7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

DỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC -CN14TN-A

  •  
    TĨNH CAO
     
    Sun, Jul 5 at 11:37 AM
     
     

     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XIV Thường Niên Năm A

     

    2020.07.05 Angelus

    Sự khôn ngoan chân thật xuất phát từ cõi lòng, chứ không phải chỉ là vấn đề về những ý nghĩ hiểu biết:

    sự khôn ngoan chân thực đồng thời cũng nhập vào cõi lòng nữa.

    Nếu anh chị em có một cõi lòng khép kín thì anh chị em chẳng có khôn ngoan gì đâu.

    "Việc bổ sức" Chúa Giêsu cống hiến cho những ai nhọc nhằn và bị dồn nén,

    không chỉ là một thứ khuây khỏa về tâm lý hay là một thứ bố thí hoang phí,

    mà là niềm vui của thành phần nghèo hèn,

    được phúc âm hóa và là những tay kiến thiết nhân loại mới

     

    Xin thân ái chào anh chị em,

    Bài Phúc Âm Chúa Nhật hôm nay (xem Mathêu 11:25-30) được chia ra làm 3 phần: trước hết, Chúa Giêsu dâng lời nguyện chúc tụng và cảm tạ Chúa Cha, vì Ngài đã mạc khải cho người nghèo hèn và kẻ đơn mọn mầu nhiệm Nước Trời; sau đó Người tỏ cho thấy mối liên hệ thân mật và chuyên nhất giữa Bản Thân Người với Chúa Cha; và sau hết Người mời gọi chúng ta hãy đến với Người và theo Người để được ủi an thanh thản. 

    Trước hết, Chúa Giêsu ngợi khen Chúa Cha, vì Ngài đã giữ các bí mật về Vương Quốc của Ngài, về Sự Thật của Ngài, đối với "thành phần khôn ngoan và những ai thông thái" (câu 25). Người gọi họ như thế kèm theo một chút mỉa mai, vì họ tưởng mình là khôn ngoan, thông thái, và vì thế rất thường hay khép kín cõi lòng họ. Sự khôn ngoan chân thật xuất phát từ cõi lòng, chứ không phải chỉ là vấn đề về những ý nghĩ hiểu biết: sự khôn ngoan chân thực đồng thời cũng nhập vào cõi lòng nữa. Nếu anh chị em có một cõi lòng khép kín thì anh chị em chẳng có khôn ngoan gì đâu. Chúa Giêsu nói rằng các mầu nhiệm của Cha Người được mạc khải cho "những ai bé mọn", những ai tin tưởng cởi mở trước Lời cứu độ của Người, Đấng mở lòng họ ra cho Lời cứu độ, thành phần cảm thấy cần Người và mong đợi tất cả mọi sự từ Người. Cõi lòng nào cởi mở và tin tưởng thì hướng về Chúa.

    Sau đó, Chúa Giêsu giải thích rằng Người đã lãnh nhận hết mọi sự từ Chúa Cha, và Người gọi Ngài là "Cha Tôi", để khẳng định bản chất đặc thù về mối liên hệ của Người với Ngài. Thật vậy, giữa Chúa Con và Chúa Cha là tất cả mối tương giao, ở chỗ, vị nào cũng biết nhau, vị nào cũng sống trong vị kia. Thế nhưng, mối hiệp thông đặc thù này giống như một bông hoa nở ra, tự nhiên tỏa ra sự mỹ của mình cùng với sự thiện của mình. Thế rồi, đến đây, Chúa Giêsu mời gọi "hãy đến với Tôi..." (câu 28). Người muốn cống hiến những gì Ngài đã lãnh nhận từ Chúa Cha, Người muốn ban cho chúng ta Sự Thật, và sự thật của Chúa Giêsu bao giờ cũng cho không biếu không, vì đó là một tặng ân, là Thánh Linh, là Chân Lý.

    Như Chúa Cha yêu thích "những ai bé mọn" thế nào, Chúa Giêsu cũng ngỏ cùng những ai "khó nhọc và gánh nặng" như vậy. Thật vậy, Người đặt mình vào giữa họ, vì Người "hiền lành và khiêm nhượng trong lòng" (câu 29): đó là cách Người bày tỏ về bản thân Người. Tính chất hiền lành của Chúa Giêsu giống như ở Mối Phúc Thật thứ nhất và thứ ba, mối phúc về kẻ nghèo hèn trong tinh thần và mối phúc về kẻ hiền lành (xem Mathêu 5:35). Chúa Giêsu "hiền lành và khiêm nhượng" như thế không phải là mô phạm cho thành phần thoái lui, Người cũng không chỉ là một nạn nhân, trái lại, Người là Con Người sống thân phận hiền lành và khiêm nhượng ấy "từ cõi lòng" tràn đầy trong sáng đối với tình yêu của Chúa Cha, tức là với Thánh Linh. Người là mô phạm của "người nghèo khó trong tinh thần", cũng như của tất cả "những phúc nhân" khác của Phúc Âm, thành phần làm theo ý muốn của Thiên Chúa và minh chứng cho Vương Quốc của Ngài.

    Bởi vậy mà Chúa Giêsu mới nói rằng nếu chúng ta đến với Người chúng ta sẽ được bổ sức. "Việc bổ sức" Chúa Giêsu cống hiến cho những ai nhọc nhằn và bị dồn nén không chỉ là một thứ khuây khỏa về tâm lý hay là một thứ bố thí hoang phí, mà là niềm vui của thành phần nghèo hèn, được phúc âm hóa và là những tay kiến thiết nhân loại mới: đó là niềm an ủi thanh thơi. Niềm vui. Niềm vui Chúa Giêsu cống hiến cho chúng ta. Nó là những gì độc đáo. Nó là niềm vui Chính Người có. Đó là một sứ điệp cho tất cả chúng ta, cho tất cả những ai thành tâm thiện chí, một sứ điệp ngày nay Chúa Giêsu vẫn còn chuyển đạt trong một thế giới ca ngợi những ai giầu có và quyền lực... Thế mà có biết bao nhiêu lần chúng ta lại nói rằng "A, tôi muốn như họ, giầu có, đầy quyền lực, chẳng thiếu gì hết...". Thế giới này chúc tụng những ai giầu có và quyền thế, bất chấp nó là gì, đồng thời chà đạp lên con người cùng với phẩm giá của con người. Hằng ngày chúng ta thấy được những điều ấy xẩy ra, kẻ nghèo khổ bị chà đạp dưới chân... Và đó là sứ điệp cho cả Giáo Hội nữa, một Giáo Hội được kêu gọi để sống các hoạt động thương xót, và để truyền bá phúc âm hóa người nghèo, những ai hiền lành và khiêm hạ. Đó là những gì Chúa Giêsu mong muốn Giáo Hội của Người, tức là chúng ta đây, phải thực hiện.

    Xin Mẹ Maria, một con người khiêm hạ nhất và cao cả nhất trong các loài thụ tạo, khẩn cầu cùng Thiên Chúa cho chúng ta được sự khôn ngoan của cõi lòng - the wisdom of the heart - nhờ đó chúng ta có thể nhận thức được những dấu hiệu của nó trong đời sống của chúng ta, và trở thành những con người được thông phần vào những mầu nhiệm, kín mật với kẻ kiêu hãnh nhưng tỏ hiện cho những ai mọn hèn.

    (Sau Kinh Truyền Tin, ĐTC nói tiếp:)

    Anh chị em thân mến,

    Tuần này, Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đã phê chuẩn một Quyết Nghị đề ra một số biện pháp giải quyết những hậu quả tàn phá của vi khuẩn Covid-19, nhất là ở những vùng đang xẩy ra các cuộc xung đột. Việc yêu cầu thực hiện một cuộc đình chiến toàn cầu tức khắc, nhờ đó có được an bình và an toàn cần thiết để cung cấp những trợ giúp nhân đạo thiết yếu là những gì đáng khen ngợi. Tôi hy vọng rằng quyết nghị này sẽ được hiệu nghiệm áp dụng ngay vì thiện ích của nhiều con người đang đau khổ. Chớ gì Nghị Quyết này của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc trở thành một bước dũng cảm đầu tiên cho một tương lai hòa bình.

