7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC DUẤN TỪ CN33TN-A

  •  
    Tinh Cao
     
    Sun, Nov 15 at 8:57 AM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XXXIII Thường Niên Năm A

     

    Pope Francis delivers his Angelus address overlooking St. Peter’s Square Nov. 15, 2020. Credit: Daniel Ibáñez/CNA.

     

    Dụ ngôn này áp dụng cho hết mọi người, thế nhưng đặc biệt cho Kitô hữu.

    Cả ngày hôm nay nữa, nó là một vấn đề rất hợp thời, ở chỗ hôm nay là Ngày Thế Giới Người Nghèo,

    ngày Giáo Hội nói với Kitô hữu rằng: "Hãy chìa tay ra cho người nghèo.

      

    image.png
     

    Có những lúc chúng ta nghĩ rằng là Kitô hữu nghĩa là đừng gây ra tai họa.

    Không phải đừng tác hại là tốt. Nhưng không hành thiện lại không tốt...

    Này, anh chị em ơi, người nghèo chính là tâm điểm của Phúc Âm đấy;

    chính Chúa Giêsu đã dạy chúng ta nói về người nghèo; chính Chúa Giêsu đã đến với người nghèo.

     

     

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

     

    Vào Chúa Nhật áp Chúa Nhật cuối phụng niên này, Phúc Âm cho chúng ta thấy một Dụ Ngôn quá quen về các Nén Bạc (cf. Mt 25:14-30). Đó là những gì Người nói liên quan đến ngày cùng tháng tận, những lời Người nói ngay trước cuộc khổ nạn của Người, cái chết và cuộc phục sinh của Người. Dụ ngôn này diễn tả về một người giầu có cần phải đi xa, và vì vắng nhà lâu nên đã trao tài sản của mình cho 3 người đầy tớ: người thứ nhất 5 nén bạc; người thứ hai 2 nén; người thứ ba 1 nén. Chúa Giêsu nói rõ là việc phân chia này được thực hiện "cho từng người theo khả năng của họ" (v.15). Chúa cũng làm như thế với tất cả chúng ta: Người biết rõ chúng ta; Người biết chúng ta không phải ai cũng bằng nhau, và không muốn ưu tiên cho ai mà lại tác hại đến người khác, nhưng trao phó một số lượng cho từng người theo khả năng của họ.

    Trong thời gian vắng nhà này của chủ, hai người đầy tớ đầu tỏ ra rất bận rộn, cho đến độ đã làm gấp đôi được số lượng đã trao phó cho họ. Còn người đầy tớ thứ ba lại không thế, đem chôn giấu nén bạc xuống một cái lỗ: để tránh nguy cơ, hắn để nó ở đó cho khỏi bị trộm cắp, nhưng không làm cho nó sinh lợi gì hết. Khi người chủ trở về, ông gọi các đầy tớ đến để thanh toán công việc. Hai người đầy tớ đầu cho thấy hoa trái tốt đẹp từ nỗ lực của họ; họ đã làm việc và người chủ khen tặng họ, bù đắp cho họ và mời họ dự tiệc của Người, vào niềm vui với Người. Phần người thứ ba, khi biết rằng mình lầm lỗi, liền bắt đầu tự biện minh rằng: "Thưa chủ, tôi đã biết rằng ông là một con người hà khắc keo kiệt, gặt nơi ông không gieo, và thu nơi không vãi; bởi thế tôi cảm thấy lo sợ, nên đã đem chôn nén bạc của ông xuống đất. Đây của ông xin trả lại cho ông" (vv.24-25). Hắn bênh vực tính lười biếng của mình bằng việc cáo buộc chủ của mình là người "hà khắc keo kiệt". Đó là một thái độ chúng ta cũng có nữa: chúng ta tự vệ, nhiều lần, bằng việc cáo buộc người khác. Nhưng họ lại không có lỗi gì, chúng ta mới có lỗi; chúng ta mới sai lầm. Người đầy tớ này cáo buộc những người khác, hắn cáo buộc người chủ để tự biện minh. Chúng ta cũng thế, nhiều lần đã làm y như vậy. Bởi thế người chủ mới khiển trách hắn: ông gọi tên đầy tớ này là "gian ác và biếng nhác" (v.26); nén bạc của hắn bị tước đi và hắn bị tống ra bên ngoài nhà.

    Dụ ngôn này áp dụng cho hết mọi người, thế nhưng đặc biệt cho Kitô hữu. Cả ngày hôm nay nữa, nó là một vấn đề rất hợp thời, ở chỗ hôm nay là Ngày Thế Giới Người Nghèo, ngày Giáo Hội nói với Kitô hữu rằng: "Hãy chìa tay ra cho người nghèo. Hãy thò tay ra cho người nghèoAnh chị em không sống một mình trên đời này, vì có những con người cần đến anh chị em. Đừng vị kỷ; hãy chìa tay ra cho người nghèo. Tất cả những gì chúng ta có do Thiên Chúa ban đều là một thứ 'gia sản' với tư cách là nhân loại, một kho tàng của loài người, bất cứ là gì". Là thành phần môn đệ của Chúa Kitô, chúng ta cũng lãnh nhận đức tin, Phúc Âm, Thánh Linh, các Bí Tích, cùng với nhiều thứ khác nữa. Những tặng ân này cần phải được sử dụng để làm lành, để hành thiện trên đời này, để phục vụ Thiên Chúa cũng như anh chị em của chúng ta. Hôm nay Giáo Hội muốn nói với anh chị em, Giáo Hội muốn nói với chúng ta rằng: "Hãy sử dụng những gì Thiên Chúa đã ban cho anh chị em và hãy nhìn đến người nghèo. Kìa có rất là nhiều người trong họ; ngay cả ở trong thành phố của chúng ta, ở trung tâm phố phường của chúng ta, có rất nhiều người. Hãy hành thiện!".

    Có những lúc chúng ta nghĩ rằng là Kitô hữu nghĩa là đừng gây ra tai họa. Không phải đừng tác hại là tốt. Nhưng không hành thiện lại không tốt. Chúng ta cần phải làm tốt, phải ra khỏi bản thân mình mà nhìn, nhìn đến những ai cần hơn chúng ta. Có rất nhiều người đói, ngay cả trong lòng thành phố của chúng ta; và nhiều lần chúng ta chiều theo lý lẽ của thái độ dửng dưng lãnh đạm: con người nghèo đó, nhưng chúng ta lại nhìn đi chỗ khác. Hãy thò bàn tay của anh chị em ra cho người nghèo: đó là Chúa Kitô. Có một số người nói rằng: "Những vị linh mục này, những vị giám mục kia cứ nói về người nghèo, người nghèo... Chúng tôi muốn các vị nói với chúng tôi về sự sống đời đời!". Này, anh chị em ơi, người nghèo chính là tâm điểm của Phúc Âm đấy; chính Chúa Giêsu đã dạy chúng ta nói về người nghèo; chính Chúa Giêsu đã đến với người nghèo. Hãy thò bàn tay của anh chị em ra cho người nghèo. Anh chị em đã lãnh nhận nhiều thứ, mà anh chị em lại để cho người anh em của mình, người chị em của mình chết vì đói hay sao?

