7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG TRONG THẦN KHÍ - LỜI GỌI FATIMA 13-10-1917

  •  
    phung phung chuyển
     
     
    Mon, Oct 12 at 5:18 PM
     
     
     
    Ngày 13 tháng 10 kỷ niệm Đức Mẹ hiện ra lần cuối với phép lạ mặt trời quay tại Fatima.
    Xin chia sẻ nhạc cảnh "Lời Gọi Fatima"
    Kính,
    Phạm Trung
     
     
    2/From: suyniemhangngay1

    FATIMA NĂM 1917

    Mặt Trời Quay, Một Phép Lạ Vĩ Đại Chưa Từng Xảy Ra Và Không Ai Có Thể Chối Cãi Được!

    Chắc hẳn khi nhắc đến tên Fatima, các bạn đã nghe nói đến phép lạ mặt trời quay?

    Nhưng các bạn có biết rằng qua cách thức phép lạ xảy ra, thì đây hẳn là một phép lạ vĩ đại nhất chưa từng xảy ra trong lịch sử Giáo Hội?  Hay: Phải chăng đây là một chuyện thêm thắt và bịa đặt thái quá?

    Hy vọng qua những dòng sau đây, các bạn sẽ có được sự nhận định chính xác hơn.

    Để mọi người tin

    Vào ngày 13.10.1917, tại ngọn đồi Cova da Iria ở Fatima, Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa, đã hiện ra lần thứ sáu với ba trẻ chăn chiên: Lucia (10 tuổi), Francisco (7 tuổi) và Jacinta (6 tuổi).

    Nhưng nhiều người cho rằng việc Đức Mẹ hiện ra chỉ là trò hề, do ba đứa trẻ nhà quê bịa đặt ra để gạt gẫm người khác, hay do thủ đoạn của những người lớn đứng phía sau giật dây để nhắm tới một mục đích chính trị hay kinh tế nào đó.

    Chính bà mẹ Lucia cũng hoàn toàn nghi ngờ, đến nỗi bà còn đánh đập con gái mình vì cho rằng Lucia nói dối.

    Để đánh tan sự nghi ngờ và bất tín của thiên hạ, nhất là để mọi người tin nhận biến cố Fatima là sự thật, trong lần hiện ra vào ngày 13.07.1917, Vị Thiên Nữ đã hứa là vào ngày 13.10.1917, sẽ có một phép lạ vĩ đại xảy ra trước sự chứng kiến của mọi người.

    Lời hứa này còn được Vị Thiên Nữ nhắc lại vào ngày 19.08.1917 và vào ngày 13.09.1917.

    Vâng, trong lần hiện ra vào ngày 13.09.1917, sự thông báo của Vị Thiên Nữ về một phép lạ vĩ đại sẽ xảy ra vào ngày 13 tháng 10 tới, cũng được ba trẻ nói cho mọi người hay.  Vì thế, đúng vào ngày đó, đã có khoảng từ 50 đến 70.000 người đã tấp nập đổ xô về Fatima, trong số họ, gồm có đủ mọi hạng người, từ các tín hữu, những người tò mò cho đến cả những người nghi ngờ chống đối.

    Nhiều phóng viên của những tờ báo lớn ở Bồ Đào Nha cũng đều có mặt trong lần hiện ra hôm đó.  Nhưng có lẽ những phóng viên này chỉ muốn đến để soạn sửa cho bản tin ăn khách sẽ được đăng ở trang nhất trên các tờ báo của họ trong số ra ngày mai với tít lớn: “Sự thất bại ê chề của hiện tượng Fatima,” hay: “Nhân loại văn minh của thế kỷ XX vẫn còn bị những chuyện hoang đường lừa đảo” kèm theo những bài bình luận đầy giọng mỉa mai châm biếm tôn giáo, nếu như phép lạ đã được loan báo trước, không xảy ra.  Nhưng vào ngày 13.10.1917, mọi sự đã xảy ra hoàn toàn khác với ý nghĩ của những nhà báo này: Phép lạ cả thể đã thực sự xảy ra; mặt trời đã quay cuồng trước sự chứng kiến của tất cả mọi người có mặt hôm đó.

     

    Một vị giáo sư là chứng nhân hiện tượng lạ lùng hôm đó

     

    Ở đây, chúng ta hãy nghe tiến sĩ José Maria Proença de Almeida Garrett, giáo sư môn khoa học tự nhiên đại học Coimbra, kể lại những gì ông đã quan sát thấy ở Fatima hôm đó.  Vì ông là một giáo sư, nên lời tường trình của ông rất khả tín và gây được sự chú ý của mọi người:

    “Hôm đó, tôi đến nơi vào giữa trưa.  Cơn mưa tầm tã từ buổi sáng sớm chẳng những không ngớt, mà bây giờ còn bị những trận gió dữ dội thổi ào tới tấp như muốn làm tràn ngập cả cảnh vật.  (…) Lúc đó vào khoảng 2 giờ chiều.  Trong vài giây lát trước đó, mặt trời còn bị che khuất sau đám mây dày đặc, bỗng chốc nó chiếu sáng qua đám mây.  Mọi cặp mắt đều hướng nhìn về phía mặt trời như bị một sức mạnh nam châm vô hình nào đó cuốn hút vậy.  Chính tôi cũng nhìn thẳng vào mặt trời.  Nó trông giống như một cái đĩa sáng rực rỡ, chói lọi, nhưng không làm lóa mắt.  (…) Nhưng mặt trời vào lúc bấy giờ không làm lóa mặt, không giống như khi chúng ta nhìn nó bị che khuất sau một đám mây.  Không, bầu trời lúc bấy giờ hoàn toàn trong sáng, chứ không hề có một vẩn mây nào che khuất mặt trời cả; nó xuất hiện rõ ràng giữa bầu trời.  Cái đĩa sáng chói đầy mầu sắc rực rỡ đó không đứng yên, nhưng chuyển động rất nhanh.  Và đó không phải là những tia sáng lung linh phát ra từ các ngôi sao.  Cái đĩa lửa quay tròn với một tốc độ nhanh khủng khiếp, khiến từ đám đông những người có mặt hôm đó, bỗng chốc vang lên những tiếng kêu la sợ hãi thất thanh.  Mặt trời cứ tiếp tục quay tròn như thế cùng với tốc độ nhanh khủng khiếp tương tự, đồng thời nó tách ra khỏi không trung và tiến đến gần mặt đất với mầu đỏ máu, mọi cảnh vật như đang sắp sửa bị nghiền nát dưới độ quay nhanh khủng khiếp của vòng lửa không lồ.  (…) Tất cả những hiện tượng này, tôi đã bình tĩnh quan sát và trình bày ra đây sự nhận xét khách quan của mình, chứ không do bất cứ sự xúc động nào chi phối cả.  Tôi cũng hoàn toàn chờ đợi sự nhận xét và quan điểm của kẻ khác.”[1]

     

    Phải chăng đám đông bị thôi miên?

    Hàng chục ngàn người đều đổ nhìn về phía mặt trời đang quay lộn kỳ lạ.  Về phép lạ mặt trời quay, có lẽ sẽ có người cắt nghĩa ngay rằng vì đã được báo từ trước, và đám đông đã đến Fatima với một tâm trạng quá nóng lòng hồi hộp chờ đợi.  Vì thế, khi có một hiện tượng bất bình thường nào đó nơi mặt trời xảy ra, họ đã vội cho là phép lạ, và rồi sự công nhận đó cứ lan tỏa ra nhanh trong đám đông một cách vô ý thức như một dòng điện vậy, tương tự như phản ứng của các khán giả ngồi xem đá banh trong một sân vận động khi có cầu thủ đá thủng lưới đối phương.

    Nhưng sự cắt nghĩa đó sẽ hoàn toàn trở nên buồn cười và không thể đứng vững được khi sự kiện cụ thể xảy ra trong thực tế, đó là người ta có thể quan sát và nhìn thấy được phép lạ mặt trời quay trong chu vi rộng 1550 cây số vuông.

