6. Văn Hóa & Gia Đình

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - NHỚ ÔNG BÀ-TỔ TIÊN

  •  
    Chi Tran - Oct 31 at 2:22 AM
     
     
     

    THÁNG CÁC LINH HỒN: ' TƯƠNG TÁC' VỚI ÔNG BÀ TỔ TIÊN

     

    Người Việt Nam chúng ta có truyền thống nhớ về tổ tiên rất tốt đẹp. Riêng với người Công giáo, truyền thống này lại được thể hiện cách đặc biệt trong Tháng Mười Một, tháng Giáo Hội hướng về việc cầu nguyện cho các linh hồn đã qua đời.

     

     

    Nhưng nhiều người hiện nay, nhất là người trẻ, dưới ảnh hưởng của chủ nghĩa duy lý, có thể đặt câu hỏi: tại sao tôi phải làm vậy? Liệu có ích gì khi phải thực hành một truyền thống nào đó? Vì thế, thiết tưởng việc suy tư về ý nghĩa và giá trị của hành vi kính nhớ tổ tiên là điều cần thiết. Ở đây, tôi chỉ giới hạn phần suy tư này vào một khía cạnh, với câu hỏi sau: liệu chúng ta có thể tương tác với tổ tiên đã qua đời của mình hay không?


    Tại sao lại đặt ra câu hỏi đó? Vì tôi thiết nghĩ, nếu chúng ta có thể nhìn ra được khả thể rằng ông bà tổ tiên vẫn có vai trò và sự hiện diện theo nghĩa nào đó trong đời sống của mình, và chúng ta vẫn có thể có sự ‘tương tác’ với sự hiện diện đó trong những khía cạnh nhất định, thì việc kính nhớ ông bà tổ tiên sẽ mang tính chất sống động và cụ thể, thay vì chỉ là một hành vi vô thức theo tập tục hoặc truyền thống văn hoá đạo đức mơ hồ nào đó.

     

    Để hình dung ra những mức độ và khía cạnh hiện diện của ông bà tổ tiên, điều kiện trước hết là chúng ta phải mở rộng tầm nhìn về cuộc đời mình, để thấy được tính toàn thể vốn có của nó. Lối sống thời hiện đại dường như đang thu hẹp tầm nhìn và ý thức của chúng ta về chính mình. Não trạng chung của xã hội hiện nay khiến chúng ta ‘đóng khung’ đời người trên căn bản của ‘thành công – thất bại’; và điều này lại lấy ‘tiền bạc – danh tiếng’ làm tiêu chuẩn. Mô thức này khiến cho toàn bộ cuộc sống bị cuốn vào vòng xoáy khắc nghiệt theo các yếu tố: hiệu quả, nhanh chóng, đào thải. Từ đó, đời sống con người chỉ còn được nhìn đến ở vài khía cạnh: hưởng thụ - quyền lực – sức khoẻ - và tuổi thọ. Nếu cuộc đời được hạch toán theo kiểu một ‘bản thu-chi’, nó quả là tẻ nhạt, nghèo nàn! Trong khi đó, cuộc sống tự nó lớn lao hơn nhiều so với cái khung nhỏ hẹp đó. Vì thế, nhiều người mơ hồ nhận ra rằng cuộc sống của mình đang trở nên xa lạ, vì nó đang thiếu hoặc mất dần những gì khác nên có trong cuộc đời.

     

    Khi tự thu bé tầm nhìn về cuộc đời, chúng ta đang quên lãng hoặc đánh mất bao nhiêu khía cạnh quan trọng khác, như khía cạnh mở ra trong tương quan với người khác, khía cạnh liên hệ gần gũi với quá khứ, với văn hoá và lịch sử. Cũng vậy, chúng ta cũng đánh mất khả năng ngạc nhiên và nhạy bén trước những gì thuộc ý thức về sự siêu việt, hay niềm hy vọng về đời sống siêu nhiên, vv. Tuy nhiên, con người đâu phải chỉ là vật chất, mà còn là tinh thần nữa! Vì thế, chúng ta cần định hình tầm nhìn về đời sống con người trong tính toàn thể lớn lao của nó, với bao khía cạnh phong phú khác ngoài tiền bạc – danh vọng – quyền lực; và trong tầm nhìn đó, ta thấy rõ sự hiện diện rất cụ thể của ông bà tổ tiên trong đời sống của mình.

     

    Trước hết, con người có lịch sử của mình. Lịch sử đó không phải chỉ là những gì đã qua, mà còn là những gì đang hiện diện nơi chính chúng ta. Ngay đến cơ thể vật lý của mỗi người cũng bao hàm sự hiện diện đó. Thật vậy, như dân gian vẫn nói, chúng ta không từ ‘lỗ nẻ’ mà có, nhưng được trao ban và tiếp nối cuộc sống thể lý từ tổ tiên mình. Vì thế, một cách rất cụ thể, có thể nói tổ tiên đang hiện diện ngay cả nơi thân thể của ta. Hơn nữa, tính cách và lối sống của ta cũng một phần được hình thành từ cội nguồn tiên tổ, với những đặc nét về văn hoá, phong tục, tôn giáo, vv., mà họ đã truyền lại cho ta.

