16. Sống Tình Thức

SỐNG TỈNH THỨC - GM BÙI TUẦN

  •  
    Chi Tran CHUYỂN
     

    ĐỔI MỚI CỦA TÔI LÀ ĐƯỢC TRỞ THÀNH CON NGƯỜI SÁM HỐI

    Thời điểm này, đạo cũng như đời, đâu đâu cũng nói đến đổi mới. 
    Đức Giám mục GB Bùi Tuần
     1.
    Thời điểm này, đạo cũng như đời, đâu đâu cũng nói đến đổi mới.
    Mỗi người hiểu đổi mới theo khao khát của mình.
    2.
    Riêng tôi, đổi mới mà tôi khao khát, là được đổi mới chính mình theo thánh ý Chúa.
    Tôi cầu nguyện. Tôi xin Đức Mẹ cầu nguyện với tôi.
    3.
    Bằng nhiều cách, Chúa đã thương soi sáng cho tôi về sự Chúa muốn tôi đổi mới chính mình. Đó là hãy trở thành con người sám hối, trở về với Chúa.
    4.
    Để dễ hiểu, Chúa cho tôi nhớ lại nhiều gương sáng về sám hối, đặc biệt là:
    + Thánh vương Đavid
    + Thánh Phêrô Tông đồ
    + Thánh Phaolô Tông đồ
    + Thánh Maria Madalena
    + Thánh Âu Tinh.
    5.
    Nhìn rộng thêm, tôi thấy Hội Thánh của tôi trong mọi thời và khắp mọi nơi, đều coi sám hối là dấu ấn đích thực của người tin theo Chúa.
    6.
    Đã hẳn, người ta có thể nói về nhiều dấu chỉ để nhận ra ai là người tin theo Chúa.
    Nhưng khi những dấu chỉ đó bị phai mờ, bị mất phẩm chất, thì dấu chỉ cần có để cứu mình, chính là sám hối.
    7.
    Sám hối, sám hối và sám hối, đó là điều Đức Mẹ luôn nhắc nhở, mỗi lần hiện ra, ở bất cứ đâu.
    8.
    Sám hối, sám hối và sám hối, đó là điều Phụng vụ Thánh lễ kêu gọi ngay đầu Thánh lễ.
    9.
    Sám hối, sám hối và sám hối, đó là việc tôi thực hiện mỗi ngày và từng giờ.
    10.
    Đó là cách tôi được Chúa cho tôi được kết hợp với Chúa Giêsu, như cành cây nho với thân cây nho.
    11.
    Sám hối, mà tôi nói đây, đã đem lại cho tôi sự sống mới đầy bình an, hy vọng và hương vị ngọt ngào của lòng thương xót Chúa.
    12.
    Sám hối, sám hối đang là con đường dẫn tới sự cứu độ cho nhân loại hôm nay.
    13.
    Tới đây, tự nhiên tôi nhớ tới Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Ngài đã để lại nơi tôi ấn tượng sâu sắc về sám hối.
    Ngài đã khiêm tốn nói lên lời này: “Hôm này, tôi, Giáo Hoàng của Hội Thánh Rôma, nhân danh tất cả mọi người Công giáo, tôi xin lỗi vì những sai lầm chúng tôi đã làm cho những người không Công giáo qua dòng lịch sử bị khuấy động của những dân tộc này thời chiến tranh giữa các tôn giáo.” (Tháng 5, 1995; tại Cộng Hòa Tiệp Khắc)
    14.
    “Chúng tôi không ngừng xin lỗi những người da đen Nam Mỹ, về tội những người da trắng Công giáo đã đẩy họ xuống thân phận nô lệ.” (21/10/1992)
    15.
    Hơn nữa, sám hối còn là biết tha thứ. Như Đức Gioan Phaolô II đã tha thứ cho kẻ mưu sát Ngài.
    16.
    Như vậy, sám hối là tha lỗi, là nhận lỗi, và xin tha lỗi, về những lỗi lầm trong dòng lịch sử Hội Thánh, lỗi riêng mình, lỗi chung tập thể. Đó là điều Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã dạy tôi.
    17.
    Sám hối như thế đã và đang trở thành sức thiêng hàng đầu, mà nhân loại cần đến lúc này, để được giải cứu.
    18.
    Sám hối, biết sám hối, đó là điều tôi tha thiết xin mọi người cầu xin Chúa cho tôi, cho mọi người, nhất là cho các môn đệ Chúa tại Việt Nam hôm nay.
     
    -------------------------------------
     
     
     

SỐNG TỈNH THỨC - LM MINH ANH

  • LM MINH ANH

     

    CỰC ĐOAN THÁNH THIỆN

    “Lạy Thầy, chúng con được ở đây thì tốt lắm, chúng con xin làm ba lều, một cho Thầy, một cho Môisen, và một cho Êlia!”.

    Edgar Hoover điều hành FBI, không ai nghi ngờ về khả năng của ông. Hầu như tất cả cấp dưới đều tìm cách gây ấn tượng với người sếp quyền lực của mình. Một thanh niên FBI, trong một nỗ lực cắt giảm chi phí văn phòng, muốn gây ấn tượng với sếp; anh đã giảm kích thước của tất cả giấy tờ. Hoover xem qua, tỏ vẻ không thích kích cỡ và đường viền của tờ giấy; ông viết nguệch ngoạc, “Hãy quan sát đường viền!”. Lưu ý được chuyển qua văn phòng. Sáu tuần tiếp theo, việc nhập cảnh vào Hoa Kỳ từ Mexico hoặc Canada bằng đường bộ là vô cùng khó khăn! FBI đang theo dõi biên giới. Tại sao? Họ nghĩ, họ đã nhận được một lời cảnh báo từ sếp của họ; họ đã ‘cực đoan’ biến một nhận xét vô thưởng vô phạt thành một lời cảnh báo nghiêm túc!