    Rất nhiều nhân chứng đã từ xa chứng kiến được phép lạ mặt trời, lại là những người vô tín ngưỡng, những người đã từng phê bình và cười chê những khách đến Fatima hôm đó như những kẻ “nhẹ dạ cả tin.”  Trong số những người quan sát được phép lạ mặt trời từ xa, chứ không có mặt tại Fatima, đã cho ý kiến như sau:

    Linh mục Joaquim Lourenco, hiện là nhà giáo luật học của giáo phận Leiria, nhưng vào lúc xảy ra phép lạ, hãy còn là một học trò và cùng người anh và các bạn bè của ngài đang có mặt tại làng Alburitel, cách Fatima vào khoảng 54  km.  Tất cả đều tưởng ngày tận thế đã đến.

    Cha Lourenco tường thuật lại như sau: “Tôi nghĩ rằng tôi không đủ khả năng để diễn tả lại những gì chính tôi đã chứng kiến xưa kia.  Tôi nhìn như dán mắt vào mặt trời để quan sát: Mặt trời có màu nhợt, đến nỗi tôi có thể nhìn thẳng vào nó mà không bị đau mắt chút nào cả.  Mặt trời vào lúc bấy giờ trông tựa như một quả bóng bằng tuyết, quay chung quanh cái trục của mình, và bỗng chốc nó như rơi ra khỏi bầu trời, quay lượn ngoằn ngoèo và tiến sát gần mặt đất với vẻ đầy đe dọa.  Vì quá sợ hãi, tôi đã chạy nấp vào phía sau người lớn đang đứng khóc lóc vì tưởng rằng thế giới trong giây lát nữa sẽ bị chấm tận.  Bên ngoài ngôi trường làng của chúng tôi, có một đám đông đang tụ họp lại; còn đám học trò chúng tôi thì xô nhau chạy ra khỏi lớp học và đi xuống đường.  Khi phép lạ bắt đầu xảy ra thì chúng tôi nghe thấy tiếng kêu la của những người đang đứng đầy ngoài đường phía trước cổng trường, đàn ông cũng như đàn bà…

    Lúc bấy giờ có một người vô thần, mà cả buổi sáng hôm đó cứ rêu rao lên tiếng chê bai cười nhạo những người tới Fatima là “những kẻ ngu ngốc,” cốt chỉ để xem một đứa bé gái nhà quê.  Nhưng trong suốt lúc xảy ra phép lạ thì ông ta đứng đờ ra như một người bị bất toại cả thân mình và chỉ đưa mắt cắm chặt vào mặt trời.  Ông ta bắt đầu run rẩy cả mình mẩy lẫn chân tay, rồi quỳ xuống trên bùn lầy và giơ hai tay lên trời cầu xin Chúa tha thứ cho mình.”[2]

    Một hiện tượng không thể cắt nghĩa được

    Qua sự trình bày của tất cả mọi nhân chứng có mắt hôm đó khi xảy ra phép lạ mặt trời quay, người ta có thể nói được rằng phép lạ cả thể đó có bốn đặc điểm khác nhau:

    1.  Đám đông đã có thể nhìn thẳng vào một vật sáng chói lọi, mà họ cho là mặt trời, chứ họ không cần phải đeo kính râm hay bất cứ phương tiện bảo vệ mắt nào cả.

    2.  Vừng sáng chói lọi đó đã tỏa ra những tia sáng mầu sắc rực rỡ xuống trên mặt đất, đến nỗi mọi cảnh vật đều bị nhuộm mầu hết.

    3.  Vừng sáng chói lọi rực rỡ đó rơi xuống trên đám đông.

    4.  Chỉ trong vòng mấy phút mà cả vùng đất Fatima đang bùn lầy dơ bẩn, bỗng chốc trở thành khô cứng, và áo quần của đám đông trên dưới 60 ngàn người từng bị cơn mưa cả buổi sáng làm ướt đẫm, cũng hoàn toàn khô ráo bình thường.

    Đúng vậy, chỉ trong vòng khoảng 10 phút đồng hồ mà cả mặt đất lầy lội cũng như quần áo ướt át của đám đông bỗng chốc khô ráo hoàn toàn.  Đó quả là một điều đã minh nhiên nói lên rằng ngoài phép lạ siêu nhiên ra, không thể tìm ra được lời giải thích theo phương diện tự nhiên được.

    Nỗi lo lắng của Mẹ Maria cho con cái loài người

    Nếu thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu đã từng ước ao là khi được về trên trời, thánh nữ sẽ trở thành tình yêu đầy sáng tạo để cứu giúp mọi người, thì nay Fatima và nhất là phép lạ mặt trời quay, là một bằng chứng hùng hồn của tình yêu đầy sáng tạo của Mẹ Maria đối với con cái loài người chúng ta, dĩ nhiên, trên hết là bằng chứng của tình yêu Thiên Chúa.

    Bởi vậy, chúng ta hãy nghiêm chỉnh đón nhận dấu chỉ của sự lo lắng của Mẹ Thiên Chúa; đúng như lời chị Lucia đã cảnh báo: “Fatima luôn luôn mang tính cách thời sự cao điểm của nó.”  Bởi vì, đối với Thiên Chúa, thời giờ là vô tận; nhưng đối với phàm nhân chúng ta, thời giờ luôn có giới hạn của nó.  Và giới hạn đó không ai biết được dài ngắn, lâu mau.  Vì chưa bao giờ có ai biết được mình sẽ được sinh ra lúc nào, và cũng rất ít ai biết được mình sẽ chết lúc nào.  Ngày tận cùng của mỗi người sẽ xảy đến một cách bất chợt, không ngờ trước được, tương tự như một kẻ trộm vậy (x.  Mt 24,37-44).  Do đó, Đức Giêsu đã căn dặn chúng ta: “Các con phải canh chừng, phải tỉnh thức, vì các con không biết khi nào thời ấy đến!” (Mc 13,33).

    Nhưng dĩ nhiên, sự tỉnh thức và canh chừng mà Chúa nói đây, không có nghĩa là sự ngồi chờ cách thụ động, vô vi; nhưng là một sự tỉnh thức đầy sáng tạo, nghĩa là một sự tỉnh thức chờ đợi đầy tính năng động mà Mẹ Maria đã chỉ cho chúng ta tại Fatima cách đây đúng 90 năm về trước.  Đó là:

    • Mỗi người phải ăn năn sám hối và cải thiện cuộc sống cá nhân của mình;

    • Hằng ngày hãy siêng năng và sốt sắng lần hạt Mân Côi;

    • Tôn sùng Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ, như Chúa muốn.

    Nếu được thế, thế giới sẽ được hòa bình, nhiều dân tộc sẽ tránh khỏi cảnh bị diệt vong và nhiều linh hồn sẽ không bị trầm luân trong hỏa ngục đời đời.

    LM Nguyễn Hữu Thy

    Nguồn: vietboston.com

    Xin xem thêm:  SỨ ĐIỆP FATIMA http://suyniemhangngay.net/201 6/10/10/su-diep-fatima/


     

    [1] Trích trong: Fonseca, “Maria spricht zur Welt”, Fatimas Geheimnis und weltgeschichtliche Sendung, Prof. Dr. L.Gonzaga da Fonseca. Paulusverlag Freiburg Schweiz, 98/99.

    [2] Trích trong: “Meet the Witnesses”, John Haffert, World Apostolate of Fatima, 64.   

    Download all attachments as a zip file
    •  
      FATIMA NĂM 1917.docx
      549.1kB
    • image001.jpg
      106.8kB
    • image002.jpg
      205.6kB

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ -ĐTC HUẤN TỪ CN28TN-A

 

  •  
    Tinh Cao
     
    Sun, Oct 11 at 9:35 AM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XXVIII Thường Niên Năm A

     

    image.png

     

    Bằng trình thuật về Dụ ngôn Tiệc cưới trong đoạn Phúc Âm hôm nay (cf. Mt 22:1-14),

    Chúa Giêsu nói lên dự án Thiên Chúa đã phác họa ra cho nhân loại.

     

    image.png

    Đó là cách thức phản ứng của Thiên Chúa:

    khi Ngài bị loại trừ, thay vì bỏ cuộc, Ngài lại bắt đầu lại và muốn mời gọi tất cả những ai ở ngoài đường phố, không trừ một ai.

