7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ- ĐTC -CHÚA VƯƠN RA NGOÀI

  •  
    Tinh Cao
     
     

     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XXV Thường Niên Năm A

      

    image.png
     

    Ngài không cứ bưng bít trong thế giới của Ngài, mà là "ra ngoài":

    Thiên Chúa luôn luôn ra ngoài, tìm kiếm chúng ta;

    Ngài không khép kín - Thiên Chúa vươn ra.

    Ngài tiếp tục tìm kiếm con người ta, vì Ngài không muốn bất cứ ai bị loại trừ khỏi dự án yêu thương của Ngài.

     

    Pope Francis gives the Angelus address Sept. 13, 2020. Credit: Vatican Media.

     

    Giáo Hội cần phải trở nên như Thiên Chúa, ở chỗ, luôn vươn ra;

    và khi Giáo Hội không vươn ra, là Giáo Hội trở nên bệnh hoạn, với nhiều sự dữ xẩy ra trong Giáo Hội...

    Thà Giáo Hội bị tai nạn vì đi ra ngoài để loan báo Phúc Âm, còn hơn là một Giáo Hội bị bệnh hoạn vì cứ ru rú ở một chỗ.

      

    image.png
     

    Ngài không nhìn đến thời gian và đến các thành quả,

    mà là đến tính chất sẵn sàng, đến lòng quảng đại chúng ta dấn thân phục vụ Ngài.

    Đường lối tác hành của Ngài còn hơn là công bằng nữa,

    theo chiều hướng vượt ra ngoài công lý và được thể hiện nơi Ân Sủng. Tất cả đều là Hồng Ân.

     

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

     

    Trang Phúc Âm hôm nay (see Mt 20:1-6) thuật lại dụ ngôn về các người thợ được chủ vườn nho kêu gọi làm việc trong ngày. Qua đoạn trình thuật này, Chúa Giêsu cho chúng ta thấy đường lối lạ lùng no8i tác hành của Thiên Chúa, được tiêu biểu nơi hai thái độ của người chủ vườn nho, đó là việc kêu gọi và việc bù đắp.

     

    Trước hết là việc kêu gọi. Năm lần người chủ vườn nho ra ngoài kêu gọi thợ đến làm việc cho mình: vào 6 giờ sáng, 9 giờ sáng, 12 giờ trưa, 3 giờ chiều và 5 giờ chiều. Hình ảnh về người chủ vườn nho này, người ra ngoài nhiều lần để tìm các thợ công nhật đến làm vườn nho của mình, là một hình ảnh cảm động. Vị chủ vườn nho này là tiêu biểu cho Thiên Chúa, Đấng kêu gọi hết mọi người và kêu gọi hết mọi lúc, vào bất cứ giờ giấc nào. Ngay cả hôm nay đây, Thiên Chúa vẫn tác hành theo đường lối này: Ngài tiếp tục kêu gọi bất cứ ai, vào bất cứ giờ giấc nào, mời gọi họ làm việc trong Vương Quốc của Ngài. Đó là kiểu cách của Thiên Chúa, một kiểu cách mà về phần mình, chúng ta được kêu gọi để lãnh nhận và bắt chước. Ngài không cứ bưng bít trong thế giới của Ngài, mà là "ra ngoài": Thiên Chúa luôn luôn ra ngoài, tìm kiếm chúng ta; Ngài không khép kín - Thiên Chúa vươn ra. Ngài tiếp tục tìm kiếm con người ta, vì Ngài không muốn bất cứ ai bị loại trừ khỏi dự án yêu thương của Ngài.

    Các cộng đồng của chúng ta cũng được kêu gọi ra ngoài đi đến những "biên cương bờ cõi" khác nhau, để ở đó, chúng ta có thể cống hiến cho hết mọi người lời cứu độ đã được Chúa Giêsu mang đến. Nghĩa là hãy hướng về các chân trời trong đời, để cống hiến niềm hy vọng cho những ai ở nơi những vùng đời bên lề xa xôi hẻo lánh, những con người chưa cảm thấy, hay đã bị mất đi, sức mạnh và ánh sáng khi được gặp gỡ Chúa Kitô. Giáo Hội cần phải trở nên như Thiên Chúa, ở chỗ, luôn vươn ra; và khi Giáo Hội không vươn ra, là Giáo Hội trở nên bệnh hoạn, với nhiều sự dữ xẩy ra trong Giáo Hội. Mà tại sao lại xẩy ra các thứ bệnh hoạn này trong Giáo Hội chứ? Vì Giáo Hội không vươn ra. Đúng thế, khi ai đó đi đâu ra ngoài thì có nguy cơ bị tai nạn. Thế nhưng, thà Giáo Hội bị tai nạn vì đi ra ngoài để loan báo Phúc Âm, còn hơn là một Giáo Hội bị bệnh hoạn vì cứ ru rú ở một chỗ. Thiên Chúa luôn vươn ra, vì Ngài là Cha, vì Người yêu thương. Giáo Hội cần phải làm theo như thế: luôn vươn ra.

    Thái độ thứ hai của vị chủ vườn nho, tiêu biểu cho thái độ của Thiên Chúa, đó là cách thức Ngài  đắp cho các người thợ. Thiên Chúa đã trả thù lao ra sao? Vị chủ nhân đồng ý trả "một đồng" (v.2) cho những người thợ đầu tiên được ông thuê vào buổi sáng. Còn những ai ông thuê mướn sau đó, họ nói rằng: "Tôi sẽ trả cho các anh đâu ra đó" (v.4). Cuối ngày, vị chủ vườn nho muốn mọi người được trả bằng nhau, tức là một đồng. Những người được thuê từ ban sáng nổi giận và phàn nàn trách móc chủ vườn nho, nhưng ông vẫn cứ muốn trả công tối đa ấy cho hết mọi người, ngay cả những người đến làm cuối cùng (vv.8-15). Thiên Chúa bao giờ cũng trả công tối đa: Ngài không trả lưng chừng. Ngài trả cho hết mọi sự. Như thế thì cần phải hiểu rằng Chúa Giêsu không nói về việc làm và công lương chính đáng - đó là vấn đề khác - mà là về Vương Quốc của Thiên Chúa và lòng lành của Cha trên trời, Đấng liên tục ra ngoài mời gọi, và Ngài trả lương tối đa cho hết mọi người.