    Anh chị em thân mến, chớ gì một một người nói trong lòng mình những gì Chúa Giêsu nói với chúng ta hôm nay đây; hãy lập lại trong lòng mình rằng: "Hãy chìa bàn tay của con ra cho người nghèo". Và Chúa Giêsu nói với chúng ta một điều khác nữa: "Các con biết rằng Ta là một người nghèo. Ta là người nghèo".

    Trinh Nữ Maria đã lãnh nhận một đại tặng ân, đó là chính Chúa Giêsu, nhưng Mẹ đã không giữ Người cho bản thân Mẹ; Mẹ đã cống hiến Người cho thế giới, cho dân của Người. Chúng ta hãy học cùng Mẹ biết chìa bàn tay ra cho người nghèo.

     

    http://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2020/documents/papa-francesco_angelus_20201115.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh t

     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - CUNG HIẾN THÁNH ĐƯỜNG

  •  
    Tinh Cao
     
     
    Sun, Nov 8 at 3:15 PM
     
     

    Ngày 09 tháng 11

    CUNG HIẾN THÁNH ĐƯỜNG LA-TÊ-RA-NÔ

    Thánh đường La-tê-ra-nô là vương cung thánh đường của đức giáo hoàng. Thánh đường này được hoàng đế Con-tan-ti-nô xây dựng năm 320. Vì thế, đây là thánh đường đầu tiên và danh dự, được mệnh danh “là đầu và là mẹ của mọi thánh đường”. Ngày lễ này nhắc ta nhớ rằng thừa tác vụ của đức giáo hoàng, người kế vị thánh Phê-rô, là nguyên nhân và nền tảng hữu hình cho sự hợp nhất trong Dân Thiên Chúa.

     

    image.png

    Thánh thi (Phụng Vụ Giờ Kinh Sáng ngày 9/11)

    Từ thành thánh trên trời gửi xuống
    Đá góc tường gầy dựng thiên cơ,
    Ấy là chính Đức Ki-tô,
    Xây Nhà Giáo Hội thiên thu vững vàng.

    Thành thánh được Thiên Hoàng yêu chuộng,
    Hằng tụng ca hợp xướng nhịp nhàng,
    Ba Ngôi Một Chúa cao sang,
    Lời hô tiếng hát trổi vang không ngừng.

    Xin Chúa Cả đoái thương ngự xuống
    Điện thờ này, theo lượng khoan nhân,
    Nghe lời khấn nguyện nài van,
    Nơi đây tuôn đổ muôn vàn tình yêu.

    Cũng nơi đây mọi điều mong ước,
    Chúng con trông sẽ được toại nguyền,
    Mai vào cõi phúc vô biên,
    Cùng chư thần thánh nghỉ yên muôn đời.

    Xin bái chúc ngàn lời vinh dự
    Dâng Ngôi Cha, Thánh Tử, Thánh Linh,
    Hoạ theo nhã nhạc thiên đình,
    Trần gian hợp tiếng tôn vinh hát mừng.

     

    Lời cầu (Phụng Vụ Giờ Kinh Ban Mai ngày 9/11)

    Cùng với Đức Ki-tô, chúng ta hãy cầu xin Chúa Cha cho Giáo Hội :

    Xin Cha đưa mắt nhìn và giơ tay giáng phúc.

    Đây đền thờ xây trên nền đá tảng là Đức Ki-tô, đây dân thánh đặt niềm tin vào Người,

    Xin Cha đưa mắt nhìn và giơ tay giáng phúc.

    Đây vườn nho Cha đã trồng và luôn săn sóc, đây dân thánh đem quả trường sinh cho nhân loại,

    Xin Cha đưa mắt nhìn và giơ tay giáng phúc.

    Đây đoàn chiên được quy tụ dưới quyền người Mục Tử duy nhất, đây dân thánh để ý nghe tiếng Người,

    Xin Cha đưa mắt nhìn và giơ tay giáng phúc.

    Đây mảnh đất Cha đã gieo Lời hằng sống, đây dân thánh như lúa vàng Cha thu lượm vào kho,

    Xin Cha đưa mắt nhìn và giơ tay giáng phúc.

    Đây thành đô Thiên Chúa, thành Giê-ru-sa-lem trên trời, đây dân thánh được mời dự tiệc cưới Con Chiên,

    Xin Cha đưa mắt nhìn và giơ tay giáng phúc.

     

    image.png

     

    Trong những thế kỷ đầu, Hội thánh luôn bị bách hại nên không xây dựng được ngôi Thánh đường nào. Các cuộc lễ và cầu nguyện đều tổ chức trong các nhà tư hoặc trong các hang toại đạo, trên mộ các thánh tử đạo.

     

    Mãi đến năm 324, Đức Giáo Hoàng Synvếttrô mới cung hiến cung điện Latêranô làm Đại Thánh Đường dâng kính Chúa Cứu Thế. Thánh đường này được gọi là “Latêrano”, là tên của gia đình Hoàng Hậu Fausta, người đã dâng hiến đền thờ và dinh thự của bà cho Đức Giáo Hoàng vào thế kỷ thứ IV. Cung điện này do hoàng đế Côngtăntin nhường cho ngài làm nơi cư ngụ. Và ngài đã trú ngụ tại đây cho đến thế kỷ 14 mới dời về Vaticăn. Đây là ngôi Thánh Đường cổ kính nhất, được gọi là “Mẹ và Đầu của tất cả mọi Thánh đường trên thế giới”.

    Thánh Đường Latêranô được gọi là Mẹ tất cả các Thánh Đường vì là Thánh Đường đầu tiên được chính quyền công nhận trong đế quốc Lamã, và cũng vì đây là Vương Cung Thánh Đường của giáo phận Rôma, có ngai tòa của Đức Giáo Hoàng.

