- Details
-
Category: 3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa
"Từ lúc đó, Đức Giêsu bắt đầu rao giảng…"(Mt 4,17)
Sợi chỉ đỏ :
- Bài đọc 1 : lời tiên tri của Isaia "Dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng ; đám người sống lầm than trong vùng bóng tối nay được thấy ánh sáng bừng lên chiếu rọi"
- Đáp ca : "Chúa là nguồn ánh sáng, là Đấng cứu độ tôi, tôi sợ gì ai nữa".
- Tin Mừng : Đức Giêsu thực hiện lời tiên tri của Isaia. Ngài đến miền Galilê, một miền có rất đông lương dân, bắt đầu rao giảng rằng "Hãy sám hối, vì triều đại Thiên Chúa đã đến gần". Ngài cũng bắt đầu tuyển chọn môn đệ để cùng Ngài đi loan truyền tin vui ấy.
I. DẪN VÀO THÁNH LỄ
Các kitô hữu đầu tiên đã cảm thấy rất hạnh phúc vì được gia nhập gia đình Giáo Hội. Mỗi ngày Chúa nhựt, họ họp nhau lại trong tâm tình kính mến Chúa và yêu thương nhau. Gương đoàn kết yêu thương của họ đã thu hút thêm rất nhiều người xin gia nhập Giáo Hội.
Hôm nay, chúng ta cũng họp nhau lại như cộng đoàn kitô hữu đầu tiên ấy. Nhưng có lẽ chúng ta không cảm thấy hạnh phúc bằng họ, vì chúng ta không mến Chúa bằng họ, không thương nhau bằng họ. Xin Đức Giêsu, Đấng đã tập họp chúng ta, ban thêm tình yêu trong lòng chúng ta.
Đặc biệt tuần này là tuần lễ Giáo Hội cầu nguyện cho sự hợp nhất các kitô hữu. Chúng ta tha thiết nài xin Chúa cho những người cùng tin một Chúa Kitô biết đoàn kết yêu thương nhau hơn.
II. GỢI Ý SÁM HỐI
- Chúng ta hãy xin Chúa tha thứ vì những chia rẽ, đố kị, ganh ghét trong cộng đoàn họ đạo chúng ta.
- Chúng ta hãy xin Chúa tha thứ vì cuộc sống của chúng ta chưa thực sự là ánh sáng trước mặt muôn dân.
- Chúng ta hãy xin Chúa tha thứ vì chưa quan tâm mang ánh sáng Tin Mừng đến cho lương dân.
III. LỜI CHÚA
1. Bài đọc 1 : Is 8,23--9,3
Bối cảnh lịch sử : năm 721, đế quốc Assyria chiếm miền Bắc xứ Palestina (vương quốc Israel, về sau được gọi là miền Galilê, trong đoạn Tin Mừng này nó được gọi là "đất Dabulon và Néptali"). Assyria bắt thành phần ưu tú của xứ này đi lưu đày và đem nhiều dân ngoại từ các xứ khác đến lập cư ở xứ này, vì thế Galilê lại được gọi là vùng đất của lương dân, là vùng đất tối tăm.
Nhưng ngôn sứ Isaia đã tiên báo rằng sẽ tới ngày Ánh sáng sẽ bừng lên ở miền đất đó, và đám dân lầm than trong bóng tối ấy sẽ được ánh sáng chiếu rọi.
2. Đáp ca : Tv 26
Ý chính của Tv này là ánh sáng hy vọng loé lên từ cảnh khốn cùng : cho dù khốn khổ có nặng nề đến đâu, thử thách có khắc nghiệt thế nào, thì vẫn có một điều chắc chắn, đó là : Thiên Chúa vẫn là ánh sáng và ơn cứu độ. Đó chính là niềm hy vọng của mọi tín hữu khiến họ luôn đứng vững : "Chúa là nguồn ánh sáng và Đấng cứu độ tôi. Tôi sợ gì ai nữa".
3. Tin Mừng : Mt 4,12-23
Đoạn Tin Mừng này đánh dấu kết thúc sứ mạng của Gioan Tẩy giả và bắt đầu sứ mạng của Đức Giêsu. Đức Giêsu bắt đầu sứ mạng tại Galilê, một miền đất vốn được coi là tối tăm, là đất của lương dân. Chính tại miền đất này, Đức Giêsu tuyên bố "Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần". Như thế, Đức Giêsu thực hiện lời tiên tri của Isaia.