    Thật vậy, Thiên Chúa tác hành như thế đó, ở chỗ Ngài không nhìn đến thời gian và đến các thành quả, mà là đến tính chất sẵn sàng, đến lòng quảng đại chúng ta dấn thân phục vụ NgàiĐường lối tác hành của Ngài còn hơn là công bằng nữa, theo chiều hướng vượt ra ngoài công lý và được thể hiện nơi Ân Sủng. Tất cả đều là Hồng Ân. Ơn cứu độ của chúng ta là Hồng Ân. Sự thánh thiện của chúng ta là Hồng Ân. Khi ban cho chúng ta Hồng Ân là Ngài đổ xuống trên chúng ta còn hơn là những gì chúng ta lập công nữa kià. Như thế, những ai lập luận theo lý lẽ trần gian, tức là lý lẽ về công lênh lập được, bởi những gì là cao cả của mình, thì từ trên đầu thành cuối rốt. "Thế nhưng, tôi đã làm việc nhiều mà, tôi đã thực hiện nhiều điều trong Giáo Hội, tôi đã giúp đỡ rất nhiều, mà họ lại trả cho tôi giống y như con người đến làm cuối cùng này...". Chúng ta có nhớ con người nào được phong thánh đầu tiên trong Giáo Hội hay chăng, đó là Người Trộm Lành. Anh ta "đã trộm" được Thiên Đàng ở vào giây phút cuối cùng của đời anh ta: đó là Hồng Ân. Đó là những gì về Thiên Chúa, ngay cả với chúng ta nữa. Trái lại, những ai chỉ nghĩ về công lênh của mình thì thất vọng; những ai khiêm tốn phó mình cho lòng thương xót của Chúa Cha, thì từ cuối rốt - như Người Trộm Lành - sẽ nên trên hết (see v.16).

    Xin Đức Maria Rất Thánh giúp cho chúng ta hằng ngày cảm thấy niềm vui và ơn được Thiên Chúa kêu gọi đến làm việc cho Ngài, nơi cánh đồng của Ngài là thế giới này, nơi Vườn Nho của Ngài là Giáo Hội đây. Để tất cả những gì bù đắp của chúng ta chỉ là tình yêu của Ngài, là tình thân với Chúa Giêsu.

     

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2020/documents/papa-francesco_angelus_20200920.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --

     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ -ĐTC -GIÁO LÝ CHỮA LÀNH XÃ HỘI

  •  
    Tinh Cao
     
    Wed, Sep 16 at 1:32 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý Chữa Lành Xã Hội

     

     Bài 7: Vi Khuẩn Khai Thác Tạo Vật - Chữa Trị: Ngắm Nhìn Chăm Sóc Thiên Nhiên

     

    image.png

     

    Để thoát khỏi một thứ dịch bệnh, chúng ta cần phải lưu ý đến nhau và chăm sóc cho nhau...

    Chúng ta cũng cần phải trải dài việc chăm sóc này với cả ngôi nhà chung của chúng ta nữa...

    Tất cả mọi hình thức của sự sống đều được tương liên với nhauvà sức khỏe của chúng ta

    đều lệ thuộc vào sức khỏe của hệ sinh thái được Thiên Chúa tạo dựng nên và ủy thác cho chúng ta chăm sóc

    Pope Francis arrives for his general audience in the San Damaso courtyard at the Vatican, Sept. 16, 2020. Credit: Vatican Media. Other photos: Daniel Ibañez/CNA.

    Kháng tố tốt nhất để chống lại việc lạm dụng này nơi ngôi nhà chung của chúng ta đó là việc ngắm nhìn ...

    Đâu là kháng tố chống lại thứ bệnh hoạn không chịu chăm sóc ngôi nhà chung của chúng ta? Đó là việc ngắm nhìn....

    Không biết ngắm nhìn thì rất dễ rơi vào một thứ chủ nghĩa nhân trung bất cân bằng và ngạo mạn,

    "cái tôi" là tâm điểm của hết mọi sự, gán cho vai trò làm người của chúng ta một tầm quan trọng quá độ,

    biến chúng ta trở thành những tay cai trị tuyệt đối trên tất cả mọi tạo vật khác.

     

    image.png

    Khi chúng ta ngắm nhìn, chúng ta khám phá ra

    nơi những người khác cũng như nơi thiên nhiên một cái gì đó còn cao cả hơn là những gì lợi ích của chúng nữa...

     Việc ngắm nhìn xuất phát từ bên trong, bằng việc nhìn nhận chúng ta thuộc về thiên nhiên tạo vật...

    Những ai ngắm nhìn như thế mới cảm được những gì là bàng hoàng ngỡ ngàng,

    chẳng những nơi những gì họ nhìn thấy, mà còn vì họ cảm thấy họ thuộc về tổng thể mỹ miều đẹp đẽ ấy;

    và họ đồng thời cũng cảm thấy mình được kêu gọi để canh giữ nó và bảo vệ nó

     

    Xin chào Anh chị em thân mến,

    Để thoát khỏi một thứ dịch bệnh, chúng ta cần phải lưu ý đến nhau và chăm sóc cho nhau. Lưu ý đến nhau và chăm sóc cho nhau. Chúng ta cần phải hỗ trợ những ai chăm sóc cho những người yếu kém nhất, những bệnh nhân và lão nhân. À, đang có một khuynh hướng tẩy chay người già, khuynh hướng bỏ rơi họ. Đó là những gì xấu xa. Những ai chăm sóc cần được chúng ta hỗ trợ đó - được tiếng Tây Ban Nha "cuidadores" gọi rõ là nhân viên chăm sóc, những người chăm sóc cho bệnh nhân - đóng một vai trò thiết yếu trong xã hội ngày nay, bất chấp sự kiện xẩy ra là họ thường không được nhìn nhận và bù đắp một cách xứng đáng. Việc chăm sóc là một qui luật vàng cho bản chất làm người của chúng ta, để cống hiến những gì là khỏe mạnh và niềm hy vọng (cf. Encyclical Laudato Si’ [LS], 70). Việc chăm sóc cho những ai bị bệnh, những ai cần thiết, những ai bị loại trừ: đó là một kho tàng phong phú của con người cũng như của Kitô giáo.

    Chúng ta cũng cần phải trải dài việc chăm sóc này với cả ngôi nhà chung của chúng ta nữavới trái đất này cũng như với hết mọi thụ tạoTất cả mọi hình thức của sự sống đều được tương liên với nhau (see ibid 137-138), và sức khỏe của chúng ta đều lệ thuộc vào sức khỏe của hệ sinh thái được Thiên Chúa tạo dựng nên và ủy thác cho chúng ta chăm sóc (see Gen 2:15). Nếu lạm dụng chúng, thì đó là một trọng tội gây thiệt hại cho chúng ta và tác hại đến chúng ta, khiến chúng ta bị bệnh (cf. LS 8; 66). Kháng tố tốt nhất để chống lại việc lạm dụng này nơi ngôi nhà chung của chúng ta đó là việc ngắm nhìn (see ibid 85; 214). Nhưng rồi thì sao? Không có một loại chủng ngừa nào cho vấn đề này à, cho việc chăm sóc ngôi nhà chung, để nó không bị loại trừ? Đâu là kháng tố chống lại thứ bệnh hoạn không chịu chăm sóc ngôi nhà chung của chúng ta? Đó là việc ngắm nhìn. "Nếu có ai đó không biết dừng lại mà ca ngợi một cái gì đó mỹ miều đẹp đẽ, chúng ta cũng chẳng lấy gì làm lạ khi họ không ngần ngại đối xử với hết mọi sự như là một thứ đồ vật (object) được sử dụng và lạm dụng thôi" (ibid., 215). Liên quan cả đến việc sử dụng các sự vật (things) và loại trừ chúng nữa. Tuy nhiên, ngôi nhà chung của chúng ta, thiên nhiên tạo vật, không phải chỉ là một "nguồn lợi". Các loài tạo vật tự chúng có một giá trị nội tại, và mỗi một tạo vật "phản ảnh theo cách thế riêng của mình một tia sáng khôn ngoan và thiện hảo vô cùng của Thiên Chúa" (Catechism of the Catholic Church, 339). Cần phải nhận thức được giá trị ấy và tia sáng thần linh ấy, và để nhận thức được như thế, chúng ta cần phải biết lắng đọng, chúng ta cần phải biết lắng nghe, và chúng ta cần phải biết chiêm ngắm. Việc chiêm ngắm cũng chữa lành linh hồn nữa.