     

    Xét một cách sâu xa hơn, ông bà tổ tiên cũng hiện diện nơi những yếu tố định hình nên ý thức nhân bản lẫn ý thức tôn giáo của mỗi cá nhân. Thật vậy, nơi tầng ý thức của ta, thậm chí cả tầng vô thức, luôn có tiếng gọi nhắc nhở về thân phận ắt tử của đời người, và sự nhắc nhở đó gắn chặt với mối liên hệ với tổ tiên của mình. Chúng ta ‘biết’ mình sẽ không tồn tại mãi trên cuộc đời này, vì ta ý thức được rằng mọi người đi trước, nhất là các bậc tổ tiên, đều đã trải qua sự thật đó. Sự nhắc nhở này mang tầm mức quan trọng thiết yếu với con người, vì, nói theo kiểu triết gia Heidegger, chúng ta chỉ thực sự sống tư cách con người khi đảm nhận ý thức về sự ắt tử của mình. Đối diện với tính ắt tử giúp ta hiểu rõ sự ngắn ngủi của kiếp người, khiến ta biết trân trọng cuộc đời và sống chân thật với chính mình hơn. Quan trọng hơn, nó khiến ta truy vấn về ý nghĩa và cùng đích cuộc sống này, và hướng hy vọng về một đời sống mai sau, nơi ta có khả năng hiệp thông trở lại với tổ tiên mình. Vì thế, có thể nói ông bà tổ tiên hiện diện nơi ý thức hiện sinh của ta về cuộc sống.

     

    Sự hiện diện của ông bà tổ tiên cũng không chỉ giới hạn trong đời sống cá nhân, mà còn trong đời sống cộng đồng xã hội nữa. Chết không có nghĩa là bị cắt đứt hoàn toàn ra khỏi đời sống xã hội. Thực tế, người chết đã trở thành một phần của lịch sử, của văn hoá và của bao khía cạnh khác trong một dân tộc; và do đó, họ cũng là một phần của hiện tại, và cần được nhìn đến như là một thành viên của xã hội đang sống.

     

    Tóm lại, chúng ta có thể tương tác thật sự với tổ tiên của mình một cách rất sống động và cụ thể, đơn giản vì họ thực sự hiện diện cách năng động trong nhiều khía cạnh của đời sống chúng ta. Điều kiện cần là chúng ta phải tái ý thức về sự hiện diện đó, để thấy được sự thật rằng mình có sự liên hệ và gắn kết gần gũi với họ.

     

    Trong truyền thống văn hoá Việt Nam, và trong các tôn giáo nói chung, chúng ta có nhiều cách thức thực hiện việc tương tác với ông bà tổ tiên của mình. Ví dụ, chúng ta có các tập tục quen thuộc như làm giỗ, niệm hương, viếng mộ, cúng bái, dâng lễ cầu siêu, lễ Vu Lan, vv.

     

    Với Ki-tô hữu, ngoài những khía cạnh văn hoá và truyền thống, việc kính nhớ tổ tiên còn được chú trọng ở những hình thức thiêng liêng, như dâng lễ, đọc kinh, cầu nguyện, vv. Hơn nữa, sự tương tác này được diễn đạt một cách sinh động qua tín điều về sự hiệp thông giữa ba thành phần của Giáo hội hoàn vũ: Giáo Hội lữ hành của những người trên trần gian, Giáo Hội khải hoàn của các thánh trên thiên quốc, và cộng đoàn của những người đang chịu thanh luyện. Vì thế, như Công Đồng Vatican II dạy: “Giáo Hội lữ hành hết lòng kính nhớ, dâng lời cầu cho những người đã chết, vì cầu nguyện cho họ được giải thoát khỏi tội lỗi là một việc lành thánh.” Ở chiều ngược lại, “Khi được về quê trời và hiện diện trước nhan Chúa […] các thánh lại không ngừng cầu bầu cho chúng ta bên Chúa Cha.” Có thể nói, mức tương tác đó đạt đỉnh cao ở trong phụng vụ, nhất là Thánh Lễ. Phụng vụ Thánh lễ là một thực tại thánh thiêng, là biến cố mở ra một không gian gặp gỡ đặc biệt giữa con người và Thiên Chúa, trong đó diễn ra sự hiệp thông của cộng đoàn hoàn vũ từ cả ‘ba thế giới’ nói trên. Vì thế, Thánh Lễ là không gian nơi ta có thể thực sự gặp gỡ và hiệp thông với ông bà tổ tiên của mình cách sống động, hay, nói như Đức Thánh Cha Benedictô XVI, là nơi thế giới của sự hữu hạn được tham dự vào thế giới của vĩnh cửu.

