6. Văn Hóa & Gia Đình

VAN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - THƯ GIÁNG SINH

  •  
    Tracy NGuyen <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>
    To:Nguyen Dinh
     
    Dec 30 at 9:35 PM
     



    Lá thư gửi lạc: Ấm áp tình người lễ Giáng Sinh

     

     

    Chiều hôm ấy, hơn một tuần trước lễ Giáng Sinh, bà Ann bước ra sân sau ngôi nhà của hai ông bà để thăm vườn tược mùa đông thì phát hiện một vị khách không mời mà đến. Một quả bong bóng màu đỏ tươi bay là là trong vườn nhà. Bà đi theo cho đến lúc bong bóng bị vướng vào cành cây thông và không bay được nữa.

    Bà Ann đọc thấy hàng chữ trên quả bong bóng: “Merry Christmas!” (Giáng Sinh an lành). Bà cũng trông thấy một phong bì nhỏ buộc vào sợi dây cột quả bóng. Gỡ được sợi dây, cầm trên tay chiếc phong bì, bà đọc được dòng chữ “Gửi đến bố ở trên Thiên Đường”. Bên trong là lá thư, với nét chữ nguệch ngoạc của một đứa trẻ con.

    Bố ơi,

    Con viết thư này để nói với bố là con nhớ bố lắm. Bố vẫn khỏe chứ ạ? Bố nhớ uống thuốc bổ nhé. Mẹ nói với con là ở trên ấy bố vui lắm, có chuyện gì vui bố kể con nghe nhé! Mấy hôm nay trời lạnh quá, có tuyết rơi nữa. Trên bố có lạnh không? Tuần sau là lễ Giáng Sinh rồi, và tháng sau là sinh nhật của bố đấy, bố có nhớ không?

    Con ước gì có bố ở đây. Nếu bố xin về thăm nhà được một ngày, mẹ và con sẽ vui lắm. Con ghi ra đây những món quà mà con thích: giày Nike, khối rubik, bộ đồ chơi lego, bút màu và truyện tranh khủng long. Nếu bố không có đủ tiền thì mua cho con một hay hai thứ cũng được ạ.

    Bố cho con gửi lời thăm bà nội nhé. Nhận được thư này, bố nhớ viết trả lời con, và đặt ở dưới gối của con nghe bố!

    Con yêu bố, yêu mẹ.

    Con trai của bố,

    Ben

    Chúc bố Giáng Sinh vui vẻ trên Thiên Đường.

    Bà Ann lặng người đi. Bà cầm mãi lá thư trên tay, ngẩn ngơ, không biết phải làm gì. Một lúc sau bà cầm quả bong bóng và lá thư trở vào nhà, tìm Dick, ông chồng bà, đưa cho ông xem lá thư gửi lạc địa chỉ. Ông Dick giải quyết nhanh hơn bà tưởng. Ông bảo bà Ann viết thư về địa chỉ người gửi ở Tacoma ghi trên phong bì, báo tin đã nhận được thư này và muốn tiếp xúc với người nhà của cậu bé tên Ben.

    Sau đó hai ông bà bàn bạc với nhau sẽ làm gì nếu liên lạc được với mẹ của cậu bé. 

    Bà Ann mang quả bóng đỏ có hàng chữ “Merry Christmas!” màu vàng vào trước cửa nhà.

    “Ðây là lời chúc Giáng Sinh đến sớm nhất, và cũng sẽ mang đến cho chúng ta những điều may mắn”, ông Dick nói với vợ. Ông nhớ tới cuốn phim The Red Balloon với câu chuyện chiếc bong bóng đỏ kỳ diệu mà ông đã xem và say mê khi còn bé.

    Buổi sáng cùng ngày, ngồi bên cạnh Ben, Kate chăm chú nhìn con trai đang nắn nót viết từng chữ lá thư gửi cho bố.

    “Con muốn viết sao thì viết”, cô nói. “Viết dài dài một chút, bố rất thích đọc thư con”.

    Viết xong, Ben đưa cho mẹ đọc lại. Kate đọc xong, khen con viết thư hay, rồi quay mặt đi không cho Ben nhìn thấy những giọt nước mắt. Cô đưa cho Ben cây bút để viết tên người nhận và địa chỉ người gửi lên phong bì, rồi cho lá thư vào và dán con tem có hình ông già Noel lên bì thư. Xong, cô cuộn tròn phong thư, buộc chặt vào sợi dây của quả bong bóng bay màu đỏ tươi. Ben cầm chặt sợi dây, theo mẹ bước ra khoảng sân trống sau nhà. Cả hai cùng cúi đầu lâm râm cầu nguyện cho lá thư đi nhanh để bố Ben sớm nhận được. Sau đó, hai mẹ con cùng nhau đếm ngược từ 10 đến 1.

    “… 3, 2, 1. Thả sợi dây ra đi, Ben!”.

    Ben buông tay. Quả bong bóng khẽ rùng mình, nghiêng đầu qua trái, qua phải như chào từ biệt mẹ con Ben rồi nhấc mình bay vụt lên như chú chim sổ lồng. Vướng vào một tàn cây cao, quả bóng nhẹ nhàng lách ra, bay tiếp, bay mãi lên không trung. Hai mẹ con ngước mắt dõi theo quả bong bóng đỏ bềnh bồng nơi xa tít, đến lúc chỉ còn một chấm nhỏ li ti trên nền trời xanh mây trắng bao la. Ben đứng nhìn theo, nhìn theo mãi cho đến khi quả bóng bay hoàn toàn mất dấu…

    Chiều nào đi học về Ben cũng hỏi mẹ có tin gì của bố không. Hai ngày sau khi lá thư được gửi đi, Kate nhận được một phong thư với nét chữ lạ, ghi tên người nhận là “Mẹ của cháu Ben”. Cô mở ra đọc. Bức thư ký tên Ann, bảo rằng lá thư của Ben gửi cho bố thay vì bay vào cổng Thiên Ðường thì lại bay lạc vào “Vườn Địa Đàng” của vợ chồng bà ở thành phố Bellevue. Người gửi cho số điện thoại và ngỏ ý muốn được nói chuyện với mẹ của Ben.