     

    Biệt chú đặc biệt của người dịch:

    Đúng thế, hôm Thứ Tư, mùng 1/7/2020, thời điểm trong tuần bao giờ cũng có buổi triều kiến chung, kể từ ĐTC Gioan Phaolô I, được các vị giáo hoàng lợi dụng để cống hiến các bài giáo lý cho chiên của mình, với ĐTC Phanxicô thì đang loạt bài giáo lý về cầu nguyện của ngài, nhưng trong suốt tháng 7 hằng năm, ngài nghỉ hè tại chỗ, không đi đâu ra khỏi Vatican, như nhị vị giáo hoàng tiền nhiệm của ngài, thì chính hôm ấy, Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đã có được một Nghị Quyết Ngừng Chiến. Trong nghị quyết ngưng chiến này, hội đồng bảo an bày tỏ sự ủng hộ lời kêu gọi ngưng chiến từ hôm 23/3/2020 của vị tổng thư ký LHQ, một lời kêu gọi cũng đã được những vị lãnh đạo trên thế giới tiếp lời kêu gọi, trong đó có cả ĐTC Phanxicô, nên ngay vào Chúa Nhật 29/3/2020, sau Kinh Truyền Tin, ngài cũng đã thiết tha mời gọi mọi người rằng:

    "Trong mấy ngày qua, vị Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc đã phát động lời kêu gọi 'ngừng chiến toàn cầu và tức thì ở khắp nơi trên thế giới', khi nhắc tới tình trạng khẩn cấp đối với CIVID-19 hiện nay, một thứ dịch bệnh vượt qua mọi biên giới - một lời kêu gọi hoàn toàn ngưng chiến.

    "Tôi xin hợp với tất cả những ai đã lắng nghe lời kêu gọi này, và tôi mời gọi tất cả mọi người hãy tiếp tục thực hiện, bằng cách ngăn chặn tất cả mọi hình thức liên quan đến hận thù hiếu chiến, nuôi dưỡng việc kiến tạo nên các hành lang cho việc cứu trợ nhân đạo, việc sẵn sàng ngoại giao thương thuyết, và chú tâm đến những ai đang ở trong tình trạng dễ bị tổn thương nhất. Chớ gì việc dấn thân chung chống lại dịch bệnh này có thể làm cho tất cả mọi người nhận thức được việc chúng ta cần phải củng cố các mối liên hệ huynh đệ với những phần tử trong cùng một gia đình duy nhất; đặc biệt là chớ gì nó làm bừng lên nơi các vị lãnh đạo quốc gia, cùng với những thành phần khác, biết tham gia vào một cuộc dấn thân mới, để vượt thắng những thứ kình địch nhau. Các thứ xung khắc không thể được giải quyết bằng chiến tranh! Cần phải khống chế những gì là nghịch nhau và chống nhau bằng việc đối thoại và bằng một tìm kiếm có tính cách xây dựng hòa bình".

     

    A Yemeni boy standing in the wreckage of a motor oil warehouse targeted by airstrikes in Sana'a, Yemen

    A Yemeni boy standing in the wreckage of a motor oil warehouse targeted by airstrikes in Sana'a, Yemen  (ANSA)

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHooOjY2Bdpz2505QEyvhpwy5nVeRmcjdnaJyv-o09EguA%40mail.gmail.com.
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ-ĐTC-HUẤN TỪ CN13TN-A

  •  
    Tinh Cao
    Sun, Jun 28 at 10:25 AM
     
     

     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XIII Thường Niên Năm A

     

    Pope Francis leads the Angelus on Sunday

    Bài Phúc Âm của Chúa Nhật này (Xem Mathêu 10:37-42) mãnh liệt vang vọng lời mời gọi

    sống trọn vẹn và không ngần ngại mối hiệp nhất của chúng ta với Chúa.

    Chúa Giêsu muốn thành phần môn đệ của Người phải nghiêm cẩn nhận lấy các đòi hỏi của Phúc Âm,

    cả khi cần phải hy sinh và nỗ lực.

    Pope Francis waves from his window overlooking St. Peter’s Square during an Angelus address. Credit: Vatican Media.

    Hãy đặt tình yêu giành cho Người trên tình cảm gia đình...

    những trường hợp tình cảm gia đình pha mình vào những chọn lựa nghịch lại với Phúc Âm...

    cứ tìm kiếm lợi lộc của gia đình trước hết bao giờ cũng dẫn tới chỗ sai lầm.

    Khi có ai cống hiến cho chúng ta một việc giúp đỡ nào đó,

    chúng ta không được nghĩ rằng chúng ta đáng được hưởng tất cả mọi sự.

    Không. Có nhiều việc phục vụ giúp đỡ được tự nguyện thực hiện.

     

    Xin thân ái chào anh chị em!

    Bài Phúc Âm của Chúa Nhật này (Xem Mathêu 10:37-42) mãnh liệt vang vọng lời mời gọi sống trọn vẹn và không ngần ngại mối hiệp nhất của chúng ta với Chúa. Chúa Giêsu muốn thành phần môn đệ của Người phải nghiêm cẩn nhận lấy các đòi hỏi của Phúc Âm, cả khi cần phải hy sinh và nỗ lực.

    Đòi hỏi gay go đầu tiên Người ngỏ cùng những ai muốn theo Người đó là hãy đặt tình yêu giành cho Người trên tình cảm gia đình. Người phán: "Ai yêu cha mẹ [...] hay con cái hơn Thày thì không xứng với Thày" (câu 37). Chắc chắn Chúa Giêsu không có ý hạ giá tình yêu thương đối với cha mẹ và con cái, nhưng Người biết rằng những liên hệ gia đình, nếu coi nó là trên hết thì có thể bị lệch lạc khỏi sự thiện chân thật. Chúng ta thấy được điều này xẩy ra nơi một số hình thức băng hoại ở những chính quyền, coi tình yêu thương gia đình hơn tình yêu quê hương xứ sở, nên đã đưa gia đình của mình vào tham chính. Với Chúa Giêsu cũng vậy, khi tình yêu thương giành cho gia đình hơn Người thì chẳng còn tốt đẹp nữa. Về vấn đề này chúng ta có thể trưng ra nhiều thí dụ, không kể đến những trường hợp tình cảm gia đình pha mình vào những chọn lựa nghịch lại với Phúc Âm. Trái lại, một khi tình yêu đối với cha mẹ và con cái được tình yêu Chúa tác động và thanh tẩy thì nó hoàn toàn sinh hoa kết trái cho thiện ích của chính gia đình cũng như ngoài gia đình. Chúa Giêsu nói câu này theo ý nghĩa như vậy. Chúng ta còn nhớ Chúa Giêsu khiển trách các vị tiến sĩ luật, thành phần làm cho cha mẹ thiếu hụt những gì cần thiết, lấy lý rằng họ đã cống hiến những cần thiết của các vị trên bàn thờ rồi, dâng nó cho Giáo Hội rồi. Người đã khiển trách họ! Tình yêu Chúa Giêsu thật sự đòi phải thể hiện tình yêu đích thực với cha mẹ và con cái, nhưng cứ tìm kiếm lợi lộc của gia đình trước hết bao giờ cũng dẫn tới chỗ sai lầm.

    Sau đó Chúa Giêsu nói với các môn đệ của Người rằng: "Ai không vác thập giá của mình mà theo Thày thì không xứng với Thày" (câu 28). Điều này có nghĩa là hãy theo Người trên cùng một con đường chính Người đi qua, mà không tìm kiếm những ngõ tắt. Không thể nào có được tình yêu chân thật mà lại không có đau khổ, tức là bản thân không phải trả giá. Có những người cha người mẹ đã hy sinh nhiều điều cho con cái của mình, và chấp nhận những hy sinh thánh giá thực sự chỉ vì yêu thương chúng. Khi được mang vác với Chúa Giêsu thì thánh giá ấy không còn là những gì sợ hãi nữa, vì Người luôn ở bên chúng ta để nâng đỡ chúng ta trong những giờ phút thử thách khốn khó nhất, để ban cho chúng ta sức mạnh và lòng can đảm. Cũng không cần phải năng nổ trong việc bảo trì sự sống của mình, bằng hành vi cử chỉ sợ hãi hay vị kỷ. Chúa Giêsu đã trách móc rằng:

    "Ai tìm kiếm sự sống của mình thì sẽ đánh mất nó, và ai đánh mất sự sống của mình vì Thày sẽ lại được nó" - tức là, vì yêu thương, vì yêu Chúa Giêsu, vì yêu tha nhân của mình mà phục vụ người khác (câu 39). Đó là một sự ngược đời của Phúc Âm. Thế nhưng, ngay cả điều này đi nữa, tạ ơn Chúa là chúng ta cũng có nhiều, nhiều thí dụ! Chúng ta thấy nó ở những ngày này, đó là có biết bao nhiêu là người, biết bao nhiêu là người đang chấp nhận thánh giá để giúp đáp người khác, họ hy sinh bản thân mình để giúp những ai đang cần thiết trong mùa dịch bệnh này... Thế nhưng, với Chúa Giêsu, nó vẫn có thể thực hiện. Sự sống và niềm vui viên trọn được tỏ ra nơi việc hiến mình cho Phúc Âm và cho kẻ khác, bằng việc cởi mở, đón nhận và thiện hảo.