     Không biết ngắm nhìn thì rất dễ rơi vào một thứ chủ nghĩa nhân trung bất cân bằng và ngạo mạn, "cái tôi" là tâm điểm của hết mọi sự, gán cho vai trò làm người của chúng ta một tầm quan trọng quá độ, biến chúng ta trở thành những tay cai trị tuyệt đối trên tất cả mọi tạo vật khác. Chính việc dẫn giải sai lầm gây ra bởi những gì giải thích lệnh lạc về các bản văn thánh kinh nơi việc tạo dựng đã dẫn đến tình trạng khai thác bóc lột trái đất này, cho đến độ khiến nó bị chết ngạt. Việc khai thác bóc lột tạo vật: đó là một thứ tội. Chúng ta tin rằng chúng ta đóng vai chính yếu, bằng việc chiếm chỗ của Thiên Chúa, để chúng ta hủy hoại đi tình trạng hòa hợp của thiên nhiên tạo vật, tình trạng hòa hợp của dự án Thiên Chúa. Chúng ta đã trở nên những con thú ăn thịt sống (predators), quên rằng ơn gọi của chúng ta chỉ là những quản trị viên của sự sống thôi. Dĩ nhiên, chúng ta có thể và cần phải canh tác trái đất này để sống còn và để phát triển. Thế nhưng việc canh tác không đồng nghĩa với việc khai thác bóc lột, và bao giờ cũng phải kèm theo việc chăm sóc nữa, đó là vun sới và bảo vệ, là canh tác và chăm sóc... Đó là sứ vụ của chúng ta (cf Gen 2:15). Chúng ta không thể mong được tiếp tục phát triển về lãnh vực vật chất, mà không chăm sóc cho ngôi nhà chung là nơi đón nhận chúng ta. Các người anh chị em nghèo khổ nhất của chúng ta và mẹ trái đất của chúng ta đang than van về tình trạng thiệt hại và bất công gây ra bởi chúng ta, và đòi chúng ta cần phải thay đổi. Nó đòi chúng ta một cuộc hoán cải, một thứ đổi thay về đường lối; đòi chúng ta chăm sóc cho cả trái đất nữa, cho cả tạo vật nữa.

    Bởi thế, cần phải tái khám phá ra chiều kích ngắm nhìn, tức là, chiều kích nhìn vào trái đất này, vào tạo vật như là một tặng ân, chứ không phải như là một cái gì đó để khai thác bóc lột kiếm lợi: không. Khi chúng ta ngắm nhìn, chúng ta khám phá ra nơi những người khác cũng như nơi thiên nhiên một cái gì đó còn cao cả hơn là những gì lợi ích của chúng nữa. Đó là tâm điểm của vấn đề, ở chỗ, việc ngắm nhìn vượt ra ngoài tính chất hữu dụng của một cái gì đó. Việc ngắm nhìn vẻ đẹp đẽ mỹ miều không có nghĩa là khai thác nó, đó không phải là việc ngắm nhìn. Việc ngắm nhìn là những gì thanh thoát. Chúng ta khám phá thấy giá trị nội tại của các sự vật thiên phú của chúng. Như nhiều vị bậc thày về đàng thiêng liêng đã dạy chúng ta rằng, trời, đất, biển khơi, cùng hết mọi tạo vật đều có khả năng hình tượng này, hay khả năng huyền nhiệm mang chúng ta về lại với Đấng Hóa Công, cũng như với mối hiệp thông thiên nhiên tạo vật. Chẳng hạn như Thánh Ignatiô Loyola, ở vào cuối cuộc Linh Thao, mời gọi chúng ta hãy thực hiện "việc ngắm nhìn để tiến đến chỗ yêu mến", tức là, hãy coi cách thức Thiên Chúa nhìn vào các tạo vật của Ngài ra sao, và hân hoan với chúng như thế nào; khám phá ra sự hiện diện của Thiên Chúa nơi các tạo vật của Ngài, và yêu mến cùng chăm sóc chúng một cách thanh thoát và ưu ái.

    Việc ngắm nhìn, một việc dẫn chúng ta đến thái độ chăm sóc, không phải là vấn đề nhìn vào thiên nhiên tạo vật từ bên ngoài, như thể chúng ta không được chìm ngập trong nó vậy. Thế nhưng, chúng ta ở trong thiên nhiên tạo vật, chúng ta thuộc về thiên nhiên tạo vật. Đúng hơn, việc ngắm nhìn xuất phát từ bên trong, bằng việc nhìn nhận chúng ta thuộc về thiên nhiên tạo vật, bằng cách làm cho chúng ta trở thành những nhân vật chính, chứ không phải là thành phần bàng quan của một thực tại bất định hình chỉ để khai thác bóc lột. Những ai ngắm nhìn như thế mới cảm được những gì là bàng hoàng ngỡ ngàng, chẳng những nơi những gì họ nhìn thấy, mà còn vì họ cảm thấy họ thuộc về tổng thể mỹ miều đẹp đẽ ấy; và họ đồng thời cũng cảm thấy mình được kêu gọi để canh giữ nó và bảo vệ nó. Còn một điều nữa chúng ta không được quên, đó là những ai không thể ngắm nhìn thiên nhiên và tạo vật, cũng không thể ngắm nhìn con người ta nơi những gì là giá trị thật sự của họ. Những ai sống là để khai thác bóc lột thiên nhiên rồi cũng khai thác bóc lột con người ta và đối xử với họ như thành phần nô lệ thôi. Đó là qui luật phổ quát. Nếu bạn không thể ngắm nhìn thiên nhiên, thì bạn rất khó lòng mà ngắm nhìn con người ta được, ngắm nhìn vẻ đẹp của con người ta là anh chị em của bạn. Tất cả chúng ta.

