16. Sống Tình Thức

SỐNG TỈNH THỨC - VỤ CHẾT 39 NGƯỜI

Nước Thiên Đàng và sự từ bỏ

        Nhân viên y tế Anh phát hiện 39 thi thể  đã chết cóng trong container trên chiếc xe tải đậu tại khu công nghiệp Waterglade ở Grays, Essex phía đông thủ đô Luân  Đôn  ngày 23/10/2-19. Tin này nhanh chóng được loan đi khắp thế giới  và đã khiến  đặt ra nhiều vấn đề cũng như nguyên nhân đưa đến thảm kịch đó.

          Thoạt đầu tin cho biết đó là 39 người  Trung Quốc. Nhưng chỉ ít lâu sau lại nói có tới 90% là người Việt mà đa phần thuộc hai tỉnh  Nghệ An và Hà Tĩnh là những miền được xếp vào loại nghèo đói kinh niên….

          Vì lý do nghèo đói, con người ngày nay khắp nơi  chứ không riêng gì Việt Nam đã phải rời bỏ quê hương xứ sở để tìm cho mình một…con đường sống dù phải trải qua bao gian lao nguy hiểm kể cả đến mất cả mạng sống.

          Trường hợp những con người chết oan khuất trên chiếc container  đông lạnh  tại nước Anh xa xôi  ấy, đó chỉ là một trong vô số những tai nạn diễn ra  đó đây hàng ngày, hàng đêm  khi con người phải  liều mình ra đi  để  hy vọng tìm cho mình và gia đình  một  cơ hội thoát khổ.

          Những cái chết trong tức tưởi như thế đã đánh động lương tâm nhiều người. Cha Simon nguyễn, một linh mục người Việt sống tại Anh kêu gọi những người dân ở những vùng nông thôn ở Việt nam không nên liều mạng thực hiện những chuyến đi nguy hiểm như vậy để đến Châu Âu với hy vọng đổi đời. Cha nói: “ Rất nhiều người  đến đây bằng xe vận tải. Lúc nào tôi cũng nói  với mọi người rằng rủi ro lắm. Do đó phải suy nghĩ kỹ mới quyết định. Mỗi lần về Việt Nam, trên tòa giảng  tôi cũng khuyên mọi người là không nên đi như  vậy. Vì dù có nghèo, cuộc sống ở đó có khó khăn nhưng còn đỡ hơn là bỏ mạng ở xứ người” ( Nguồn Vietcatholic. News –  30/10/2019 – 39 người chết  trong xe vận tải ở Anh. Tại sao người Việt Nam liều mạng ?

          Lời khuyên nhủ của cha Simon Nguyễn không những đáng để cho những ai còn mang ý định  liều mạng ra đi như thế  nhưng còn là cho chúng ta  những người Công giáo còn có niềm tin vào cuộc sống vĩnh cửu đời sau.

          Có thể nói những người ra đi và chết trong tủi nhục như thế  thật là đáng thương. Nhưng nếu trong số đó còn có cả những người Công giáo nữa  lại còn đáng xót thương hơn nữa. Lý do là vì những con người ấy quả thật là đã không đặt nền tảng đời mình trong một đức tin chân thật.

          Như đã biết đức tin chân thật của người Công giáo dựa trên nền tảng của bốn sự sau hết ( Novissimus ): Chết. Phán Xét. Thiên Đàng và Hỏa Ngục. Con người ta rồi ra ai ai cũng phải chết. Chết rồi sẽ đi  đến trước Tòa Phán Xet. Kẻ lành được lên Thiên Đàng hưởng Nhan Thánh Chúa đời đời. Kẻ dữ phải phạt trong Hỏa Ngục muôn kiếp.

          Đức tin Công giáo vốn dĩ là như thế. Nhưng nay trong thời Tục Hóa, hầu như  đức tin ấy kể như đã  biến mất. Nước Thiên Đàng bị tục hóa để trở thành một thứ…Nước Trời trần gian: “ Loan báo Tin Mừng cũng là một thành phần của công trình giải thoát. Nội dung của nó là Nước Thiên Chúa  đã đến, đến cho người người nghèo khổ và bị áp bức. Nền tảng của nó là các mối phúc ( Lc 6, 20 ). Nước  Thiên Chúa này ở ngay giữa thế gian khi người nghèo không còn nghèo. Người bị áp bức thoát ách khốn khổ…

          …Lời rao giảng của Đức Giê Su về Nước Thiên Chúa làm cho người ta hy vọng. Nhưng lúc ấy niềm hy vọng này không liên quan gì đến cõi trời, ít nhất  được hiểu như một cõi hạnh phúc ở đời sau. Vì sao ? Vì trời là của Thiên Chúa, nơi Thiên Chúa ngự. Con người không thể tới đó được. Sauk hi chết người ta phải vào She’ol, thế giới dưới mặt đất. Nơi đây chia thành hai khu vực, một dành cho người lành một cho người xấu ( Lc 16, 23 -26 ). Niềm tin của Ki Tô Giáo vào cõi trời chỉ bắt nguồn từ sau cái chết của Đức Giê Su vì nghĩ rằng Ngài đã được đưa lên ngự bên hữu Thiên Chúa…

          … Vậy Nước Thiên Chúa mà Đức Giê Su rao giảng không phải là một thực thể ở trên trời nhưng là một tình trạng tương lai ở thế gian khi  người nghèo không còn nghèo. Người bị áp bức không còn bị áp bức. Nó được biểu thị bằng một ngôi nhà hay một đô thị  có tường thành bao quanh” ( Albert Nolan – Đức Giê Su trước khi có Ki Tô Giáo. Một nỗ lực hiện đại trở về với Đức Giê Su Lịch Sử ).