     

    Sự tương tác nói trên có thể được diễn tả cách đặc biệt và đậm nét trong Tháng Mười Một, vốn là thời gian được Giáo hội dành riêng để kính nhớ các linh hồn ông bà tổ tiên. Trong tháng này, ngoài những hình thức tương tác kể trên, chúng ta cũng được mời gọi canh tân đời sống đạo đức và thực hiện các việc bác ái phúc đức, để lời nguyện của chúng ta dành cho ông bà tổ tiên được đẹp lòng Thiên Chúa. Thiết tưởng, đó là một cách thức báo hiếu rất cụ thể, và cũng là hình thức để làm cho cuộc sống của mình thêm phong phú và trọn vẹn.

     

    Khắc Bá, SJ

    (vaticannews  27.10.2019

     
     
     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - NGƯỜI THÔNG MINH CẦN NHỚ

  •  <
    Hung Dao
     
    Oct 24 at 1:50 PM
     
     
    Subject: : Re:Người thông minh không để tâm vào 5 việc vô bổ trong đời
     

    Người thông minh không để tâm vào 5 việc vô bổ trong đời

    Người thông minh không để tâm vào 5 việc vô bổ trong đời
     

    Thế gian đích thị là đầy phiền não. Đại bộ phận chúng ta đều thấy ngán ngẩm trước nghịch cảnh của xã hội hiện nay, ai ai cũng mong cầu có được một cuộc sống yên ổn, hạnh phúc. Nhưng làm thế nào đây?

    Vậy, hãy sống một cuộc sống thật đơn giản. Tâm an, thì tự nhiên thế giới chung quanh cũng được thanh tĩnh.

    Tiền Chung Thư tiên sinh từng nói: “Một lần tắm gội sạch sẽ, xem một đóa hoa, ăn một bữa no, chúng ta cảm thấy rất khoan khoái. Ấy không phải bởi vì tắm rửa được sạch, hoa nở được đẹp, hoặc đồ ăn hợp khẩu vị, mà chủ yếu vì trong lòng không có chướng ngại”.

    Một người có trí tuệ sẽ không chấp nhất 5 việc sau:

    Không suy nghĩ về tuổi tác

    Người ta đẹp nhất là ở độ tuổi nào: 20, 30 hay 40 tuổi? Chỉ cần bỏ ra vài phút ngắn ngủi, ta cũng có thể hình dung một người từ khi sinh ra cho đến lúc trăm tuổi, dung nhan của họ sẽ trông như thế nào?

    Hãy xem, một cô gái từ khi sinh ra còn non nớt như mầm đậu, cho tới khi trưởng thành đã là một thiếu nữ đoan trang, tiếp đến tuổi trung niên thì chỉ như một ngọn gió thoáng qua, chớp mắt đã trở nên già lão. Khi về già mỗi người đều phát hiện rằng, dù có con cháu hay không thì cũng đều cảm thấy cô đơn trước tuổi tác.

    Vậy đối với một đời người mà nói, thì tuổi đẹp nhất là khi nào? Kỳ thực tuổi đẹp nhất chính là “ngay lúc này”, chính là không cần phải lo lắng hay sợ hãi rằng mình sẽ sống được bao lâu, cũng chẳng cần tính xem mình sống được đến năm bao nhiêu tuổi.

    Đối với một người phụ nữ mà nói, điều thật sự khiến cho dung nhan của họ tàn phai chính là là do “tinh thần suy yếu”. Tinh thần mệt mỏi sẽ dễ làm cho tế bào bị lão hóa. Cho nên phụ nữ có vẻ đẹp từ nội tâm sẽ vĩnh viễn không bị già lão. Bởi vì chỉ cần luôn tự tin, nở một nụ cười trên khuôn mặt, người 30 tuổi sẽ trẻ như 15 tuổi, người khí huyết tươi nhuận thì 40 tuổi sẽ trông như 20 tuổi. Nhược bằng một người có thể duy trì tâm tính tốt, thì tuổi thọ còn được kéo dài, mãi mãi được thanh xuân, người 50 tuổi sẽ trông như chỉ mới 25 tuổi.

    Tóm lại, người có thể xem nhẹ tuổi tác thì sống giữa trời đất, không cần dùng son phấn để điểm trang mà khuôn mặt vẫn luôn tươi tắn như đóa hoa, mắt nhìn về phía trước không thấy phong sương, sống tựa như trời đất, mãi được dài lâu.

    Không nghĩ lệch lạc

    Trong cuộc đời, có nhiều người đem tiêu chuẩn của mình mà so sánh với xã hội bên ngoài, rồi tự thấy mình vẫn đang sống rất tốt. Nhưng vì sao con người lại có bệnh hoặc tai nạn xảy ra? Không ai có thể trả lời được một cách chính xác cho câu hỏi đó. Cho nên lấy tiêu chuẩn đạo đức đã trượt dốc quá xa của xã hội hiện tại mà nhận định chính mình thì dễ dẫn đến những suy nghĩ có phần lệch lạc. 