    Khi làm như vậy là chúng ta cảm thấy được lòng quảng đại và tri ân của Thiên Chúa. Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta về điều này là: "Ai tiếp nhận các con là tiếp nhận Thày [...] Ai chỉ cống hiến một ly nước lã cho một trong những kẻ hèn mọn này [...] chắc chắn sẽ không mất phần thưởng của mình đâu" (các câu 4--42). Lòng tri ân quảng đại của Thiên Chúa tính đến cả những cử chỉ yêu thương và phục vụ nhỏ bé nhất được cống hiến cho những người anh chị em của chúng ta. Trong những ngày này đây cũng thế, Tôi đã nghe có một vị linh mục đã bị cảm kích, vì trong giáo xứ của ngài có một em nhỏ đến với ngài mà nói rằng: "Thưa cha, đây là số tiền dành dụm của con; không nhiều lắm. Chúng là để cho người nghèo, cho những ai đang cần bởi dịch bệnh". Một điều nhỏ mọn, nhưng lại cao cả. Nó là một tấm lòng biết ơn truyền nhiễm, giúp cho hết mọi người chúng ta tỏ lòng tri ân đối với những ai đang chăm sóc nhu cầu của chúng ta. Khi có ai cống hiến cho chúng ta một việc giúp đỡ nào đó, chúng ta không được nghĩ rằng chúng ta đáng được hưởng tất cả mọi sự. Không. Có nhiều việc phục vụ giúp đỡ được tự nguyện thực hiện. Hãy nghĩ đến hoạt động tự nguyện, một trong những điều cao cả nhất về xã hội Ý quốc. Thành phần tình nguyện viên... và có biết bao nhiêu người trong họ đã mất mạng sống mình trong mùa đại dịch này. Họ thực hiện việc tình nguyện này vì yêu thương, chỉ để phục vụ. Lòng tri ân, việc trân trọng cảm kích, trước hết, là những thái độ tốt lành, thế nhưng nó còn là một đặc tính của Kitô hữu nữa. Nó là một dấu hiệu đơn sơ những chính thực về vương quốc của Thiên Chúa là vương quốc của tình yêu vô tư và tri ân.

    Xin Mẹ Maria Rất Thánh, Vị đã kính mến Chúa Giêsu hơn chính sự sống mình, và đã theo Người cho đến thập tự giá, giúp chúng ta luôn biết đặt mình trước Thiên Chúa bằng tấm lòng sẵn sàng, để cho Lời của Ngài phán quyết về những hành vi cử chỉ cùng với các chọn lựa của chúng ta.

    (Sau Kinh Truyền Tin, ĐTC nói tiếp:)

    Anh chị em thân mến,

    Thứ Ba tới đây, ngày 30/6, sẽ có một Hội Nghị Lần Thứ Tư của Liên Hiệp Âu Châu và Liên Hiệp Quốc về vấn đề "nâng đỡ tương lai của Syria và miền đất này". Chúng ta hãy cầu nguyện cho cuộc họp quan trọng này, để nhờ đó tình trạng thê thảm của nhân dân Syria và các dân tộc lân bang, nhất là Lebanon, được cải tiến, trong bối cảnh các cuộc khủng hoảng trầm trọng về chính trị xã hội đã càng trở nên khốn khổ hơn bởi dịch bệnh này. Hãy nghĩ đến sự kiện là có những trẻ nhỏ đang đói khổ, chẳng có gì để ăn. Xin các vị lãnh đạo làm sao để có thể thực hiện hòa bình.

    Displaced Syrians join a convoy in Aleppo province

    (hình ảnh trẻ em Syria đói khổ chạy tỵ nạn)

    Tôi cũng mời gọi hết mọi người hãy cầu nguyện cho dân chúng ở Yemen, nhất là trẻ em, đang khổ sở bởi tình trạng khủng hoảng về nhân đạo, cũng như cho những người bị ảnh hưởng bởi các trận lụt trầm trọng ở phía Tây nước Ukraine: xin cho họ cảm nghiệm thấy ơn an ủi của Chúa và việc trợ giúp của anh em mình...

    Yemenis at a graveyard in Sana'a

    (hình ảnh chết chóc ở Yeman nơi nghĩa trang ở Sana)

    Tôi sẽ gặp lại anh chị em ngày mai lễ Thánh Phêrô và Phaolô nhé.

     

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2020/documents/papa-francesco_angelus_20200628.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    Pope Francis

    Trong những tuần vừa qua, Đức Thánh Cha Phanxicô cũng đã tặng cho một số quốc gia, nhất là những nước có hệ thống y tế thiếu thốn, một số máy trợ thở, như cử chỉ gần gũi và nâng đỡ của ngài giúp họ chống chọi với đại dịch covid-19.

    Hôm Thứ Sáu 26/6/2020 vừa rồi, văn phòng bác ái của ngài đã thông báo rằng những máy trợ thở này đã được gửi đến các tòa khâm sứ của Tòa Thánh, hầu hết ở Mỹ Châu Latinh  là nơi đang bị đại dịch covid-19 tấn công khủng bố nhất thế giới hiện nay, với số lượng 35 chiếc được phân chia như sau:

    4 cho Haiti, 2 cho Cộng Hòa Dominican, 2 cho Bolivia, 4 cho Ba Tây, 3 cho Columbia, 2 cho Ecuador và 3 cho Honduras, 3 cho Mễ Tây Cơ, 4 cho Venezuela, 2 cho Cameroon, 2 cho Bangladesh, 2 cho Ukraine và 2 cho Zimbebwe.

     

     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHohFn37E6HbPFjXG0JbaPbwZzJmeK0q3ViPqii8HN2jhQ%40mail.gmail.com.
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC-HUẤN TỪ TRUYỀN TIN CN12TN-A

  •  
    TĨNH CAO
     
    Sun, Jun 21 at 10:35 AM
     
     

     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XII Thường Niên Năm A

     

     

    Pope Francis during the Angelus

     

    Lời mời gọi được Chúa Giêsu ngỏ cùng các môn đệ của Người đang vang vọng:

    đừng sợ, hãy hùng mạnh và tin tưởng khi đối diện với các thử thách trong đời sống,

    như Người đã báo trước cho các vị về những nghịch cảnh đang đợi chờ các vị...

    Chúa Giêsu cứ nhấn mạnh với các vị rằng "đừng sợ", "đừng sợ",

    và Chúa Giêsu diễn tả 3 trường hợp khả giác các vị sẽ phải đương đầu.

     

    Pope Francis gives his Angelus address June 8, 2020. Credit: Vatican Media/CNA.

     

    3 khuynh hướng:

    khuynh hướng bọc đường Phúc Âm, giảm thiểu Phúc Âm;

    khuynh hướng bách hại Phúc Âm; và

    khuynh hướng cảm giác Thiên Chúa đã bỏ rơi chúng ta.

     

     

    Ân sủng của Thiên Chúa bao giờ cũng mãnh liệt hơn sự dữ

     

      

    Trong bài Phúc Âm Chúa Nhật hôm nay (xem Mathêu 10:26-33), lời mời gọi được Chúa Giêsu ngỏ cùng các môn đệ của Người đang vang vọng: đừng sợ, hãy hùng mạnh và tin tưởng khi đối diện với các thử thách trong đời sống, như Người đã báo trước cho các vị về những nghịch cảnh đang đợi chờ các vị. Đoạn Phúc Âm hôm nay là một phần trong bài huấn dụ truyền giáo được Vị Sư Phụ dọn mình cho các Tông Đồ lần đầu tiên nghiệm cảm thấy việc loan báo Nước Thiên Chúa. Chúa Giêsu cứ nhấn mạnh với các vị rằng "đừng sợ", "đừng sợ", và Chúa Giêsu diễn tả 3 trường hợp khả giác các vị sẽ phải đương đầu.