    Để kỷ niệm ngày cung hiến Đại Thánh Đường này, Hội thánh tổ chức mừng lễ hôm nay. Ngày lễ này đáng chúng ta mầng kính, vì nó nhắc mọi người nhớ thánh đường là nhà cầu nguyện, là nhà của Thiên Chúa, là nơi Thánh và đáng kính sợ, là hình ảnh Giêrusalem trên trời và là cửa Thiên đàng. Tất cả các đồ dùng nơi đây đều được thánh hiến: Giếng Rửa tội là nơi chúng ta được tái sinh làm con Chúa, tòa cáo giải là nơi chúng ta được lãnh nhận ơn tha thứ của Chúa, tòa giảng giúp chúng ta nghe Lời Chúa, bàn thờ nơi dâng hiến Chiên Thiên Chúa là Đấng xóa bỏ tội lỗi thế gian, nhà tạm là nơi Vua muôn vua ẩn mình… Kể cả những viên gạch xây dựng đền thờ cũng nhắc chúng ta nhớ tâm hồn mỗi người là những viên đá sống động của ngôi thánh đường thiêng liêng, như lời thánh Xêdariô nói: “Anh em rất thân mến, hôm nay nhờ ơn Chúa, chúng ta hân hoan cử hành ngày giáp năm của đền thờ này. Nhưng chính chúng ta phải là đền thờ đích thực và sống động của Thiên Chúa. Dĩ nhiên dân Kitô hữu có lý để lấy lòng tin mà tôn kính ngày trọng đại của Mẹ Hội thánh, vì họ biết nhờ Mẹ Hội thánh họ đã được tái sinh một cách thiêng liêng. Bởi vì khi sinh ra lần thứ nhất, chúng ta đã là đối tượng cho cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, còn nhờ cuộc tái sinh, chúng ta đã được trở nên đối tượng của lòng Người thương xót. Quả thế, lần sinh ra thứ nhất đưa tới sự chết, còn cuộc tái sinh gọi ta về sự sống thật…”

    “Vì vậy anh em rất thân mến, nếu chúng ta muốn hân hoan cử hành ngày kỷ niệm cung hiến Đền thờ, chúng ta không được dùng những việc xấu xa phá đổ đền thờ sống động của Thiên Chúa nơi chúng ta. Nói thế là để mọi người hiểu rằng: Mỗi khi đến nhà thờ, chúng ta muốn thấy nhà thờ đó thế nào, thì ta cũng phải sửa soạn tâm hồn ta như thế”.

    “Bạn muốn thấy Thánh đường sạch sẽ ư ? Đừng làm linh hồn bạn nhơ nhớp vì dơ bẩn tội lỗi. Bạn muốn thấy Thánh đường trong sáng ư ? Thì Thiên Chúa cũng muốn bạn đừng để tâm hồn tối tăm, nhưng hãy làm như lời Chúa nói, để ánh sáng việc lành chiếu sáng trong tâm hồn chúng ta, và Đấng ngự trên trời sẽ được hiển vinh. Bạn muốn vào nhà thờ thế nào, thì Thiên Chúa cũng muốn vào linh hồn bạn như thế, đúng như lời Người đã hứa: và Ta sẽ ở với chúng và đi lại với chúng”.

    Ngày nay, đền thờ Latêranô vẫn vút cao, vẫn đứng sững như muốn nói với mọi người Thiên Chúa luôn yêu thương dân người. Ngày nay, vẫn có đoàn đoàn lớp người tới dự Thánh lễ và lãnh nhận các bí tích. Hàng năm, ngày thứ năm Tuần Thánh Ðức Thánh Cha vẫn tới cử hành lễ với hàng linh mục Rôma, với các Hồng y, Giám mục và ngài diễn tả lại hành động, cử chỉ của Chúa Giêsu xưa nơi nhà tiệc ly là Rửa chân cho các Tông đồ.

     

    Bài đọc 2

    image.png

    Nhờ bí tích Thánh Tẩy,
    tất cả chúng ta được trở nên đền thờ của Thiên Chúa

    (Phụng Vụ Giờ Kinh Sách ngày 9/11)

    Trích bài giảng của thánh Xê-da-ri-ô, giám mục Ác-lơ.

    Anh em thân mến, hôm nay nhờ lòng khoan nhân của Đức Ki-tô, chúng ta hân hoan mừng rỡ cử hành ngày kỷ niệm khánh thành ngôi đền thờ này. Nhưng chính chúng ta phải là đền thờ đích thực và sống động của Thiên Chúa. Dân Ki-tô hữu quả có lý khi trung thành mừng kính ngày trọng đại của Mẹ Hội Thánh, vì họ biết nhờ Mẹ Hội Thánh mà họ được tái sinh vào cuộc sống thiêng liêng. Bởi vì khi sinh ra lần đầu, chúng ta là những kẻ đáng hứng chịu cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, nhưng lần sau, chúng ta đã được trở nên những kẻ được Người xót thương. Lần sinh thứ nhất dẫn chúng ta đến cõi chết, còn lần sinh thứ hai lại đưa chúng ta về cõi sống.

    Thưa anh em, trước khi được thanh tẩy, mọi người chúng ta là miếu thờ ma quỷ, nhưng sau khi được thanh tẩy, chúng ta thành đền thờ của Đức Ki-tô. Nếu chúng ta để tâm suy nghĩ nhiều hơn về ơn cứu độ linh hồn, chúng ta sẽ biết chúng ta là đền thờ đích thực và sống động của Thiên Chúa. Thiên Chúa không chỉ ngự trong những đền do tay con người làm ra, cũng không chỉ ngự trong những ngôi đền bằng gỗ bằng đá, nhưng đặc biệt Người ngự trong linh hồn đã được dựng nên giống hình ảnh Người và do chính tay Người xây lên. Vì thế, thánh Phao-lô tông đồ đã nói : Đền thờ Thiên Chúa là nơi thánh, và đền thờ ấy chính là anh em.

    Và vì khi Đức Ki-tô đến, Người trục xuất ma quỷ ra khỏi lòng chúng ta để chuẩn bị ngôi đền thờ cho chính Người trong chúng ta, nên với sự trợ giúp của Người, chúng ta hãy cố gắng hết sức mình, để nơi chúng ta, Người không còn phải chịu sỉ nhục vì các việc làm xấu xa của chúng ta nữa. Thật vậy, ai hành động xấu xa thì sỉ nhục Đức Ki-tô. Như tôi đã nói : trước khi Đức Ki-tô cứu chuộc chúng ta, chúng ta là đền đài của ma quỷ, về sau chúng ta lại được nên ngôi nhà của Thiên Chúa : chính Thiên Chúa đã đoái thương làm cho chúng ta trở thành ngôi nhà cho Người ngự.

