6. Văn Hóa & Gia Đình

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - LÒNG MẸ

  •  
    Mo Nguyen - Aug 22 at 4:04 PM
     
     
    LÒNG MẸ   
     

    Một con voi mẹ đã đào đất suốt 11 giờ trong sự ngạc nhiên của người dân địa phương, nhưng khi phát hiện được sự thật, ai cũng không khỏi xúc động.

     
    ● Mới đây, tại huyện Chatra, Ấn Độ, người dân đã phát hiện một con voi đang điên cuồng dùng vòi và chân cào một hố đất trong suốt 11 giờ liền không ngơi nghỉ. Người dân ở đây đã vô cùng ngạc nhiên. Ban đầu họ lo ngại về tâm lí của con voi bất ổn nhưng vì sau đó nó gào rú và than khóc quá nhiều nên họ đã bắt đầu mủi lòng. Lúc này người dân đã dùng chuối tiêu để thu hút nó đi ra ngoài và đến kiểm tra hố đất.

    Người dân đã cảm thấy vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy một chú voi con đã bị đất phủ một lớp khá dày trộn lẫn với nước ở bên dưới hố, nó đang ngoe nguẩy chiếc vòi lên trên cao trông rất tội nghiệp.

    Hóa ra, hai mẹ con nhà voi đi ngang qua khu vực này và chú voi con đã lỡ bị sa chân rơi xuống chiếc hố sâu. Mẹ voi vì lo lắng cho con đã không ngừng đào bới để có thể cứu con mình thoát thân. Tuy nhiên, sau 11 giờ đào bới, voi mẹ đã vô tình làm cho lớp đất mới phủ dày lên người con mình khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn.

    Nhưng sau khi người dân địa phương phát hiện, họ đã cùng nhau đào đất để giải cứu chú voi con thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc. Chú voi con được giải thoát, hai mẹ con đã voi cùng vui mừng, quấn quýt lấy nhau một cách sung sướng.

    Nhìn chúng tung tăng bước đi bên nhau, những người dân địa phương cảm thấy vô cùng ấm lòng. Bởi, nếu họ không phát hiện ra được tiếng voi mẹ than khóc trong tuyệt vọng thì chắc có lẽ rằng voi mẹ sẽ kiệt sức trước khi đưa con mình ra khỏi chiếc hố tử thần.

    Kat Lee 
    (Theo Thế giới trẻ)
    @ BNQ St & T/h)

    .......
    Ảnh: Internet

    Trong hình ảnh có thể có:                                          một hoặc nhiều người, ngoài                                          trời và thiên nhiên
    Trong hình ảnh có thể có:                                          ngoài trời
    Trong hình ảnh có thể có:                                          ngoài trời và thiên nhiên
    Trong hình ảnh có thể có:                                          ngoài trời và thiên nhiên
    Lòng Mẹ - Ngọc Sơn. Sáng tác: Y Vân

    https://www.youtube.com/watch?v=2gmEMauh93w

     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH -MƯỢN BỐ THÊM 10 ĐÔ-LA

 

  •  
    Mo Nguyen
    Aug 14 at 11:54 PM
     
     

    CÂU CHUYỆN SUY NGẪM "MƯỢN BỐ THÊM $10 USD"


    CÂU CHUYỆN SUY NGẪM "MƯỢN BỐ THÊM $10 USD"