    Kate lặng người đi một lúc. Như vậy là ngoài hai mẹ con cô, bây giờ có thêm ít nhất hai người nữa biết được câu chuyện Ben viết thư Giáng Sinh gửi cho bố trên Thiên Ðường.

    Từ Tacoma đến Bellevue, khoảng cách giữa hai thành phố ở Washington, là cuộc hành trình dài gần 40 dặm của quả bong bóng bay, từ lúc được Ben phóng đi cho đến lúc cạn nhiên liệu.

    Nghĩ ngợi một lúc, Kate gọi đến số điện thoại trong lá thư. Bà Ann kể với cô câu chuyện nhận được lá thư như thế nào, và đề nghị với cô về “sáng kiến” của ông chồng mình: ông Dick sẽ thay bố của Ben viết thư trả lời cậu, và hai vợ chồng bà Ann sẽ tìm mua những thứ Ben hỏi xin bố để làm quà Giáng sinh cho cậu.

    “Xin phép cô cho chúng tôi được làm việc này”, bà Ann khẩn khoản, “để mang đến chút niềm vui cho cháu Ben. Cháu sẽ thất vọng nếu thư đi mà chẳng có tin về”.

    Kate còn đang ngần ngừ thì Ann nói tiếp.

    “Nếu cô cho phép, chúng tôi xem cháu Ben như là con trai mình. Chúng tôi cũng từng có đứa con trai, cháu mất vì bệnh, lúc trạc tuổi Ben…”, giọng bà Ann như nghẹn lại. “Cô không phải ngại, những món quà ấy không tốn kém nhiều. Tôi hiểu rằng, nếu chúng tôi không làm việc ấy thì cô cũng sẽ làm thôi. Tuy nhiên, xin cho vợ chồng tôi cái vui ấy, và như thế, tất cả chúng ta đều có được niềm vui trong mùa Giáng Sinh này”.

    Bà Ann đưa mắt nhìn Dick và trao điện thoại cho ông.

    “Quả bong bóng đã bay vào vườn nhà chúng tôi và đậu xuống trái tim tôi”, ông Dick nói.

    Nước mắt Kate muốn ứa ra.

    Câu chuyện tiếp theo, ai cũng đoán được. Hai bà mẹ tìm đến nhau, cùng ngồi gói những phần quà cho Ben, trong lúc ông Dick ngồi hý hoáy viết “lá thư từ Thiên Ðường”.

    Sáng sớm Chủ Nhật, trong lúc Kate đang bày biện hang đá nhỏ và đặt cây thông bên cạnh bàn thờ thì Ben từ phòng ngủ trên lầu chạy xuống, hí hửng khoe với mẹ rằng cậu tìm thấy lá thư của bố ở dưới gối khi vừa ngủ dậy. Hai mẹ con vui mừng ôm chầm lấy nhau và cùng chụm đầu đọc thư của bố gửi cho Ben.

    Thiên Ðường, ngày 24/12/2017

    Ben yêu quý của bố,

    Bố nhận được thư con một ngày trước ngày lễ Giáng Sinh. Hai mẹ con đừng lo cho bố. Ở đây trời ấm áp, mọi chuyện đều ổn cả.

    Cám ơn Ben nhắc bố nhớ ngày sinh nhật của bố. Bố rất vui biết con học giỏi, được phần thưởng. Con cố gắng chăm học và vâng lời mẹ cho mẹ vui, và bố cũng vui nữa Ben nhé.

    Lễ Giáng Sinh năm nay bố vắng nhà, nhưng không hề gì, Thiên Ðường không xa lắm đâu Ben. Bất cứ lúc nào con nghĩ tới bố là bố ở ngay bên cạnh con. Bất cứ lúc nào con chuyện trò với bố hay cầu nguyện, bố đều nghe được cả.

    Còn bây giờ, con hãy nhắm mắt lại, hãy tưởng tượng bố con mình đang ngồi bên nhau cạnh lò sưởi trong ngôi nhà ấm cúng của gia đình mình. Hai bố con cùng hát bài “Người Tuyết ơi, đừng khóc nhé!” mà bố dạy con hát mùa Giáng Sinh năm trước, con còn nhớ chứ? Thật vui phải không Ben?

    Bố đã nhờ ông già Noel mang xuống cho con những món quà con thích. Bố, mẹ và con, chúng ta nhớ nhau trong lời nguyện cầu, Ben nhé!

    Hôn con và mẹ.

    Giáng Sinh an lành nhé, hai mẹ con!

    Bố.

    Ðối với Kate, mọi chuyện xảy đến như là một phép màu. Cô nhớ ông Dick mỉm cười, nói với hai bà mẹ: “Mai đây, đến một lúc nào đó, cháu Ben hiểu ra rằng câu chuyện hôm nay là không có thật, cũng như ông già Noel là không có thật, nhưng rồi cháu sẽ thông cảm với những người lớn về những lời nói dối ngọt ngào”.

    Khi ấy, chỉ còn lại một điều có thật: bố của Ben hiện đang ở trên Thiên Ðường. Ben và mẹ cậu, và những người thân của gia đình cậu vẫn cứ tin như vậy. Sau ngày bố cậu, một cảnh sát viên, hy sinh trong lúc thi hành công vụ, các cô chú là bạn của bố đều nói với Ben rằng: “Trên Thiên Ðường đang cần một người hùng, và bố cháu được chọn”.