    Những ai biết ngắm nhìn sẽ dễ dàng hơn trong việc hoạt động để thay đổi những gì gây ra tình trạng suy thoái và thiệt hại cho sức khỏe. Họ sẽ nỗ lực hướng dẫn và phát triển sản xuất mới cùng với các thói quen tiêu thụ, nỗ lực góp phần vào một khuôn mẫu mới của một thứ phát triển kinh tế bảo đảm việc tôn trọng ngôi nhà chung của chúng ta, cũng như tôn trọng con người ta. Việc chiêm ngắm bằng hành động đó là một điều tốt đẹp! Mỗi một người chúng ta cần phải trở thành một bảo quản viên cho môi sinh, cho việc tinh sạch của môi sinh, tìm cách hòa hợp kiến thức cha ông của các nền văn hóa đã kéo dài qua bao nhiêu là thiên kỷ với kiến thức kỹ thuật mới, nhờ đó lối sống của chúng ta mới luôn là những gì xác thực.

    Sau hết, việc ngắm nhìn và chăm sóc là 2 thái độ cho thấy cách thức đứng đắn và cân bằng mối liên hệ của chúng ta là tạo vật với thiên nhiên tạo vật.

    Thường xẩy ra là mối liên hệ của chúng ta với thiên nhiên tạo vật dường như là một mối liên hệ giữa các thù địch với nhau, ở chỗ hủy hoại thiên nhiên tạo vật cho lợi ích của chúng ta. Khai thác bóc lột thiên nhiên tạo vật cho lợi ích của chúng ta. Chúng ta đừng quên rằng việc này sẽ phải trả một giá đắt; chúng ta đừng quên câu ngạn ngữ Tây Ban Nha: "Thiên Chúa luôn tha thứ; chúng ta đôi khi tha thứ; thiên nhiên không bao giờ thứ tha". Hôm nay, tôi đọc thấy trong một tờ nhật báo về hai tảng băng lớn ở Antarctica (Nam Cực), gần Biển Amundsen: chúng gần chìm xuống rồi. Kinh hoàng sẽ xẩy ra vì mực nước biển sẽ dâng cao, và sẽ gây ra rất ư là nhiều khốn khó cùng với các nhiều tai hại. Tại sao thế? Vì tình trạng hâm nóng toàn cầu, vì không chăm sóc môi sinh, vì không chăm sóc ngôi nhà chung.

    Ngược lại, nếu mối liên hệ của chúng ta với thiên nhiên tạo vật có tính cách - tôi muốn sử dụng từ ngữ - "huynh đệ": một kiểu nói về nhân vật; một mối liên hệ "huynh đệ" với thiên nhiên tạo vật, chúng ta sẽ trở nên thành phẩn bảo quản ngôi nhà chung này, những bảo quản viên cho sự sống và bảo quản viên cho niềm hy vọng. Chúng ta sẽ canh giữ gia sản Thiên Chúa đã ủy thác cho chúng ta để các thế hệ tương lai cũng được hoan hưởng nó nữa. Có thể ai đó sẽ nói rằng: "Thế nhưng tôi có thể vượt qua được những gì như thế". Tuy nhiên, vấn đề không phải là bạn làm cách nào để vượt qua hôm nay đây - như được một thần học gia người Đức là Bonhoeffer, một người anh em Tin Lành, một con người tốt lành đã nói - vấn đề không phải là bạn làm cách nào để vượt qua hôm nay; vấn đề ở chỗ đâu sẽ là cái di sản lưu lại, là sự sống cho các thế hệ tương lai? Chúng ta hãy nghĩ đến con cái của chúng ta, cháu chắt của chúng ta: chúng ta sẽ lưu lại những gì cho chúng nếu chúng ta khai thác bóc lột thiên nhiên tạo vật?

    Chúng ta hãy bảo vệ đường lối làm "các bảo quản viên" cho ngôi nhà chung của chúng ta, những bảo quản viên cho sự sống cũng là các bảo quản viên cho niềm hy vọng. Các bảo quản viên ấy bảo toàn cái gia sản Thiên Chúa đã ủy thác cho chúng ta (cho con người, cho tất cả mọi người), để các thế hệ tương lai cũng được hoan hưởng nó. Tôi đặc biệt nghĩ đến các dân tộc bản xứ, những con người mà tất cả chúng ta đều phải biết ơn - đồng thời cũng ăn năn thống hối, chỉnh sửa lại sự dữ chúng ta đã gây ra cho họ. Thế nhưng, tôi cũng nghĩ đến những phong trào, đến các hiệp hội, đến các nhóm dân chúng, đang dấn thân bảo vệ lãnh địa cùng với các giá trị về tự nhiên cũng như về văn hóa của những thổ dân ấy. Những thực tại có tính cách xã hội này không phải bao giờ cũng được cảm nhận, đôi khi họ còn bị ngăn cản nữa; vì họ không kiếm chác tiền bạc; mà thực ra họ góp phần vào một cuộc cách mạng ôn hòa, chúng ta có thể gọi là "cuộc cách mạng của việc chăm sóc". Việc ngắm nhìn để chăm sóc, việc ngắm nhìn để bảo vệ, bảo vệ bản thân chúng ta, bảo vệ thiên nhiên tạo vật, bảo vệ con cái của chúng ta cùng với cháu chắt của chúng ta, và bảo vệ tương lai. Việc ngắm nhìn để chăm sóc và để bảo vệ, để lưu lại di sản cho thế hệ tương lai.

    Công việc này không được bán cái cho những ai khác: đó là công việc của hết mọi con người. Mỗi một người chúng ta có thể và cần phải trở thành "một bảo quản viên của ngôi nhà chung", có khả năng chúc tụng ngợi khen Thiên Chúa vì các loài tạo vật của Ngài, và khả năng ngắm nhìn thiên nhiên tạo vật cùng bảo vệ chúng. Xin cám ơn anh chị em. 

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200916_udienza-generale.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu

     

    ----------------------------------------------
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC HUẤN TỪ CN23TN-A

  •  
    Tinh Cao
    Sun, Sep 6 at 11:55 AM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XXIII Thường Niên Năm A

     

    Pope Francis waves to the faithful at the Sunday Angelus

     

    Đoạn Phúc Âm này nói về việc sữa lỗi cho anh em,

    và mời gọi chúng ta hãy suy nghĩ về hai chiều kích nơi đời sống Kitô hữu:

    cộng đồng, một chiều kích đòi phải canh chừng mối hiệp thông - tức là mối hiệp nhất của Giáo Hội -

    và cá nhân, chiều kích buộc phải chú tâm cùng tôn trọng lương tâm của hết mọi con người.

     

    Pope Francis delivers his Angelus address on Aug. 9, 2020. Credit: Vatican Media/CNA.

     

    Để sửa lỗi cho một người anh em gây ra lầm lỗi,

    Chúa Giêsu nêu lên một một khoa sư phạm về việc phục hồi.

    Khoa sư phạm của Chúa Giêsu bao giờ cũng là khoa sư phạm của sự phục hồi, của việc cứu độ.

    Khoa sư phạm phục hồi này được ăn khớp với nhau thành 3 giai đoạn.