    Không ai bị loại trừ khỏi nhà của Thiên Chúa. 

    Pope Francis waves from his window overlooking St. Peter’s Square during an Angelus address. Credit: Vatican Media.

    Việc chấp nhận lời mời gọi chưa đủ để theo Chúa; người ta cần phải hướng tới một hành trình hoán cải, cuộc hành trình thay đổi tâm can nữa.

    Tấm áo thương xót, được Thiên Chúa không ngừng cống hiến cho chúng ta, là tặng ân nhưng không của tình yêu Ngài; nó chính là ân sủng.

     

    Xin chào anh chị em thân mến!

    Bằng trình thuật về Dụ ngôn Tiệc cưới trong đoạn Phúc Âm hôm nay (cf. Mt 22:1-14), Chúa Giêsu nói lên dự án Thiên Chúa đã phác họa ra cho nhân loại. Vị vua "thiết đãi tiệc cưới cho con mình (câu 2) là hình ảnh Chúa Cha, Đấng sửa soạn cho toàn thể gia đình nhân loại một niềm vui tuyệt vời yêu thương, cùng mối hiệp thông với Người Con duy nhất của Ngài. Hai lần vị vua này sai các đầy tớ đi mời gọi các khách được mời, nhưng đều bị họ từ chối; họ không muốn thứ tiệc này, vì họ có lo đến những thứ khác: ruộng vườn và buôn bán. Chúng ta cũng rất thường coi những thích thú cùng với các thứ vật chất trước Chúa là Đấng mời gọi chúng ta - mà Ngài mới gọi chúng ta đền dự một bữa tiệc. Tuy nhiên, vị vua trong dụ ngôn này không muốn phòng tiệc trống rỗng, vì ông muốn cống hiến các kho tàng nơi vương quốc của Ngài. Bởi vậy ông đã nói với các đầy tớ của ông rằng: "Thôi thì các ngươi hãy ra khắp đường phố mà mời đến tiệc cưới bao nhiêu người các người thấy" (câu 9). Đó là cách thức phản ứng của Thiên Chúa: khi Ngài bị loại trừ, thay vì bỏ cuộc, Ngài lại bắt đầu lại và muốn mời gọi tất cả những ai ở ngoài đường phố, không trừ một ai. Không ai bị loại trừ khỏi nhà của Thiên Chúa. 

    Từ ngữ chính yếu được Thánh ký Mathêu sử dụng liên quan đến các cùng tận của các con đường, hay những tận điểm của các đường phố và các con đường dẫn đến vùng làng mạc, bên ngoài vùng dân cư, những nơi cuộc sống bấp bênh bất ổn. Vị vua trong dụ ngôn sai các đầy tớ của mình đến với chính thứ nhân loại ở ngoài đường phố này, tin tưởng tìm thấy những con người muốn đến dự bữa tiệc cưới. Vậy là phòng tiệc tràn đầy "thành phần bị loại trừ", những ai "ở bên ngoài" dường như không bao giờ xứng đáng để tham dự một bữa tiệc, một bữa tiệc cưới. Thật vậy, vị chủ tiệc này, vị vua ấy, bảo các sứ giả rằng: "Hãy mời gọi hết mọi người, cả tốt lẫn xầu. Hết mọi người!". Thiên Chúa thậm chí mời gọi cả những ai xấu nữa. "Không, tôi là kẻ xấu xa; tôi đã làm nhiều điều bậy bạ..." Ngài mới gọi anh chị em: "Hãy đến, cứ đến, cứ đến!" Chúa Giêsu đã dùng bữa với thành phần thu thuế, những con người tội lỗi trước mặt công chúng; họ thật là xấu xa. Thiên Chúa không sợ những thứ tâm trí bị tổn thương bởi nhiều thứ hung ác tàn bạo của chúng ta, vì Ngài yêu thương chúng ta; Ngài mời gọi chúng ta. Giáo Hội được kêu gọi để vươn tới những đường phố thường nhật, tức là tới những vùng sâu vùng xa về địa lý cũng như về cuộc sống, những nơi chốn ở ngoài lề xã hội, các tình trạng của những ai cắm lều sinh sống và là những thành phần dư thừa vô vọng của đời sống nhân loại. Đó là không phải là vấn đề ổn định thoải mái, cùng với những đường lối quen thuộc trong việc truyền bá phúc âm hóa và chứng từ đức ái, mà là mở cửa lòng của chúng ta cũng như cộng động của chúng ta ra cho hết mọi người, vì Phúc Âm không chỉ giành riêng cho một thiểu số ứu tú. Thậm chí cả những ai sống bên lề xã hội, những ai bị xã hội loại trừ tẩy chay và khinh khi miệt thị, đều được Thiên Chúa coi là xứng đáng với tình yêu thương của Ngài. Ngài dọn bữa tiệc cho hết mọi người: chính nhân cũng như tội nhân, kẻ tốt cũng như kẻ xấu, trí thức cũng như thất học.

    Tối hôm qua, tôi đã có thể gọi điện thoại cho một vị linh mục lão thành Ý quốc, một vị thừa sai ở Ba Tây từ khi còn trẻ, nhưng luôn hoạt động với thành phần bị loại trừ, với người nghèo. Ngài đang sống bình an tuổi già của ngài: ngài đã thiêu rụi cuộc đời của mình cho người nghèo. Đó là Giáo Hội Mẹ của chúng ta; đó là vị sứ giả của Thiên Chúa ra đi đến các giao lộ.

    Tuy nhiên, Chúa vẫn đặt một điều kiện, đó là mặc chiếc áo cưới. Chúng ta hãy trở lại với bài dụ ngôn. Khi phòng tiệc đầy rồi thì vị vua đến chào mừng các vị khách cuối cùng, thế nhưng ông thấy một người trong họ không mặc áo cưới, một thứ áo choàng cụt tay nhỏ mà mỗi vị khách nhận được như quà tặng ở cửa vào. Dân chúng đã đến như họ đã ăn mặc, như họ đã có thể phục sức; họ không trang sức kiểu tham dự hội hè. Thế nhưng, ở cửa vào, họ được cống hiến cho một chiếc áo choàng nhỏ, một tặng ân. Con người ấy, vì loại trừ tặng ân nhưng không này, đã tự loại trừ bản thân mình: vị vua chỉ còn biết tống anh ta ra ngoài. Con người này đã chấp nhận lời mời gọi, nhưng rồi đã cho rằng nó chẳng có nghĩa lý gì với mình: anh ta là một con người tự mãn; anh ta không muốn thay đổi hay để cho Chúa đổi thay anh taChiếc áo cưới - tấm áo choàng nhỏ này - biểu hiệu cho lòng thương xót Thiên Chúa nhưng không cống hiến cho chúng ta, tức là ân sủng của Ngài. Không có ân sủng, chúng ta không thể tiến bước trong đời sống Kitô hữu. Tất cả là hồng ân. Việc chấp nhận lời mời gọi chưa đủ để theo Chúa; người ta cần phải hướng tới một hành trình hoán cải, cuộc hành trình thay đổi tâm can nữa. Tấm áo thương xót, được Thiên Chúa không ngừng cống hiến cho chúng ta, là tặng ân nhưng không của tình yêu Ngài; nó chính là ân sủng. Nó đòi phải được đón nhận một cách ngỡ ngàng và hân hoan: "Lạy Chúa, con xin cám ơn Chúa đã ban cho con tặng ân này".

    Xin Đức Maria Rất Thánh giúp chúng ta noi gương bắt chước thành phần đầy tớ trong dụ ngôn của Phúc Âm, bằng việc ra khỏi những thứ khung cảnh sống của chúng ta cùng với các thứ quan niệm thiện cận của chúng ta, để loan báo cho hết mọi người rằng Chúa mời gọi chúng ta đến dự tiệc của Ngài, để cống hiến cho chúng ta ơn cứu độ của Ngài, cống hiến cho chúng ta tặng ân của Ngài.