    Ðúng như lời ông Dick nói, cả hai gia đình đều có chung niềm vui trong Giáng Sinh này. Người vui nhất là Ben, chưa bao giờ Ben nhận được nhiều quà một lúc đến như thế. Bố không những cho Ben nhiều quà mà còn cho cậu bé giấc ngủ thật êm đềm trong đêm Giáng Sinh. Ben mơ thấy bố ngồi sát bên cậu y như Giáng Sinh năm vừa rồi. Bố cùng hát với Ben, cùng đọc truyện tranh với Ben, cùng chơi đùa với Ben những món đồ chơi bố gửi về cho cậu từ Thiên Ðường.

    Trong mơ, Ben nghe rõ cả tiếng cười của bố, tiếng cười của hai bố con. “Ôi, bố chẳng lúc nào xa con!”. “Thiên Ðường không xa lắm đâu Ben”, bố đã chẳng nói vậy sao? Bố vẫn ở bên Ben trong lời nguyện cầu mỗi đêm của cậu trên giường ngủ.

    “Nhớ nhau trong lời nguyện cầu”, Ben nhớ lời bố dặn.

    Lê Hữu

    Mời quý ACE xem phim ngắn nổi tiếng của Pháp thập niên 60 được người viết nhắc đến ở trên:

    The Red Balloon (Short - 34 Min.)

     

       

    The Red Balloon (Short - 34 Min.)

    Family / Short (1956) 34 minutes ~ Color Original Title: Le ballon rouge ** Winner of the Best Original Screen...

     

     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - SỐNG LỜI CHÚA HÔM NAY

  •  
    Jerome Nguyen Van Noi
     
    Dec 28 at 1:36 AM
     
     

    SỐNG LỜI CHÚA HÔM NAY

    LỄ ĐỨC MA-RI-A MẸ THIÊN CHÚA NĂM (01/01/2020)

    NGÀY THẾ GIỚI HÒA BÌNH

    (Ds 6,22-27; Gl 4, 4-7; Lc 2, 16-21)

     

    I. DẪN VÀO PHỤNG VỤ

    Hội Thánh mừng Lễ Đức Ma-ri-a, Mẹ Chúa Trời vào ngày đầu năm dương lịch, cũng là ngày Thế Giới Hòa Bình. Công Đồng Vatican II đã dành chương VIII của Hiến Chế tín lý về Giáo Hội là “Ánh Sáng Muốn Dân” (Lumen Gentium) để xác định và triển khai chân lý “Đức Ma-ri-a trong Mầu Nhiệm Chúa Ki-tô và Giáo Hội.”  Công Đồng công bố:

    “… Khi sứ thần truyền tin, Ðức Nữ Trinh Ma-ri-a đã đón nhận Ngôi Lời Thiên Chúa trong tâm hồn và thân xác, và đem sự sống đến cho thế gian. Ngài được công nhận và tôn kính là Mẹ thật của Thiên Chúa và của Ðấng Cứu Thế. Ðược cứu chuộc cách kỳ diệu hơn nhờ công nghiệp Con Ngài và hiệp nhất mật thiết và bền chặt với Con, Ðức Ma-ri-a đã lãnh nhận sứ mệnh và vinh dự cao cả là được làm Mẹ Con Thiên Chúa, do đó làm ái nữ của Chúa Cha và cung thánh của Chúa Thánh Thần. Nhờ lãnh nhận ân sủng vô cùng cao quí này, Ngài đã trổi vượt mọi tạo vật trên trời dưới đất. Nhưng đồng thời, vì thuộc dòng dõi A-đam, Ngài cũng liên kết với tất cả mọi người cần được cứu rỗi; hơn nữa, "Ngài thật là Mẹ các chi thể (của Chúa Ki-tô)... vì đã cộng tác trong đức ái để sinh ra các tín hữu trong Giáo Hội là những chi thể của Ðầu ấy". Vì thế, Ngài cũng được chào kính như chi thể của Giáo Hội tối cao và độc nhất vô nhị, cũng như mẫu mực và gương sáng phi thường của Giáo Hội trên phương diện đức tin và đức ái. Và Giáo Hội Công Giáo, được Chúa Thánh Thần chỉ dạy, dâng lên Ngài tình con thảo, như đối với một người Mẹ rất dấu yêu” (LG 53).

    Hiệp thông cùng Hội Thánh khắp nơi nơi, chúng ta mừng Lễ Đức Ma-ri-a, Mẹ Thiên Chúa và cầu nguyện cho thế giới được hòa bình, thịnh vượng, yêu thương và hòa giải.

     
    II. LẮNG NGHE LỜI CHÚA TRONG BA BÀI THÁNH KINH

    2.1 Lắng nghe Lời Chúa trong bài đọc 1 (Ds 6,22-27): "Họ sẽ kêu cầu danh Ta trên con cái Israel và Ta sẽ chúc lành cho chúng" Chúa phán cùng Mô-sê rằng: "Hãy nói với A-a-ron và con cái nó rằng: Các ngươi hãy chúc lành cho con cái Is-ra-el; hãy nói với chúng thế này: 'Xin Chúa chúc lành cho con, và gìn giữ con. Xin Chúa tỏ nhan thánh Chúa cho con, và thương xót con. Xin Chúa ghé mặt lại cùng con, và ban bằng yên cho con'. Họ sẽ kêu cầu danh Ta trên con cái Israel, và Ta sẽ chúc lành cho chúng".

