6. Văn Hóa & Gia Đình

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - NGƯỜI CAO TUỔI VỚI...GIA ĐÌNH

NGƯỜI CAO TUỔI VỚI ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH

Trong chu kỳ của cuộc sống, người cao niên thường trở lại giai đoạn phải lệ thuộc vào gia đình như đã lệ thuộc vào cha mẹ trong tuổi ấu thơ. Đó là vì khi tới tuổi cao, khả năng làm việc của họ giảm bớt, lại có thể nẩy sinh ra một số bệnh liên hệ tới tuổi già, khiến họ mất khả năng tự túc, tự tồn, thậm chí mất cả khả năng hiểu biết.

Đây là một vấn đề mà các xã hội Đông và Tây có giải pháp khác nhau mặc dầu có chung một mục tiêu là giúp đỡ người già trong giai đạn khó khăn nhất cuả đời họ.

Xin lần lượt xét về tình trạng người già trong hai xã hội này.

 

Xã hội Tây Phương

Tại các xã hội Tây phương, điạ vị người già tùy thuộc vào khả năng kiểm soát tài chánh. Khi có khả năng này, người già không lo bị sống cô đơn với các chứng bệnh kinh niên. Họ có thể thuê mướn những chuyên viên y tế để chăm sóc tại gia hoặc lựa chọn lối sống tập thể trong các cơ sở chuyên chăm sóc người già với đầy đủ tiện nghi y tế, vật chất.

Nhưng đó cũng là thiểu số. Còn phần đông người già với hạn hẹp tài chánh phải nhờ vả hoặc gia đình thân thích hoặc các cơ quan chính phủ, cơ sở cộng đồng, các tổ chức từ thiện.   

 

Tại các quốc gia kỹ nghệ cao, như Hoa kỳ chẳng hạn, nhu cầu công ăn việc làm đã khiến gia đình phân cách, trái ngược với tình trạng các gia đình sinh sống gần gũi  nhau trong các trang trại lớn vào đầu thế kỷ 20. Do đó, đa số người già thường sống cô đơn trong ngôi  nhà mà họ đã tạo lập từ thuở trung niên. Con cái họ thường là ở xa, có khi cách cả hàng ngàn cây số.

Thêm vào đó, đa số người già ở đây đều trải qua nhiều cuộc hôn nhân trong đời, rất ít người sống cùng với người phối ngẫu ban đầu. Con cái nhiều dòng, con ông con bà, con chúng ta, khó có sự đoàn kết trong tình máu mủ ruột thịt.

 

Nhận thức được sự khó khăn này, chính phủ  Mỹ đã lập ra chương trình An Sinh Xã Hội, chương trình chăm sóc y tế miễn phí cho người già từ 65 tuổi sắp lên. Chính phủ còn trợ cấp cho các chương trình giúp đỡ người già do các cộng đồng địa phương thực hiện. Các cộng đồng này điều hành nhiều trung tâm cao niên, cung cấp bữa ăn trưa với giá rẻ cho người già, cung cấp vài dịch vụ y tế căn bản như khám sức khoẻ, đo huyết áp, khám mắt, thử đường, cholesterol trong máu. Nhiều trung tâm còn tổ chức các cuộc giải trí lành mạnh, như thể dục thể thao, đi bộ, bơi lội, đi xe đạp v.v.

Các trung tâm cao niên  này đã tạo ra một môi trường làm vơi bớt nỗi cô đơn của họ.Các bữa cơm tập thể cũng cung cấp cho họ những chất dinh dưỡng căn bản hàng ngày.

Một cuộc khảo sát về ích lợi của bữa ăn tập thể đối với người cao niên cho thấy họ có khả năng hấp thụ nhiều chất dinh dưỡng hơn người già dùng bữa ăn cô độc ở nhà. Có thể đây cũng là một yếu tố tâm lý chứng minh người già cần một môi trường gia đình hay đoàn thể để tâm hồn được ổn định, đưa đến sự cải thiện các chức năng cơ thể.

Tóm lại, ở Mỹ người già có thể vừa trông cậy vào sự giúp đỡ của gia đình vừa dựa vào sự trợ giúp cuả chính phủ và cộng đồng xã hội.

         Người già ở Việt Nam

Ở các xã hội Đông phương như Việt Nam chẳng hạn, người già căn bản đều nương tựa vào gia đình trong giai đoạn chót của cuộc đời. Xã hội Việt Nam chưa có những chương trình giúp đỡ người già hoặc có những trung tâm cao niên có tổ chức như ở Mỹ.

May mắn thay, người Việt Nam có truyền thống hiếu thảo  đối với ông bà cha mẹ. Người Việt nào cũng xem mình có bổn phận đền đáp công lao sinh thành dưỡng dục cuả cha mẹ .

            “Công cha như nuí Thái Sơn,

Nghiã mẹ như nước trong nguồn chẩy ra”,

 là điều tâm niệm của con người Việt.

Do truyền thống tốt đẹp đó mà gia đình trở thành đơn vị gốc của xã hội. Đơn vị đó tồn tại qua nhiều cuộc xáo trộn kinh tế, chính trị của xã hội. Người già có một chỗ dựa nào đó trong cái đơn vị gốc này. Những người thiếu may mắn, không con cái, thì vẫn có thể nhờ vả bà con nội ngoại.