    Ở Nam Mỹ có loài chim Thúy Ba, thường làm tổ rất to. Chiều dài cơ thể chỉ khoảng 5 – 6cm nhưng tổ của chúng lại lớn gấp đôi, thậm chí gấp 10 lần cơ thể. Các nhà nghiên cứu động vật học phát hiện rằng, loài chim Thúy Ba không có láng giềng, khi một con làm tổ, bất kể là lớn hay nhỏ, chỉ cần vừa đủ chỗ ở thì chúng liền dừng lại. Nhưng về sau có con khác đến cùng làm tổ, chúng bắt đầu so sánh, chỉ cần chiếc tổ của hàng xóm lớn hơn một chút, thì chúng liền tiếp tục xây để mở rộng địa bàn, mệt mỏi cũng không ngừng nghỉ. Cuộc đấu cứ thế tiếp diễn cho đến khi một trong hai con lăn ra chết vì mệt thì con kia mới dừng lại.

    Nếu đem so sánh chuyện xây tổ của chim Thúy Ba với quan hệ giữa người với người thời bây giờ, ta thấy cũng không có nhiều khác biệt. Có câu: “Làm ta nguy khốn lại chính là ta”. Người đời lao tâm khổ tứ cũng vì tranh đấu lẫn nhau, tự mình làm cho mình mệt mỏi. Phần lớn những mâu thuẫn trong quan hệ xã hội đều xuất phát từ những nhận thức không đúng đắn, sai lệch mà ra.

    Không nghĩ về bệnh tật

    Một trạng thái lý tưởng nhất của đời người chính là: “Tâm thượng vô sự, thân thượng vô bệnh, khẩu đại hữu tiền”, nghĩa là trong tâm không lo nghĩ, trên người không có bệnh, trong túi có tiền. 

    Cho nên, người ăn năm bát cơm thì cũng không thể nói là sẽ không gặp tai họa. Không ai dám chắc rằng mình sẽ không có bệnh, càng không thể tự làm cho mình miễn nhiễm khỏi mọi loại bệnh tật xâm nhập. Một khi trong tâm lo sợ thì bệnh tật sẽ tự lấn tới, càng sợ tật bệnh thì tật bệnh càng dễ dàng tìm đến cửa nhà.

    Đã muốn sống khỏe mạnh thì đương nhiên không nên suy nghĩ nhiều. Không chỉ cần kiểm tra sức khỏe định kỳ, luôn bảo trì trạng thái vận động, sinh hoạt điều độ tuân theo quy luật của tạo hóa mà còn phải đề cao đạo đức, cảnh giới tư tưởng. Một khi tâm tính nâng lên thì sức khỏe cũng theo đó mà tốt lên, sinh mệnh đạt đến cảnh giới cao, có thể chống lại mọi tật bệnh. Nhưng một khi bệnh nặng thật sự đã tìm đến cửa nhà thì cũng không cần phải tự trách mình, trách người. Hãy điều chỉnh lại tâm thái cho tốt, suy nghĩ tích cực, hành thiện tích đức, có như thế mới chống lại được tai họa.

    Bất cứ lúc nào, bạn cũng nên nhớ kỹ:

    – Thân thể khỏe mạnh là trên hết.

    – Cảnh giới cao nhất để khỏe mạnh là yêu chính bản thân mình.

    – Trách nhiệm lớn nhất đối với người thân trong gia đình chính là tự mình phải khỏe mạnh.

    Không buồn vì ngày hôm qua, không lo nghĩ chuyện ngày mai

    Điều khiến cho người ta cảm thấy thống khổ nhất là gì? Ấy chính là những khổ nạn và phiền não trong quá khứ vẫn luôn bủa vây tâm trí ta, làm cho cuộc sống hiện tại trở nên ảm đạm, không có ánh sáng… Trong khi cuộc sống đích thực của ta lại chính là ngày mai, là tương lai rộng mở đang đón chờ. Quá khứ làm ta lo lắng, phiền não mà cảm thấy bất an. Nhưng quá khứ thì vẫn là quá khứ, đừng để bóng đen dĩ vãng ám ảnh những ngày hiện tại. 

    Có một lão hòa thượng, hỏi đồ đệ:

    – Nếu chúng ta bước về phía trước, đi từng bước thì sẽ gặp phải cái chết. Thế thì ta nên phải làm thế nào?

    Tiểu đệ tử trả lời không một chút do dự:

    – Ta đi sang bên cạnh ạ!

