6. Văn Hóa & Gia Đình

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - BIẾT NGƯỜI, BIẾT MÌNH

  •  
    Hung Dao - Nov 26 at 2:28 PM
     
     
     
     
    Subject: Re : VAN HOA :Biết người là trí, biết mình là minh
     

    Biết người là trí, biết mình là minh

    image.png
     
     

    Đời người đến rồi đi, những sự ghen tị nông cạn, những sự so sánh vô nghĩa, những sự bắt chước ngu ngốc chỉ khiến cho cuộc sống của chúng ta mỗi ngày đều sống trong sự ảnh hưởng của người khác.

    Trong cuộc sống, có rất nhiều việc bản thân không thể làm chủ được, có nhiều thứ bản thân chỉ có thể bất lực mà nhìn. Nghĩ một đằng làm một nẻo, cũng có lẽ là bất đắc dĩ; trái tim và miệng nói không đồng nhất, cũng có lẽ là không còn cách nào khác. Rồi cũng có một ngày, thời gian không chỉ khiến bạn nhìn thấu người khác mà còn hiểu rõ chính bản thân mình.

    Người xưa cũng cho rằng trí tuệ cao nhất chính là hiểu rõ bản thân mình. Vương Dương Minh, một bậc thầy của phái “Tâm học” thời nhà Minh (Trung Quốc) cho rằng, yếu tố chủ yếu ảnh hưởng đến sự thành bại của con người không phải là những điều kiện bên ngoài mà chính là tính cách của họ. Chỉ khi con người nhận rõ được tính cách của mình, tìm được đúng vị trí của mình thì mới có thể tiến tới thành công.

    “Biết người là trí, biết mình là minh”

    Đó là câu nói nổi tiếng của Lão Tử, nghĩa là, hiểu được người khác là một loại trí tuệ, nhưng hiểu được bản thân mình mới gọi là bậc thánh minh sáng suốt.

    Vương Dương Minh là một trong số ít những người có thể tự nhận thức bản thân một cách minh xác. Ông là người có tài năng quân sự phi phàm, từng lãnh đạo những người lính ưu tú, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, dẹp yên nạn trộm cướp hoành hành hơn chục năm. Ông cũng từng nói: “Đánh phá kẻ cướp trên núi thì dễ, đánh phá kẻ cướp trong lòng mới khó”. Chính vì sự tự nhận thức tỉnh táo này mà ông đã trở thành một trong bốn bậc đại Thánh nhân bất hủ của Nho gia, có thể “lập công, lập đức, lập ngôn”, gồm: Khổng Tử, Mạnh Tử, Chu Hi và Vương Dương Minh.

    Những người không hiểu rõ bản thân thì không thể nhận thức được bản thân có những gì, hơn nữa còn dễ bị nhầm lẫn bởi những lời khen sai lầm của người khác. Người khác khen càng nhiều, trái tim ngạo mạn của những người này càng phồng to lên, cho đến khi họ cảm thấy Trời Đất này không thể dung nạp họ được nữa, ắt sẽ tự đưa mình vào con đường diệt vong.

    Thời Chiến Quốc có 1 người tên là Triệu Quát, là con của danh tướng Triệu Xa lừng lẫy nước Triệu. Triệu Quát từ nhỏ đã thông hiểu nhiều binh thư. Khi Triệu Quát được nhiều người biết đến và ca ngợi, anh ta càng tự mãn rằng: “Ta đây đánh trận là thiên hạ đệ nhất”.

    Khi trở thành một đại tướng quân, bản thân anh ta không hề biết rằng kinh nghiệm thực tế trên chiến trường của mình chưa đủ, cũng không nghe theo lời khuyên của những tướng lĩnh dưới trướng của mình, tất cả đều làm theo lý thuyết trong những cuốn sách quân sự mà anh ta đã từng đọc. Kết quả là Triệu Quát bị lão tướng quân Bạch Khởi của nước Tần vây khốn, cuối cùng đội quân của Triệu Quát bị quân Tần giết sạch.

    Có thể thấy rằng, làm người phải hiểu được bản thân mình, thì khi dốc hết sức hành động mới hiệu quả và đúng hướng.

    Khó khăn và gian khổ là sự tôi luyện tốt nhất của trái tim

    “Người kiên trì mài giũa mình mới có thể thành được, mới có thể dù tĩnh hay động cũng định lại được” – (Vương Dương Minh, Truyền tập lục).

    Không có ai mới ban đầu đã nhìn rõ bản thân mình. Đa số mọi người, trên đường đời, ngã nhào vài lần mới có thể tìm thấy đúng vị trí của mình. Nhìn lại những năm tháng tuổi trẻ, bạn có từng nghĩ như thế này:

    Vì sao mỗi ngày đều bận rộn với cuộc sống, nhưng dù có nỗ lực như thế nào đi chăng nữa cũng không có được thứ bạn mong muốn?

    Vì sao có những người lười nhác hơn bạn, năng lực kém hơn bạn, nhưng cuộc sống của họ lại qua đi một cách thuận lợi?

    Bạn biết đấy, những sự ghen ghét hời hợt, so sánh nhàm chán và bắt chước vụng về không thể khiến bạn vượt qua người khác. Nói đến cùng, so bì với người khác những điều ngốc nghếch này sẽ khiến bản thân cũng trở nên ngốc nghếch. Những người thông minh chỉ so bì với chính bản thân mình.

    Thà có hy vọng mà không thực hiện được, còn hơn lùi bước không có bất cứ hy vọng nào.

     

    Chỉ khi nhận rõ bản thân mình, tìm đúng phương hướng cho chính mình, mới có được tất cả mọi thứ.

    Bởi vì ghen tị với cuộc sống của người khác, đi con đường người khác từng đi, thì cho dù bạn có chạy thật nhanh đi nữa, cũng có thể chẳng đạt chút thành tích nào.

