhiều (Người Mỹ bụng to hơn mắt, người Việt mắt to hơn bụng!)
- Yêu nhau người Mỹ hôn công khai, người Việt hôn trong bóng tối.
- Người Mỹ đến nhà thờ cầu nguyện cho yên bình, người Việt đến đền chùa để “hối lộ” và cướp phá..
- Người Mỹ đi du lịch thì mặc cốt sao thoải mái và khám phá văn hóa, người Việt đi du lịch thì mặc đẹp và chụp ảnh.
- Mỹ không thích hỏi tuổi, hỏi lương, người Việt là câu cửa miệng.
- Người Mỹ không bao giờ vứt rác sang nhà hàng xóm, người Việt không vứt được phải chịu.
- Người Mỹ không thích đàm đúm nói xấu cấp trên, người Việt như có gen di truyền.
- Người Mỹ sống thật không thích khoe mẽ, người Việt không khoe sợ người khác nghĩ mình nghèo...
- Người Mỹ mập ú mà sải bộ rất nhanh - người Việt nhỏ con mà chân bước chậm rề.
- Người Mỹ ra đường đàn ông tay xách nách mang, đàn ông Việt ra đường toàn ông kễnh.
- Ở Mỹ chặt một cây thì trồng 3 cây, ở Việt Nam chặt hàng trăm cây nhưng không trồng cây nào.
- Ở Mỹ lên xe là chạy, ở Việt Nam lên xe là bóp còi.
- Người Mỹ nuôi con theo ý họ, người Việt nuôi con theo chỉ đạo của mẹ chồng.
- Người Mỹ bàn xong thì làm, người Việt bàn xong thì bàn tiếp!
- Người Việt bị chỉ trích thì nhảy dựng lên. Người Mỹ bị chỉ trích thì tranh luận.
- Người Mỹ muốn đến nhà ai thì gọi điện trước, người Việt cứ đến nhà không thấy thì gọi điện hỏi.
- Người Mỹ luôn hỏi ý kiến con trước mọi vấn đề, Người Việt coi con trẻ là không biết gì, phải nghe theo mình.
- Ở Mỹ học nhiều tiến sĩ ít, Việt Nam học ít tiến sĩ nhiều (theo đầu người).
K. Minh (tổng hợp)
---------------------------
Vì sao chúng ta không hạnh phúc? Kỳ thực, hạnh phúc không đến từ việc đạt được, mà đến từ việc có buông bỏ hay không.
Nói cách khác, nếu chúng ta không biết cách trân quý, thì dẫu ôm giữ cả núi vàng cũng không thể cảm thấy an vui.
Hạnh phúc của đời người thực ra rất đơn giản, nó chính là một loại cảm giác, một loại niềm vui trong tâm trí mà mỗi người đều có cho riêng mình.
Có những lúc, đơn giản là hạnh phúc
Hạnh phúc là điều thật đơn giản. Khổng Tử cho rằng, có thể thường xuyên luyện tập và thực hành những gì học được, đó chẳng phải việc đáng vui mừng sao? Có bạn bè tâm đầu ý hợp cùng chung chí hướng, đó chẳng phải việc đáng vui mừng sao?
Với Trang Tử, niềm vui tột bậc là không ham niềm vui thế tục, vinh dự tột bậc là không hưởng vinh dự thế tục (Nguyên văn: “Chí nhạc vô nhạc, chí dự vô dự”).
Còn nhà triết học Hy Lạp cổ đại Epicurus thì nói: “Hạnh phúc chính là cơ thể không đau đớn và tâm hồn không rối loạn phiền nhiễu”.
Chúng ta đều truy cầu hạnh phúc. Vậy, hạnh phúc là gì?
