16. Sống Tình Thức

SỐNG TỈNH THỨC - MÙA LOAN BÁO

  •  
    Kristie Phan
     
    Dec 6 at 8:54 AM
     
     
     
    MÙA LOAN BÁO
     Mùa Vọng là mùa của những lời loan báo.  Loan báo Chúa Giêsu sinh ra, loan báo thời gian cứu độ, loan báo ngày trở lại của Chúa Kitô.  Những lời loan báo này được công bố rõ ràng trong các bài đọc Sách Thánh ngày Chúa Nhật.
         Bài đọc 1, trích trong sách Isaia, đó là những lời tiên tri về Đấng Cứu Thế mà đỉnh cao là Chúa nhật IV, loan báo một trinh nữ sẽ sinh hạ tại Bêlem, một Hài Nhi thuộc chi tộc Đavit và Ngài sẽ được gọi là Emmanuel.
     Bài Phúc Âm: Chúa nhật I Mùa Vọng nói lên niềm mong đợi ngày Chúa Kitô trở lại với lời nhắn nhủ: Hãy tỉnh thức; Chúa nhật II, III dành cho Gioan tiền Hô với lời mời gọi: Dọn đường cho Chúa; Chúa nhật IV là Chúa nhật Truyền tin cho Đức Mẹ và Thánh Giuse.
     Các bài đọc 2 là các bài Thánh thư Phaolô, Giacôbê, Phêrô, đặc biệt làm cho Mùa Vọng trở thành một mùa loan báo việc Chúa Kitô trở lại lần thứ hai.
     Với Chúa Nhật II, chúng ta bước vào lịch sử: những loan báo trong Cựu Ước bắt đầu thực hiện và giấc mơ của nhân loại trở thành hiện thực.  Người loan báo Tin Vui này là Gioan Tẩy Giả, một ngôn sứ đầy tràn ơn Thánh Linh.  Gioan mời gọi: “Hãy hối cải vì nước trời đã cận kề.”  Giống như các Ngôn sứ tiền bối, Gioan tố giác một nếp sống đạo giả hình, chỉ hoàn toàn ở bên ngoài (x. Am 5,21-27; Is 1,10-20; Gr 7,1–8,3...), dần dần đưa tới một tình trạng cứng cỏi.  Ba bài Tin M���ng từ Nhất Lãm (Mt 3, 1-12; Mc 1, 1-8; Lc 3, 1-6), thuật lại niềm hăng say rao giảng của Đấng Tiền Hô, kêu mời hối cải và loan báo sẽ có một đấng quyền năng hơn, Ngài sẽ rửa tội trong Chúa Thánh Thần.
     Gioan Tiền Hô, một ngôn sứ luôn gắn bó với Thiên Chúa và cũng rất gần gũi với con người.  Lời Chúa, Gioan chiêm niệm trong hoang địa qua nhiều năm tháng đã giúp ông tiếp xúc, gặp gỡ với nhiều hạng người qua những vùng ven sông Giođan.  Lời Chúa, Gioan nghe đã trở thành Lời Chúa ông công bố.  Tiếng Chúa gọi Gioan đã trở thành tiếng ông mời gọi mọi người.  Gioan trở nên trung gian làm người dọn con đường tâm hồn cho anh chị em mình đến với Chúa Cứu Thế.
     Gioan là vị ngôn sứ cuối cùng của Cựu ước.  Sau 5 thế kỷ vắng bóng ngôn sứ, nay Gioan xuất hiện với sứ mạng Tiền hô.  Ông đáp lại tiếng Chúa gọi, ra đi rao giảng về Nước Trời, dọn đường cho Chúa Giêsu, Đấng Cứu Tinh nhân loại đến trần gian.  Ông đã chu toàn ơn gọi cách nhiệt thành và đã chết anh hùng cho sứ vụ (x. Mt 14,3-12; Mc 6,17-19).  Cuộc đời Gioan là một thiên anh hùng ca, bất khuất trước cường quyền, bao dung với tội nhân.
     Gioan có một cuộc sinh ra kỳ lạ, một lối sống khác thường.  Gioan chọn con đường tu khổ chế: ăn châu chấu và mật ong rừng, uống nước lã và mặc áo da thú.  Sống trong hoang địa trơ trụi, vắng người, thiếu sự sống.  Nhưng chính ở đó mà Gioan đã lớn lên và trưởng thành trong sự gặp gỡ thâm trầm với thiên Chúa.
     Gioan nhắc lại lời tiên tri Isaia: “Mọi thung lũng phải lấp cho đầy, khúc quanh co phải uốn cho ngay, đường lồi lõm phải san cho phẳng” (Lc 3,5).  Gioan mời dân chúng sám hối.  Không thể tiếp tục sống như xưa nữa.  Đã đến lúc phải đổi đời, đổi lối nhìn, đổi lối nghĩ.  Như thế, Gioan kêu gọi hãy dọn đường cho Đấng Cứu Thế đến.  Phải lấp cho đầy những hố sâu tham lam ích kỷ hẹp hòi.  Phải uốn cho ngay những lối nghĩ quanh co, những tính toán lệch lạc.  Phải san cho phẳng những đồi núi kiêu căng tự mãn. Phải bạt cho thấp những gồ ghề của bất công bất chính.
    Đạo là con đường dẫn đến Thiên Chúa.  Đạo là ngón tay chỉ mặt trăng.  Nếu không có đường thì không đi đến đâu cả.  Một đất nước có văn minh hay không là do hệ thống đường sá.  Đạo từ nguyên thuỷ luôn mang ý nghĩa trong sáng, ngay thẳng, công minh.  Đạo dẫn đưa con người đến chân thiện mỹ.
     Đạo là đường nên có thể nói sống đạo là sống ngoài đường, sống với người khác, sống với cuộc đời.  Abraham khởi đầu cuộc sống thật bằng việc lên đường từ giã thành Ur để sang đất hứa.  Và lịch sử Do thái là những chuyến xuất hành di cư, lang thang trong sa mạc, lưu đầy và mất quê hương trong một thời gian dài.  Gioan rao giảng và làm phép rửa khắp mọi nẻo đường.  Chúa Giêsu sống ở thế gian bằng những cuộc lên đường sang Ai cập, về Nazareth, lên sa mạc, vào đền thánh và trở lại Galilêa.  Cuộc sống công khai của Chúa ít là có ba cuộc hành trình lên Giêrusalem.  Và sau cùng Ngài lên đường về nhà cha.