          Có sự thực này là thần học hiện nay bởi là Duy Lý thế nên không có cách chi hiểu được tính chất mầu nhiệm của Nước Thiên Đàng và vì thế nên mới ngang nhiên phủ nhận  cho rằng: “ Niềm tin của Ki Tô Giáo ( Sic )vào cõi trời chỉ bắt nguồn  từ sau cái chết của Đức Giê Su vì ..nghĩ rằng Ngài đã được đưa lên ngự bên hữu Thiên Chúa !!!

          Thật ra niềm tin vào Nước Thiên Đàng hiểu như  Đất Hứa  thì niềm tin ấy  đã bắt nguồn từ thời  Cựu Ước xa xưa: “  Đức Giê hova có phán cùng Apram rằng: ngươi hãy ra khỏi quê hương, vòng  bà con và nhà cha ngươi  mà đi  đến XỨ Ta sẽ chỉ cho. Ta sẽ làm cho ngươi  nên một dân lớn. Ta sẽ ban phước cho ngươi  cùng làm nổi danh ngươi và ngươi sẽ thành nguồn phước đức” ( St 12, 1 -2 ).

          Qua trình thuật Kinh Thánh này cho thấy  Thiên Chúa không hề…ban XỨ mà chỉ đưa ra lời hứa rằng sẽ CHỈ  cho  cái nơi ( Xứ ) mà tổ phụ sẽ được vào đó sau khi đã  từ bỏ quê hương, xứ sở, an hem họ hàng…

          Sự CHỈ  cho ( mạc khải ) cái XỨ  sẽ được …vào đó  đã diễn ra trong suốt cuộc hành trình đức tin của Dân Chúa  và nó chỉ thực sự được khai mở  trong thời Tân Ước với Đức Ki Tô: “ Luật pháp và tiên tri đến Gioan ( Baptist ) là hết. Rồi từ đó Tin Mừng Nước Thiên Chúa đã được rao giảng ra và ai nấy đều phải nỗ lực mà vào” ( Lc 16, 16 ).

          Chúa nói: Ai nấy phải nỗ lực mà vào  thì cái việc…vào ấy chỉ có thể  là quay trở về nơi nội Tâm  của chính mình. Lý do cần quay về nội tâm  bởi vì đó là nơi Đấng Cha ngự trị. Đồng thời cũng là cõi Thiên Đàng mà người Công Giáo chúng ta vẫn luôn trông chờ, hy vọng.

          Có nhận ra như thế chúng ta mới  biết được tại sao Đức Chúa Giê hova lại đòi hỏi tổ phụ Apraham  phải từ bỏ quê hương xứ sở đển đi đến XỨ mà Ngài sẽ CHỈ cho ?

          Dứt bỏ quê hương, xứ sở chỉ vì lời hứa sẽ…chỉ cho đó là điều  rất khó để thực hiện. Tuy nhiên cũng chỉ vì hết lòng tin và cố gắng thực hiện lòng tin ấy mà Apraham đã trở nên tổ phụ của những kẻ có đức tin: “ Vậy anh em phải biết rằng, kẻ nào có đức tin, ấy là con cái của Apraham” ( Gal 3, 7 ).

          Đức tin ở đây là tin vào Lời Hứa của Thiên Chúa. Lời hứa ấy cũng là để dành cho những kẻ có lòng ước nguyện được vào Nước Thiên Đàng  mà Đức Ki Tô đã sắm sẵn cho những ai có lòng tin nơi Ngài ( Ga  14, 1 -3 ).

          Để ý sẽ thấy  trong hầu hết Kinh Nguyện Công Giáo trước đây tất cả đều  nói lên ước nguyện và lòng cậy trông sẽ được Chúa ban thưởng Nước Thiên Đàng: “ Con trông cậy vững vàng  vì công nghiệp Chúa Giê Su thì Chúa sẽ ban cho con giữ đạo nên ở đời này cho ngày sau được lên Thiên Đàng xem  thấy mặt ĐCT hưởng phúc đời đời vì Chúa là Đấng phép tắc  và lòng lành vô cùng đã phán hứa sự ấy chẳng có lẽ nào sai được. Amen.

          Những kinh nguyện ấy tuy đơn sơ dễ đọc dễ hiểu nhưng chứa đựng một ý nghĩa vô cùng sâu xa. Thế nhưng trong đời sống thực tế  của người gọi là…có đạo hôm nay  cho thấy những kinh nguyện ấy chỉ có ở ngoài môi miệng  chứ không xuất phát từ ở nơi Tâm. Sao có thể nói thế ? Bởi vì  nếu ước nguyện ấy thực sự phát xuất từ ở nơi Tâm  thì  cần gắn liền với  yếu tố Nguyện trong cầu nguyện.

          Chính cái lòng ước nguyện được về sống bên Chúa, bên Đức  Mẹ cùng chư thần thánh trên trời sẽ khiến cho ta dễ dàng sống đời từ bỏ có nghĩa  không bị lôi kéo vào những thú vui trần tục và theo ý riêng mình.

          Bao lâu chưa  có sự từ bỏ  thì ước nguyện về Thiên  Đàng vẫn chỉ là giả dối không thật. Tại sao ? Bởi vì Thiên Đàng  là Thực Tại Tâm chẳng những giác quan không thể cảm nhận mà lý trí cũng không thể suy lường.

