6. Văn Hóa & Gia Đình

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH BÀ MAGARET

  •  
    jerry dao- May 20 at 11:11 PM
     

    NGƯỜI PHỤ NỮ NHÂN HẬU


    Nếu bạn đã có lần viếng thăm thành phố New Orleans xinh đẹp, chắc hẳn sẽ có ai đó hương dẫn bạn đến khu kinh doanh lâu đời của thành phố này, nơi tập trung các ngân hàng, cửa hiệu, khách sạn và sẽ chỉ cho bạn thấy một pho tượng được dựng vào năm 1884, đứng sừng sững tại quảng trường nhỏ ở đây. Pho tượng tạc hình một người phụ nữ đang ngồi trên cái ghế thấp, tay ôm một đứa bé đang ngả đầu vào người bà. Người phụ nữ không mấy xinh đẹp và trang phục của bà khá giản dị. Bà mang một đôi giày vải, mặc váy trơn, trên vai quàng một cái khăn và đội một cái mũ rộng vành trên đầu. Bà có dáng người tầm thước, trông hơi mập. Khuôn mặt bà có nét điển hình của người Ái Nhĩ Lan với chiếc cằm vuông vức. Ánh mắt của bà thật đặc biệt, chúng nhìn bạn một cách nồng ấm, chứa chan tình cảm tựa như ánh mắt của một người mẹ dành cho đứa con thân yêu của mình.

    Có một số điều đáng ngạc nhiên về bức tượng này. Đó là một trong những pho tượng đầu tiên ở Mỹ được tạc để tôn vinh một người phụ nữ. Ngay cả tại châu u cổ xưa, có rất ít tượng đài được xây dimg để tỏ lòng tôn vinh phụ nữ, và nếu có, hầu hết chúng đều dành cho những nữ hoàng hoặc công nướng quyền quý, những người rất xinh đẹp và rất sang trọng. Nhưng pho tượng ở New Orleans này thì hoàn toàn khác.




    Pho tượng này thuộc về bà Margaret Haughery, nhưng chẳng ai tại New Orleans nhớ rõ cái tên đó. Họ chỉ nhớ bà là Margaret. Và đây là câu chuyện về bà Margaret và lý do tại sao người ta phải dung tượng để tưởng niệm bà.

    Margaret mồ côi cả cha lẫn mẹ khi còn rất nhỏ. Bà được một cặp vợ chồng trẻ nhận làm con nuôi. Họ cũng nghèo khó và tử tế như cha mẹ ruột của bà. Margaret sống với họ đến lúc trưởng thành, lập gia đình và sinh một con trai. Nhưng không may, chẳng bao lâu sau chồng, rồi con bà lần lượt qua đời, để lại mình Margaret quạnh hiu. Tuy nghèo nhưng Margaret khỏe mạnh và giỏi giang. Bà không để đau buồn quật ngã, bà vẫn tiếp tục làm việc.



    Bà ủi quần áo cho một tiệm giặt ủi suốt ngày từ sáng sớm đến tối mịt. Và mỗi ngày, qua song cửa sổ nơi làm việc, bà trông thấy những đứa trẻ ở trại mồ côi gần đó làm việc và chơi đùa. Một thời gian sau, một trận đại dịch xuất hiện ở thành phố, cưóp đi bao sinh mạng và làm cho số trẻ côi cút tăng lên. Trại mồ côi không đủ chỗ để chăm sóc các em, còn các em thì đang cần một chỗ dựa. Chắc hẳn không ai có thể nghĩ rằng một người phụ nữ nghèo hèn, sống bằng nghề giặt ủi, lại có thể trở thành một chỗ dựa thân ái mà các em bé bơ vơ đang cần đến. Nhưng Margaret đã nghĩ như vậy.

    Bà đến thẳng trại mồ côi, nói rằng bà sẽ trích một phần lương của mình tặng cho trại và ngoài ra bà còn tình nguyện sống bên cạnh để chăm sóc các em.