     Vì là đường nên nên đạo luôn mở ra nối kết và đón nhận cuộc sống, đón nhận mọi người, không phân biệt ai với tinh thần yêu thương của Thiên Chúa.  Tin mừng chính là đạo, là con đường mà Chúa Giêsu vạch ra cho chúng ta đi theo Ngài.
     Đường quan trọng nhất là đường vào cõi lòng.  Gioan đã chỉ cho thấy rằng, mỗi con người đều có ít nhiều đồi núi kiêu ngạo, thung lũng ích kỷ, ghồ ghề khúc khuỷu trong các mối quan hệ.  Có bao lối nghĩ quanh co, có bao tính toán lệch lạc, có những lũng sâu tăm tối thiếu vắng ánh sáng tình yêu.  Sửa đường theo Gioan là sám hối.  Nhìn lại con đường mình đã đi qua, sửa lại những sai lệch nếu có.  Những gì cong queo san cho thẳng.  Những gì cao cần bạt xuống.  Lúc đó mới nhìn thấy ơn cứu độ của Chúa.  Sửa cho thẳng, lấp cho đầy, uốn cho ngay, san cho phẳng, bạt cho thấp.  Đó là sứ điệp Gioan gởi tới chúng ta trong Mùa Vọng này, để chúng ta dọn lòng mình thành đại lộ thênh thang mở ra với Chúa Cứu Thế.
     Con đường mà Gioan nói tới đây chính là đường vào cõi lòng.  Con đường nội tâm của mọi người.  Sửa con đường nội tâm là thay đổi cõi lòng, thay đổi cuộc sống để xứng đáng đón tiếp Chúa Cứu Thế.  Sửa đường cho Chúa đến là cần thiết và hợp lý.  Khi đón tiếp một vị khách quý, người ta thường sửa sang đường sá, làm sạch đẹp nơi vị khách sẽ đến.  Như thế là biểu lộ lòng kính trọng đối với vị khách.  Thiên Chúa là vị khách cao trọng nhất.  Người hạ mình đến thăm và ở lại cùng sống với thân dân của Người.  Đó là hạnh phúc tuyệt vời nên cần phải dọn tâm hồn xứng đáng.  Như con đường cho Chúa đi qua.  Như căn nhà cho Chúa ngự tới.  Chúa đứng ngoài cửa lòng và gõ cửa, ai mở thì Ngài đi vào.  Con đường có thể có chông gai tội lỗi, có nỗi đam mê tiền lợi danh, có những tính hư nết xấu.  Cho nên trong cõi lòng đó phải có im lặng như cõi lòng Mẹ Maria ghi nhớ, suy niệm và không nói gì.  Chỉ nói những lời để giúp đỡ người khác.  Và tâm hồn ấy bình an nên nghe rõ tiếng Chúa, và chỉ nghe được tiếng Chúa mà thôi.  Như thế dọn đường chính là tạo im lặng cho tâm hồn để nghe được tiếng Chúa và chỉ nghe được tiếng Chúa mà thôi.
    Dọn đường còn là tỉnh thức đợi chờ Chúa đi xa trở về.  Như năm cô khôn ngoan có sẵn dầu đèn.  Như những đầy tớ làm lợi những nén vàng cho chủ.  Như tên lính canh thành luôn chú ý những biến chuyển chung quanh.  Mỗi cá nhân, ai cũng có những tật xấu, những khuyết điểm, vị kỷ kiêu căng tham lam đố kỵ ghen ghét lười biếng hèn nhát...  Xã hội nào cũng có bất công, những lạm dụng quyền bính, những hủ tục, những tệ đoan, những điều ấy làm cho con người đau khổ, trì trệ, không phát triển.
     Dọn đường căn bản là ở trong nội tâm, sám hối để canh tân, sửa đổi để trở nên tốt lành thánh thiện hơn.  Những con đường thường được làm bằng đất đá nhựa bê tông.  Những con đường trên mặt đất, trên sông trên biển trên bầu trời là những con đường vật lý.  Những con đường tâm lý, con đường tinh thần, con đuờng lòng người mới quan trọng hơn.  Nguyễn Bá Học đã nói: đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà chỉ vì lòng người ngại núi e sông.
          Sống đạo luôn là một thách đố đầy quyết liệt và phong phú.  Hiểu đạo, tin đạo, giữ đạo xem ra kh�� dễ dàng vì thuộc lãnh vực cá nhân.  Còn sống đạo thường khó khăn hơn vì liên quan đến tha nhân, đòi hỏi một sự quên mình, vượt thắng bản thân.  Cũng như thực hiện việc dọn đường qua nghi thức sám hối bên ngoài như rửa tội, xưng tội khá dễ dàng, nhưng nếu mà trong lòng không thật tâm sám hối đưa đến canh tân bản thân, thì hành vi sám hối chỉ là việc làm lấy lệ hình thức mà thôi.
     Sng đo bao gi cũng đòi hi nhiu c gng và tnh thc.  Mùa Vng, Giáo hi cho chúng ta chiêm ngm mu gương ca Gioan.  Sng gn bó vi Thiên Chúa và gn gũi vi con người.  Như thế mi người s sng đo hôm nay vi tt c nim vui hnh phúc cho bn thân và cho tha nhân.
     Lm. Giuse Nguyễn Hữu An
     
    --------------------------------------------
     
     

SỐNG TỈNH THỨC- CN1MV-A

  •  
    Tinh Cao <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>
    To:This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.,This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.,This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.,CMC-THDC,This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
     
    Nov 30 at 6:28 AM
     
     

    Chúa Nhật 1MV-A

     

    LẰNG NGHE Lời Chúa

    SỐNG TỈNH THỨC VÀ SẴN SÀNG

     

    Bài Ðọc I: Is 2, 1-5

    "Thiên Chúa quy tụ các dân tộc trong nước Người, để hưởng bình an đời đời".