          Một đàng Thiên Đàng không thể cảm nhận bằng giác quan. Một đàng  con người  nếu  chỉ tìm kiếm sự hưởng thụ giác ( ăn uống, dâm dục….) thì sẽ không thể nào có được đức tin nơi sự hiện hữu của Thiên Đàng.  Mặt khác  đối với lý trí cũng vậy, bởi vì lý trí luôn là sự phân biệt. Đang khi đó Thiên Đàng là Thực Tại  chúng ta chỉ có thể đạt đến với tâm vô phân biệt.

          Như vậy, ước nguyện về Thiên Đàng  chỉ có thể thành tựu  với đức tin và lòng cậy trông  nơi Chúa bằng cách….Bỏ Mình đi “ Ai muốn theo Ta thì hãy từ bỏ mình, vác thập tự giá hàng ngày mà theo. Vì hễ ai muốn cứu thì phải mất. Còn hễ ai vì cớ Ta mà mất mạng sống mình thì lại  được. Bởi chưng được lời lãi cả và thế gian mà mất linh hồn thì nào được ích gì ? ( Lc 9, 23 -25 ).

          Muốn cứu lại mất. Bỏ đi lại được. Đây là nghịch lý của  Đạo Chúa và nghịch lý ấy trong thời đại hiện nay  rất ít người muốn hiểu và càng ít hơn nữa khi đi vào thực hiện. Thế nhưng nếu Lời Chúa quả là lời hằng sống  thì nhất định cần được thực hiện và chỉ khi nào đem Lời Chúa áp dụng vào trong chính đời sống mình  bằng cách từ bỏ thì đó mới thực là Lời Hằng Sống./.

Phùng Văn Hóa

Chia sẻ Bài này:
 

Related posts

 

SỐNG TỈNH THỨC - CUỘC ĐỜI MAU QUA

Một ngày, một năm và một đời người!!!
 
🌹Một ngày rất ngắn, ngắn đến mức chưa nắm được cái sáng sớm thì đã tới hoàng hôn.
🌹Một năm thật ngắn, ngắn đến mức chưa kịp thưởng thức sắc màu đầu xuân thì đã tới sương thu.
🌹Một cuộc đời rất ngắn, ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi.
🌹Luôn luôn đến quá nhanh mà hiểu ra thì quá muộn, cho nên chúng ta phải học cách trân trọng, trân trọng tình thân, tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình vợ chồng, tình phụ mẫu, tình đồng loại ...
🌹Vì một khi đã lướt qua , thì khó có thể gặp lại.
Sau 20 tuổi, thì đất khách và quê nhà giống nhau vì đi đến đâu cũng có thể thích ứng.
Sau 30 tuổi, thì ban ngày và ban đêm giống nhau vì mấy ngày mất ngủ cũng không sao.
Sau 40 tuổi, thì trình độ học vấn cao thấp giống nhau, học vấn thấp có khi kiếm tiền nhiều hơn.
Sau 50 tuổi, thì đẹp và xấu giống nhau vì lúc này có đẹp đến mấy cũng xuất hiện nếp nhăn và tàn nhang.
Sau 60 tuổi, thì làm quan lớn và quan bé giống nhau vì nghỉ hưu rồi cấp bậc giống nhau.
Sau 70 tuổi, thì nhà to và nhà nhỏ giống nhau vì xương khớp thoái hóa không thể đi được hết những không gian muốn đi.
Sau 80 tuổi, thì tiền nhiều và tiền ít giống nhau vì có tiêu cũng chẳng tiêu được bao nhiêu tiền.
Sau 90 tuổi, thì nam và nữ giống nhau vì không thể làm nổi chuyện ấy nữa.
Sau 100 tuổi, thì nằm và đứng giống nhau vì đứng dậy cũng chẳng biết làm gì.

 
👉 CUỘC ĐỜI CỦA BẠN VÀ TÔI LÀ NHƯ VẬY, KHÔNG KHÁC NHAU NHIỀU...

👉 NHÌN RA, HIỂU ĐƯỢC, THẤU HIỂU RỒI, CUỘC ĐỜI LÀ NHƯ THẾ ...  

👉 TRÂN TRỌNG NHỮNG THỨ ĐÃ CÓ VÀ ĐANG CÓ .... 

SƯU TẦM

SỐNG TỈNH THƯC - THỨ BẢY CN29TN-C

 

  •  
    Tinh Cao
    Oct 25 at 3:03 PM
     
     

    Thứ Bảy CN29TN-C

     

     

     

    LẮNG NGHE Lời Chúa: SỐNG TỈNH THỨC

     

    Bài Ðọc I: (Năm I) Rm 8, 1-11

    "Thánh Thần của Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em".

    Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

    Anh em thân mến, giờ đây không còn gì là án phạt dành cho những ai ở trong Ðức Giêsu Kitô: vì những kẻ ấy không còn sống theo xác thịt. Bởi chưng lề luật của Thánh Thần ban sự sống trong Ðức Giêsu Kitô, đã giải thoát tôi khỏi lề luật sự tội và sự chết. Ðiều mà lề luật không thể làm được, vì bị xác thịt làm cho ra yếu đi, thì Thiên Chúa sai Con của Người đến trong xác thịt giống như xác thịt tội lỗi, và để phản đối sự tội, Người đã luận phạt tội lỗi, và phản đối sự tội, Người đã luận phạt tội lỗi trong xác thịt, khiến cho ơn công chính của lề luật thành tựu đầy đủ trong chúng ta, là những người không còn sống theo xác thịt, nhưng theo tinh thần. Vì những ai sống theo xác thịt, thì tưởng ước những sự thuộc về xác thịt: còn những ai sống theo tinh thần, thì tưởng ước những sự thuộc về tinh thần. Mà tưởng ước của xác thịt là sự chết, còn tưởng ước của tâm thần là sự sống và bình an. Vì chưng sự khôn ngoan của xác thịt là thù nghịch với Thiên Chúa: bởi nó không tùng phục lề luật của Thiên Chúa: vả lại nó cũng không thể tùng phục được. Những kẻ sống theo xác thịt, thì không thể đẹp lòng Chúa. Còn anh em, anh em không sống theo xác thịt, nhưng sống theo tinh thần, nếu thật sự Thánh Thần Chúa ở trong anh em. Nếu ai không có Thánh Thần của Ðức Kitô, thì kẻ ấy không thuộc về Người. Nhưng nếu Ðức Kitô ở trong anh em, cho dù thân xác đã chết vì tội, nhưng tinh thần vẫn sống vì đức công chính. Và nếu Thánh Thần của Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em, thì Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại cũng cho xác phàm hay chết của anh em được sống, nhờ Thánh Thần Người ngự trong anh em.

    Ðó là lời Chúa.

     

    Ðáp Ca: Tv 23, 1-2. 3-4ab. 5-6

    Ðáp: Lạy Chúa, đó là dòng dõi người tìm kiếm long nhan Chúa (c. 6).

    Xướng: 1) Chúa là chủ trái đất và mọi vật làm sung mãn nó, chủ địa cầu và muôn loài cư trú ở trong. Vì chính Người xây dựng nó trên biển cả, và Người giữ vững nó trên chỗ nước nguồn. - Ðáp.

    2) Ai khá trèo lên cao sơn của Chúa, ai được đứng trong nơi thánh của Người? Người tay vô tội và lòng thanh khiết, người không để lòng xu hướng bả phù hoa. - Ðáp.

    3) Người đó sẽ được Chúa chúc phúc cho, và được Thiên Chúa là Ðấng cứu độ ban ân thưởng. Ðó là dòng dõi người tìm kiếm Chúa, người tìm long nhan Thiên Chúa nhà Giacóp. - Ðáp.

     

    Alleluia: Tv 118, 18

    Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa, xin mở rộng tầm con mắt của con, để quan chiêm những điều kỳ diệu trong luật Chúa. - Alleluia.

     

    Phúc Âm: Lc 13, 1-9

    "Nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy".

    Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

    Khi ấy, có những kẻ thuật lại cho Chúa Giêsu về việc quan Philatô giết mấy người Galilê, làm cho máu họ hoà lẫn với máu các vật họ tế sinh. Người lên tiếng bảo: "Các ngươi tưởng rằng mấy người xứ Galilê đó bị ngược đãi như vậy là những người tội lỗi hơn tất cả những người khác ở xứ Galilê ư? Ta bảo các ngươi: không phải thế. Nhưng nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy. Cũng như mười tám người bị tháp Silôe đổ xuống đè chết, các ngươi tưởng họ tội lỗi hơn những người khác ở Giêrusalem ư? Ta bảo các ngươi: không phải thế; nhưng nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy".

    Người còn nói với họ dụ ngôn này: "Có người trồng một cây vả trong vườn nho mình. Ông đến tìm quả ở cây đó mà không thấy, ông liền bảo người làm vườn rằng: Kìa, đã ba năm nay ta đến tìm quả cây vả này mà không thấy có. Anh hãy chặt nó đi, còn để nó choán đất làm gì!" Nhưng anh ta đáp rằng: "Thưa ông, xin để cho nó một năm nay nữa, tôi sẽ đào đất chung quanh và bón phân: may ra nó có quả chăng, bằng không năm tới ông sẽ chặt nó đi".

    Ðó là lời Chúa. 


    Image result for Lc 13, 1-9

     

    Suy Nghiệm Lời Chúa

     

     

    Những bụi gai bốc cháy mà không bị thiêu rụi

     

     

    Bài Phúc Âm cho Thứ Bảy Tuần XXIX Thường Niên hôm nay là bài Phúc Âm chất chứa lời Chúa Giêsu cảnh giác "những kẻ thuật lại cho Chúa Giêsu về việc quan Philatô giết mấy người Galilê, làm cho máu của họ hoà lẫn với máu của các vật họ tế sinh". 

    Người cảnh giác họ những gì, nếu không phải cảnh giác họ về hình phạt tương tự như thế nếu họ không ăn năn hối cải, mà cứ tưởng mình tốt lành hơn các nạn nhân được họ thuật lại cho Chúa Giêsu biết.  

    Ở đây, qua ý nghĩa của lời Chúa Giêsu nói trong bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta thấy Người dường như vừa không công nhận đau khổ là hậu quả hay hình phạt của tội lỗi lại vừa công nhận. 

    Chúa Giêsu dường như không công nhận đau khổ là hình phạt của tội lỗi hay hậu quả của tội lỗi: "Các ngươi tưởng rằng mấy người xứ Galilê đó bị ngược đãi như vậy là những người tội lỗi hơn tất cả những người khác ở xứ Galilê ư? Ta bảo các ngươi: không phải thế... Cũng như mười tám người bị tháp Silôe đổ xuống đè chết, các ngươi tưởng họ tội lỗi hơn những người khác ở Giêrusalem ư? Ta bảo các ngươi: không phải thế". 

    Chúa Giêsu đồng thời lại khẳng định đau khổ là hình phạt của tội lỗi và là hậu quả của tội lỗi"Nhưng nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy... nhưng nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy". 