    Con người trong cuộc sống này phải không ngừng tiến lên mới có thể nhìn rõ con đường phía trước. Ghi nhớ đường về, gánh vác được trách nhiệm, đặt xuống được lợi danh, không vội vã cũng không đủng đỉnh, không kiêu ngạo hay tự ti, quay về với trái tim nguyên sơ ban đầu, rèn giũa tiến về phía trước.

    Thước dài mà tấc thì ngắn

    Nhận rõ bản thân, đừng đặt bản thân mình quá cao, cũng đừng đặt bản thân mình quá thấp.

    Những người đánh giá cao bản thân mình trong cuộc sống có ở khắp mọi nơi. Họ cho rằng thành công của người khác vừa hay là do gặp được may mắn, nhưng lại không hề biết rằng để có được sự tán dương của người khác, dù có được may mắn cũng cần phải nỗ lực hết mình.

    Điều đáng sợ của một người không phải là không có năng lực mà là có năng lực nhưng không tin tưởng bản thân mình. Rõ ràng có thể làm tốt mọi chuyện, nhưng vì không ngừng hoài nghi bản thân mình mà thất bại, không thử thì không bao giờ biết được có thành công hay không.

    Trời sinh ta tất có chỗ dùng, mỗi người đều có điểm mạnh, điểm yếu của bản thân, chỉ cần hiểu rõ bản thân mình mới có thể phát huy điểm mạnh, khắc phục điểm yếu. Phát huy những ưu điểm của bản thân mình, bớt đi đường vòng, dũng cảm leo tận lên đỉnh.

    Ngọc Linh

     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - TRI KỶ CỦA NHAU

  •  
    Hung Dao
     
    Nov 14 at 3:17 PM
     
     
    Subject: Re: VAN HOA:Hợp nhau ở tính cách, kính nhau bởi tài hoa nhưng thành tri kỷ của nhau lại vì nhân phẩm
     

    Hợp nhau ở tính cách, kính nhau bởi tài hoa nhưng thành tri kỷ của nhau lại vì nhân phẩm

    image.png
     
     

    Sống ở đời, bạn sẽ phải gặp đủ kiểu người. Gặp đúng người là một lần duyên phận, còn như gặp sai người thì thật đáng tiếc thay…

    Quãng đời còn lại vốn không dài, cách tốt nhất để vui sống là lựa chọn một thái độ chân thành, lương thiện mà đối đãi với mọi người, mọi vật xung quanh. 

    Có người từng nói, mối quan hệ giữa người với người không nhất định là từ xa lạ mà trở nên quen thân, cũng không phải cứ phải từ chỗ quen thân rồi thành ra lạ lẫm. 

    Duyên phận giữa người với người vốn không bền chắc như trong tưởng tượng, có lẽ một giây trước còn dắt tay nhau vượt qua sóng gió, một giây sau đã nói lời ly biệt. Vậy nên, khi duyên vẫn còn thì hãy biết trân trọng. 

    Ở cùng với người, quan trọng là thật tâm với nhau. Bạn đối tốt với người, người ta sẽ tốt lại với bạn. Bạn cho đi chân thành thì sẽ nhận lại thiện lương. Tình cảm giữa người với người chính là có qua có lại với nhau.

    Hai người ở cùng nhau, sẽ luôn có một người chủ động, nhưng chủ động quá lâu quá, lòng cũng sẽ mỏi mệt, sẽ tổn thương. Tổn thương rồi rất khó lành lại được. Mọi việc nên đứng ở góc độ của đối phương mà suy nghĩ, thêm một phần nhẫn nại và bao dung, như vậy sẽ không có nhiều oán khí và hiểu lầm, tình cảm tự nhiên cũng sẽ bền chặt hơn. 

    Làm người chớ quá khắt khe, bởi nước trong quá thì không có cá, người khắt khe quá khó có tri âm. Ở đời, nào mấy ai thập toàn thập mỹ, mỗi người đều có khuyết điểm này kia, quan trọng là lòng ta có đủ bao dung hay không. Bao dung là một kiểu tâm thái thiện lương, người cả ngày nói cười vui vẻ vốn không phải không có tức giận hay phiền não gì, mà là bởi tấm lòng rộng mở. Chỉ khi hai người bao dung lẫn nhau mới có thể cùng sánh bước dài lâu trên con đường đời.

    Ở cùng với người hãy thêm một phần chân thành. Có câu: “Điều gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim”, bạn thật lòng với người thì người ta cũng sẽ thật lòng với bạn. Người thường hay tính kế với người khác thường luôn cho rằng mình quá thông minh chứ không biết rằng họ đang đánh mất đi thứ quý giá nhất trên đời là lòng tin. 

    Ở cùng với người đừng quá tranh nhau hơn thua. Trong cuộc sống đôi khi chỉ vì một câu nói mà ta tranh luận với nhau đến đỏ mặt tía tai. Người xưa nói: “Có lý không ở lớn tiếng”. Thật sự khiến người ta tâm phục khẩu phục không phải dựa vào cái miệng, mà là dựa vào sự chân thành. Dẫu là bạn bè, người thân hay vợ chồng cũng đừng quá tranh hơn thua, hãy tử tế nói chuyện. Đây cũng là một loại tu dưỡng.

    Tục ngữ nói: “Thiện ý một câu ấm ba đông, lời ác lạnh người sáu tháng ròng”. Ở cùng với người, hãy thêm một phần nhã nhặn, chớ nói lời dữ làm tổn thương nhau, nếu không sẽ mất nhau mãi mãi. Người ngoài mặt dẫu có mạnh mẽ thế nào, trong tâm cũng mong có được tình cảm ấm áp.

