6. Văn Hóa & Gia Đình

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - TUỔI VỀ HƯU DƯỠNG LÃO

 

  •  
    Tracy NGuyen
    Oct 8 at 8:59 AM
     
     

           Về hưu dưỡng lão

    Dưỡng lão, đến cuối cùng cần dựa vào điều gì: Hãy đọc và tìm câu trả lời cho riêng mình

    Căn bản,dưỡng lão vẫn là dựa vào bản thân mình!
    Những người khác cho bạn chỉ là một chiếc lá,
    tự mình làm cây lớn mới có thể có được bóng mát!

    Dưỡng lão nếu luôn dựa vào người khác thì sẽ không có cảm giác an toàn. Vì cho dù là concái, người thân hoặc bạn bè, sẽ không thể lúc nào đều ở bên cạnh bạn. Khi bạn gặp khó khăn, họ không thể bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi nào cũng có thể xuất hiện để giải quyết giúp bạn.

    Trong thực tế, mỗi người đều là một cá nhân độc lập, mọi người đều có cuộc sống của riêng mình, bạn không thể yêu cầu người khác phải cho bạn dựa vào, những ngườikhác cũng không thể bất cứ lúc nào cũng có thể giúp bạn.

    Chỉ có thông qua những nỗ lực của bản thân để giải quyết vấn đề, mới thực sự có thể sống cuộc sống mà bạn mong muốn!

    Một nhóm người lớn tuổi nói ra sự thật: 

    Dưỡng lão vẫn là nên dựa vào chính bản thân mình!

    Chúng ta đã già đi, chỉ là hiện giờ sức khỏe của chúng ta vẫn còn, đầu óc vẫn tỉnh táo.

    Giai đoạn đầu: 60-70 tuổi

     Sau khi nghỉ hưu, sáu mươi đến bảy mươi tuổi, cơ thể tương đối tốt, điều kiện cũng tốt. Muốn ăn thứ gì thì ăn, thích mặc gì thì mặc, thích đi chơi thì đi.

    Đừng khắc nghiệt với chính mình, những ngày này không còn bao lâu nữa, phải nắm bắt. Tiền tiết kiệm một chút, nhà giữ lại, để con đường hậu của mình có sự sắp xếp.

    Con cái có điều kiện kinh tế tốt là do sự nổ lực của chúng, sự hiếu thảo của con cái là lòng biết ơn của chúng. Chúng ta đừng từ chối sự trợ giúp của chúng, đừng từ chối sự hiếu thuận của chúng. Nhưng vẫn phải dựa vào chính mình, sắp xếp tốt cuộc sống của chính bản thân mình.

    Giai đoạn thứ hai: sau 70 tuổi không mắc bệnh

     Bảy mươi năm tuổi không gặp rắc rối gì với bệnh tật, trong cuộc sống có thể tự chăm sóc bản thân, đây không phải là vấn đề lớn, nhưng phải biết rằng mình thực sự đã lớn tuổi, và từ từ thể lực và tinh thần sẽ không còn tốt nữa, phản ứng cũng sẽ trở nên chậm hơn, phải ăn chậm chống sặc, phải đi chậm chống ngã. Không còn có thể cố gắng sức,cần phải chăm sóc bản thân mình!

    Đừng đi lo thứ này thứ kia nữa, quản thúc con cái, còn một số người còn quản cả thế hệ thứ ba. Quản cả một đời rồi, hãy ích kỷ một chút, tự quản bản thân mình. Mỗi ngày giúp dọn dẹp lau chùi, giữ trạng thái khỏe mạnh của mình lâu dài hơn một chút, để thời gian sống của mình lâu hơn một chút, cuộc sống không cần yêu cầu người khác rất thoải mái. Như thế, tất cả mọi thứ đều trở nên dễ dàng.

     Giai đoạn thứ ba: Sau 70 tuổi bị bệnh

     Cơ thể không tốt, đòi hỏi có người chăm sóc! Điều này nhất định phải được chuẩn bị, đại đa số người đều không thể thoát khỏi ải này. Tâm trạng phải điều chỉnh tốt, phải thích nghi. Sinh lão bệnh tử là lẽ thường của cuộc sống cần thản nhiên tiếp nhận. Đây là đoạn cuối của cuộc đời không có gì để sợ hãi, sớm chuẩn bị sẽ không có điều gì phải hối tiếc.

    Hoặc vào viện dưỡng lão, hoặc thuê người chăm sóc tại nhà, làm bất cứ điều gì đều tùy theo khả năng, theo tình huống mà làm, sẽ luôn luôn có cách giải quyết, nguyên tắc là đừng mài mòn đến con cái, đừng để tâm lý, gánh nặng gia đình, kinh tế đặt lên con cái quá nhiều.

    Tự bản thân mình cố gắng một chút, thế hệ của chúng ta những khó khăn cay đắng đều đã trải qua, tin rằng cuộc hành trình cuối cùng của cuộc đời chúng ta cũng sẽ qua một cách bình thản.

    Giai đoạn thứ tư:  Giai đoạn cuối của cuộc đời

    Tinh thần cần tỉnh táo,bệnh trên cơ thể không thể chữa khỏi được, chất lượng cuộc sống kém đi, lúc này phải dám đối mặt với cái chết, quyết tâm đừng để gia đình giải cứu, đừng để bạnbè và người thân làm những điều lãng phí không cần thiết.

    Bạn muốn cuộc sống tuổi già không lo lắng, 

    cần chuẩn bị sẵn sàng 4 bửu bối này!

    Câu nói rất hay!

