3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM TRẦM PHÚC - CN6TN-A

  •  
     

    GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA

    Chúa Nhật 6 Thường Niên năm A

    Lời Chúa : Mt 5,17-37

         Những lời Chúa nói hôm nay thật đầy uy quyền. Không ai trong trời đất nầy có thể nói như Ngài : “ Ta đến không phải để bải bỏ Lề Luật và các tiên tri. Ta đến để kiện toàn”.  Vậy Ngài là ai mà dám kiện toàn Luật Chúa ? Phải chăng Ngài là Thiên Chúa, Đấng đã ban Lề Luật và hôm nay Ngài đến để kiện toàn Lề Luật đó. Tại sao lại phải kiện toàn ?

    Vì sự tiến bộ của con người. Con người thời Ađam không thể so sánh với thời Đavít, thời Đavít không giống với thời Chúa Giêsu. Ngôn ngữ, tập quán, suy nghĩ đều khác. Ngài kiện toàn để giúp con người càng ngày càng tiến hơn trên con đường đạo đức, để xứng đáng lãnh nhận phần thưởng dành cho họ trên trời.

         Chúa gây ngạc nhiên khi tuyên bố : “ Nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Phaisêu, thì chẳng được vào Nước Trời”. Người Pharisêu là những người giữ Luật Chúa hết sức hoàn hảo đến độ chi ly, tại sao Chúa lại nói là phải công chính hơn ? Ông Gamalien, thầy của thánh Phaolô là người Pharisêu, là một con người có thể nói là thánh thiện. Có một số người Pharisêu có cảm tình với Chúa như ông Ximong đã mời Chúa đến nhà dùng bữa. Phaolô là một người Pharisêu và ngài rất tự hào vì mình thuộc phái Pharisêu. Chúa không nói đến những người Pharisêu tốt lành, nhưng chỉ nói đến những sai lầm của họ thôi. Đa số người Pharisêu sai lầm khi tự xem mình là người công chính và khinh khi những người khác. Người Pharisêu loại trừ tất cả những người thu thuế, được xem như những người tội lỗi công khai, phải khai trừ, đang lúc Chúa Giêsu thì lại kêu gọi những người tội lỗi trở về. Ngài bị xem như bạn bè với người tội lỗi. Ngài đến để cứu vớt chứ không loại trừ.

         Chúa Giêsu nhiều lần đã lên án sự giả hình của nhóm Pharisêu. Đôi khi Ngài nặng lời gọi họ là những kẻ giả hình, những mả tô vôi… Họ chỉ giữ Luật cho người ta thấy để ngợi khen họ. Đối với Chúa Giêsu, giả hình là một sự dối trá, không phải trước mặt người đời mà dối trá đối với Thiên Chúa. Không lạ gì khi Ngài bảo chúng ta phải sống công chính hơn những hạng người Pharisêu giả hình.

         Chúa Giêsu đã nói với một giọng đầy uy quyền : “ Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng…Còn thầy, Thầy bảo cho anh em biết…”  Ai có thể nói như thế ? Ai có quyền ra Luật cho mọi người ? Đây là tiếng nói của Đấng có quyền tuyệt đối. Đây là tếng nói của Thiên Chúa chứ không phải người phàm.

         Chúa kiện toàn Lề Luật là đây : Lề Luật chỉ nói đến vụ giết người, Chúa Giêsu bảo phải đối xử tốt với mọi người, không được xúc phạm đến người khác dù bằng tiếng nói. Nếu chúng ta đến dâng của lễ với một tâm trạng bất hoà với ai, phải làm hoà với họ trước thì việc tế lễ của chúng ta mới được chấp nhận. Chúa kiện toàn Lề Luật khi đòi hỏi chúng ta đi sâu vào tình thương đối với anh em.

         Chúa cũng nói đến thái độ của chúng ta đối với người nữ. Luật dạy là chớ ngoại tình. Chúa dạy : không được nhìn người nữ và ước muốn họ. Đó là ngoại tình rồi. Chúa kiện toàn Luật khi đòi buộc chúng ta tôn trọng phẩm giá của ngưởi nữ và Chúa đòi hỏi phải hy sinh cả thân thể, nếu thân xác chúng ta đưa chúng ta vào tội lỗi : “Nếu mắt phải con làm cớ cho con sa ngã thì hãy móc mắt mà ném đi…vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân phải sa hoả ngục”. Đây là một cách nói cho thấy rằng cần bảo vệ mình khỏi những ước muốn xấu xa và sống vẹn toàn, trong sáng.

         “ Đừng thế chi cả”. Hãy sống trong sự thật vì sự thật sẽ giải thoát anh em. Có thì nói có, không thì nói không ; thêm thắt điều gì là do ác quỉ”.