    Vì thế, thưa anh em, nếu chúng ta muốn hân hoan mừng ngày cung hiến đền thờ, chúng ta không được dùng những hành động xấu xa để phá huỷ đền thờ sống động của Thiên Chúa nơi chúng ta. Sở dĩ tôi nói như vậy là để ai nấy có thể hiểu rằng : mỗi khi đến nhà thờ, chúng ta muốn thấy nhà thờ đó thế nào, thì chúng ta cũng phải chuẩn bị chính tâm hồn chúng ta như thế.

    Bạn muốn thấy ngôi thánh đường sạch sẽ ư ? Bạn đừng làm cho linh hồn bạn ra ô uế vì những nhơ bẩn của tội lỗi. Nếu bạn muốn ngôi thánh đường rực sáng, thì Thiên Chúa cũng muốn bạn không được để cho linh hồn ra tối tăm, nhưng lời Chúa nói phải được thực hiện : ấy là ánh sáng của các việc lành chiếu sáng trong chúng ta và như thế, Thiên Chúa, Đấng ngự trên trời, được tôn vinh. Bạn muốn vào ngôi thánh đường kia như thế nào, thì Thiên Chúa cũng muốn vào linh hồn bạn như thế, theo lời Người đã hứa : Ta sẽ ngự giữa họ và sẽ đi đi lại lại giữa họ.

     

    Lời cầu (Phụng Vụ Giờ Kinh Ban Chiều ngày 9/11)

    Đấng cứu độ chúng ta đã hy sinh mạng sống mình, để quy tụ con cái Thiên Chúa tản mác bốn phương về một nhà, vậy ta hãy dâng lên Người lời tha thiết nguyện xin :

    Xin Chúa cho Hội Thánh được bình an.

    Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã xây Hội Thánh trên tảng đá vững bền, - xin củng cố lòng tin của Hội Thánh.

    Xin Chúa cho Hội Thánh được bình an.

    Từ cạnh sườn Chúa, máu và nước đã chảy ra để trở nên nguồn ơn thánh hoá, - xin cho Hội Thánh được đổi mới không ngừng.

    Xin Chúa cho Hội Thánh được bình an.

    Chúa hiện diện giữa những ai tụ họp vì danh Chúa, - xin nhậm lời Hội Thánh đang đồng tâm nhất trí nguyện cầu.

    Xin Chúa cho Hội Thánh được bình an.

    Chúa ngự trị với Chúa Cha trong tâm hồn những ai yêu mến Chúa, - xin làm cho tình thương của Hội Thánh ngày thêm hoàn hảo.

    Xin Chúa cho Hội Thánh được bình an.

    Chúa không khước từ một ai biết chạy đến cùng Chúa, - xin đón nhận tất cả mọi người quá cố vào nhà Cha trên trời.

    Xin Chúa cho Hội Thánh được bình an.

     

    Lời nguyện 

    Lạy Chúa, Chúa đã muốn cho dân Chúa được gọi là Hội Thánh, xin nhìn đến chúng con đang tụ họp nơi đây nhân danh Chúa mà ban cho chúng con biết kính thờ, yêu mến và phụng sự Chúa cho phải đạo, hầu đạt tới phúc lộc quê trời Chúa hứa ban. Chúng con cầu xin

     

    --
    CMC-THDC (Thân Hữu Đồng Công)
    --
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC - CN31TN-A

 
 

Tinh Cao 


Đức Thánh Cha Phanxicô

 

 Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XXXI Thường Niên - Lễ Các Thánh

 

 

 

image.png

 

Các Thánh Nhân và Các Chân Phước là những chứng nhân thế giá nhất của niềm hy vọng Kitô giáo,

vì các vị đã sống trọn vẹn cuộc sống của các vị, giữa niềm vui lẫn khổ đau,

thực hành các Phúc Đức Trọn Lành, được Chúa Giêsu giảng dạy và âm vang trong Phụng Vụ (see Mt 5:1-12a).

Các Phúc Đức Trọn Lành của phúc âm thật sự là đường lối nên thánh.

  

image.png

 

Hãy đi ngược lại với tâm thức của thế gian này, với thứ văn hóa chiếm hữu,

thứ văn hóa vui thú vô nghĩa, thứ văn hóa đàn áp kẻ yếu kém nhất.

Lễ trọng hôm nay kính Các Thánh nhắc nhở chúng ta về ơn gọi nên thánh chung riêng,

và nêu lên cho chúng ta thấy những mẫu gương chắc chắn cho cuộc hành trình này,

một hành trình mỗi người bước đi một cách chuyên biệt, một cách bất khả tái diễn.

 

 

Xin chào anh chị em thân mến,

Vào ngày Lễ trọng Các Thánh này, Giáo Hội mời gọi chúng ta hãy suy nghĩ về niềm hy vọng cao cả, niềm hy vọng cao cả bởi cuộc phục sinh của Chúa Kitô: Chúa Kitô đã sống lại và chúng ta cũng sẽ được ở với Người, chúng ta sẽ được ở với Người. Các Thánh Nhân và Các Chân Phước là những chứng nhân thế giá nhất của niềm hy vọng Kitô giáo, vì các vị đã sống trọn vẹn cuộc sống của các vị, giữa niềm vui lẫn khổ đau, thực hành các Phúc Đức Trọn Lành, được Chúa Giêsu giảng dạy và âm vang trong Phụng Vụ (see Mt 5:1-12a). Các Phúc Đức Trọn Lành của phúc âm thật sự là đường lối nên thánh. Giờ đây tôi sẽ chia sẻ 2 Phúc Đức Trọn Lành, đó là phúc đức thứ hai và thứ ba.

Phúc Đức thứ hai đó là: "Phúc cho những ai than khóc, vì họ sẽ được an ủi vậy" (v.4). Những lời này dường như là những gì mâu thuẫn trái ngược, vì than khóc không phải là dấu hiệu của niềm vui và hạnh phúc. Những lý do than khóc là vì đau khổ và chết chóc, bệnh tật, hoạn nạn về luân lý, tội lỗi và nhầm lạc: tóm lại, là vì đời sống hằng ngày hằn lên các dấu vết mỏng dòn, yếu kém và khó khăn, một đời sống có những lúc bị thương tích và đớn đau bởi lòng vô ơn và các thứ hiểu lầm. Chúa Giêsu tuyên bố phúc cho những ai than khóc trước thực tại này, thành phần tin tưởng vào Chúa bất chấp mọi sự, và nấp mình dưới bóng chở che của Ngài. Họ không phải là lạnh lùng lãnh đạm, cũng không cứng lòng khi đớn đau, nhưng nhẫn nại hy vọng được niềm an ủi của Thiên Chúa. Và họ cảm nghiệm được niềm an ủi này ngay trên đời này.