     “có tài chính sẽ không nghèo, có kế hoạch sẽ không loạn, có chuẩn bị sẽ không bận rộn”, 

    thân là những người già như chúng ta, đã làm tốt công tác chuẩn bị chưa? Chỉ cần mọi việc chuẩn bị trước,tương lai cuộc sống sau này sẽ không phải lo lắng nữa.

    1. Sức khỏe về già

     Điều đầu tiên cần chuẩn bị là sức khỏe về già, bình thường phải chú ý đến ba thứ dưỡng: ăn dinh dưỡng, chú ý đến bảo dưỡng, cần có tu dưỡng.

    2. Nơi trú ngụ về già

    Thứ hai là nhà ở về già: sống với con cháu, sống một cuộc sống nhẫn nhịn nuốt đắng, chi bằng tận hưởng cuộc sống đơn thân vui vẻ, bất kể thành thị hay ngoại ô, ở nơi mình sống thích hợp nhất. Gần đó có một nhà hàng bạn yêu thích!

    3.Tài sản về già

    Thứ ba là tài sản lúc về già, vì con cái không thể nuôi dưỡng người tuổi già, bậc cha mẹ cũng chỉ có thể tự lập tự cường, tài sản cần giữ kỹ, trước khi chưa vào quan tài quàn nhất định không chia tài sản.

    4. Bạn già

    Thứ tư là bạn già, có một người bạn tốt, bạn bè tốt và người đồng hành đều rất quan trọng, thường ngày kết giao bạn bè, quen biết nhiều loại bạn bè, là một bí mật để tận hưởng cuộc sống quý tộc đơn thân.

     Tóm lại, cho dù bạn là ông cụ hay bà cụ trường thọ, cuối cùng cũng chỉ là một mình, câu nói này không bi ai chút nào, cũng không khủng khiếp, tất cả đều phụ thuộc vào cách bạn sắp xếp cuộc sống, tất cả đều phụ thuộc vào bạn có tâm lý trưởng thành hay không.

    Thích thì hãy làm cho đáng, đừng quên, cuộc đời này chỉ có một lần, gặp những điều tốt đẹp hay hạnh phúc, đừng chỉ luôn muốn để lại cho thế hệ tiếp theo.

     Những bạn hữu già hãy nhớ kỹ! Chúng ta được mệnh danh là thế hệ sau cùng hiếu thảo với cha mẹ, là thế hệ đầu tiên bị con cái bỏ rơi, tuyệt đối đừng vì “người ở trên trời, tiền trong ngân hàng”, cái gì “một mình rất cô đơn”, “già rồi không ai chăm sóc” những tin tức tiêu cực này làm cuộc sống của bạn mất đi ý nghĩa, những cách nói này đã lỗi thời rồi.

    Chúng ta phải dựa vào chính mình dưỡng lão, lớn tiếng mà nói:

                 tuổi già củatôi, tôi tự làm chủ.

      ***

    Một ngày, một năm và một đời người!!!

     

    🌹Một ngày rất ngắn, ngắn đến mức chưa nắm được cái sáng sớm thì đã tới hoàng hôn.

    🌹Một năm thật ngắn, ngắn đến mức chưa kịp thưởng thức sắc màu đầu xuân thì đã tới sương thu.

    🌹Một cuộc đời rất ngắn, ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi.

    🌹Luôn luôn đến quá nhanh mà hiểu ra thì quá muộn, cho nên chúng ta phải học cách trân trọng, trân trọng tình thân, tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình vợ chồng, tình phụ mẫu, tình đồng loại...

    🌹Vì một khi đã lướt qua , thì khó có thể gặp lại.

    ️Sau 20 tuổi, thì đất khách và quê nhà giống nhau vì đi đến đâu cũng có thể thích ứng.

    ️Sau 30 tuổi, thì ban ngày và ban đêm giống nhau vì mấy ngày mất ngủ cũng không sao.

    ️Sau 40 tuổi, thì trình độ học vấn cao thấp giống nhau, học vấn thấp có khi kiếm tiền nhiều hơn.

    ️Sau 50 tuổi, thì đẹp và xấu giống nhau vì lúc này có đẹp đến mấy cũng xuất hiện nếp nhăn và tàn nhang.

    ️Sau 60 tuổi, thì làm quan lớn và quan bé giống nhau vì nghỉ hưu rồi cấp bậc giống nhau.

    ️Sau 70 tuổi, thì nhà to và nhà nhỏ giống nhau vì xương khớp thoái hóa không thể đi được hết những không gian muốn đi.

    ️Sau 80 tuổi, thì tiền nhiều và tiền ít giống nhau vì có tiêu cũng chẳng tiêu được bao nhiêu tiền.

    ️Sau 90 tuổi, thì nam và nữ giống nhau vì không thể làm nổi chuyện ấy nữa.

    ️Sau 100 tuổi, thì nằm và đứng giống nhau vì đứng dậy cũng chẳng biết làm gì.

     👉 CUỘC ĐỜI CỦA BẠN VÀTÔI LÀ NHƯ VẬY, KHÔNG KHÁC NHAU NHIỀU...

    👉 NHÌN RA, HIỂU ĐƯỢC, THẤU HIỂU RỒI, CUỘC ĐỜI LÀ NHƯ THẾ ...

    👉 TRÂN TRỌNG NHỮNG THỨ ĐÃ CÓ VÀ ĐANG CÓ ...