     

    2.2 Lắng nghe Lời Chúa trong bài đọc 2 (Gl 4,4-7): "Thiên Chúa đã sai Con Ngài sinh hạ bởi người phụ nữ" Anh em thân mến, khi đã tới lúc thời gian viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con Ngài sinh hạ bởi người phụ nữ, sinh dưới chế độ Luật, để cứu chuộc những người ở dưới chế độ Luật, hầu cho chúng ta được nhận làm dưỡng tử. Sở dĩ vì anh em được làm con, Thiên Chúa đã sai Thần Trí của Con Ngài vào tâm hồn chúng ta, kêu lên rằng: "Abba!", nghĩa là "Lạy Cha!" Thế nên, bạn không còn phải là tôi tớ, nhưng là con; mà nếu là con, tất bạn cũng là người thừa kế, nhờ ơn Thiên Chúa.

     

    2.3 Lắng nghe Lời Chúa trong bài Tin Mừng (Lc 2,16-21): "Họ đã gặp thấy Ma-ri-a, Giu-se và hài nhi... và tám ngày sau người ta gọi tên Người là Giê-su"

    Khi ấy, các mục tử ra đi vội vã đến thành Bê-lem, và gặp thấy Ma-ri-a, Giu-se và hài nhi mới sinh nằm trong máng cỏ. Khi thấy thế, họ hiểu ngay lời đã báo về hài nhi này. Và tất cả những người nghe, đều ngạc nhiên về điều các mục tử thuật lại cho họ.

    Còn Ma-ri-a thì ghi nhớ tất cả những việc đó và suy niệm trong lòng. Những mục tử trở về, họ tung hô ca ngợi Chúa về tất cả mọi điều họ đã nghe và đã xem thấy, đúng như lời đã báo cho họ.

    Khi đã đủ tám ngày, lúc phải cắt bì cho con trẻ, thì người ta gọi tên Người là Giê-su, tên mà thiên thần đã gọi trước khi con trẻ được đầu thai trong lòng mẹ.

     

    III. KHÁM PHÁ CHÂN DUNG VÀ SỨ ĐIỆP LỜI CHÚA TRONG BA BÀI THÁNH KINH

    3.1 Chân Dung của Thiên Chúa (Chúa là ai?)

    Trong ba bài Sách Thánh hôm nay chúng ta khám phá Thiên Chúa là:

    - Đấng đã truyền cho Ông Mô-sê để Ông này nói lại với ông A-ha-ron và con cái ông này, những lời/công thức chúc lành đẹp lòng Thiên Chúa và vui lòng con cái Ít-ra-em.

    - Đấng đã dùng lời nói và ngòi bút của Thánh Phao-lô mà giảng dậy cho các Ki-tô hữu và nhân loại biết tại sao Thiên Chua (Cha) sai Con Một Người xuống thế gian: để giúp loài người được trở thành con cái Thiên Chúa.

    - Là Hài Nhi Giê-su (và Cha Mẹ Ngài là Thánh Giu-se và Mẹ Ma-ri-a) mà các người chăn chiên được phúc gặp tại Bê-lem. Hài Nhi Giê-su ấy đã được cắt bì theo Luật Mô-sê để trở thành con dân của Ít-ra-en.

     

    3.2 Sứ điệp hay Giáo Huấn của Lời Chúa (Chúa dậy gì hay Chúa muốn chúng ta làm gì?)

    Qua ba bài Sách Thánh hôm nay, giáo huấn hay sứ điệp của Lời Chúa là cách hành động của Đức Ma-ri-a và các người chăn chiên:

    * Ma-ri-a thì ghi nhớ tất cả những việc đó và suy niệm trong lòng.

    * Những mục tử trở về, họ tung hô ca ngợi Chúa về tất cả mọi điều họ đã nghe và đã xem thấy, đúng như lời đã báo cho họ.

     

    IV. SỐNG VỚI CHÚA VÀ THỰC THI SỨ ĐIỆP CỦA NGƯỜI

    4.1 Sống với Thiên Chúa là Chúa Cha quyền năng và yêu thương trong kế hoạch quan phòng khôn ngoan của Người và trong cách giáo dục dân Ít-ra-en cách tinh tế và sâu sắc.

    Sống với Thiên Chúa là Chúa Giê-su Hài Nhi sinh ra ở Bê-lem mang theo một sứ mạng cao cả là giúp loài người trở thành con Thiên Chúa. Hài Nhi ấy là con của Thánh Giu-se và Đức Ma-ri-a và đã gia nhập dân riêng Chúa qua việc cắt bì theo Luật Mô-sê.

     

    4.2 Thực thi Ý Chúa hay Giáo Huấn của Chúa là hành động như Đức Ma-ri-a và các người chăn chiên:

    * Ma-ri-a thì ghi nhớ tất cả những việc đó và suy niệm trong lòng.

    * Những mục tử trở về, họ tung hô ca ngợi Chúa về tất cả mọi điều họ đã nghe và đã xem thấy, đúng như lời đã báo cho họ.

    tức biết suy niệm về những kỳ công mà Thiên Chúa đã thực hiện 

    và biết kể về Hài Nhi Giê-su sinh ra ở Bê-lem cho những người chung quanh.

     

    V. CẦU NGUYỆN CHO THẾ GIỚI VÀ HỘI THÁNH

    5.1 «Nguyện Đức Chúa chúc lành và gìn giữ anh (em)! Nguyện Đức Chúa tươi nét mặt nhìn đến anh (em) và dủ lòng thương anh (em)! Nguyện Đức Chúa ghé mắt nhìn và ban bình an cho anh (em)!» Trong ngày đầu năm mới 2020, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho mọi người, mọi quốc gia, dân tộc chân thành mong ước cho nhau được Thiên Chúa chúc lành và ban phước và được hòa bình, thịnh vượng trong cuộc sống!

    Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con! 