    Kính thưa Anh Chị em,

    Như những nhân viên FBI ‘cực đoan’, Phêrô trong câu chuyện Biến Hình của Tin Mừng hôm nay xem ra cũng ‘cực đoan’. Một chi tiết khá thú vị đáng dừng lại là câu nói có phần ngớ ngẩn của ông, “Lạy Thầy, chúng con được ở đây thì tốt lắm, chúng con xin làm ba lều, một cho Thầy, một cho Môisen, và một cho Êlia!”. Chi tiết này đưa chúng ta về một sự thật tinh tế; đúng hơn, một cám dỗ tinh vi trong đời sống thiêng liêng. Cám dỗ này có tên là ‘cực đoan thánh thiện!’.

    Trước sự rạng ngời vinh quang Thiên Chúa nơi Thầy mình, dù trong chốc lát, ba môn đệ choáng ngợp, đến nỗi Phêrô đã thốt lên như thế! Tin Mừng nói, “Phêrô không rõ mình nói gì!”. Chứng kiến thần tính xán lạn diệu kỳ của Thầy, ba môn đệ vô cùng phấn khích; cũng thế, nhiều lúc, chúng ta có thể thấy mình rất gần gũi với Thiên Chúa và từ đó, được truyền cảm hứng sâu sắc bằng cách này, cách khác. Khi điều đó xảy ra, phản ứng cảm xúc nơi chúng ta, bấy giờ, theo một nghĩa nào đó, là đi quá đà. Đó không phải là tình yêu đối với Chúa nơi chúng ta đã đạt đến mức lý tưởng, điều đó là không thể, nhưng là một sự nhiệt thành vốn dựa trên cảm xúc nhiều hơn là dựa trên ý muốn của Chúa. Đúng hơn, đó chỉ là những phút chốc ‘sốt sắng cao độ’ mà thôi; dĩ nhiên, chúng ta ước mong trở nên thân mật với Thiên Chúa, nhưng phải luôn bảo đảm rằng, cả những cảm xúc tốt lành nhất cũng không được dẫn chúng ta đi vào những ‘cực đoan thánh thiện’, nghĩa là đi vào con đường theo ý riêng mình hơn là theo ý của Thiên Chúa.

    Chi tiết này gợi lên câu chuyện Thầy trò Chúa Giêsu bị một làng nọ từ chối; Giacôbê và Gioan đã lên tiếng, “Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng không?”. Ôi, thiêu huỷ cả một làng! Và Chúa Giêsu đã khiển trách họ. Có lẽ vì đã nhớ lại phút chốc ‘sốt sắng cao độ’, có phần ‘cực đoan thánh thiện’ muốn đốt làng người ta, nên hôm nay, trong thư của mình, Giacôbê đã nói đến việc phải cẩn thận với ngôn từ, và nhất là, cảnh giác với chiếc lưỡi, “Ai không sai lỗi trong lời nói, thì là người trọn lành”. Vì thế, cả với miệng lưỡi, chúng ta cũng phải cậy vào ơn Chúa mới tránh được “tai hoạ bất trị, và chứa đầy nọc độc giết người” này. Thánh Vịnh đáp ca thật sâu sắc khi nói, “Vâng, lạy Chúa, Ngài bảo vệ chúng con!”.

    Anh Chị em,

    Mục tiêu của một đời sống đạo đức là sự quân bình đích thực giữa các thái cực, cả khi nguội lạnh hay khi sốt mến. Mặc dù phải cam kết 100% với Chúa và ý muốn của Ngài, nhưng cũng phải chắc chắn rằng, chúng ta không bị cuốn vào bên này hoặc bên kia; vì lẽ, ma quỷ luôn tìm dịp để kéo chúng ta vào những cạm bẫy khôn lường của nó. Ma quỷ có thể làm chúng ta ngây ngất trong việc đạo đức này, bác ái kia; nhưng thực chất, lôi chúng ta về những hậu quả nó nhắm đến. Chẳng hạn, khi thấy mình đạo đức, chúng ta khinh chê kẻ khác; hoặc khi đứng trước một thử thách lớn, chúng ta tuyệt vọng… Vậy hãy cầu xin Chúa gìn giữ chúng ta vững bước trên con đường dẫn đến Ngài và thánh ý Ngài; hầu tránh được những ‘cực đoan thánh thiện’.

    Chúng ta có thể cầu nguyện,

    “Lạy Chúa, xin giúp con có được sự quân bình nội tâm; đừng để con nản lòng trước thử thách; cũng đừng để con cuốn theo những cảm xúc sản sinh từ những ‘cực đoan thánh thiện’”, Amen.

    (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

    Kính chuyển:

    Hồng

     

     

SỐNG TỈNH THỨC - CÁC THÚ VUI TRẦN GIAN

  •  
    Chi Tran

     
     
     
     
     


    CÁC THÚ VUI TRẦN GIAN

    I. Càng có càng đòi hỏi thêm

    Con người sống ở trần gian làm việc để kiếm sự an vui. Người lái buôn, quân đội v.v.. làm việc để kiếm tìm của-cải, chức-quyền, tức là tìm những gì thoả-mãn cho họ. Nhưng những người chỉ tìm những thú vui trần gian không thể có an vui tâm-hồn.

    Mọi sự giàu-sang, chức-quyền ở trần gian không thể làm thoả-mãn lòng mọi người, vì con người sinh ra không phải để tìm kiếm các thứ đó, mà để tìm kiếm Chúa, và chỉ có Chúa mới thoả-mãn được con người mà thôi.

    Loài vật tìm những gì thỏa-mãn thể xác chúng, và chúng thỏa-mãn khi đạt được các đòi hỏi đó. Cho con ngựa một bó cỏ, cho con chó một miếng thịt, chúng lấy làm thỏa-mãn và không đòi hỏi gì thêm. Nhưng linh hồn con người được dựng nên chỉ để yêu-mến và kết hợp với Chúa, nên không bao giờ thỏa-mãn và an vui với những thú vui thế-tục; chỉ một mình Chúa mới làm họ hoàn toàn thỏa-mãn mà thôi.

    Nhà phú-hộ mà Thánh Luca đã nhắc đến trong Phúc-âm (Luca 12:19), sau khi thu lượm được mùa màng dư dật, kho lẫm đầy ắp, nói với mình rằng: “Hồn tôi ơi, mày có của cải để dự phòng nhiều năm, mày hãy nghỉ ngơi, ăn uống và vui chơi cho thỏa?”