Cũng do truyền thống tốt đẹp cuả dân tộc mà cuộc sống chung giữa người già và người trẻ dưới mái ấm của gia đình thường rất hài hòa, ổn định. Trong xã hội Tây phương sự sống chung này không nhiều vì mỗi bên đều muốn có sự riêng tư.

         Người già Việt viễn cư

Đối với người Việt định cư tại nước ngoài, quý vị cao niên vẫn còn thừa hưởng cái truyền thống hiếu thảo của dân tộc. Các cụ vẫn còn được con cái phụng dưỡng như hồi còn ở bên nhà. Tuy đã có các chương trình trợ cấp của chính phủ, các cụ vẫn không chọn lối sống cô độc, lẻ loi.

Ngoại trừ khi quá yếu đau, sự hiện diện của các cụ còn là một lợi ích cho con, đặc biệt cho cặp vợ chồng trẻ.

Khi cả hai vợ chồng đều đi làm thì các cụ trở thành quản gia cho họ. Khi họ có con nhỏ, các cụ kiêm luôn việc giữ trẻ, đôi khi phụ trách cả công việc bếp núc. Các cụ vui vẻ làm những công việc đó cho con cái, không than phiền.

Sự xung khắc do khoảng cách tuổi tác ít khi xẩy ra, chỉ trừ một số rất nhỏ trong đó hoặc dâu, rể đã tiêm nhiễm nặng chủ nghiã cá nhân Âu Mỹ. Trong trường hợp này, các cụ tuy bị khổ tâm không ít, nhưng vì thương cháu nên không nỡ đoạn tuyệt với dâu rể. Sự  khổ tâm, chịu đựng này có thể đưa đến những hậu quả tâm thần trầm trọng.       

 

Một số các cụ cảm thấy cô đơn vì không có bạn đồng trang lứa để hàn huyên, trao đổi. Các cụ không thích đến các trung tâm cao niên để giải trí như người địa phương, đôi khi vì thiếu phương tiện di chuyển. Mà các trung tâm này cũng chỉ có ở các thành phố có đông người mình định cư, và số người tham dự vẫn ít oi.

 

Nói tóm lại, môi trường thích hợp nhất đối với các cụ vẫn là gia đình trong đó các cụ sống thoải mái giữa đông đảo con cháu. Tâm lý chung là các cụ thường chọn ở với con trai vì theo quan niệm Đông phương, dâu là con mà rể là khách, các cụ thà nhờ vả nương tựa con trai và con dâu hơn.

Quan niệm này khác với quan niệm Tây phương, đặc biệt là người Mỹ. Họ cho rằng con trai chỉ là con cho tới khi nó lấy vợ, còn con gái thì là con của họ suốt đời ( A son is a son until he gets a wife, a daughter is a daughter all her life ). Quả thật khi người con trai Mỹ lấy vợ thì đương sự đặt trọng tâm sinh hoạt vào nhà vợ, tách khỏi cha mẹ trong nhiều khía cạnh cuả cuộc sống.

Nhưng dù ở với con nào, các cu ta vẫn được sống thoải mái hơn các cụ Mỹ cùng hoàn cảnh. Lý do là dù hội nhập vào xã hội Mỹ, người mình vẫn còn giữ truyền thống tốt đối cha mẹ.

Sống dưới mái ấm đại gia đình, các cụ ta hưởng được sự chăm sóc cả vật chất lẫn tinh thần. Yếu tố tinh thần lại có ảnh hưởng không ít tới tới sức khoẻ thể xác của  các cụ. Cho nên truyền thống phụng dưỡng cha mẹ không những tốt đẹp về phương diện văn hoá mà còn tốt về phương diện kinh tế bằng cách giảm thiểu tốn kém về các dịch vụ y tế dành cho các cụ.

Trong các gia đình Việt Nam còn giữ được nền nếp cổ truyền, các cụ do tuổi tác được con cháu trọng nể, đương nhiên trở thành những nhân vật tiêu biểu cho trật tự và tình đoàn kết của các thành phần trong gia đình. Các cụ giữ vai trò xúc tác cho mọi hoạt động của các con cháu nhắm thăng tiến, hướng thượng và xây dựng hạnh phúc cho mọi người. Vai trò của các cụ trong việc tiếp tay giáo dục trẻ con không bị hạn chế, chống đối như các cụ già trong xã hội Âu Mỹ.

Tuy nhiên, tình trạng này trong tương lai gần sẽ có một vài biến chuyển. Đám trẻ được trường học dạy cho lối suy tư và hành động tự lập đối với gia đình thường trở nên ương ngạnh. Chúng xem các cụ thuộc thế hệ đã qua, không phù hợp với lý tưởng tự do cuả chúng.

Cho nên nếu các cụ không cởi mở mà quá khắt khe theo lối sống cổ truyền thì e rằng sớm muộn cũng mất đi mối quan hệ tình cảm với lũ trẻ.

Các cụ cần thích nghi với hoàn cảnh mới, với sự hội nhập vào xã hội mới, tìm hiểu tâm tư, ước mơ,  lối suy nghĩ của tuổi trẻ,  sẵn sàng chấp nhận những khác biệt, đặt trọng tâm vào tình thương. Có thế các cụ mới hòa đồng được với sự đổi đời do hoàn cảnh tạo nên.