Đức Giêsu cũng kêu gọi 4 môn đệ đầu tiên (Phêrô, Anrê, Giacôbê và Gioan) để cùng Ngài rao giảng Tin Mừng Nước Trời.
4. Bài Thánh Thư : 1 Cr 1,10-13.17
Sau khi mở đầu bức thư bằng những lời chào hỏi (đoạn được trích đọc Chúa nhựt trước), Phaolô đi ngay vào tệ nạn thứ nhất của tín hữu Côrintô là sự chia rẽ nhau.
- Tín hữu Côrintô đã chia ra thành 4 nhóm, mỗi nhóm dựa vào một thừa sai và chống lại các nhóm kia : nhóm theo Phaolô, nhóm theo Apollô, nhóm theo Phêrô (Kêpha) và nhóm theo Đức Kitô.
- Phaolô lập luận để cho thấy việc chia bè phái như thế là sai : tất cả đều thuộc về Đức Kitô, mà Đức Kitô không thể bị chia năm xẻ bảy như thế. Và Phaolô kêu gọi họ hãy hòa thuận, một lòng một ý với nhau.
IV. GỢI Ý GIẢNG
1. Cuộc phiêu lưu vĩ đại từ một vùng đất bị khinh khi
Đối với dân thủ đô, Galilê chỉ là tỉnh lẻ. Đối với người mộ đạo sùng tín, miền Bắc thật đáng ngờ vực. Đó là miền hầu như thuộc ngoại bang, nơi hội tụ dân ngoại. Một dân cư pha tạp, nông dân và ngư dân có giọng nói nặng chịch vốn là đề tài phong phú cho các câu chuyện diễu cợt hằng ngày…
Trong khi những tín đồ chính thống ở kinh đô nghiền ngẫm sự khinh khi, chiêm ngưỡng sự siêu việt của mình, chế diễu và tránh xa những người bị loại trừ ở phía Bắc, thì Đức Messia, Cứu Chúa, ánh sáng muôn dân, tới cư ngụ tại Capharnaum, bên bờ hồ. Xa khỏi kinh đô vĩnh hằng, khỏi thói ngạo mạn, tự tôn, và sự mù quáng của họ….
Chính trên bờ hồ chứ không phải trên các bậc cấp của đền thờ, giữa đám ngư phủ bận rộn chứ không phải nơi những vị tư tế chuyên lo phụng tự mà Đức Giêsu sẽ chọn các môn đệ của Người. Đúng là một nước cờ ngược lại mọi logic.
Chính những người ít khả năng nhất, ít được chuẩn bị nhất lại là những người đầu tiên nhận được ánh sáng và đi theo Đấng là "đường, sự thật và sự sống".
Ngay tức khắc, thành phần lao động đơn sơ chất phác nhưng có trái tim nhạy bén đã tin tưởng vào ngôn sứ… Những người tội lỗi bỗng nhiên bị chất vấn, đã cảm thấy ánh sáng mà ngay những kẻ rắc rối khó tính nhất cũng phải nhượng bộ… và họ đã đi theo Người.
Cuộc phiêu lưu vĩ đại đã khởi đi từ một miền đất bị nguyền rủa. Thế giới mới đã ăn rễ sâu vào vùng đất nhơ uế nhưng cởi mở đón tiếp mọi bất ngờ của Thánh Thần, của Thiên Chúa… (F. Delectos, được trích bởi Fiches dominicales, trang 169-170).
2. Con đường sáng
Cuộc đời chúng ta đầy dẫy bóng tối :
- tối tăm về sự thật : cho dù có nhiều phương tiện truyền thông, Nhưng khó mà biết sự thật.
- tối tăm về tương giao : ngay cả những người sống cạnh nhau cũng chưa hiểu nhau.
- tối tăm do tội lỗi, do mù quáng, do cố chấp hẹp hòi…
- tối tăm do hoàn cảnh bên ngoài nhiều bất công, gian dối, thù hận…
Trong khung cảnh tối tăm ấy, chúng ta hãy nhớ những lời của Đức Giêsu : "Ta là ánh sáng thế gian" (Ga 9,12) ; "Hãy tin vào ánh sáng và các ngươi sẽ trở thành con cái sự sáng" (Ga 12,36).