     

     

     

    Xin chào anh chị em thân mến!

     

    Đoạn Phúc Âm của Chúa Nhật tuần này (cf. Mt 18:15-20), trích từ bài nói thứ tư của trình thuật Thánh Mathêu, được coi như bài nói về 'cộng đồng' hay về 'giáo hội'. Đoạn Phúc Âm này nói về việc sữa lỗi cho anh em, và mời gọi chúng ta hãy suy nghĩ về hai chiều kích nơi đời sống Kitô hữu: cộng đồng, một chiều kích đòi phải canh chừng mối hiệp thông - tức là mối hiệp nhất của Giáo Hội - và cá nhân, chiều kích buộc phải chú tâm cùng tôn trọng lương tâm của hết mọi con người.

     

    Để sửa lỗi cho một người anh em gây ra lầm lỗi, Chúa Giêsu nêu lên một một khoa sư phạm về việc phục hồi. Khoa sư phạm của Chúa Giêsu bao giờ cũng là khoa sư phạm của sự phục hồi, của việc cứu độ. Khoa sư phạm phục hồi này được ăn khớp với nhau thành 3 giai đoạn. Trước hết, Người nói rằng: "hãy vạch lỗi lầm ra giữa hai người các con với nhau" (câu 15), tức là, đừng công khai tung tội lỗi của họ ra. Nghĩa là đến với người anh em của các con một cách kín đáo, chứ đừng phán xét họ, mà là giúp cho họ nhận ra những gì họ đã làm. Biết bao nhiêu lần chúng ta đã có kinh nghiệm ấy, đó là có ai đó đến bảo chúng ta rằng 'Này, nghe đây, bạn đã lầm lỗi điều này điều kia. Bạn cần phải thay đổi một chút về điều ấy'. Có lẽ thoạt tiên chúng ta cảm thấy giận dữ, nhưng sau đó chúng ta nói 'cám ơn bạn', vì đó là một cử chỉ của tình huynh đệ, của mối hiệp thông, của sự giúp đỡ, của việc phục hồi.

    Không dễ gì mang ra thực hành giáo huấn này của Chúa Kitô vì các lý do khác nhau. Vì sợ rằng người anh chị em ấy có phản ứng bất lợi; có những lúc anh chị em không đủ tin tưởng vào họ. Cùng với các lý do khác nữa. Thế nhưng, lần nào chúng ta làm điều ấy, chúng ta cũng đều cảm thấy đó chính là đường lối Chúa dạy.

    Tuy nhiên, bất chấp ý tốt của tôi, vẫn có thể xẩy ra chuyện không thành công trong lần can thiệp đầu tiên ấy. Trong trường hợp này, tốt nhất là đừng bỏ cuộc mà nói rằng: "Thôi tôi phủi tay cho rồi'. Đừng, đó không phải là Kitô hữu. Đừng bỏ cuộc, nhưng hãy tìm thêm sự trợ giúp của người anh chị em khác. Chúa Giêsu dạy rằng: "nếu họ không chịu nghe, thì hãy mời một hay hai người cùng với các con, để mọi lời nói được xác nhận trước sự chứng kiến của hai hay ba nhân chứng" (câu 16). Đó là qui định của luật Moisen (cf. Deut 19:15). Mặc đù điều này dường như bất lợi cho kẻ bị cáo, nhưng thực sự là giúp bảo vệ họ khỏi những con người cáo gian. Tuy nhiên, Chúa Giêsu còn đi xa hơn nữa, đó là hai nhân chứng được mời gọi không phải để cáo buộc hay phán quyết mà là để hỗ trợ thôi. 'Nào chúng ta, bạn và tôi, hãy đồng lòng đến nói chuyện với người lỗi phạm, gây ra những ấn tượng xấu. Lấy tư cách là anh em với nhau, chúng ta hãy đến nói chuyện với họ'. Đó là một thái độ phục hồi Chúa Giêsu mong muốn nơi chúng ta. Thật vậy, Chúa Giêsu giải thích rằng ngay cả cách thức này chăng nữa - cách thức thứ hai thêm các nhân chứng - vẫn có thể không thành công, không giống như luật Moisen, một khi đã có được chứng từ của hai hoặc ba nhân chứng là đủ để kết tội.

    Thật vậy, ngay cả tình yêu thương của hai người anh chị em hay hơn nữa có thể vẫn chưa đủ, vì con người đó cứng lòng. Trong trường hợp này - Chúa Giêsu dạy thêm - đó là "hãy trình nó với giáo hội' (câu 17), tức là, với cộng đồng. Trong một số trường hợp cả một cộng đồng cần phải tham gia. Có những điều có thể gây ảnh hưởng đến những người anh chị em khác: nó cần phải tăng thêm tình yêu thương để phục hồi người anh em ấy. Thế nhưng, có những lúc làm như vậy nữa cũng chưa đủ. Nên Chúa Giêsu mới phán: "mà nếu họ từ chối lắng nghe ngay cả giáo hội, thì các con hãy coi họ như một người Dân ngoại và như một người thu thuế" (ibid). Việc diễn tả này, dường như thể quá khinh miệt, nhưng thực ra lại mời gọi chúng ta là hãy phó người anh em của chúng ta ấy cho Thiên Chúa, vì chỉ có Chúa Cha mới có thể cho thấy được một tình yêu thương cao cả hơn tình yêu của tất cả mọi anh chị em hợp lại.

    Giáo huấn này của Chúa Giêsu giúp cho chúng ta rất nhiều, vì - chúng ta hãy lấy một thí dụ đi - khi chúng ta thấy một lầm lỗi, một vấp phạm, một sai xẩy nơi anh chị em, thì thường điều xẩy ra trước tiên chúng ta làm đó là đi nói với hay thuật lại cho những người khác, xì xèo rỉ tai bàn tán với nhau. Việc xì xèo rỉ tai bàn tán này là những gì khép cõi lòng lại với cộng đồng, là việc ngăn chặn mối hiệp nhất của Giáo Hội. Tên xì xèo rỉ tai bàn tán cả thể là ma quỉ, một tay luôn đi nói những điều xấu xa về những người khác, vì nó là tên gian trá, trong việc tìm cách phân rẽ Giáo Hội, trong việc tách rời anh chị em và hủy hoại cộng đồng. Anh chị em ơi, xin chúng ta hãy cố gằng đừng xì xèo rỉ tai bàn tán nhé. Việc chuyện trò huyên thuyên bàn tán là một thứ dịch bệnh còn ghê rợn hơn cả Covid nữa. Chính tình yêu thương của Chúa Giêsu, Đấng đã gắn bó với thành phần thu thuế và Dân ngoại, là những gì làm cho những kẻ bảo thủ thời ấy gièm pha. Tuy nhiên, nó lại không phải là một phán quyết không được khiếu nại, mà là một nhìn nhận rằng có những lúc những nỗ lực loài người của chúng ta không thành công, và chỉ đối diện với Thiên Chúa mới có thể làm cho người anh em ấy đối diện với lương tâm và trách nhiệm của họ về các hành động của họ mà thôi. Nếu vấn đề này không xong thì hãy thinh lặng và cầu nguyện cho người anh chị em gây ra lầm lỗi ấy, nhưng chớ bao giờ xì xèo rỉ tai bàn tán.