Mà có hòa đồng, thích nghi  thì các cụ mới bảo vệ được sức khoẻ tâm thân,  nắm được bí quyết của tiến trình an hưởng tuổi vàng.

Nguyễn Ý-ĐỨC M.D.

Texas-Hoa Kỳ.

Chia sẻ Bài này:
 

Related posts

 
 

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - DẤU HIỆU Ô.BÀ LÀM HƯ CHÁU

 

  •  
    nguyenthi leyen
    Sun, Apr 26 at 11:29 PM
     
     
     

    7 DẤU HIỆU CHO THẤY CON BẠN

    ĐANG CÓ ÔNG BÀ ĐANG LÀM HƯ CHÁU

     

    Đối với nhiều người, ông bà thường là những người rất yêu thương cháu, nhưng cũng chính vì những hành động quá chiều chuộng đã khiến trẻ trở nên hư, khó dạy bảo.

    Nếu con cái của bạn đang có ông bà thuộc 1 trong 7 trường hợp sau, dù có yêu thương cháu vô điều kiện thì nó cũng sẽ chỉ mang lại sự tiêu cực trong quá trình dạy dỗ trẻ mà thôi.

    Ông bà khiến bố mẹ mất đi vai trò của mình

     

    7 dấu hiệu cho thấy con bạn đang có ông bà đang làm hư cháu - 1

     

    Bất cứ điều gì bạn dạy bảo con của mình cũng không bao giờ khiến họ hài lòng. Họ luôn lấy tư cách là cha mẹ của bạn để áp đặt những kiểu dạy con cái lỗi thời lên cháu của mình. Họ không tôn trọng các nguyên tắc và ranh giới mà bạn đặt ra, khiến cuộc chiến nuôi dạy con cái giữa 2 bên ngày càng mệt mỏi.

    Ông bà can thiệp vào mọi quyết định của bố mẹ

    Thỉnh thoảng ông bà can thiệp vào chuyện nuôi dạy cháu thì cũng không sao. Nhưng nếu nó thường xuyên xảy ra, mọi quyết định nuôi con cái như thế nào đều bị can thiệp thì bạn cần phải xem lại. Đây là kiểu ông bà luôn nghi ngờ tất cả quyết định của bố mẹ và thường xuyên cãi vả trước mặt cháu.

    Ông bà luôn khiến bố mẹ cảm thấy tội lỗi để thao túng

     
     

    7 dấu hiệu cho thấy con bạn đang có ông bà đang làm hư cháu - 2

     

    Ông bà kiểu này thường muốn con cái và cháu của mình làm theo tất cả những gì mà họ muốn. Chẳng hạn như họ sẽ thường kể lể những thiếu xót của bạn, từ đó chê bai và muốn bạn làm theo ý của họ.

    4.Ông bà thường đóng vai nạn nhân

     

    7 dấu hiệu cho thấy con bạn đang có ông bà đang làm hư cháu - 3

     

    Việc đóng vai một nạn nhân vô tội sẽ như một cách để họ kiểm soát hành vi và thao túng con của mình, cho dù đó có là cố ý hay không. Ông bà kiểu này sẽ khiến bạn cảm thấy tội lỗi, ích kỷ, thất vọng. Họ sẽ thường xuyên đề cao những gì mà họ đang làm cho con và cháu của mình.

    Ông bà cố gắng giành lấy tình yêu và sự chú ý của cháu mình

     

    7 dấu hiệu cho thấy con bạn đang có ông bà đang làm hư cháu - 4

     

    Điều đó hoàn toàn không vấn đềgì cho đến khi họ làm hỏng cháu mình bằng những món quà để đổi lại là sự yêu thương. Họ sử dụng những món quà đắt tiền như một cách để thao túng cháu mình.

    6.Ông bà quý cháu này ghét cháu kia

    Rõ ràng đây là một sự thiên vị khó chịu mà không một bố mẹ nào muốn con mình bị như vậy. Ông bà kiểu này còn thường xuyên so sánh những đứa trẻ với nhau kiểu như: ‘Cháu không thông minh bằng chị gái của cháu’ hay ‘Anh trai cháu giỏi hơn cháu’.

    7.Ông bà tin rằng họ có quyền giành hết tất cả thời gian của họ cho cháu

     

    7 dấu hiệu cho thấy con bạn đang có ông bà đang làm hư cháu - 6

     

    Đối với họ, tất cả những ông bà khác đều không quan trọng và luôn muốn mình chiếm vị trí số 1 trong cuộc đời của cháu mình. Họ không thích chia sẻ thời gian chơi với cháu cho những người khác và khăng khăng mình luôn làm tốt việc trông cháu.

    Để cải thiện mối quan hệ giữa bố mẹ và ông bà, bạn có thể làm như sau:

    - Nói chuyện rõ ràng với ông bà

    Hãy cho họ biết bạn cảm thấy như thế nào và cách nuôi dạy của họ ảnh hưởng không tốt đến cháu mình ra sao.

    - Đặt ranh giới rõ ràng giữa ông bà, bố mẹ và con cái

    Việc nuôi dạy con cái là nhiệm vụ của bố mẹ và ông bà chỉ có thể hỗ trợ thêm. Do đó, việc trẻ ăn uống, ngủ theo lịch trình như thế nào là do bố mẹ quyết định. Ngoài ra, ông bà khôngđược phép lấy quà ra dụ dỗ cháu của mình.