Nhưng tin vào ánh sáng là gì ? Là tin vào mặc khải của Đức Giêsu, cũng như 4 môn đệ đầu tiên trong bài Tin Mừng hôm nay. Họ đã nghe tiếng gọi của Ngài, đã từ bỏ tất cả để đi theo Ngài. Ngài sẽ giải đáp cho tất cả những băn khoăn thắc mắc của chúng ta ; Ngài sẽ cho ta biết ý nghĩa cuộc đời ta là gì ; Ngài cho chúng ta biết chúng ta có một người Cha trên trời hết lòng yêu thương chúng ta ; Ngài sẽ dạy cho chúng ta biết sống yêu thương như thế nào ; và cuối cùng Ngài sẽ dẫn chúng ta về nhà Cha trên trời.
3. Sự hiệp nhất các kitô hữu
Chúa nhựt hôm nay nằm trong tuần lễ cầu nguyện cho sự hiệp nhất các kitô hữu. Các bài đọc trong Thánh lễ hôm nay cung cấp nhiều chất liệu cho chúng ta suy nghĩ về sự hiệp nhất này :
- Bài đọc 1 : Đức Giêsu là ánh sáng bừng lên giữa thế gian. Ngài muốn soi sáng tất cả mọi người, kể cả các anh em ly khai, những người lạc giáo, những người lương và những người vô thần…
- Bài đọc 2 : Đức Giêsu đã chịu chết vì mọi người và cho mọi người. Nếu các kitô hữu chia rẽ nhau thì chẳng khác gì Đức Giêsu bị chia năm xẻ bảy sao !
- Bài đáp ca : "Điều tôi tìm kiếm khấng xin, là luôn được ở trong nhà Chúa tôi". Tại sao những anh em cùng tin Đức Kitô lại không sống hòa thuận với nhau trong cùng một ngôi nhà của Chúa ?
- Bài Tin Mừng : "Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần". Tất cả mọi người, dù là công giáo hay tin lành, chính thống v.v. đều phải sám hối về những tội lỗi của mình để có thể được vào Nước Chúa.
4. Chuyện minh họa : "Dân ngồi trong tối tăm đã thấy ánh sáng huy hoàng"
a/ Làm phép nhà
Một bà kia mời Linh mục đến làm phép nhà mình. Bà hướng dẫn Cha đi rảy nước thánh mọi nơi trong nhà : phòng khách, phòng ngủ, nhà bếp, phòng ăn… Cha thấy chỗ nào cũng sạch sẽ và ngăn nắp. Cho nên chỗ nào Cha cũng rảy nước thánh, kể cả cầu thang. Ngay cả hai con mèo đang nằm ngủ trên một bậc thang cũng được Cha rảy nước thánh, khiến nó giật mình thức dậy kêu meo meo và chạy vội đi nơi khác, và mọi người hiện diện phải phì cười.
Sau khi làm phép xong mọi nơi ở nhà trên thì đến hầm kho. Bà chủ nhà chần chừ không muốn dẫn Cha xuống. Vị Linh mục hỏi :
- Sao thế ?
- Dưới đó dơ lắm.
- Càng dơ thì càng phải làm phép chứ.
- Nhưng nó lộn xộn lắm.
- Càng lộn xộn càng phải làm phép.
- Và nó tối tăm lắm.
- Cho nên phải mang ánh sáng đến cho nó.
Lời bàn : Con người chúng ta cũng giống như một gian nhà. Những nơi mình muốn che dấu nhất chính là những nơi tối tăm xấu xa nhất. Nhưng đó cũng là những nơi cần mang ánh sáng tới nhất.
b/ Mang ánh sáng đến chỗ tối tăm
Một ngày kia Mẹ Têrêsa Calcutta đến Melbourne, Australia. Mẹ đi thăm một người nghèo không ai biết đến. Ông sống trong một căn phòng rất tồi tệ, đồ đạc dơ bẩn ngổn ngang. Phòng không có cửa sổ mà cũng chẳng có lấy một bóng đèn.