    (Sau Kinh Truyền Tin, trong số các điều khác, như hỏa hoạn khắp nơi, hay ngưng bắn, hoặc tân chân phước v.v., ngài nói đến ý chỉ của ngài trong Tháng 10/2020 như sau:)

    Anh chị em thân mến,

    Tôi xin nhắc lại ý cầu nguyện tôi giành cho Thánh Mười này, đó là: "Chúng ta hãy cầu cho tín hữu giáo dân, nhất là nữ giới, bởi phép rửa đã lãnh nhận, biết tham gia hơn nữa vào các lãnh vực hữu trách trong Giáo Hội". Vì không ai trong chúng ta được rửa tội mà là linh mục hay giám mục: tất cả chúng ta được rửa tôi như là một giáo dân, nam cũng như nữ. Giáo dân đóng vai chính của Giáo Hội. Ngày nay cần mở rộng chỗ cho sự hiện diện của nữ giới một cách sống động hơn nữa trong Giáo Hội, và cho một sự hiện diện của một nữ giáo dân, nhưng theo chiều kích của nữ giới, vì nói chung phụ nữ bị loại ra ngoài. Chúng ta cần phải cổ võ việc hội nhập của nữ giới vào những vị trí có những quyết định quan trọng. Chúng ta hãy cầu nguyện, để, bởi phép rửa, thành phần giáo dân, nhất là nữ giới, được tham phần hơn nữa vào những cơ cấu trách nhiệm trong Giáo Hội, mà không dính liền với chủ nghĩa giáo sĩ trị, làm hủy hoại đặc sủng giáo dân, cũng như làm mờ nhật dung nhan của Mẹ Hội Thánh.

     

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2020/documents/papa-francesco_angelus_20201011.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    --

 

ĐỜI SỐNG MỚI TRNG THẦN KHÍ - ĐTC -GIÁO LÝ CHỮA LÀNH XÃ HỘI

 

  •  
    Tinh Cao
    Wed, Sep 30 at 8:04 PM
     
     

     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý Chữa Lành Xã Hội

     Bài 9: Vi Khuẩn Con Người, Kinh Tế, Xã Hội - Chữa Trị: Cảm Nhận Thực Tại Tạo Vật

     

    image.png
     

    Trong các tuần vừa qua, chúng ta đã cùng nhau, bằng ánh sáng Phúc Âm,

    chia sẻ về cách thức làm sao để có thể chữa lành thế giới đang đau khổ,

    bởi một thứ bệnh hoạn đã được nạn dịch bệnh hiện nay nhấn mạnh và làm nổi bật.

    Thứ bệnh hoạn này vốn đã có đó: cơn dịch bệnh hiện nay càng nhấn mạnh hơn, càng làm nổi bật hơn nữa.

     

    Pope Francis arrives for his general audience in the San Damaso Courtyard at the Vatican Sept. 30, 2020. Credit: Daniel Ibáñez/CNA.

     Chúng ta cần chiêm ngưỡng và cảm nhận được vẻ đẹp của hết mọi con người cũng như của hết mọi thụ tạo.

    Chúng ta đã được thụ thai trong cung lòng của Thiên Chúa. "Mỗi một người chúng ta là hoa trái của tâm tưởng Thiên Chúa.

    Từng người chúng ta đều được mong muốn, mỗi người chúng ta đều được yêu thương, từng người chúng ta đều cần thiết"

     

    image.png

     

     

    Để thoát khỏi dịch bệnh hiện nay, chúng ta cần phải tìm cách chữa trị

    chẳng những vi khuẩn corona là những gì quan trọng, 

    mà còn cả những thứ vi khuẩn to lớn về con người và kinh tế xã hội nữa

    Nó đã lột trần tình trạng bất bình đẳng to lớn đang thống trị thế giới này: tình trạng bất bình đẳng về cơ hội,

    bất bình đẳng về các thứ sản vật, bất bình đẳng về vấn đề tiếp cận với việc chăm sóc sức khỏe, 

    bất bình đẳng về kỹ thuật, về giáo dục

     

    Xin chào anh chị em thân mến!

    Trong các tuần vừa qua, chúng ta đã cùng nhau, bằng ánh sáng Phúc Âm, chia sẻ về cách thức làm sao để có thể chữa lành thế giới đang đau khổ, bởi một thứ bệnh hoạn đã được nạn dịch bệnh hiện nay nhấn mạnh và làm nổi bật. Thứ bệnh hoạn này vốn đã có đó: cơn dịch bệnh hiện nay càng nhấn mạnh hơn, càng làm nổi bật hơn nữa. Chúng ta đã duyệt qua những con đường về nhân phẩm, về tình đoàn kết và về tính cách bổ trợ, những con đường thiết yếu để phát động nhân phẩm và công ích. Là thành phần môn đệ của Chúa Giêsu, chúng ta đã đề ra việc theo bước chân của Người, quan tâm đến người nghèo, xét lại việc sử dụng các sản vật về thể lý, và chăm sóc ngôi nhà chung của chúng ta. Giữa cơn dịch bệnh đang bủa vây chúng ta, chúng ta bám lấy các nguyên tắc nơi giáo huấn của Giáo Hội về xã hội, để mình được hướng dẫn bởi đức tin, đức cậy và đức mến. Ở nơi đây, chúng ta mới thấy được những gì trợ giúp vững chắc để trở thành những con người biến đổi biết mơ mộng lớn lao, những con người không bị ngăn chặn bởi tính chất bần tiện hèn hạ chỉ gây ra chia rẽ và đớn đau, mà là những con người phấn khích thế hệ này cho một thế giới mới tốt đẹp hơn.

    Tôi hy vọng cuộc hành trình này sẽ không chấm dứt với loạt bài giáo lý này của tôi, mà hơn thế nữa, chúng ta có thể tiếp tục cùng nhau tiến bước, "gắn mắt vào Chúa Giêsu" (Do Thái 12:2), như chúng ta đã nghe thấy vào lúc mở đầu hôm nay; ánh mắt của chúng ta gắn chặt vào Chúa Giêsu, Đấng cứu độ và chữa lành thế giới. Như Phúc Âm đã cho chúng ta thấy, Chúa Giêsu đã chữa lành cho người mắc đủ mọi thứ bệnh (see Mt 9:35), Người phục quang cho người mù lòa, cho người câm nói được, làm người điếc nghe thấy. Khi Người chữa trị các bệnh nạn tật nguyện về thể lý, Người cũng chữa lành cả tinh thần con người, bằng việc thứ tha tội lỗi của họ, vì Chúa Giêsu bao giờ cũng thứ tha, cũng như chữa lành "các nỗi đớn đau của xã hội", bằng việc bao gồm cả những ai bị tẩy chay loại trừ (see Catechism of the Catholic Church, 1421). Chúa Giêsu, Đấng canh tân và hòa giải hết mọi thụ tạo (see 2 Cor 5.17; Col 1:19-20), cống hiến cho chúng ta những tặng ân cần thiết để yêu thương và chữa lành, khi Người biết cách phải làm sao (see Lk 10:1-9; Jn  15:9-17), để chăm sóc tất cả mọi người, không phân biệt một ai bất kể chủng tộc, ngôn ngữ hay quốc tịch.

     Để những điều ấy thật sự xẩy ra, chúng ta cần chiêm ngưỡng và cảm nhận được vẻ đẹp của hết mọi con người cũng như của hết mọi thụ tạoChúng ta đã được thụ thai trong cung lòng của Thiên Chúa (see Eph 1:3-5). "Mỗi một người chúng ta là hoa trái của tâm tưởng Thiên Chúa. Từng người chúng ta đều được mong muốn, mỗi người chúng ta đều được yêu thương, từng người chúng ta đều cần thiết" (Benedict XVI, Homily for the beginning of the Petrine ministry 24 April 2005; see Encyclical Laudato si’, 65). Nhận biết sự thật này và tỏ lòng tri ân cảm tạ về các mối liên kết thân mật nơi tình hiệp thông hoàn vũ của chúng ta với tất cả mọi người và tất cả mọi thụ tạo, là những gì làm sinh động "việc quảng đại chăm sóc, đầy hiền dịu" (ibid, 220). Nó cũng giúp chúng ta nhận biết Chúa Kitô hiện diện nơi những người anh chị em nghèo khổ và khổ đau của chúng ta, để gặp gỡ họ và lắng nghe tiếng kêu của họ, cũng như tiếng kêu của trái đất đang vang vọng tiếng kêu ấy (see ibid, 49).