    Thiết nghĩ, cuộc sống chính là như vậy, đừng ngần ngại vì ngày mai chưa đến, đừng lo âu trước nỗi vô thường. Chuyện ngày mai hãy cứ để ngày mai quyết định, thực sự cảm thấy không còn đường đi, tiến về phía trước không còn được nữa thì hãy đi sang bên cạnh, hãy vòng qua phía sau, hãy bình tâm tĩnh trí nghỉ chân một chút, có lẽ bạn sẽ nhận ra cửa sinh trong tuyệt lộ. 

    Không tìm cách lấy lòng người khác

    Cuộc sống khó khăn nhất là chuyện gì? Đó là biết tự hài lòng với chính mình. Bởi lẽ mỗi người sinh ra đều có số mệnh riêng, cho nên không cần phải gượng ép bản thân để lấy lòng bất cứ kẻ nào.

    Không cần lo lắng đến tuổi tác, hãy học cách tự ban thưởng niềm vui cho chính mình bất luận ta sống được bao lâu. Vốn dĩ con người không hoàn mỹ, điều đó là không thể phủ nhận. Song có lẽ mỗi chúng ta đều mong muốn một lần trong đời được làm vầng hào quang tỏa sáng khắp trời đất. Nhưng thế không có nghĩa là phải đi lấy lòng kẻ khác để tìm chút hư vinh, để có chút ngẩng cao đầu với đời. Bởi danh lợi vốn chỉ là thứ hão huyền. Nó khóa chặt trí tuệ người ta lại, làm cho ta cảm thấy phiền não mà trở nên già nua, bệnh tật. 

    Hãy luôn luôn sống tích cực, hãy bao dung với chính bản thân mình, hãy học cách nhìn vào nội tâm của mình thay vì mãi chạy theo người khác. Tìm thấy sự an ủi trong tâm mới là niềm hạnh phúc lớn nhất. 

    Trúc Dật

     

VĂN HÓA VÀ GIA DÌNH - TIÊU TAI, GIẢI NẠN

  •  
    Hung Dao
     

    4 cách cổ nhân dùng để ‘tiêu tai, giải nạn’

     
    image.png
     
     

    Coi mệnh, cải mệnh, tránh hung tìm cát… luôn là nhu cầu của rất nhiều người. Mà không chỉ mới xuất hiện, coi đoán vận mệnh đã được cổ nhân vận dụng linh hoạt vào trong đời sống từ hàng nghìn năm trước.

    Ngày nay, đoán mệnh (coi bói) không còn là điều gì xa lạ nữa, mà đã trở thành một phần cuộc sống của chúng ta, từ sinh hoạt thường ngày, chuyện ma chay hiếu hỉ cho đến công việc, sự nghiệp… 

    Thời cổ đại, người xưa vô cùng tinh thông Chu Dịch, Bát Tự. Vì vậy chuyện coi mệnh trở thành điều rất tự nhiên trong cuộc sống. Người ta có thể dự đoán vận mệnh bằng những kiến thức phong thủy, địa lý, nhân tướng học một cách khá chính xác, hoàn toàn không phải cái gọi là “mê tín dị đoan” như cách hiểu lệch lạc của người thời nay. 

    Có một câu hỏi là: nếu như đoán mệnh mà gặp chuyện phiền phức thì cổ nhân sẽ làm thế nào để hóa giải? Điều này so với khoa bói toán, tử vi ngày nay có điểm khác biệt cực kỳ to lớn. Chúng ta hãy cùng tìm hiểu một chút xem sao… 

    Giữ gìn ý niệm thiện lương

    Con người sống là phải chịu nhiều thử thách, khó khăn. Nhưng chính trong những thời khắc then chốt ấy, ta càng nên bảo trì được tấm lòng thiện lương, không đầu hàng khó nạn, không thuận theo “ác tâm” mà hành sự. 

    Trên đời này, vạn sự vạn vật đều có quy luật tồn tại nhất định, không có gì là hoàn toàn tự nhiên. Khi gặp vấn đề, đừng vội đầu hàng mà hãy nghiêm túc tự kiểm điểm lại bản thân, có phải còn chỗ làm chưa tốt không, mình cư xử đã đúng mực chưa. Sau đó, từng chút một chỉnh đốn cách sống của mình, lấy thiện đãi người, đối xử với người khác tốt hơn một chút, ước thúc bản thân nghiêm khắc hơn một chút. 

    Ngoài ra, bạn cũng đừng nên buông thả, nuông chiều bản thân quá, phải luôn biết tuân theo đạo đức. Những việc trái với đạo đức, trái với luân thường đạo lý tuyệt đối không làm, càng không cố ý làm tổn thương người khác. 

    “Người đang làm, Trời đang nhìn”. Sống tử tế, lấy đạo đức là căn bản để đối nhân xử thế thì Trời đất chứng giám, sẽ tự có sự bảo hộ của Thần. Đi ngược chính đạo há có thể nhận được sự phù hộ của Thần Phật chăng?