    - Hãy là một người lắng nghe tích cực và đánh giá cao sự quan tâm của ông bà

    Nếu ông bà không đồng ý với ý kiến của bạn, hãy tình bĩnh trước tiên và đừng quan trọng hóa cái tôi của mình. Việc lắng nghe, giải thích, đưa ra ý kiến của mình sẽ giúp họ thấu hiểu hơn.

    - Một bên thứ 3 tham gia vào cuộc thảo luận

    Nếu việc tranh cãi của bạn và ông bà không tìm thấy tiếng nói chung trong việc dạy dỗ con cái thì có thể nhờ đến người thứ 3.

    Theo Phan Hằng (Theo Brightside) (Báo GT

     
     

 

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH- BẠO HÀNH THỜI COVID-19

  •  
    Hien Do
    Sat, Apr 18 at 7:30 PM
     
     

    Tui hổng có nha, bà xã cách ly tui 1 tháng rồi

    Phụ nữ bị chồng đánh nhiều hơn khi ở nhà vì đại dịch

  • Yến Nhi
  •  
  • 08:00 16/04/2020
  • Lệnh cách ly xã hội vô tình đẩy phụ nữ vào cảnh bạo lực gia đình kéo dài. Nghiêm trọng hơn, họ không thể cầu cứu bất kỳ ai vì luôn nằm trong sự kiểm soát của chồng.

    Zing trích dịch bài viết của tác giả Kate Whitehead đăng trên South China Morning Post, đề cập đến thực trạng bạo lực gia đình tăng nhanh trong lúc dịch Covid-19 hoành hành. Nạn nhân, chủ yếu là phụ nữ và trẻ em, không biết phải cầu cứu ai trong suốt những ngày cách ly xã hội.

    “Ai nơi nào, ở yên chỗ đó”.

    Nhiều tuần qua, cách ly xã hội được thực hiện nghiêm ngặt ở nhiều nơi để hạn chế sự lây lan của dịch Covid-19. Đa số người dân thuộc nằm lòng lời khuyên của các chuyên gia y tế trước tình hình căng thẳng của dịch bệnh.

    Thế nhưng, song song với đó, một vấn nạn căng thẳng không kém đang xảy ra ở nhiều quôc gia: bạo lực gia đình.

    -------------------------------

     

    Đường dây nóng trên toàn thế giới liên tục nhận được cuộc gọi báo cáo về các vụ bạo hành gia đình. Số vụ việc ngày càng tăng lên trong khoảng thời gian cách ly xã hội.

    Phong tỏa ở nhiều nơi. Người lớn buộc phải nghỉ làm, thất nghiệp và ở yên trong nhà. Con cái không thể đến trường. Căn hộ chật chội, tù túng, cùng với vô vàn nỗi lo kinh tế, sức khỏe. Tất cả đã khiến cuộc sống của họ trở nên bế tắc, ngột ngạt, dẫn đến cảnh chồng đánh vợ, bố mẹ đánh con.

    Phu nu bi chong danh nhieu hon khi o nha vi dai dich hinh anh 1 scmp.jpg
    Lệnh cách ly xã hội vô tình đẩy phụ nữ và trẻ em, những nạn nhân của bạo lực gia đình, vào tình cảnh không biết phải cầu cứu ai. Ảnh: SCMP.

    Cầu xin sự giúp đỡ trong vô vọng

    The Women’s Foundation, tổ chức phi lợi nhuận chuyên cải thiện cuộc sống của phụ nữ và trẻ em gái ở Hong Kong, đã báo động về sự gia tăng bạo lực gia đình ở Trung Quốc nói riêng và trên toàn cầu nói chung.

    “Chúng tôi kêu gọi chính phủ Hong Kong nhanh chóng đưa ra biện pháp phòng ngừa và hỗ trợ các gia đình đang gặp tình trạng trên. Các quỹ và tài nguyên chuyên dụng cần có mặt kịp thời để giải quyết khi những nạn nhân cần giúp đỡ”, Fiona Nott, CEO của tổ chức, lên tiếng.

    Harmony House, nơi trú ẩn đầu tiên ở Hong Kong dành cho phụ nữ bị lạm dụng, nhận được số cuộc gọi cầu cứu gấp 4 lần thông thường kể từ giữa tháng 1 đến nay.

    Susanna Lam, đại diện Harmony House, cho biết: “Tình trạng này là một sự khủng hoảng. Hầu hết cuộc gọi đều đến từ phụ nữ, họ kể về những xung đột gia đình trong hơn 2 tháng qua và cầu xin chúng tôi cứu”.

    Thế nhưng, trách nhiệm này là bất khả thi với Harmony House. Không còn đủ phòng và họ không thể nhận thêm bất kỳ ai.

    RainLily, tổ chức từ thiện ở Hong Kong chuyên tư vấn và bảo vệ phụ nữ trước nạn bạo lực tình dục, cũng không thể thực hiện chức năng của họ ở thời điểm hiện tại.

    “Tinh thần cảnh giác trước dịch bệnh vẫn cần được nâng cao. Chúng tôi không thể đến bệnh viện hay thông qua bệnh viện để tìm kiếm và giúp đỡ các nạn nhân”, đại diện tổ chức chia sẻ.