    Trước hết và trên hết, trường hợp đầu tiên đó là lòng hận thù của những ai muốn dập tắt Lời Chúa bằng bọc Lời Chúa bằng một lớp đường, bằng việc giảm thiểu Lời Chúa, hay bằng việc bịt miệng những ai muốn loan báo Lời Chúa. Ở trường hợp này, Chúa Giêsu phấn khích các vị Tông Đồ hãy loan truyền sứ điệp cứu độ Người đã ký thác cho các vị. Bấy giờ, Người đã truyền đạt Lời Chúa một cách cẩn trọng, có vẻ như che đậy vụng trộm làm sao ấy, trong một nhóm nhỏ các môn đệ thôi. Thế nhưng các vị cần phải nói về Phúc Âm của Người "giữa ban ngày", tức là một cách cởi mở; và phải loan báo Phúc Âm này "trên mái nhà", tức là công khai như Chúa Giêsu nói.

    Trường hợp khó khăn thứ hai đó là các vị thừa sai của Chúa Kitô sẽ gặp phải mối đe dọa về thể lý, tức là cuộc bách hại trực tiếp nhắm vào bản thân của họ, cho đến độ bị sát hại. Lời tiên báo này của Chúa Giêsu được nên trọn ở hết mọi thời đại: đó là một thực tại đớn đau, nhưng nó lại chứng thực lòng trung thành của những nhân chứng. Ngày nay biết bao nhiêu là Kitô hữu đang bị bách hại trên khắp thế giới! Họ chịu khổ vì Phúc Âm với lòng yêu mến, họ là các vị tử đạo trong thời đại của chúng ta. Chúng ta có thể chắc chắn nói rằng các vị còn nhiều hơn ở các thời trước đây nữa: quá nhiều tử đạo, chỉ vì là Kitô hữu. Chúa Giêsu khuyên dạy các môn đệ này của ngày hôm qua và hôm nay là thành phần đang chịu bách hại, đó là: "đừng sợ những ai sát hại thân xác mà không giết chết được linh hồn" (câu 28). Không được sợ những kẻ tìm cách dập tắt quyền lực truyền bá phúc âm hóa một cách ngạo mạn và bạo lực. Thật vậy, họ không thể làm gì chạm đến linh hồn được, tức là chạm đến mối hiệp nhất của các người môn đệ này với Thiên Chúa: không ai có thể làm mất đi mối hiệp nhất này của thành phần môn đệ, vì đó là tặng ân Chúa ban. Chỉ có nỗi sợ duy nhất người môn đệ cần có đó là bị mất đi ân huệ thần linh này, lòng gắn bó và thân tình với Thiên Chúa ấy, là không sống theo Phúc Âm nữa, vì thế phải chịu cái chết về luân lý gây ra bởi tội lỗi.

    Loại thử thách thứ ba Chúa Giêsu cho biết các Tông Đồ sẽ phải đối diện đó là cảm giác nơi một số môn đệ như bị chính Thiên Chúa bỏ rơi, xa cách và câm nínCả ở đây nữa, Chúa Giêsu cũng khuyên họ đừng sợ, vì cho dù có trải qua những cảm giác ấy cùng với những cạm bẫy khác, đời sống của người môn đệ vẫn vững chắc ở trong bàn tay của Thiên Chúa, Đấng yêu thương chúng ta và chăm sóc chúng ta. Chúng giống như 3 khuynh hướng: khuynh hướng bọc đường Phúc Âm, giảm thiểu Phúc Âm; khuynh hướng bách hại Phúc Âm; và khuynh hướng cảm giác Thiên Chúa đã bỏ rơi chúng ta. Ngay cả chính Chúa Giêsu cũng đã trải qua thử thách này trong vườn cây dầu và trên thập tự giá: "Lạy Cha, sao Cha lại bỏ rơi Con?", Chúa Giêsu than lên. Có những lúc người ta cảm thấy tình trạng khô cằn thiêng liêng này. Chúng ta không được sợ hãi nó. Chúa Cha chăm sóc chúng ta, vì chúng ta có giá trị lớn lao trước nhan Ngài. Quan trọng biết bao tính cương quyết, lòng can trường nơi chứng từ của chúng ta, chứng từ đức tin của chúng ta, ở chỗ "nhìn nhận Chúa Giêsu trước kẻ khác", và tiếp tục hành thiện.

    Chớ gì Mẹ Maria Rất Thánh, mẫu gương của lòng tin tưởng và phó thác vào Thiên Chúa trong giờ phút nghịch cảnh và hiểm nguy, giúp chúng ta đừng bao giờ đầu hàng thất vọng, trái lại, luôn biết tín thác bản thân mình cho Ngài và ân sủng của Ngài, vì ân sủng của Thiên Chúa bao giờ cũng mãnh liệt hơn sự dữ.

    (Sau Kinh Truyền Tin:)

    Anh chị em thân mến,

    Hôm qua, Liên Hiệp Quốc cử hành Ngày Thế Giới Tỵ Nạn. Cuộc khủng hoảng vi khuẩn corona đã làm nổi bật lên việc cần phải bảo đảm vấn đề bảo vệ thiết yếu cho những người tỵ nạn nữa, để bảo đảm được phẩm giá và an toàn của họ. Tôi mời gọi anh chị em hãy hợp với tôi cầu nguyện cho một cuộc dấn thân mới và có hiệu năng về phần của tất cả chúng ta, đối với việc bảo vệ một cách hiệu quả hết mọi con người, nhất là những ai bị buộc phải thoát nạn gây ra bởi những tình huống nguy hiểm trầm trọng cho họ cùng gia đình của họ.

    Một khía cạnh khác nạn dịch bệnh này khiến chúng ta phải suy nghĩ đó là mối liên hệ giữa con người và môi sinh. Tình trạng đóng cửa đã làm giảm bớt việc phóng uế và đã cho thấy lại vẻ đẹp ở rất nhiều nơi không còn di chuyển và ồn ào. Giờ đây, với các hoạt động trở lại, tất cả chúng ta cần phải có trách nhiệm hơn nữa đối với việc chăm sóc ngôi nhà chung này. Tôi xin cám ơn nhiều khởi động "dân gian" đang xuất hiện liên quan đến vấn đề này trên khắp thế giới. Chẳng hạn, ở Roma đây, hôm nay có một sáng kiến giành cho sống Tiber. Thế nhưng cũng có các sáng kiến khác nữa ở những nơi khác! Chớ gì chúng nuôi dưỡng một vai trò công dân đang gia tăng nhận thức về sự công ích thiết yếu này.

    https://zenit.org/articles/pope-at-angelus-encourages-faithful-not-to-fear-adversity/

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu

    -------------------------------

     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC -GIÁO LÝ VỀ CẦU NGUYỆN

  •  
    TĨNH CAO
     
    Wed, Jun 24 at 1:24 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Cầu Nguyện:

     

    Bài 8 - Cầu nguyện: Đavít - Con Người Cầu Nguyện

     

     

    Pope Francis gives his general audience address in the library of the Apostolic Palace, June 24, 2020. Credit: Vatican Media

     

    Xin thân ái chào anh chị em,

    Trong hành trình giáo lý về cầu nguyện, hôm nay chúng ta gặp Vua Đavít. Được Chúa ưu ái ngay từ còn trẻ, chàng được tuyển chọn để thực hiện một sứ vụ đặc thù trong việc đóng vai trò chính yếu của lịch sử dân Chúa, cũng như trong đời sống đức tin của chúng ta. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu được gọi là "con Đavít: một số lần; thật vậy, như chàng, Người đã được hạ sinh ở Bêlem. Theo lời hứa, Đấng Thiên Sai sẽ xuất thân từ giòng dõi Đavít: một vị vua hoàn toàn đẹp lòng Chúa, tuyệt đối tuân phục Chúa Cha, bằng hành động tín trung hiện thực dự án cứu độ của Ngài (xem Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo, 2579).