    Trong trường hợp của người mù từ lúc mới sinh, Chúa Giêsu cũng dường như phủ nhận đau khổ là hậu quả của tội lỗi khi khẳng định sự kiện anh ta bị mù từ lúc mới sinh: "không phải do tội của anh ta hay của cha mẹ anh ta" (xem Gioan 9:3). Thật ra, Chúa Giêsu không phủ nhận đau khổ là hậu quả của tội lỗi, nhưng Người gán cho đau khổ một ý nghĩa quí giá hơn và cao cả hơn, như trong trường hợp người mù từ lúc mới sinh như nó là một cơ hội để Thiên Chúa tỏ mình ra: "Chính là để cho các công việc của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh ta" (xem Gioan 9:3). 

    Trong bài Phúc Âm hôm nay cũng thế, Chúa Giêsu cũng không phủ nhận đau khổ là hình phạt của tội lỗi hay là hậu quả của tội lỗi, nhất là trong trường hợp con người không biết thống hối ăn năn. Tuy nhiên, cũng qua bài Phúc Âm hôm nay, Người còn gán cho đau khổ một ý nghĩa cảnh báo cho những ai tự phụ cho mình là lành thánh nên không bị đau khổ như người khác là những người tội lỗi chứ không vô tội như mình. 

    Chưa hết, cũng theo chiều hướng ấy, Chúa Giêsu dường như còn ngầm cho thấy rằng đau khổ cho dù là và chính là hậu quả của tội lỗi mà nó đã được Thiên Chúa sử dụng như gậy ông đập lưng ông, như của độc giải độc, trong việc đánh động con người tội lỗi, để nhớ đó họ có thể nhận lỗi, hối lỗi và sửa lỗi mà quay về cùng Người.  

    Đó là lý do ở phần cuối bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu còn nói thêm một dụ ngôn liên quan đến việc cải thiện đời sống, qua hình ảnh cây vả không sinh hoa kết trái "đã 3 năm" liền, đáng bị đốn đi cho đỡ "choán đất", nhưng nó vẫn còn được kéo dài chờ thêm "một năm nữa":  

    "Có người trồng một cây vả trong vườn nho mình. Ông đến tìm quả ở cây đó mà không thấy, ông liền bảo người làm vườn rằng: 'Kìa, đã ba năm nay ta đến tìm quả cây vả này mà không thấy có. Anh hãy chặt nó đi, còn để nó choán đất làm gì!' Nhưng anh ta đáp rằng: 'Thưa ông, xin để cho nó một năm nay nữa, tôi sẽ đào đất chung quanh và bón phân: may ra nó có quả chăng, bằng không năm tới ông sẽ chặt nó đi'". 

    Thật vậy, việc cải thiện đời sống được chứng tỏ qua việc tâm hồn thống hối trổ sinh hoa trái thiêng liêng, mà để có thể sinh hoa trái thiêng liêng, Kitô hữu không thể nào sống theo xác thịt vốn hướng chiều về chết chóc, mà phải sống theo Thánh Linh là Đấng ban sự sống, một sự sống bao gồm cả hồn xác của bản tính con người, đúng như xác tín của Thánh Phaolô Tông đồ trong Bài Đọc 1 cho năm lẻ hôm nay qua Thư gửi Giáo đoàn Rôma: 

    "Những kẻ sống theo xác thịt, thì không thể đẹp lòng Chúa. Còn anh em, anh em không sống theo xác thịt, nhưng sống theo tinh thần, nếu thật sự Thánh Thần Chúa ở trong anh em. Nếu ai không có Thánh Thần của Ðức Kitô, thì kẻ ấy không thuộc về Người. Nhưng nếu Ðức Kitô ở trong anh em, cho dù thân xác đã chết vì tội, nhưng tinh thần vẫn sống vì đức công chính. Và nếu Thánh Thần của Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em, thì Ðấng đã làm cho Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại cũng cho xác phàm hay chết của anh em được sống, nhờ Thánh Thần Người ngự trong anh em".

    Bài Đáp Ca hôm nay nói đến những tâm hồn không sống theo xác thịt, "không để lòng xu hướng bả phù hoa", mà là sống theo Thánh Thần, ở chỗ sống trổi vượt trên trần gian như "trèo lên cao sơn của Chúa", như "đứng trong nơi thánh của Người", một con người có "tay vô tội và lòng thanh khiết", một con người "tìm kiếm Chúa, tìm long nhan Thiên Chúa nhà Giacóp": 

    1) Chúa là chủ trái đất và mọi vật làm sung mãn nó, chủ địa cầu và muôn loài cư trú ở trong. Vì chính Người xây dựng nó trên biển cả, và Người giữ vững nó trên chỗ nước nguồn. 

    2) Ai khá trèo lên cao sơn của Chúa, ai được đứng trong nơi thánh của Người? Người tay vô tội và lòng thanh khiết, người không để lòng xu hướng bả phù hoa. 

    3) Người đó sẽ được Chúa chúc phúc cho, và được Thiên Chúa là Ðấng cứu độ ban ân thưởng. Ðó là dòng dõi người tìm kiếm Chúa, người tìm long nhan Thiên Chúa nhà Giacóp. 

     

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên 

     

    TN.XXIXL-7.mp3  

     

 

SỐNG TỈNH THỨC - KHẨU NGHIỆP

  •  
    Mo Nguyen
    Oct 27 at 6:15 PM
     
     
    * Cổ nhân dạy: "THỦ KHẨU NHƯ BÌNH"
    Thánh Gia-cô-bê Tông đồ:
        "AI GIỮ ĐƯỢC MIỆNG LƯỠI MÌNH LÀ ĐỦ NÊN THÁNH RỒI"

    Khẩu Nghiệp, Nghiệp Nặng Nhất Của Đời Người

     

    Khẩu nghiệp là nghiệp nặng nhất đời người, tuyệt đối không được nói nếu không muốn tai ương.