    “Nhìn vào số liệu ở các khu vực khác, chúng tôi lo rằng vấn nạn bạo hành ở Hong Kong sẽ trở nên tồi tệ hơn trong thời gian tới”, người này nói thêm.

    Nhẫn nhục, chịu đựng - "thói quen" tai hại

    Pascale Bertoli, nhà tâm lý học, cho rằng sự gia tăng số trường hợp bạo hành gia đình là hệ quả không mong muốn từ lệnh phong tỏa và giãn cách xã hội.

    “Nghiêm trọng hơn, ở nhiều nước phương Đông, nạn nhân, chủ yếu là phụ nữ, thường có xu hướng im lặng và chịu đựng. ‘Không có lửa, làm sao có khói?’, phụ nữ luôn được dạy phải nghĩ rằng họ chính là nguyên nhân sâu xa của tình trạng này”, Bertoli nói.

    Bà cho biết thêm: “Nhiều người thường nghĩ rằng họ không đủ tốt, không đáng yêu hoặc không khiến người khác thích thú, do đó, họ dễ dàng bị nắm điểm yếu và bị thao túng bởi bất kỳ ai”.

    Những niềm tin sai lệch này thường xuất phát từ thời thơ ấu, khi họ không nhận được nhiều sự quan tâm của bố mẹ, mà thay vào đó là sự răn đe và kiểm soát.

    Phu nu bi chong danh nhieu hon khi o nha vi dai dich hinh anh 2 HRW.jpg
    Bị bạo hành liên tục, nhiều nạn nhân chỉ biết im lặng và chịu đựng. Ảnh: HRW.

    Vivian McGrath, nhà sản xuất truyền hình, từng viết một cuốn sách về trải nghiệm cá nhân của cô mang tên Unbeatable: How I Left A Violent Man, hiện được sử dụng trong các lớp học trực tuyến nhằm hỗ trợ phụ nữ lên tiếng.

    “Bạo lực gia đình được xem là chủ đề cấm kỵ ở Hong Kong. Tôi đã không thể nói chúng với bất kỳ ai. Khi tôi kể với bố mẹ, họ cho rằng đó là lỗi của tôi, và bởi vì tôi không biết cách duy trì hôn nhân của chính mình”, McGrath chia sẻ.

    Trong bối cảnh giãn cách xã hội vì dịch Covid-19, áp lực càng khiến các mối quan hệ căng thẳng và đàn ông có xu hướng “động tay” nhiều hơn.

    “Nếu những cuộc cãi vã kết thúc bằng việc mỗi người tự tìm đến nơi yên tĩnh, cho nhau lời giải thích sau đó thì hiện nay, họ dùng bạo lực để giải quyết vấn đề vì không có nơi nào khác để đi”, McGrath nói.

    Tệ hơn, nếu người chồng đã mất việc và chịu áp lực từ nhiều phía, anh ta dễ dàng trút nỗi lo ấy lên thân thể vợ và con của mình.

    Sau những lần bạo hành, đàn ông thường sẽ nguôi ngoai và trấn an vợ bằng những lời xin lỗi, dằn vặt, tự trách bản thân. Thế nhưng sau đó, tình trạng này vẫn sẽ lặp đi lặp lại và dần hình thành xu hướng bạo lực bên trong họ.

    Những lầm tưởng về tình yêu

    “Khi tình yêu bao gồm sự đau khổ và chịu đựng, đó không phải là tình yêu lành mạnh. Nếu người chồng không mang đến những điều tốt đẹp, thậm chí còn chì chiết và tấn công bạn, anh ta chắc hẳn không phải người bạn cần”, McGrath cho biết.

    Theo một tổ chức, phụ nữ nên thực hiện các biện pháp phòng ngừa trường hợp bị tấn công, bao gồm việc điện thoại di động luôn còn pin và danh bạ chứa ít 3 số đường dây nóng của các tổ chức bảo vệ phụ nữ trong nước.

    Bên cạnh đó, họ cũng cần có một người bạn để tâm sự, hoặc giúp họ báo cảnh sát nếu có việc không hay xảy ra.

    Mc Grath cho biết: “Việc phụ nữ cố bỏ trốn có thể dẫn đến sự căm phẫn dữ dội, họ có nguy cơ bị giết hại hoặc trả thù vì đã rời bỏ người chồng bạo hành của mình”.

    Bà nói thêm: “Điều quan trọng đối với phụ nữ khi ở trong một mối quan hệ đó chính là tin vào bản thân. Họ cần có niềm tin vào mỗi quyết định họ thực hiện trong cuộc đời, điều đó giúp họ tránh xa khỏi những thao túng hay bị đổ lỗi bởi chính người đã bạo hành mình”.

    Phu nu bi chong danh nhieu hon khi o nha vi dai dich hinh anh 3 p05zk94y.jpg
    Sự thiếu niềm tin vào bản thân có thể khiến phụ nữ dễ dàng bị thao túng hay bị đổ lỗi bởi chính thủ phạm. Ảnh: BBC.
     

     

    --

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH -

  •  
    Hung Dao
    Fri, Apr 24 at 2:21 PM
     
     
    Subject: VAN HOA :Vì sao nói: Người có bao nhiêu đức thì có bấy nhiêu phúc?
     

    Vì sao nói: Người có bao nhiêu đức thì có bấy nhiêu phúc?