    Câu chuyện về Đavít được khởi đầu nơi những ngọn đồi quanh vùng Bêlem, nơi chàng chăn dắt đàn vật của cha chàng là Jesse. Chàng vẫn còn là một đứa con trai, đứa út trong nhiều người anh. Nhiều đến độ khi tiên tri Samuel theo lệnh Chúa đến tìm kiếm vị tân vương, thì cha của chàng dường như quên mất người con trai trẻ nhất của mình (xem 1Samuel 16:1-13). Chàng đã làm việc ở ngoài trời thoáng: chúng ta có thể nghĩ về chàng như là một người bạn của gió thổi, của những âm vang thiên nhiên, của những tia nắng mặt trời. Chàng chỉ có một bạn đồng hành duy nhất để an ủi tâm hồn chàng, đó là cây hạc cầm (harp); và trong những tháng ngày dài sống hiu quạnh, chàng thích chơi nó và hát khen Thiên Chúa. Chàng cũng có thể sử dụng cả súng cao su nữa (slingshot).

    Bởi thế, trước hết Đavít là một mục đồngmột người chăm sóc đàn vật, bênh vực chúng cho khỏi nguy hiểm xẩy ra, cung cấp cho chúng của ăn. Theo ý Chúa, khi Đavít chăm sóc cho dân của mình, thì chàng thực hiện không khác gì lắm. Đó là lý do tại sao hình ảnh mục đồng thường hiện lên trong Thánh Kinh. Ngay Chúa Giêsu cũng đã nhận mình là "vị mục tử nhân lành", với tác hành khác hẳn với thành phần làm thuê; Người hiến mạng sống mình vì chiên, Người hướng dẫn chiên, Người biết tên từng con một (xem Gioan 10:11-18).

     Đavít đã học được nhiều điều từ việc làm trước đó của mình. Bởi vậy, khi tiên tri Nathan khiển trách chàng về tội lỗi nghiêm trọng của chàng (xem 2Samuel 12:1-15), thì Đavít hiểu ngay rằng chàng đã tác hành như một mục tử tồi tệ, chàng đã cưỡng đoạt người khác là người chỉ có một con chiên được họ thương yêu, chàng không còn là một người tôi tớ khiêm tốn nữa, thế nhưng đã trở thành một con người độc tài chuyên chế, một kẻ trộm đi hôi của và cướp bóc người khác.

    Đặc tính thứ hai nơi ơn gọi của Đavít đó là tâm hồn thi ca của chàng. Từ nhận định nhỏ nhoi này, chúng ta có thể suy diễn ra rằng Đavít không phải là một con người thô bỉ, như thường thấy nơi trường hợp của những con người bị sống đơn độc một thời gian lâu dài xa cách với xã hội. Trái lại, chàng là một con người nhạy cảm, thích âm nhạc và ca hát. Cây hạc cầm của chàng luôn kèm theo bên chàng: đôi khi chàng dâng lên Thiên Chúa một bài thánh ca hân hoan (xem 2Samuel 6:16), những lúc khác chàng lại tỏ ra than van, hay xưng thú tội lỗi của chàng (xem Thánh Vịnh 51:3).

    Thế giới hiện lên trước mắt chàng không phải là một cảnh tượng lặng lẽ, ở chỗ khi các sự vật mở ra trước cái nhìn của chàng thì chàng đã thấy được cả một mầu nhiệm cao cả. Chính ở chỗ này đã thoát ra lời cầu nguyện: từ niềm xác tín rằng đời sống không phải là một điều gì đó làm cho chúng ta lạ lùng, mà là một mầu nhiệm ngỡ ngàng gây cảm hứng thi ca, âm nhạc, tri ân, thậm chí than vãn và nguyện cầu nơi chúng ta. Một con người thiếu chiều kích thi ca, nghĩa là, không có thi ca, thì tâm hồn họ u sầu ủ dột. Bởi thế truyền thống cho rằng Đavít là một đại nghệ sĩ ở đằng sau việc sáng tác các Thánh Vịnh. Nhiều Thánh Vịnh ở ngay đầu đã rõ ràng nói đến vị vua Israel này, cũng như đến một số biến cố quí phái trong đời sống của chàng, không nhiều thì ít.

    Thế nên, Đavít có một giấc mơ, đó là trở thành một vị mục tử tốt lành. Đôi khi chàng đã sống trọn công việc này, có những lúc khác thì kém hơn; tuy nhiên, cái quan trọng trong bối cảnh lịch sử cứu độ ở chỗ chàng là một dấu báo về một Đức Vua khác, Đấng chàng chỉ loan báo và là tiền thân.

    Pope Francis at the weekly General Audience

    Nhìn vào Đavít, nghĩ về Đavít. Thánh thiện và tội lỗi, bị bách hại và bách hại, nạn nhân và sát nhân, những gì là phản khắc. Đavít là như thế, là tất cả những thứ ấy hợp lại. Cả chúng ta cũng đã ghi nhận các biến cố thường nghịch nhau; trong thảm kịch của cuộc đời, tất cả mọi người thường lỗi phạm vì tính chất bất nhất. Có một cái cốt tủy vàng son duy nhất dọc suốt cuộc đời của Đavítcống hiến mối liên hết cho tất cả mọi sự đã xẩy ra, đó là việc cầu nguyện của chàng. Đó là tiếng kêu không bao giờ bị tắt lịm. Đavít một vị thánh cầu nguyện: Đavít một tội nhân cầu nguyện; Đavít một kẻ bị bách hại cầu nguyện; Đavít một tên bách hại cầu nguyện. Thậm chí ngay cả Đavít sát nhân cầu nguyện nữa. Đó là cái cốt tủy vàng son trải qua suốt cuộc đời của chàng. Một con người cầu nguyện. Đó là tiếng nói không bao giờ nín thinh. Cho dù nó âm vang niềm hân hoan hay nỗi than van, bao giờ cũng một lời nguyện cầu, chỉ có giai điệu là đổi thay thôi. Sống như thế, Đavít dạy cho chúng ta rằng hãy để cho hết mọi sự tham phần vào việc đối thoại với Thiên Chúa: niềm vui cũng như lỗi tội, yêu thương cũng như sầu khổ, thân tình cũng như yếu bệnh. Hết mọi sự đều có thể trở thành ngôn ngữ thân thưa cùng "Ngài", Đấng luôn lắng nghe chúng ta.

    Đavít, người đã nếm mùi quạnh hiu, thật ra chưa bao giờ cảm thấy lẻ loi cô độc! Trái lại, nó là quyền lực nguyện cầu ở nơi tất cả những ai giành chỗ cho nó trong cuộc sống của mình. Cầu nguyện làm cho anh chị em trở thành cao quí, và Đavít cao quí vì chàng nguyện cầuThế nhưng chàng là một kẻ sát nhân cầu nguyện; chàng thống hối và chàng lấy lại tính chất cao quí nhờ cầu nguyệnCầu nguyện làm cho chúng ta trở nên cao quí. Nó có thể bảo đảm mối liên hệ của nó với Thiên Chúa, Đấng thực sự là Đồng Bạn trong hành trình của hết mọi con người nam nữ, giữa bao nghịch cảnh của cuộc đời, tốt hay xấu: thế nhưng lúc nào cũng nguyện cầu. Lạy Chúa, con xin cám ơn Chúa. Lạy Chúa, con cảm thấy lo sợ. Xin giúp con lạy Chúa. Xin tha thứ cho con lạy Chúa. Lòng tin tưởng của Đavit mạnh mẽ tới độ khi chàng bị bách hại và phải thoát thân, chàng đã không để ai bênh vực chàng: "Nếu Thiên Chúa của tôi hạ tôi xuống như thế thì Ngài biết việc Ngài đang làm", vì tính chất cao quí của việc cầu nguyện đưa chúng ta vào bàn tay Thiên Chúa. Những bàn tay vì yêu đã bị thương tích: bàn tay vững chắc duy nhất chúng ta có được.

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200624_udienza-generale.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHpgDkXS1uZxtP8uiObUmXBZfHgzk384rpBVFK2N-h_Ycg%40mail.gmail.com.
     