     

 

VĂN HÓA VA GIA ĐÌNH - KHOAN DUNG VỚI NGƯỜI

  •  
    Hung Dao - Oct 4 at 1:13 PM
     

    Khoan dung với người khác chính là một nghệ thuật, một sự tu dưỡng

    Khoan dung với người khác chính là một nghệ thuật, một sự tu dưỡng
     

    Khi một người nào đó ghét bỏ bạn, bạn nói gì, làm gì người ta đều cảm thấy không vừa ý. Khi bị người khác hiểu lầm, hiểu sai phải làm sao đây? Thực sự có những chuyện phải bỏ qua thì trong lòng mới có được bình yên.

    Biển chứa đựng trăm con sông, có lòng bao dung thì sẽ trở nên vĩ đại (Hải nạp bách xuyên, hữu dung nãi đại)

    Không ai muốn mình phạm lỗi lầm cả, nhiều lúc nó chỉ là khoảnh khắc bối rối vô tình. Khi đầu óc tỉnh táo lại rồi, nhìn lại mới hay thì ra bản thân mình đáng ghê tởm đến thế, vì lỗi lầm đó mà làm tổn thương người khác, tổn thương chính mình. Trong phần còn lại của cuộc đời, hãy là một người trầm lặng, tỉnh táo. Khi bối rối đừng để bản thân mình làm ra những điều sai lầm. Đừng hỏi quá khứ, đừng sợ tương lai, hãy tử tế với ngày hôm nay, bởi vì không ai biết phần còn lại của cuộc đời là bao lâu. Hãy trân trọng ngày hôm nay, hãy trân trọng những người bên cạnh mình, đừng đợi đến khi bạn đánh mất tất cả rồi mới đau khổ hối hận.

    Luôn có một số người và một số chuyện bạn không muốn gặp trong đời nhưng thật khó có thể kiểm soát được vì đó là duyên phận. Nếu đã là duyên phận thì hãy học cách chấp nhận và trân trọng. Cho dù có những người không thích bạn, ghét bạn, cũng hãy để bản thân mình dịu dàng và ôn hòa với họ. Bởi ôn hòa là cách tốt nhất để giải quyết mọi bất bình.

    Trên thế giới này, không có tình yêu nào là vô duyên vô cớ, cũng không có nỗi căm hận nào là vô duyên vô cớ cả. Không cần biết người khác ghét bỏ, ghê tởm chúng ta như thế nào, ta đều nên dùng nụ cười để đối đãi với họ vì nụ cười chính là ngôn ngữ đẹp nhất trên đời. Khi người khác biết sai và muốn sửa chữa thái độ của mình, ta nên khuyến khích và giúp đỡ họ.

    Người phạm sai lầm không phải vì bản chất họ vốn xấu xa. Tam Tự Kinh có nói: “Nhân chi sơ, tính bản thiện”, nghĩa là khi con người sinh ra đều có bản chất tốt đẹp. Do đó, con người bước vào thế giới này đều là những tờ giấy trắng, sạch sẽ và ngây thơ, chỉ là trải qua một số chuyện hỗn loạn mà ngày càng khiến bản thân mất đi sự sạch sẽ, tinh khiết ban đầu.

    Khi phạm sai lầm, hãy dũng cảm đối mặt với chúng và sửa đổi một cách nghiêm túc từ chính thái độ của mình. Hãy chấp nhận mọi sự chỉ trích và đánh giá, chấp nhận những lời khuyên chân thành, sau đó hãy tĩnh tâm để có đủ trí huệ sửa sai. Khi người khác phạm sai lầm, chúng ta nên góp ý một các chân thành, đưa ra những sự giúp đỡ cần thiết, dùng sự khoan dung để thấu hiểu những hành động sai lầm của họ.

    Bực tức và trút giận chỉ khiến bản thân mình thêm chán nản

    Khoan dung là ánh nắng mặt trời sưởi ấm lòng người, là cơn mưa mát lành tưới mát tâm hồn.

    Phước lành được trao cho những người khoan dung người khác và cũng trao cho những người được khoan dung. Có người nói, hoa tử la lan để lại mùi thơm trên gót chân của những người giẫm đạp lên nó, đó chính là sự khoan dung. Khoan dung là kiên cường chứ không phải mềm yếu. Bớt so đo, tính toán thì mới có thể hạnh phúc, suy nghĩ được mất chỉ làm cho cơ thể và trí óc của bạn thêm mệt mỏi, sống như vậy rất đau khổ. Người xưa nói, núi Thái Sơn nếu không dung nạp đất thì không cao lớn như vậy, biển nếu không dung nạp từng con sông nhỏ thì sẽ không sâu như thế.

    Điều quan trọng nhất trong đời là sống nhẹ nhàng, vui vẻ, đối đãi với người khác càng khoan dung thì cuộc sống càng dễ chịu. Vạn vật đều nhờ sự ấm áp của ánh nắng mặt trời, sự tươi mát, ẩm ướt của những cơn mưa mới có thể phát triển. Còn đối với con người, lòng khoan dung chính là nguồn sống. 

    Khoan dung tốt hơn rất nhiều so với việc đẩy người phạm sai lầm đến bờ vực thẳm. Khoan dung là biểu hiện của lòng lương thiện, cởi mở và càng là minh chứng của sự khôn ngoan. Trên đường đời, trút giận và giận dữ sẽ chỉ khiến bạn thêm chán nản, còn sự quan tâm và thấu hiểu sẽ khiến trái tim bạn trở nên hạnh phúc và rộng lớn hơn. Tặng người khác một bông hồng, trên tay còn lưu lại hương thơm.