    Làm người cần phải biết khiêm tốn, cần phải có tấm lòng thản đãng. Ai cũng thích kết giao với người khiêm tốn. Tư Mã Ý, một nhân vật nổi tiếng thời Tam Quốc nói: “Thần từ trước giờ không có kẻ thù, những người mà thần nhìn thấy đều là bạn bè và sư trưởng”. Đấy chính là tấm lòng thản đãng bao dung.

    Người có khuôn phép, trong lòng có cả một biển cả mênh mông, ắt có thể khai thông con đường phía trước, vậy lo chi không có bạn bè?

    Ở cùng với người, lời nói và vẻ ngoài của bạn khiến người ta cảm thấy thoải mái lúc đầu, nhưng về sau điều thật sự khiến người ta trân quý nhất chính là hàm dưỡng bên trong bạn. Quý mến một người thoạt đầu là bởi dung nhan, sau là kính trọng bởi tài hoa, hợp nhau ở tính cách, đi được lâu dài với nhau bởi thiện lương và sống được với nhau đến cuối cùng là ở nhân phẩm.

    Một đời của người ta, gặp được một người vừa ý thật không phải dễ, gặp được đúng người lại càng khó hơn, chỉ khi lựa chọn phương thức ứng xử thích hợp, cộng thêm chân thành bao dung, tình cảm mới có thể vững chắc lâu bên được.

    Vũ Dương

     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH -

  •  
    Hung Dao - Nov 11 at 7:28 PM
     
     
     
     
    Subject: Re : VAN HOA :Thượng đế cho Thiên sứ xuống nhân gian 6 năm chỉ để tìm ra 3 đáp án này
     

    Thượng đế cho Thiên sứ xuống nhân gian 6 năm chỉ để tìm ra 3 đáp án này

     
     
     

    Trong đêm đông giá rét, một người thợ đóng giày lững thững lê từng bước chân mệt mỏi về nhà. Đã mấy ngày nay, cửa hàng của ông vắng tanh không một người khách ghé qua. Trên đường về ông nghĩ: “Chắc bánh bao ở nhà giờ cũng chẳng còn được mấy cái”.

     

    Đêm đông, trời mỗi lúc một lạnh hơn, cái rét như cắt da cắt thịt. Bất giác nhịn không được nỗi buồn chán, ông cất tiếng thở dài mấy cái rồi khoác thêm lên mình chiếc áo khoác vừa mỏng vừa cũ.

     

    Ông vừa đi vừa nghĩ: “Mấy ngày nay không có thu nhập, chắc bà vợ của mình ở nhà lại nhăn mặt cau mày mất thôi”. Đường phố càng về đêm càng vắng lạnh, ông lủi thủi từng bước chân về nhà. Dưới bóng đèn mờ bên đường phố, bóng ông chiếu xuống nền đường kéo dài một quãng tựa như tâm trạng buồn lê thê nặng trĩu của mình. Đột nhiên ông nhìn thấy phía xa xa nơi góc đường bóng một vật gì đó đang lay động…


    Bác thợ đóng giày thở dài một tiếng rồi đứng dậy đi về, cả ngày hôm nay chẳng kiếm được mấy đồng. 

    Lòng hiếu kỳ nổi lên, ông nhanh chân tiến lại gần, ai da, đó là một người thanh niên đang nằm dưới đất. Trong đêm giá buốt, gió thổi ầm ầm thế này mà cậu ta không một mảnh vải che thân…

     

    Người thợ đánh giày tiến lại ngồi trước mặt cậu ta. Thấy có người đến gần, cậu ta từ từ ngẩng đầu lên nhìn một cách yếu ớt, nhưng khuôn mặt vẫn không một chút biểu cảm.

     

    “Không thể thế này được, cứ như vậy thì cậu ta chết mất”, nghĩ vậy nên người thợ đóng giày lập tức cởi hết quần áo khoác ngoài của mình cho cậu ta, ngay cả giày cũng cởi ra xỏ luôn cho cậu ta. Tuy nhiên, cậu ta vẫn lặng thinh không nói một lời.

     

    “Nào đi thôi, về nhà tôi”, nói xong người thợ đánh giày cũng thật không tin được những gì miệng mình vừa cất lên.

     

    Cửa vừa mở, gió lại rít lên từng hồi lùa vào trong căn nhà cũ nát. Vợ người đánh giày bước ra đón chồng đi làm về, khuôn mặt bà lập tức biến sắc khi nhìn thấy quần áo của chồng đang trên thân người lạ.

     

    “Lấy cho cậu ta chút đồ ăn đi”, người đóng giày nói với vợ.

     

    Bà vợ giương mắt nhìn chồng như không thể tin vào những gì mình vừa nghe: “Ông điên à? Chúng ta chỉ còn có mỗi một cái bánh bao cho tối nay thôi”.


    Căn nhà cũ nát tan hoang, cộng với cơn gió lạnh lẽo dường như đang muốn lấy đi mạng người từng giây từng phút. 

    Nén tiếng mình xuống, người đóng giày nói: “Lấy cho cậu ta đi, chúng ta một bữa không ăn cũng chẳng sao, nhưng cậu ta xem ra đã đói rất lâu rồi. Nếu như không được ăn chút gì đó e rằng cậu ta chết mất”.

     

    “Thôi được, ông đã nói vậy thì…”, bà vợ vừa lẩm bẩm vừa đi vào trong nhà mở chiếc tủ bếp ra lấy chiếc bánh bao cuối cùng trong nhà ra đưa cho người lạ. Còn cậu ta, thấy vẻ mặt phúc hậu, ấm áp của bà vợ người đóng giày liền nở nụ cười. Đây cũng là lần đầu cậu ta biểu lộ cảm xúc vui vẻ.