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC - NGƯỜI NGHÈO

  •  
    Tinh Cao
     
     
    Tue, Jun 16 at 8:49 AM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Sứ Điệp cho Ngày Thế Giới Người Nghèo

     

    Chúa Nhật 33 Thường Niên ngày 15/11/2020

    Năm Thứ 4

     

      "Con hãy giơ tay ra giúp đáp người nghèo khổ"

    (Huấn Ca 7:32)  

     

    Pope Francis has lunch with the poor in the Paul VI Hall

     

    Đề tài năm nay - "Con hãy giơ tay ra giúp đáp người nghèo khổ" -

    bởi thế, là một lời hiệu triệu kêu gọi trách nhiệm và việc dấn thân

    của những con người nam nữ thuộc về gia đình nhân loại duy nhất của chúng ta.

    Đề tài này phấn khích chúng ta hãy đỡ lấy gánh nặng của những con người yếu kém nhất

     

     

    Chúng ta không thể hạnh phúc vui sướng

    cho đến khi những bàn tày giao rắc chết chóc này

    được biến thành những khí cụ của công lý và hòa bình cho toàn thế giới. 


     

    "Con hãy giơ tay ra giúp đáp người nghèo khổ" (Huấn Ca 7:32). Sự khôn ngoan của tuổi già đã nêu lên những lời này như là một thứ qui luật thánh cần phải theo đuổi trong cuộc đời. Ngày nay, những lời này vẫn còn hợp thời. Chúng gắn ánh nhìn của chúng ta vào những gì là thiết yếu, và thắng vượt những ngãng trở của tính chất dửng dưng lãnh đạm. Nghèo khổ bao giờ cũng xuất hiện dưới những dạng thức khác nhau, và cần chú trọng đến từng trường hợp đặc biệt. Trong tất cả mọi trường hợp này, chúng ta đều có cơ hội gặp gỡ Chúa Giêsu, Đấng tỏ mình ra như đang hiện diện nơi những người anh chị em hèn mọn nhất (xem Matheu 25:40).

    1- Chúng ta hãy mở Sách Huấn Ca Cựu Ước, trong đó chúng ta thấy được những lời lẽ của một vị khôn ngoan sống khoảng 200 năm trước Chúa Kitô. Vị này đã tìm kiếm sự khôn ngoan giúp cho con người nam nữ trở lên tốt hơn, và có thể sáng suốt nhìn vào các vụ việc của cuộc đời. Ông đã thực hiện điều này ở vào lúc dân Do Thái đang bị thử thách nặng, một thời điểm khổ đau, sầu thương và nghèo khổ, vì bị các quyền lực ngoại bang thống trị. Là một con người đầy tin tưởng, bắt nguồn từ các truyền thống của những bậc tiền bối, ý nghĩ đầu tiên của ông là hướng lên Thiên Chúa để van xin Ngài ban ơn khôn ngoan. Chúa đã không chối từ ra tay giúp đáp của Ngài.

    Từ những trang đầu tiên của cuốn sách này, tác giả của nó trình bày lời khuyên của mình liên quan đến nhiều hoàn cảnh cụ thể trong đời sống, trong đó có nghèo khổ. Ông nhấn mạnh rằng, ngay cả giữa cơn gian nan khốn khó, chúng ta cũng cần phải tiếp tục tin tưởng vào Chúa: "Hãy giữ lòng cho ngay thẳng và cứ kiên trì, đừng bấn loạn khi con gặp khốn khổ. Hãy bám lấy Ngài chứ đừng lìa bỏ, để cuối đời con được cất nhắc lên. Mọi chuyện xảy đến cho con, con hãy chấp nhận, và trải qua bao thăng trầm, con hãy cứ kiên nhẫn. Vì vàng phải được tôi luyện trong lửa, còn những người sáng giá thì phải được thử trong lò ô nhục. Hãy tin vào Người, thì Người sẽ nâng đỡ con. Đường con đi, hãy giữ cho ngay thẳng và trông cậy vào Người. Hỡi ai kính sợ Đức Chúa, hãy trông đợi lòng lân tuất của Người, đừng lìa xa Người kẻo ngã" (2:2-7).

    2- Từ trang này đến trang khác, chúng ta khám phá thấy một tóm lược khuyên dụ về cách thức tác hành theo chiều hướng của mối liên hệ chặt chẽ với Thiên Chúa, Đấng tạo dựng nên tạo vật và yêu thương tạo vật, một cách công chính và quan phòng đối với tất cả con cái của Ngài. Tuy nhiên, việc liên lỉ qui chiếu về Thiên Chúa cũng không làm chúng ta bị phân tâm cho khỏi việc cụ thể quan tâm đến nhân loại. Trái lại, cả hai lại liên kết chặt chẽ với nhau.

    Điều này được chứng tỏ rõ ràng ở câu đề tài cho Sứ Điệp năm nay trích dẫn (cf. 7:29-36). Việc cầu nguyện cùng Thiên Chúa và tình đoàn kết với người nghèo khổ là những gì bất khả phân ly. Để thực thi một tác hành thờ phượng đáng Chúa chấp nhận, chúng ta cần phải nhìn nhận rằng mỗi một người, cho dù là nghèo nàn nhất và đáng khinh nhất, đều được dựng nên theo hình ảnh của Thiên Chúa. Từ nhận thức này xuất phát ơn phúc Chúa ban, nhờ lòng quảng đại chúng ta tỏ ra với người nghèo. Thời gian giành cho việc cầu nguyện không bao giờ được trở thành cái cớ để xao lãng tha nhân đang thiếu thốn cần sự giúp đỡ của chúng ta. Thật vậy, chính những gì trái ngược mới đúng, đó là ân phúc của Chúa xuống trên chúng ta, và việc cầu nguyện đạt tới đích điểm của nó khi nó được kèm theo bằng việc phục vụ người nghèo.

    3- Giáo huấn cổ xưa này cũng hợp thời biết bao đối với cả chúng ta nữa! Thật vậy, lời Chúa vượt không gian và thời gian, tôn giáo và văn hóa. Lòng quảng đại trong việc nâng đỡ kẻ yếu đuối, an ủi người sầu khổ, giảm nhẹ khổ đau và phục hồi phẩm giá cho những ai bị tước đoạt, là điều kiện để có được một đời sống nhân loại trọn vẹn. Quyết định chăm sóc người nghèo, chăm sóc nhiều nhu cầu khác nhau của họ, không thể bị điều kiện hóa bới giờ giấc thuận tiện, hay bởi các lợi lộc riêng tư, hoặc bởi những dự án mục vụ và xã hội chẳng liên hệ gì đến ai. Quyền năng của ân sủng Chúa không thể bị kìm kẹp bởi thứ khuynh hướng vị kỷ luôn coi mình là trên hết.

    Việc gắn ánh mắt vào người nghèo là điều khó khăn, thế nhưng lại càng cần hơn bao giờ hết, nếu chúng ta hướng đời sống cá nhân của chúng ta và đời sống xã hội theo chiều hướng thích đáng. Vấn đề ở đây không phải là những lời lẽ hay ho, mà là một cuộc dấn thân cụ thể, được đức ái thần linh tác động. Mỗi năm, vào Ngày Thế Giới Người Nghèo, tôi đều lập lại chân lý căn bản trong đời sống Giáo Hội này, vì người nghèo đang và sẽ luôn mãi ở với chúng ta để giúp chúng ta đón nhận sự hiện diện của Chúa Kitô vào đời sống hằng ngày của chúng ta (xem Gioan 12:8).

    4- Việc gặp gỡ người nghèo và những ai cần thiết là những gì liên tục thách thức chúng ta và buộc chúng ta phải suy nghĩ. Làm sao chúng ta có thể giúp loại trừ, hay ít là làm giảm thiểu tình trạng sống bên lề xã hội và khổ đau? Làm sao chúng ta có thể giúp họ đáp ứng nhu cầu tinh thần của họ? Cộng đồng Kitô hữu được kêu gọi tham gia vào thứ chia sẻ này, cũng như nhìn nhận rằng nó không thể bị đẩy cho người khác. Để giúp đáp người nghèo, chính chúng ta cần sống cảm nghiệm cái nghèo theo phúc âmChúng ta không thể cảm thấy "an tâm" khi còn bất cứ phần tử nào của gia đình nhân loại bị bỏ lại sau lưng và trong bóng tối. Tiếng kêu thầm lặng của rất nhiều con người nam nữ và trẻ em cần phải được dân Chúa tiên phong đáp ứng, lúc nào cũng thế và ở hết mọi nơi, trong nỗ lực lên tiếng thay cho họ, bảo vệ và nâng đỡ họ chống lại với những gì là giả hình cùng với rất nhiều hứa hẹn chẳng thành tựu gì hết, và mời gọi họ tham phần vào đời sống của cộng động.