    Xin Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta thực hiện việc sửa lỗi cho anh em một cách lành mạnh, nhờ đó, trong cộng đồng của chúng ta luôn được thấm nhuần những mối liên hệ huynh đệ mới mẻ, được xây dựng trên việc tha thứ cho nhau, và nhất là trên quyền năng bất khả bại của lòng thương xót Chúa. 

     

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2020/documents/papa-francesco_angelus_20200906.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên 

     

     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC - GIÁO LÝ CHỮA LÀNH

 

  •  
    Tinh Cao
     
    Wed, Sep 9 at 2:17 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý Chữa Lành Xã Hội

     

    Bài 6: Vi Khuẩn Lợi Lộc Phe Đảng - Chữa Trị: Yêu Thương Tìm Kiếm Công Ích

     

    2020.09.09 Udienza Generale

     

    Cuộc khủng hoảng chúng ta đang trải qua đây là do dịch bệnh đang ảnh hưởng đến hết mọi người;

    chúng ta sẽ thoát khỏi nó tốt đẹp hơn nếu tất cả chúng ta đều cùng nhau tìm kiếm công ích;

    bằng không, chúng ta sẽ thoát ra khỏi nó một cách tệ hơn.

    Tiếc thay, chúng ta lại thấy các thứ khuynh hướng lợi lộc phe đảng đang xuất hiện

     

     

    Đáp ứng của Kitô giáo cho thứ dịch bệnh này, cũng như cho cuộc khủng hoảng về kinh tế xã hội do nó gây ra ấy,

    được dựa trên tình yêu thương, nhất là tình yêu của Thiên Chúa là Đấng luôn đi trước chúng ta...

    ... trong yêu thương, cũng như trong các vấn đề giải quyết.

    Ngài yêu thương chúng ta một cách vô điều kiện, và khi chúng ta đón nhận tình yêu thần linh này,

    thì chúng ta cũng có thể đáp ứng được tương tự như thế.

     

    Pope Francis pictured at his general audience in the San Damaso Courtyard at the Vatican Sept. 9, 2020. Credits: Daniel Ibáñez/CNA.

     

    Tình yêu thì bao gồm hết mọi sự... thứ tình yêu quyết liệt cho việc phát triển của nhân loại,

    cũng như để đương đầu với bất cứ thứ khủng hoảng nào...

    Không có cảm hứng yêu thương này thì thứ văn hóa vị kỷ, lạnh lùng lãnh đạm, thải trừ sẽ thắng thế

    - đó là thứ văn hóa loại trừ đi hết mọi sự tôi không thích, những ai tôi không thể nào yêu được,

    hoặc những ai đối với tôi dường như không còn hữu dụng trong xã hội nữa

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Cuộc khủng hoảng chúng ta đang trải qua đây là do dịch bệnh đang ảnh hưởng đến hết mọi người; chúng ta sẽ thoát khỏi nó tốt đẹp hơn nếu tất cả chúng ta đều cùng nhau tìm kiếm công ích; bằng không, chúng ta sẽ thoát ra khỏi nó một cách tệ hơn. Tiếc thay, chúng ta lại thấy các thứ khuynh hướng lợi lộc phe đảng đang xuất hiện. Chẳng hạn, có một số muốn giành lấy các giải quyết khả dĩ cho bản thân mình thôi, như trong trường hợp các thứ thuốc chủng ngừa, để sau đó đem bán chúng cho người khác. Một số lại lợi dụng tình hình để xui bẩy chia rẽ, bằng việc tìm kiếm các thứ thuận lợi về kinh tế hay chính trị, gây ra hay càng làm trầm trọng thêm các tình hình xung khắc. Có những người lại không lưu tâm gì đến tình trạng khổ đau của người khác, nhìn thấy rồi bỏ qua (see Lk 10:30-32). Họ là thành phần sùng mộ Philatô, phủi tay trước tình trạng khổ đau của kẻ khác.

    Đáp ứng của Kitô giáo cho thứ dịch bệnh này, cũng như cho cuộc khủng hoảng về kinh tế xã hội do nó gây ra ấy, được dựa trên tình yêu thương, nhất là tình yêu của Thiên Chúa là Đấng luôn đi trước chúng ta (see 1Jn 4:19). Ngài yêu thương chúng ta trước, Ngài bao giờ cũng đi trước chúng ta trong yêu thương, cũng như trong các vấn đề giải quyết. Ngài yêu thương chúng ta một cách vô điều kiện, và khi chúng ta đón nhận tình yêu thần linh này, thì chúng ta cũng có thể đáp ứng được tương tự như thế. Tôi yêu thương chẳng những ai thương yêu tôi - gia đình của tôi, bạn bè thân hữu của tôi, nhóm của tôi -, nhưng tôi cũng phải thương yêu những ai không yêu thương tôi nữa, thương yêu những ai không biết tôi, hay là những kẻ xa lạ đối với tôi, ngay cả những ai khiến tôi phải khổ đau, hay những ai tôi coi là kẻ thù của tôi (see Mt 5:44). Đó là sự khôn ngoan của Kitô giáo, đó mới là những gì Chúa Giêsu đã tác hành. Tột điểm của sự thánh thiện, chúng ta cứ nói như thế đi, là yêu thương thù địch của mình, những gì không phải là dễ đâu, không dễ đâu. Thật sự là việc yêu thương hết mọi người, bao gồm cả kẻ thù, là những gì khó khăn - tôi dám nói nó thậm chí là một nghệ thuật! Thế nhưng, nghệ thuật có thể được học hỏi và cải tiến. Tình yêu chân thật làm cho chúng ta trở nên phong phú, chứ không luôn bành trướng, và tình yêu thương chân thật chẳng những không bành trướng mà còn bao gồm nữa. Thứ tình yêu thương này tỏ ra chăm sóc, chữa lành và làm lành. Biết bao nhiêu lần một cử chỉ yêu chiều còn tốt hơn là nhiều cuộc tranh cãi, một cử chỉ yêu chiều, chẳng hạn như tha thứ thay vì tranh luận với nhau để tự vệ. Nó là thứ tình yêu bao gồm có sức chữa lành.