    Nhưng Thiên-Chúa bảo ông: Hỡi kẻ dại dột, chính hôm nay linh hồn ông bị đòi lại, thì những của-cải ông sắm sẽ về tay ai?”

    Vì thế, Thánh Ba-li-xi-ô tự nói với mình: “Đồ khốn nạn! Mày tưởng hồn mày có thể thỏa-mãn được với các thức ăn uống và các thú vui thế-tục sao?”

    II. Không thể thỏa mãn được

    Thánh Bê-na-đô nói:“Mọi người, dầu được của-cải, chức quyền cũng không bao giờ thỏa-mãn hoàn toàn.”

    Vì con người bao giờ cũng khao-khát tìm kiếm thêm: Kẻ tìm tiền của, người tìm chức-quyền, kẻ khác tìm thú vui thể xác. Thánh nhân giải thích thêm: Càng có càng đòi hỏi thêm, vì lòng người không bao giờ thoả mãn cả.

    Thánh Au-gus-ti-nô nói: “Bình chứa các người tham lam, không bao giờ đầy, càng đổ vào càng thấy vơi.”

    Càng tìm thoả mãn những thú vui đê hèn, càng khao khát thêm. Vua Alexander Đại-Đế, sau khi chiếm-cứ thật nhiều nước, vẫn cảm thấy buồn sầu, vì không còn nước khác để chiếm-cứ nữa.

    Nếu của-cải, chức-quyền ở trần gian làm thỏa-mãn con người, thì những nhà phú-hộ, những vua chúa đã hoàn toàn hạnh-phúc, nhưng kinh-nghiệm cho thấy trái ngược. Vua Sôlômon tuyên bố: “Tôi đã không từ-chối những gì mắt tôi đòi hỏi. Tôi đã không để mất một thú vui nào.” (Giảng-viên 2 :10).

    Nhưng, sau khi hưởng đủ mọi thứ, vua đã kêu lên:“Phù-vân, rất mực phù-vân, tất cả là phù-vân!” (Giảng-viên 1: 2)

    Tất cả của-cải, chức-quyền, thú vui trần gian là thế đó.

    LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG

    Lạy Chúa, chạy theo trần gian, con xúc phạm đến Chúa và chuốc lấy khổ đau, con đáng phải phạt trong hỏa ngục. Con đau buồn vì những tội-lỗi đã phạm. Nhưng trái lại, con cảm thấy an-ủi vì Chúa đã tha thứ cho con, và đổ hồng-ân xuống trên con.

    Điều đáng phàn-nàn là con đã xúc phạm đến Đấng Cứu-chuộc con, là Đấng rất đáng mến yêu. Nhưng Chúa đã không từ bỏ con, trái lại đã tìm kiếm con và tha thứ cho con.

    Lạy Chúa Giêsu, con tìm kiếm sự an vui tâm hồn và khao khát ơn lành của Chúa. Chúa chết khổ-nhục trên thập-giá để cứu-chuộc con, và cho con ẩn náu trong Trái Tim Chúa.

    Xin Chúa thay đổi lòng con, để con yêu Chúa thật nhiều bù vào những xúc-phạm của con đối với Chúa. Để tỏ lòng yêu Chúa, con xin từ-bỏ mọi thú vui giả trá trần gian, con thà chết chẳng thà mất ơn nghĩa với Chúa.

    Xin Chúa cho con biết: con phải làm những gì để đẹp lòng Chúa. Con chỉ ước muốn Chúa mà thôi, vì Chúa là nguồn vui, nguồn vinh hiển, là nguồn tình yêu, là tất cả của con.

    Lạy Mẹ Maria, Mẹ con, xin Mẹ che chở con và hiến-dâng con lên Chúa Giêsu, con Mẹ.

    (Thánh An-Phong Ligouri do Phêrô Bùi Đắc Hữu chuyển ngữ)
     
     

SỐNG TỈNH THỨC - CAC LOẠI CÁM DỖ

  •  
    Chi Tran CHUYỂN

     
     
    SỰ CÁM DỖ: NHỮNG CÁCH THỨC TẤN CÔNG THƯỜNG DÙNG CỦA MA QUỶ ĐỐI VỚI CHÚNG TA 
    Tác giả: Kathleen Beckman 
    Chuyển ngữ: Anthony Lai

    WHĐ (16.11.2020) – Cám dỗ là phương thức hoạt động thường dùng của ma quỷ (x. 1Ga 3,8-10). Satan là tên cám dỗ (1Tx 3,5), và như cách nó đã gây ra Sự sa ngã, nó vẫn không ngừng xúi giục chúng ta khước từ ân sủng của Thiên Chúa và phạm tội. Cám dỗ xảy ra với tất cả mọi người.

    Không phải tất cả mọi cơn cám dỗ đều phát sinh bởi tác động của ma quỷ. Từ nguyên tội mà phát sinh những yếu đuối trong các khả năng của chúng ta. Chúng ta có thể nuôi dưỡng một thói quen tội lỗi mà không cần đến sự tác động của ma quỷ. Xác thịt và thế gian mang đến vô vàn cơn cám dỗ. Các nhà trừ quỷ dạy rằng ma quỷ không thể đọc được ý nghĩ của chúng ta, nhưng thông qua việc quan sát hành vi của chúng ta, nó có thể biết được những yếu đuối bên trong chúng ta.

    Ma quỷ cám dỗ chúng ta phạm tội bằng nhiều cách thức: dối trá, buộc tội, nghi ngờ, dụ dỗ, xúi giục. Những điều này khiến cho chúng ta bất an và dẫn đưa chúng ta vào những hoàn cảnh dễ phạm những mối tội đầu: kiêu ngạo, tham lam, thù hằn, đố kỵ, dâm dục, phàm ăn, và lười biếng.

    Trong cuốn sách nổi tiếng “The Devil You Don’t Know” (tạm dịch: Những điều bạn chưa biết về ma quỷ), cha Louis Cameli trình bày rõ ràng bốn chiến lược thường gặp và phổ biến của ma quỷ: sự dối trá, sự chia rẽ, việc đánh lạc hướng, và sự chán nản. Theo kinh nghiệm của tôi, chúng ta có thể bổ sung vào danh sách ấy: sự xa cách, sự tàn phá, sự bất phục tùng, và lòng dạ gian dối. Dưới đây, tôi sẽ giải thích những chiến lược trên của ma quỷ.