         Chúa Giêsu là đàng, là sự thật và là sự sống. Ai theo Ta sẽ sẽ được ánh sáng ban sự sống. Muốn được như thế phải bỏ mình vác thập giá mà theo. Chúng ta dám theo Chúa không ? Câu hỏi xem ra thừa nhưng mỗi người chúng ta phải tự xét để xem chúng ta có thật tình theo Chúa không. Nhiều người vẫn còn sống theo kiểu Pharisêu, chỉ lo dành chỗ nhất trong cộng đoàn, tìm danh dự trong những lời khen ngợi của người khác. Chúa Giêsu chỉ tìm những người dám theo Ngài trên con đường khiêm nhượng và hiền lành.

    Ngài chỉ chọn chỗ rốt hết và chỉ biết cho đi, không đòi hỏi một điều gì cho mình. Ngài vẫn cho đi hằng ngày khi biến mình thành một tấm bánh để sống với, để hoà mình vào trong mỗi người, giúp chúng ta sống cho đi như Ngài. Đó là con đường hạnh phúc Ngài đề nghị với chúng ta.

    Lm Trầm Phúc.

    Kính chuyển:

    Hồng

     

     

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - NGUYỄN CHÍNH KẾT

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - TĨNH CAO

 

 

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM ĐINH LẬP LIỄM - THỨ NĂM

  •  

    Thứ Năm tuần 5 Thường niên năm I (Mc 7,24-30)

    Suy niệm (Lm. Giuse Đinh Lập Liễm)

    Chúa trừ quỷ ở miền Tyrô (Mc 7,24-30)

    1. Bài Tin mừng hôm nay nói về việc Chúa Giêsu chữa trừ quỷ cho người đàn bà xứ Phênixi. Qua phép lạ này chúng ta thấy người đàn bà ngoại giáo này được Chúa chữa bệnh cho con bà nhờ bà có những đặc tính này:

    - Bà là một người ngoại, nên lẽ ra theo kế hoạch hành động của Chúa Giêsu, bà không được hưởng những ơn phúc của Chúa Giêsu, bởi vì theo kế hoạch ấy, Ngài đến ban ơn cho người Do thái trước. Vì thế, ban đầu Ngài đã từ chối bằng những lời rất nặng: “Phải để cho con cái ăn no trước đã. Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con”.

    - Nhưng lòng tin kiên trì cùng với lòng khiêm nhường của bà đã biến bà thành “con cái trong nhà”, nên Chúa Giêsu đã ban ơn theo lời bà xin.

    1. Người đàn bà dân ngoại trong câu chuyện hôm nay có nhiều đức tính đáng chúng ta chú ý và bắt chước:

    - Chúng ta thấy bà là người rất khiêm tốn, dám chịu nhận mình là “chó con”: “Thưa Ngài đúng thế, nhưng lũ chó con lại được ăn những mảnh vụn trên bàn rơi xuống”.

    - Bà có một đức tin kiên trì: dù bị khước từ ngay từ lúc đầu bằng những lời rất nặng nề, nhưng bà vẫn không nản lòng. Lòng tin của bà không hề lay chuyển.

    - Bà có một lòng phó thác mạnh mẽ nơi Chúa: Chúa Giêsu bảo bàCứ về đi, quỷ đã xuất khỏi con gái bà rồi” (Mc 7,29). Dù chưa thấy hiệu quả trước mắt, nhưng vì tin lời Chúa nên bà ra về trong tin tưởng.

    1. Trước sự cầu xin của người đàn bà ngoại giáo (không thuộc Do thái giáo), lời trả lời đầu tiên của Chúa Giêsu nghe có vẻ nặng nề và miệt thị, nhưng cũng qua đó cho thấy niềm tin của người đàn bà rất mạnh vượt lên trên mọi ngăn cách tôn giáo, sự kỳ thị và có thể cả sự khinh khi.

    Phải để cho con cái ăn no trước đã, vì không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con”. Câu nói này có vẻ mang dáng dấp của một sự khinh miệt và xúc phạm danh dự, nhưng thật không ngờ người đàn bà không nao núng theo tính tự ái mà còn thân thưa: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng chó con ở dưới gầm bàn lại được ăn những mảnh vụn của đám trẻ con”. Trước đức tin cao độ như thế, Chúa Giêsu đành chào thua mà ban cho bà điều bà xin. Bà tin lòng thương xót của Chúa bao la, chắc chắn cũng vượt ra bên ngoài dân Do thái, nên bà có thể hưởng được những mảnh vụn của lòng thương xót của Thiên Chúa. Thiên Chúa thương yêu mọi người, muốn cứu rỗi mọi người. Lòng tin khiêm tốn bền vững của con người càng chiếm được tình yêu và ơn cứu rỗi của Chúa.