    Minh Vũ

     

    image.png
    Đạo Trời xưa nay luôn công bằng, không thiên vị một ai, nhưng lại thường ưu ái người thiện. 

    Tự cổ chí kim, phúc họa vô môn, tất cả đều do tâm người tạo ra. Cổ nhân có câu: “Mệnh tự mình tạo, phúc tự mình cầu”, ai mà hiểu được ấy thời bình an...

    Chúng ta thường chỉ nhìn thấy được tài phú, mà không thấy được rằng, muốn có tài phú thì cần phải phúc khí. Phúc khí của mỗi người không phải do trời định mà do tự mình tạo ra - hay nói chính xác hơn, phúc khí là do tự thân mỗi người tạo lập. 

    Phúc do tự mình, tự mình tu dưỡng

    Đạo Trời xưa nay luôn công bằng, không thiên vị một ai, nhưng lại thường ưu ái người thiện. Vào thời Xuân Thu, một hôm Tần Mục Công bị mất con ngựa.

    Không may dân chúng ở núi Tiên Sơn bắt được con ngựa ấy và mổ thịt ăn. Khi quan phủ địa phương bắt những người giết ngựa giao cho Tần Mục Công, Tần Mục Công không xử phạt mà lại mời họ uống rượu.

    Mọi người thấy làm lạ mới hỏi Tần Mục Công, ông trả lời rằng: “Họ đã ăn thịt ngựa, nếu như không uống rượu sẽ tổn hại đến thân thể”.

    Sau này khi Tần Mục Công đem quân đánh nước Tấn, bị quân địch bao vây. Bách tính hay tin liền liều mình cầm vũ khí ra chiến trường để báo đáp ân đức mời rượu cứu mạng năm xưa của ông. Cuối cùng, Tần Mục Công không những thoát nạn mà còn đánh bại nước Tấn.

    Vậy nên, sống ở đời cứu giúp người khác cũng chính là cứu giúp chính mình, mở cho người một lối đi cũng chính là mở cho mình một lối thoát. Tần Mục Công nhờ vào đức nhân nghĩa đối đãi với bách tính của mình mà có được phúc báo, đó cũng chính là tự cứu lấy mình, phúc tự mình cầu.

    Sống ở đời cứu giúp người khác cũng chính là cứu giúp chính mình, mở cho người một lối đi cũng chính là mở cho mình một lối thoát. (Ảnh: baike.baidu.com)
    Sống ở đời cứu giúp người khác cũng chính là cứu giúp chính mình, mở cho người một lối đi cũng chính là mở cho mình một lối thoát. 

    Thượng thiện nhược thuỷ

    Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy, thủy thiện lợi vạn vật, phù duy bất tranh, cố vô vưu” (Nước là tốt nhất, nước đem lại lợi ích cho muôn vật mà lại không tranh giành). Đây chính là nói tới phẩm hạnh tối cao của bậc quân tử nhân nghĩa cũng giống như nước vậy.

    Nước có lợi cho vạn vật, trước sau như một không hề tranh đua hơn kém với vạn vật, luôn bao dung với tất cả mọi vật, có thể ở nơi mà vật khác không muốn ở cho nên nước gần với Đạo.

    Phạm Trọng Yêm thời Tống từng mua một trang viên ở Tô Châu. Có vị thầy phong thuỷ nói rằng trang viên này long mạch rất tốt, sau này ắt sẽ xuất sinh một đại quan.

    Phạm Trọng Yêm nghe xong lập tức đem trang viên tặng cho vùng Tô Châu làm trường học. Ông cho rằng mình không thể độc chiếm mảnh đất cát kinh chi địa này được, cần đem lộc Trời chia sẻ với bách tính Tô Châu để càng có nhiều người học được lên cao, cải biến hoàn cảnh của mọi người. Quả nhiên sau này vùng đất Tô Châu xuất sinh ra vô số nhân tài, hoàn cảnh xã hội nơi đó cũng ngày một hưng thịnh.

    Về phần gia tộc Phạm Trọng Yêm, cũng nhờ vào phẩm chất và đức hạnh của mình mà gia tộc của ông được trường thịnh bất thoái... Trong khi các gia tộc khác không ngừng gặp nhiều sóng gió thăng trầm để rồi đi đến lụi tàn một cách nhanh chóng thì gia tộc Phạm Trọng Yêm lại trường tồn đến hơn 800 năm, mãi cho đến thời kỳ đầu Dân Quốc vẫn cường thịnh và không ngừng phát triển.

    Phạm Trọng Yêm cho rằng mình không thể độc chiếm mảnh đất cát kinh chi địa này được, cần đem lộc Trời chia sẻ với bách tính Tô Châu để càng có nhiều người học được lên cao, cải biến hoàn cảnh của mọi người. (Ảnh: hk.epochtimes.com)
    Phạm Trọng Yêm cảm thấy không thể độc chiếm mảnh đất này, cần chia sẻ với bách tính Tô Châu để có nhiều người học được lên cao, cải biến hoàn cảnh của mọi người. 