    Vậy, tình yêu không bị giới hạn vào mối liên hệ giữa hai ba người với nhau, hay giữa bạn bè hoặc gia đình với nhau, mà vươn ra ngoài những giới hạn ấy nữa. Nó bao gồm cả những mối liên hệ về dân sự và chính trị (see Catechism of the Catholic Church [CCC], 1907-1912), cả mối liên hệ với thiên nhiên nữa (see Encyclical Laudato Si’ [LS], 231). Tình yêu thì bao gồm hết mọi sự. Vì chúng ta là những hữu thể có tính cách xã hội và chính trị, mà một trong những diễn tả hay nhất về tình yêu đặc biệt có tính cách xã hội và chính trị, thứ tình yêu quyết liệt cho việc phát triển của nhân loại, cũng như để đương đầu với bất cứ thứ khủng hoảng nào (ibid 131). Chúng ta biết rằng nó là những gì làm cho gia đình và tình thân hữu triển nở; thế nhưng cũng cần phải nhớ rằng nó cũng làm cho cả các mối liên hệ về xã hội, văn hóa, kinh tế và chính trị đâm bông nữa, giúp chúng ta có thể kiến tạo nên "một nền văn minh yêu thương", như Thánh Giáo Hoàng Phaolô VI thường nói (Message for the X World Day of Peace, 1 January 1977AAS 68 - 1976, 709), và cả Thánh Gioan Phaolô II nữa. Không có cảm hứng yêu thương này thì thứ văn hóa vị kỷ, lạnh lùng lãnh đạm, thải trừ sẽ thắng thế - đó là thứ văn hóa loại trừ đi hết mọi sự tôi không thích, những ai tôi không thể nào yêu được, hoặc những ai đối với tôi dường như không còn hữu dụng trong xã hội nữa. Hôm nay, ở ngay ngõ vào, một cặp vợ chồng đã nói với tôi rằng: "Xin cầu nguyện cho chúng con, vì chúng con có một người con trai bị tật nguyền". Tôi hỏi: "Cháu mấy tuổi rồi?" "Cháu hơi lớn tuổi?" "Vậy anh chị làm gì?" "Chúng con hỗ trợ cháu, giúp cháu". Tất cả đời sống làm cha mẹ của họ giành cho người con trai bị tật nguyền này. Đó là tình yêu. Các kẻ thù, các chính trị gia đối phương, theo ý của chúng ta, dường như là các chính trị gia "bị tật nguyền", về xã hội, thế nhưng họ chỉ dường như  thế thôi. Chỉ có một mình Thiên Chúa mới biết được họ có thực sự như vậy hay chăng. Dầu sao chúng ta vẫn cần phải yêu thương họ, chúng ta cần phải đối thoại, chúng ta cần phải kiến tạo nền văn minh yêu thương này, nền văn mình hiệp nhất toàn thể nhân loại về chính trị và xã hội. Bằng không, các thứ chiến tranh, chia rẽ, ghen hờn, ngay cả chiến tranh xẩy ra ở trong các gia đình nữa: vì tình yêu thương bao gồm có tính cách xã hội, có tính cách gia đình, có tính cách chính trị ... nó là tình yêu thương thấm nhuần hết mọi sự.

    Vi khuẩn corona đang cho chúng ta thấy rằng sự thiện đích thực của từng người là một thứ công ích, chứ không phải là sự thiện có tính cách cá nhân, và ngược lại, công ích là sự thiện thực sự cho con người (see CCC, 1905-1906). Nếu một người chỉ tìm kiếm sự thiện riêng của mình thì con người ấy là một con người vị kỷ. Trái lại, một con người tử tế hơn, cao thượng hơn, là ở chỗ thiện ích riêng của họ hướng về hết mọi người, thiện ích ấy được chia sẻ với mọi người. Sức khỏe, chẳng những là một sự thiện cá nhân mà còn là một sự thiên chung nữa. Một xã hội lành mạnh là một xã hội chăm lo cho sức khỏe của hết mọi người, của tất cả mọi người.

    Một thứ vi khuẩn không biết gì về các thứ rào cản, các thứ ranh giới, hay các thứ phân biệt về văn hóa hoặc chính trị, là thứ vi khuẩn cần phải đương đầu bằng một tình yêu thương vắng chướng vật, vô biên giới hay bất phân biệt. Tình yêu thương này có thể làm phát sinh ra các cấu trúc xã hội phấn khich chúng ta chia sẻ hơn là đối chọi, giúp cho chúng ta có thể bao gồm thành phần mềm yếu dễ bị tổn thương nhất, chứ không tẩy chay loại trừ họ, giúp cho chúng ta thể hiện những gì tốt đẹp nhất nơi bản tính của nhân loại chứ không phải là những gì tệ hại nhất. Tình yêu thương chân thật không chấp nhận thứ văn hóa thải trừ, nó không hề biết đến thứ văn hóa này. Thật vậy, khi chúng ta yêu thương và làm phát sinh ra tính chất sáng tạo, khi chúng ta làm phát sinh ra lòng tin tưởng và tình đoàn kết, thì đó là những khởi động cụ thể cổ võ cho công ích [See Saint John Paul II, Encyclical Sollicitudo rei socialis, 38.] Điều này có giá trị ở cả cấp độ các cộng đồng nhỏ nhất cũng như lớn nhất, cũng như ở cấp độ quốc tế. Những gì được thực hiện trong gia đình, những gì được thực hiện nơi hàng xóm láng giềng, những gì được thực hiện nơi thôn làng, những gì được thực hiện nơi các thành phố lớn và có tính cách quốc tế thì đều như nhau, đều cùng là một hạt giống mỗi ngày một tăng trướng và sinh hoa trái. Nếu trong gia đình của mình, nơi làng xóm của mình, anh chị em để xẩy ra tình trạng đố kỵ, đối chọi, thì cuối cùng sẽ bùng nổ chiến tranh. Trái lại, nếu anh chị em khởi sự bằng yêu thương, bắt đầu chia sẻ yêu thương, tha thứ, thì sẽ có được tình yêu thương và lòng tha thứ đối với hết mọi người. 

    Trái lại, nếu những vấn đề giải quyết dịch bệnh này mang dấu vết vị kỷ, cho dù là bởi con người ta, bởi thương trường hay bởi quốc gia, chúng ta có lẽ thoát ra khỏi cuộc khủng hoảng vi khuẩn corona này, nhưng chắc chắn chúng ta KHÔNG thoát khỏi cuộc khủng hoảng về nhân bản và xã hội được làm sáng tỏ và nổi bật lên ấy bởi thứ vi khuẩn này. Vì thế hãy cẩn thận đừng xây nhà trên cát (see Mt 7:21-27)! Để xây dựng một xã hội lành mạnh, bao gồm, công chính và an bình, chúng ta cần phải thực hiện như thế trên nền đá của công ích (ibid. 10). Công ích là một tảng đá. Đó là công việc của hết mọi người, không phải của một thiểu số chuyên viên. Thánh Toma Aquinas thường nói rằng việc cổ võ công ích là nhiệm vụ của công lý nơi từng công dân. Hết mọi công dân đều có trách nhiệm đối với công ích. Đối với Kitô hữu, nó còn là một sứ vụ. Như Thánh Ignatio đã dạy, việc hướng các nỗ lực hằng ngày của chúng ta về công ích là đường lối thực hiện vì và cho vinh quang của Thiên Chúa.