Ở Phúc Đức thứ ba, Chúa Giêsu phán: "Phúc cho ai hiền lành vì họ sẽ được thừa hưởng trái đất này" (v.5). Anh chị em ơi, hãy sống hiền lành! Hiền lành là đặc tính của Chúa Giêsu, Đấng đã nói về mình rằng: "Hãy học cùng Tôi, vì Tôi hiền lành và khiêm nhượng trong lòng" (Mt 11:29). Con người hiền lành là những ai biết làm chủ bản thân mình, biết giành chỗ cho người khác, họ lắng nghe người khác, tôn trọng lối sống của người khác, các nhu cầu và yêu cầu của người khác. Họ không muốn nổi hơn và hạ bệ người khác, họ không muốn làm chủ hay thống trị hết mọi sự, hay không muốn áp đặt những ý nghĩ của họ hay những lợi ích của họ gây tổn hại cho người khác. Những con người này, dù không được thế gian cùng với tâm thức của nó nhận biết, nhưng lại trở nên quí báu trước nhan Thiên Chúa. Thiên Chúa ban cho họ đất hứa làm gia sản, đó là sự sống đời đời. Phúc Đức này cũng bắt đầu ở ngay dưới thế đây và được nên trọn nơi Chúa Kitô. Thế nhưng phải hiền lành... Vào lúc này trong đời sống, ngay cả trên thế giới nữa, xẩy ra rất nhiều thứ hung hăng gây hấn, cả trong đời sống hằng ngày nữa, điều đầu tiên xuất phát từ chúng ta đó là công kích, là bênh vực. Chúng ta cần phải sống hiền lành để tiến tới trên con đường nên thánh. Hãy lắng nghe, hãy tôn trọng, đừng tấn công: hãy hiền lành.

Anh chị em thân mến, hãy biết sống tinh tuyền, hiền lành và thương xót; hãy biết phó mình cho Chúa trong tinh thần nghèo khó và sầu thương; hãy biết dấn thân cho công lý và hòa bình - tất cả những điều ấy có nghĩa là hãy đi ngược lại với tâm thức của thế gian này, với thứ văn hóa chiếm hữu, thứ văn hóa vui thú vô nghĩa, thứ văn hóa đàn áp kẻ yếu kém nhất. Đường lối phúc âm này đã được các vị Thánh Nhân và Chân Phước bước đi. Lễ trọng hôm nay kính Các Thánh nhắc nhở chúng ta về ơn gọi nên thánh chung riêng, và nêu lên cho chúng ta thấy những mẫu gương chắc chắn cho cuộc hành trình này, một hành trình mỗi người bước đi một cách chuyên biệt, một cách bất khả tái diễn. Chỉ cần nói về tính chất khác nhau khôn lường nơi các tặng ân, cùng với những câu truyện đời giữa các vị thánh thôi: ở chỗ, các vị không ngang bằng nhau, mỗi vị đều có nhân cách riêng của mình, và đã tiến triển đời sống thánh đức của mình theo nhân cách của các vị, và mỗi người trong chúng ta đều có thể làm như thế, theo con đường này, đó là hiền lành, xin hiền lành, và chúng ta sẽ tiến tới những gì là thánh đức.

Gia đình rộng lớn thành phần môn đệ trung thành này của Chúa Kitô có một Người Mẹ là Trinh Nữ Maria. Chúng ta tôn kính Mẹ dưới tước hiệu Nữ Vương Các Thánh; thế nhưng, trước hết Mẹ là Thân Mẫu dạy cho hết mọi người biết đón nhận và theo đuổi làm con cái của Mẹ. Xin Mẹ giúp cho chúng ta biết nuôi dưỡng ước vọng nên thánh, biết bước đi trên con đường các Phúc Đức Trọn Lành.

(Sau Kinh Truyền Tin, ĐTC nói tiếp, và trong số các điều khác nhau, ngài đã báo rằng:)

Chiều ngày mai, tôi sẽ cử hành Thánh Lễ cầu hồn cho những ai đã qua đời ở Nghĩa Trang Teutonic, một nơi an táng của Vatican Thành. Tôi xin liên kết bản thân mình một cách thiêng liêng với những ai, trong khi tuân giữ các qui định về sức khỏe là những gì hệ trọng, đến cầu nguyện ở gần các ngôi mộ của những người thân yêu của họ trên khắp thế giới.

 

http://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2020/documents/papa-francesco_angelus_20201101.html

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

 

 

--
.com.
 
 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ -ĐTC - GIÁO LÝ CẦU NGUYỆN

  •  
    Tinh Cao
     
    Wed, Nov 4 at 6:33 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Cầu Nguyện:

     

    Bài 13 Cầu Nguyện: Chúa Giêsu Thày Dạy

     

     

    image.png

     "Ngay cả vào những lúc hết sức dấn thân cho người nghèo và cho bệnh nhân,

    Chúa Giêsu vẫn không bao giờ lơ là với việc Người trao đổi với Chúa Cha.

    Người càng trầm mình vào các thứ nhu cầu của dân chúng,

    thì Người lại càng cảm thấy cần phải nghỉ ngơi trong Mối Hiệp Thông Ba Ngôi, cần phải trở lại với Chúa Cha và với Thần Linh".

      

    image.png

    "Cầu nguyện giúp chúng ta tìm thấy chiều kích chính xác

    nơi mối liên hệ của chúng ta với Thiên Chúa, Cha của chúng ta, cũng như với tất cả mọi tạo vật.

    Cuối cùng, việc cầu nguyện của Chúa Giêsu nhắm đến chỗ gieo mình vào bàn tay của Chúa Cha"

     

     

    Tiếc thay, chúng ta lại phải trở về với việc thực hiện buổi triều kiến này ở thư viện, để chúng ta khỏi bị nhiễm lây Covid. Điều này cũng dạy cho chúng ta biết rằng chúng ta cần phải lưu ý kỹ lưỡng tới những qui định của các cơ quan thẩm quyền, cả thẩm quyền về chính trị cũng như thẩm quyền về y tế, để chúng ta tránh khỏi bị dịch bệnh đây. Chúng ta hãy dâng lên Chúa khoảng cách này giữa chúng ta, vì thiện ích của tất cả mọi người, và chúng ta hãy nghĩ, hãy nghĩ nhiều về người bệnh, về những ai sống bên lề xã hội khi họ vào nhà thương, chúng ta hãy nghĩ đến các y sĩ, y tá, các tình nguyện viên, nhiều người đang làm việc với người bệnh vào lúc này: họ liều mạng, nhưng họ làm vậy vì yêu thương tha nhân của họ, như là một ơn gọi. Chúng ta hãy cầu nguyện cho họ.