    Trích sách Tiên tri Isaia.

    Ðiềm Isaia con trai của Amos đã thấy về Giuđa và Giêru-salem. Ðiềm sẽ xảy ra trong những ngày sau hết, là núi của nhà Chúa được xây đắp trên đỉnh các núi, và núi ấy sẽ cao hơn các đồi, và các dân nước sẽ đổ về đó.

    Nhiều dân tộc sẽ đến và nói rằng: "Hãy đến, chúng ta hãy lên núi Chúa và lên nhà Thiên Chúa của Giacóp. Người sẽ dạy chúng ta đường lối của Người, và chúng ta sẽ đi theo ý định của Người"; vì luật pháp sẽ ban ra từ Sion, và lời Chúa sẽ phát ra từ Giêrusalem.

    Người sẽ xét xử các dân ngoại và khiển trách nhiều dân tộc. Họ sẽ lấy gươm mà rèn nên lưỡi cày, lấy giáo rèn nên lưỡi liềm. Nước này không còn tuốt gươm ra đánh nước kia nữa; người ta cũng sẽ không còn thao luyện để chiến đấu nữa. Hỡi nhà Giacóp, hãy đến, và chúng ta hãy bước đi trong ánh sáng của Chúa.

    Ðó là lời Chúa.

     

    Ðáp Ca: Tv 121, 1-2. 3-4a. 4b-5. 6-7. 8-9

    Ðáp: Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: "Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa" (c. 1).

    Xướng: 1) Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: "Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa". Hỡi Giêrusalem, chân chúng tôi đang đứng nơi cửa thành rồi. - Ðáp.

    2) Giêrusalem được kiến thiết như thành trì, được cấu tạo kiên cố trong toàn thể. Nơi đây các bộ lạc, các bộ lạc của Chúa tiến lên. - Ðáp.

    3) Theo luật pháp của Israel, để ngợi khen danh Chúa. Tại đây đã đặt ngai toà thẩm phán, ngai toà của nhà Ðavít. - Ðáp.

    4) Hãy nguyện cầu cho Giêrusalem được thanh bình, nguyện cho những kẻ yêu mến ngươi được an ninh. Nguyện cho trong thành luỹ được bình an, và trong các lâu đài của ngươi yên ổn. - Ðáp.

    5) Vì anh em và bằng hữu của tôi, tôi nguyện chúc: bình an cho ngươi! Vì nhà Chúa là Thiên Chúa chúng ta, tôi khẩn cầu cho ngươi những điều thiện hảo. - Ðáp.

     

    Bài Ðọc II: Rm 13, 11-14

    "Phần rỗi chúng ta gần đến".

    Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

    Anh em thân mến, biết rằng thời này là lúc chúng ta phải thức dậy. Vì giờ đây, phần rỗi chúng ta gần đến, hơn lúc chúng ta mới tin đạo. Ðêm sắp tàn, ngày gần đến. Chúng ta hãy từ bỏ những hành vi ám muội và mang khí giới ánh sáng. Chúng ta hãy đi đứng đàng hoàng như giữa ban ngày, không ăn uống say sưa, không chơi bời dâm đãng, không tranh chấp ganh tị. Nhưng hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô, và chớ lo lắng thoả mãn những dục vọng xác thịt.

    Ðó là lời Chúa.

     

    Alleluia: Tv 84, 8

    Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con, và ban ơn cứu rỗi cho chúng con. - Alleluia.

     

    Phúc Âm: Mt 24, 37-44

    "Hãy tỉnh thức để sẵn sàng".

    Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

    Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Trong thời ông Noe xảy ra thế nào, thì lúc Con Người đến cũng như vậy. Cũng như trong những ngày trước đại hồng thuỷ, người ta ăn uống, dựng vợ gả chồng, mãi đến chính ngày ông Noe vào tàu mà người ta cũng không ngờ, thình lình đại hồng thuỷ đến và cuốn đi tất cả, thì khi Con Người đến, cũng sẽ xảy ra như vậy. Khi ấy sẽ có hai người đàn ông đang ở ngoài đồng, một người được tiếp nhận, một người bị bỏ rơi. Và có hai người đàn bà đang xay bột, một người được tiếp nhận, còn người kia bị bỏ rơi. Vậy hãy tỉnh thức, vì không biết giờ nào Chúa các con sẽ đến.

    "Nhưng các con phải biết điều này, là nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông ta sẽ canh phòng, không để cho đào ngạch khoét vách nhà mình. Vậy các con cũng phải sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến".

    Ðó là lời Chúa.

     

     

     

     

    SỐNG VÀ CHIA SẺ LC

    Bài Phúc Âm cho Chúa Nhật Thứ Nhất Mùa Vọng làm cho chúng ta cảm thấy như vẫn còn đang tiếp tục ở vào cuối phụng niên của năm trước. Vì bài Phúc Âm cho Chúa Nhật I Mùa Vọng, mở đầu cho một tân phụng niên, cũng bao gồm nội dung về ngày cùng tháng tận của thế giới này.