    Mục tiêu của việc cám dỗ là lôi kéo chúng ta phạm tội. Nếu chúng ta phạm tội thì trách nhiệm là của chúng ta, chứ không phải của ma quỷ, bởi vì ân sủng luôn đủ để chúng ta tránh xa dịp tội. Bằng cách chống lại và chê ghét những thủ đoạn cám dỗ sau đây, chúng ta sẽ tránh xa dịp tội.

    Sự buộc tội

    Ma quỷ là kẻ tố cáo các Kitô hữu (x. Kh 12,10). Nó đe dọa chúng ta: “Mày là kẻ thua cuộc, bất hảo, và vô dụng. Hãy nhìn những gì mà mày đã làm kìa – mày hủy hoại hôn nhân của mày (hoặc gia đình hoặc sự nghiệp của mày). Mày là một kẻ thất bại.”

    Trong các cuộc hôn nhân mà một trong hai người phối ngẫu có mối quan hệ ngoại tình, thì ma quỷ có thể buộc tội người phối ngẫu chung thủy rằng: “Chính mày đã khiến cho người bạn đời của mày ngoại tình.” Hoặc nếu con cái trở thành tội phạm, thì cơn cám dỗ có thể là: “Mày là một người cha (người mẹ) thất bại.”

    Đây là lý do tại sao thánh Inhaxiô hướng dẫn chúng ta nên đưa những cơn cám dỗ ra ánh sáng thông qua việc cầu nguyện, xưng tội, hay linh hướng.

    Sự khiêu khích

    Trong sách Gióp, chúng ta có được một minh họa về việc ma quỷ đã cám dỗ ông Gióp bỏ cuộc như thế nào trong cơn khốn khổ đến tuyệt vọng hoàn toàn. Trong hoàn cảnh ấy, vợ của ông Gióp chính là kẻ phát ngôn của quỷ dữ: “Hãy nguyền rủa Thiên Chúa và chết đi cho rồi!” (G 2,9).

    Trong gia đình, chúng ta có thể xúi giục nhau một cách tinh vi hay trắng trợn. Một đứa trẻ có thể ngấm ngầm phá hoại sự tín nhiệm của bố mẹ bằng cách xúi giục anh chị em của mình vi phạm những quy tắc của bố mẹ. Một thành viên trong gia đình có thể lôi kéo các thành viên khác sử dụng chất cấm, hoặc xem những nội dung khiêu dâm, hoặc trộm cắp hay nói dối. Truyền hình có thể được sử dụng để kích động sự nổi loạn chống lại gia đình và cả Thiên Chúa.

    Sự dối trá

    Satan ‘ngay từ đầu đã là tên sát nhân,… là kẻ nói dối và là cha của sự gian dối, là tên chuyên mê hoặc toàn thể nhân loại.’ Bởi nó mà tội lỗi và sự chết đã xâm nhập thế gian, và khi nó bị đánh bại hoàn toàn thì mọi thụ tạo ‘sẽ được giải thoát khỏi sự hư hỏng của tội lỗi và sự chết’ (GLHTCG, số 2852)

    Ma quỷ lừa dối con người bằng những lời hứa hão huyền: “Ngươi sẽ được nên như Đức Chúa” (St 3,5). Chiến thuật của ma quỷ chính là bóp méo sự thật: điều tốt lành thì bị khiến trông như có vẻ xấu xa, còn cái xấu xa thì trông như có vẻ tốt lành. Đúng và sai bị đảo lộn.

    Trong Kinh Thánh, thánh Phêrô chú tâm phân biệt giữa sự thật và sự dối trá, chứ không phải là giữa điếu tốt và điều xấu. Ngài nhấn mạnh rằng các môn đệ của Chúa Kitô cần được “củng cố vững vàng” trong sự thật (x. 2Pr 1,12) để được che chở khỏi ma quỷ, cha của mọi sự dối trá.

    Sự nghi ngờ

    Cám dỗ dẫn đến việc mất đức tin có thể là những nghi ngờ từ âm thầm đến dữ dội về chính bản thân, về Thiên Chúa, Giáo Hội, v.v… Như chúng ta biết, trong Kinh Thánh, đức tin lay động lòng trắc ẩn của Thiên Chúa và mang đến một sự chở che.

    Mất đức tin là một tình trạng nguy hiểm của tâm hồn, điều mà cần phải cầu nguyện để được chữa lành. Đôi khi, gốc rễ của việc mất đức tin là do bởi lời dối trá của ma quỷ. “Thưa anh em, hãy đề phòng, đừng để người nào trong anh em có lòng dạ xấu xa chối bỏ đức tin mà lìa xa Thiên Chúa hằng sống.” (Dt 3,12)

    Sự chia rẽ

    “Bất cứ nước nào tự chia rẽ, thì sẽ điêu tàn. Bất cứ thành nào hay nhà nào tự chia rẽ, thì sẽ không tồn tại.” (Mt 12,25). Ma quỷ liên tục cố gắng chia rẽ các cặp vợ chồng, con cái, các đại gia đình, các đồng nghiệp, và cả Giáo Hội. Hạt giống của sự bất hòa được gieo vào cuộc sống của chúng ta. Hãy phân định rõ nguồn gốc của sự chia rẽ. Hãy củng cố sự hiệp nhất trong gia đình, đừng gây chia rẽ.

    Hãy cẩn thận trong những mối tương quan yêu thích với những người khiến bạn xa cách gia đình hay xa cách Thiên Chúa và Giáo Hội. Cách riêng, tôi luôn luôn gần gũi với những thành viên trong gia đình, những người có tư tưởng đối lập trong chính trị, kinh doanh, và tôn giáo. Họ hiểu rằng tôi yêu Đức Kitô và Giáo Hội. Chúng tôi được liên kết bởi niềm mong muốn điều tốt cho nhau, bởi mối dây gia đình, và chính những khoảng thời gian hạnh phúc và đau buồn là điều đã gắn kết chúng tôi. Tình yêu tạo nên sự hiệp nhất.