    Làm việc thiện cũng không thể cưỡng cầu

    Trong cuốn Đạo Đức Kinh Lão Tử nói: “Thượng đức vô vi nhi vô dĩ vi, hạ đức vô vi nhi hữu dĩ vi”. Người thượng đức là người tùy kỳ tự nhiên, sống thuận với tự nhiên, làm người đối nhân xử thế đều là vô vi, còn người hạ đức là người sống theo tự nhiên nhưng làm việc thiện là hữu ý, vì truy cầu tư lợi mà làm việc thiện.

    Trong cuốn Liêu Trai Chí Dị có viết: “Hữu ý làm việc thiện, tuy thiện nhưng không thưởng; vô ý mà làm ác, tuy ác nhưng không phạt”. Đây gọi là vì thiện mà thiện, vì muốn được phúc báo của việc làm việc thiện mà cố ý đi làm việc thiện thì chính là ngụy thiện.

    Mạnh Tử từng nói: “Nhân tính chi thiện dã, do thủy chi tựu hạ”, thiện lương cũng giống như nước, luôn chảy về chỗ trũng một cách tự nhiên. Người thiện lương cũng lại như thế, làm việc thiện bởi đó là điều nên làm, được xuất phát bởi nội tâm chứ không phải làm vì được lợi.

    Vì muốn được phúc khí mà cố tình đi làm việc tốt thì động lực vẫn là vì mình. Người như vậy không phải là người thiện thực sự, cũng giống như đạo tặc, vì lợi ích mà lấy đồ của người khác. Vậy nên cũng nói, người ngụy thiện và người ác cũng là đồng đẳng.

    Thiện lương cũng giống như nước, luôn chảy về chỗ trũng một cách tự nhiên. Người thiện lương cũng lại như thế, làm việc thiện bởi đó là điều nên làm, được xuất phát bởi nội tâm chứ không phải làm vì được lợi. (Ảnh: Public Domain)
    Thiện lương giống như nước, luôn chảy về chỗ trũng một cách tự nhiên. Người thiện cũng như thế, làm việc thiện bởi đó là việc xuất phát từ nội tâm chứ không phải vì lợi ích.Không vì việc thiện nhỏ mà không làm

    Lão Tử giảng: “Việc khó trong thiên hạ thì cần làm chỗ dễ, việc lớn trong thiên hạ thì cần phải làm tỉ mỉ”. Ở đây Lão Tử muốn nói, xử lý việc khó phải bắt đầu từ chỗ dễ, giải quyết việc trọng đại phải bắt đầu từ việc nhỏ.

    Trong Pháp Cú Kinh có viết: “Giọt nước tuy bé, nhưng dần thành đại khí, việc thiện nhỏ không tích, không thể thành Thánh. Xem nhẹ việc ác nhỏ mà làm, việc ác nhỏ tích tụ cũng đủ để diệt thân”.

    Cũng như câu “Nước chảy đá mòn”, tuy một giọt nước chẳng đủ để làm nên điều vĩ đại, nhưng nhiều giọt nước tích lại thì đá kia có cứng cũng bị mài mòn theo năm tháng. Nếu như không bắt đầu bằng những việc thiện nhỏ thì cũng không cách nào tu thành Thánh nhân.

    Tương tự như vậy, đừng nên xem thường việc xấu nhỏ mà tự thân gây tội, việc nhỏ tích tụ dần dần cũng thành việc lớn, đủ hại một đời.

    Đừng cho rằng việc thiện nhỏ không đáng kể gì, dù là việc thiện nhỏ cỡ nào đi chăng nữa, dần dần tích lũy, tâm thái tự nhiên sẽ có thay đổi, năm tháng đi qua, dung mạo, khí chất cũng từ đó mà thay đổi.

    Sự từ bi, hoà ái, dung nhẫn với mọi việc cũng theo năm tháng hiện lên khuôn mặt của bạn. Khi một người có khuôn mặt từ bi hoà ái, thử hỏi có ai là không cung kính khiêm nhường, đây cũng chính là người có đại phúc khí.

    Minh Vũ

     

    --
     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - GIÚP BÌNH ANMÙA DỊCH

 

  •  
    Chi Tran
    Thu, Apr 2 at 4:06 AM
     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng

     

    BA CÁCH THIẾT YẾU GIÚP GIA ĐÌNH BÌNH AN

    TRONG THỜI GIAN ĐÓNG CỬA VÌ ĐẠI DỊCH

     

    WGPSG / Aleteia -- Đây là một tình huống chưa từng có, vì vậy để giúp gia đình bạn bình tĩnh đối phó với nó, đòi hỏi phải có những phương pháp chưa từng có.

      

    Khi tôi viết điều này, hầu hết các thành phố ở đây trong khu liên đô thị Dallas-Fort-Worth đang chuẩn bị ngừng hoạt động hai tuần để đối phó với đại dịch virus corona. 

     
    Giữa những mối quan tâm thiết thực như dự trữ thực phẩm và các sản phẩm tiêu dùng, tôi đã nghĩ về cuộc sống hằng ngày sẽ như thế nào trong những tuần tới. 

    Vì cho rằng điều duy nhất lây lan còn nhanh hơn cả covid-19 chính là nỗi sợ hãi, nên mục tiêu chính của tôi là phải tìm ra cách duy trì sự bình an trong gia đình mình. Điều này sẽ dẫn đến một cái nhìn rất khác so với danh sách giải trí mà ban đầu tôi đã hình dung - thay vào đó, nó sẽ giống như một chiến lược ba hướng để giúp gia đình tôi đối mặt với những tuần sắp tới trong bình an. 