    Bà cố gắng làm việc chăm chỉ, và chẳng mấy chốc, từ số tiền lương dành dụm được, bà mua một cặp bò và một chiếc xe chở hàng nhỏ. Mỗi sáng, bà đánh xe đi giao sữa cho khách hàng và không quên xin những thức ăn còn thừa từ các khách sạn và những nhà giàu có trong thành phố về cho lũ trẻ đói lòng trong trại mồ côi. Vào những lúc khó khăn nhất, nhiều khi chính số thức ăn thừa thãi đó đã giúp các em ấm bụng.

    Với khoản tiền bà Margaret kiếm được, mỗi tuần bà trích một phần mang đến tặng trại trẻ mồ côi. Sau vài năm số tiền ấy ngày một lớn. Do tính cẩn thận và giỏi giang, công việc kinh doanh của bà ngày thêm phát triển. Và dù vẫn cho đi, Margaret vẫn kiếm được nhiều tiền hơn và mua thêm nhiều bò. Cuối cùng, bằng số tiền tích lũy, bà xây một ngôi nhà dành cho trẻ em mồ côi.

    Một thời gian sau, Margaret mua được một lò làm bánh mì, rồi bà chuyển sang nghề giao bánh mì. Và những đồng tiền kiếm được, bà vẫn đều đặn trích ra tặng cho trại mồ côi.



    Rồi Cuộc nội chiến ở Mỹ bùng nổ. Trong thời buổi loạn ly, bệnh tật và đầy sợ hãi ấy, Margaret vẫn đánh chiếc xe bò đi giao bánh mì. Bà luôn xoay xở để vừa giúp đỡ những người lính đói khát, vừa quan tâm đến những em bé mồ côi. Dau vậy, khi chiến tranh kết thúc bà cũng có đủ tiền xây một lò bánh mì lớn. Đến lúc này, không ai trong thành phố không biết đến tên bà. Trẻ em trong khắp thành phố yêu quý bà. Các doanh nhân tự hào về bà. Những người nghèo đến gặp bà xin lời khuyên bảo. Bà thường ngồi trước cửa văn phòng mình, trong bộ váy bằng vải dày và với cái khăn nhỏ quàng trên cổ, tận tình đưa ra lời khuyên cho tất cả những ai đến nhờ bà giúp đỡ, bất kể họ giàu hay nghèo.

    Cuộc sống dần trồi cho đến một ngày, bà Margaret lặng lẽ qua đời. Lúc đọc di chúc của bà, người ta mới biết ngoài tất cả những gì bà đã hiến tặng, bà vẫn còn dành dụm được 30.000 đô la - một số tiền không nhỏ - và bà muốn tặng hết số tiền này cho tất cả các trại mồ côi trong thành phố, không phần biệt là trại của người da trắng, da đen, người Do Thái, người theo đạo Thiên Chúa hay đạo Tin Lành. Margaret luôn nói "Tất cả đều là trẻ mồ côi như nhau". Và bạn biết không, những ý nguyện cao đẹp của bà đã được ký bằng một nét gạch ngang thay cho tên của bà, vì Margaret chưa bao giờ biết đọc hay biết viết!



    Khi hay tin bà qua đời, người dân New Orleans đã truyền tụng về bà rằng "bà là mẹ của tất cả những người mồ côi mẹ, là bạn của những người không có bạn bè. Sự thông tuệ của bà không trường học nào có thể dạy được. Chúng ta sẽ mãi mãi không được quên bà ấy". Thế là họ tạc một bức tượng mang đậm những nét quen thuộc về bà đã để lại trong tâm trí mỗi người, lúc bà đang ngồi trước văn phòng riêng hoặc đánh chiếc xe bò đi chở hàng. Và ngày nay, pho tượng vẫn sừng sững ở đó, ngay giữa thành phố đông đúc người qua lại, thể hiện tấm lòng kính trọng của người dân New Orleans đối với người phụ nữ có trái tim vô cùng nhân hậu và cách sống giản dị tên là Margaret Haughery.
    Tình yêu mà chúng ta cho đi là tình yêu duy nhất chúng ta giữ được.
    - Elbert Hubbard
     