    Ma quỷ khơi mào và làm tăng những chia rẽ trong các gia đình. Hãy loại bỏ bầu khí chia rẽ. Ma quỷ chính là thần khí của sự chia rẽ: chúng nghe điều chúng ta nói. Biết làm chủ miệng lưỡi sẽ mang đến những giá trị lớn lao trong gia đình. Đồng thời, sự trong sáng của tâm hồn sẽ bảo vệ chúng ta khỏi sự khinh suất, những phán xét khắc nghiệt.

    Việc đánh lạc hướng

    “Vậy anh em phải đề phòng, chớ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời” (Lc 21,34). Trong một vài trường hợp, chúng tôi đã ghi nhận cách mà ma quỷ ngấm ngầm phá hoại sự tốt đẹp của hôn nhân và gia đình; đó là cám dỗ trong việc theo đuổi những sự thế gian (nghiện công việc), hoặc nghiện ngập (khiêu dâm, rượu chè, v.v…) khiến cho một người xao lãng trách nhiệm đối với gia đình.

    Ma quỷ cố gắng phá hoại lời mời gọi, thời điểm hay kế hoạch của Thiên Chúa dành cho các gia đình. Nó biết chắc rằng những người tốt lành sẽ không bị cám dỗ bởi sự dữ hiển nhiên, nên nó thường cám dỗ chúng ta chọn lựa điều tốt ít hơn hay cái lợi trước mắt. Việc đánh lạc hướng của ma quỷ có thể ngăn cản chúng ta hoàn thành sứ mạng của mình, phương hại đến những người thân yêu của chúng ta.

    Sự xa cách

    Những cám dỗ nảy sinh khiến bạn xa cách Thiên Chúa, gia đình, bạn bè, và cộng đồng. Những cám dỗ này cũng xảy đến với những tâm hồn bị bỏ rơi (rằng: “Tôi không được yêu thương, bị loại trừ, và cô đơn”). Sự khác biệt giữa những cám dỗ về sự xa cách và sự chia rẽ là bạn có thể có thiện cảm với một người (không bị chia rẽ), nhưng bạn vẫn bị cám dỗ tự cô lập bản thân, thoát ly, mang mặt nạ, che giấu tình trạng thực sự của bản thân, và xa lánh cộng đồng.

    Bằng việc tự xa rời các mối tương quan yêu thương, bạn có thể tạo ra khoảng trống và ma quỷ cố gắng để lấp đầy nó.

    Sự tàn phá

    “Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá hủy. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào.” (Ga 10,10). Sự cám dỗ của ma quỷ nhằm mục đích phá hủy các gia đình, các cuộc hôn nhân, tình bạn thiêng liêng, các công việc tốt lành và các ý hướng ngay lành. Một số trường hợp, các tu sĩ nam nữ, những người sống ơn gọi của họ trong một thời gian, đã bị ma quỷ tấn công đến nỗi phải rời bỏ ơn gọi ấy.

    Sự không vâng phục

    “Anh em đã chết vì những sa ngã và tội lỗi của anh em. Xưa kia anh em đã sống trong đó, theo trào lưu của thế gian này, theo tên thủ lãnh nắm giữ quyền lực trên không trung, tên ác thần hiện đang hoạt động trên những kẻ không vâng phục.” (Ep 2,1-2)

    Nói ma quỷ cám dỗ chúng ta không vâng phục là chưa đủ. Sự không vâng phục và sự kiêu ngạo giống như hai mặt của một đồng xu vậy.

    Hãy cẩn thận khi bạn bị cám dỗ không vâng phục thẩm quyền hợp pháp và chính đáng như: các giới răn của Chúa và các giáo huấn luân lý của Giáo Hội. Việc không vâng phục sẽ khiến cho nhiều linh hồn xa rời Giáo Hội mà sa vào những điều tà thuật hay ma quỷ.

    Lòng dạ gian dối

    “Điều gì "có" thì phải nói "có", "không" thì phải nói "không"; thêm thắt điều gì là do ác quỷ.” (Mt 5,37). Lòng dạ gian dối nghĩa là sống hai lòng, giả tạo, thiếu kiên định. Chúng ta đều biết rõ rằng một số chính trị gia tự xưng là người Công giáo trong khi lại xây dựng luật cho các mục đích chống Công giáo. Trong một số trường hợp ở gia đình, cạm bẫy của ma quỷ nằm ở chính sự gian dối của người chồng hoặc người vợ mà có cuộc sống hai mặt (ví dụ như việc có quan hệ ngoài hôn nhân).

    Ma quỷ quan sát thấy các Kitô hữu cầu nguyện sốt sắng vào buổi sáng trong nhà thờ, nhưng khi về nhà hoặc đi làm thì họ lại hành động hoàn toàn trái ngược.

    Sự chán nản

    Từ acedia có nguồn gốc từ một từ trong tiếng Hy Lạp, về cơ bản có nghĩa là “Tôi không quan tâm”. Sự thờ ơ đối với Thiên Chúa và đời sống thiêng liêng đến từ sự mệt mỏi, bị đè nén, hay thất vọng là cám dỗ thường gặp. Các Giáo phụ ẩn tu gọi nó là “ôn thần lúc ban trưa”. Sự chán nản làm suy giảm niềm tin, cậy, mến, niềm vui, lòng quảng đại, và sự phân định.

    Các Giáo phụ dạy rằng sự chán nản là điều nguy hiểm nhất trong mọi cơn cám dỗ bởi vì nó cản trở sự thăng tiến của chúng ta hướng về cùng đích là được ở bên Thiên Chúa và đạt được sự sống vĩnh cửu. Nhiều trường hợp chữa lành bắt đầu từ sự chán nản tê liệt lâu năm.

    Sự chán nản không có chỗ trong tâm hồn của chúng ta. Mỗi người thân yêu của chúng ta phải được hưởng lợi từ sự động viên. Ma quỷ mang đến sự chán nản đủ khiến con người rơi vào một nơi tối tăm. Hãy loại bỏ những lời nói và hành động gây chán nản nơi giáo hội địa phương.

    Trên đây là một phần danh sách các hoạt động cám dỗ thường gặp của ma quỷ. Lần tới, chúng ta sẽ chuyển sang những hoạt động khác thường mà ma quỷ sử dụng để tấn công chúng ta.