     

    Khẩu nghiệp là cái nghiệp do lời nói từ miệng mình gây ra, nên Khẩu nghiệp cũng được gọi là Ngữ nghiệp. Khẩu nghiệp có 4 tội: Vọng ngữ (nói láo); Ý ngữ (nói thêu dệt); Lưỡng thiệt (nói đâm thọc); Ác khẩu (chửi rủa).

     

    Trong kinh, Phật ví dụ người ác mắng chửi người thiện, người thiện không nhận lời mắng chửi đó thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời mà rời xuống ngay mặt người phun. Thế nên có thọ nhận mới dính mắc đau khổ, không thọ nhận thì an vui hạnh phúc. Từ đây về sau mọi người có nghe ai nói gì về mình, dù tốt hay xấu, chớ nên thọ nhận thì sẽ được an vui.

     

    Khẩu nghiệp là nghiệp nặng nhất của đời người, bởi vết thương trên da thịt còn có thể lành, nhưng vết thương lòng thì không biết khi nào mới có thể lành lại được.

    Câu nói dân gian “Khẩu xà tâm Phật” là sai hoàn toàn, Phật chẳng bao giờ nói lời độc ác, hại người, là tính cách các con dùng để tả Rắn. Ở mỗi người có cách nói thương khác nhau, có cách biểu hiện Từ Bi khác nhau. Như hạnh sai biệt của các Bồ Tát, thị hiện là Phán quan cũng xét xử công minh, khó có thể gọi là Ác tướng.

     

    Khẩu nghiệp có tác động lớn tới sinh mệnh mỗi người. Con người sống tốt, nói lời hay ý đẹp thì cuộc đời ắt tươi đẹp, còn ngược lại, người dã tâm, nói lời tàn độc thì tương lai cũng tối đen như thế.

     

    Vậy làm thế nào để tu khẩu không tạo “khẩu nghiệp”? Sau đây là những cách tu khẩu dưỡng phúc báo mà bạn nên tham khảo một lần.

    1. Đừng nên đánh giá sự tốt hay xấu của người khác, bởi sự tốt xấu của họ không ảnh hưởng gì tới miếng cơm manh áo của bạn.

    2. Đừng nên đánh giá đức hạnh của người khác, bởi vì chưa chắc bạn đã cao hơn họ.

    3. Đừng nên đánh giá về gia cảnh của người khác, bởi nó không liên quan chút nào tới bạn cả.

    4. Đừng nên đánh giá về tri thức học vấn của người khác, bởi trên thế giới này thứ mà con người luôn thấy thiếu nhất chính là học vấn.

    5. Đừng nên đánh giá bất kỳ ai, cho dù đó là người bạn thấy coi thường nhất.

    6. Đừng nên tiêu tiền một cách bừa bãi, bởi rất có thể ngày mai bạn sẽ bị thất nghiệp.

    7. Đừng nên kiêu ngạo dương dương tự đắc, bởi ngày mai có thể bạn sẽ bị thất thế

    8. Đừng nên phô trương một cách quá mức, bạn nên nhớ rằng không có ai nhỏ bé hơn bạn. Tóm lại làm người nên biết khiêm tốn.

    9. Đừng nên dựa vào người khác, bởi cuộc sống mỗi người đều có rất nhiều gánh nặng, ai cũng muốn sống được thoải mái.

    10. Đừng nên làm tổn thương người khác, bởi luật nhân quả sớm muộn cũng sẽ đến với bạn.

     

SỐNG TỈNH THỨC - THỨ SÁU CN29TN-C

  •  
    Tinh CaoOct 24 at 6:00 PM
     
     

    Thứ Sáu CN29TN-C

        SỐNG TỈNH THỨC

     

     

    SỐNG VÀ CHIA SẺ Lời Chúa

    Bài Ðọc I: (Năm I) Rm 7, 18-25a

    "Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi cái xác chết này?"

    Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

    Anh em thân mến, tôi biết rằng sự lành không ở trong tôi, nghĩa là trong huyết nhục của tôi. Vì chưng ước muốn thì tôi vẫn có, nhưng làm cho sự lành nên hoàn hảo thì không sao được. Bởi vì sự lành tôi muốn thì tôi không làm, còn sự dữ tôi không muốn thì tôi lại làm. Thực ra nếu tôi làm điều tôi không muốn, thì bấy giờ không phải chính tôi làm điều đó, nhưng là sự tội ở trong mình tôi. Thành ra khi tôi muốn làm sự lành, tôi nhận thấy trong tôi có lề luật, vì sự dữ vẫn kèm bên tôi. Theo như con người bên trong, tôi cũng ưa thích lề luật Thiên Chúa: nhưng tôi thấy trong chi thể tôi có một lề luật khác đối địch với lề luật tâm thần tôi, và giam hãm tôi dưới ách lề luật sự tội trong chi thể tôi. Tôi là con người vô phúc! Ai sẽ cứu tôi khỏi cái xác chết này? Cảm tạ Thiên Chúa, nhờ Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Như thế, chính tôi lấy tâm thần mà phục vụ lề luật Thiên Chúa; còn về xác thịt, thì vâng phục lề luật của sự tội.

    Ðó là lời Chúa.