    Người đàn ông đi làm về muộn, mệt mỏi và bực bội. Đứa con trai 5 tuổi chờ ông ta ở cửa.
    – Bố ơi, con có thể hỏi bố một câu được không?
    – Được chứ, gì vậy? – Người cha đáp.
    – Bố, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền?
    – Đó không phải là chuyện của con, tại sao con lại hỏi bố như vậy?
    – Con chỉ muốn biết một giờ bố kiếm được bao nhiêu tiền thôi mà, nói cho con nghe đi, bố – Cậu bé nài nỉ.
    – Nếu con cần phải biết thì bố nói đây, bố làm được 20 USD một giờ.
    – Vậy hả bố – Cậu bé cúi mặt đáp – ...Con có thể mượn bố 10 USD được không?
    Người cha nổi giận: “Nếu con vay tiền bố chỉ để mua đồ chơi vớ vẩn hay mấy thứ vô bổ gì đó thì hãy đi ngay về phòng, lên giường nằm và suy nghĩ xem tại sao con lại có thể ích kỷ như vậy. Bố phải làm việc vất vả suốt cả ngày rồi, bố không có thời gian cho những trò trẻ con như thế này đâu”.
    Cậu bé lặng lẽ đi về phòng, đóng cửa lại. Người đàn ông ngồi xuống và càng tức giận hơn khi nghĩ đến những điều con trai mình vừa hỏi: “Tại sao nó lại dám hỏi mình những câu hỏi như vậy chỉ để xin tiền thôi nhỉ?”.
    Khoảng một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, anh nghĩ có lẽ mình hơi nghiêm khắc với con. Có thể nó thật sự thiếu 10 USD để mua thứ gì đó và thực ra nó đâu có thường hay xin tiền mình. Anh tiến về phía phòng con trai và mở cửa.
    – Con đã ngủ chưa, con trai? – Anh hỏi.
    – Chưa bố ạ, con vẫn còn thức.
    – Bố nghĩ có lẽ lúc nãy bố quá nghiêm khắc với con. Hôm nay là một ngày dài và bố đã trút sự bực mình lên con. Đây, 10 USD mà con đã hỏi – Người cha nói.
    Thằng bé ngồi bật dậy, mỉm cười và reo lên: “Ôi, cảm ơn bố!”. Rồi nó luồn tay xuống dưới gối lôi ra mấy tờ giấy bạc nhàu nát. Nhìn thấy tiền của thằng bé, người đàn ông lại bắt đầu nổi giận. Thằng bé chậm rãi đếm từng tờ bạc một rồi ngước nhìn bố nó.
    – Tại sao con đã có tiền rồi mà còn xin bố nữa ? – Người cha nói trong giận dữ.
    – Bởi vì con không đủ..., nhưng bây giờ thì đủ rồi ạ… Bố ơi, bây giờ con có 20 USD, con có thể mua một giờ của bố không? Ngày mai bố hãy về nhà sớm, con xin bố, con muốn được ăn tối cùng với bố – cậu bé nói.
    Người cha như chết lặng người. Anh vòng tay ôm lấy cậu con trai bé nhỏ và cầu xin sự tha thứ.

    Đây chỉ là một lời nhắc nhở rất ngắn ngủi gửi đến cho tất cả những ai đang làm việc vất vả cho cuộc sống của mình. Chúng ta đừng để thời gian vuột mất khỏi bàn tay mà hãy dành thời gian cho những người thực sự quan trọng với chúng ta, những người gần gũi với chúng ta nhất. Hãy luôn nhớ chia sẻ giá trị một giờ của bạn cho tất cả những ai mà bạn yêu quý.
    Bởi, nếu ngày mai bạn chết đi, công ty nơi mà bạn đang làm việc sẽ dễ dàng thay thế người khác. Còn gia đình và bạn bè của chúng ta sẽ cảm thấy mất mát rất lớn trong suốt quãng đời còn lại. Hãy suy nghĩ về điều này bởi chúng ta luôn tự ép mình dành nhiều thời gian cho công việc hơn là gia đình.
    Bạn thân mến, bạn nên biết và hiểu điều nào là quan trọng hơn.


     

 

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - CHO VÀ NHẬN

 

  •  
    Tri Vu <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>
    Aug 4 at 8:03 AM
     
    Cửa hàng 0 đồng ‘thơm thảo’ của người Sài Gòn: Ai thiếu đến lấy, ai dư đến cho (không có ở miền Bắc)

     


    Sài Gòn có nhiều người cần sự giúp đỡ thì cũng luôn có người luôn sẵn lòng chia sớt, sẻ san, cửa hàng 0 đồng này như một nhịp cầu trung gian nối kết hai điều ấy.

    Thành phố đắt đỏ, xô bồ, trăm ngàn dịch vụ, dù là những thứ tủn mủn nhất cũng phải bỏ tiền ra mua. Nhưng ngược lại với mặt trái ấy, có những nơi sẵn sàng cho đi rất nhiều mà không cần người nhận trả bất kì khoản phí nào. 

    Mới đây, một cửa hàng đã thu hút sự chú ý của nhiều người khi 'kinh doanh' theo kiểu lạ lùng như vậy: 0 đồng, ai thiếu đến lấy, ai dư đến cho.