     

    5.2 «Nhưng khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con mình tới, sinh làm con một người đàn bà, và sống dưới Lề Luật, để chuộc những ai sống dưới Lề Luật, hầu chúng ta nhận được ơn làm nghĩa tử» Trong ngày đầu năm mới 2020, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô, cho các Hồng Y, Giám Mục, Linh Mục, Phó Tế, Tu Sĩ Nam Nữ và Giáo Dân để mọi thành phần Dân Chúa cảm nghiệm cách sâu sắc ơn làm nghĩa tử của Thiên Chúa và chia sẻ ơn ấy cho người khác.

    Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con! 

     

    5.3 «Bà Ma-ri-a thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng.»

    Trong ngày đầu năm mới 2020, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho mọi giáo dân thuộc cộng đoàn giáo xứ chúng ta biết suy gẫm về những hồng ân mà Thiên Chúa đã ban cho cá nhân và gia đình mình.

    Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con! 

     

    5.4 «Các người chăn chiên ra về, vừa đi vừa tôn vinh ca tụng Thiên Chúa, vì mọi điều họ đã được mắt thấy tai nghe, đúng như đã được nói với họ.»

    Trong ngày đầu năm mới 2020, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho có nhiều người được nghe kể về Chúa Giê-su Hài Nhi sinh ra ở Bê-lem, để họ được ơn bình an của Trời!

    Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con! 

     

    Sàigòn ngày 28/12/2019

    Giêrônimô Nguyễn Văn Nội.                             

     

     ------------------------------------

     
     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - THIÊN KIM TIỂU THƯ

  •  
    Hung Dao
     
    Dec 16 at 12:17 AM
     
     
     
     
     
    Subject: VAN HOA :Vì sao thời xưa các cô gái được gọi là ‘Thiên kim tiểu thư’
     

    Vì sao thời xưa các cô gái được gọi là ‘Thiên kim tiểu thư’

     
    .
     

    Người hiện đại chúng ta thường quen gọi những cô gái chưa lập gia đình con nhà quyền quý bằng danh từ “Thiên kim tiểu thư”, nhưng hóa ra, ban đầu đây là từ dùng để chỉ trang nam tử có khả năng siêu việt hơn người.Vậy từ khi nào “thiên kim” lại trở thành danh từ dùng để chỉ các tiểu thư khuê các? Liên quan tới nó có một câu chuyện khá thú vị.

    Nguồn gốc của danh từ “thiên kim”

    Nguồn gốc của danh từ “thiên kim”
     

    Từ “thiên kim” xuất hiện lần đầu tiên trong cuốn Nam sử. Văn học gia nổi tiếng nhà Lương vào thời Nam Triều là Tạ Trang (421 -466) có người con trai tên Tạ Phỉ (441-506). Cậu bé tư chất thông minh từ thủa nhỏ, nên được cha yêu mến thường đưa đi ra ngoài cùng. Tuy mới mười tuổi, cậu đã có thể xuất khẩu thành thơ.

    Lần nọ, cậu bé được đi theo cha du ngoạn cùng Hoàng đế ở Thổ Sơn. Trong lúc dạo chơi, Hoàng đế nghe nói Tạ Phỉ rất có tài, liền bảo cậu ngay tại chỗ ấy hãy viết một bài thơ.

    Tạ Phỉ múa bút một cái liền viết xong bài thơ. Hoàng đế rất đỗi kinh ngạc: “Cậu bé này thật đúng là thần đồng”. Tể tướng Vương Cảnh Văn (413-472) đứng bên cạnh cũng chúc mừng Tạ Trang: “Con trai ông xứng đáng được gọi là thần đồng, sau này nhất định sẽ trở thành người thành đạt”.Tạ Trang nghe xong những lời ấy, thấy mừng rỡ và vô cùng tự hào hãnh diện, ông vỗ vào lưng của con trai và nói: “Thật đúng là thiên kim của nhà ta!”.

    Sau này lớn lên, quả thật cậu bé không chỉ trở thành nhà văn nổi tiếng, còn làm đến chức quan Thượng thư lệnh. Mấy trăm năm sau kể từ đó, từ “thiên kim” vẫn luôn được dùng để hình dung trang nam tử xuất chúng hơn người, tài đức vẹn toàn.

    Thiên kim là gì?

    Từ “thiên kim” (Ngàn vàng) thực ra bắt nguồn từ đơn vị tiền tệ thời cổ đại. Vào 2.000 năm trước, triều đại nhà Tần quy ước 1 Dật bằng 1 Kim (Dật là đơn vị chủ yếu thời cổ đại. 1 dật = 22 hoặc 24 lượng). Đến thời nhà Hán quy ước rằng một cân vàng là một kim.

    Thời Tần Hán, kim phần lớn là chỉ đồng thau. Thời ấy, từ thiên kim được hiểu là đồng thiên kim. Người đời sau dùng từ thiên kim để biểu đạt sự quý giá, giá trị, như “một lời nói đáng giá ngàn vàng”, “một vật ngàn vàng”, “một chữ ngàn vàng”, “bát cơm ngàn vàng”… Những từ này đều là để nói lên giá trị của những thứ ấy.

    Trong quan hệ xã hội, dần dần, người ta gọi các cô gái chưa lấy chồng con nhà quyền quý là “thiên kim tiểu thư” (cô gái ngàn vàng) để biểu thị sự tôn trọng. Nhưng đến ngày nay cách gọi này là phổ biến chung cho tất cả các cô gái chưa lấy chồng.