    Được thôi thúc trong lòng bởi những tiếng kêu này, những tiếng kêu đòi chúng ta phải chuyển hướng (see ibid, 53), phải thay đổi, chúng ta mới có thể góp phần vào việc phục hồi các mối liên hệ với các tặng ân của chúng ta cũng như các năng lực của chúng ta (cf ibid., 19). Chúng ta mới có thể tái sinh xã hội, chứ không trở lại với những gì vốn được gọi là "bình thường", một thứ bình thường ốm yếu, thứ ốm yếu đã có trước dịch bệnh hiện nay: dịch bệnh hiện nay chỉ làm cho nó rõ ràng hơn thôi! "Giờ đây chúng ta trở lại bình thường": không, không được, vì thứ bình thường này là những gì bệnh hoạn bởi bất công, bởi bất bình đẳng và bởi thoái hóa môi sinh. Thứ bình thường chúng ta được kêu gọi là thứ bình thường của Vương Quốc Thiên Chúa, nơi "kẻ mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, kẻ chết sống lại và người nghèo được rao giảng tin mừng" (Mt 11:5). Không ai lại ngu dại theo đường lối khác. Đó là những gì chúng ta cần làm để thay đổi. Nơi cái bình thường của Vương Quốc Thiên Chúa, tất cả đều có bánh ăn mà còn dư nữa, việc tổ chức về xã hội được dựa vào việc đóng góp, chia sẻ và phân phát, chứ không phải chiếm hữu, loại trừ và tích lũy (see Mt 14:13-21).

     Cử chỉ giúp cho một xã hội, một gia đình, một làng xóm, hay một thành phố, tất cả những cơ cấu này, có thể tiến bộ đó là hiến bản thân mình, là cống hiến, không phải ở chỗ bố thí, mà là cống hiến với tất cả tấm lòng. Cử chỉ này tách lìa chúng ta khỏi tính vị kỷ và ham ước chiếm hữu. Thế nhưng, đường lối Kitô giáo trong việc thực hiện như thế không phải là máy móc, mà là nhân bản. Chúng ta sẽ không bao giờ có thể thoát ra được cuộc khủng hoảng, đã được dịch bệnh hiện nay làm cho nổi bật này một cách máy móc, bằng những dụng cụ mới - những dụng cụ này rất quan trọng, chúng giúp chúng ta có thể tiến tới, và chúng ta không được sợ chúng - nhưng hãy biết rằng những phương tiện khôn khéo nhất, có thể làm được nhiều điều ấy, vẫn không thể làm một điều, đó là tính chất dịu hiềnTính chất dịu hiền chính là dấu hiệu hiện diện của Chúa Giêsu. Khi tiến đến với những người khác để cùng nhau bước đi, để chữa lành, để giúp đáp, để hy hiến bản thân mình cho kẻ khác.

    Bởi vậy mà tính chất bình thường của Vương Quốc Thiên Chúa cần phải có bánh cho hết mọi người, việc tổ chức về xã hội được dựa vào vấn đề đóng góp, chia sẻ và phân phát, chứ không phải chiếm hữu, loại trừ và tích lũy. Vì vào lúc kết thúc cuộc đời, chúng ta sẽ không mang được bất cứ sự gì đi với chúng ta sang cuộc sống khác!

    Một thứ vi khuẩn nhỏ bé đang tiếp tục gây ra các vết thương sâu đậm và đang phơi bày ra tất cả những gì là mềm yếu dễ bị tổn thương của chúng ta về cả thế lý, xã hội và tâm linh. Nó đã lột trần tình trạng bất bình đẳng to lớn đang thống trị thế giới này: tình trạng bất bình đẳng về cơ hội, bất bình đẳng về các thứ sản vật, bất bình đẳng về vấn đề tiếp cận với việc chăm sóc sức khỏe, bất bình đẳng về kỹ thuật, về giáo dục: hằng triệu triệu con trẻ không thể đến trường, và cứ thế mà liệt kê. Những thứ bất công này một là những gì tự nhiên xẩy ra, hai là những gì bất khả tránh. Chúng là công việc của con người, chúng xuất phát từ một thứ mẫu thức phát triển xa rời các thứ giá trị sâu xa nhất. Tình trạng hoang phí lương thực: bằng những thứ hoang phí này người ta có thể nuôi được những người khác. Điều này đã khiến cho nhiều người mất hy vọng và càng gia tăng tình trạng bất ổn và đau thương. Đó là lý do tại sao, để thoát khỏi dịch bệnh hiện nay, chúng ta cần phải tìm cách chữa trị chẳng những vi khuẩn corona là những gì quan trọngmà còn cả những thứ vi khuẩn to lớn về con người và kinh tế xã hội nữa. Không được giấu diếm chúng hay sơn phết chúng để không còn thấy được chúng nữa. Chúng ta thực sự không thể mong đợi một mẫu thức kinh tế nhắm tới việc phát triển một cách bất công và bất khả vững chắc để giải quyết các thứ vấn đề trục trặc của chúng ta. Vấn đề ở đây là không thể, như đã không thể và vẫn sẽ không thể xẩy ra, bất chấp có một số tiên trỉ giả cứ tiếp tục hứa hẹn "nhỏ giọt / trickle-down" chẳng bao giờ xẩy ra (“Trickle-down effect” in English, “derrame” in Spanish - see Apostolic Exhortation Evangelii gaudium, 54"một số người vẫn tiếp tục bênh vực cho các thứ thuyết nhỏ giọt / trickle-down theories chủ trương rằng việc tăng trưởng về kinh tế được kích thích bởi vấn đề tự do mậu dịch sẽ chắc chắn thành đạt trong việc mang lại sự công bằng và sự bao gồm hơn nữa trên thế giới - người dịch trích nguyên văn câu ở đoạn 54 của Tông Huấn Niềm Vui Phúc Âm cho rõ hơn.) Chính anh chị em đã nghe được thuyết cái ly, đó là thứ lý thuyết chủ trương rằng cái ly cần phải đầy, thì mức tràn đầy của nó mới trào xuống cho người nghèo và các người khác, nhờ đó họ mới giầu có được. Nhưng vẫn đang xẩy ra hiện tượng đó là cái ly bắt đầu đầy lên, và khi nó gần càng tăng lên, tăng lên, tăng lên, mà chẳng bao giờ trào ra hết. Chúng ta cần phải thận trọng.

    Chúng ta cần phải khẩn trương hoạt động để tạo nên các chính sách tốt đẹp, phác họa ra những guồng máy tổ chức xã hội tặng thưởng cho việc tham phần, việc chăm sóc và lòng quảng đại, hơn là thái độ lãnh đạm, khai thác và các thứ lợi ích riêng biệt. Chúng ta cần phải đi tiên phong một cách hiền dịu. Một xã hội công bằng và quân bình là một xã hội lành mạnh hơn. Một xã hội được tham phần - khi thành phần "hèn mọn nhất" được lưu tâm như kẻ cả - thì củng cố kiên cường mối hiệp thông. Một xã hội mà ở đó tính cách đa dạng được trân trọng thì càng đề kháng với bất cứ loại vi khuẩn nào.

    Chúng ta hãy đặt hành trình chữa lành này dưới sự chở che bảo hộ của Trinh Nữ Maria, Đức Bà Sinh Lực của chúng ta. Xin Mẹ, Đấng đã cưu mang Chúa Giêsu trong bụng dạ của mình, giúp chúng ta biết tin tưởng. Được Thánh Linh tác động, chúng ta có thể cùng nhau hoạt động cho Vương Quốc của Thiên Chúa, được Chúa Kitô khai trương trên thế giới này bằng việc đến ở giữa chúng ta. Đó là Vương quốc ánh sáng giữa tối tăm, Vương quốc của công lý giữa rất nhiều thứ vi phạm tổn thương, Vương quốc của niềm vui giữa rất nhiều đớn đau, Vương quốc của việc chữa lành và của ơn cứu độ giữa bệnh hoạn và chết chóc, Vương quốc của hiền dịu giữa những hận thù ghen ghét. Xin Thiên Chúa giúp chúng ta biết "mau lan tỏa" đức ái, và "toàn cầu hóa" đức cậy, bằng ánh sáng đức tin.