     

    Thế rồi vợ chồng người đóng giày thu nhận cậu ta ở lại nhà mình, đồng thời còn dạy cậu ta cách đóng giày, cậu ta học một cách nhanh chóng, cứ như thể cậu ta sinh ra là để đóng giày vậy. Giày cậu ta đóng không những đẹp lại còn bền chắc, ai đến đóng cũng ưng ý, những đôi giày khách đem đến sửa luôn được cậu ta sáng tạo đẹp mắt, tinh tế. Một đồn mười, mười đồn trăm, chẳng mấy chốc tiếng tăm của cửa hàng đã lan truyền khắp cả một vùng.

     

    Cũng nhờ đó mà cuộc sống của đôi vợ chồng người đóng giày ngày càng trở lên dễ chịu hơn, hai vợ chồng rất cảm kích sự giúp đỡ của cậu ta. Nhiều lần hai vợ chồng người đóng giày muốn làm một cái gì đó cho cậu ta, nhưng dù hỏi cách nào đi chăng nữa cậu ta cũng chỉ im lặng không nói, cứ ngồi bên cửa sổ làm việc một cách lặng lẽ.

     

    Một hôm, có một chiếc xe ngựa sang trọng dừng xe trước cửa tiệm, bước xuống xe là một người phú ông giàu có nhất cái thị trấn nhỏ này. Người này bước vào trong tiệm, trên tay cầm một miếng da thú đưa cho ông chủ tiệm đóng giày rồi nói: “Đây là một miếng da bê thượng hạng, ông hãy làm cho tôi một đôi giày ống dài, ông phải đảm bảo cho tôi là có thể đi được trong vòng một năm không hỏng”. Kỳ lạ, vừa nhìn thấy vị phú ông giàu có này thì khuôn mặt cậu ta đột nhiên nở một nụ cười tươi rói, đây là lần thứ hai cậu ta cười biểu lộ cảm xúc.


    Người đàn ông giàu có bước xuống từ một cỗ xe ngựa sang trọng. 

    Sau khi vị phú ông giàu có rời đi, đến chiều ông chủ tiệm giày đưa mảnh da cho cậu ta, đây là việc ông hoàn toàn có thể tin tưởng được ở cậu ta. Tuy nhiên một lúc sau quay lại xem, “Trời ơi… cậu làm cái gì thế này? Cậu nói xem, cậu làm thế này tôi lấy gì đền cho người ta?” – ông chủ tiệm giày sửng sốt hỏi cậu ta. Hóa ra cậu ta lại đem miếng da cắt thành một đôi giày ống ngắn chứ không phải ống dài như yêu cầu của vị phú ông.

     

    Đang trong lúc ông chủ tiệm giày bối rối chưa biết phải làm thế nào thì đột nhiên có người hầu của vị phú ông giàu có khi sáng hớt hải chạy đến: “Không cần làm nữa, không cần làm nữa! Sáng nay trên đường về, vì xe ngựa xảy ra sự cố không thể khống chế, chiếc xe bị lật, ông chủ tôi ngã ra ngoài chết ngay tại chỗ. Vậy nên người nhà ông chủ tôi yêu cầu đổi thành làm giày ống ngắn để mai táng theo cho ông”.

     

    Sáu năm trôi qua kể từ ngày đưa cậu ta về nhà, lại một hôm có một người phụ nữ đem hai đứa nhỏ sinh đôi đến tiệm giày, một trong hai đứa nhỏ bị tật ở chân. Cậu ta đang ngồi làm việc bên cửa sổ, thấy vậy liền đứng dậy nở nụ cười lần thứ ba.

     

    “Tôi muốn làm cho hai đứa trẻ đôi giày”, người phụ nữ đó nói.

     

    Thấy có khách đến đóng giày, lại là hai đứa trẻ đáng yêu nên ông chủ hỏi han: “Đây là con chị sao? Hai đứa thật dễ thương”.

     

    Người phụ nữ đáp: “Không, tôi chỉ là người chăm sóc chúng, người mẹ đáng thương của chúng bị mất khi sinh chúng cách đây sáu năm rồi. Cha chúng cũng mất từ khi chúng vẫn còn trong bụng mẹ để lại hai đứa con cô độc một mình. Còn tôi khi đó cũng vừa mới sinh con xong, có đủ sữa cho chúng bú nên mọi người động viên tôi nhận nuôi, hàng xóm quanh vùng cũng nhiệt tình giúp đỡ nên cuối cùng cũng nuôi chúng lớn được ngần này”.

     

    Vừa kể, người phụ nữ này cũng vừa xúc động mà khóc, ông chủ tiệm giày cũng không cầm nổi nước mắt mà rơi lệ. Khi tiễn người phụ nữ ra về, đột nhiên cậu ta đứng dậy nói với ông chủ tiệm giày: “Tôi phải đi rồi, trở về nơi tôi đã đến”.


    Đôi giày cuối cùng mà cậu ấy đóng đã giúp cậu nếm trải được cuộc sống nơi trần thế. 

    Như không thể tin vào tai mình, đây là lần đầu tiên sau 6 năm chung sống cậu ta mới mở miệng nói chuyện: “Cái gì? Từ trước tới nay cậu chưa từng nói cho tôi biết cậu tên gì, nhà ở đâu? Bây giờ cậu muốn rời đi, mà là đi đâu cơ chứ?”.

     

    Cậu ta đáp: “Tôi là thiên sứ, tôi đến từ thiên đường, vốn dĩ bổn phận của tôi là tiếp đón những linh hồn, đưa họ đến nơi họ cần đi. Sáu năm trước tôi đã đón linh hồn một người phụ nữ, chính là mẹ của hai đứa trẻ khi nãy. Mẹ chúng mất khi sinh chúng, tôi đã ép linh hồn mẹ chúng vào chân một trong hai đứa trẻ đó, cho nên một chiếc chân của nó mới bị tật”.