     
    ------------------------------------------------
     

     

     

SỐNG TỈNH THỨC - IM LẶNG

 

  •  
    Kim Vu CHUYỂN
     

    IM LẶNG

     

    Tội lỗi xấu xa tách rời thiên chúa

    Tình thương chan chứa che phủ tội nhân

     

    Thánh Mark khổ tu vừa khuyên nhủ vừa giải thích: “Ai đã phạm tội thì đừng thất vọng.  Đừng bao giờ.  Chúng ta không bị đoán phạt vì số lượng tội lỗi đã phạm, nhưng vì chúng ta không muốn sám hối và học biết những phép lạ của Chúa Kitô.”

     

    Một trong các cặp đôi có thái cực đối lập là Tội và Tình.  Trong đó có một khoảng im lặng hoàn toàn, nhưng có khác nhau: Sự im lặng đó nặng nề và ngột ngạt đối với những kẻ lòng lang dạ thú, nhưng lại nhẹ nhàng và thông thoáng đối với những người thiện tâm.

     

    Sự im lặng có thể là vàng – nghĩa là thực sự cần thiết, nhưng cũng có thể là “rác rưởi” vô ích, không cần thiết, thậm chí có thể là “chất độc” vì gây nguy hiểm.  Tội trái ngược với Tình, nhưng Tình liên quan mật thiết với Tha Thứ.  Các mẫu tự T độc đáo, mà cũng thực sự quan trọng trong cuộc đời chúng ta – đặc biệt đối với các Kitô hữu.

     

    Kinh Thánh cảnh báo hai điều quan trọng liên quan tội lỗi: [1] “ĐỪNG tưởng mình là công chính trước mặt Đức Chúa” (Hc 7:5), và [2] “ĐỪNG để tội nào trói buộc con đến hai lần, vì một lần thôi cũng đủ để bị phạt” (Hc 7:8).  Đó là dạng ảo tưởng và không nỗ lực (hoặc cố chấp).  Kinh Thánh cũng đề cập một dạng hệ lụy tất yếu: “ĐỪNG làm điều xấu thì cái xấu sẽ KHÔNG THẮNG được con” (Hc 7:1).  Chắc chắn là vậy, như người Việt cũng nói: “Cây ngay không sợ chết đứng.”

     

    Đối với nhân loại, tội ác luôn trái ngược với tình yêu, tội lỗi luôn đối nghịch với lòng thương xót.  Tốt và xấu, hoặc lành và dữ, là những “cặp đối”, những thái cực hoàn toàn đối nghịch nhau, không thể “chung đường chung lối.”  Thật vậy, có tội ác thì không có tình yêu – và ngược lại.  Nhưng đối với Thiên Chúa thì lại khác hẳn, vì Lòng Thương Xót của Ngài còn lớn hơn tội lỗi của cả nhân loại này, có thể hóa giải mọi thứ.  Đó là Mầu Nhiệm Tình Yêu mà loài người không bao giờ có thể hiểu được với trí óc hữu hạn phàm tục.

     

    Quả thật như vậy, bất cứ điều gì đối với loài người là không thể thì đều có thể đối với Thiên Chúa, vì chính Ngài có thể biến hòn đá thành con cái của Áp-ra-ham (x. Mt 3:9) kia mà.  Như vậy, tư tưởng loài người chúng ta không làm sao có thể hiểu được ý Ngài.  Ngay như một người mẹ xả thân hy sinh vì một đứa con hư hỏng, chúng ta vẫn cho đó là một người mẹ nhu nhược, dại dột, hoặc ngu xuẩn.  Nhưng “yêu như điên” mới là yêu thật, yêu vì người được yêu, yêu vị tha chứ không chút vị kỷ.  Các dạng tình yêu của loài người dù có vị tha bao nhiêu thì vẫn có chút gì đó vị kỷ, chỉ có tình yêu của Thiên Chúa là tuyệt đối vị tha.


    TỘI THỪA – TÌNH THIẾU

     

    Từ thời Cựu Ước xa xưa, ngôn sứ Isaia nói rõ về quyền năng của Thiên Chúa mà chúng ta tôn thờ: “Đức Chúa là Đấng đã vạch một con đường giữa đại dương, một lối đi giữa sóng nước oai hùng, cho xuất trận nào chiến xa chiến mã, nào tướng mạnh binh hùng: tất cả đã nằm xuống, và không còn trỗi dậy, đã bị dập đi, tắt ngấm như tim đèn” (Is 43:16-17).  Thật tuyệt vời, bởi vì chúng ta diễm phúc được tôn thờ một vị Chúa Tể như vậy, mặc dù “những lời chúng ta ca tụng Chúa không ích lợi gì cho Chúa, nhưng lại sinh ích lợi cho phần rỗi của chính chúng ta” (Kinh Tiền Tụng).  Thật là quá kỳ diệu, vượt trên cả sự tuyệt vời!

     

    Rồi chính Thiên Chúa cũng đã căn dặn: “Các ngươi đừng nhớ lại những chuyện ngày xưa, chớ quan tâm về những việc thuở trước” (Is 43:18).  Cái gì đã qua thì cho qua – Let bygones be bygones.  Bỏ qua chuyện cũ có nghĩa là yêu thương, là tha thứ, là quên cái Tội mà chỉ nhớ cái Tình.  Thiên Chúa sẵn sàng mở “con đường sống” cho dân chúng bằng cách thẩm vấn: “Này Ta sắp làm một việc mới, việc đó manh nha rồi, các ngươi không nhận thấy hay sao?  Phải, Ta sẽ mở một con đường giữa sa mạc, khơi những dòng sông tại vùng đất khô cằn” (Is 43:19).  Hỏi thì hỏi nhưng Ngài lại trả lời. Vả lại, chính câu hỏi đó lại là cách trả lời xác định mạnh mẽ hơn.