Hạnh phúc là một lời nói tử tế, một cái nhìn dịu dàng của người ta yêu thương:
Cửa hồng ngọc bích vẫn như xưa
Một đôi vỏ ốc buộc song thưa
Làn sóng mùa thu đưa ánh mắt
Vạn hộc minh châu vẫn còn thua
Hạnh phúc là sự tương phùng của những người bạn cũ, là miếng cơm đạm bạc với chén trà đơn sơ, hay cũng có thể chỉ là một cuộc chuyện trò vui vẻ:
Ðêm mưa cắt ngọn hẹ non
Cơm kê mới nấu hãy còn hơi bay
Chủ rằng gặp mặt khó thay
Mười chung một lượt uống ngay mới vừa
Hạnh phúc là được ăn bánh bao do chính tay mẹ làm, được nghe những lời răn dạy khuyên nhủ ấm áp từ cha:
Vô tận tấm lòng mẹ
Mừng về kịp dẫu xa
Mũi kim dầy áo rét
Dấu mực mới thư nhà
Thấy mặt thương gầy guộc
Gọi con hỏi thiết tha
Làm con ấp úng thẹn
Khổ chẳng dám kêu ca
Hạnh phúc là được ở cùng người mình yêu, quây quần bên những đứa trẻ, cảm nhận được tình thương và sự ấm áp của gia đình:
Sớm dắt vợ già lên thuyền nhỏ,
Chiều coi bầy trẻ tắm sông trong.
Hạnh phúc cũng chính là cảm giác bình an trong tâm. Không cần so sánh danh lợi với người, mà chỉ tìm kiếm sự an vui của bản thân, bạn sẽ thấy hạnh phúc chính là thành công lớn nhất:
Cất nhà trong cảnh nhân gian
Ngựa xe chẳng vướng bụi trần vào đây
Hỏi ông sao được như vầy
Tâm hồn cao xa, đất này hẹp thôi
Rào đông hái cúc chiều nay
Xa trông thấy núi Nam ngay trước nhà
Đẹp thay sắc núi chiều tà
Đàn chim về tổ la đà cánh bay
Bao chân ý – cảnh sắc này
Muốn tìm ngôn ngữ giãi bày, lại quên.
Hạnh phúc là niềm vui và hài lòng thực sự. Bởi nếu chưa trải qua nỗi đau sâu sắc, thì chúng ta cũng không biết được vui sướng hạnh phúc là gì:
Cửa Kiếm loan tin thu Kế Bắc,
Vừa nghe áo đã đẫm lệ mừng.
Lặng ngắm vợ con, sầu tiêu tán,
Vội thu sách vở, trí phát cuồng.
Thái bình ca ngợi, nên mừng rượu,
Thời trẻ đến bên, lại cố hương.
Nay Ba Giáp, mốt qua Vu Giáp,
Vượt Tương Dương rồi thẳng Lạc Dương.
Hạnh phúc là một loại tâm thái, một sự lựa chọn
Chỉ cần cuộc sống của bản thân trở nên vui vẻ, tâm hướng tới mặt trời thì cuộc sống sẽ luôn tươi sáng. Trong Luận Ngữ có câu: “Một giỏ thức ăn, một bầu nước, trong con ngõ hẹp, người đời không chịu nổi ưu sầu, nhưng vẫn không thay đổi niềm vui của mình”.
Hạnh phúc cũng là một quá trình chờ đợi. Có câu rằng: “Hạnh phúc giống như con bươm bướm, nếu cứ rượt bắt thì sẽ thất bại, nhưng chỉ cần ngồi lặng lẽ, bướm sẽ tự đến bên ta”.
Nhà nhà mưa nhẹ, tiết mai vàng
Xanh cỏ bờ ao nhạc ếch vang
Cái hẹn nửa đêm trôi mất hút
Quân cờ thưa gõ, bấc đèn tàn.
Hạnh phúc có thể là niềm vui của thân xác, là được sống đầy đủ, ấm no:
Mong người no đủ hát ca
Chẳng quản khó nhọc bước ra giúp đời
Hạnh phúc cũng có thể là niềm vui tinh thần, là cất vang tiếng hát, ngâm thơ, chơi cờ, viết thư pháp, du ngoạn khắp thế gian:
Gió tùng tà áo phất phơ
Tiếng đàn dưới nguyệt tỏ mờ non cao
Lý cùng thông tỏ nhường nào
Giọng ca ngư phủ lọt vào bến xa
Hạnh phúc cao nhất là hạnh phúc của tâm hồn. Đó là cho đi và cống hiến, là biết rằng sự tồn tại của bạn khiến người khác vui vẻ: “Lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ” (Phạm Trọng Yêm – Nhạc dương lâu ký).
Hạnh phúc là những sự việc rất tự nhiên trong cuộc sống, không phân biệt giàu nghèo, trên dưới hay quyền thế:
Thềm tranh thấp nhỏ,
Bên suối cỏ xanh xanh.