    Tuy nhiên, không còn bài Phúc Âm nào thích hợp hơn cho Chúa Nhật Thứ Nhất Mùa Vọng này bằng một bài Phúc Âm về ngày tận thế. Tại sao? Tại vì, chủ ý của Giáo Hội cố ý chọn đọc bài Phúc Âm này là để nhắc nhở con cái của mình hãy tỉnh thức chờ đón Chúa Kitô đến, đến lần thứ nhất. Mà thật ra Chúa Kitô đã đến lần thứ nhất rồi, một biến cố thần linh đã thật sự xẩy ra trong lịch sử loài người vào thời điểm cách đây hơn 2 ngàn năm, nên biến cố này chỉ được Giáo Hội tưởng niệm bằng phụng vụ của mình mà thôi.

    Thế nhưng, vì Chúa Kitô còn đến lần thứ hai nữa, một lần đến cánh chung với toàn thể nhân loại, hơn là lần đến đầu tiên chỉ ở nơi dân Do Thái, mà Giáo Hội hoàn vũ, Giáo Hội có tính cách "công giáo" của một Ơn Cứu Độ phổ quát mới cần phải sửa soạn nghênh đón Người, đặc biệt là qua phụng vụ Mùa Vọng, như thành phần trinh nữ hay phù dâu khôn ngoan tiến lên ngênh đón phu quân của mình (xem Mathêu ở đầu đoạn 25 và Khải Huyền ở đầu đoạn 21) bằng đèn đức tin sáng lửa đức mền bằng dầu đức cậy.

    Nếu trong cuộc chung thẩm, Chúa Kitô Vua phán xét loài người theo tiêu chuẩn đức bác ái yêu thương qua việc giúp đáp những người anh chị em hèn mọn nhất của Người bị đói khát, trần trụi, vô gia cư v.v., thì ngay trong biến cố thần linh nhập thể của mình, chính bản thân Con Thiên Chúa làm người cũng đã trở nên trần trụi nơi một Con Trẻ vừa lọt lòng Mẹ trong hang Bêlem, đã là một con người vô gia cư ngay khi còn trong lòng mẹ, và có thể đã cất tiếng khóc khi cảm thấy đói do bởi bầu khí lạnh buốt của một đêm đông ở ngoài đồng không mông quạnh.

    Vẫn biết theo lịch sử chỉ sau khi con người sa ngã phạm tội thì Thiên Chúa mới nhập thể giáng sinh làm người để cứu chuộc họ, nhưng theo dự án thần linh của Lòng Thương Xót Chúa thì ngay từ ban đầu Thiên Chúa là Tình Yêu Thương Xót, Tình Yêu vô cùng nhân hậu đã muốn tỏ mình ra cho loài người là loài tạo vật được Ngài tạo dựng nên theo hình ảnh thần linh và tương tự như Ngài, một tạo vật mà Ngài đã biết trước là tự bản tính bất toàn và tự mình không thể nào không sa ngã phạm tội.

    Bởi thế, nếu Thiên Chúa đã muốn xuống thế làm người ngay từ ban đầu thế nào (xem Khải Huyền đầu đoạn 12), và chính vì việc nhập thể của Ngài mà thời gian của con người và lịch sử của họ mới đạt đến "thời điểm viên trọn" (Galata 4:4) thế nào, thì không phải là tận thế rồi Chúa Kitô mới đến mà trái lại chính vì Chúa Kitô đến thì tận thế xẩy ra và thế gian tới ngày cùng tháng tận.

    Mà Chúa Kitô tới lần thứ hai là lần Người tỏ mình ra không phải như lần thứ nhất trong thân phận yếu hèn của một con người, nhất là trong thân phận như của một tên đại tử tội bị đóng đanh trên thập tự giá và không thể xuống khỏi thập giá, mà là trong vinh quang, trong uy quyền của một đứa vua caitrị trời đất và có quyền phán xét thưởng phạt con người.

    Theo cảm nghiệm thần linh trong Cựu Ước, mỗi lần trước khi Thiên Chúa tỏ mình ra, nhất là trường hợp trong cuộc đại thần hiển (the great theophany) xẩy ra ở Núi Sinai, thường xuất hiện trước đó những hiện tượng kinh thiên động địa, như sớm chớp trên trời, khói bốc lên trên núi và mặt đất rung chuyển (xem Xuất Hành 19:16-18).

    Ngay cả trong Phúc Âm cũng thế, nhất là ở trường hợp sau khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều nuôi dân chúng, Người lên núi cầu nguyện và bảo các vị chèo thuyền sang bờ bên kia trước Người, trước khi Chúa Kitô xuất hiện với các môn đệ của Người cũng xẩy ra 2 sự kiện rùng rợn là đêm tối và bão tố, chứ Người không đến với các vị khi còn sáng và vào lúc biển hồ yên lặng (xem Gioan 6:15-21).

    Cũng thế, theo chiều hướng này, khi Chúa Kitô đến lần thứ hai cũng không thể nào không xẩy ra những hiện tượng kinh hoàng cả dưới đất cũng như trên trời về thể lý, thậm chí còn bao gồm cả những hiện tượng khủng hoảng về tâm linh tràn đầy tăm tối của con người ta nữa. Hay nói cách khác, những hiện tượng xẩy ra càng kinh hoàng khủng khiếp trong lịch sử loài người chưa từng thấy càng là những dấu chỉ cho thấy Chúa Kitô sắp đến.

    Nhưng Người đến với tư cách là một Đấng Thiên sai Cứu Thế, mang sự sống cho nhân loại chứ không phải hủy hoại con người. Bởi thế, mọi sự nhờ Người và bởi Người mới được đổi mới, và tất cả những gì là cũ kỹ, bao gồm cả trời cũ (ám chỉ tâm linh tồi tệ của con người), đất cũ (ám chỉ thân xác bụi tro của con người) và biển cũ (ám chỉ hoạt động bất chính của con người) đã qua đi, đúng hơn đã được biến đổi, thành trời mới đất mới (xem Khải Huyền đoạn 21), như Chúa Kitô phục sinh từ trong cõi chết đã biến bóng tối thành ánh sáng và sự chết thành sự sống vậy.