     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH -CÕNG CON TRÊN LƯNG

 

  •  
    Kim Vu
     
    Hello all,
    Moi xem...
    Trên lưng của mẹ - Ảnh chụp VCH

    Nhân Ngày Của Mẹ (Mother's Day) xin gửi quí bạn một số hình ảnh mẹ con mà tôi đã chụp được tại vùng Việt Bắc.
    Cũng để hiểu ra rằng tại sao các bà mẹ vùng này lại địu con sau lưng mà không ẵm con như người kinh: họ cần hai tay để làm việc.

    _Spreading Rice.jpg
    4_29A2174PR.jpg
    _29A7618PR.jpg
    _MG_0988PR.jpg
    _MG_1016.JPG
    _MG_1098PR.jpg
    _MG_1252PR.jpg
    _P1060726PR.jpg
     
    3_MG_0601P1R.jpg
     
     
    K29A6671PR.jpg
    P1080747PR.jpg
    8_MG_0774P2R.jpg
     

    Mời đọc lại bài ca dao của người Mường... Lời ru con đầy chất dân ca, chứa đựng cả một trời tâm sự của mẹ...


    MƯỜI TAY

    Bồng bồng con nín con ơi
    Dưới sông cá lội, trên trời chim bay
    Ước gì mẹ có mười tay
    Tay kia bắt cá, tay này bắn chim
    Một tay chuốt chỉ luồn kim
    Một tay làm ruộng, tay tìm hái rau
    Một tay ôm ấp con đau
    Một tay vay gạo, tay cầu cúng ma
    Một tay khung cửi guồng xa
    Một tay bếp nước, lo nhà nắng mưa
    Một tay đi củi muối dưa
    Còn tay van lạy, bẩm thưa, đỡ đòn
    Tay nào để giữ lấy con
    Tay lau nước mắt, mẹ còn thiếu tay
    Bồng bồng con ngủ cho say
    Dưới sông cá lội, chim bay trên trời

    (Ca dao dân tộc Mường, Cầm Giang dịch)

     
     

 

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH -GIA ĐÌNH THÁI TỬ BRUNEI

Người 17 tuổi kết hôn, sinh 4 con nắm giữ trái tim Thái tử giàu nhất châu Á.

 
Một thiếu nữ 17 tuổi, sở hữu nhan sắc yêu kiều đã hoàn toàn chinh phục được trái tim của Thái tử Brunei ngay từ cái nhìn đầu tiên, mà sau khi 17 tuổi đã kết hôn, sinh 4 con khiến được chồng yêu chiều hết mực, đó là vợ Thái tử Brunei được ví như nàng Lọ Lem ngoài đời thực, có cuộc sống khiến ai cũng ngưỡng mộ, kính trọng.

Nhắc đến hoàng gia Brunei, người ta nghĩ ngay đến hoàng cung lộng lẫy, những đám cưới xa hoa, tốn kém bậc nhất thế giới cùng cuộc sống vương giả còn hơn cả trong truyện cổ tích. Đặc biệt, ít ai biết rằng, ở đó đã tồn tại một câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn giữa một cô nàng Lọ Lem với người thừa kế ngai vàng của Quốc vương Brunei.
Sarah Pengiran Salleh, vợ của Thái tử Brunei Al-Muhtadee Billah, được ví như nàng Lọ Lem ngoài đời thực khi từ một cô gái xuất thân thường dân đã may mắn trở thành nàng dâu trong gia đình hoàng gia giàu có, nổi tiếng nhất nhì châu Á.
Khi ấy, Sarah Pengiran Salleh là một thiếu nữ 17 tuổi, sở hữu nhan sắc yêu kiều đã hoàn toàn chinh phục trái tim của Thái tử Brunei (lúc đó 30 tuổi) ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cô xuất thân từ tầng lớp bình dân có cha là người Brunei, mẹ là một y tá gốc Thụy Sĩ.
 