    Người hiểu được sự khoan dung, tâm nhất định phải có lòng từ bi. Người xưa nói: “Yêu người thì người yêu lại, tôn trọng người thì người tôn trọng lại”. Trong cuộc đời mỗi người đều rất cần sự khoan dung, tình yêu và sự cảm thông của bạn bè và người thân. Ai sống trên đời mà không cần được khoan dung đây? 

    Ngọc Linh

     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - TAI HẠI VÌ CHIỀU CON

  •  
    Chi Tran
     
     
     
    Ảnh cùng dòng

     
     
     
              CON CÁI VÔ ƠN VÌ CHA MẸ TRÓT BAO BỌC QUÁ NHIỀU

    Chúng ta ngày ngày bỏ công dốc sức vì con cái, tại sao chúng lại cho rằng công sức của chúng ta không đáng giá, tại sao chúng lại không cảm nhận được lòng tốt của cha mẹ, cứ luôn đòi hỏi này nọ?

    Hiện trạng nhiều gia đình hiện nay là: Cha mẹ nuôi dưỡng con khôn lớn mà con không biết cảm ơn cha mẹ.

    Bạn đã dành những thứ tốt nhất cho con cái nhưng chúng lại để lại những thứ xấu nhất cho bạn. Đó là kết quả của sự giáo dục con của bạn.

    Đó là do bạn tạo thành, đừng đổ lỗi cho bất kỳ người nào.

    Thế nên, con cái cần phải được giáo dục từ nhỏ, không được luôn cho rằng chúng còn quá nhỏ chưa hiểu chuyện.

    Bi kịch lớn nhất của bậc cha mẹ là đã dốc tất cả bản thân mình nhưng lại không nuôi dạy được ra con cái biết cảm ơn

    Vào dịp Tết, một bà mẹ thổ lộ nỗi khổ trong nhóm bạn bè:

    “Ăn Tết mừng tuổi cho con gái một triệu, không ngờ nó chê ít, không vui: ‘Năm ngoái cũng như thế này, năm nay cũng như thế này. Bạn bè đứa nào cũng được mừng tuổi 4, 5 triệu’. Bây giờ nó dỗi, không ăn cơm cũng không lý gì đến tôi nữa”.

    Không ngờ lời thổ lộ của bà mẹ này lại được rất nhiều bậc cha mẹ trong nhóm hưởng ứng, đều nói trẻ con hiện nay không biết cảm ơn, không biết đến nỗi vất vả và công sức của cha mẹ, chỉ thích so bì, động tí là nổi giận với cha mẹ.

    Mọi người đều cảm thán, không biết làm sao mà nuôi con trở thành những kẻ vô ơn như thế này? Bi kịch lớn nhất của cha mẹ không gì lớn bằng đã bỏ hết công sức tâm huyết cho con cái mà lại không nuôi dưỡng thành con cái biết cảm ơn.

     

    Con cái không biết cảm ơn thực tế là do cha mẹ ‘yêu thương’ quá mà thành

    Rất nhiều cha mẹ yêu thương con quá ư đơn giản: Đặt con lên vị trí cao hơn tất cả, làm tất cả các sự việc cho con, giải quyết tất cả các phiền toái giúp con.

    Khi ăn cơm thì đem bát đũa cho con, đơm cơm cho con.

    Khi con làm bài tập thì cùng con làm từng bài từng bài, kiểm tra lỗi.

    Buổi tối trước khi đi ngủ thì giúp con thu dọn sắp xếp sách vở, chuẩn bị cặp sách, mang đầy đủ đồ dùng học tập.

    Khi con cái giúp mẹ thì: “Con không cần quản việc nhà, cứ học tốt là được rồi”.

    Khi cha mẹ yêu thương quá sâu đậm thì con cái sẽ quen với tiếp nhận và đòi hỏi đơn phương, cảm thấy tất cả đều có thể nhẹ nhàng dễ dàng có được. Thế nên con cái không biết trân quý, dễ nảy sinh cảm giác hơn người.

    Càng đặt con cái vào vị trí trung tâm của cuộc sống, bỏ công sức vô điều kiện cho chúng thì càng dễ khiến con cái tăng cảm giác “nhận mà không biết xấu hổ”, sẽ không nuôi dưỡng thành những người con biết cảm ơn.

    Trên thực tế, cuộc sống của bạn là cuộc sống của bạn, cuộc sống của con cái là cuộc sống của con cái, không ai có thể lo cho ai được. Bản thân bạn còn khó kiểm soát cuộc sống của mình nữa là muốn kiểm soát cuộc sống của người khác.

    CON CÁI VÔ ƠN VÌ CHA MẸ TRÓT BAO BỌC QUÁ NHIỀU
    Biết yêu thương và cho đi mới là điều không thể thiếu được để con cái trưởng thành

    Một trường hợp cực đoan kinh động thế giới, đó là vụ án “Du học sinh giết mẹ ở sân bay”.

    Cậu Vương 24 tuổi du học ở Nhật 5 năm, chưa bao giờ làm việc gì. Hàng tháng cậu đều đòi mẹ 1000 đô la tiền sinh hoạt phí và học phí.

    Mẹ cậu là người mẹ đơn thân, nguồn kinh tế chỉ dựa vào tiền lương của mình bà. Bà nhịn ăn nhịn mặc, không dám chi tiêu từng đồng để dành tiền cho con ăn học.

    Còn cậu con trai thì sao? Không những không hiểu nỗi vất vả cực nhọc của mẹ, giảm gánh nặng cho mẹ, trái lại chỉ biết không ngừng đòi hỏi, nặn tiền mẹ, như loài ký sinh trùng.

    Hôm đó, cậu vẫn như mọi khi đòi mẹ tiền. Bà mẹ chạy vạy khắp nơi vay mượn bấy lâu, đến nay không kiếm đâu ra nữa.