     
     
    Truyền thuyết Thiên kim tiểu thư

    Thiên kim tiểu thư được dùng để hình dung về người con gái bắt đầu từ triều đại nhà Nguyên. Trong tạp kịch Tiết Nhân Quý vinh quy cố lý có đoạn: “Ta là một cô gái thứ dân, cô là thiên kim tiểu thư con nhà quan lại”. Trong các tiểu thuyết vào đời nhà Minh, Thanh trở về sau, các cô gái con nhà giàu có thường được gọi là “thiên kim”. Cũng từ đó, “thiên kim tiểu thư” được dùng cho đến ngày nay. Liên quan đến từ thiên kim tiểu thư còn có một truyền thuyết được viết trong Ngô Việt xuân thu như sau:

    Vào khoảng năm 528 TCN, Sở Bình Vương nghe lời sàm tấu, tịch thu toàn bộ tài sản và giết chết hơn 300 người nhà của đại tướng Ngũ Xa (Cha của Ngũ Tử Tư), duy chỉ có Ngũ Viên (Ngũ Tử Tư) là may mắn thoát nạn.

    Ngũ Tử Tư tìm đường trốn sang biên giới nước Ngô, bị quân lính rượt đuổi đến bờ sông Lật Thủy. Lúc ấy, Ngũ Tử Tư bụng đói cồn cào nhìn thấy một người thiếu nữ giặt lụa bên bờ sông, liền đi đến xin miếng cơm ăn.

    Người thiếu nữ giặt lụa này nhìn người đàn ông ăn xin, dù gương mặt mỏi mệt, nhưng giữa hai hàng chân mày lại lộ ra một luồng hào khí anh hùng. Biết ông không phải là người tầm thường, cô gái liền đem cơm thừa và nước canh cho ông lót dạ, rồi chỉ cho Ngũ Tử Tư biết con đường thông đến nước Ngô.

    Ngũ Tử Tư đi được một đoạn liền quay đầu lại nhìn một cái, thấy cô gái giặt lụa vẫn đứng ở chỗ cũ, trong lòng nghi hoặc, liền quay người lại. Cô gái biết tâm ý của ông, bèn nói: “Tôi là một cô gái chưa chồng, trò chuyện với người đàn ông xa lạ, lại cho ông cơm ăn, vốn đã là không hợp với lễ nghi rồi, tôi vốn dĩ cũng đã không còn mặt mũi nào để sống trên đời này nữa, sau khi tôi chết rồi, hành tung của ông cũng sẽ không bị tiết lộ”. Nói xong, cô gái liền nhảy xuống sông Lật Thủy.Ngũ Tử Tư thấy tình cảnh ấy, đau xót không thôi. Ông cắn đứt ngón tay, viết huyết thư trên đá: “Nàng giặt lụa, ta ăn xin, ta bụng no, nàng thân chìm. Mười năm sau, nghìn vàng báo ân”. Về sau, Ngũ Tử Tư làm tới Tướng quốc nước Ngô. Ngô vương dẫn theo đội quân tinh nhuệ tiến công đánh nước Sở. Năm 506 TCN, Ngũ Tử Tư “đào mộ của Sở Bình Vương, đánh vào thi thể ba trăm roi”.

    Sau khi Ngũ Tử Tư trả được thù lớn, lại nghĩ đến việc báo ân, nhưng khổ nỗi không biết địa chỉ nhà của cô gái ở đâu. Thế là Ngũ Tử Tư đã đem nghìn vàng thả xuống nơi mà cô gái nhảy sông ngày trước, còn cô được người đời gọi là “thiên kim tiểu thư”.

    Kiên Định

     

     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - NHỮNG CHỮ PHẢI NHỚ

  •  
    Hung Dao
     
    Dec 27 at 2:32 PM
     
     
     
     
    Subject: VAN HOA :14 chữ quý báu trong đời, người thông minh nhất định phải nhớ
     

    14 chữ quý báu trong đời, người thông minh nhất định phải nhớ

    image.png
     
     
     
     

    Chúng ta có lúc cảm thấy rối bời, làm thế nào để đối nhân xử thế trong cuộc sống vội vã này? Dưới đây là 7 từ vựng triết lý kinh điển tu thân dưỡng tính, chỉ 14 chữ, nhưng cả đời học cũng không hết.

    Xin lỗi

    Nho gia giảng “Kẻ biết mình thì không oán người”, hay “Bậc quân tử trách bản thân, kẻ tiểu nhân trách người khác”, học được xin lỗi là đã đạt tầng thứ cao của người quân tử rồi.

    Bất cứ việc gì, trước tiên hãy tìm nguyên nhân từ bản thân mình, chứ không lấy người khác làm lý do. Xin lỗi vì lỗi lầm của người khác, không chỉ là một cảnh giới tinh thần, còn là một cảnh giới nhân sinh.

    Phật gia giảng, Phật tại tâm, tu Phật chính là tu cái tâm mình. Trước lỗi lầm của người khác, tự soi bản thân mình xem còn có khởi cái tâm bực tức, oán trách, hay hả hê không, thấy tâm mình còn bất thiện không, sẽ tìm ra điểm tu chưa tốt, nên xin lỗi vậy. Cứ như vậy không ngừng hoàn thiện mình sẽ dần đạt đến cảnh giới của bậc Giác giả.

    Chuyên nhất

    Trong cuộc sống, bất kể là tình yêu hay là công việc, cần phải có đức tính chuyên nhất, không cho phép bất kỳ cặn bã nào lẫn vào trong đó. Tất cả mọi việc chuyên nhất mới là bức tranh đẹp nhất, là mỹ tửu thơm ngon nhất chốn nhân gian.

    Chúng ta đôi khi đứng núi này trông núi nọ, bắt cá hai tay, rốt cuộc xôi hỏng bỏng không. Khi chuyên tâm, toàn tâm toàn ý vào một việc, chúng ta sẽ hoàn thành tốt nhất, nhanh nhất, lúc đó lại có thể bắt đầu việc khác. Chuyên nhất là cách làm thông minh nhất, hiệu quả cao nhất.