Mẹ Têrêsa bắt tay vào thu dọn đồ đạc. Ông gắt lên : "Cứ để yên mọi thứ cho tôi". Nhưng Mẹ cứ tiếp tục. Sau khi mọi thứ đã ngăn nắp, Mẹ Têrêxa tìm thấy một chiếc đèn trong một góc phòng. Đèn bám đầy bụi, chứng tỏ lâu lắm rồi không ai đụng đến. Mẹ lau chùi sạch sẽ rồi hỏi :
- Sao lâu nay ông không thắp đèn lên ?
- Thắp làm chi. Có ai đến thăm tôi đâu. Tôi đâu cần thấy mặt ai.
- Thế ông có hứa sẽ thắp đèn lên khi một nữ tu của tôi đến thăm ông không ?
- Vâng, nếu tôi nghe có tiếng ai đến thì tôi sẽ thắp đèn lên.
Từ đó, mỗi ngày, hai nữ tu của Mẹ Têrêxa đều đến thăm ông và giúp đỡ ông. Một hôm ông nói với một trong hai nữ tu ấy :
- Bây giờ tự tôi đã biết thu dọn phòng tôi rồi. Nhưng xin làm ơn về nói với nữ tu đầu tiên rằng ngọn đèn mà Bà đã thắp lên đến nay vẫn sáng.
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT : Anh chị em thân mến
Đức Giêsu là ánh sáng trần gian. Ai theo Người sẽ không phải đi trong bòng tối, nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống. Với quyết tâm sống như con cái sự sáng, chúng ta cùng dâng lời cầu xin.
1. Đức Kitô đã dùng các tông đồ làm nền móng xây dựng Hội Thánh / và đã làm cho Hội Thánh lan rộng khắp hoàn cầu / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các Giám mục / Linh mục / phó tế / biết chu toàn sứ mạng Chúa trao cho / là nhiệt thành và khôn ngoan lãnh đạo dân Chúa.
2. Từ hai ngàn năm nay / có biết bao kitô hữu đã nhiệt tình đáp lại lời mời gọi của Đức Kitô / hăng say rao giảng Tin Mừng cứu độ / xả thân phục vụ những kẻ bần cùng đói rách / cũng như những người bất hạnh nhất trong xã hội / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những anh chị em ấy / luôn giữ được niềm phấn khởi lúc ban đầu.
3. Chúa Giêsu kêu gọi / "Anh em phải sám hối vì Triều đại Thiên Chúa đã đến gần" / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mọi tín hữu hiểu rằng / sám hối là việc phải làm thường xuyên suốt cả cuộc đời / nếu muốn được hiệp thông với Thiên Chúa / vì mang lấy thân phận con cháu Ađam / con người rất dễ phạm tội mà khó làm việc lành.
4. Thánh Phaolô viết / "Anh em hãy nhất trí với nhau trong lời ăn tiếng nói / và đừng để có sự chia rẽ giữa anh em / nhưng hãy sống hòa thuận / một lòng một ý với nhau" / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết luôn cố gắng thực hiện trọn vẹn lời khuyên tha thiết của Thánh Phaolô tông đồ.
CT : Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Chúa đã gọi chúng con làm môn đệ Chúa. Xin ban ơn giúp chúng con luôn sống xứng đáng với tình thương hải hà của Chúa. Chúng con cầu xin…
VI. TRONG THÁNH LỄ
- Kinh Tiền Tụng : Nên dùng Kinh Tiền Tụng Chúa nhựt thường niên I, vì có nói tới Giáo Hội, Nước Trời ở trần gian.
- Trước kinh Lạy Cha : Chúng ta hãy đọc kinh Lạy Cha trong tâm tình hiệp nhất với Đức Giêsu và với tất cả những kitô hữu khác cùng một niềm tin vào Ngài.
VII. GIẢI TÁN
Anh chị em đã được ánh sáng Đức Giêsu soi sáng, anh chị em hãy cố gắng sống như con cái sự sáng, và cùng Đức Giêsu xây dựng Nước Thiên Chúa ở trần gian này.
- Details
-
Category: 3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa
“Hãy theo Ta.” Ba từ ngắn ngủi ấy, vang lên trên bờ Biển Galilê năm xưa, đã làm thay đổi lịch sử nhân loại. Và điều đáng ngạc nhiên hơn: ba từ ấy vẫn đang vang lên hôm nay, giữa đời sống rất đỗi bình thường của chúng ta.