    Cậu tức giận mất kiểm soát, đâm liền 9 nhát dao lên người mẹ ở ngay sân bay.

    Chúng ta yêu thương con cái nhưng cũng nhất định phải dạy con cái biết yêu thương.

    Nếu không thì sẽ chỉ diễn biến thành:

    Cha mẹ cam tâm tình nguyện bỏ hết công sức cho con, cuối cùng đổi lại con cái chỉ biết một mực đòi hỏi, không biết cảm ơn, không có chí tiến thủ, sống một đời thất bại.

    Có câu cổ ngữ: “Người biết cảm ơn thì Thượng Thiên sẽ đem lại càng nhiều hạnh phúc hơn cho họ”. Bởi vì đồng thời với lúc họ cảm ơn thì họ cũng sẽ cảm nhận được ý nghĩa đích thực của hạnh phúc”.

    Người con biết cảm ơn sẽ không bao giờ tự coi mình là trung tâm, chúng sẽ cảm nhận được sự khó nhọc của người khác, biết cảm thông và bao dung, tâm thái càng thêm bình hòa và lạc quan, quan hệ xã hội cũng càng tốt đẹp hơn.

    Còn người con không biết cảm ơn chỉ biết tự tư đòi hỏi, tầm nhìn hạn hẹp, thích so đo tính toán, luôn cảm thấy bất mãn và thất vọng với cuộc sống, với người và sự vật xung quanh.

    Cũng giống như trong cuộc sống, đối với một số người bạn, mặc dù 10 việc bạn đã làm tốt 9, chỉ còn 1 việc không được như ý họ, họ liền chỉ nhớ đến việc này, nhớ đến cái xấu của bạn mà quên đi tất cả mọi điều tốt đẹp trước đó của bạn, thậm chí còn trở mặt với bạn.

     

    Thế nên, cần để con cái học cách cảm ơn, để chúng biết đối diện với thế giới này bằng trái tim cảm kích, học cách yêu thương người khác. Đó không phải vì cha mẹ tự tư mà là tầm nhìn xa trông rộng cho cuộc sống tương lai của con cái.

    Nuôi dạy con không phải là để con hưởng thụ an nhàn, mà là thông qua hành vi của chúng ta, dạy bảo giáo dục chúng biết yêu thương và cảm ơn, không được chỉ biết đòi hỏi

    Một cặp vợ chồng có hai cô con gái sinh đôi 10 tuổi. Khi hai đứa trẻ nói muốn nuôi con vật nuôi, người cha đề nghị hai con trước tiên phải lập ra kế hoạch nuôi dưỡng con vật, bao gồm:

    Đi đến nhà ai xin, mua, đường đi như thế nào, thủ tục xin ra sao?

    Ai phụ trách vệ sinh, ai phụ trách cho ăn, cho uống…?

    Sau đó, 2 đứa trẻ tự mình đi xe buýt đến nhà người quen xin một con chó con. Mấy năm nay, chú chó cưng đều do 2 đứa trẻ chăm sóc, chưa bao giờ phiền đến cha mẹ. Chúng thể hiện ra rất có tinh thần trách nhiệm.

    Người cha bày tỏ, ông không muốn con cái hình thành thói quen hứng thú nhất thời, sau đó đùn đẩy cho cha mẹ xử lý.

    Nuôi dạy con cái không phải là tiết kiệm tiền, cũng không phải là dốc hết tất cả ra để đem lại cho con cái sự hưởng thụ dễ chịu. Nuôi dạy con cái chính là thông qua hành vi và sự dạy bảo của chúng ta, bồi dưỡng cho con cái nhân cách kiện toàn, có phẩm chất và ý chí kiên cường, dạy con cái biết yêu thương và cảm ơn, không được chỉ biết đòi hỏi.

    Cha mẹ yêu con tốt nhất là buông tay đúng lúc

    Nhà tâm lý học lâm sàng Mỹ là Wendy Mogel đã từng nói: “Nếu cha mẹ dốc toàn lực ra để con cái không phải trải qua khó nhọc thì sau khi trưởng thành, chúng hoàn toàn không biết đối diện với những khó khăn khúc mắc thông thường như thế nào”.

    Nói cách khác, chính là cha mẹ đã tước đoạt cơ hội trưởng thành của con cái.

    Bởi vì con cái đã quen với việc có người che gió che mưa cho chúng, giải quyết tất cả những phiền phức cho chúng, thế nên khi chúng độc lập đối diện với cuộc sống thì những thiếu sót, khiếm khuyết của chúng sẽ bộc lộ ra.

    Nuôi dạy con cái không phải là nâng niu chúng trong lòng bàn tay mà phải để chúng học được cách độc lập vững bước.

    Nhà tâm lý học Đức Erikson trải qua nghiên cứu đã phát biểu: “Trẻ con bắt đầu từ 1 tuổi là sẽ hình thành quan niệm về bản thân, 3 tuổi sẽ bước vào thời kỳ tự trọng, bắt đầu tìm kiếm giá trị bản thân. Trong thời kỳ này, sự giúp đỡ quá mức của cha mẹ sẽ khiến trẻ cảm thấy chúng không có năng lực, từ đó nảy sinh cảm giác thất bại”.

    Cảm giác được yêu cầu và được khẳng định đối với trẻ mà nói là vô cùng quan trọng. Loại cảm giác này sẽ khiến trẻ hình thành cảm nhận giá trị bản thân tốt. Đó là tiền đề và nguồn động lực để trẻ biết yêu thương, biết cho đi, biết gánh vác trách nhiệm.