    1. Nói chuyện với con mình, đừng vòng vo 

    Phần đáng sợ nhất của bất kỳ đại dịch nào không nhất thiết là chính bệnh dịch, nhưng là sự mơ hồ xung quanh nó. Điều này đúng với trẻ em cũng như với người lớn. Chúng ta có thể nghĩ rằng chúng ta bảo vệ bọn trẻ bằng cách nói giảm bớt hoặc nói với chúng rằng không có gì phải lo lắng, nhưng chúng ta sẽ thực sự tạo ra nhiều nỗi sợ hãi lo lắng hơn khi không hoàn toàn cởi mở và trung thực. 

    Đừng sợ nói với con bạn về virus. Chắc chắn không cần phải đi sâu vào các chi tiết đáng sợ, nhưng hãy cung cấp cho trẻ các dữ kiện. Hãy giải thích cách lây lan của virus và nói với trẻ những gì trẻ có thể làm để tự bảo vệ mình. 

    Nếu trường học của con bị đóng cửa, hãy giải thích lý do và nhắc nhở con bạn rằng những biện pháp này đang được thực hiện để bảo vệ mọi người và làm chậm sự lây lan. Hãy cho phép con bạn thể hiện nỗi sợ hãi, và đừng gạt những nỗi sợ đó sang một bên. 

    Quả thực, có lẽ sẽ khôn ngoan hơn khi chia sẻ mối quan tâm của bạn để con bạn biết rằng chúng không hề đơn độc trong cơn sợ hãi. Cùng nhau đối mặt với những gì đang xảy đến - cho dù đó là virus corona hay chỉ là cuộc sống – đó là cách tốt nhất để xây dựng cảm giác an toàn và bình yên trong gia đình bạn. 

    2. Tập trung vào mục đích, đừng sao lãng 

    Tôi thừa nhận rằng điều đầu tiên tôi nghĩ đến là tìm cách để giữ cho bọn trẻ bận rộn trong vài tuần tới. 

    Giữ cho cho chúng bận rộn và quên lãng dường như là giải pháp hiển nhiên- nhưng đây lại là một tình huống mới. Chúng ta chưa bao giờ trải nghiệm bất cứ điều gì như thế này trước đây. Nó không hề giống như một kỳ nghỉ ở trường hoặc ngày tuyết rơi, và những cách tiếp cận đó có vẻ không phù hợp. 

    Vì vậy, thay vì tìm cách đánh lạc hướng bọn trẻ, tôi bắt đầu nghĩ cách để đem đến cho chúng mục đích cho từng ngày sống. 

    Một ngày, chúng tôi dọn dẹp sắp xếp tủ đồ chơi hiện đang rất lộn xộn. Việc này có vui không? Không. Có cần phải làm không? Có. Đó có phải là một công việc cần tập trung và hoàn thành cùng nhau, rồi ăn mừng sau đó không? Chắc chắn là đúng vậy rồi. 

    Mặc dù thế, không phải ngày nào cũng sẽ làm giống nhau – vào một ngày khác, chúng tôi sẽ cùng học nấu ăn trong bếp, vừa vui vừa có kết quả cụ thể. 

    Hãy xem hai tuần này là cơ hội để thực hiện tất cả những điều bạn đã đưa ra một cách có hệ thống. Lên kế hoạch cho bọn trẻ, sắp xếp lịch, tham khảo ý kiến của chúng, và sau đó thức dậy mỗi ngày chỉ để làm những việc đó. 

    3. Củng cố đời sống tâm linh 

    Khoảng thời gian đầy lo sợ có thể là cơ hội rất tốt để đưa mọi người trở về với Chúa, và đại dịch này cũng không ngoại lệ. 

    Bệnh tật và cái chết đều có trong tâm trí của mọi người, vì vậy bạn có thể chắc chắn rằng chúng cũng nằm trong tâm trí của con bạn. Đừng tránh né điều đó – hãy đối đầu với nó. 

    Hãy đọc những đoạn Kinh thánh và chuyện các vị thánh sống trong thời kỳ bệnh dịch bệnh,… nhưng hãy đọc chung với nhau, đọc lớn tiếng và sau đó dành thời gian nói chuyện với nhau. 

    Nếu có một câu Kinh Thánh nào gây xúc động nơi con bạn - hoặc nơi bạn - hãy lưu ý đặc biệt và để bọn trẻ viết nó lên tấm kiếng trong phòng tắm. 

    Hãy nghĩ cách rút ra bài học từ cuộc sống của các vị thánh và áp dụng cho gia đình bạn ngay lúc này, trong thời dịch bệnh hiện đại. 

    Và quan trọng nhất, hãy bắt đầu và kết thúc mỗi ngày với lời cầu nguyện. Hãy nhắc nhở con bạn khi chúng thức dậy và trước khi chúng đi ngủ rằng, trên hết mọi sự, tình yêu Thiên Chúa là vô tận và vĩnh cửu. Hãy khẩn cầu các thiên thần hộ mệnh để nhắc con mình nhớ rằng chúng không hề đơn độc, và rằng Chúa sẽ giữ chúng an toàn ngay bây giờ và mãi mãi. 

     

    Calah Alexander (Aleteia) / Thảo Uyên  chuyển ngữ / Nguồn: WGPSG