Tin Mừng theo thánh Mátthêu mở đầu sứ vụ công khai của Chúa Giêsu bằng một lời rao giảng vừa đơn sơ vừa quyết liệt: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần” (Mt 4: 17). Ngài nói với các ông Simon và Anrê, cũng như hai ông Gioan và Giacôbê: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá” (Mt 4: 19).
Không phải là một bài diễn văn dài, không phải là một bài giáo lý hệ thống phức tạp. Chỉ là một lời mời gọi: hãy sám hối, hãy tin tưởng và hãy bước theo. Nhưng chính từ lời mời gọi ấy, một cuộc đổi đời tâm linh đã khởi sự.
- Thiên Chúa bước vào thời gian của con người
Mùa Phụng vụ Thường niên mà chúng ta đang sống nghe có vẻ…rất “ ngày thường”. Không còn ánh đèn Giáng Sinh, cũng chưa có tiếng Alleluia Phục Sinh rộn ràng. Chỉ là màu xanh lá cây, màu của tăng trưởng âm thầm, kiên trì.
Nhưng chính trong cái “ngày thường” ấy, một chân lý sâu xa được mạc khải: Thiên Chúa không chỉ hành động trong những khoảnh khắc phi thường, mà Ngài bước vào đời sống thường ngày của con người.
Chúa Giêsu không bắt đầu sứ vụ tại Giêrusalem, không ở Đền Thờ, không giữa giới lãnh đạo tôn giáo. Ngài đến Galilê, vùng đất bị coi thường, nơi dân chúng sống bằng lao động tay chân, nơi nhịp sống xoay quanh biển, lưới và con cá.
“Nước Trời đã đến gần” không phải là một thời điểm trừu tượng. Đó là khoảnh khắc Thiên Chúa quyết định đến gần con người đến mức có thể chạm vào, nghe thấy, và bước theo.
Và điều ấy vẫn đang tiếp diễn. “Nước Trời đã đến gần” không chỉ trong một ngày hay một mùa nào đó trong lịch phụng vụ. “Nước Trời đã đến gần” là bất cứ lúc nào con người mở lòng ra cho Thiên Chúa.
- Lời rao giảng khẩn thiết: hoán cải và tin
Chúa Giêsu không nói: “Hãy cải thiện bản thân trước đã, rồi hãy đến với Ta.” Ngài nói: “Anh em hãy sám hối.”
Hoán cải không chỉ là từ bỏ tội lỗi bề ngoài. Hoán cải là thay đổi hướng đi của đời mình, là quay lại để nhìn cuộc sống bằng ánh mắt của Thiên Chúa. Chúng ta thường nghĩ mình không cần hoán cải nhiều, vì vẫn sống đạo, vẫn đi lễ, vẫn cầu nguyện. Nhưng Tin Mừng nhắc chúng ta rằng: hoán cải là một hành trình mỗi ngày, không phải một biến cố đã xong.
Tin cũng không chỉ là chấp nhận một mệnh đề đúng sai. Tin là dám phó thác đời mình cho một Đấng mà ta chưa hoàn toàn hiểu hết, giống như các môn đệ đầu tiên. Không phải ngẫu nhiên mà tác giả thư Do Thái viết: “Không có đức tin, thì không thể làm đẹp lòng Thiên Chúa” (Dt 11: 6).
Đức tin luôn đi kèm với sự bấp bênh. Ngay cả Tôma, người đã sống ba năm bên Chúa Giêsu, vẫn có lúc nghi ngờ. Nhưng Chúa Giêsu không loại bỏ ông. Ngài đến và cho ông chạm vào vết thương của Ngài.
Điều Chúa tìm kiếm không phải là một đức tin đã hoàn hảo, nhưng là một con tim dám tin ngay cả khi còn run sợ.
- “Hãy theo Ta” là lời mời gọi giữa công việc dang dở
Chúa Giêsu gặp Simon và Anrê khi họ đang thả lưới. Ngài gặp Giacôbê và Gioan khi họ đang vá lưới cùng cha mình. Không có dấu hiệu chuẩn bị, không có thời gian suy tính. Và điều đáng kinh ngạc là: “Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Ngài” (Mt 4: 20).
Chúng ta có thể tự hỏi: tại sao các ông lại có thể làm như vậy?
Bởi vì khi Chúa mời gọi, thì ân sủng của Ngài đã đi trước. Lời mời gọi ấy không chỉ vang lên bên ngoài, mà chạm đến tận sâu thẳm lòng họ.