    Tối giản

    Vạn thế dài dằng dặc, cái gì là đẹp nhất? Sự vật hiện tượng biến đổi khôn lường, chỉ hiển hiện ra cái kỳ lạ trong chớp mắt. Nhưng cái đẹp của sự tối giản, vạn cổ chẳng suy chuyển. “Thượng thiện nhược thủy” (Cái thiện cao nhất như nước), gương mặt tràn trề ánh sáng ấm áp, trong lòng thuần tịnh, là cảnh giới cao nhất của nhân sinh.

    Đại Đạo chí giản chí dị (Đại Đạo đơn giản nhất, dung dị nhất). Chúng ta do không nắm được Đại Đạo (đường lớn), cứ đi theo các con đường nhỏ, ngõ hẹp, nên thường phức tạp hóa, rườm rà hóa vấn để. Cũng bởi vậy mà tự mình trói buộc tư tưởng bằng những tri thức phức tạp, lại cứ lầm tưởng là cao siêu lắm.

    Khí chất

    Không cứ có địa vị là có khí chất, khí chất là cái áo của tấm lòng.

    Khi nội tâm thuần thiện, tu tâm thủ đức, thì biểu hiện ra ngoài vẻ trang trọng. Người xưa nói “Đức cao vọng trọng” là như vậy.  

    Cuốn hút không được xây dựng bằng tiền tài, mà là nhờ bản thân nội tại của hàm dưỡng.

    Người có hàm dưỡng luôn giữ được cái tâm bình lặng trước mọi sóng gió cuộc đời, có sức cuốn hút với mọi người. Họ tựa như bến cảng an toàn cho tàu thuyền neo đậu tránh giông bão cuộc đời.

    Điềm đạm

    Điềm đạm, không phải là vẻ bề ngoài giả tạo mà ra, mà là sự thể hiện của khí chất.

     

    image.png

    Người điềm đạm như đầm nước tĩnh, chẳng điều gì làm cho nổi sóng, chẳng việc gì động đến cái tâm họ được. Phải trải qua khổ công ma luyện tâm tính giữa dòng đời ô trọc rất lâu dài mới có thể đạt đến được. Đây cũng là cảnh giới của bậc đắc Đạo.

    Tha thứ

    “Phong lai sơ trúc,
    Phong khứ nhi trúc bất lưu thanh.
    Nhạn quá hàn đàm,
    Nhạn khứ nhi đàm vô lưu ảnh.
    Thị cố quân tử sự lai nhi tâm thỉ hiện
    Sự khứ nhi tâm tùy không”.

    Dịch:

    Gió qua lay trúc
    Gió đi rồi nhưng không lưu luyến âm thanh
    Nhạn lướt mặt hồ
    Nhạn đi mà hồ không nắm bắt hình ảnh
    Người quân tử cũng vậy
    Việc xảy ra tâm mới tiếp xử
    Việc qua rồi, tâm lại thảnh thơi.

    (Trích từ “Thái căn đàm” – Tác giả Hồng Tự Thành)

    Tha thứ người khác thì khoáng đạt, tha thứ bản thân thì nhẹ lòng. Có lúc, chúng ta muốn tha thứ một người, nhưng không phải thực sự mong muốn tha thứ người đó, mà là không muốn bị mất người đó.

    Tha thứ người khác thì khoáng đạt, tha thứ bản thân thì nhẹ lòng 

    Sự va vấp giữa người với người là không tránh khỏi, người rộng lượng bao dung, biết buông bỏ, thì mới biết tha thứ, mới giữ được lòng luôn thảnh thơi.***

    14 điều trên tuy đơn giản nhưng có lẽ chúng ta học và vận dụng cả đời cũng không hết. Đối với một số điều, bạn phải bỏ ra rất nhiều như công sức, chất xám, thời gian và đôi khi còn phải trải qua đau khổ, mệt mỏi, thất vọng để lĩnh hội. Đến lúc ấy bạn sẽ thấy mình muốn trưởng thành cần phải học rất nhiều điều từ cuộc sống.

    Cuộc sống xung quanh ta đều thay đổi mỗi ngày. Tạo hoá ban cho tất cả các sinh mệnh đều có giá trị riêng, chỉ là bạn chưa biết đến giá trị thực của nó nên bỏ qua. Hãy quan sát mọi thứ xung quanh và học hỏi từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Cuộc sống chính là người thầy giỏi nhất cho tất cả chúng ta.

    -------------------------------

     

     

VĂN HÓA VÀ DIA ĐÌNH - SACH QUỐC NGỮ ĐẦU TIÊN

  •  
    Kim Vu <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>
    To:Tin Yeu Group,Leha Tran,This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.,This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.,Tuấn Nguyễn Anh
     
    Dec 3 at 11:08 AM
     
     


    Sent from my iPhone

    Begin forwarded message:

    From: Nha Pham <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>
    Date: December 2, 2019 at 7:20:24 AM PST
    To: Co Bao <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>, Dung Trinh <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>, Huong Nguyen <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>, Kim Vu <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>
    Subject: Fwd: Fw:  Nhà thờ Mằng Lăng nơi lưu giữ cuốn sách quốc ngữ đầu tiên của nước Việt Nam của cha Alexandre de Rhodes

     

    ---------- Forwarded message ---------
    From: Nha Pham <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>
    Date: Mon, Dec 2, 2019 at 6:45 AM
    Subject: Fwd: Fw: Nhà thờ Mằng Lăng nơi lưu giữ cuốn sách quốc ngữ đầu tiên của nước Việt Nam của cha Alexandre de Rhodes
    To: Family Bo Gia <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>