    Mà loại cảm giác này lại đến từ việc độc lập hoàn thành những điều mà khả năng mình có thể làm được, hoặc chìa tay ra giúp đỡ người khác.

    Do đó, cha mẹ cần biết buông tay.

    Việc trẻ có thể làm được thì hãy để chúng tự làm, chớ vì sợ trẻ ăn cơm rơi vãi mà lựa chọn đút cơm, cũng chớ vì lo trẻ giặt bít tất không sạch mà giúp chúng giặt…

    Đừng cảm thấy trẻ đang gây phiền phức, từ xấu đến tốt cần có thời gian. Đó cũng là quá trình trẻ ắt phải trải qua để trưởng thành. Làm nhiều thì tự nhiên sẽ làm được tốt.

    Cha mẹ không được việc gì cũng phải sắp đặt, giải quyết tất cả các vấn đề phiền phức của trẻ. Hãy thử đem quyền lựa chọn và quyền tự chủ trao lại cho trẻ. Cha mẹ chỉ nên tham gia mà không can thiệp quá nhiều.

    Cha mẹ cũng không cần thể hiện mình tài giỏi. Khi mệt khi buồn, cần giúp đỡ thì có thể thỉnh thoảng thể hiện ra.

    Hãy biểu thị cảm thụ chân thực nhất của mình khi ở cùng trẻ, để trẻ có cơ hội quan tâm, chăm sóc người khác, để trẻ thưởng thức cảm giác được người khác cần đến này.

    Với trẻ, cần làm được bình đẳng về tâm hồn. Từ tuổi tác đến thân phận, cha mẹ luôn có ưu thế hơn. Bạn nhiều tuổi hơn trẻ, nhiều kinh nghiệm sống hơn, nên muốn trẻ nghe lời bạn. Trên thực tế thì trừ những điều này ra, về tầng diện tâm hồn thì bạn và trẻ là bình đẳng, đều là những thể sinh mệnh khát vọng được yêu thương.

     

    Trong khi bạn khát vọng con cái cảm ơn bạn thì bạn cũng nên có một trái tim cảm ơn đối với con cái

    Cảm ơn này tuyệt đối không phải là câu khách khí mà chúng ta vẫn nói hàng ngày, mà là cảm động phát xuất từ đáy lòng.

    Tình yêu của con cái đối với cha mẹ còn mạnh mẽ hơn tình yêu của cha mẹ đối với con cái nhiều. Tuổi càng nhỏ thì tình yêu của trẻ với cha mẹ càng là vô điều kiện.

    Trẻ càng nhỏ tuổi thì càng dựa vào cha mẹ. Khi trẻ bao dung đối với tính nóng nảy của bạn, khi trẻ an ủi bạn, khi trẻ dành những thứ ngon cho bạn, khi trẻ làm việc nhà cùng bạn, lẽ nào bạn không nên nói lời cảm ơn với trẻ?

    Do đó, khi bạn đặt mình vào vị trí bình đẳng với con cái thì bạn sẽ giảm rất nhiều yêu cầu đối với chúng, ngược lại bạn còn càng cẩn thận với hành vi, lời nói của mình.

    Chỉ cần có trái tim biết cảm ơn, biết yêu thương thì mỗi giờ mỗi khắc đều vui vẻ hạnh phúc

    Con cái không có ý thức cảm ơn thì quả là đáng sợ. Ban đầu trẻ sẽ không ngừng đòi hỏi cha mẹ, rồi sẽ sinh ra những tâm trạng tiêu cực. Khi con cái thấy cả thế giới đều đang nợ chúng thì đã là nguy hiểm rồi.

    Bản thân hạnh phúc không có bất kỳ mối quan hệ nào với những điều kiện bên ngoài. Mỗi bậc cha mẹ trong khi yêu thương con thì xin đừng quên dạy con cái biết yêu thương, biết cảm ơn.

     
     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - GIA TÀI BỐ ĐỂ LẠI $1

  •  
    Hung Dao
    Oct 1 at 12:59 PM
     
     
     
     
     
    Subject: Re : Nỗi buồn lớn nhất của tuổi già....
     

      

     

     
     
     

                                                                                               Age Simulation suit gave Amanda Platell an insight into what elderly parents endure every day ...

            Người cha di chúc mt $ cho lòng hiếu tho ca con

    Ch đ li cho con gái mt đng nhân dân t, mi tài sn giá tr khác người cha Trung Quc dành cho bà giúp vic cui đi.

     

    Ch đ li cho con gái mt đng nhân dân t, mi tài sn giá tr khác người cha Trung Quc dành cho bà giúp vic cui đi.

    Gn đây, mt người đàn ông Thượng Hi trước khi qua đi đã lp bn di chúc trong bnh vin. Tài sn mà ông đ li cho con gái h Ngô ch là mt xu, phn còn li ca tài sn bao gm nhiu bt đng sn và khon lương hưu tiết kim 800.000 t (tương đương 2,6 t đng) được dành cho người giúp vic cui đi ca mình - bà Trn. 

    Người đàn ông này ly hôn v 50 năm trước. Đ có quyn nuôi con, ông đã b li hết tài sn cho v cũ và mang con gái ra khi nhà, làm b đơn thân.

    Mt mình nuôi con, ông chưa tng nghĩ tái hôn vì s con gái kh. Nhng đêm thc trng trông con m st ti bnh vin, ông hiu rng, trên đi này con gái là quan trng nht. "B s luôn dành tình yêu thương tuyt đi cho con. B yêu con rt nhiu", người cha nói vi con gái.