    Giáo Hội chắc chắn không thể nào đề ra được những giải quyết toàn diện, nhưng nhờ ơn Chúa Kitô, Giáo Hội có thể cống hiến chứng từ của mình và các cử chỉ bác ái của mình. Giáo Hội đồng thời cũng cảm thấy thúc đẩy phải lên tiếng thay cho những ai thiếu thốn những nhu cầu căn bản sống. Đối với dân Kitô giáo, việc nhắc nhở mọi người về giá trị cao cả của công ích là một quyết tâm quan trọng, được thể hiện nơi các nỗ lực bảo đảm rằng nhân phẩm của bất cứ một ai sẽ bị phạm đến, khi các nhu cầu căn bản của nó bị lãng quên.

    5- Khả năng chìa bàn tay của chúng ta ra cho thấy rằng chúng ta có được một khả năng bẩm sinh để tác hành, bằng những cách thức mang lại ý nghĩa cho cuộc sống. Có bao nhiêu bàn tay chìa ra chúng ta thấy được hằng ngày! Thảm thương thay, càng ngày càng xẩy ra hiện tượng là tốc độ của đời sống cuồng nhiệt đang cuốn hút chúng ta vào một cơn lốc lãnh đạm, đến độ chúng ta không còn biết nhận ra sự thiện được thực hiện âm thầm từng ngày, và với một tấm lòng rất quảng đại ở quanh chúng ta. Chỉ khi nào có một cái gì đó xẩy ra, làm đảo lộn cuộc sống của chúng ta, thì bấy giờ mắt của chúng ta mới có thể thấy được sự thiện hảo nơi các vị thánh "hàng xóm", nơi "những ai sống giữa chúng ta phản ảnh sự hiện diện của Thiên Chúa" (Gaudete et Exsultate, 7), mà chẳng hề phô trương gì hết. Những tin xấu tràn ngập các trang báo, các mạng điện toán toàn cầu, và các màn ảnh truyền hình, đến nỗi sự dữ dường như đang chủ trị. Thế nhưng, lại không phải thế. Thật vậy, ác tâm và bạo động, lạm dụng và băng hoại thì tràn lan, nhưng sự sống được đan kết cả với những tác hành trân trọng và quảng đại chẳng những bù lại cho sự dữ, mà còn tác động chúng ta dấn thân hơn nữa, và làm cho cõi lòng của chúng ta tràn đầy niềm hy vọng.

    6- Bàn tay chìa ra là một dấu hiệu; một dấu hiệu tỏ ra cho thấy ngay sự gắn bó, liên kết và yêu thương. Trong những tháng này, khi mà toàn thế giới trở thành mồi cho một thứ vi khuẩn gây đau thương và chết chóc, thất vọng và hoang mang, biết bao nhiêu là bàn tay chìa ra chúng ta đã nhìn thấy! Những bàn tay của những vị bác sĩ chăm sóc cho từng bệnh nhân, và đã cố gắng để tìm kiếm việc chữa trị xác đáng. Những bàn tay chìa ra của những người y tá đã làm việc quá giờ, những giờ làm cuối, để coi chừng bệnh nhân. Những bàn tay chìa ra của những quản trị viên đã tìm kiếm phương tiện cứu lấy nhiều sinh mạng bao nhiêu có thể. Những bàn tay chìa ra của những dược sĩ đã liều mình đáp ứng các nhu cầu cấp thiết của dân chúng. Những bàn tay chìa ra của các vị linh mục cảm thấy xót xa khi ban phép lành. Những bàn tay chìa ra của những tình nguyện viên đã giúp những ai sống trên hè phố và những ai chẳng còn gì để ăn trong nhà. Những bàn tay chìa ra của những con người nam nữ hoạt động để cung cấp những dịch vụ thiết yếu và an ninh. Chúng ta có thể tiếp tục nói về rất nhiều những bàn tay chìa ra khác, tất cả đều làm nên một kinh cầu dài về các công việc thiện hảoNhững bàn tay này đã bất chấp lây nhiễm và sợ hãi để thực hiện việc hỗ trợ và ủi an.

    7- Dịch bệnh này đã bất thình lình xẩy ra, khiến chúng ta không kịp trở tay, gây ra một cảm giác hoang mang quá sức và bất lực. Tuy nhiên, có những bàn tay đã không ngừng vươn tới người nghèo. Điều này đã làm cho tất cả chúng ta càng nhận thức được sự hiện diện của người nghèo giữa chúng ta, cùng với nhu cầu cần giúp đỡ của họ. Các cơ cấu bác ái, các hoạt động tình thương, không thể nào ứng biến tức thời được. Cần tổ chức và huấn luyện liên tục, ở chỗ hiện thực hóa nhu cầu cần đến bàn tay của chúng ta.

    Kinh nghiệm hiện nay đã thách thức nhiều giả tưởng của chúng ta. Chúng ta cảm thấy nghèo hơn và ít tự mãn hơn, vì chúng ta cảm thấy được những giới hạn của chúng ta và những gì ngăn chặn tự do của chúng ta. Tình trạng mất việc, và cơ hội được gần gũi với những người chúng ta yêu thương của chúng ta, cũng như những người thân quen thường xuyên của chúng ta, bỗng chốc đã làm cho chúng ta mở mắt ra nhìn về những chân trời chúng ta trông mong đã tự nhiên có được. Những phương tiện về tinh thần cũng như thể lý của chúng ta đã có vấn đề, và chúng ta cảm thấy bản thân sợ hãi. Trong thinh vắng của ngôi nhà chúng ta ở, chúng ta đã tái khám phá ra tầm quan trọng của những gì là giản dị, và chú trọng tới những gì là thiết yếu. Chúng ta đã tiến đến chỗ nhận thức được chúng ta cần đến một cảm quan mới về tình huynh đệ, để giúp đáp nhau và trân trọng nhau. Hiện nay là lúc tốt đẹp để lấy lại "niềm xác tín là chúng ta cần đến nhau, là chúng ta có một trách nhiệm chung đối với người khác và với thế giới... Chúng ta đã có đủ những gì là vô luân và nhạo báng đạo lý, là thiện hảo, niềm tin và chân tình... Khi mà các nền tảng của đời sống xã hội bị xoi mòn, thì cái chắc chắn phải xẩy ra đó là những cuộc chiến về những lợi lộc tương phản, những hình thức mới về bạo động và sự tàn bạo, cùng với các trở ngại cho việc phát triển của một nền văn hóa chân chính về việc chăm sóc cho môi sinh" (Laudato si', 229). Tóm lại, chỉ khi nào chúng ta biết sống lại cái cảm quan trách nhiệm đối với tha nhân của chúng ta, cũng như đối với hết mọi người, bằng không, những cuộc khủng hoảng trầm trọng về kinh tế, tài chính và chính trị vẫn cứ tiếp tục xẩy ra.

    8- Đề tài năm nay - "Con hãy giơ tay ra giúp đáp người nghèo khổ" - bởi thế, là một lời hiệu triệu kêu gọi trách nhiệm và việc dấn thân của những con người nam nữ thuộc về gia đình nhân loại duy nhất của chúng ta. Đề tài này phấn khích chúng ta hãy đỡ lấy gánh nặng của những con người yếu kém nhất, theo lời của Thánh Phaolô: "Vì yêu thương mà phục vụ lẫn nhau. Vì toàn thể lề luật được hoàn trọn nơi một điều này, đó là 'Người phải yêu thương tha nhân như chính mình ngươi'... Hãy mang lấy gánh nặng của nhau, nhờ đó mới hoàn tất lề luật của Chúa Kitô" (Galata 5:13-14; 6:2). Vị Tông Đồ này dạy rằng tự do được ban xuống nhờ cái chết và phục sinh của Chúa Giêsu Kitô làm cho chúng ta mỗi người có trách nhiệm phục vụ người khác, nhất là những con người yếu kém nhất. Đây không phải là một sự chọn lựa, mà là một dấu hiệu cho thấy tính chất chân thực của đức tin chúng ta tuyên xưng.