    Bởi thế, Mùa Vọng là thời điểm chung Giáo Hội và riêng Kitô hữu hiện thực hóa mầu nhiệm cánh chung và hướng về đích điểm cánh chung là Chúa Kitô xuất hiện trong vinh quang, nhất là sửa soạn nghênh đón Đấng Thiên Sai Cứu Thế chẳng những trong phụng vụ mà còn bằng việc sống chính con người mới của mình nhờ Phép Rửa tái sinh, một con người mới báo hiệu một trời mới đất mới sau ngày cùng tháng tận của thế giới hiện nay.

    Thật ra Mầu Nhiệm Cánh Chung không phải là mầu nhiệm chỉ liên quan đến ngày cùng tháng tận, đến việc Chúa Kitô đến lần thứ 2, mà là một mầu nhiệm được mở đầu bằng việc Chúa Kitô đến lần thứ 1, "lúc thời gian viên trọn" (Galata 4:4), "vào những ngày sau hết" (Do Thái 1:1), khi Thiên Chúa tỏ hết mình ra nơi Chúa Giêsu Kitô Con của Ngài. Và đó là lý do bài Đọc 1 hôm nay, tiên tri Isaia đã tiên báo về mầu nhiệm Nhập Thể và Giáng Sinh "trong những ngày sau hết" qua hình ảnh "núi của nhà Chúa được xây đắp trên đỉnh các núi, và núi ấy sẽ cao hơn các đồi, và các dân nước sẽ đổ về đó".

    Thành phần Kitô hữu đã lãnh nhận Phép Rửa, ở chỗ đã được hiệp thông thần linh với mầu nhiệm Nhập Thể và Giáng Sinh của Con Thiên Chúa Làm Người, nghĩa là thành phần đã được "tiến vào nhà Chúa", "đang đứng nơi cửa thành rồi", theo ý nghĩa và chiều hướng của câu đầu tiên trong bài Đáp Ca hôm nay. Chính vì thế mà vị tông đồ dân ngoại Phaolô trong Bài Đọc thứ 2 hôm nay đã huấn dụ họ chí lý như sau: "hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô, và chớ lo lắng thoả mãn những dục vọng xác thịt".

     

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên 

     

    MV.CN1-A.mp3  

     

     

SỐNG TỈNH THỨC - CHA BRIAN -BE PREPARED 1ST SUDAY ADVENT A

  •  
    Mo Nguyen
    Nov 29 at 6:36 PM
     
     

    FIRST SUNDAY OF ADVENT - YEAR A

                                                       SUNDAY 1 DECEMBER 2019  

        

    First S..jpg

                BE PREPARED - 1ST SUNDAY ADVENT A (Matthew 24: 34-44)

                                        

    The story is told of three devils preparing to depart for Earth to begin their careers of deceiving people with their lies, tricks and spin. Before taking off, each has an interview with Satan, the chief devil. Says Satan to the first young apprentice: ‘And how do you plan to deceive people and destroy them?’ He answers: ‘I plan to convince them that there is no God.’ ‘And what about you?’ says Satan to the second devil, ‘how do you plan to deceive people?’ He answers: ‘I plan to convince people that there is no hell.’ ‘And what about you?’ says Satan to the third devil. He answers: ‘My approach is going to be less intellectual. I simply plan to convince people that they have plenty of time, to prepare both for death and for the Second Coming of Jesus.’ Satan smiles at this and says: ‘Do that, my son, and you will deceive many. Sure as hell they’ll be sucked in by that!’

     

    As today we begin the First Sunday of Advent, the first Sunday of our new Church year, we note that there is  much in common between this Sunday and New Year’s Day on January 1st. Both focus on time and how we spend it. Today, then, let us focus on time in two ways: - how best to use the time left to us to prepare for our death, and how best to use the time remaining to prepare for the Second Coming of Jesus, when at the end of all time he will come back to repair, complete, and transform our world.

     

    Both kinds of waiting involve the same kind of effort, the effort to be watchful, on the alert, and living in the light of God. This effort is mentioned in all three bible readings today. In our First Reading from Isaiah, we hear it put this way: ‘O House of Jacob, come, let us walk in the light of the Lord.’ In the Second Reading Paul writes to the Romans: ‘Brothers and Sisters! You know “the time” has come: you must wake up now … let us give up all the things we prefer to do under cover of the dark; let us arm ourselves and appear in the light.’ In the gospel Jesus says to his followers: ‘Stay awake, because … [I am] coming at an hour you do not expect.’

     

    ‘Walking in the light of the Lord’ includes longing for peace, praying for peace, and working for peace. Isaiah was writing about eight hundred years before Christ, when his people and their lands had been smashed around by the Assyrians. They were tempted  to surrender, to just let their conqueror take over their country. But Isaiah tells them that this path is not the way to go: Put aside your plans for a military solution, he advises, attach yourselves once again to God, and revive your trust in God. Have nothing at all to do with war. On the contrary, take the sure path to peace and prosperity. So, hammer your swords into ploughshares and your spears into sickles, and turn the battlefields around you into the garden of God. Then, as a nation at peace, become a light of hope to all the peoples surrounding you.

     

    What about us? In a world still marked by conflict, war, and terror, how can we live out God’s vision of light and peace for the world? We will indeed hammer our swords into ploughshares this Advent season by doing all of the following:

     

    -      removing violent words from our speech;

    -      not watching violent movies and television shows;

    -      encouraging children to avoid computer games involving destruction of life and property;

    -      being reconciled with anyone we’ve been fighting, and with anyone from whom we’ve become estranged;

    -      praying for the wisdom to become peacemakers and reconcilers wherever we find anger, resentment, or hatred;

    -      praying for the healing and recovery of innocent civilians suffering from the sadness, grief, death and destruction stemming from so much violence in Afghanistan, Iraq and Syria;

    -      giving our support to individuals and groups working for sincere and lasting reconciliation with our aboriginal brothers and sisters, and to those working for just outcomes for refugees and asylum-seekers.