    ---------- Forwarded message ---------
    From: Tien Nguyen <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>
    Date: Mon, Dec 2, 2019 at 3:06 AM
    Subject: Fwd: Fw: Nhà thờ Mằng Lăng nơi lưu giữ cuốn sách quốc ngữ đầu tiên của nước Việt Nam của cha Alexandre de Rhodes
    To:

     
     Nhà thờ Mằng Lăng nơi lưu giữ cuốn sách quốc ngữ đầu tiên của nước Việt Nam của cha Alexandre de Rhodes
     


     


    Trong nhà thờ Mằng Lăng ở Phú Yên còn lưu trữ cuốn sách đầu tiên in bằng chữ quốc ngữ của Linh mục Alexandre de Rhodes.
    ➥ Trong nhà thờ Mằng Lăng ở Phú Yên còn lưu trữ cuốn sách đầu tiên in bằng chữ quốc ngữ của Linh mục Alexandre de Rhodes.

     
    Nhà thờ Mằng Lăng nơi lưu giữ cuốn sách quốc ngữ đầu tiên của nước Việt Nam của cha Alexandre de Rhodes

    Nhà thờ Mằng Lăng nơi lưu giữ cuốn sách quốc ngữ đầu tiên của nước Việt Nam của cha Alexandre de Rhodes

    Nhà thờ Mằng Lăng nơi lưu giữ cuốn sách quốc ngữ đầu tiên của nước Việt Nam của cha Alexandre de Rhodes

    Nhà thờ Mằng Lăng nơi lưu giữ cuốn sách quốc ngữ đầu tiên của nước Việt Nam của cha Alexandre de Rhodes

    Nhà thờ Mằng Lăng nơi lưu giữ cuốn sách quốc ngữ đầu tiên của nước Việt Nam của cha Alexandre de Rhodes

    Nhà thờ Mằng Lăng nơi lưu giữ cuốn sách quốc ngữ đầu tiên của nước Việt Nam của cha Alexandre de Rhodes

    Nhà thờ Mằng Lăng nơi lưu giữ cuốn sách quốc ngữ đầu tiên của nước Việt Nam của cha Alexandre de Rhodes

    Nhà thờ Mằng Lăng (xã An Thạch, huyện Tuy An, Phú Yên) nằm trong khuôn viên rộng 5.000 m2 giữa vùng núi rừng. Nhà thờ được xây dựng từ năm 1892 nhưng phải 15 năm sau mới khánh thành.

    Cách đây hơn 100 năm, khu vực An Thạch mọc rất nhiều cây mằng lăng. Hiện dấu vết khu rừng mằng lăng ấy không còn, nhưng ngôi nhà thờ vào thời điểm ấy đã được đặt tên theo loại cây quý này.

    Nhà thờ xây theo kiến trúc Gothic với nhiều hoa văn trang trí. Hai bên nhà thờ có hai lầu chuông, chính giữa là thập tự giá nay vẫn còn nguyên vẹn.

    Toàn bộ nhà thờ sơn màu xanh xám trải qua hơn trăm năm tồn tại.

    Ở khuôn viên, từ năm 2008 có một hang đá được xây dựng làm nơi lưu trữ, trưng bày những hình ảnh, dấu tích... về quá trình phát triển của nhà thờ.

    Đặc biệt, trong hang đá còn lưu trữ cuốn sách “Phép giảng tám ngày” (tựa Latinh: “Catechismus”) của Linh mục Alexandre de Rhodes được in tại Roma năm 1651. Đây là cuốn sách chữ quốc ngữ đầu tiên của Việt Nam.

    Linh mục Alexandre de Rhodes là một nhà truyền giáo và nhà ngôn ngữ học người Pháp. Trong quãng thời gian dài sống ở Việt Nam, ông đã góp phần quan trọng vào việc hình thành chữ quốc ngữ.

    Cuốn giáo lý này được in song ngữ bằng tiếng Latin (bên trái) và chữ quốc ngữ sơ khai (bên phải). Đây là một tác phẩm văn xuôi, phản ánh văn ngữ và ghi lại cách phát âm của tiếng Việt vào thế kỷ 17.

    Bìa và một trang của quyển giáo lý “Phép giảng tám ngày”.

    Bìa và một trang của quyển giáo lý “Phép giảng tám ngày”.

    Bìa và một trang của quyển giáo lý “Phép giảng tám ngày”.
    ➥ Bìa và một trang của quyển giáo lý “Phép giảng tám ngày”.

    Đến nay, cuốn sách vẫn được bảo quản cẩn thận tại khu vực hang đá của nhà thờ. Bao bọc quanh nhà thờ là những lối vào hình mái vòm, trông như những búp măng.

    Bên trong giáo đường rộng lớn, sự thay đổi sau hơn trăm năm là trần gỗ nay không còn kiểu mái vòm đặc trưng của kiến trúc Gothic. Nguyên nhân là trận bão năm 1924, khiến trần bị sập, khi làm lại phải cho hạ mái xuống và được làm phẳng như hiện nay.

    Quanh giáo đường được sơn tông màu trắng chủ đạo với những họa tiết chạm trổ tinh xảo trên những cánh cửa, mái vòm, trần nhà... của nhà thờ.

    So với các công trình nhà thờ nổi tiếng ở Việt Nam như nhà thờ Đức Bà (TP HCM), Phú Nhai (Nam Định), Trà Cổ (Quảng Ninh), Con Gà (Đà Lạt)... thì quy mô của nhà thờ Mằng Lăng nhỏ hơn và nội thất giản tiện hơn. Dù vậy, nhà thờ trăm tuổi này thật sự là một địa chỉ khó bỏ qua với lữ khách khi dừng chân ở tỉnh Phú Yên