    Trong đời sống công khai của mình, Chúa Giêsu đã lợi dụng quyền năng của việc cầu nguyện. Các Phúc Âm đều cho chúng ta thấy điều này khi Người rút lui vào những nơi thanh vắng để cầu nguyện. Đó là những nhận định đạm bạc và khéo léo giúp chúng ta có thể chỉ cần tưởng tượng thấy được những lần trao đổi nguyện cầu này. Tuy nhiên, những nhận định ấy lại rõ ràng cho thấy rằng, ngay cả vào những lúc hết sức dấn thân cho người nghèo và cho bệnh nhân, Chúa Giêsu vẫn không bao giờ lơ là với việc Người trao đổi với Chúa Cha. Người càng trầm mình vào các thứ nhu cầu của dân chúng, thì Người lại càng cảm thấy cần phải nghỉ ngơi trong Mối Hiệp Thông Ba Ngôi, cần phải trở lại với Chúa Cha và với Thần Linh.

    Bởi thế, đời sống của Chúa Giêsu có một bí quyết, bị khuất mắt trần gian, một bí quyết là đòn bẩy cho tất cả mọi sự khác. Việc cầu nguyện của Chúa Giêsu là một thực tại nhiệm mầu, mà chúng ta hơi trực giác thấy, thế nhưng cái thực tại này giúp chúng ta có thể hiểu được tất cả sứ vụ của Người từ một nhãn quan chính xác. Trong những giờ khắc thanh vắng ấy - trước rạng đông hay vào đêm tối - Chúa Giêsu đã trầm mình sống thân mật với Chúa Cha, tức là, trầm mình vào một Tình Yêu mà hết mọi tâm hồn khát vọng. Đó là những gì hiện lên từ những ngày đầu tiên nơi thừa tác vụ công khai của Người.

    Chẳng hạn, một ngày Hưu Lễ kia, thành Capernaum đã được biến thành một "bệnh viện dã chiến", ở chỗ, chiều đến, họ đã mang đến cho Chúa Giêsu tất cả mọi bệnh nhân và Người đã chữa lành họ. Tuy nhiên, trước rạng đông thì Chúa Giêsu đã biến khuất: Người đã thu mình ở một nơi thanh vắng mà cầu nguyện. Môn đệ Phêrô và những môn đệ khác đã phải đi kiếm tìm Người, và khi gặp thấy Người thì họ thưa với Người rằng: "Hết mọi người đang tìm kiếm Thày!" Chúa Giêsu đã trả lời ra sao? "Nào chúng ta hãy đi đến cả các tỉnh thành khác nữa, những nơi Thày cũng cần phải rao giảng nữa; đó là lý do tại sao Thày đã đến" (see Mk 1:35-38). Chúa Giêsu bao giờ cũng đi xa hơn một chút, xa hơn nơi việc cầu nguyện với Chúa Cha, và vươn tới các thôn làng khác, các chân trời khác, để đi rao giảng cho những người khác.

    Cầu nguyện là thứ chèo lái đời sống của Chúa GiêsuKhông phải là thành công, không phải là được lòng người, không phải là cụm từ hấp dẫn "hết mọi người đang tìm kiếm Thày", là những gì điều khiển các giai đoạn sứ vụ của Người. Đường lối Chúa Giêsu đã phác họa là một đường lối ít thoải mái nhất, mà là đường lối Người tuân theo thần hứng của Chúa Cha, những gì Người đã nghe thấy và đã đón nhận trong giây phút thanh vắng nguyện cầu.

    Sách Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo dạy rằng "Khi Chúa Giêsu cầu nguyện là bấy giờ Người dạy cho chúng cầu nguyện ra sao" (khoản 2607). Bởi thế, theo gương của Chúa Giêsu, chúng ta có thể rút ra được một số đặc tính của việc cầu nguyện Kitô giáo.

    Trước hết và trên hết, cầu nguyện chiếm vị thế chính yếuở chỗ nó là ước muốn đầu tiên trong ngày, một điều gì đó cần phải thực hiện vào lúc hừng đông, trước khi thế giới thức giấc. Nó lấy lại hồn sống là những gì nếu thiếu hụt sẽ như chẳng có gì là sống động. Một ngày sống mà không cầu nguyện có nguy cơ bị biến thành một thứ cảm nghiệm khó chịu hay tẻ nhạt, ở chỗ tất cả những gì xẩy ra cho chúng ta có thể biến thành một thứ số phận mù quáng cần phải chịu đựng một cách tệ hại.Trái lại, Chúa Giêsu dạy cho chúng ta một thứ thuần phục thực tại, nhờ đó biết lắng nghe. Cầu nguyện chính yếu là lắng nghe và gặp gỡ Thiên Chúa. Nhờ đó mà các thứ vấn đề của mọi ngày sống không còn trở thành các chướng ngại vật, mà những lời kêu gọi từ chính Thiên Chúa hãy lắng nghe và gặp gỡ những ai đang ở trước chúng ta. Các thứ thử thách trong đời, như vậy, trở thành những cơ hội để tăng trưởng đức tin và đức ái. Cuộc hành trình hằng ngày, bao gồm cả các thứ khốn khó, có được tính cách của một "ơn gọi". Cầu nguyện có quyền lực biến đổi những gì trong đời đáng lẽ là khốn nạn thành thiện hảo; cầu nguyện có mãnh lực mở rộng tâm trí và nới rộng tâm can vươn tới một chân trời rộng lớn.  

    Sau nữa, cầu nguyện là một nghệ thuật cần phải được nhất trí áp dụng thực hành. Chính Chúa Giêsu đã dạy chúng ta rằng: hãy gõ, hãy gõ, hãy gõ. Chính Chúa Giêsu đã dạy chúng ta rằng: hãy gõ, hãy gõ, hãy gõ. Tất cả chúng ta đều có khả năng cầu nguyện một cách rời rạc, những lời cầu xuất phát từ một cảm xúc nhất thời nào đó; thế nhưng, Chúa Giêsu dạy chúng ta một kiểu cầu nguyện khác, đó là thứ cầu nguyện có kỷ luật, được thực hành, như qui luật sống vậy. Việc liên lỉ cầu nguyện tạo nên việc biến đổi thăng hóa, làm cho chúng ta trở nên mạnh mẽ trong những lúc gian nan hoạn nạn, cống hiến cho chúng ta ân sủng bởi Đấng yêu thương chúng ta và luôn bảo vệ chúng ta.