     

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200930_udienza-generale.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    Tóm Tắt Bài Giáo Lý hôm nay:

    1- Trong các tuần vừa qua, chúng ta đã cùng nhau, bằng ánh sáng Phúc Âm, chia sẻ về cách thức làm sao để có thể chữa lành thế giới đang đau khổ, bởi một thứ bệnh hoạn đã được nạn dịch bệnh hiện nay nhấn mạnh và làm nổi bật. Thứ bệnh hoạn này vốn đã có đó: cơn dịch bệnh hiện nay càng nhấn mạnh hơn, càng làm nổi bật hơn nữa.

    2- Chúng ta cần chiêm ngưỡng và cảm nhận được vẻ đẹp của hết mọi con người cũng như của hết mọi thụ tạo. Chúng ta đã được thụ thai trong cung lòng của Thiên Chúa. "Mỗi một người chúng ta là hoa trái của tâm tưởng Thiên Chúa. Từng người chúng ta đều được mong muốn, mỗi người chúng ta đều được yêu thương, từng người chúng ta đều cần thiết"

    3- Nhận biết sự thật này... giúp chúng ta nhận biết Chúa Kitô hiện diện nơi những người anh chị em nghèo khổ và khổ đau của chúng ta, để gặp gỡ họ và lắng nghe tiếng kêu của họ, cũng như tiếng kêu của trái đất đang vang vọng tiếng kêu ấy.

    4- Những tiếng kêu đòi chúng ta phải chuyển hướng, phải thay đổi, chúng ta mới có thể góp phần vào việc phục hồi các mối liên hệ với các tặng ân của chúng ta cũng như các năng lực của chúng ta. Chúng ta mới có thể tái sinh xã hội, chứ không trở lại với những gì vốn được gọi là "bình thường", một thứ bình thường ốm yếu, thứ ốm yếu đã có trước dịch bệnh hiện nay: dịch bệnh hiện nay chỉ làm cho nó rõ ràng hơn thôi... thứ bình thường này là những gì bệnh hoạn bởi bất công, bởi bất bình đẳng và bởi thoái hóa môi sinh.

    5- Một thứ vi khuẩn nhỏ bé đang tiếp tục gây ra các vết thương sâu đậm và đang phơi bày ra tất cả những gì là mềm yếu dễ bị tổn thương của chúng ta về cả thế lý, xã hội và tâm linh. Nó đã lột trần tình trạng bất bình đẳng to lớn đang thống trị thế giới này: tình trạng bất bình đẳng về cơ hội, bất bình đẳng về các thứ sản vật, bất bình đẳng về vấn đề tiếp cận với việc chăm sóc sức khỏe, bất bình đẳng về kỹ thuật, về giáo dục...

    6- Để thoát khỏi dịch bệnh hiện nay, chúng ta cần phải tìm cách chữa trị chẳng những vi khuẩn corona là những gì quan trọngmà còn cả những thứ vi khuẩn to lớn về con người và kinh tế xã hội nữa... Chúng ta thực sự không thể mong đợi một mẫu thức kinh tế nhắm tới việc phát triển một cách bất công và bất khả vững chắc để giải quyết các thứ vấn đề trục trặc của chúng ta... bất chấp có một số tiên tri giả cứ tiếp tục hứa hẹn "nhỏ giọt / trickle-down" chẳng bao giờ xẩy ra... Chính anh chị em đã nghe được thuyết cái ly...

    7- Được Thánh Linh tác động, chúng ta có thể cùng nhau hoạt động cho Vương Quốc của Thiên Chúa, được Chúa Kitô khai trương trên thế giới này bằng việc đến ở giữa chúng ta. Đó là Vương quốc ánh sáng giữa tối tăm, Vương quốc của công lý giữa rất nhiều thứ vi phạm tổn thương, Vương quốc của niềm vui giữa rất nhiều đớn đau, Vương quốc của việc chữa lành và của ơn cứu độ giữa bệnh hoạn và chết chóc, Vương quốc của hiền dịu giữa những hận thù ghen ghét.

     

    Xin chân thành cám ơn quí độc giả đã tiếp tục theo dõi các bài dịch giáo lý của ĐTC, nhất là loạt bài giáo lý ngoại thường cho thời điểm khẩn trương hiện nay.

    Nếu cần xem lại toàn bộ Giáo Lý Chữa Lành Xã Hội hiếm quí và cần thiết này, bao gồm cả audio mp3 cho từng bài, xin bấm vào cái link sau đây:

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý Chữa Lành Xã Hội Thời Dịch Bệnh Toàn Cầu 2020  

     

     

     

     

     

     

     

    --

 

ĐỜI SỐNG TRONG THẦN KHÍ - ĐTC - GIÁO LÝ VỀ CẦU NGUYỆN-

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Thu, Oct 8 at 12:50 AM
     
     
     
     
     

     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Cầu Nguyện:

     

    Bài 9 Cầu Nguyện - Elia: Sống Đời Cầu Nguyện

     

     

     

     

     

    image.png

     

    Hôm nay chúng ta hãy trở lại loạt bài giáo lý về cầu nguyện,

    đã bị gián đoạn bởi loạt bài giáo lý về việc chăm sóc cho thiên nhiên vạn vật...

    Chúng ta hãy gặp gỡ một trong những nhân vật có sức thúc bách nhất trong toàn bộ Thánh Kinh, đó là tiên tri Elia

     

     

    image.png

     

    Thánh Kinh trình bày Elia như là một con người có đức tin kết tinh:

    chính tên của ngài có nghĩa "Giavê là Thiên Chúa", chất chứa những gì bí ẩn nơi sứ vụ của ngài...

    Biểu hiệu của ngài là lửa, hình ảnh về quyền năng thanh tẩy của Thiên Chúa.

     

    Pope Francis delivers his general audience address in the Paul VI Audience Hall at the Vatican, Oct. 7, 2020.

     Dung nhan của Thiên Chúa được ngài nhắm tới khi ngài bước đi.

    Ngài tiến đến tột đỉnh nơi cảm nghiệm phi thường ấy,

    khi Thiên Chúa tỏ mình ra cho tiên tri Elia ở trên núi

      

    Xin chào anh chị em thân mến,

     

    Hôm nay chúng ta hãy trở lại loạt bài giáo lý về cầu nguyện, đã bị gián đoạn bởi loạt bài giáo lý về việc chăm sóc cho thiên nhiên vạn vật, và giờ đây chúng ta tái tấu; và chúng ta hãy gặp gỡ một trong những nhân vật có sức thúc bách nhất trong toàn bộ Thánh Kinh, đó là tiên tri Elia. Ngài vượt cả ra ngoài thời điểm hạn hẹp của mình nữa, và chúng ta còn có thể thấy sự hiện diện của ngài nơi một số tình tiết ở Phúc Âm. Ngài đã cùng Moisen hiện ra với Chúa Giêsu vào lúc Biến Hình (cf. Mt 17:30). Chính Chúa Giêsu ám chỉ về ngài khi khen tặng chứng từ của Thánh Gioan Tẩy Giả (cf Mt 17:10-13).

     

    Trong Thánh Kinh, Elia đột nhiên xuất hiện, một cách bí ẩn, từ một ngôi làng nhỏ hoàn toàn hẻo lánh (cf. 1 Kings 17:1); để rồi cuối cùng ngài ra khỏi khấu trường trước ánh mắt của người môn đệ Elisa, trên một cỗ xe ngựa bốc lửa đưa ngài về trời (cf. 2 Kings 2:11-12). Bởi thế, ngài là một con người không có nguồn gốc rõ ràng, nhất là lại chẳng có kết thúc, được cất về trời: vì thế mà việc ngài trở lại như một vị tiền hô đã được mong đợi trước khi Đấng Thiên Sai đến. Bởi vậy mà dân chúng đã trông đợi việc Elia trở lại.