    Ảnh: cnjiwang.

    Ảnh: cnjiwang.

    Ln lên, cô con gái ngày càng xa ri cha mình. Đến khi cô lp gia đình thì càng thêm xa cách. Mi tun cô ch gi đin v hi thăm b mt ln, đến khi cô sinh con thì cuc gi ch được tính trên tháng. Người cha vn rt hnh phúc mi khi nhn được li hi thăm đy tính th tc ca con gái, dù cuc hi thoi đôi khi ch là "B khe không? B khe là tt ri. Do này con bn lm, thế thôi b nhé...".

    Sng cách nhà b mt tiếng đi xe nhưng mt năm cô con gái ch đo qua đôi ba ln. Khi người b do tui cao sc yếu phi nm vin, cô nói rng công vic không cho phép và thuê bà Trn chăm sóc. Tt c mi vic như v sinh cá nhân, ăn ung, trò chuyn... nhng ngày cui đi ca ông ch có mt mình bà Trn giúp đ.

    Trong lá thư gi con gái trước khi qua đi, người cha viết:

    "Mt mình cha cô đơn trong bnh vin, nhìn nhng người nm cnh có con cháu đến thăm ti tp mà lòng qun đau, mong con gái quá. Con cũng quá giang được 2 ln vào thăm b nhưng ln nào cũng vi. My ngày sau thì cô Trn được c đến làm bo mu cho người cha già này. Trái tim b đã khô héo vì cô đơn và b con cái b mc, con gái ơi".

    3 tháng k t ngày bà Trn được c đến chăm sóc, người cha qua đi. Trước khi ra đi ông đ li di chúc vi li nhn con: "Thi gian qua b đã ngm ra được nhiu điu. Dù sao cũng cm ơn con đã thuê cho b được người bo mu tt. Tin thuê nhà Thượng Hi quá đt, b quyết đnh đ li nhà cho cô Trn tt bng, tin tiết kim ca b không nhiu nhưng đ cho con ly chng và sinh con, gi ch còn hơn 800.000 t lương hưu, đ cho cô nt vy. Con à, lòng hiếu tho ca con ch đáng giá mt t".

    Câu chuyn này sau đó tr thành ch đ được bàn tán rt nhiu ti quc gia đông dân nht thế gii, nơi t l người già sng cô đơn ngày càng nhiu.

    Nhiu người tr cho rng, cách hành x ca người cha không đúng, bi "nước mt chy xuôi", dù con cái thế nào thì cũng là con rut mình, nên b qua mi chuyn mà chp nhn thc tế. "Cô y cũng đã thuê bo mu đến chăm sóc ri. Nếu b công vic đ chăm sóc cha thì ai s nuôi con cô y?", mt đc gi bình lun.

    Thế nhưng nhng người ln tui li có suy nghĩ khác. "Ri nhng người tr s làm b m. Nếu h tiếp tc đi x vi b m mình như vy thì tương lai h cũng s b con cái mình đi x như thế. Tin không th mua được lòng hiếu tho, bo mu chng bao gi có th thay thế được con cái", mt người khác viết.

    Trong khi đó, mt người ph n ln tui khác li k câu chuyn ca mình: "Tôi đã dành c tui thanh xuân đ nuôi đa con trai khôn ln. Khi ln lên, tôi còn bán c nhà ca mình đ giúp con đnh cư ti M và hy vng được sang đó vi con. Thế nhưng mt ngày, con trai gi cho tôi mt lá thư kèm theo 30.000 đôla M. Trong thư nó viết rng nó không mun tôi sang M cùng, và nó cũng tính toán tin mà tôi nuôi nó đến khi trưởng thành vào khong 20.000 đôla M. Gi nó gi thêm coi như tin cám ơn và yêu cu tôi đng làm phin nó na".

    "Tôi b trm cm mt thi gian, nhưng sau đó tôi đã dùng s tin đó đi du lch thế gii. Sau chuyến đi đó tôi nhn ra rng, lòng hiếu tho ca con cái đôi khi là ăn may, nhà được nhà không. Được thì may, còn không được thì bun cũng chng gii quyết vn đ gì. Quan trng là làm mi th đ bn thân vui v là được, vì cuc sng này rt ngn", người ph n viết.

    ------------------------

                            

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH- VĂN HÓA - LÚA CHÍN LÀ CÚI ĐẦU

  •  
    Thanh Nguyen - Sep 28 at 9:14 PM
     
    Subject: Re: “BÔNG LÚA CHÍN LÀ BÔNG LÚA CÚI ĐẦU”
     
    Subject: Fw: “BÔNG LÚA CHÍN LÀ BÔNG LÚA CÚI ĐẦU”
     
     
    Subject: “BÔNG LÚA CHÍN LÀ BÔNG LÚA CÚI ĐẦU”

     
    Inline image
     
    “BÔNG LÚA CHÍN LÀ BÔNG LÚA CÚI ĐẦU”

         Nhớ hồi vợ chồng tôi và hai đứa con nhỏ (một trong hai đứa còn nằm trong bụng mẹ, tháng thứ 6) xuất cảnh đi Mỹ. Vì trường hợp phụ nữ mang thai nên IOM (cơ quan di dân quốc tế) thu xếp cho riêng chúng tôi đi đường bay quá cảnh phi trường Kyoto Nhật Bản thay vì đường ghé Hàn quốc như những gia đình khác cùng đợt hồ sơ, như vậy chúng tôi sẽ được rút ngắn chuyến đi gần nửa ngày. Sự tử tế chu đáo và bất ngờ này của một cơ quan thuộc Liên Hiệp Quốc, ‘người dưng nước lã' hoàn toàn xa lạ, làm tôi cảm động. Tiền mua vé máy bay cho tất cả những di dân diện tị nạn đều do IOM cho vay trước, chúng tôi sẽ trả góp sau khi đã an toàn định cư ở quốc gia mới.