    Một đặc tính khác nơi việc cầu nguyện của Chúa Giêsu đó là tính chất thanh vắng. Những ai cầu nguyện thì không phải là những con người muốn xa tránh thế gian này, mà là ưa thích những nơi hoang vắng. Ở đó, trong thinh lặng, nhiều tiếng nói nổi lên từ những thẳm cung sâu lắng nhất của con người chúng ta: như những ước muốn bị dồn nén nhất, các sự thật từng bị ngột ngạt, vân vân. Nhất là việc Thiên Chúa lên tiếng trong thinh lặng. Hết mọi người đều cần giành chỗ cho mình, để nhờ đó có thể vun trồng đời sống nội tâm, một nội tâm làm nên ý nghĩa của các hành động. Không có đời sống nội tâm, chúng ta trở thành nông nổi, giao động và lo âu - nỗi lo âu gây tác hại cho chúng ta biết bao! Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải cầu nguyện; không có đời sống nội tâm chúng ta sẽ thoát ly khỏi thực tại, và chúng ta cũng thoát ly khỏi chính bản thân mình, thành phần con người nam nữ của chúng ta lúc nào cũng đôn đáo đủ thứ chuyện.

    Sau hết, việc cầu nguyện của Chúa Giêsu là nơi chúng ta thấy được rằng hết mọi sự đến từ Thiên Chúa và trở về với Ngài. Đôi khi loài người chúng ta tin rằng chúng ta làm chủ hết mọi sự, hay ngược lại, chúng ta chẳng còn tự tin gì nữa, chúng ta nghiêng bên này ngã bên kia. Cầu nguyện giúp chúng ta tìm thấy chiều kích chính xác nơi mối liên hệ của chúng ta với Thiên Chúa, Cha của chúng ta, cũng như với tất cả mọi tạo vật. Cuối cùng, việc cầu nguyện của Chúa Giêsu nhắm đến chỗ gieo mình vào bàn tay của Chúa Cha, như Chúa Giêsu trong vườn cây dầu, trong lúc sầu khổ: "Cha ơi, nếu có thể... xin cho ý Cha được thể hiện". Phó mình vào bàn tay của Chúa Cha. Cũng tốt thôi khi chúng ta bị giao động, khi chúng ta hơi lo âu, thì Thánh Linh biến đổi chúng ta từ bên trong, và dẫn chúng ta tới chỗ phó mình vào tay của Chúa Cha: "Cha ơi, xin cho ý Cha được nên trọn".

    Anh chị em thân mến, chúng ta hãy tái nhận thức rằng Chúa Giêsu Kitô là thày dạy cầu nguyện trong Phúc Âm, và hãy đến với học đường của Người. Tôi bảo đảm với anh chị em là chúng ta sẽ cảm thấy hân hoan và an bình.

     

    http://www.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2020/documents/papa-francesco_20201104_udienza-generale.html

     

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC - CN30TN-A

 

  •  
    Tinh Cao
     
    Sun, Oct 25 at 9:02 AM
     
     

     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XXX Thường Niên Năm A

     

    image.png

    Chúa Giêsu lại thiết lập hai viên đá nền tảng này cho tất cả mọi tín hữu ở mọi thời đại,

    hai viên đá nền tảng của đời sống chúng ta.

    Pope Francis pictured at his window overlooking St. Peter’s Square during an Angelus address. Credit: Vatican Media.

     

     

     

    Viên đá nền tảng đầu tiên đó là đời sống luân lý và tôn giáo 

    không thể bị biến thành thứ tuân phục một cách lo âu và ép buộc...

    Cái chốt thứ hai đó là tình yêu cần phải nỗ lực hướng tới cả Thiên Chúa lẫn tha nhân cùng một lúc bất khả phân ly.

    Đó là một trong những gì là mới mẻ chính yếu trong giáo huấn của Chúa Giêsu

      

    image.png

    Chúa Giêsu giúp chúng ta tiến tới nguồn mạch của Tình Yêu sống động và tuôn trào.

    Nguồn mạch này là chính Thiên Chúa, cần được trọn vẹn kính mến 

    trong một mối hiệp thông không gì và không ai có thể tách rời...

     Dấu chứng tỏ tôi kính mến Thiên Chúa đó là tôi yêu thương tha nhân của tôi.

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

     

    Trong đoạn Phúc Âm hôm nay (cf. Mt 22:34-40), một vị tiến sĩ Luật hỏi Chúa Giêsu đâu là "giới răn cao trọng" (v. 36), tức là giới răn chính yếu của tất cả mọi Lề Luật thần linh. Chúa Giêsu đơn giản trả lời rằng: "Ngươi phải kính mến Chúa là Thiên Chúa của ngươi hết tấm lòng của ngươi, hết linh hồn của ngươi và hết trí khôn của ngươi" (v. 37). Sau đó Người liền thêm: "Giới răn thứ hai cũng giống như giới răn thứ nhất: "Ngươi phải yêu thương tha nhân như chính mình ngươi" (v.39).

     

    Câu trả lời của Chúa Giêsu nhấn mạnh và liên kết hai mệnh lệnh nồng cốt này lại với nhau, hai mệnh lệnh Thiên Chúa đã truyền cho dân của Ngài qua Moisen (cf. Dt 6: 5; Lv19.18). Như thế là Người đã vượt qua được cái bẫy gài Người "để thử Người" (v.35). Thật vậy, thành phần đối thoại với Người đang cố gắng lôi kéo Người vào cuộc tranh cãi giữa những tay thông Luật về vấn đề cấp trật của các qui định. Thế nhưng, Chúa Giêsu lại thiết lập hai viên đá nền tảng này cho tất cả mọi tín hữu ở mọi thời đại, hai viên đá nền tảng của đời sống chúng ta. Viên đá nền tảng đầu tiên đó là đời sống luân lý và tôn giáo không thể bị biến thành thứ tuân phục một cách lo âu và ép buộc. Có những người cố gắng làm trọn các giới luật một cách lo lắng và như thể bị buộc phải tuân giữ vậy, và Chúa Giêsu làm cho chúng ta hiểu rằng, đời sống luân lý và đạo nghĩa không thể bị biến thành thứ tuân phục một cách lo âu và bị ép buộc như thế, mà là phải theo nguyên tắc yêu mến của nó. Cái chốt thứ hai đó là tình yêu cần phải nỗ lực hướng tới cả Thiên Chúa lẫn tha nhân cùng một lúc bất khả phân lyĐó là một trong những gì là mới mẻ chính yếu trong giáo huấn của Chúa Giêsu và giúp chúng ta hiểu rằng lòng yêu mến Thiên Chúa không chân thật, nếu nó không được thể hiện nơi tình yêu tha nhân, cũng thế, tình yêu tha nhân không chân thực, nếu không xuất phát từ mối liên hệ với Thiên Chúa.