Sarah chinh phục Thái tử Brunei ngay từ cái nhìn đầu tiên khi mới 17 tuổi.
Vào ngày 9/9/2004, Sarah Pengiran Salleh kết hôn với Thái tử Brunei khi chỉ mới 17 tuổi trong một đám cưới xa hoa, sang trọng bậc nhất châu Á lúc bấy giờ. Cô dâu Sarah xinh đẹp, lộng lẫy trong trang phục truyền thống đính đầy vàng và kim cương với sự góp mặt của 2000 khách mời.

Sau khi kết hôn, cô vẫn tiếp tục con đường học hành của mình và lấy bằng đại học danh dự chuyên ngành về Chính sách và Quản trị ở trường Đại học Brunei Darussalam vào năm 2010. Nàng công nương xinh đẹp này có sở thích âm nhạc và có năng khiếu về thể thao đặc biệt là bóng rổ.
 

Sarah trở thành cô dâu lộng lẫy trong đám cưới xa hoa.
 

Sarah mặc trên mình bộ trang phục cô dâu truyền thống khác vô cùng xa xỉ.
Sau 15 năm kết hôn, Sarah vẫn khiến nhiều người phải ganh tị vì cuộc sống hạnh phúc, viên mãn của mình. Cô đã sinh cho chồng 4 người con hai trai hai gái đẹp như tranh vẽ.
Vào năm 2007, Sarah đã hạ sinh con trai đầu lòng và sau đó vào năm 2011, cặp đôi tiếp tục chào đón người con thứ 2 là một cô công chúa xinh xắn. Cô sinh người con trai tiếp theo vào năm 2015 và sinh con gái út vào năm 2017. Dù đã là bà mẹ 4 con nhưng Sarah vẫn sở hữu nhan sắc rạng ngời, trẻ trung.
 

Gia đình hạnh phúc của Thái tử Brunei.
 

Dù là mẹ của 4 người con Sarah vẫn rất trẻ trung, xinh đẹp.
 

Sarah được dân chúng yêu mến nhờ sự giản dị, dễ gần.
 

Sarah tích cực tham gia các hoạt động xã hội.
Đặc biệt, Sarah được dân chúng yêu mến nhờ vào sự giản dị, thân thiện và tích cực tham gia hoạt động từ thiện của cô. Dù là con dâu trong gia đình hoàng gia giàu có bậc nhất thế giới nhưng Sarah không phải là một nàng dâu có lối sống sang chảnh, thời thượng mà bà mẹ 4 con lựa chọn lối sống đơn giản, không phô trương và luôn đặt gia đình lên hàng đầu.
Dù đã ở bên nhau 15 năm nhưng Thái tử Brunei vẫn dành cho vợ mình những tình cảm yêu thương, trìu mến nhất. Thái tử luôn cùng vợ song hành trong những sự kiện quan trọng và dù bận rộn đến đâu họ vẫn dành thời gian cho con cái, trở thành một gia đình hoàng gia kiểu mẫu được dân chúng yêu quý, ngưỡng mộ.
 

Gia đình viên mãn của Thái tử Brunei.
 

Cặp đôi vẫn hạnh phúc bên nhau sau 15 năm kết hôn.
 
 

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH -

Có thể khoan dung tiểu nhân mới thành người quân tử

image.png

Giữa trời đất có dương thì ắt có âm, có quân tử thì ắt có tiểu nhân, đó là lẽ tự nhiên. Chung sống với tiểu nhân như thế nào, đó thực sự là một thử thách về trí tuệ.