    1. Tại sao một số người có đức tin mạnh mẽ đang khi số khác đức tin lại yếu kém? Tại sao một số người thấy đức tin là điều dễ dàng, đang khi số khác lại thấy đó là điều khó khăn? Người đàn bà ngoại giáo này biết mình là người ngoại, không hy vọng được Chúa đoái nghe vì người Do thái không ưa người Canaan, nếu không muốn nói là ghét và khinh bỉ họ. Thái độ lãnh đạm khó chịu và muốn xua đuổi của các Tông đồ đối với bà? Nhưng bà tin rằng thế nào Chúa cũng phải thương bà. Bà có lòng tin như một người ngoại khác là viên bách quan kia:Thưa Thầy, tôi chẳng đáng Thầy vào nhà tôi, song xin Thầy chỉ phán một lời” (Mt 8,8). Nghe vậy, Chúa Giêsu bỡ ngỡ nói với các kẻ theo Ngài: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta chưa hề gặp được lòng tin như thế nơi một người nào trong Israel” (Mt 8,10).
    2. Đọc Tin mừng chúng ta thấy, Chúa Giêsu là người không thích phô trương, cũng không thích người ta theo Ngài vì những phép lạ. Ngài chỉ muốn âm thầm kín đáo gieo đức tin vào trong lòng người ta, và khi người ta đã tin thì người ta sẽ theo Ngài cách trung thành hơn. “Ngài vào nhà nọ, không muốn cho ai biết” (Mc 7,24).

    Chúa sống như vậy, còn chúng ta thì sao? Hãy tập cho mình biết sống âm thầm như Chúa./Newton, một nhà vật lý học và thiên nhiên học trứ danh, sau những thành công hiển hách của sự tìm tòi, ông đã viết: “Không biết thế giới nghĩ về công việc của tôi như thế nào, nhưng tôi, trong tất cả các sự tìm tòi của tôi về khoa học, tôi chỉ như một đứa trẻ con chơi ngoài bãi biển. Có lẽ, đôi khi cũng đã tìm được những hạt sỏi tròn hơn, những vỏ hến đẹp hơn những cái bạn tôi tìm, nhưng biển mênh mông của chân lý, dưới con mắt tôi vẫn còn mầu nhiệm quá”.

    Văn sĩ Walter Scott người Anh đã nói một cách rất nhũn nhặn, sau bao nhiêu năm làm việc chuyên cần: “Trong đời sống của tôi, cái dốt đã ngăn tôi lại và dày vò tôi. Người ta càng biết nhiều bao nhiêu thì lại phải khiêm nhường bấy nhiêu, người ta càng học nhiều thì lại càng thấy mình còn dốt”.

    1. Truyện: Giữ vững lòng tin sắt đá

    Một sĩ quan quân đội Nga đến gặp một vị linh mục Hungary và xin được nói chuyện riêng với ông. Viên sĩ quan là một chàng trai trẻ, tướng khí hung hãn và dương dương tự đắc trong tư thế của kẻ chiến thắng.

    Khi cửa nhà khách được đóng lại rồi, viên sĩ quan chỉ cây thánh giá treo trên tường và nói với vị linh mục rằng: “Ông biết không, cái đó là sự dối trá do các linh mục bầy ra để làm mê hoặc đám dân nghèo, để giúp những người giàu dễ dàng kìm hãm họ trong tình trạng ngu dốt. Bây giờ chỉ có tôi và ông, ông hãy thú nhận với tôi rằng: ông không bao giờ tin rằng Chúa Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa”.

    Vị linh mục cười và trả lời rằng: “Ông bạn ơi, tôi tin thật đấy, vì đó là sự thật”. “Ông đừng có lừa dối tôi, cũng đừng diễu cợt tôi”, vị sĩ quan hét lên. Anh ta rút ra một khẩu súng lục, chĩa vào đầu linh mục và hăm dọa: “Nếu ông không nhận rằng đó chỉ là một sự dối trá, thì tôi sẽ nổ súng”.

    Vị linh mục điềm tĩnh trả lời: “Tôi không thể nói như thế, Đức Giêsu thực sự là Con Thiên Chúa”.

    Viên sĩ quan vứt khẩu súng xuống sàn và chạy đến ôm vị linh mục. Anh ta vừa khóc vừa nói: “Đúng thế, đúng thế. Tôi cũng tin như vậy, nhưng tôi không thể tin rằng có những người dám chết vì Đức tin, cho đến khi chính tôi khám phá ra điều này. Tôi xin cám ơn ngài. Ngài đã củng cố lòng tin của tôi. Bây giờ chính tôi cũng có thể chết cho Đức Kitô. Ngài đã chứng minh cho tôi rằng: Điều này có thể làm được”.

    Kính chuyển:

    Hồng

     

     

Subcategories