     

    Nhìn khuôn mặt đầy nghi ngờ của ông chủ tiệm giày đang nhìn mình, cậu ta nói tiếp: “Người phụ nữ đó cầu xin tôi đừng mang cô ấy đi vì con cô ấy còn quá nhỏ, cha chúng cũng đã mất rồi, giờ nếu lại mất đi người mẹ chăm sóc, chúng sẽ không thể nào sống nổi. Tôi vì một phút yếu lòng nên đã nhận lời. Nhưng sau khi Thượng đế biết được đã đem linh hồn cô ấy đi và trừng phạt tôi xuống nhân gian”.

     

    Thượng đế nói:

     

    “Ngươi cơ bản là không hiểu loài người. Ngươi không biết trong tâm họ có gì, thiên thượng sẽ an bài cho họ những gì, những người xung quanh họ ảnh hướng tới họ thế nào?”.

     

    “Đi, ngươi hãy xuống trần gian tìm hiểu những đáp án của những vấn đề này”, Thượng đế yêu cầu thiên sứ.

     

    “Vậy là tôi đã đến đây, chính là vào cái đêm đông giá buốt sáu năm về trước, khi ông phát hiện tôi trên đường. Tôi muốn thể nghiệm cuộc sống của con người thế gian, hi vọng có thể tìm ra được đáp án mà Thượng đế đã đưa ra. Khi tôi nhìn người phụ nữ đó, tôi biết Thượng đế đã tha thứ cho tôi rồi. Thượng đế đã an bài cho tôi tìm ra đáp án của cả ba vấn đề đó”.

     

    Khi tôi nhìn thấy khuôn mặt phúc hậu của vợ ông năm xưa, lúc bà đem chiếc bánh bao cuối cùng trong nhà ra đặt lên tay tôi, từ ánh mắt của bà tôi đã có đáp án đầu tiên. Trong lòng con người họ có cái Tình, vì có cái tình này mà con người cam tâm cộng khổ cống hiến cho nhau.

     

    Khi tôi gặp vị phú ông giàu có kia, tôi đã giải đáp được vấn đề thứ hai. Con người hoàn toàn không biết tương lai của mình sẽ phải gặp những gì. Khi ông ta cao hứng chuẩn bị cho mình một đôi giày có thể đi được một năm, ông ta hoàn toàn không biết được rằng mình sắp phải đối diện với cái chết ngay sau đó. Tôi biết, bởi tôi nhìn thấy một người bạn của mình đang đứng sau ông ấy, vì không biết nên ông ta hoàn toàn không sợ hãi.


    Trao cho một người lạ chiếc bánh bao cuối cùng của cả nhà, ánh mắt thánh thiện đó giúp thiên sứ nếm trải được cái tình của con người là ra sao.
     

    Và khi tôi gặp người phụ nữ khi nãy, tôi đã tìm cho mình đáp án thứ ba. Trong lòng tôi tán dương Thượng đế, vì Thượng đế đã giải đáp cho tôi đáp án của cả ba vấn đề này một cách rõ ràng.

     

    Con người hoàn toàn có thể dựa vào sự giúp đỡ của người xa lạ để mà sinh tồn và phát triển. Khi mẹ của chúng cầu xin tôi là vì lo lắng không có ai chăm sóc cho chúng, chúng sẽ chẳng thể sinh tồn nổi. Tuy nhiên cô ấy không biết rằng có một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ sẽ thay cô làm nghĩa vụ của một người mẹ chăm sóc hai đứa trẻ, cô không biết được rằng có một nhóm người sẽ chung tay giúp sức nuôi dưỡng những đứa con của cô khôn lớn trưởng thành.

     

    Vì những tình cảm này mà thế giới con người đầy ắp lòng yêu thương ấm áp”.

     

    ***

     

    Con người ta sống tại thế gian là vì tình mà đến, vì yêu mà sống, giữa người với người có tình cảm yêu thương đủ đầy mới khiến cho cuộc sống này trở lên tươi đẹp. Khó khăn trở ngại, đau buồn, thất vọng cũng là điều ít nhiều khó tránh khỏi. Tuy nhiên chính là vì có những trở ngại này mới giúp con người hiểu và trân quý những gì mình đã có, trân quý mối lương duyên này.

     

    Trong tâm hồn mỗi người đều có mảnh vườn thiện lương mà ở đó đang nuôi dưỡng những thiện lành, những mầm giống hạnh phúc. Và cũng chỉ có bạn mới là người có thể tự tay chăm sóc chúng, ngoài bạn ra thì không ai có thể thay bạn chăm sóc vun trồng được.

     

    Con người chúng ta đôi khi chỉ có thể nhìn thấy được những việc trên bề mặt, chứ không thể nhìn thấy được chân tướng huyền cơ phía sau nó. Có câu: Vạn sự trên đời đến và đi ấy đều do duyên do nợ, thế nên người với người sống với nhau quan trọng vẫn là tấm chân tình. Toan tính thiệt hơn, bon chen tranh giành phấn đấu đôi khi cái được lại chẳng bằng cái mất. Tuỳ kỳ tự nhiên, sống lương thiện, ở chân thành ấy mới là chân lý.

    Minh Vũ biên dịch

     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH -PHÚC-HỌA LÀ DO MÌNH

  •  
    Hung Dao - Nov 11 at 7:18 PM
     
     
    Subject: Re: VAN HOA :Cổ nhân dạy: Phúc từ mình phát, họa từ mình sinh
     

    Cổ nhân dạy: Phúc từ mình phát, họa từ mình sinh

     

    Xưa nay, rất nhiều người cho rằng khi đạt được thứ gì thì đó là phúc và khi mất đi thì là họa. Nhưng có rất nhiều sự tình trong cuộc đời, được chưa hẳn đã là phúc, mất chưa hẳn đã là họa.