    Đoán mệnh

    Vào thời Trung Hoa cổ đại, người ta rất tinh thông, am hiểu Chu dịch, Bát Tự, dựa vào đó có thể dự đoán được số mệnh của mình cũng như người khác. Khi một người chuẩn bị gặp phải một tai nạn nào đó, họ sẽ được khuyên bảo rằng phải trở thành một người tốt, tu dưỡng đạo đức, khiêm nhường, vị tha, không được vì sự đời không thuận lợi liền tỏ ra tức giận, khinh người. Chỉ có như vậy, người ta mới có thể đón lành tránh dữ, cải biến vận mệnh, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không.

    Mượn lực bên ngoài

    Trong vũ trụ này, con người chẳng qua cũng chỉ là một hạt bụi bé nhỏ. Đứng trước tự nhiên mênh mang thế, con người lại càng yếu ớt đến nhường nào. Sức lực của người ta là có hạn nhưng ta vẫn có thể chuyển hóa một số chuyện không thuận lợi, đôi lúc, bằng cách tìm đến sự trợ giúp ở bên ngoài. 

    Bạn có thể nhờ vào sự giúp đỡ của quý nhân hoặc những người đức cao thượng phẩm, có tín ngưỡng với Thần Phật… trợ giúp mình vượt qua suy vận, nghênh đón may mắn.

    Vậy tại sao vận mệnh của mình lại có thể dựa vào người khác như vậy? Cổ nhân có câu: “Thiên đạo vô thân, thường dữ thiện nhân”, ý rằng đạo Trời không vì tình riêng mà thiên vị bất kỳ ai nhưng lại giúp đỡ những người hành thiện. Chỉ có hành thiện tích đức mới có thể được phúc báo, cải biến được số mệnh, mới có quý nhân phù trợ đến bên mình.

    Những người có đức hạnh là những người luôn hành thiện trong cuộc sống, luôn được các Thần độ trì, bởi thế mà chuyện dữ hóa lành. Vì thế tin theo họ, lắng nghe một chút ý kiến từ họ, cũng có thể mang lại cho chúng ta không ít thụ ích. 

    Đức tin kiên định

    Mỗi người trong chúng ta, dù có tín Phật hay không cũng đều luôn tin tưởng một điều rằng, Thần Phật chính là đại biểu cho thiện lương, từ bi và bao dung.

    Con người tin vào Thần Phật cũng sẽ tin vào thiện ác hữu báo, tin vào nhân quả báo ứng. Khi ấy, người ta sẽ một lòng hướng thiện, lấy chân thành cùng hòa ái thiện đãi người khác, tự mình tích đức cầu thiện, tự hóa giải những tai ương trong cuộc sống hằng ngày.

    Phật chỉ nhìn nhân tâm. CHÚA CHỈ CẦN LÒNG NHÂN, CHỨ KHÔNG CẦN NGHI LỄ. Con người mong muốn một cuộc sống tốt thì phải tự mình biết hối cải. Nhưng ngày nay, những đức tin thần thánh ấy bị quan niệm biến dị của xã hội kim tiền thay thế.

    Một bên bái Phật cầu thiện, một bên bái Phật cầu danh, cầu lợi, cầu phát tài. Sự khác biệt là quá rõ ràng.

    Con người là hai mặt thiện ác cùng tồn tại. Chỉ khi trong tâm luôn giữ được một tín niệm chân chính vào thần Phật, tin vào luân hồi báo ứng, thì người ta mới có thể tự đốc thúc bản thân hành thiện, tự mình cầu lấy thuận an, may mắn, hạnh phúc trong cuộc sống. 

    Trâm Anh

     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - CỤ BÀ 98T THĂM CON 80T

 

  •  
    jerry dao
    Oct 25 at 1:16 PM
     
     
     

    Con cái có th b quên Cha M, nhưng M Cha ko bao gi mun lìa xa con cái. Ôi công ơn sanh thành dưỡng dc...
    image.png
    tnk3😘
     

    Mẹ già 98 tuổi kiên quyết vào viện dưỡng lão để chăm con trai 80 tuổi


     Chủ nhật, 20/10/2019 

    Mặc cho mọi sự phản ứng từ người thân, bà mẹ 98 tuổi kiên quyết vào viện dưỡng lão để chăm con trai 80 tuổi bởi cụ cho rằng con mình vẫn là một cậu bé.