     

    Ðáp Ca: Tv 118, 66. 68. 76. 77. 93. 94

    Ðáp: Lạy Chúa, xin dạy bảo con những thánh chỉ của Ngài (c. 68b).

    Xướng: 1) Xin Chúa dạy con sự thông minh và lương tri, vì con tin cậy vào các chỉ thị của Ngài. - Ðáp.

    2) Chúa là Ðấng tốt lành và nhân hậu, xin dạy bảo con những thánh chỉ của Ngài. - Ðáp.

    3) Xin Chúa tỏ lòng thương hầu uỷ lạo con, theo như lời đã hứa cùng tôi tớ Chúa. - Ðáp.

    4) Nguyện Chúa xót thương cho con được sống, vì luật pháp Ngài là sự sung sướng của con. - Ðáp.

    5) Ðời đời con không quên những huấn lệnh của Ngài, bởi lẽ đó mà Ngài đã ban cho con được sống. - Ðáp.

    6) Con thuộc về Chúa, xin Chúa cứu độ con, vì con tìm kiếm huấn lệnh của Ngài. - Ðáp.

     

    Alleluia: Ga 15, 15b

    Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết". - Alleluia.

     

    Phúc Âm: Lc 12, 54-59

    "Các ngươi biết tìm hiểu diện mạo trời đất? Còn về thời đại này, sao các ngươi không tìm hiểu?"

    Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

    Khi ấy, Chúa Giêsu phán bảo dân chúng rằng: "Khi các ngươi xem thấy đám mây nổi lên ở phía tây, lập tức các ngươi nói rằng: Trời sắp mưa; và sự thật xảy ra như thế. Và khi gió nam thổi đến, thì các ngươi nói: Trời sắp nóng nực. Và việc đã xảy ra như thế. Hỡi những kẻ giả hình, các ngươi biết tìm hiểu diện mạo của trời đất, còn về thời đại này, sao các ngươi không tìm hiểu? Tại sao các ngươi không tự mình phê phán điều gì phải lẽ? Thế nên, khi ngươi cùng với kẻ đối phương ra trước mặt quan quyền, thì đang lúc đi dọc đường, ngươi hãy cố lo liệu cho ổn thoả với nó đi, kẻo nó lôi ngươi đến trước quan toà, và quan toà trao ngươi cho lý hình và lý hình tống ngươi vào ngục. Ta bảo cho ngươi hay, ngươi sẽ không thể ra khỏi đó cho đến khi nào trả xong đồng xu cuối cùng".

    Ðó là lời Chúa.

     

    image.png

       

     

    Suy Nghiệm Lời Chúa

     

    Nạn Nhân Bản Thân 

    Hôm nay, Thứ Sáu Tuần XXIX Thường Niên, tiếp theo ngay sau bài Phúc Âm hôm qua về chính bản thân của Chúa Kitô, bài Phúc Âm hôm nay, với 7 câu cuối cùng của đoạn 12, Thánh ký Luca đã thuật lại cho chúng ta những gì "Chúa Giêsu phán bảo dân chúng" về việc họ biết xem điềm trời mà không biết suy đoán dấu chỉ thời đại, cũng như việc họ cần phải thanh toán với đối phương khi còn có thể. 

      

    Trước hết, về việc họ biết xem điềm trời mà không biết suy đoán dấu chỉ thời đại: "Khi các ngươi xem thấy đám mây nổi lên ở phía tây, lập tức các ngươi nói rằng: Trời sắp mưa; và sự thật xảy ra như thế. Và khi gió nam thổi đến, thì các ngươi nói: Trời sắp nóng nực. Và việc đã xảy ra như thế. Hỡi những kẻ giả hình, các ngươi biết tìm hiểu diện mạo của trời đất, còn về thời đại này, sao các ngươi không tìm hiểu? Tại sao các ngươi không tự mình phê phán điều gì phải lẽ?"

      

    Sau nữa, về việc họ cần phải thanh toán với đối phương bao lâu khi còn có thể: "Thế nên, khi ngươi cùng với kẻ đối phương ra trước mặt quan quyền, thì đang lúc đi dọc đường, ngươi hãy cố lo liệu cho ổn thoả với nó đi, kẻo nó lôi ngươi đến trước quan toà, và quan toà trao ngươi cho lý hình và lý hình tống ngươi vào ngục. Ta bảo cho ngươi hay, ngươi sẽ không thể ra khỏi đó cho đến khi nào trả xong đồng xu cuối cùng".

      

    Vấn đề được đặt ra ở đây là việc họ biết xem điềm trời mà không biết suy đoán dấu chỉ thời đại và việc họ cần phải thanh toán với đối phương bao lâu khi còn có thể có liên hệ gì với nhau hay chăng, nếu có thì ở chỗ nào, vì thật sự là giữa hai sự việc này, về mạch văn, được nối kết với nhau bằng liên từ "thế nên" ở sự việc thứ hai, ngay sau sự việc thứ nhất, tức là có liên quan đến sự việc thứ nhất? 

      

    Thật vậy, lời Chúa trong bài Phúc Âm hôm nay có thể hiểu về lương tâm nơi con người, được biểu hiệu qua hình ảnh của "quan toà", một thẩm quyền phán xét nơi con người có thể ra tay hành hạ con người như những tay "lý hình", và đồng thời cũng có thể "tống" con người "vào ngục" là chính thâm tâm khổ ải bất an của con người, "cho đến khi nào trả xong đồng xu cuối cùng" là chấp nhận lỗi lầm của họ, những lỗi lầm mà trước đó, lúc còn "đang lúc đi dọc đường", lúc đang còn được lương tâm nhắc nhở đừng làm, đừng vấp phạm, tức nếu biết tránh né, đã không bị lương tâm trở thành "quan tòa" phán xét họ đến độ họ cảm thấy bị hành hạ bởi những áy náy, lo sợ, khổ tâm và bất an v.v.