    Trong cuộc sống thường ngày có rất nhiều người lấy góc độ được mất của bản thân để đo lường sự việc là tốt hay xấu, là phúc hay họa. Lại có những người mỗi ngày đều vì được mất một chút lợi nhỏ mà vui hay buồn. Nhưng bởi vì mọi người đều chỉ là nhìn thấy biểu hiện bên ngoài của sự tình mà không nhìn thấy hết được quan hệ họa phúc chuyển đổi đằng sau đó. Kỳ thực, có rất nhiều sự tình xảy ra, người ta không thể lập tức phán đoán được đó là họa hay là phúc. Vả chăng người ta không có sự suy sụp sẽ không có được trí tuệ, không có sự trả giá thì sẽ không có được thu hoạch. 

    Trong chương 58 cuốn Lão Tử có viết: “Họa là chỗ dựa của phúc, phúc là nơi ẩn náu của mối họa, họa và phúc là nương tựa vào nhau mà tồn tại và có thể chuyển hóa được cho nhau” (Họa hề phúc chi sở ỷ, phúc hề họa chi sở phục). Họa là điều kiện tiên quyết để tạo thành phúc, còn phúc lại hàm chứa cả nhân tố của họa. Hay nói cách khác, việc tốt và việc xấu là có thể chuyển hóa được cho nhau. Ở vào điều kiện nhất định, phúc sẽ biến thành họa và họa cũng có thể trở thành phúc. Loại biến hóa này sâu không lường trước được, ai cũng khó có thể đoán biết.

    Một ví dụ minh họa rõ nét nhất về việc phúc họa chuyển hóa cho nhau chính là câu chuyện “Tái ông thất mã, yên tri phi phúc”. Câu chuyện được ghi trong sách Hoài Nam Tử Nhân gian huấn.


    Tranh vẽ dựa trên câu chuyện “Tái ông mất ngựa” kể về việc trong họa có phúc, trong phúc lại tiềm ẩn họa. Tưởng là mất ngựa là họa, hóa ra nó lại đi gọi thêm đàn về, tưởng là có thêm ngựa thì tốt nhưng con trai Tái ông vì cưỡi ngựa mới mà ngã gãy chân, lại tưởng rằng anh ngã gẫy chân là họa, nhưng hóa ra lại tránh được việc đi lính bị quân nhà Hồ tàn sát 

    Bởi vậy có thể thấy, đời người có rất nhiều chuyện mà ở trong sâu thẳm dường như đều đã tự có an bài. Một việc là phúc hay là họa thường không giống như biểu hiện bề ngoài và cũng không thể dễ dàng phán định được.

    Trong thơ cổ viết: “Sơn trùng thủy phục nghi vô lộ / Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn”, ý tứ là: giữa cảnh núi non trùng điệp, sông ngòi chằng chịt, tưởng như không còn đường đi nữa, thì bỗng nhiên ở ngay trước mắt, phát hiện thấy trong bóng râm rặng liễu xanh mát và khóm hoa tươi đẹp rực rỡ sắc màu, còn có một thôn làng. Cho nên, trong cuộc sống, khi làm một sự tình nào đó thành công không cần phải dạt dào đắc ý, khi gặp phải khó khăn, suy sụp cũng không cần phải chán nản thất vọng.

    Chúng ta đều biết rằng, trên thế giới này không có gì gọi là tuyệt đối, phúc và họa đều có tác động tương hỗ lẫn nhau. Nó không phải là hai mặt của một đồng tiền (nhị nguyên) mà là hai nửa của một hòn bi (hình khối) lăn tròn. Vì phúc tận là họa, họa tận là phúc.

    Một số người vì mong muốn có được cuộc sống thuận buồm xuôi gió, nên mỗi ngày đều cầu Thần bái Phật, hy vọng được ban phước và gặp may mắn. Trên thực tế, phúc và họa đều tự bản thân chúng ta mà ra. Người nào muốn có vận mệnh tốt, càng nên tìm hiểu rõ 3 câu nói này để cuộc sống ngày càng may mắn thuận lợi hơn.

    “Phúc từ mình phát, họa từ mình sinh”

    Nguồn gốc của mọi phúc và họa trong đời đều từ chính bản thân ta từng làm. Ngày nay trong xã hội có rất nhiều người khi mắc lỗi không biết tự nhìn lại bản thân, xem lại chính mình mà luôn nghĩ cách đổ lỗi cho người khác. Khi một người không ý thức được lỗi lầm của chính mình, sẽ không bao giờ có thể thành công. Họ sẽ gặp phải càng nhiều tai họa, phúc khí tự nhiên cũng dần rời xa, chỉ còn lại một mớ chuyện rắc rối làm bạn đau khổ mệt mỏi mỗi ngày.

    Vì vậy, khi gặp phải chuyện không được như ý, khi ai đó làm bạn bực mình hãy xem lại những thiếu sót của bản thân và tự mình sửa lỗi. Đừng nên tìm cách đổ lỗi cho người khác, cần giữ thái độ lạc quan vui vẻ đối diện với cuộc sống. Tục ngữ có câu: “Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo”. Nếu muốn vận may luôn mỉm cười với mình, hãy học cách hành thiện tích công đức, hãy ghi nhớ rằng phúc họa trong đời đều tự bản thân ta mà ra.