    Nằm trên đường Lê Văn Sỹ, quận Phú Nhuận, cửa hàng này mở từ 6h đến 11h mỗi sáng từ thứ 2 đến thứ 7, buổi chiều vẫn đón khách nhưng không mở rộng rãi như lúc sáng

    Mô hình cửa hàng 0 đồng được ông Nguyễn Viết Hợp (66 tuổi), Chủ tịch Hội giáo xứ Tân Sa Châu khởi tạo từ năm 2016, nhưng chỉ thật sự được 'ăn nên làm ra' từ tháng 5 đến nay.

    Ít ai biết, tại nhà thờ này, còn có một mô hình 0 đồng khác còn lâu đời hơn cả cửa hàng trên, đó là bữa trưa 0 đồng cho người nghèo, đã duy trì được hơn 11 năm nay.

    Khách đến dùng cơm đa phần người lao động nghèo, người vô gia cư, người già, người bệnh tật…




    Mỗi người sẽ được nhận một phần ăn gồm canh, rau, thịt, trái cây mà không phải trả tiền. Nhiều trường hợp đau ốm còn được chuyển phần ăn đến tận nhà

    Trong lúc quản lý bếp ăn này, quan sát thấy nhiều người ăn mặc rách rưới đến đây, ông Hợp nảy sinh mong muốn sẽ lo cho họ cái mặc tươm tất hơn, vậy là mô hình cửa hàng 0 đồng ra đời.

    Cửa hàng 0 đồng sẽ kêu gọi, tiếp nhận các loại trang phục như áo, quần, giày dép, mũ, túi xách, ba lô... đã qua sử dụng từ mọi người, sau đó lựa chọn, phân loại và mở ra phát cho những ai thiếu thốn. 




    Theo chia sẻ, mỗi ngày, nơi này nhận được 400-500 bộ quần áo, và ước tính có khoảng 100 người đến lấy




    Số lượng đồ nhiều quá sẽ được đóng gói và chuyển về các tỉnh huyện vùng sâu, vùng xa



    Nhiều người đến đây thường không tránh khỏi việc mắc cỡ, ngại ngùng nhưng thái độ tử tế, ân cần của những tình nguyện viên sau đó có thể giúp họ thấy thoải mái hơn



    Tại đây, món đồ 'đắt hàng' nhất là áo khoác. Cửa hàng quy định, với những món đồ có số lượng ít như giày, gấu bông, mỗi người chỉ được lấy một cái. Còn với quần áo thông thường, có thể lấy tự do, không giới hạn số lượng và hoàn toàn không mất một đồng nào.

    Khi được hỏi có sợ sẽ tồn tại lòng tham, không thiếu vẫn cứ lấy hoặc thiếu ít nhưng lấy nhiều không, ông Hiệp trả lời: 'Lúc mới mở tôi cũng có nghĩ đến trường hợp này. Lòng tham thì chắc chắn là sẽ có nhưng tôi tin nó sẽ không nhiều. Miễn ai đến lấy, mình đều sẵn sàng cho đi. Bởi vì bên cạnh việc có thể giúp đỡ trực tiếp được nhu cầu ăn mặc của một số người khó khăn, quan trọng là mô hình này còn có thể lan rộng ra tinh thần bác ái nữa'.

    Câu hỏi này cũng từng được đặt ra khi mới lập nên căn bếp nấu ra những bữa cơm 0 đồng 11 năm về trước. Tuy vậy, ông đã bỏ qua nỗi 'lăn tăn' kia khi ngẫm ra rằng: 'Người ta chịu tới đây, tức người ta chịu mang cái mác nghèo rồi. Ai cũng có lòng tự ái, ai cũng có lòng tự trọng mà. Nên chỉ cần người ta tới, mình đều đón tiếp chu đáo hết'.



    Cửa hàng 0 đồng này đóng vai trò như một cầu nối trung gian, giữa những người có thứ cần và những người có thứ muốn cho

    Nhiều người lượm ve chai sẵn đường qua ngang thì ghé vào, xin chiếc mũ cũ đội lên đầu, để lại lời cảm ơn và rời đi về phía những ngã đường oi ả nắng trưa. Có nhiều bà mẹ bán vé số chạy xe đạp vào, mừng tủi vì lựa cho con mình một chiếc quần tây đẹp để dành cho ngày khai giảng sắp tới.