        Gia đình nhỏ chúng tôi ghé đến phi trường Nhật, te tua xơ mướp vì mệt, lết tha lết thếch không giống ai giữa chuyến bay toàn hành khách sang trọng. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối, biết thân biết phận nên chờ cho mọi người ra hết mới dắt díu nhau ra sau cùng. Vậy mà vừa bước ra khỏi cửa máy bay, một tình nguyện viên của IOM, một thanh niên (sinh viên) người Nhật sáng sủa cao ráo, mặc bộ vest rất chỉnh tề, đứng sẵn đó, thấy chúng tôi là gập người chào cung kính. Cầm trên tay tấm giấy lớn ghi tên chúng tôi nhưng thực ra anh ta chẳng cần nữa vì quá dễ nhận ra cái gia đình nghèo vừa rời khỏi đất nước nghèo này.

        Chúng tôi sững người, ngượng nghịu lúng túng trước cái cúi chào đặc biệt của người Nhật lần đầu tiên trên đời mình được nhận. Sau đó anh chàng kính cẩn ân cần, cố đi thật chậm để bà xã tôi không phải vội, dù đôi chân cao ngồng của chàng ta chỉ cần sải một bước là bằng chúng tôi đi ba bước.

        Anh chàng nói tiếng Anh chậm rãi và cố tình chọn những từ dễ đến nỗi đứa dốt sinh ngữ như tôi cũng hiểu ngay. Cái cách anh chàng tế nhị đưa chúng tôi đến nhà vệ sinh và sẵn sàng kiên nhẫn chờ ở ngoài làm tôi càng phục lăn! Nước Nhật giáo dục kiểu gì mà người trẻ của họ tuyệt vời đến thế này nhỉ?

        Rồi anh chàng chậm rãi dẫn chúng tôi đi dọc các hành lang sân bay quốc tế rộng mênh mông để đến cổng chờ chuyến bay đi Mỹ. Tôi nhớ chúng tôi đi bộ gần nửa tiếng mới tới. Cung cách của anh chàng không khác gì đang hộ tống những nhân vật quan trọng. A không, đang ấm áp đón tiếp những người rất thân thiết. Tôi nghĩ người thân ruột thịt cũng không ân cần được đến thế!Đến nơi, anh chàng lại cung kính và áy náy xin lỗi vì bận việc phải đi gấp. Anh chàng nói sẽ gọi điện nhờ một người bạn đến ở với chúng tôi trong 8 tiếng chờ đợi.

        Thì ra anh chàng đã gọi phone nhờ cô người yêu của mình từ hồi nào. Cô ấy đến, cũng là sinh viên, nhỏ nhắn dễ thương, vừa đẹp vừa hiền, đem theo bữa cơm đắt tiền mua ở nhà hàng cùng một giỏ trái cây. Vừa gặp chúng tôi, cô ấy cũng gập người chào rất lễ phép. Tôi lại một lần nữa xúc động khi hiểu ra IOM có đặt sẵn suất thức ăn nhanh ở phi trường cho chúng tôi, nhưng đôi bạn trẻ này muốn đãi 'bà bầu' và hai em bé một bữa chu đáo hơn bằng chính tiền túi của họ.

        Không còn biết nói gì nữa khi nhìn cô gái Nhật dịu dàng dọn bữa ăn vẫn còn nóng ra chiếc băng ghế phi trường, chén đũa đàng hoàng, mời chúng tôi, ngồi 'hầu' bên cạnh chúng tôi với nụ cười luôn nở trên khuôn mặt dễ mến, ân cần hỏi han vợ con tôi.

        Tôi không còn tâm trí đâu mà thưởng thức món ăn. Mỗi một miếng đưa lên miệng là mỗi hạt ngọc hạt vàng! Tôi cảm thấy mình không xứng đáng ngồi đó để được cô bé tiếp đãi như thế này. Tôi xin kiếu, xin được đi lòng vòng để ngắm cái phi trường hiện đại, để trố mắt nhìn cái thế giới khác hẳn thế giới quen thuộc của mình ở quê hương.

        Nói thật, suốt đời còn lại chúng tôi không thể quên sự tử tế và khiêm nhu của hai người bạn trẻ Nhật ấy!

        Con gái đầu của chúng tôi năm đó mới 8 tuổi, nó nói lớn lên, quốc gia đầu tiên con phải đi thăm, trước cả về thăm quê hương Việt Nam, nhất định phải là nước Nhật!

        Gần đây tôi mới biết câu thành ngữ cổ xưa của người Nhật: "Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu".

        Bao thế hệ đi trước của người Nhật đã truyền lại lời dạy đó cho con cháu:

        Một cây lúa khi được mùa, trĩu hạt, thì nó biết cúi đầu. Khi mình đã sung túc thịnh vượng, không được nghếch mặt lên trời tự mãn kiêu căng, nhưng biết cúi mình để kính trọng và yêu thương người khác!

    “Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu” câu châm ngôn của người Nhật Bản

    実(みの)る程頭(ほどあたま)の下(さ)がる稲穂(いな

    ST

    Bạn có thể chia sẻ nếu thấy hay, xin cảm ơn!

    Hoàng Nguyên Vũ.

     

    ------------------------------------------

     
     
     

     
    --