     

    Thật tuyệt vời về Thiên Chúa của chúng ta, vì chính Ngài minh định: “Loài dã thú, chó rừng và đà điểu, đều sẽ tôn vinh Ta; vì Ta cho nước chảy ngay giữa sa mạc, khơi những dòng sông tại vùng đất khô cằn, cho dân Ta tuyển chọn được giải khát” (Is 43:20).  Bởi vì Ngài “đã gầy dựng cho dân” nên “chúng sẽ lên tiếng ngợi khen Ngài” (Is 43:21a).  Thế nhưng buồn thay cho con người, chính “Israel bội nghĩa vong ân” (Is 43:21b).  Israel là dân Chúa, mà dân Chúa không chỉ là Israel mà còn là chính chúng ta – nghĩa là chính chúng ta cũng là những kẻ vong ân bội nghĩa.  Thật khốn biết bao!

     

    Vì thế, chúng ta phải mau thức tỉnh mà trở về giao hòa với Ngài, càng sớm càng tốt, vì thời gian chẳng đợi chờ ai, giờ G đã điểm rồi.  Vả lại, Mùa Chay là thời điểm thuận tiện để sám hối, nhờ đó mà được Thiên Chúa thi ân và cứu độ (x. 2 Cr 6:2).

     

    Thời điểm trở về là khoảnh khắc hạnh phúc vỡ òa bất ngờ, vì được chính Thiên Chúa dẫn đưa: “Khi Chúa dẫn tù nhân Sion trở về, ta tưởng mình như giữa giấc mơ,” và rồi họ “vang vang ngoài miệng câu cười nói, rộn rã trên môi khúc nhạc mừng” (Tv 126:1-2).  Người ta ngạc nhiên khi thấy vậy, có những người trong dân ngoại xôn xao bàn tán: “Việc Chúa làm cho họ, vĩ đại thay!” (Tv 126:2).  Quả thật, “việc Chúa làm cho ta, ôi vĩ đại!  Ta thấy mình chan chứa một niềm vui” (Tv 126:3).  Chẳng phàm ngôn nào có thể diễn tả hết niềm vui sướng của tù nhân được phóng thích, ai đã ở tù rồi mới cảm nhận được rõ nét, có thể nói rằng chẳng khác chi từ hỏa ngục được bước vào thiên đàng, hoặc niềm hạnh phúc của đứa con hư hỏng được cha mẹ tha thứ và yêu thương như trước.  Khó có thể diễn tả trọn vẹn niềm hạnh phúc lớn lao như thế.

     

    Noi gương Thánh Vịnh gia, chúng ta cùng chân thành cầu xin Thiên Chúa: “Lạy Chúa, xin dẫn tù nhân chúng con về, như mưa dẫn nước về suối cạn miền Nam” (Tv 126:4).  Cầu xin chân thành thì sẽ được xót thương, và niềm hạnh phúc sẽ dâng trào.  Thánh Padre Pio (Piô Năm Dấu) khuyên: “Hãy cầu nguyện, cứ hy vọng, và đừng lo lắng chi cả!”

     

    Thật đơn giản mà kỳ diệu, chính niềm hạnh phúc khôn tả đó được ví như nông dân vất vả khi gieo hạt: “Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống, mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.  Họ ra đi, đi mà nức nở, mang hạt giống vãi gieo; lúc trở về, về reo hớn hở, vai nặng gánh lúa vàng” (Tv 126:5-6).  Hình ảnh rất thực tế và gần gũi với chúng ta – dù dân miền quê hay thành thị.

     

    Cuộc sống bình thường nhưng vẫn luôn có những điều kỳ lạ.  Sau cú ngã ngựa “chí tử”, một Saolê của Tội đã biến thành một Phaolô của Tình.  Với kinh nghiệm bản thân, ông thật lòng tâm sự: “Tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời, là được biết Đức Kitô Giêsu, Chúa của tôi.  Vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Kitô và được kết hợp với Người.  Được như vậy, không phải nhờ sự công chính của tôi, sự công chính do luật Môsê đem lại, nhưng nhờ sự công chính do lòng tin vào Đức Kitô, tức là sự công chính do Thiên Chúa ban, dựa trên lòng tin” (Pl 3:8-9).  Phải thực sự cảm nghiệm Thiên Chúa sâu sắc lắm mới khả dĩ có quyết định rõ ràng như vậy.  Thật không dễ chút nào, thế nhưng nhờ tín thác và nhờ hồng ân Thiên Chúa, ai cũng có thể hành động như Thánh Phaolô vậy.

     

    Không thể dừng lại, không thể không nói, Thánh Phaolô cho biết thêm: “Vấn đề là được biết chính Đức Kitô, nhất là biết Người quyền năng thế nào nhờ đã phục sinh, cùng được thông phần những đau khổ của Người, nhờ nên đồng hình đồng dạng với Người trong cái chết của Người, với hy vọng có ngày cũng được sống lại từ trong cõi chết” (Pl 3:10-11).  Cảm nghiệm được như vậy nhưng thánh nhân vẫn khiêm nhường bộc bạch: “Nói thế, không phải là tôi đã đoạt giải, hay đã nên hoàn thiện đâu; nhưng tôi đang CỐ GẮNG chạy tới, MONG chiếm đoạt, bởi lẽ chính tôi đã được Đức Kitô Giêsu chiếm đoạt.  Thưa anh em, tôi không nghĩ mình đã chiếm được rồi.  Tôi chỉ chú ý đến một điều, là quên đi chặng đường đã qua, để lao mình về phía trước” (Pl 3:12-13).  Đó cũng là điều mà ai cũng phải cố gắng – cố gắng triền miên, cố gắng không ngơi nghỉ.

     

    Tuy nhiên, vấn đề không phải là chúng ta chiếm đoạt Đức Kitô, mà là tự nỗ lực hướng thiện để được Đức Kitô chiếm đoạt chúng ta.  Bởi vì mang thân phận phàm nhân, chúng ta quá yếu đuối, chỉ sơ sảy một chút là sa ngã ngay, chẳng ai dám nói khôn.  Vì thế, hãy không ngừng cố gắng học theo “phong cách” của Thánh Phaolô: “Tôi chạy thẳng tới đích, để chiếm được phần thưởng từ trời cao Thiên Chúa dành cho kẻ được Người kêu gọi trong Đức Kitô Giêsu” (Pl 3:14).