    “Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai”

    Trong cuộc sống thường ngày ta có thể dễ dàng cảm nhận được, rằng vận may không phải lúc nào cũng gõ cửa, nhưng thảm họa thì luôn xuất hiện. Cuộc đời của mỗi người cũng giống như một bàn cờ, chỉ đi sai một nước thì sẽ kéo theo mọi bước sai phía sau. Một số người khi đại nạn tới gõ cửa thì hoảng loạn lo lắng tới không thể bình tĩnh suy nghĩ biện pháp giải quyết, từ đó dẫn đến một loạt rắc rối. Vì vậy, giữ tâm thái bình tĩnh, thản nhiên đối diện với mọi chuyện xảy ra quanh mình là điều rất quan trọng. Bất kể điều gì xảy đến hãy học cách đối đãi với nó một cách thận trọng. 

    Phúc khí không thể tách rời với những nỗ lực cá nhân. Lại có những người luôn tự hào về một số thành tích của bản thân, mong muốn được càng nhiều hơn trong khi thực lực không theo kịp sự mong đợi, từ đó mà thất bại. “Là phúc thì không phải là họa, còn là họa thì tránh không được”. Cho dù là phúc khí hay tai họa đến với mình, đều nên học cách để mọi thứ tùy kỳ tự nhiên, bình thản đón nhận.

    “Họa là chỗ dựa của phúc, phúc là nơi ẩn náu của họa”

    Họa và phúc là nương tựa vào nhau mà tồn tại và có thể chuyển hóa được cho nhau. Theo quy luật tự nhiên, thì phúc họa có tính ngẫu nhiên và quân bình, nửa này nửa kia vận động (quay) như quả đất quay. Ta chỉ biết sáng tối nhưng không biết đầu ngược xuôi vì ta đã dính chặt vào sức hút của quả đất. Trong phúc có tiềm ẩn họa, trong họa lại có cái nhân của sự tốt lành. Đây chính là quy luật Nhân quả trong Đạo Phật đề cập. Dân gian ta có câu: “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời” là vậy.

    Đây là quan điểm, quy luật tối cao của sự bình đẳng của thị-phi, thiện-ác, tốt-xấu, sống-chết… mà con người phải luôn nhớ, không thể giành lấy phần hơn về mình. Bởi vì khi ta thấy rằng nó tốt thì nó đã xấu rồi (Thiên hạ giai tri mỹ vi mỹ tư ố hĩ). Đây là cách nhìn biện chứng. Trang tử đã dành hẳn một chương Tề vật luận để diễn giải cái nguyên lý không thay đổi này của vạn vật, nguyên tắc tùy thuộc, lợi dụng tự nhiên, phát triển bền vững… để cân bằng phúc họa.

    Phúc và họa tác động qua lại tương hỗ lẫn nhau. Vì phúc đến mà làm ta dương dương tự đắc thậm chí trở nên tự mãn, từ đó phúc dễ chuyển thành họa. Xưa có câu: “Kẻ tài trí giả như ngu dốt, kẻ dũng mãnh giả như khiếp sợ” (Đại trí nhược ngu, đại dũng nhược khiếp). Lão Tử cũng giảng: “Tiếng lớn ầm ầm như không có tiếng, hình lớn hiện ra như không có hình” (Đại âm vô thanh, đại tượng vô hình), đều là có ý nói rằng người có tài trí cao nhưng luôn khiêm tốn, không để lộ tài năng, vẻ ngoài biểu hiện ra giống như một người ngu dốt, nhưng thực ra lại là người có trí tuệ phi phàm. Đó là thể hiện ra công phu và bản lĩnh của bậc quân tử tài trí.


    Tranh vẽ Lão Tử

    Có nhiều người vì để cố gắng mưu cầu đắc phúc khí may mắn mà việc gì cũng muốn thử nếm trải. Tuy nhiên, cưỡng cầu quá mức chỉ tự chuốc họa cho bản thân. Hãy học cách để mọi thứ tùy kỳ tự nhiên. 

    Đời người tựa như nước chảy mây trôi, những thứ đã qua đi giống như nước đổ khó hốt, cái chúng ta có chỉ là hiện tại. Thế nên, đừng ôm giữ quá khứ, đừng theo đuổi tương lai, hết thảy hãy cứ để tự nhiên, sống vì giây phút hiện tại. 

    So đo tính toán quá nhiều sẽ tạo thành một loại ràng buộc, mê lạc quá lâu sẽ trở thành một kiểu gánh nặng. Đường đời “mưa gió gập ghềnh”, không trải qua gió mưa, sao có thể nhìn thấy cầu vồng. Thành công cũng tốt, thất bại rồi cũng trôi qua, tất cả sự tình đều tự nhiên đến. Đời người trăm phương nghìn dạng, thuận kỳ tự nhiên là tâm cảnh thích đáng nhất. 

    Kiên Định

     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - CẦN TRÁNH GHEN TƯƠNG

 

  •  
    Chi Tran  - 06-11-2019

     
     
     

    CÁCH CHỮA GHEN TƯƠNG TRONG GIA ĐÌNH

     

    Bài viết dưới đây được khai triển trong ánh sáng của:

     Niềm Vui Của Tình Yêu số 95-96

     

     

    Không biết từ khi nào người Việt Nam lại quan niệm: “vợ đẹp là vợ người ta”? Không! Vợ đẹp là vợ của chồng cô ấy chứ. Thực ra, quan niệm ấy muốn đề cập đến một mối nguy trong đời sống gia đình, đó là sự ghen tương.

    Biết bao nhiêu chuyện lục đục, cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt và đổ vỡ đã xảy ra trong gia đình vì chuyện ghen tương này. Nhất là khi gia đình không còn tình yêu, hai người không còn mặn nồng, “người thứ ba” thường là ngòi nổ để hai người cãi vả, chia ly.

     

    Ý thức sâu sắc thực trạng rất thực đó, Giáo Hội cùng với gia đình Công giáo thảo luận nhiều lên quan đến chủ đề này. Nhất là trong tông huấn Niềm Vui Của Tình Yêu, Giáo Hội đưa ra cách chữa lành căn bệnh này. Bài viết dưới đây xin được khai triển những bài thuốc mà Giáo hội muốn những đôi vợ chồng cùng nhìn nhận vấn đề và cùng nhau nói không với ghen tương, đố kỵ.