Chếnh choáng giọng Ngô đang thủ thỉ,
Đôi vợ chồng già ai đó?
Cậu cả xới đậu khe đông,
Cậu hai đang kết đan lồng.
Nghịch ngợm nhất đời cậu út,
Gương sen nằm nhá đầu sông!
Hạnh phúc là biết cách chia sẻ, để nhân đôi niềm vui. Trong Lương Huệ Vương hạ, Mạnh Tử viết:
“Vui một mình, vui với người, cái nào vui hơn? Chi bằng vui với người”.
“Vui với ít người, vui với mọi người, cái nào là vui hơn? Chi bằng vui với mọi người”.
Làm thế nào để có được hạnh phúc? Hãy từ bỏ hận thù, tránh xa những phiền não, sống đơn giản, coi nhẹ danh lợi, biết suy nghĩ cho người khác, mỉm cười cởi mở, để trong tâm chất chứa yêu thương.
Hạnh phúc rất đơn giản, và hết thảy bí mật của nó đều nằm trong tâm bạn.
Yên Tử
Thế giới này có điên đảo chăng? Trẻ em nên chơi đùa, nhưng chúng phải ra sức học tập. Tuổi trẻ nên học tập, nhưng họ lại ăn chơi hết mình. Trung niên nên chăm sóc sức khỏe, nhưng họ lại ra sức kiếm tiền. Bậc lão niên nên nghỉ dưỡng, nhưng họ lại dốc sức tập thể thao.
Đừng đảo ngược trật tự của cuộc sống.
Không phải vì có hy vọng nên mới kiên trì, mà là vì kiên trì nên mới có hy vọng.
Không phải vì có cơ hội nên mới tranh thủ, mà là vì tranh thủ nên mới có cơ hội.
Không phải vì có hiểu biết mới đi làm, mà là vì đi làm thì mới có hiểu biết.
Không phải vì trưởng thành nên mới đi vươn vai gánh vác, mà vì sẵn sàng gánh vác mới có thể trưởng thành.
Không phải vì có rồi nên mới cho đi, mà là vì cho đi nên mới đắc được.
Không phải vì đột phá nên mới có thử thách, mà là vì có thử thách nên mới đột phá.
Không phải vì thành công nên mới trưởng thành, mà là vì trưởng thành nên mới thành công.
Không phải vì có năng lực lãnh đạo nên mới biết cách phối hợp, mà vì biết phối hợp mới có năng lực lãnh đạo.
Không phải vì có thu hoạch nên mới cảm ơn, mà là vì biết ơn nên mới có thể thu hoạch.
Không phải vì có tiền mới có thể đi học, mà là vì học tập nên mới có thể kiếm được tiền.
Không phải vì có thị trường mới đi khai thác, mà vì đi khai thác mới có thị trường.
Không phải có điều kiện mới có thể thành công, mà là vì muốn thành công nên mới sáng tạo ra điều kiện.
Thời thơ ấu thì nên làm gì?
Trẻ con nên được đi chơi, nên tiếp xúc với thiên nhiên để chúng có thể nhận thức thế giới. Đó cũng là cách để rèn luyện ý chí và thể chất, đặt nền tảng cho sức khỏe, và tạo hứng thú cho việc học tập trong tương lai. Nhưng những đứa trẻ của chúng ta đang làm gì trong suốt thời thơ ấu?
Vào những năm tôi còn đi học, khi bước lên cấp 2 tôi mới biết học thêm là gì. Còn trẻ em ngày nay, chúng đã bắt đầu học ngoại ngữ từ mẫu giáo. Tiếng Việt chúng chưa nói thành thạo thì đã bắt đầu được cha mẹ cho đi học ngoại ngữ rồi. Họ còn tự hào vì con họ chưa biết nói tiếng Việt đã nói được tiếng Anh. Nhồi nhét kiến thức cho những đứa trẻ mới lên 3, cơ hội vui chơi tập thể thao của trẻ bị thay thế. Có cả những trẻ nhỏ phải đeo kính trước khi đến trường.
Lớn lên một chút, chúng còn phải học theo kiểu “mỗi môn học hai người dạy”: Học cô trên trường để không bị vùi dập, học cô khác bên ngoài cho chắc thêm kiến thức.