      

    Dấu chỉ thời đại để họ có thể giải quyết vấn đề lương tâm của họ là chính những nhắc nhở của lương tâm trước khi họ liều mình vấp phạm theo đam mê nhục dục của họ, bằng việc họ trấn an lương tâm theo những lý lẽ chủ quan nông cạn đầy tham vọng nhất thời của họ. Hay dấu chỉ thời đại để họ có thể giải quyết vấn đề lương tâm của họ thậm chí còn là chính những cắn rứt sau khi họ đã lỡ vấp phạm, để nhờ đó họ có thể được giải thoát "ra khỏi" ngục tù thâm tâm của họ, bằng cách "tự mình phê phán điều gì phải lẽ?" theo lời Chúa dạy trong bài Phúc Âm hôm nay, ở chỗ chấp nhận lỗi lầm của mình, trả lại cho công lý những gì mình đã qua mặt và cướp quyền: "trả xong đồng xu cuối cùng".

      

    Trong Bài Đọc 1 cho năm lẻ hôm nay, Thánh Phaolô Tông Đồ cũng cho thấy một thứ ngục tù nơi thâm tâm của con người đã vướng mắc nguyên tội, như thể con người bị giam giữ, khiến con người bị gò bó hạn hẹp không thể thoát thân, đến độ con người cảm thấy như Vị Thánh Tông Đồ Dân Ngoại than lên rằng: "Tôi là con người vô phúc! Ai sẽ cứu tôi khỏi cái xác chết này?":

    "Anh em thân mến, tôi biết rằng sự lành không ở trong tôi, nghĩa là trong huyết nhục của tôi. Vì chưng ước muốn thì tôi vẫn có, nhưng làm cho sự lành nên hoàn hảo thì không sao được. Bởi vì sự lành tôi muốn thì tôi không làm, còn sự dữ tôi không muốn thì tôi lại làm. Thực ra nếu tôi làm điều tôi không muốn, thì bấy giờ không phải chính tôi làm điều đó, nhưng là sự tội ở trong mình tôi. Thành ra khi tôi muốn làm sự lành, tôi nhận thấy trong tôi có lề luật, vì sự dữ vẫn kèm bên tôi. Theo như con người bên trong, tôi cũng ưa thích lề luật Thiên Chúa: nhưng tôi thấy trong chi thể tôi có một lề luật khác đối địch với lề luật tâm thần tôi, và giam hãm tôi dưới ách lề luật sự tội trong chi thể tôi".

    Thực tế phũ phàng cũng cho thấy, trong đời sống đạo, có những tâm hồn rất đạo đức, đọc kinh xem lễ rước lễ hằng ngày, xưng tội hằng tháng, tĩnh tâm hằng năm, chay tịnh trường kỳ, dạy đạo liên miên v.v., nhưng vẫn liên tục lỗi đức bác ái một cách trầm trọng và công khai, gây gương mù gương xấu cho những ai sống quanh mình và với mình, như cho con cái và bạn bè ngoại đạo. 

    Thậm chí trong những lúc bối rối, chúng ta cầu xin Chúa cho chúng ta biết được ý định của Ngài để mà làm theo. Thế nhưng, khi đã rõ ràng biết được ý muốn của Thiên Chúa, như qua vị linh hướng, chúng ta liền trốn mất, hay vội vàng chối bỏ, vì ý Chúa ấy không đúng như ý của chúng ta, hay là những gì phản lại với đời sống tự nhiên của chúng ta, bắt chúng ta phải bỏ mình! 

    Tình trạng chối bỏ chân lý và lấn át chân lý này vẫn thường xẩy ra trong đời sống hằng ngày của tất cả mọi người trên thế gian này nói chung và của Kitô hữu chúng ta nói riêng, khi chúng ta liên tục chối bỏ tiếng lương tâm của chúng ta, liên quan đến việc làm lành lánh dữ được lương tâm nhắc nhủ hay cảnh báo, bằng việc chúng ta trấn an lương tâm hay lèo lái lương tâm theo sở thích tự nhiên của mình hay theo ý riêng vị kỷ của mình.

    Bởi thế, để có thể sống chân chính và bằng an theo lương tâm của mình, hơn là theo đam mê nhục dục và tính mê nết xấu của bản tính mang nguyên tội của mình, khiến con người sống bất hạnh hơn là phúc hạnh, con người cần phải thành tâm khẩn cầu cùng Chúa bằng các ước nguyện của Bài Đáp Ca hôm nay:

    1) Xin Chúa dạy con sự thông minh và lương tri, vì con tin cậy vào các chỉ thị của Ngài. 

    2) Chúa là Ðấng tốt lành và nhân hậu, xin dạy bảo con những thánh chỉ của Ngài. 

    3) Xin Chúa tỏ lòng thương hầu uỷ lạo con, theo như lời đã hứa cùng tôi tớ Chúa. 

    4) Nguyện Chúa xót thương cho con được sống, vì luật pháp Ngài là sự sung sướng của con. 

    5) Ðời đời con không quên những huấn lệnh của Ngài, bởi lẽ đó mà Ngài đã ban cho con được sống. 

    6) Con thuộc về Chúa, xin Chúa cứu độ con, vì con tìm kiếm huấn lệnh của Ngài. 

     

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên 

     

    TN.XXIXL-6.mp3  

     

    --