     

    Ai cũng biết ghen là một trạng thái cảm xúc tâm lý của con người. Nó phản ánh những suy nghĩ mang tính tiêu cực được biểu hiện bằng cảm giác bất an, sợ hãi, bực tức, ích kỷ, cảm thấy mình thua kém và lo lắng về một sự mất mát. Chẳng hạn, người vợ ghen vì nghi ngờ chồng mình đang tằng tịu với một cô nàng nào đó, người chồng quy gán cho vợ mình đang cắm sừng mình. Từ đó, người ghen thường bị cảm xúc giận dữ, oán giận, bất lực và tiêu cực hơn là cảm giác coi khinh và ghê tởm với đối tượng đang hướng đến (người yêu hoặc vợ/chồng) cùng những đối tượng liên quan (tình địch, người tình cũ, bạn tình…). Tiếc là quá nhiều vợ chồng rơi vào thảm trạng ấy. Họ đồng sàn dị mộng. Gia đình hạnh phúc là điều xa vời đối với những ai có thói ghen tương. (Mở ngoặc nơi đây: ghen tuông ở mức độ nào đó cũng cho thấy tình yêu người ghen dành cho chồng hoặc vợ.) Gia đình công giáo cũng không tránh khỏi những ghen tuông nguy hiểm này.

     

    Trước hết, Giáo Hội vẫn luôn mời gọi hai người trở lại với tình yêu phu phụ. Vì điều gì mà họ thề hứa với nhau trọn đời chung thủy? Đây phải là liều thuốc các gia đình cần dùng hằng ngày. Thực vậy, “Tình yêu đích thực thì quí trọng sự thành công của người khác, không xem điều ấy như một sự đe dọa đối với mình, giải thoát ta khỏi vị đắng cay của ghen tị. Nó nhìn nhận rằng mỗi người có những ơn ban khác nhau và có những lối đường khác nhau trong cuộc sống. Vì thế nó cố gắng khám phá con đường hạnh phúc của mình, trong khi để cho người khác tìm thấy con đường của họ.” Trong ý hướng này, dù ngoài kia có biết bao cô gái đẹp, biết bao chàng trai giỏi, nhưng ước gì vợ chồng ý thức rằng mình đã yên bề gia thất.

     

    Nói thì dễ, nhưng thực tế khó hơn nhiều. Chắc ai cũng thuộc nằm lòng: “Ngươi không được ham muốn nhà người ta; ngươi không được ham muốn vợ người ta, tôi tớ nam nữ, con bò con lừa, hay bất cứ vật gì của người ta.” (Xh 20,17). Vì lòng ghen tức mà biết bao chuyện tranh chấp, cãi vã và xung đột đã xảy ra. Chỉ những ai yêu thương vợ, yêu thương chồng đủ lớn, họ mới thắng được lòng đố kỵ, ghen tuông. Chính trong tình yêu, người ta mới trân quý những thành công, vẻ đẹp và hạnh phúc của người khác.

     

    Một điều khó hơn, nhưng hữu hiệu không kém, mà Giáo hội đề nghị: Tôi nhìn người khác với ánh mắt của Thiên Chúa Cha. (số 96). Mỗi người sinh ra đều có quyền được tự do, mưu cầu hạnh phúc và họ được sở hữu vẻ đẹp nội tâm lẫn bên ngoài. Bên cạnh đó, ghen tuông vì so sánh cũng thường xảy ra trong các gia đình Việt. Gia đình anh A mới lập công ty. Con dì B ngoan hiền hơn, cháu anh chị C học giỏi hơn, nhà bác D mới trúng số, chồng chị E mới thăng chức, v.v. Thực sự phép so sánh đó là con dao hai lưỡi. Một mặt, nhìn vào người khác để giúp ta có thêm động lực tiến lên là điều tốt; nhưng mặt khác, so sánh như thế dễ khiến ta ghen tức với thành công của họ.

     

    Trong ánh mắt của Chúa, mỗi người đều ngang hàng, bình đẳng. Ai cũng có thách đố, niềm vui riêng. Chỉ có người “GATO-ghen ăn tức ở”, mới thấy số phận mình, và gia đình mình hẩm hiu. Trong khi đó, người khác lại may mắn biết bao. Nhưng họ đâu có ngờ “nằm trong chăn mới biết chăn có rận”. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Ước gì ta vui với người vui, khóc với người khóc. Để cùng với cái nhìn của Chúa, mỗi người biết vun vén, chăm chút cho hạnh phúc gia đình mình. Nơi đó, thực sự quan trọng cho từng thành viên để tìm về. Xin đừng để những ý tưởng ghen tuông, những lời so sánh dèm pha lấy mất bình yên của gia đình.

     

    Lạy Chúa Giêsu, “Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tuông”. Nhưng đôi khi gia đình nhiều người đang phải đương đầu với sự ghen ghét lẫn nhau. Nhiều nguyên do khiến vợ chồng, con cái mất niềm tin ở nhau. Trong đó, ghen dẫn đến ghét là kẻ thù thường gặm nhấm hạnh phúc của nhiều gia đình. Xin Chúa đổ nhiều tình yêu xuống nơi tâm hồn của người chồng, người vợ và con cái. Để với ánh mắt yêu thương của Chúa, đó thực sự là liều thuốc phòng và chữa trị căn bệnh nguy hiểm này. Được như thế,mỗi gia đình sẽ trở nên mái nhà của hạnh phúc, tin tưởng và yêu thương. Amen 

     

    Giuse Phạm Đình Ngọc SJ