Ai cũng biết rằng điều này không đúng nhưng lại không có ai dám cải chính. Bởi vì cạnh tranh xã hội biến dị tất nhiên sẽ đem lại những sự thích nghi biến dị. Ai cũng cảm thấy nguy cơ của nó, nhưng không thể tự thoát ra.
Bạn trẻ ngày nay đang làm gì?
Thời niên thiếu vốn là thời kỳ tốt nhất để học tập, nhưng giới trẻ ngày nay đang đắm chìm vào trò chơi điện thoại và chơi game. Những trò chơi truyền thống đã biến mất, còn trò chơi hiện đại lại là thứ phá hoại ý chí, hủy hoại tuổi xuân và thể chất của giới trẻ. Ngoài ra còn có một khẩu hiệu khó hiểu gọi là: “Tuổi trẻ của tôi, tôi làm chủ“ cũng mê hoặc con người.
Rất nhiều nam thanh nữ tú trong các trường đại học hàng đầu đều đam mê chơi trò chơi trực tuyến. Trong bốn năm đại học, ngay cả nhân viên thư viện là ai họ cũng không biết rõ. Mỗi đêm có một nhóm người lên mạng chơi điện tử đến 2 giờ đêm, đến mức mặt trời lên cao mà vẫn không thể dậy được. Còn có đọc truyện trực tuyến, nổi cộm là những truyện tình cảm nam nữ đồi trụy, thậm chí là đồng tính luyến ái… đều đang đầu độc giới trẻ. Điều đáng sợ là trường hợp này đang xảy ra tràn lan trong các trường đại học ngày nay.
Những người trẻ tuổi mới dấn thân vào xã hội, họ phải học cách mở rộng quan hệ và thích nghi với những chiêu trò cạnh tranh không lành mạnh. Đua nhau vào những nơi ăn nhậu, hễ ăn nhậu là uống say mềm. Tuổi trẻ vốn là những năm tháng phát triển trí tuệ và thể chất, nhưng kiểu sinh hoạt lãng phí sinh mệnh này đang hủy hoại cuộc đời.
Trung niên có cần quan tâm đến sức khỏe?
Người trung niên, trên thì một lòng hiếu thảo với cha mẹ già, dưới thì nuôi dưỡng con cái, có gia đình để lo toan, có người còn phải trả một khoản lãi hàng tháng cho việc mua nhà. Làm việc chăm chỉ chưa bao giờ là bản chất của con người, người trung niên ngoài việc vắt sức kiếm tiền ra, thì còn có thể mong đợi gì hơn nữa?
Chỉ đến khi về già họ mới hiểu rằng cơ thể của mình đang suy thoái, và đến lúc này họ mới dốc sức tập thể thao! Trên quảng trường toàn là các ông lão bà lão, chỉ có họ mới biết coi trọng sức khỏe.
Con người hiện nay từ nhỏ đến lớn, đều đang đảo lộn cuộc sống. Đây không chỉ là nỗi buồn của mỗi thành viên, mà còn là nỗi buồn của toàn xã hội này. Đây là một thế giới nơi người ta không thể sống một cuộc sống bình thường.
Đôi điều nhắn nhủ
Đừng đợi tới khi mất bạn bè, thì mới hiểu thế nào là cô đơn.
Đừng đợi tới khi mất người thân, thì mới biết thế nào là ấm áp.
Đừng đợi tới khi mất người yêu, thì mới biết vì sao mình luyến tiếc.
Đừng đợi tới khi vuột mất thời gian, thì mới hiểu “giá mà…” để ta không hối tiếc.
Đừng đợi tới khi mất đi sức khỏe, thì mới biết chăm sóc bản thân.
Đừng đợi tới khi mất lòng tin, thì mới lo giữ gìn chữ Tín.
Cần nhớ rằng: không phải tất cả mọi thứ đều trở lại một lần nữa, để ta có thể chờ đợi ngày mai, chờ đợi tương lai. Đợi đến khi năm tháng không buông tha cho ai, chờ đến khi thân xác hao mòn, đến khi lực bất tòng tâm… thì mới phát hiện rằng tất cả chỉ còn lại tiếng thở dài ngao ngán.
Trong thế giới này, điều đau khổ nhất chính là mất mát, việc an tâm nhất chính là trân quý.