     

    Paul names drunkenness and sexual misbehaviour as things that happen ‘under the cover of dark’. What was happening in social life in Paul’s time is still happening today. So, over the weeks leading up to Christmas, you and I may need to be on our guard against getting drawn into the excess, the madness and the irresponsibility, that too often go with workplace Christmas parties.

     

    Jesus uses the image of a sudden, unexpected home invasion, to say that his ‘second coming’ to earth at the end of time will be just as sudden and just as unexpected. Even though two thousand years have passed since he first taught this, his warning remains real and relevant. ‘Stay awake,’ he still says, ‘get ready, be prepared, by being faithful to my teachings. I am definitely heading your way, even though you know neither the day nor the hour.’

     

    Solid, sound advice surely from Jesus for meeting him, whenever and wherever he comes to take us home!

     

    Fr Brian Gleeson

     

    Stay Awake, Be Ready:

    https://www.youtube.com/watch?v=NjiCyYQL2ok

     

    Hope.jpg

     

     

    Trời Cao Hỡi (Lm.Thành Tâm):

    https://www.youtube.com/watch?v=dqd1UcPYr1A

    https://www.youtube.com/watch?v=HbosL2p0dXg

     

ĐỜI SỐNG TÂM LINH -CHỜ ĐỢI TRONG HY VỌNG

  •  
    Kristie Phan
    Nov 29 at 9:56 PM
     
     
     
    CHỜ ĐỢI TRONG HY VỌNG
     
    Mỗi người trong chúng ta đã có lần chờ đợi.  Chúng ta chờ đợi một biến cố quan trọng trong đời; chờ đợi người đi xa trở về; chờ đợi một tin vui của người thân.  Cuộc chờ đợi nào cũng làm chúng ta hồi hộp lo lắng xen lẫn với khấp khởi mừng vui.  Trong khi chờ đợi, thời gian dường như trôi đi rất chậm, rất dài.

    Mùa phụng vụ đầu tiên trong năm mới có tên là Mùa Vọng hay Mùa Đợi.  Chúng ta chờ đợi Chúa đến.  Đức Giêsu đã đến hai ngàn năm nay trong lịch sử, nhưng đối với mỗi cá nhân sống trên cõi đời này, thì Người vẫn đang đến.  Và thế là, mỗi ngày sống của chúng ta trên trần gian là một ngày chờ đợi để gặp Chúa.  Cuộc gặp gỡ này mang màu sắc lạc quan hay bi quan tùy thuộc vào thái độ sống của mỗi người.  Đối với ai thành tâm kiếm tìm Chúa thì cuộc gặp gỡ ấy là niềm vui và hạnh phúc.  Đối với ai chỉ coi giá trị vật chất đời này là đích điểm, thì cuộc gặp gỡ ấy là sự kết án đau thương.

    Để chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ yêu thương giữa Thiên Chúa với con người, Phụng vụ Mùa Vọng mở đầu bằng lời kêu gọi chúng ta hãy tĩnh thức.  Chúa Giêsu trích dẫn sự kiện trong lịch sử Thánh Kinh mà người Do Thái nào cũng biết, đó là biến cố Đại Hồng thủy.  Khi ông Nôê đóng tàu thì có nhiều người chê cười ông.  Nhưng khi nước dâng lên thì họ bị nước cuốn trôi.  Chúa kêu gọi mọi người hãy học bài học lịch sử đó như một kinh nghiệm sống, để luôn chuẩn bị sẵn sàng, vì không biết giờ nào và ngày nào sẽ là lúc tận cùng của cuộc sống cá nhân chúng ta.  Lúc tận cùng ấy huyền nhiệm và khó hiểu, được diễn tả như việc có hai người đang làm ruộng, hay hai người đang xay bột, một người được để lại và người kia được đem đi.  Hay cũng bất ngờ như người chủ đi xa trở về bất chợt, vào lúc những người giúp việc không ngờ.

    Tỉnh thức để đón Chúa, người tín hữu cũng được kêu mời tỉnh thức đối với anh chị em mình.  Ngày nay người ta nói nhiều đến chứng bệnh vô cảm.  Con người trở nên dửng dưng lạnh lùng trước những nhu cầu và nỗi đau của người thân hoặc những người xung quanh.  Con đường dẫn ta đến gặp Chúa là con đường được nối kết bằng những việc bác ái ta làm đối với anh chị em mình.  Bởi lẽ chúng ta không chỉ đi một mình đơn lẻ để gặp gỡ Chúa, mà ta đi với anh chị em, trong tình mến thân thiện của những người có cùng một Cha trên trời là Thiên Chúa tối cao.  Không thể sống tinh thần Mùa Vọng mà lại dửng dưng hay thù ghét anh chị em của mình.  Khi Chúa đến gặp ta, Người sẽ xét xử về cách sống của ta đối với những người xung quanh, nhất là những người nghèo khổ và bất hạnh.  Như vậy, Tỉnh Thức” có nghĩa là quan tâm đến người khác và ân cần giúp đỡ họ.
     
    Lời Chúa trong ngày mở đầu Năm Phụng vụ mang sắc thái của một lời hiệu triệu, kêu gọi mọi tín hữu hãy lên đường tiến về Giêrusalem để đón Chúa.  Những hình ảnh được diễn tả trong Bài đọc I cho thấy Giêrusalem là trung tâm điểm của thế giới.  Mọi nơi đều hướng về trong niềm vui mừng hân hoan.  Đây là sự khai mở một triều đại mới của lịch sử.  Chúa đến để chúc phúc cho dân người.  Nếu chúng ta lắng nghe lời hiệu triệu này mà đón Chúa, thì cuộc sống của chúng ta sẽ an bình tốt đẹp và nở hoa.  Có Chúa hiện diện, sẽ không còn chiến tranh.  Con người sẽ “đúc gươm đao thành cuốc thành cày; rèn giáo mác nên liềm nên hái.”  Một xã hội thanh bình sẽ được thiết lập nếu ta biết mở rộng tâm hồn để đón Chúa và thực thi giáo huấn của Người.
     