    Chúa Giêsu đúc kết câu trả lời của Người bằng những lời này: "Tất cả Lề Luật và lời của các vị Tiên Tri đều được bao gồm nơi hai giới răn này" (v.40). Nghĩa là tất cả mọi mệnh lệnh Chúa đã truyền cho dân của Ngài cần phải liên kết với tình yêu Thiên Chúa và tha nhân. Thật vậy, tất cả mọi giới răn đều giúp vào việc áp dụng, thể hiện tình yêu lưỡng diện bất khả phân ly ấy. Tình yêu đối với Thiên Chúa được thể hiện trên hết nơi việc cầu nguyện, nhất là nơi việc tôn thờ. Chúng ta lơ là với việc tôn thờ Thiên Chúa quá nhiều. Chúng ta nguyện cầu tạ ơn, thỉnh cầu cho một cái gì đó..., nhưng chúng ta lại coi thường bỏ qua việc tôn thờ. Chính việc tôn thờ Thiên Chúa mới là cốt lõi của cầu nguyện. Tình yêu thương tha nhân, cũng được gọi là bác ái huynh đệ, được tạo nên bởi sự gần gũi, lắng nghe, chia sẻ, chăm sóc cho người khác. Nhiều lần chúng ta coi thường việc lắng nghe người khác, vì nghe họ chán ngấy, hay vì họ làm tôi mất giờ, hoặc bỏ qua việc chấp nhận họ, giúp họ khi họ cảm thấy đớn đau, cảm thấy bị thử thách... Vậy mà chúng ta bao giờ cũng có tán gẫu! Chúng ta không có giờ để an ủi kẻ sầu thương, nhưng có nhiều giờ tán gẫu. Hãy coi chừng nhé! Tông Đồ Gioan đã viết: "Ai không yêu thương anh em mình là kẻ trông thấy được thì cũng không thể kính mến Thiên Chúa là Đấng vô hình" (1Jn 4:20). Như thế là chúng ta thấy được mối liên kết hai giới răn này.

    Trong bài Phúc Âm hôm nay, một lần nữa, Chúa Giêsu giúp chúng ta tiến tới nguồn mạch của Tình Yêu sống động và tuôn trào. Nguồn mạch này là chính Thiên Chúa, cần được trọn vẹn kính mến trong một mối hiệp thông không gì và không ai có thể tách rời. Mối hiệp thông là một tặng ân cần phải được kêu xin hằng ngày, thế nhưng cũng cần đến một quyết tâm riêng nữa, để đời sống của chúng ta không bị biến thành nô lệ cho các thứ ngẫu tượng của thế gian này. Và dấu chứng thực cho cuộc hành trình hoán cải cùng thánh đức của chúng ta bao giờ cũng ở nơi tình yêu tha nhân. Dấu chứng thực này đó là nếu tôi nói "tôi kính mến Thiên Chúa" mà tôi không yêu thương tha nhân thì không thật. Dấu chứng tỏ tôi kính mến Thiên Chúa đó là tôi yêu thương tha nhân của tôi. Bao lâu tôi đóng cửa lòng mình lại trước một người anh chị em nào, thì tôi vẫn còn xa vời với việc làm môn đệ theo ý muốn của Chúa Giêsu. Thế nhưng, lòng thương xót thần linh của Người lại không cho phép chúng ta được chán nản, trái lại, Người kêu gọi chúng ta hằng ngày hãy bắt đầu lại mà nhất trí sống Phúc Âm.

    Xin lời chuyển cầu của Mẹ Maria Rất Thánh mở lòng chúng ta ra để đón nhận "giới răn trọng đại" này, giới răn yêu thương lưỡng diện, giới răn tóm lại tất cả lề luật của Thiên Chúa là những gì quyết định cho ơn cứu độ của chúng ta.

    (Sau Kinh Truyền Tin, ĐTC loan báo về biến cố 13 tân hồng y như sau:)

    Anh chị em thân mến,

    Vào ngày 28/11, áp Chúa Nhật thứ nhất Mùa Vọng, tôi sẽ có một mật nghị chỉ định 13 tân hồng y. Đây là danh sách tên của các tân Hồng Y:

    Giám Mục Mario Grech , Tổng Thư Ký Thượng Nghị Giám Mục;

    Giám Mục Marcello Semeraro , Thánh Bộ Phong Thánh;

    Tổng Giám Mục Antoine Kambanda , TGP Kigali Rwanda;

    Tổng Giám Mục  Wilton Gregory TGP Washington Hoa Kỳ;

    Tổng Giám Mục  José Advincula , TGP Capiz Philippines;

    Tổng Giám Mục Celestino Aós Braco , TGP Santiago de Chile;

    Giám Mục Cornelius Sim , Puzia di Numidia và đại diện  tòa thánh ở Brunei, Kuala Lumpur;

    Tổng Giám Mục  Augusto Paolo Lojudice , Siena-Colle Val d'Elsa-Montalcino;

    Cha Mauro Gambetti , Dòng Phanxicô Conventual, Giám Quản the Sacred Convent of Assisi.

    Cùng với các vị trên, tôi cũng bao gồm vào phần tử Hồng Y Đoàn những vị sau đây:

    Đức Ông Felipe Arizmendi Esquivel , Đức Giám Mục hưu trí ở San Cristóbal de las Casas, in Mexico;

    Đức Ông Silvano M. Tomasi , Đức Tổng Giám Mục hiệu tòa ở Asolo, Apostolic Nuncio;

    Cha Raniero Cantalamessa , Dòng Phanxicô Capuchin, Vị Giảng Thuyết của Giáo Hoàng Gia;

    Đức Ông Enrico Feroci , linh mục coi xứ ở Santa Maria del Divino Amore in Castel di Leva.

    Chúng ta hãy cầu nguyện cho các vị tân Hồng Y, để, bằng việc gắn bó với Chúa Kitô, các vị sẽ giúp tôi trong thừa tác vụ làm Giám Mục Roma, cho thiện ích của tất cả tín hữu dân Chúa.

     

    http://www.vatican.va/content/francesco/it/angelus/2020/documents/papa-francesco_angelus_20201025.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu

     

    --