     

    TÌNH THƯƠNG THẮNG TỘI

     

    Trình thuật Ga 8:2-11 ngắn gọn lời kể, nhưng đó là một bộ phim dài và hay, cốt truyện thú vị, tương phản hai cách đối xử – cách đối xử tồi tệ của đám đông (chủ yếu là những tay đầu xỏ) đối lập với cách đối xử khôn khéo và nhân từ của Chúa Giêsu.  Khi tư vấn hôn nhân và gia đình, người ta cũng thường lấy “điển tích” của đoạn Tin Mừng này để trưng dẫn.  Điều này cho thấy người đời, dù không là Kitô hữu, cũng vẫn phải công nhận cách cư xử tuyệt vời của Chúa Giêsu đối với một người yếu thế – một phụ nữ bị người ta bắt quả tang phạm tội ngoại tình và bị kết án tử.

     

    Thánh sử Gioan cho biết: Vừa tảng sáng, Chúa Giêsu trở lại Đền Thờ.  Toàn dân đến với Ngài.  Ngài ngồi xuống giảng dạy họ.  Lúc đó, các kinh sư và người Pharisêu dẫn đến trước mặt Đức Giêsu một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình.  Họ để chị ta đứng ở giữa, rồi nói với Ngài: “Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình.  Trong sách Luật, ông Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó.  Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?” (Ga 8:4-5).

     

    Đúng là họ đểu thật, vì chính họ gọi Chúa Giêsu là Thầy nhưng lại nói xỏ nói xiên nhằm thử Ngài, đặc biệt là họ muốn có bằng cớ để tố cáo Ngài.  Kinh tởm với những ác nhân có mặt người mà lòng lang dạ thú.  Thế nhưng Đức Giêsu vẫn thản nhiên, Ngài lặng lẽ ngồi xuống rồi lấy ngón tay viết trên đất.  Chẳng ai biết Ngài viết gì, có lẽ Ngài vẽ lên cát như trẻ con chơi đùa vậy thôi.  Tuy nhiên, Ngài làm vậy vừa hay vừa lạ.  Đúng như ca dao Việt Nam: “Người khôn ăn nói nửa chừng, để cho kẻ dại nửa mừng nửa lo.”  Lúc đó, chắc hẳn các kinh sư và người Pharisêu tức điên lên được, nhưng cũng đành “bó tay” thôi.  Bồ hòn có vị đắng chát cỡ nào thì cũng đành ráng coi như vị ngọt.

     

    Tuy nhiên, lũ ác nhân cứ gạn hỏi mãi, dai như đỉa đói, thế nên Ngài ngẩng lên và bảo họ: “Ai trong các ông sạch tội thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi” (Ga 8:7).  Ui da, “sốc” ghê đi!  Rồi Ngài lại cúi xuống tiếp tục loáy ngoáy viết trên đất như chẳng có chuyện gì xảy ra.  Ai ngon thì cứ chơi?  Và rồi như kịch bản được viết sẵn, họ nghe Chúa Giêsu hỏi vậy thì cứ từ từ rút lui có trật tự, người trước bước đâu người sau bước đó, bắt đầu từ những người lớn tuổi.  Họ “đau” lắm mà không nói lại được gì.  Kể cũng “căng” dữ nghen!

     

    Tại sao người lớn tuổi đi trước?  Bởi vì người lớn tuổi là người sống lâu năm, mà càng sống thọ thì càng tội nhiều.  Rất minh nhiên.  Nói ít, hiểu nhiều.  Chúa Giêsu chẳng học luật, không làm luật sư, và cũng chẳng làm thẩm phán, thế mà lý lẽ thâm thúy dù cách nói rất đơn giản, ai cũng có thể hiểu.  Chúa Giêsu đúng là thần tượng và vô địch.  Thật tuyệt vời!

     

    Ngay sau đó, chỉ còn lại một mình Đức Giêsu, còn người phụ nữ vẫn đứng đó.  Có lẽ lúc này chị còn run rẩy và cũng vẫn sợ lắm.  Nhưng Chúa Giêsu ngẩng lên và nhẹ nhàng hỏi: “Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?”  Chị khép nép và run giọng đáp: “Thưa ông, không có ai cả.”  Đức Giêsu nói: “Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu!  Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!” (Ga 8:11b).  Khi nói lời tha thứ này, có lẽ Chúa Giêsu cười rất hiền từ.  Án tử dành cho ả giang hồ chợt chuyển thành trắng án, hoàn toàn được tha bổng.

     

    Thế là xong.  Chữ Tình đã hóa kiếp chữ Tội.  Nhưng vẫn có dấu hỏi to lớn.  Còn thắc mắc hoặc hỏi han gì nữa?  Còn chứ!  Liệu chúng ta có dám nhận mình cũng đã và đang có cách hành xử như các kinh sư ác ôn và nhóm biệt phái giả hình?  Có lẽ chúng ta không dám hành động rõ ràng như họ, nhưng sự thật là chúng ta vẫn hành xử như họ một cách tinh vi hơn họ đấy!

     

    Chúa Giêsu ghét tội chứ không ghét người có tội.  Ai đã ngã mới biết đau, ai đã lỗi lầm mới biết cần được thông cảm.  Có một hệ lụy mang tính triết lý sống mà chính Chúa Giêsu đã xác định: “Ai được tha thứ nhiều thì yêu mến nhiều” (Lc 7:41-43; Mt 26:6-13; Mc 14:3-9; Ga 12:1-8.  Đó là chuyện cô nàng lấy tóc lau chân Chúa tại nhà ông Simôn cùi (không phải người phụ nữ ngoại tình trong Tin Mừng hôm nay).  Chúng ta cũng như phụ nữ ngoại tình, đã phạm tội, bị người ta ghét bỏ, nhưng lại được Thiên Chúa tiếp nhận và phục hồi cương vị làm con.  Niềm hạnh phúc lớn lao vô cùng!

     

    Lạy Thiên Chúa, mặc dù chúng con là những tội nhân bất xứng, nhưng chúng con vẫn được Ngài tha bổng biết bao lần, mở con đường sống cho chúng con.  Xin cảm tạ Ngài đã không kết án chúng con, xin giúp chúng con biết thể hiện lòng thương xót với bất kỳ ai để minh chứng cụ thể.  Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại.  Amen!

     

    Trầm Thiên Thu

    Niệm khúc Tin Mừng TRẮNG ÁN – https://youtu.be/MOzmf4RalQk

     

     

     

    --