    Hãy thức dạy những ai ngủ mê!  Hãy ra khỏi bóng tối của ích kỷ hận thù, để bước vào ánh sáng huyền nhiệm của bác ái thứ tha.  Sống theo ánh sáng, đó là một điều kiện không thể thiếu đối với những ai muốn đi theo và làm môn đệ của Đức Giêsu.
     
    Cuộc đời này là sự chờ đợi liên lỉ.  Chờ đợi Chúa không giống như tìm kiếm sự may rủi hay một cơ hội có thể đến mà cũng có thể không.  Chúng ta chờ đợi Chúa trong sự xác tín vào quyền năng của Ngài, và chắc chắn Người sẽ đến.  Cuộc đời này được sánh ví như một con đường.  Mỗi người chúng ta đang đi trên con đường đó.  Ở cuối của con đường này, Chúa đang chờ đợi chúng ta, vì thế mà sự đợi của chúng ta là chờ đợi trong hy vọng. Cuộc đời này là sự chờ đợi liên lỉ.  Chờ đợi Chúa không giống như tìm kiếm sự may rủi hay một cơ hội có thể đến mà cũng có thể không.  Chúng ta chờ đợi Chúa trong sự xác tín vào quyền năng của Ngài, và chắc chắn Người sẽ đến.  Cuộc đời này được sánh ví như một con đường.  Mỗi người chúng ta đang đi trên con đường đó.  Ở cuối của con đường này, Chúa đang chờ đợi chúng ta, vì thế mà sự đợi của chúng ta là chờ đợi trong hy vọng.  Chúng ta cũng tin chắc Chúa là Đấng yêu thương, luôn dành những điều bất ngờ cho những ai giữ một lòng trung tín và cậy trông nơi Người.
     
    ĐGM. Giuse Vũ Văn Thiên
     
     30 - Vong - Nen 11.jpg
     
    --
     

SỐNG TỈNH THỨC - SA CHƯỚC CÁM DỖ

  •  
    Chi Tran
     
    Nov 27 at 4:00 AM
     
     
     
    Ảnh cùng dòng

     

    Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ

    Trong đạo “chước cám dỗ” được hiểu là một sức mạnh xấu lôi cuốn con người vào tội lỗi. Cùng với việc cảnh báo về nguy cơ của các chước cám dỗ, Chúa Giêsu đã dạy chúng ta một việc quan trọng để đối phó, đó là cầu xin Cha trên trời thương ban ơn cho chúng ta, đừng để chúng ta sa vào chước cám dỗ.

    Hiện nay, các chước cám dỗ đang phát triển mạnh. Chúng hoạt động một cách tự do. Hiện diện của chúng là đều khắp trong đạo ngoài đời.

    Nhân Mùa Chay là thời gian sám hối, trở về với Chúa, chúng ta nên nhìn vào những chước cám dỗ đã và đang lôi kéo chúng ta xa rời Phúc Âm, để sa vào đàng tội, dẫn tới tình trạng mất linh hồn.

    Trước hết, chúng ta hãy xem các chước cám dỗ đến từ đâu ?

     

    1. Nguồn gốc các chước cám dỗ

    Nguồn gốc thứ nhất là Satan.

    Phúc Âm thánh Matthêu gọi “Satan là tên cám dỗ” (Mt 4,3). Trong hoang địa, Chúa Giêsu đã bị quỷ dữ Satan cám dỗ. Nó hứa cho Người quyền lực kinh tế, quyền lực thần thiêng, quyền lực chính trị. Chỉ cần Người thực hiện vài việc rất nhỏ làm dấu vâng phục nó. Nhưng Chúa Giêsu đã thắng Satan (x. Mt 4,-111).

    Trước giờ chịu nạn, Chúa Giêsu đã nói với thánh Phêrô về nguy cơ bị Satan lôi kéo vào đàng tội : “Simon, Simon, kìa Satan đã xin được sàng anh như người ta sàng gạo. Nhưng Thầy đã cầu nguyện cho anh để anh khỏi mất lòng tin” (Lc 22,31-32).

    Thánh Phêrô, với kinh nghiệm của mình, đã ví Satan như con sư tử. Nó cám dỗ cả bằng những phương tiện độc ác “Ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1 Pr 5,8).

     

    Nguồn gốc thứ hai là dục vọng của riêng mỗi người.

    Thánh Giacôbê viết cho các tín hữu của Ngài: “Mỗi người có bị cám dỗ, thì do dục vọng của mình lôi cuốn” (Gc 1,14).

    Dục vọng nơi mỗi người là vô số những nghiêng chiều bất chính. Thánh Phaolô gọi dục vọng đó là tính xác thịt. “Những việc do tính xác thịt gây ra thì ai cũng rõ, đó là : dâm dục, ô uế, phóng đãng, thờ quấy, phù phép, hận thù, bất hòa, ghen tương, nóng giận, tranh chấp, chia rẽ, bè phái, ganh tỵ, say sưa, chè chén và những điều khác giống như vậy” (Gl 5,19).

    Nguồn gốc thứ ba là những thói đời.

    Thánh Phaolô khuyên giáo đoàn Rôma : “Anh em đừng rập theo thói đời này” (Rm 12,2). Một điều có sức cám dỗ mạnh của thói đời là sự khôn ngoan chối từ thập giá Đức Kitô. Đối với thánh Phaolô, sự khôn ngoan của thế gian không có sức cứu độ. Ngài cương quyết nhận lãnh sự khôn ngoan của Thần Khí được ban cho từ Đức Kitô trên thánh giá. “Tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giêsu Kitô, mà là Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh vào thập giá” (1 Cr 2,2). Hiện nay thói đời chính là tinh thần thế tục. Tinh thần này đang tràn vào Hội Thánh Việt Nam. Tác động của nó không phải là nhỏ trong nhiều lãnh vực tôn giáo.