    Cũng có ông chú xe ôm lạc quan hơn, lựa được chiếc quần jean xanh đậm thì khoe 'cái này mặc đi đám cưới được lắm nè'. Hay cũng có những đứa trẻ đi bán hàng rong cùng mẹ, ngập ngừng nhìn một chú gấu bông trên bàn, lễ phép hỏi người lớn 'cho con xin con này đem về chơi được không?'.





    Những thứ đã ít nhiều cũ với người này, nhưng với người khác, vẫn là những cái mới, cái cần, cái giá trị. Thế mới thấy, không có gì là hoàn toàn vô dụng, là phải vứt đi, chỉ là nó chưa được để ở đúng nơi cần nó mà thôi.

    Bên cạnh việc là 'cửa hàng quần áo' cho người nghèo, nơi này còn là địa chỉ thiện nguyện uy tín của nhiều nhà hảo tâm.




    Họ có một nơi an tâm để gửi gắm những món đồ mình có, có thể trực tiếp chứng kiến những thứ mình đã bỏ ra mang đến niềm vui cho người khác thế nào.


     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "QGHCK11" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/qghck11/CAPa9%3D%2BWddikU%3D1cqLUBS_vn_svbhiVT6fmFQTPJLsHFqZ86K6g%40mail.gmail.com.
     

 

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - CỨU CON NGƯỜI KHÁC

  •  
    Hung Dao - Aug 10 at 2:37 PM
     
     
    Subject:Re : DOI SONG :Quyết định cứu con của người khác trước dù con mình đang nguy kịch, phép màu đã xuất hiện…
     

    Quyết định cứu con của người khác trước dù con mình đang nguy kịch, phép màu đã xuất hiện…

     

    Vợ chồng George và Helen sống ở thị trấn nhỏ Oos-Londen của Nam Phi. George làm việc trong một nông trại ở phía bắc của thị trấn cách nhà hơn 50km. Hằng ngày, anh phải ra khỏi nhà từ rất sớm và rất muộn mới về. Helen – vợ anh đang mang thai nên ở nhà nghỉ ngơi.

    Như thường lệ, ngày hôm đó, George lái xe ra khỏi nhà để đi làm. Trên đường đi phải qua một đoạn đường núi khá dài, gập ghềnh khó đi, xung quanh lại không có nhà dân, rất vắng vẻ heo hút.

    Khi George đang trên đường thì điện thoại đổ chuông.

    – George, mau về nhà… em đau bụng quá, con chúng ta có khi phải sinh non mất…

    Nghe tiếng kêu đau đớn của vợ, George rất lo lắng bởi vì nhà của họ ở nơi hẻo lánh, không có người hàng xóm nào cả. George biết, nếu không nhanh chóng đưa vợ vào viện, tính mạng vợ con anh đều sẽ gặp nguy hiểm. Thế nhưng, nhà anh lại cách bệnh viện của thị trấn rất xa.

    – Helen, em đừng lo quá, anh lập tức về nhà đây.  

    George gác điện thoại, lập tức quay đầu xe. Thế nhưng, đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên bất ngờ từ phía sau chạy đến chặn đầu xe của anh. Ông ta cầu cứu anh:

    – Anh à, tôi xin anh, xin anh hãy cứu con trai tôi với!

    Người đàn ông ấy tên là Antony. Khi ông đưa vợ con ra vùng ngoại ô chơi, chiếc xe việt dã của ông bị mất phanh, lao xuống vực. Cậu con trai 9 tuổi vì không cài dây an toàn nên bị thương rất nặng, còn hai vợ chồng họ chỉ bị thương nhẹ.

    George rơi vào hoàn cảnh khó xử, nếu như giúp Antony, tính mạng của vợ con anh sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng nếu về nhà rồi mới quay lại thì con trai Antony có thể sẽ chết vì không được cấp cứu kịp thời. 

    George muốn nói với Antony rằng vợ anh cũng đang nguy kịch và đợi anh ở nhà, nhưng Antony đã quỳ rạp xuống trước đầu xe cầu xin khiến anh bối rối:

    – Con trai ông ở đâu?

    Antony đưa George đến một chỗ gần đó, cậu bé đang nằm cạnh đó, khắp người bê bết máu, gương mặt trắng bệch vì mất máu quá nhiều. Những vết thương trên người và đùi vẫn không ngừng chảy máu. 