Đối với tiểu nhân, tất nhiên không thể hòa đồng cùng một giuộc, cũng không cần tuyệt đường sống để người ta vào chỗ chết. Nếu hòa đồng với người ta thì thiếu mất chính khí, còn nếu bức bách tuyệt đường sống của người ta thì sẽ tự chiêu mời tai họa. Chung sống với tiểu nhân như thế nào, đó thực sự là một thử thách về trí tuệ.

Không truy cứu tội người, được người bảo vệ

Vương Dương Minh trải qua hoàn cảnh đó, đã thành công thực hiện cho chúng ta thấy đạo chung sống với tiểu nhân.

Tháng 6 năm Chính Đức thứ 14 đời Minh, Ninh Vương Chu Thần Hào khởi binh nổi loạn ở Giang Tây. Tháng 7 Vương Dương Minh bắt được Ninh Vương. Tháng 8, Minh Vũ Tông xuống chiếu đích thân xuất chinh, thực tế là muốn ngao du phương nam. Bè lũ gian thần đương thời tâm địa khó lường nên Vương Dương Minh vô cùng lo lắng. 

Lúc này vừa may có hai vị công công đến Chiết Giang, Vương Dương Minh mở tiệc khoản đãi họ ở lầu Trấn Hải. Yến tiệc được nửa chừng thì Dương Minh lệnh mọi người lui đi, rồi lấy hai hộp thư đưa cho hai công công xem, đều là những chứng cứ họ cấu kết với Ninh Vương Chu Thần Hào làm phản. Vương Dương Minh giao hết toàn bộ những thư tín này cho họ, bày tỏ không truy cứu. Hai vị công công cảm tạ mãi.

Vương Dương Minh tuy có công dẹp loạn nhưng bị một loạt lời gièm pha. Sau này ông tránh được khỏi họa hoạn cũng nhờ hai vị công công bảo vệ, giúp đỡ rất nhiều. Nếu khi đó Dương Minh đem những thư tín này để kiềm chế uy hiếp họ thì chỉ tăng thêm thù hận hiềm khích, họa hoạn vô cùng.

Đó là Vương Dương Minh chủ động tìm cơ hội hết sức tránh xảy ra xung đột trực tiếp với tiểu nhân, giành quyền chủ động cho mình. Nhưng có lúc thời cơ không nằm trong tay chúng ta, bị ép phải gặp thì ứng đối như thế nào?

Nghĩ cho người mắc lỗi khiến việc dữ hóa lành

Tấn Quốc Công Bùi Độ đời Đường có cách nhìn thấu triệt hiểu rõ lòng người. Một lần Bùi Độ ở Trung thư tỉnh, tả hữu bẩm báo ấn quan đã mất. Bùi Độ nghe tin cũng không kinh hoàng thất sắc, chỉ răn dạy tả hữu không được truyền tin, cứ tiếp tục yến tiệc vui vẻ. Mọi người không ai hiểu ý đồ của ông. 

Lúc nửa đêm, khi rượu đã ngà ngà say, tả hữu lại đến bẩm báo nói rằng ấn quan vẫn còn. Bùi Độ không đáp, vẫn thỏa thích uống rượu vui vẻ. Người ta hỏi ông tại sao lại như vậy. Ông trả lời rằng: “Đó là những thư lại lấy trộm ấn để làm giả văn thư, cho họ chút thời gian thì sau đó sẽ để lại chỗ cũ. Nếu lục soát gắt quá thì bọn họ chỉ còn nước ném xuống sông hoặc quăng vào bếp lò để xóa hết tông tích. Nếu như thế thì quan ấn sẽ không thể nào lấy lại được nữa”.

Cách làm của Bùi Độ xem ra có vẻ trái với thường tình, bị chê là cảm tính, thực ra không phải như vậy. Đây chính là kiến thức sáng suốt thấu triệt, trí tuệ không đủ thì không thể có lòng độ lượng như thế này. Do đó nói, quân tử không may gặp tiểu nhân thì cũng nhất thiết không được xử sự như họ.