    Nguồn gốc thứ bốn là những ngôn sứ giả.

    Thánh Gioan viết : “Đã có nhiều ngôn sứ giả lan tràn khắp thế gian” (1 Ga 4,2).

    Ngôn sứ giả là những người đứng trong hàng ngũ ngôn sứ, nhưng họ có những lời nói sai lầm, phán đoán sai lầm, chủ trương sai lầm, cái nhìn sai lầm. Những sai lầm đó được pha trộn vào đời sống ngôn sứ của họ. Để rồi những sai lầm của họ cũng khoác áo chân lý.

     

    Hậu quả là dần dần họ lôi cuốn người ta đi theo những sai lầm của họ.

    Thánh Gioan tông đồ gọi họ là những tên Phản-Kitô “chúng xuất thân từ hàng ngũ chúng ta, nhưng không phải là người của chúng ta” (1 Ga 2,18-19). Ngay chính thời Chúa Giêsu, các ngôn sứ giả, các thầy dạy giả, các chứng nhân giả cũng đã kích động thành công quần chúng. Do họ mà quần chúng đổi lòng đổi dạ, trở nên những kẻ hò hét yêu cầu giết Chúa Giêsu. Chứng tỏ sức lôi cuốn của những người đạo đức giả không phải luôn luôn là yếu.

    Đến đây, chúng ta có thể thấy được các chước cám dỗ là một mặt trận rất phức tạp, rất tinh vi và rất mạnh.

    Để đối phó với mặt trận vô hình đó, chúng ta phải làm gì ?

    Chúa Giêsu dạy chúng ta phải thực hiện những việc sau đây.

    2. Những việc phải làm để đối phó với những chước cám dỗ.

    Việc đạo đức, mà Chúa Giêsu nhấn mạnh nhiều nhất, để đối phó với các chước cám dỗ là việc cầu nguyện. Trong vườn Cây Dầu, Chúa Giêsu nói với các môn đệ : “Anh em hãy cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ” (Lc 22,40). Người khuyên các môn đệ cầu nguyện. Chính Người cũng cầu nguyện. Cầu nguyện của Người là rất khiêm tốn, rất thiết tha, rất phó thác trong xao xuyến bồi hồi. Người quỳ gối, “sấp mình xuống đất mà cầu nguyện rằng : Cha ơi, nếu được, xin cho chén này rời khỏi con. Nhưng xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha” (Mt 26,39). Cầu nguyện như thế để khỏi sa chước cám dỗ được Chúa Giêsu thực hiện như một cuộc giao chiến quyết liệt với chính mình.

    Cùng với việc cầu nguyện, Chúa Giêsu hay nói đến một việc khác, đó là việc tỉnh thức.

    Cũng trong vườn Cây Dầu, Chúa Giêsu đã nói với thánh Phêrô : “Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện, kẻo sa chước cám dỗ” (Mc 14,38).

    Tỉnh thức nói đây là không mê ngủ. Ngủ về thân xác và ngủ về tinh thần. Ngủ trong ý nghĩ chủ quan, chính là điều Chúa Giêsu thấy nơi thánh Phêrô lúc đó.

    Ý nghĩ chủ quan của thánh Phêrô lúc đó là rất tự đắc, vì Ngài tin vào sức mình. Ngài quả quyết với Chúa : “Dầu có phải chết với Thầy, con cũng không chối Thầy. Tất cả các môn đệ cũng đều nói như vậy” (Mc 14,31). Thực tế không như vậy. Chúa Giêsu thấy trước. Người cảnh báo Phêrô. Nhưng Phêrô vẫn chủ quan. Ngài như ngủ mê trong ý nghĩ chủ quan đó. Chính vì không tỉnh thức vâng lời Thầy, nên Phêrô đã sa chước cám dỗ một cách thê thảm.

    Việc đạo đức sau cùng, mà Chúa Giêsu dạy, để chống chước cám dỗ là ăn chay.

    Chúa Giêsu phán : “Giống quỷ này không chịu ra, nếu người ta không ăn chay cầu nguyện” (Mt 17,21). Việc ăn chay thường được hiểu là tự ý giảm bớt trong việc ăn uống và các thứ hưởng thụ được phép. Đi sâu hơn, ăn chay còn là dấn thân tham gia mầu nhiệm thập giá và chia sẻ những khổ đau của những kẻ khốn cùng.

    Trên đây là một phần quan trọng của những chân lý có sức cứu độ. Chúng ta đón nhận những chân lý cứu độ ấy với lòng cảm tạ Chúa.

    Nguy cơ lớn nhất là chúng ta, những kẻ rất yếu đuối, đang bị vô số chước cám dỗ lôi kéo vào đàng tà, thế mà chúng ta vẫn ung dung, không cho là nguy cơ. Nguy cơ đáng sợ nhất là, khi chúng ta đã sa vào chước cám dỗ rồi, mà vẫn tưởng chẳng có gì tai hại sẽ xảy ra cho mình về mặt phần rỗi.

    Những tưởng nghĩ như thế chính là những chước cám dỗ cực kỳ nguy hiểm.

    Sự mù quáng, sự cứng lòng và sự tự đắc chủ quan đang là những mối đe dọa thực sự trong Hội Thánh chúng ta. Coi thường những mối đe dọa ấy, chính là một chước cám dỗ tai hại chúng ta cần phải đề phòng.

    Lạy Chúa, xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ.
     
    ĐGM GB Bùi Tuần

    “Theo Báo Công giáo và Dân tộc, website: cgvdt.vn”.

     

    Download all attachments as a zip file
    • 1574836066729blob.jpg
      447.3kB
    •