Loại tâm thái lười biếng, chán nản, chê bai thứ này thứ nọ, luôn không hài lòng với những gì mình đang có… chính là vì không biết trân quý. Hãy sống mỗi ngày của bạn như thể ngày mai tất cả sẽ không còn.
Hãy nâng niu những gì bạn đang có: trân trọng hạnh phúc, coi trọng tình cảm, tri ân những gì cuộc sống ban cho, yêu thương bản thân, yêu thương mọi người, gìn giữ từng khoảnh khắc mà ta đang sống. Bởi vì, nếu không coi trọng điều gì thì sẽ mất đi điều đó. Nếu chúng ta không biết trân quý chính mình và người khác, thì ai sẽ trân quý chúng ta?
Yên Tử
----------------------------
ĐỪNG ĐỔ THỪA CHO BỐ
[Câu chuyện ngày thi, xin gởi đến cho các bạn học sinh, sinh viên và giới trẻ]
“Dù có không làm được bài, dù có bực tức đến đâu cũng đừng đem sự bực tức với cha mẹ. Bạn ngồi trong phòng thi lo lắng 1 thì có lẽ bố mẹ lo lắng gấp 10. Một câu chuyện đáng suy ngẫm ”

Ra khỏi phòng thi, bố lẽo đẽo cầm chiếc mũ cối chạy theo cô bé, "Con làm được bài không?", "Có ôn đúng tý nào không?", "Liệu được mấy điểm"... Cô bé không nói gì, chỉ quay ngoắt lại nhìn bố, mặt nặng mày nhẹ...
Bố im lặng...
Nhìn cảnh hàng người dạt bên đường, tưởng chừng như cái nắng tháng Bảy đã sấy khô cả ngần ấy sinh thể. Lại nhớ mùa thi năm ấy, nắng cũng oi ả nhưng không gay gắt như bây giờ, bố thấp thỏm ngoài cổng trường, cố kiễng sau đoàn người tìm con. Lúc thi xong, con cũng mệt chẳng muốn trả lời, nhưng vẫn tự khích lệ mình, và cả bố: "Con làm cũng được. Chắc sẽ không trượt đâu bố!".
Thế là bố quên hết cả lưng áo ướt sũng mồ hôi, quên hết cái nắng làm da bố đen sạm cả đi, cả nỗi lo ứa trong khóe mắt. Trên đường về, bố không nói, nhưng con lạ thừa gì, bố lo lắng hơn cả con.
Ngồi trong phòng thi áp lực một, thì thời gian trông chờ bên ngoài của bố còn đằng đẵng gấp mười. Ai bảo chỉ có các con vất vả ôn luyện, nhiều đêm, bố cũng thức cùng ánh đèn phòng học của con, cũng nằm đọc lại bảng tích phân, bảng logarit rồi những công thức loằng ngoằng dằng dặc. Chỉ có điều, mắt bố đã mờ, trí nhớ cũng chẳng còn đủ tốt để định hình về bao nhiêu thứ ấy.
Bố toàn tâm toàn ý lo cho con. Thế cũng đủ gian nan đoạn trường rồi.
Vì thế. Tuyệt nhiên đừng bao giờ nổi cáu với bố. Chúng ta đều chưa làm được gì cho vĩ nhân ấy.
Nếu chúng ta có kém cỏi, đó là lỗi của chúng ta. Đừng đổ thừa cho bố đã không dành nhiều tiền của, thời gian cho mình, cũng đừng nói vì khi xưa bố cũng không tài giỏi. Bố khắc khổ mà chúng ta vẫn lớn lên. Thật ra, bố có phép màu.
Nếu chúng ta có tài giỏi, đó là may mắn của chúng ta. Đừng tự cao Con hơn cha nhà mình có phúc. Bởi, sinh ra và nuôi lớn một người tài giỏi. Bố còn vĩ đại hơn gấp vạn lần.
Đừng quên nhé...
Khi chúng ta thành công, hàng trăm người tung hô cho niềm vui ấy. Đừng quên bố cũng đang khóc vi tự hào.
Khi chúng ta thất bại, trắng tay hay cơ cực, tất cả đã rời bỏ ta. Đừng quên nhé, bố vẫn ở phía sau, quay mặt khóc vì thương con.
Nguồn: Sơn Paris