    Tình mẫu tử bao giờ cũng là tình cảm thiêng liêng nhất đối với mỗi người. Bất cứ ai cũng có thể rời bỏ nhau, nhưng người mẹ sẽ không bao giờ bỏ rơi con cái.
    Và điều đó đúng hoàn toàn với câu chuyện của cụ bà Ada Keating và con trai Tom.
    Cụ Ada năm nay đã 98 tuổi - ở cái tuổi gần đất xa trời, mặc cho mọi người khuyên can, cụ bà quyết định chuyển đến sống cùng con trai ở viện dưỡng lão Moss View, Liverpool (Anh) để chăm sóc cho con trai năm nay 80 tuổi.
    Dân sinh - Mẹ già 98 tuổi kiên quyết vào viện dưỡng lão để chăm con trai 80 tuổi
    Được biết, cụ Ada Keating đã từng là một nhân viên y tế chăm sóc sức khỏe tại bệnh viện Mill Road trong thời gian dài.
    Con trai cụ là ông Tom Keating hiện nay đã 80 tuổi, sinh sống tại viện dưỡng lão Moss View từ năm 2016.
    Lý do Tom vào viện dưỡng lão đó là vì ông chưa từng kết hôn, hơn nữa sức khỏe của ông không tốt nên ông chuyển vào viện dưỡng lão từ lâu.
    Từ xưa, Tom chỉ sống với mẹ, tình cảm giữa hai mẹ con vô cùng thân thiết, gắn bó. Với cụ Ada, được vào viện dưỡng lão chung với con là niềm vui sướng tột cùng.
    Dân sinh - Mẹ già 98 tuổi kiên quyết vào viện dưỡng lão để chăm con trai 80 tuổi (Hình 2).

    Tình mẫu tử là một điều thiêng liêng.

    Cụ Ada với ánh mắt đầy tình yêu thương chia sẻ: "Ngày nào cũng như ngày nào, tôi đến chúc nó ngủ ngon, rồi sáng hôm sau, tôi lại đến và nói chào buổi sáng. Một khi đã làm mẹ, bạn bao giờ cũng như thế cả thôi".
    Cụ còn kể thêm: "Khi tôi ra ngoài cắt tóc, nó sẽ chờ tôi đến khi nào tôi quay về mới thôi. Khi tôi về, thằng bé luôn tiến tới tôi với vòng tay dang rộng, ôm tôi thật chặt".
    Hàng ngày, cụ Ada vẫn dành cho đứa con 80 tuổi của mình những cái ôm thật chặt. Tom cũng không giấu nỗi niềm vui sướng và hào hứng chia sẻ về cuộc sống ở viện cùng cảm xúc dành cho mẹ: "Ở đây mọi người đều tốt, tôi rất vui vì được nhìn thấy mẹ nhiều hơn khi mẹ sống ở đây. Mẹ chăm sóc tôi rất tốt, đôi khi mẹ nói: "Ngoan nào", và thậm chí nhiều lúc còn nhắc nhở rằng tôi phải cư xử đúng mực".
    Thật sự khi nghe họ tâm sự, bất cứ ai cũng đều nhận thấy, cả hai mẹ con đều vô cùng hạnh phúc khi được ở bên nhau. Sống chung viện dưỡng lão, hai người
    Chứng kiến câu chuyện này, rất nhiều người ở viện cảm thấy "ghen tị".
    Giám đốc viện dưỡng lão Moss View, xúc động nói: "Nhìn cụ Ada chăm sóc cho con trai khiến tôi thật sự xúc động. Hiếm khi hai thế hệ lại ở cùng trong viện dưỡng lão để chăm sóc nhau như thế này. Chúng tôi chắc chắn tại đây, họ đều nhận được dịch vụ tốt nhất. Mong rằng hai mẹ con họ luôn hạnh phúc khi được ở bên nhau như vậy!".
    Không chỉ có ông Tom là con trai, cụ Ada còn có một gia đình với ba người con khác là Barbara, Margi và Janet (mất khi mới 13 tuổi), chồng cụ cũng đã qua đời từ lâu.
    Dân sinh - Mẹ già 98 tuổi kiên quyết vào viện dưỡng lão để chăm con trai 80 tuổi (Hình 3).
    Con cháu của cụ tỏ lòng quan tâm và thường xuyên dành thời gian đến thăm hai mẹ con. Theo lời kể của cô cháu gái Debi, gia đình vô cùng vui sướng và an tâm khi họ được ở bên nhau như thế.
    Minh Anh (Nguồn The New York Times)
     
    Virus-free. www.avg.com
    __._,_.___


 

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - 1O BÀI CHA MẸ DAY CON

  •  
    Chi Tran 
     
    Oct 13 at 2:17 AM
     
     

    10 BÀI HỌC CHA DẠY CHO CON GÁI SẼ TỐT HƠN MẸ

     

    Các nhà tâm lý cho rằng, người cha có ảnh hưởng rất lớn đối với con, đặc biệt là với con gái và nếu cha dạy con những điều dưới đây có thể sẽ tốt hơn cả mẹ.

     

    1. Dạy con về vẻ đẹp

     

    10 bài học cha dạy cho con gái sẽ tốt hơn mẹ - 1

     

    Những nghiên cứu mới đây cho rằng trẻ em sẽ chịu ảnh hưởng rất nhiều từ những người xung quanh, đặc biệt là cha. Nếu cha thường xuyên khen con gái xinh đẹp và nói với con rằng con đáng yêu như thế nào trong bộ váy mới hay mái tóc con thật đẹp thì sẽ giúp chúng trở nên tự tin hơn.