Ngày nay, Chúa cũng gọi chúng ta giữa những lúc chúng ta đang bận bịu với những “tấm lưới” của riêng mình: công việc, gia đình, trách nhiệm, thói quen, vùng an toàn.
Chúa không khinh thường những điều ấy. Nhưng Ngài hỏi: “Con có sẵn sàng đặt Ta lên trên tất cả không?”
Theo Chúa không nhất thiết là bỏ nghề, nhưng là để cho Ngài định hướng lại mọi sự trong đời mình.
- Được biến đổi, không phải tự mình nên hoàn hảo
Chúa Giêsu không nói: “Hãy theo Ta vì các ngươi xứng đáng.” Ngài nói: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá” (Mt 4: 19).
Chính Chúa là Đấng hành động. Ngài không đợi chúng ta hoàn hảo rồi mới kêu mời cộng tác, mà Ngài dùng chính sự yếu đuối của chúng ta để làm nên điều lớn lao. Phêrô từng chối Thầy ba lần. Nhưng khi đức tin của ông được đặt đúng chỗ và được Thánh Thần nâng đỡ, ông đã làm thay đổi thế giới.
Điều này nhắc chúng ta rằng: Thiên Chúa không đòi hỏi chúng ta phải mạnh mẽ, chỉ cần chúng ta sẵn sàng. “Này chính Ta là Chúa, Thiên Chúa của mọi phàm nhân, đối với Ta, hỏi có điều gì là không thể làm được chăng?” (Gr 32: 27)
Đối với Thiên Chúa, không có hoàn cảnh nào quá rắc rối, không có tâm hồn nào quá khô cằn, nếu chúng ta dám mở lòng cho Ngài.
Chúng ta không từ chối Chúa cách công khai, nhưng vẫn còn đó những rào cản vô hình trong lòng chúng ta. Rất nhiều lần, chúng ta trì hoãn.
– Để mai rồi hoán cải
– Để ổn định hơn rồi dấn thân
– Để bớt bận rộn hơn rồi cầu nguyện
Nhưng Tin Mừng luôn nói về cuộc sống thường ngày. Những rào cản lớn nhất thường không phải là tội lỗi nặng, mà là sự thoải mái, thói quen, và đủ mọi thứ làm tâm hồn chúng ta phân tán.
Chúng ta có thể dâng hiến vật chất, công việc, thời gian… nhưng luôn ưu tiên giữ lại cho mình lối sống qui về cái tôi vị kỷ riêng mình. Trong khi điều Chúa mong muốn nhất chính là con tim trọn vẹn. Chúng ta có dám nói: “Lạy Chúa, chúng con dâng hiến cõi lòng mình…”
- Đức tin nuôi dưỡng đời sống cầu nguyện
Cầu nguyện không phải là công cụ để chúng ta đạt được điều mình muốn. Cầu nguyện là đặt mình trước mặt Thiên Chúa với trọn niềm tin.
Khi đức tin gia tăng, lời cầu nguyện trở nên sâu sắc hơn, không phải vì chúng ta nói hay hơn, mà vì chúng ta tin tưởng vào Chúa hơn. Ngay cả khi còn nghi ngờ, hãy đem sự nghi ngờ ấy đến với Chúa. Chính nơi đó, Ngài gặp gỡ chúng ta. Cũng như bên bờ Galilê năm xưa, hôm nay Chúa Giêsu đang đứng rất gần chúng ta. Không ồn ào, không áp đặt. Chỉ là một lời mời: “Hãy theo Ta” (Mt 4: 19).
Không phải ngày mai. Không phải khi mọi sự đã hoàn hảo. Ngay bây giờ. “Hôm nay” là khoảnh khắc không được để trôi qua.
Lạy Chúa Giêsu, giữa những nhịp sống thường ngày, xin cho con nhận ra tiếng Ngài đang gọi. Xin kéo con vào “thời điểm viên mãn” của Ngài, ngay hôm nay, ngay lúc này. Xin cho con một con tim biết ăn năn, một đức tin dám phó thác, và một sự tự do để bước theo Ngài không do dự, không sợ hãi. Con tin rằng không có gì là quá khó đối với Ngài. Con tin cậy nơi Ngài. Amen.
Phêrô Phạm Văn Trung