 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC GIÁO LÝ CHỮA LÀNH COVID-19

  •  
    Tinh Cao
     
    Thu, Sep 3 at 6:39 PM
     
     

    Sau Bài Giáo Lý Chữa Lành Xã Hội Bị Đại Dịch Covid-19 hôm qua, Thứ Tư 2/9/2020, 

    ĐTC Phanxicô đã lên tiếng kêu gọi về Lebanon như sau:

    Anh chị em thân mến,

    Một tháng sau thảm trạng gây ra cho thủ đô Bêrút, tôi lại nghĩ đến Lebanon và nhân dân nước này đã quá đau thương. Vị linh mục ở bên cạnh tôi đây đã mang đến buổi triều kiến này lá cớ của đất nước Lebanon.

     

    Pope Francis appeals for Lebanon during the General Audience on September 2, 2020

     

    Hôm nay, tôi muốn lập lại những lời Thánh Gioan Phaolô II đã nói 30 năm trước đây, ở vào một giây phút lịch sử hệ trọng của Lebanon: "Trước những thảm họa cứ tái diễn, được mỗi cư dân của đất nước này đều biết, chúng ta thấy được tình trạng cực kỳ nguy hiểm đang đe dọa chính sự hiện diện của xứ sở ấy: Lebanon không thể nào bị bỏ mặc cho tình trạng lẻ loi cô độc của họ" (Apostolic Letter to the Bishops of the Catholic Church on the situation in Lebanon, 7 September 1989).

    Vì trên cả trăm năm nay, Lebanon đã từng là một xứ sở của niềm hy vọng. Ngay cả trong những giai đoạn lịch sử đen tối nhất của xứ sở này, nhân dân Lebanon vẫn trung thành với đức tin vào Thiên Chúa của mình, và cho thấy họ có thể làm cho đất nước của họ trở thành một nơi chốn của lòng khoan dung, của việc trân trọng và của cuộc chung sống độc đáo ở miền này. Thật là đúng khi nói Lebanon còn hơn là một Chính Thể nữa, ở chỗ, nó "là một sứ điệp của tự do và là một gương mẫu cho tính chất đa phương, cho cả Đông lẫn Tây" (ibid). Vì sự thiện của xứ sở này, cũng như của thế giới, chúng ta không thể để cho di sản này bị mất đi.

    Tôi phấn khích tất cả mọi người dân Lebanon hãy kiên trị sống hy vọng, và tập trung sức mạnh cùng nghị lực cần thiết để bắt đầu lại. Tôi xin các vị lãnh đạo chính trị và tôn giáo hãy chân thành và cởi mở dấn thân hoạt động cho việc tái thiết, gạt ra ngoài tất cả mọi thứ lợi lộc đảng phái, và tìm kiếm công ích cùng tương lai cho đất nước. Một lần nữa, tôi xin cộng đồng quốc tế hãy hỗ trợ cho Lebanon, và giúp cho nước này thoát khỏi cuộc khủng hoảng trầm trọng này, không bị rơi vào những thứ căng thẳng trong vùng ấy.

    Tôi đặc biệt nghĩ đến dân chúng ở thủ đô Bêrút, những con người đã chịu khổ quá nhiều gây ra bởi vụ nổ. Anh chị em ơi, hãy can đảm một lần nữa! Anh chị em hãy lấy sức mạnh nơi đức tin và cầu nguyện. Đừng loại bỏ nhà cửa của anh chị em và gia sản của anh chị em. Đừng loại bỏ đi những giấc mơ của những ai tin vào ánh bình minh của một xứ sở diễm lệ và thịnh vượng này.

    Quí giám mục, linh mục, tu sĩ và giáo dân thân mến, hãy tiếp tục hỗ trợ thành phần tín hữu. Tôi muốn thấy lòng nhiệt thành tông đồ, tinh thần nghèo khó và đời sống khổ hạnh nơi anh em là những vị giám mục và linh mục. Hãy cùng nhau sống nghèo với người nghèo khổ và đau khổ. Hãy trở thành những con người đầu tiên cống hiến gương sống nghèo khó và khiêm hạ. Hãy giúp cho tín hữu và nhân dân của anh em vươn lên, và chủ động góp phần vào cuộc tái sinh mới. Chớ gì tất cả, như nhau, đều nuôi dưỡng tình trạng hòa thuận và canh tân đổi mới cho công ích và cho nền văn hóa gặp gỡ đích thật, cho một cuộc sống chung an bình và tình huynh đệ. Tình huynh đệ: một từ ngữ rất thân thương với Thánh Phanxicô. Chớ gì tình trạng hòa thuận này trở thành một nguồn mạch cho việc canh tân đổi mới trong mối lợi chung. Điều này sẽ chứng tỏ về một nền tảng vững chắc cho việc tiếp tục hiện diện của Kitô hữu, cũng như  việc đóng góp vô giá của anh chị em với xứ sở này, với thế giới Ả Rập và với toàn vùng đất ấy, bằng một tinh thần huynh đệ giữa tất cả mọi truyền thống tôn giáo đang hiện hữu ở Lebanon.

    Vì lý do này mà tôi muốn tất cả mọi người hãy liên kết lại với nhau trong một ngày cầu nguyện và chay tình toàn cầu cho Lebanon vào Thứ Sáu tới đây ngày 4/9. Tôi có ý định sai phái vị đại diện của tôi đến Lebanon vào hôm đó để hiện diện với nhân dân của nước này: Vị Quốc Vụ Khanh sẽ đến thay tôi để bày tỏ lòng gắn bó và liên kết thiêng liêng của tôi. Chúng ta hãy cầu nguyện cho chung Lebanon, cũng như cho riêng thủ đô Bêrút. Và chúng ta hãy chứng tỏ lòng gắn bó của chúng ta bằng những công việc bác ái cụ thể, như vào các trường hợp tương tự khác. Tôi cũng kêu gọi anh chị em của chúng ta thuộc các niềm tin khác cũng hãy liên kết với việc khởi xướng này, bằng bất cứ cách nào xứng hợp nhất với mình, nhưng cùng nhau như một vậy.

    Giờ đây, tôi xin anh chị em hãy ký thác cho Đức Maria là Đức Mẹ Harissa, là niềm hy vọng và kính sợ của chúng ta. Chớ gì Mẹ nâng đỡ tất cả những ai đang sầu thương về những người thân yêu của mình, cùng ban lòng can đảm cho những ai đã bị mất nhà mất cửa, và cùng với nhà cửa cả một phần sự sống của họ nữa! Xin Mẹ chuyển cầu cùng Chúa Giêsu, để Mảnh Đất của những Cây Hương Bá này được triển nở một lần nữa, và tỏa hương thơm của việc chung sống huynh đệ khắp cả vùng Trung Đông.

    Bây giờ tôi xin hết mọi người, bao nhiêu có thể, hãy đứng lên và âm thầm cầu nguyện cho Lebanon.

     

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200902_udienza-generale.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

    ----------------------------