    Đến đây, Sách Huấn Ca lại có thể giúp thêm cho chúng ta. Cuốn Sách này nêu lên những cách thức cụ thể để nâng đỡ những con người dễ bị tổn thương nhất, bằng những hình ảnh gây tác động. Trước hết, Sách Huấn Ca xin chúng ta hãy biết cảm thương những ai đang sầu khổ: "Đừng bỏ qua những ai than khóc" (7:34). Thời gian dịch bệnh này buộc chúng ta phải triệt để cô lập, khiến chúng ta không thể nào nhìn thấy cùng an ủi những bạn người bạn bè và quen thuộc đang thương khóc về sự mất mát những người thân yêu. Vị tác giả sách thánh còn nói: "Đừng rụt rè thăm hỏi ngưòi đau yếu" (7:35). Chúng ta không thể gần gũi với những ai đau khổ, đồng thời chúng ta càng thấy được tính chất mỏng dòn của cuộc sống của chúng ta. Lời Chúa không cho phép chúng ta tự mãn; Lời Chúa liên lỉ thôi thúc chúng ta tác hành yêu thương.

    9- Huấn lệnh "Con hãy giơ tay ra giúp đáp người nghèo khổ" đồng thời còn thách thức cả thái độ của những ai chỉ thích đút tay vào túi, và không biết nhúc nhích trước những hoàn cảnh nghèo khổ mà họ thường can dự vào. Thái độ lãnh đạm và yếm thế là lương thực hằng ngày của họ. Thật là khác biệt với những bàn tay quảng đại chúng ta đã diễn tả! Nếu họ có chìa tay ra là họ chạm đến bàn phím của máy vi tính, để chuyển các số tiền từ nơi này đến nơi khác trên thế giới, làm sao bảo đảm được của cải giầu sang thuộc về một ít kẻ ưu tú, bỏ mặc tình trạng nghèo khổ cùng cực của hằng triệu triệu con người, và cảnh tàn rụi của toàn bộ các dân nước. Có một số bàn tay chìa ra để chống chất thêm tiền bạc, bằng việc buôn bán các thứ vũ khí được những người khác, bao gồm cả thành phần trẻ em, sử dụng để giao rắc chết chóc và nghèo khổ. Có những bàn tay chìa ra để bán các liều lượng chết chóc trong các ngõ hẻm tăm tối, hầu tăng thêm giầu có và sống xa hoa thừa thãi, hay chìa ra đút lót một cách kín đáo để mau chóng chiếm hữu một cách bại hoại. Có những bàn tay chìa ra, phô trương tư cách đáng kính trọng giả tạo của mình, đặt ra các thứ luật lệ mà chính họ chẳng tuân giữ.

    Giữa tất cả những thứ kịch bản này, "thành phần bị loại trừ vẫn đang đợi chờ. Việc duy trì một lối sống loại trừ kẻ khác, hay hăng say theo đuổi lý tưởng vị kỷ đã phát triển một thứ toàn cầu hóa sống dửng dưng lãnh đạm. Hầu hết không biết đến như thế, nên chúng ta tiến đến chỗ không thể cảm thương trước tiếng kêu gào của người nghèo, không thể khóc với nỗi đớn đau của dân chúng, và không cảm thấy cần giúp đáp họ, như thể tất cả những điều này thuộc về trách nhiệm của ai đó, chứ không phải của chúng ta" (Niềm Vui Phúc Âm, 54). Chúng ta không thể hạnh phúc vui sướng cho đến khi những bàn tày giao rắc chết chóc này được biến thành những khí cụ của công lý và hòa bình cho toàn thế giới. 

    10- "Trong hết mọi sự con làm, còn hãy nhớ đến ngày cùng tận của con" (Huấn Ca 7:36). Đó là những lời cuối cùng của đoạn Sách Huấn Ca này. Chúng có thể được hiểu theo hai ý nghĩa. Trước hết, đời sống của chúng ta, không sớm thì muộn, cũng hết. Việc nhớ đến đích điểm chung có thể giúp sống một cuộc đời quan tâm tới những người nghèo hơn chúng ta, hay thiếu cơ hội như chúng ta. Thế nhưng, cũng có đích điểm hay đích nhắm mỗi chúng ta nhắm tới. Điều này có nghĩa là đời sống của chúng ta là một dự phóng và là một tiến trình"Đích điểm" của tất cả hành động của chúng ta có thể chỉ là tình yêu thương. Đó là đích nhắm tối hậu cho cuộc hành trình của chúng ta, và không gì được làm cho chúng ta phân tâm khỏi nó. Tình yêu này là tình yêu của chia sẻ, của dấn thân và của phục vụ, xuất phát từ việc nhận thức được rằng chúng ta đã được yêu trước, và làm bừng lên lòng yêu thương. Chúng ta thấy điều này nơi cách thức con trẻ chào đón nụ cười của mẹ chúng, và chúng cảm thấy được yêu thương bởi đang được sống động. Ngay cả một nụ cười chúng ta có thể chia sẻ với người nghèo cũng là một nguồn yêu thương và một cách thức lan truyền yêu thương. Vậy thì, một bàn tay chìa ra lúc nào cũng có thể được phong phú thêm bằng nụ cười của những ai âm thầm và khiêm tốn giúp đáp, được tác động chỉ bởi niềm vui sống như là một người môn đệ của Chúa Kitô.

    Trong cuộc hành trình hằng ngày gặp gỡ người nghèo, Người Mẹ của Thiên Chúa luôn ở bên chúng ta. Hơn bất cứ ai khác, Mẹ là Mẹ của Người Nghèo. Trinh Nữ Maria biết rõ những khó khăn và những khổ đau của những ai bị đẩy ra rìa xã hội, vì chính Mẹ đã hạ sinh Con Thiên Chúa ở trong một cái hang. Vì mối đe dọa từ Herode, Mẹ đã thoát sang một xứ sở khác cùng với Thánh Giuse phu quân của mình và người con Giêsu của Mẹ. Trải qua một số tháng năm, Thánh Gia đã sống như những kẻ tị nạn. Chớ gì lời cầu nguyện của chúng ta dâng lên Mẹ Maria, Mẹ của Người Nghèo, liên kết họ là con cái yêu dấu của Mẹ với tất cả những ai phục vụ họ vì danh Chúa Kitô. Và xin cho lời cầu nguyện này giúp cho các bàn tay chìa ra trở thành một cử chỉ ôm ấp tình huynh đệ chung và tái nhận thức.

    Tại Roma, Đền Thờ Thánh Gioan Laterono, ngày 13/6/2020

    Lễ Nhớ Thánh Antôn Padua

    Phanxicô

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/messages/poveri/documents/papa-francesco_20200613_messaggio-iv-giornatamondiale-poveri-2020.html

     

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    Phụ chú của người chuyển dịch:

    Câu Thánh Kinh được trích làm nhan đề trong nguyên bản của sứ điệp trên đây là "Stretch forth your hand to the poor” (Sir 6:7). Nhưng khi người dịch tìm câu Thánh Kinh được lấy làm nhan đề ở Sách Sirach cũng gọi là Sách Huấn Ca này, thì câu 7 ở đoạn 6 lại khác: "Tìm kiếm bạn hữu thì hãy thử xem trước đã, chứ đừng vội tin vào họ". 

    Tuy nhiên, người dịch đã cố gắng dò tim và cuối cùng đã thấy câu Thánh Kinh được lấy làm nhan đề cho sứ điệp này ở cùng Sách Huấn Ca, đoạn 7 và câu 32: "Hãy đưa bàn tay của bạn ra cho người nghèo khổ - Stretch forth your hand to the poor". Thế rồi khi dịch đến đoạn hai của tiết 2, người dịch thấy đã trích lại đúng chỗ  (cf. 7:29-36). Như thế, đoạn trích dẫn ngay dưới câu nhan đề đầu tiên phải nói rằng do lỗi đả tự hơn là từ tác giả.

    Bởi thế, người dịch xin mạn phép đổi câu trích dẫn Thánh Kinh cho đúng với nhan đề, đúng như trong bản văn được người dịch tìm thấy đang khi dịch như vừa đề cập đến trên đây.

     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHqp%2BhzWryRH1OibHGZ93D41D5qgp3%3DrH55LBk2gUSybdw%40mail.gmail.c