    Thánh Kinh trình bày Elia như là một con người có đức tin kết tinhchính tên của ngài có nghĩa "Giavê là Thiên Chúa"chất chứa những gì bí ẩn nơi sứ vụ của ngài. Ngài sẽ cứ tên của ngài mà sống cho đến hết cuộc đời của ngài: một con người nguyên tuyền, không một tí thỏa hiệp nào. Biểu hiệu của ngài là lửa, hình ảnh về quyền năng thanh tẩy của Thiên Chúa. Ngài là người đầu tiên bị thử thách, và ngài cứ vẫn trung kiên. Ngài là mẫu gương cho tất cả mọi con người sống niềm tin, dù có trải qua cám dỗ và khổ đau vẫn không thôi sống lý tưởng đời mình.

    Việc cầu nguyện là sinh lực liên lỉ nuôi dưỡng cuộc sống của ngài. Vì thế mà ngài là một trong những nhân vật thân thương nhất đối với truyền thống đan tu, đến độ một số đã nhận ngài là cha thiêng liêng của đời sống tận hiến cho Thiên Chúa. Elia là con người của Thiên Chúa, vị đóng vai bênh vực thượng quyền của Đấng Tối Cao. Tuy nhiên, ngài cũng bị vẫn còn những yếu đuối mỏng dòn của mình. Khó lòng mà nói cảm nghiệm nào hữu ích nhất đối với ngài sau đây: việc đánh bại các tay tiên tri giả trên Núi Carmêlô (cf. 1 Kings 18:20-40), hay tâm trạng bối rối ngài cảm thấy ngài "chẳng hơn gì các vị cha ông của mình" (see 1 Kings 19:4). Trong tâm hồn của những con gười cầu nguyện thì cảm quan về tình trạng yến hèn của họ thì quí hơn những lúc họ cảm thấy hỉ hoan, khi đời sống của họ là một chuỗi vinh thắng và thành công. Điều ấy luôn xẩy ra trong việc cầu nguyện: có những lúc chúng ta cảm thấy lâng lâng, thậm chí đầy phấn khởi, khi cầu nguyện, và có những lúc cầu nguyện lại đớn đau, khô cằn, thách đố. Cầu nguyện là như thế đó: hãy để mình được Thiên Chúa ôm ấp, và cũng hãy để cho mình bị tấn công bởi những tình huống khó chịu, thậm chí bởi các thứ cám dỗ. Đó là một thực tại được nhắc đến trong nhiều ơn gọi thánh kinh, ngay cả trong Tân Ước nữa; chẳng hạn như trường hợp của Thánh Phêrô và Thánh Phaolô. Đời sống của hai vị này cũng như thế nữa: có những lúc hoan hỉ và cũng có những lúc xuống tinh thần, những lúc khổ đau.

    Elia là một con người sống đời chiêm niệm, đồng thời cũng sống đời hoạt động nữa, bận rộn với các thứ biến cố xẩy ra trong thời của ngài, có khả năng đối đầu với vua chúa hoàng hậu sau khi họ sát hại Nabốt để chiếm vườn nho của ông này (cf. 1 Kings 21:1-24). Chúng ta cần biết bao có những tín hữu, những Kitô hữu nhiệt thành, có tấm lòng can đảm của tiên tri Elia trước những con người tác hành có trách nhiệm về hành chính, khi dám lên tiếng nói rằng "Không được làm điều ấy! Điều ấy là sát nhân!" Chúng ta cần đến tinh thần của tiên tri Elia. Ngài chứng tỏ cho chúng ta thấy rằng không được có vấn đề nửa vời trong đời sống của những ai cầu nguyệnmột con người đứng trước nhan Chúa và tiến đến với những người anh chị em được Chúa sai đến. Cầu nguyện không phải chỉ là việc khóa mình lại với Chúa để làm cho linh hồn mình hiện lên mỹ miều: không, đó không phải là cầu nguyện, đó là ngụy cầu nguyện. Cầu nguyện là một cuộc đối diện với Thiên Chúa, để mình được Ngài sai đi phục vụ anh chị em của mìnhChứng cớ của việc nguyện cầu đó là tình yêu thực sự đối với tha nhân. Và ngược lại: thành phần tín hữu hoạt động trên thế giới sau khi đã trầm lắng và nguyện cầu; bằng không, hành động của họ là những gì bốc đồng, nó chẳng có ý thức gì, nó dục tốc bất đạt. Thành phần tín hữu tác hành như vậy là họ thực hiện rất nhiều thứ bất chính, bởi họ không cầu nguyện cùng Chúa trước, để nhận thức được những gì họ cần phải làm.

    Các trang Thánh Kinh cho thấy rằng đức tin của tiên tri Elia cũng có tiến bộ, ở chỗ ngài đã phát triển trong việc nguyện cầu, ngài hoàn hảo nó từng chút một. Dung nhan của Thiên Chúa được ngài nhắm tới khi ngài bước đi. Ngài tiến đến tột đỉnh nơi cảm nghiệm phi thường ấy, khi Thiên Chúa tỏ mình ra cho tiên tri Elia ở trên núi (cf. 1 Kings 19:9-13). Thiên Chúa đã tỏ mình ra không phải ở nơi bão tố, không phải ở nơi động đất hay ở nơi lửa thiêu, mà là ở nơi "một âm thanh thì thào nho nhỏ" (v.12). Hay đúng hơn, có bản dịch diễn tả rõ về cảm nghiệm ấy như thế này: ở nơi một luồng âm vang thinh lặng. Đó là cách Thiên Chúa tỏ mình ra cho Elia. Chính nhờ cái dấu hiệu bé mọn này mà Thiên Chúa thông truyền với tiên tri Elia, một con người vào lúc ấy là một vị tiên tri trốn ẩn bất an. Thiên Chúa đã đến để gặp gỡ một con người mệt mỏi, một con người nghĩ rằng mình thua ở hết mọi chiến tuyến, và với luồng gió thoảng nhẹ ấy, bằng luồng âm vang thinh lặng ấy, Thiên Chúa trả lại cho cõi lòng này tình trạng trầm lắng và bình an. 

    Đó là câu chuyện về Elia, nhưng nó như thể viết ra cho tất cả chúng ta nữa. Có những buổi tối, chúng ta có thể cảm thấy mình vô dụng và cô độc. Thế rồi lời cầu nguyện xẩy ra và gõ vào cửa lòng của chúng ta. Tất cả chúng ta đều có thể thu lượm được một góc nào đó nơi chiếc áo khoác của tiên tri Elia, như người môn đệ Elisa của ngài được một nửa tấm áo ấy. Ngay cả khi chúng ta làm một điều gì đó sai trái, hay chúng ta cảm thấy mình bị đe dọa và kinh hãi, khi chúng ta quay về với Thiên Chúa trong nguyện cầu, chúng ta sẽ lấy lại được tình trạng thanh thản và an bình như là một phép lạ vậy. Đó là những gì chúng ta thấy được ở nơi gương của tiên tri Elia.

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    Biệt chúBài giáo lý về cầu nguyện hôm nay là bài thứ 9 trong loạt bài ĐTC Phanxicô đã bắt đầu hướng dẫn cộng đồng dân Chúa từ ngày mùng 6 tháng 5/2020, cho tới cuối tháng 6 là bài thứ 8 về Moisen cầu nguyện, chưa hết loạt bài này, thì sau tháng hè của ngài là tháng 7/2020, bắt đầu vào đầu tháng 8, ngài cảm thấy cần phải hướng dẫn một loạt bài giáo lý khác khẩn thiết hơn: 9 bài Giáo Lý Chữa Lành Xã Hội, cho tới hết tháng 9, 2 tháng liền, để rồi sang đầu Tháng 10/2020, ngài trở lại loạt bài giáo lý về cầu nguyện, với bài thứ 9 về tiên tri Elia cầu nguyện.

     

    --
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC - HUẤN TỪ CN26TN-A

  •  
    Tinh Cao
     
    Sun, Sep 27 at 9:13 AM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XXVI Thường Niên Năm A

     

     

     

    image.png

     

    Việc vâng lời không phải ở chỗ thưa "vâng" hay "không", mà là luôn hành động...