    Và cha cũng đừng quên dạy con rằng vẻ đẹp không chỉ đơn giản là từ bên ngoài mà còn từ nội tâm nữa.

     

    2. Dạy con về sự quan tâm

     

    Các nhà tâm lý học tin rằng những bé gái được cha quan tâm và dành nhiều thời gian trò chuyện, chia sẻ hơn sẽ thành công hơn trong cuộc sống. Do đó, bạn nên quan tâm đến trường lớp, những người bạn của con hay đến tham gia 1 sự kiện ngoại khóa cùng con. Và sau này khi trưởng thành, con cũng sẽ trở thành người ấm áp, biết quan tâm.

     

    3. Luôn thể hiện tình yêu với con gái

     

    10 bài học cha dạy cho con gái sẽ tốt hơn mẹ - 2

     

    Cha hãy luôn thể hiện tình yêu vô điều kiện với con gái. Điều này sẽ giúp con cảm thấy an tâm, độc lập và tin tưởng vào chồng hơn khi kết hôn. Một gia đình hạnh phúc với người cha tâm lý sẽ luôn là nền tảng cho con gái kiếm tìm một nửa yêu thương và có tính cách tốt.

     
     

    4. Dạy con có thể làm bất cứ điều gì

    Cha hãy giúp con gái nhận ra rằng không có gì mà con không làm được. Không có việc gì dành riêng cho con gái và cũng không có việc gì dành riêng cho con trai. Bạn có thể dạy con sửa một cái vòi nước bị rỉ hoặc thay lốp xe… Bằng cách này, bạn sẽ giúp con tự tin hơn và cũng tự trọng hơn. Đây cũng là những kỹ năng cuộc sống cơ bản mà bất cứ ai cũng nên biết.

     

    5. Dạy con tự lập

     

    10 bài học cha dạy cho con gái sẽ tốt hơn mẹ - 3

     

    Các ông bố thường muốn che chắn cho các công chúa nhỏ khỏi những rắc rối nhưng điều này không phải lúc nào cũng tốt. Hãy để con tự đối mặt với khó khăn, để con tự chịu trách nhiệm với sai lầm của mình, để con tự biết cách trưởng thành và đi trên đôi chân của chính mình.

     

    6. Dạy con về giá trị bản thân

     

    Điều này sẽ giúp con gái trưởng thành hơn và luôn cố gắng cầu tiến trong cuộc sống. Cha có thể dạy con gái thế nào là một gia đình tốt, công việc tốt và người thương yêu phù hợp là như thế nào. Mỗi người đều có giá trị riêng.

     

    7. Dạy con có quyền từ chối

     

    10 bài học cha dạy cho con gái sẽ tốt hơn mẹ - 4

     

    Cha cần dạy con gái bảo vệ ranh giới cá nhân về cả về thể chất và tinh thần. Để làm được điều này, bạn hãy hỏi con có cảm thấy ổn không khi làm điều này, điều kia… Nếu con cảm thấy không thoải mái, hãy mạnh dạn nói ra ý kiến cá nhân và có quyền từ chối.

     

    8. Dạy con tự hào về bản thân

     

    Khen ngợi con là cần thiết nhưng phụ huynh hãy khen ngợi con vừa đủ với những cụm tư như: “Tốt lắm”,  “Hay lắm”, “Tuyệt lắm cô bé tốt bụng”… Hãy ủng hộ con gái bằng cách khen ngợi những thành tựu cụ thể của con và khuyến khích con tự hào về thành tích của chính mình.

     

    9. Dạy con về thất bại

     

    10 bài học cha dạy cho con gái sẽ tốt hơn mẹ - 5

     

    Thật tốt khi bạn dạy con hãy cố gắng hết sức để đạt được mục tiêu nhưng việc giúp con hiểu rằng thất bại là điều bình thường cũng rất quan trọng. Hãy lấy một ví dụ điển hình và chỉ cho con gái cách bạn đối phó với những thất bại khi trưởng thành và giải thích với con rằng khi chúng ta thất bại nghĩa là ta đang tích lũy kinh nghiệm để trưởng thành và thành công đến muộn hơn.

     

    10. Dạy con về sự tôn trọng

     

    Đây là điều con nên được học từ cả cha và mẹ. Khi con gái của bạn thấy rằng cha mẹ luôn giải quyết mâu thuẫn một cách nhẹ nhàng thì con sẽ học theo và đối xử với những người xung quanh. Điều quan trọng là tránh những trò đùa liên quan đến giới tính vì con luôn lắng nghe cha mẹ và sẽ trở thành một bản sao khác của phụ huynh về tính cách.

    Theo Luna (Theo Brightside) (Báo GT)