Quân tử không sợ hãi

Ngư Triều Ân cậy công ngạo mạn ngang ngược, tham ăn hối lộ không biết chán, từng bí mật sai người trộm mộ họ Quách nhưng không được. Ông ta cũng từng mở tiệc mời Quách Tử Nghi. Có người khuyên Quách Tử Nghi đi không có lợi, khuyên ông mặc áo giáp bên trong rồi hãy đi. Quách Tử Nghi không tiếp nhận ý kiến này, chỉ đem theo mấy đứa hầu nhỏ đi theo.

Ngư Triều Ân hỏi: “Tại sao tùy tùng ngựa xe ít thế này?”

Quách Tử Nghi kể lại đầu đuôi sự tình cho Ngư Triều Ân nghe. Ngư Triều Ân kinh hoàng nói: “Nếu không phải ngài nhân hậu như thế thì làm sao không nghi ngờ được”. 

***

Khổng Tử nói: “Ngài làm chính trị thì sao phải dùng đến sát hại? Ngài thiện thì dân cũng sẽ thiện. Đức người quân tử (người lãnh đạo) như gió, đức tiểu nhân (người dân) như cỏ. Cỏ trước gió thì phải nghiêng theo”.

Đối đãi với người tiểu nhân cũng phải như thế. Đuổi hết diệt sạch không cần thiết, bởi vì “người dân không sợ chết thì sao có thể lấy cái chết ra làm cho họ sợ được”.

Tiểu nhân nếu không có lòng liêm sỉ thì việc gì mà họ không làm? Do đó phải giáo hóa thay đổi tính tình của họ, dùng đức để cảm hóa người, dẫn dắt họ hướng thiện, đó mới là thượng sách.

Nam Phương biên dịch

----------------------

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - CỤ GÌA SỐNG 111 TUỔI

  •  
    Hung Dao - Apr 24 at 1:37 PM
     
     
    Subject: Cụ ông 111 tuổi chia sẻ 5 bí quyết sông thọ.
     

    Cụ Chu Hữu Quang sinh năm 1906, tháng 1 vừa qua cụ đã trải qua sinh nhật lần thứ 111. Có thể nói rằng một đời của cụ bằng nhiều cuộc đời của người khác.
     
    Trước năm cụ Chu 50 tuổi, cụ theo ngành kinh tế, là giáo sư kinh tế học và nhà tiền tệ học. Sau 50 tuổi, cụ chuyển sang theo đuổi ngành ngôn ngữ học, cụ đã dùng 3 năm để phát minh ra “Bính âm Hán ngữ” mà chúng ta thường dùng ngày nay. Cụ Chu được gọi là “cha đẻ của Bính âm Hán ngữ”. Điều khiến người ta ngạc nhiên hơn đó là nhà vật lý học lỗi lạc thế giới Albert Einstein đã từng gặp cụ hai lần.
     
    Cụ Châu                                                          Hữu Quang, 111                                                          tuổi.
    Cụ Chu Hữu Quang, 111 tuổi.
    Nếu so về thành tựu một đời thì số tuổi 111 của cụ mới khiến mọi người bất ngờ hơn. Sau năm 100 tuổi, cụ còn viết sách, xuất bản sách, bây giờ dù đã 111 tuổi nhưng cụ vẫn kiên trì viết lách, không hề bị lẫn, mắt không hề mờ, ăn được uống được, sức khỏe cực kỳ tốt. Nói đến việc sống thọ, cụ đã tổng kết ra 5 bí quyết sau:

    1. Con người ta không chết vì đói mà chết vì ăn, tôi không ăn đồ bổ.

    Tôi không ăn đồ bổ, những thứ bổ dưỡng mà người ta tặng tôi cũng không ăn. Trước đây tôi làm việc ở ngân hàng, có rất nhiều người mời mọc, có vài người cố mà ăn, nhưng tôi thì không ăn lung tung như thế. Còn nhớ trước đây tôi có một bác sĩ cố vấn ở Thượng Hải, ông ấy bảo tôi rằng đa số chúng ta không chết vì đói mà chết vì ăn, ăn những thứ bậy bạ không tốt cho sức khỏe, trên bàn tiệc có rất nhiều thứ ăn vào rồi thì nên nôn ra.
    Tục ngữ có câu “bệnh từ miệng mà ra”, cao huyết áp, cholesterol cao, tiểu đường, chẳng phải bệnh nào cũng do ăn uống mà ra hay sao? Cơ thể không cần còn cố mà ăn thì sẽ hại ngược lại cơ thể. Ăn uống phải điều độ, đa số người ta không chết vì đói mà chỉ có ăn mà chuốc lấy bệnh. Trong việc ăn uống, không nên ăn quá nhiều món mặn, đừng ăn thịt thà dầu mỡ nhiều, chủ yếu nên ăn bốn loại đó là trứng gà, rau xanh, sữa và đậu hũ. Thế nhưng sữa và trứng gà cũng không nên dùng quá nhiều, mỗi ngày một quả trứng gà, sáng và chiều đều uống một ly hồng trà.

    2. Nhẹ lòng thì sống lâu, gặp phải chuyện gì tôi cũng không tức giận.

    Tôi xem mọi thứ của cải, vật ngoại thân rất nhẹ nhàng. Nhà Phật có câu, người coi trọng vật ngoại thân quá nặng nề thì tinh thần của người đó sẽ càng khổ sở. Rất nhiều năm trước tôi mắc chứng mất ngủ, ngủ không ngon. Đến thời kỳ “Cách mạng văn hóa”, tôi bị đưa về nông thôn, vừa khỏe ra lại chữa được bệnh mất ngủ, cho đến bây giờ tôi cũng không bị mất ngủ nữa. Vì thế tôi và bà nhà đều tin một câu: “Tái ông thất mã, yên tri phi phúc” (Nghĩa bóng: Họa phúc ở đời khó mà lường trước được). Gặp phải bất cứ việc gì không thuận lợi cũng đừng thất vọng, đừng tức giận.
     
    Dù đã 111                                                          tuổi nhưng cụ                                                          Châu vẫn kiên                                                          trì viết lách,                                                          không hề bị                                                          lẫn, mắt không                                                          hề mờ, ăn được                                                          uống được, sức                                                          khỏe cực kỳ                                                          tốt.
    Dù đã 111 tuổi nhưng cụ Chu vẫn kiên trì viết lách, không hề bị lẫn, mắt không hề mờ, ăn được uống được, sức khỏe cực kỳ tốt.
    Có hai câu mà tôi thường hay nói: “Thốt nhiên lâm chi nhi bất kinh, vô cố gia chi nhi bất nộ” (Gặp phải những việc ngoài dự liệu cũng đừng hoảng loạn, đừng tức giận vì những việc vô duyên vô cớ). Đây là danh ngôn triết lý của cổ nhân, rất có lý lẽ. Quý Tiện Lâm từng viết trong quyển “Ngưu Bàng tạp ức”, dù có bị buộc tội, đừng tức giận, đừng hoảng loạn. Đây là một thử thách sự kiềm chế và công phu của chúng ta. Muốn sống thọ thì phải biết kiềm chế, đừng để lỗi lầm của người khác trừng phạt chính mình.

    3. Sống càng giản dị càng tốt!

    Cuộc sống của tôi bây giờ chỉ có ngủ, ăn, đọc sách, viết lách. Mỗi tháng tôi đăng một bài viết lên báo..
    Về việc ăn uống, chủ yếu tôi ăn bốn thứ là trứng gà, rau xanh, sữa và đậu hũ. Quần áo mặc cũng đơn giản, những thứ quần áo đẹp đẽ người ta tặng thì chẳng có dịp để mặc, bởi vì không hay ra ngoài, mà mặc vào thì cũng thấy không hợp. Tôi cũng ít đi du lịch, chỉ ở nhà viết lách, uống trà, đọc sách, tu thân dưỡng tính.
    Trước đây, người ta thường cho rằng, một người không thể sống thọ nếu khi còn trẻ sức khỏe không được tốt. Lúc tôi còn trẻ từng bị lao phổi, bị chứng trầm cảm. Khi kết hôn thì mẹ tôi bí mật tìm một vị thầy bói xem tướng số cho tôi, nói rằng hai vợ chồng tôi chỉ sống được đến 35 tuổi, chúng tôi liền cười cười.. Tôi thấy rằng ông thầy bói không nói sai đâu, chỉ là chúng tôi đã tự cải biến số mạng của chính mình thôi.
     
    20160919232823842_small
    Cuộc sống của chúng tôi khá là giản dị, có quy củ, không ăn lung tung, không hút thuốc, không uống rượu, có uống thì cũng chỉ uống chút bia. Trước đây có khách thì chúng tôi phải mời thuốc, mua rất nhiều nhưng đều chỉ mời khách hút, chúng tôi thì không. Chúng tôi muốn sống có quy củ, đầu phải suy nghĩ nhẹ nhàng, gặp phải nhiều việc khó khăn, cứ nghĩ thoáng gì sẽ không có vấn đề gì nữa.

    4. Cho đến già tôi vẫn luôn kiên trì “3 không”

    Một là không lập di chúc, hai là không mừng sinh nhật, ba là không ăn Tết. Không lập di chúc – gia đình hòa thuận, không mừng sinh nhật – quên đi số tuổi, không tổ chức ăn Tết – cuộc sống thanh đạm.
    Cuộc sống hằng ngày càng giản dị càng tốt, nhu cầu trong cuộc sống cũng càng ít càng tốt.
     
    Ảnh gia                                                          đình cụ Châu.
    Ảnh gia đình cụ Chu.

    5. Đời sống vợ chồng phải kính trọng nhau, “coi nhau như khách”

    Lúc vợ tôi Trương Doãn Hòa (93 tuổi) còn sống, sáng trưa chiều chúng tôi đều uống trà cùng nhau. Tôi thích uống cà phê còn bà ấy thích uống trà xanh, cùng nâng chén cung kính. Quan điểm của chúng tôi là cuộc sống vợ chồng chẳng những phải có yêu thương mà còn phải kính trọng nhau, “coi nhau như khách”.
    Khi uống trà và cà phê, cả nhà cùng nâng ly, chỉ một động tác nhỏ này thôi nhưng chúng tôi đã kiên trì thực hiện cả đời. Tuy chỉ là một việc nhỏ nhặt nhưng lại rất có ích, có thể tăng niềm vui trong cuộc sống gia đình, giúp cho gia đình ổn định hơn. Giữa vợ chồng cần phải tôn trọng lẫn nhau, đây là do người xưa truyền lại, rất đáng học tập. Vợ chồng là những người sống cùng nhau lâu nhất, mỗi ngày phải vui vẻ thì cả thể xác và tâm hồn mới khỏe mạnh được. Ngược lại, ngày ngày cãi nhau, đánh nhau, chẳng những không ai vui vẻ được mà còn gây tổn hại đến sức khỏe.
     
    Cụ Châu                                                          Hữu Quang và                                                          vợ Trương Doãn                                                          Hòa.
    Cụ Chu Hữu Quang và vợ Trương Doãn Hòa.

    Trên đời có rất nhiều chuyện không thuận lợi, nếu nhịn được thì nhịn một chút không có gì là to tát cả. Làm người thì phải nghĩ thoáng, đừng tức giận, trong gia đình có rất nhiều chuyện đều chỉ là những việc nhỏ nhặt.
     
    Theo Secretchina
    Tâm Thanh

     

    __._,_.___
     
     



    __,_._,___