    Antony khóc nói với George:

    – Chúng tôi đã gọi cấp cứu nhưng đợi được xe cứu hộ đến thì sợ rằng con tôi nguy mất. Vợ tôi đã men theo đường núi chạy về phía thôn làng gần nhất để tìm kiếm sự giúp đỡ. 

    George biết rõ xung quanh đây không có người ở, nơi gần nhất chỉ có nhà của anh và cũng chỉ có mỗi anh là có một chiếc xe Jeep mà thôi. 

    – Mau đưa thằng bé lên xe!, George nói lớn. Cuối cùng George đã ra một quyết định vô cùng khó khăn – cứu con trai của Antony!

    Antony vội vã ôm con lên xe, George khởi động xe lao như bay vào bệnh viện. Vừa lái xe, anh vừa vội vã gọi điện về nhà.

    Lần thứ nhất, Helen nghe máy, tiếng rên siết đau đớn của cô như kim đâm vào tim George:

    – Anh ở đâu rồi? Em sắp không chịu nổi nữa rồi.

    George kìm nén nước mắt:

    – Em yêu, anh xin lỗi. Em gắng thêm một chút nữa được không? Anh sẽ sớm về thôi.

    Cách vài phút, anh lại gọi điện cho vợ, giọng của Helen trong điện thoại yếu dần. George cố cầm nước mắt, thì thầm trong điện thoại:

    – Em yêu, thứ lỗi cho anh. Anh không thể thấy chết mà không cứu. Thượng Đế phù hộ cho em và con…

    Nhờ đến bệnh viện kịp thời, con trai của Antony đã qua cơn nguy kịch. George cảm thấy được an ủi phần nào, anh vội gọi điện về nhà, không ai bắt máy. Nước mắt anh trào ra, có khi nào vợ anh đã gặp chuyện chẳng lành.

    George vội lái xe như bay về nhà, Antony cũng lo lắng đi cùng với anh. Đột nhiên, anh nghe thấy tiếng khóc oa oa của trẻ con. Vội vã chạy vào nhà, anh thấy Helen đang nằm nghỉ trên giường, đắp một chiếc chăn. Ngay trên đầu giường cô nằm là một em bé đáng yêu vừa ra đời cách đó không lâu và ngồi cạnh giường là một phụ nữ nét mặt mệt mỏi đang nhè nhẹ dỗ dành đứa trẻ.

    George vừa kinh ngạc vừa vui mừng khôn xiết. Khi đó, Antony tiến đến ôm người phụ nữ, nhẹ nhàng nói:

    – Em yêu, chúng ta phải cảm ơn George, nhờ cậu ấy giúp mà con chúng ta không sao rồi!

    Thì ra người phụ nữ xuất hiện trong nhà George là Mary, vợ của Antony – bà vốn là một bác sĩ sản khoa. Sau khi xe của họ gặp nạn, bà đã men theo đường núi định đi tìm người đến giúp con trai của họ. Khi bà đến nhà George, nghe thấy tiếng rên khổ sở của Helen, bà biết nếu không đỡ đẻ ngay, cả thai phụ và em bé trong bụng sẽ gặp nguy hiểm.

    – Xin lỗi George, giọng Mary nghẹn ngào – Khi đó tôi đã lưỡng lự, không biết nên cứu Helen trước hay tiếp tục chạy đi tìm người giúp con trai tôi nữa. Thật may là vào phút cuối, tôi đã không chọn sai.

    Mặt George đỏ ửng:

    – Người phải nói xin lỗi là tôi. Khi Antony đã nhờ tôi giúp và tôi cũng đã do dự.

    – Nhưng cuối cùng thì tất cả chúng ta đều đã không đi ngược lại với lương tâm, Antony cười mãn nguyện.

    George nhìn vợ đang bình an chìm vào giấc ngủ, lại nhìn sang em bé đáng yêu của họ, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má! Anh vô cùng hạnh phúc vì cuối cùng họ đã có một quyết định đúng đắn.

    Cả George và Mary đều do dự khi đứng trước sự lựa chọn khó khăn: cứu con của mình hay cứu một đứa trẻ không quen biết đang gặp nguy kịch. Thật may, cuối cùng họ đã lựa chọn đúng. Có lẽ quy luật cuộc đời là vậy, khi chúng ta biết nghĩ cho người khác trước khi nghĩ đến bản thân mình, phép màu sẽ xuất hiện!