    Chúa Giêsu muốn vượt ra ngoài một thứ tôn giáo được hiểu như là một thứ thực hành có tính cách bề ngoài và theo thói quen tập tục, không tác dụng gì tới đời sống và thái độ của con người ta, một thứ tôn giáo nông nổi, thuần "nghi thức", theo nghĩa xấu của từ ngữ này.

     

    Pope Francis greets pilgrims at his Angelus address Aug. 30, 2020. Credit: Vatican Media/CNA.

     

    Chúa Giêsu không nói rằng những người thu thuế và gái điếm là gương mẫu sống, mà như thể "được Ân Sủng ưu ái".

    Tôi muốn nhấn mạnh đến chữ "ân sủng". Ân Sủng.

    Vì việc hoán cải bao giờ cũng là một ân sủng. Một thứ ân sủng được Thiên Chúa ban cho bất cứ ai cởi mở và trở về với Ngài.

     

     

    image.png

     

    Người anh gây ấn tượng nhất, không phải vì anh ta nói" không" với cha của mình,

    mà là vì "cái không" của anh ta đã được anh ta hoán thành "có", anh ta đã thống hối.

    Thiên Chúa nhẫn nại với từng người chúng ta: Ngài không mệt mỏi, Ngài không bỏ sau khi xẩy ra "cái không" của chúng ta;

    Ngài để chúng ta được tự do, ngay cả việc chúng ta tách mình khỏi Ngài và gây ra các thứ lầm lỗi.

     

     

    Xin chào anh chị em thân mến!

    Ở đất nước của tôi, chúng tôi nói rằng "gương mặt tươi trong bầu khí xấu". Với "gương mặt tươi" này tôi xin chào anh chị em!

    Bằng việc giảng dạy của mình về Vương Quốc của Thiên Chúa, Chúa Giêsu chống lại tính chất tôn giáo không bao gồm đời sống con người, một tính chất tôn giáo không chất vấn lương tâm và trách nhiệm trước những gì là lành dữ. Điều này cũng được chứng tỏ ở dụ ngôn hai người con trong Phúc Âm Thánh Mathêu (cf.21:28-32). Để đáp lời mời gọi của người cha đi làm vườn nho, người con thứ nhất bốc đồng đáp lại "không, con không đi", rồi sau đó hối hận mà đi; trái lại, người con thứ hai liền trả lời rằng "vâng, thưa bố" mà thực sự lại không làm thế, không đi. Việc vâng lời không phải ở chỗ thưa "vâng" hay "không", mà là luôn hành động, là vun sới vườn nho, là làm cho Vương Quốc của Thiên Chúa trị đến, là hành thiện. Bằng thí dụ đơn giản này, Chúa Giêsu muốn vượt ra ngoài một thứ tôn giáo được hiểu như là một thứ thực hành có tính cách bề ngoài và theo thói quen tập tục, không tác dụng gì tới đời sống và thái độ của con người ta, một thứ tôn giáo nông nổi, thuần "nghi thức", theo nghĩa xấu của từ ngữ này.

    Những tay phô trương nơi tính chất tôn giáo "mặt tiền" bị Chúa Giêsu tẩy chay này, ở vào thời đó là "các trưởng tế và các vị kỳ lão" (Mt 21:23), thành phần, theo lời khiển trách của Chúa, sẽ bị qua mặt trong Vương Quốc của Thiên Chúa bởi "những người thu thuế và gái điếm" (xem câu 31). Chúa Giêsu nói với họ rằng: "Những người thu thuế, tức là các tội nhân, và những thứ gái điếm vào Vương Quốc của Thiên Chúa trước các ngươi". Chúng ta không được căn cứ vào lời khẳng định này mà nghĩ về những ai không tuân theo các giới luật của Thiên Chúa, những ai không tuân giữ luân lý, rằng tốt lắm, "thế thì những ai đi Nhà Thờ đều tệ hơn chúng ta". Không, đó không phải là giáo huấn của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu không nói rằng những người thu thuế và gái điếm là gương mẫu sống, mà như thể "được Ân Sủng ưu ái"Tôi muốn nhấn mạnh đến chữ "ân sủng". Ân Sủng. Vì việc hoán cải bao giờ cũng là một ân sủng. Một thứ ân sủng được Thiên Chúa ban cho bất cứ ai cởi mở và trở về với Ngài. Thật vậy, những con người này, khi lắng nghe giáo huấn của Ngài, đã tỏ ra thống hối và thay đổi cuộc đời. Chúng ta hãy nghĩ đến Mathêu chẳng hạn. Thánh Mathêu, nhân vật đã là một tên thu thuế, một tay phản bội quê hương của mình.

    Trong bài Phúc Âm hôm nay, người anh đầu gây ấn tượng nhất, không phải vì anh ta nói" không" với cha của mình, mà là vì "cái không" của anh ta đã được anh ta hoán thành "có", anh ta đã thống hối. Thiên Chúa nhẫn nại với từng người chúng ta: Ngài không mệt mỏi, Ngài không bỏ sau khi xẩy ra "cái không" của chúng ta; Ngài để chúng ta được tự do, ngay cả việc chúng ta tách mình khỏi Ngài và gây ra các thứ lầm lỗi. Việc nghĩ đến sự nhẫn nại của Thiên Chúa thật là tuyệt vời! Chúa bao giờ cũng đợi chờ chúng ta; Ngài luôn ở bên chúng ta để giúp đỡ chúng ta; thế nhưng, Ngài tôn trọng tự do của chúng ta. Ngài nóng lòng chờ đợi tiếng "vâng" của chúng ta, để lại đón nhận chúng ta vào vòng tay thân phụ của Ngài, và làm cho chúng ta tràn đầy lòng thương xót vô biên bất tận của Ngài. Niềm tin vào Thiên Chúa đòi chúng ta hằng ngày phải cải cách việc chúng ta chọn lựa sự lành hơn là sự dữ, chọn chân lý hơn là những gì giả dối, chọn yêu thương tha nhân hơn là vị kỷ. Những ai biết biến cải việc chọn lựa này, sau khi trải quả tội lỗi, sẽ được ở những vị trí đầu trong Nước Trời, nơi cảm thấy vui mừng vì một tội nhân hoán cải hơn là chín mươi chín kẻ công chính không cần hoán cải (xem Lk 15:7).

    Thế nhưng, việc hoán cải, việc thay đổi cõi lòng, là một tiến trình, một tiến trình thanh tẩy chúng ta khỏi những thứ cứng cỏi nông cạn về luân lý. Có những lúc nó là một tiến trình đớn đau, vì không có con đường nên thánh nào mà lại không có một hy sinh nào đó, và không xẩy ra trận chiến thiêng liêng. Chiến đấu cho sự thiện; chiến đấu để không sa chước cám dỗ; thực hiện những gì chúng ta có thể về phần của chúng ta, để tiến tới chỗ sống trong an bình và niềm vui của các Mối Phúc Thật. Đoạn Phúc Âm hôm nay đặt ra vấn đề về lối sống nơi cuộc đời Kitô hữu, một lối sống không được làm nên bởi những thứ mơ mộng và những cảm hứng tuyệt vời, mà là những quyết tâm cụ thể, để luôn cởi mở bản thân của mình hơn trước ý muốn của thiên Chúa cũng như trước tình yêu thương với anh chị em của chúng ta. Thế nhưng, quyết tâm này, cho dù là quyết tâm cụ thể nhỏ mọn nhất, cũng không thể thực hiện được nếu thiếu ân sủng. Hoán cải là một ân sủng chúng ta luôn phải xin Chúa: "Lạy Chúa, xin ban cho con ơn biết cải tiến. Xin ban cho con ơn trở thành một Kitô hữu tốt lành".

    Xin Mẹ Maria Rất Thánh giúp chúng ta biết dễ dậy trước tác động của Thánh Linh. Ngài là Đấng làm tan ra những gì là cứng cỏi của cõi lòng, và giúp cho cõi lòng biết ăn năn thống hối, nhờ đó chúng ta chiếm được sự sống và ơn cứu độ như Chúa Giêsu hứa ban.

      

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2020/documents/papa-francesco_angelus_20200927.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --