16. Sống Tình Thức

SỐNG TỈNH THỨC - LM MINH ANH

 

  •  
    SỐNG TỈNH THỨC
    LM MINH ANH
     


     

     

    NƠI TÔN GIÁO ĐÍCH THỰC ĐƯỢC TÌM THẤY

    “Có phải đó là việc ăn chay mà Ta mong muốn không?”.

    Thật hóm hỉnh, câu nói của Richard Foster, “‘Fasting is Feasting’, ‘Ăn chay là Ăn tiệc’. Cách bạn nhịn ăn tuỳ thuộc vào người bạn muốn gây ấn tượng. Nếu việc nhịn ăn là vì lợi ích thiêng liêng của bạn và vì vinh hiển của Thiên Chúa, thì không cần ai khác phải tán thưởng sự cam kết của bạn. Sự chay tịnh của bạn tự nó đã là một ‘tiệc mừng’, ‘nơi tôn giáo đích thực được tìm thấy!’”.

    Kính thưa Anh Chị em,

    ‘Ăn chay là Ăn tiệc’. Tin Mừng hôm nay xác thực nhận định của Richard Foster! Chúa Giêsu nói đến một chay tịnh thực, “Sẽ có ngày chàng rể ra đi, bấy giờ họ mới giữ chay”. Nơi Ngài, một Thiên Chúa là tân lang đích thực đang hạ cố để cưới lấy nhân loại tổn thương; chay tịnh là sự thanh tẩy cần thiết của tình yêu hầu mỗi người xứng đáng tham dự tiệc cưới ‘Chúa & người’ này. Một chay tịnh như thế, tự nó đã là một ‘tiệc mừng’, ‘nơi tôn giáo đích thực được tìm thấy’.

    Thật thú vị, thông điệp của Isaia trong bài đọc hôm nay, vốn được viết cách đây hàng ngàn năm, vẫn phù hợp cho thời đại chúng ta, “Ngày ăn chay, các ngươi lo dàn xếp công việc làm ăn, các ngươi hối thúc mọi người làm công. Phải, các ngươi ăn chay trong sự cãi vã, ẩu đả và đánh nhau hung tợn. Có phải đó là việc ăn chay mà Ta mong muốn không?”. Khuyến cáo của Isaia sẽ được Chúa Giêsu lặp lại trong các sách Tin Mừng; giáo huấn và hành động của Ngài đồng tình hoàn toàn với Isaia, “Nào ăn chay như Ta mong muốn không phải như thế này sao, là huỷ bỏ xiềng xích bất công, tháo gỡ ách nặng, trả tự do cho kẻ bị áp bức; chia cơm bánh cho kẻ đói, tiếp rước kẻ phiêu bạt không nhà”. Chính khi thực hiện những điều này, chúng ta đã thực sự sống tinh thần Mùa Chay, cũng là tinh thần của Bài Giảng Trên Núi, ‘nơi tôn giáo đích thực được tìm thấy’ mà Chúa Giêsu đã công bố; nó còn công nghiệp hơn việc giữ chay vào thứ Tư Lễ Tro và thứ Sáu Tuần Thánh, hơn cả việc kiêng khem các thức ăn, thức uống khác.

    Với Isaia, với Chúa Giêsu, và với Giáo Hội, điều quan trọng thực sự của việc sống Mùa Chay là làm sao mỗi người trải nghiệm lòng thương xót của Thiên Chúa; từ đó, trải nghiệm việc xót thương tha nhân, cả những người ở ‘vùng ngoại biên’, tiếp cận họ với một tình yêu Thiên Chúa đã dành cho mình; đối xử với mọi người cách tôn trọng, bằng cách trân quý phẩm giá của họ. Như vậy, chính sự vươn xa trong tình yêu đối với Thiên Chúa và đồng loại mới là cốt lõi của chay tịnh. Không có điều đó, ăn chay không có giá trị! Isaia nói tiếp, “Như thế, sự sáng của ngươi tỏ rạng như hừng đông, vết thương của ngươi sẽ chóng lành”. Sự sáng nào? Sự sáng của niềm tin, ‘nơi tôn giáo đích thực được tìm thấy’. Vết thương nào? Vết thương của tội lỗi, của việc thiếu tình thương và trách nhiệm đối với tha nhân nơi chúng ta; vết thương của thói đạo đức giả và tôn giáo sai lầm!

    Anh Chị em,

    Vậy đâu là ‘nơi tôn giáo đích thực được tìm thấy?’. Đó chính là trái tim con người cùng với ước muốn của nó là được hoà nhập trong trái tim của Thiên Chúa. Một khi biết mình được Chúa xót thương; cùng lúc, thực thi thương xót đối với tha nhân thì đó là lúc chúng ta đang chay tịnh tâm hồn, đang uốn con tim mình nên giống con tim của Chúa. Vì thế, “Ngày chàng rể ra đi”, chính là lúc này! Chúa Giêsu đã trở lại trong vinh quang Chúa Cha; vì thế, như Phaolô, chúng ta có trách nhiệm tiếp tục “Mang lấy vào thân cho đủ mức, những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, vì lợi ích cho thân thể Ngài là Hội Thánh”. Cùng với sự trợ giúp của Thánh Thần, chúng ta xả thân hy sinh cho công cuộc của Chúa Giêsu, mang lại ân sủng cho chính mình và cho người khác. Như vậy, ở bất cứ thời nào, ai ‘ăn chay’ như thế, thì niềm vui sẽ ùa về; và cách hiển nhiên, tiệc mừng đã được dọn ngay chính trong lòng họ. ‘Ăn chay là Ăn tiệc’, tất cả chỉ có thế! Niềm tin cộng hưởng niềm vui bác ái; rõ ràng, đó là ‘nơi tôn giáo đích thực được tìm thấy!’.

    Chúng ta có thể cầu nguyện,

    “Lạy Chúa, xin dạy con vui tươi đi vào Mùa Chay như đi dự tiệc; cho con đừng sợ bỏ mình, vì con đang vươn tới Chúa với những phần thưởng tự chọn cho mình, ngay hôm nay!”, Amen.

    (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

    Kính chuyển:

    Hồng

     

    --
    .

     

 

SỐNG TỈNH THỨC - ĐTC GẶP NGƯỜI ĐAU KHỔ - LM LEO NUI

ĐTC mời gọi đồng hành với những người đang đau khổ vì bom đạn

Trong lời chào các tín hữu Ba Lan tại buổi tiếp kiến chung sáng thứ Tư ngày 2/3/2022, Đức Thánh Cha cảm ơn họ đã quảng đại mở cửa biên giới, trái tim, cửa nhà cho người tị nạn Ucraina. Ngài cũng mời gọi đồng hành với những người Ucraina đang đau khổ vì bom đạn chiến tranh.
 

Hồng Thủy - Vatican News

Đức Thánh Cha nói: “Các bạn là những người đầu tiên hỗ trợ Ucraina, mở cửa biên giới, trái tim và cánh cửa nhà của bạn cho những người Ucraina chạy trốn chiến tranh.”

Đức Thánh Cha bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc và gửi lời chúc lành đến người dân Ba Lan và lưu ý rằng họ đang “quảng đại cung cấp cho [những người tị nạn] mọi thứ họ cần để sống trong phẩm giá, bất chấp bi kịch của thời điểm này.”

Nói về một giáo sĩ người Ucraina đọc bài tóm tắt giáo lý của Đức Thánh Cha bằng tiếng Ba Lan, Đức Thánh Cha cho biết cha mẹ của linh mục này đang ở dưới hầm trú ẩn để tránh bom ở Kiev, nhưng cha vẫn đang phục vụ ở đây. Đức Thánh Cha mời gọi: “Chúng ta đồng hành với tất cả những người đang hứng chịu các vụ đánh bom, cha mẹ già của cha và nhiều người già đang ở dưới lòng đất để bảo vệ mình. Chúng ta nhớ đến trong lòng mình những người này”.

Trong lời chào các nhóm nói tiếng Anh, một lần nữa Đức Thánh Cha nhắc đến cuộc xâm lược của Nga ở Ucraina và nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta bắt đầu hành trình Mùa Chay với Ngày Cầu nguyện và Ăn chay vì Hòa bình ở Ucraina.

02 tháng ba 2022, 13:00

TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - LM MINH ANH

LM MINH ANH



  •  
    KHÔNG CẦN NGÃ GIÁ

    “Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?”.

    Trong cuốn “Ơn Cứu Độ Quá Vĩ Đại”, “So Great Salvation”, Charles C. Ryrie viết, “Ân sủng không hề rẻ, nó rất đắt! Nó miễn phí cho người nhận, nhưng tốn kém cho người ban. Sử dụng từ ‘rẻ’ trong cùng hơi thở với ân sủng cứu độ của Thiên Chúa dường như quá phạm thượng! Chúa Con ‘không cần ngã giá’, Ngài trả bằng mạng sống Ngài. Một số có thể xúc phạm ân sủng, từ chối nó, chà đạp nó, làm ô nhục nó… nhưng điều đó không làm giảm giá trị vô hạn của nó!”.

    Kính thưa Anh Chị em,

    Để mang ơn cứu độ cho nhân loại, Con Thiên Chúa không hề tính toán mà sẵn sàng trả giá bằng chính máu Ngài. Tin Mừng hôm nay đề cập ‘cái giá’ của ơn cứu độ đó; đúng hơn, Tin Mừng đề cập ‘một thương vụ lớn’ giữa một thanh niên giàu có và Chúa Giêsu. Thật xúc động, anh quỳ trước Ngài, người mà anh gọi là “Thầy nhân lành”, xin Ngài nhượng cho anh cái mà anh biết, chỉ mình Ngài sở hữu, một cái gì đó mà anh không có! Anh muốn có nó, mua nó bằng được, mà ‘không cần ngã giá’.

    Nó là cái gì? Thưa, sự sống đời đời! Có lẽ biết anh quá giàu, thật thú vị, Chúa Giêsu ra giá! “Hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo Tôi!”. Ngài thầm nói, kho tàng ấy vô giá; Ngài nói đúng giá, để anh ‘không cần ngã giá’. “Nghe lời đó, anh sa sầm nét mặt, buồn rầu bỏ đi”. Anh không ngờ, Ngài hát ‘giá trên trời!’; và cũng không ngờ, Ngài muốn dẫn anh và mỗi người chúng ta buông bỏ mọi sự, ngay cả chính mình, để thanh thoát hướng cả đôi mắt lẫn tâm hồn lên ‘tận trời’; Ngài đề nghị chúng ta đừng quá ‘bám đất’, để tin cậy hơn vào ‘Cha trên trời’. Đức Bênêđictô 16 nói, “Các bạn trẻ thân mến! Đừng sợ Chúa Kitô! Ngài không lấy gì đi, Ngài cho bạn mọi thứ. Khi phó toàn thân cho Ngài, chúng ta sẽ nhận lại gấp trăm. Vâng, hãy mở ra, hãy mở rộng những cánh cửa cho Chúa Kitô, và bạn sẽ tìm thấy cuộc sống đích thực!”.

    Rất dễ dàng để chúng ta tập trung vào cái giá phải trả cho một thứ gì đó! Khuôn mặt chàng trai tiu nguỷu vì anh ta nhìn vào cái giá phải trả nhiều hơn là kho tàng được hứa; giá cả là một cái gì đó mà anh cảm thấy bây giờ, đang khi kho tàng là một cái gì đó sẽ đến sau này. Trong cuộc sống, đã bao lần chúng ta trải nghiệm sự thật này! Thế giới chúng ta sống luôn tìm kiếm thoả mãn tức thì mà không muốn trả giá. Thay vì tập trung vào ‘phí’ phải trả, chúng ta nên tập trung vào ‘phúc’ Chúa hứa. Chúng ta sẽ khám phá ra rằng, cái giá phải trả hôm nay luôn luôn ‘hời’ so với phúc lợi Thiên Chúa tặng ban vốn tồn tại mãi. Hãy nhìn vào mặt tốt bên kia! Và một khi biết giá trị, chắc chắn, chúng ta sẽ khát khao, và sẽ dám đặt cược mọi sự mà ‘không cần ngã giá’.

    Thật trùng hợp, Phêrô hôm nay cũng nói đến một “Gia nghiệp không hư nát, tinh tuyền, không suy tàn, dành để cho anh em trên trời”, một gia nghiệp mà chúng ta ‘không cần ngã giá’, dẫu nó đang được trả giá bằng hy sinh và thử thách. ‘Đức Thánh Cha tiên khởi’ an ủi, “Lúc đó anh em sẽ vui mừng, tuy bây giờ phải buồn sầu ít lâu giữa trăm chiều thử thách”. Bởi lẽ, Thiên Chúa luôn giữ lời hứa; Thánh Vịnh đáp ca xác tín, “Giao ước đã lập ra, muôn đời Chúa nhớ mãi!”.

    Anh Chị em,

    Những thứ chúng ta cần cho cuộc sống trần gian này quả là không đáy, kể cả những điều phi lý! Nhân loại đang nghiệm ra điều đó trong chiến sự Nga - Ukraine. Chiến tranh rồi cũng kết thúc, nhưng kẻ thắng, người thua sẽ được gì? Tất cả đều quá tạm bợ! Chớ gì chúng ta khôn ngoan hơn người bạn trẻ kia, khi biết rằng, chỉ có Chúa Giêsu mới sở hữu một cái gì đó vĩnh cửu mà nhân loại không thể tìm thấy; bấy giờ, chúng ta sẽ can đảm bán hết mọi sự để tậu nó bằng được mà ‘không cần ngã giá’. Điều quan trọng bây giờ, là tôi dám buông tay cho Thiên Chúa, mở rộng tâm hồn cho Ngài, tín thác nơi Ngài, luôn tìm kiếm và làm theo ý Ngài. Sẽ không có chỗ cho Thiên Chúa trong một trái tim vốn đã đầy ắp những gì thuộc về thế tục; chỉ tách rời chúng, may ra chúng ta mới có thể đến với niềm vui thực sự. Và Thiên Chúa sẽ trao mình cho ai không có bất kỳ một ràng buộc nào khi họ tìm kiếm Ngài, cho ai ‘không cần ngã giá’ với Ngài!

    Chúng ta có thể cầu nguyện,

    “Lạy Chúa, xin cho con nhận ra sự giàu có của con nơi “kho tàng Giêsu”, sự sống đời đời; để từ đó, con dám đầu tư cả cuộc sống con mà ‘không cần ngã giá’, dù chỉ một lần!”, Amen.

    (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

    Kính chuyển:

    Hồng

     

    --

     

 

SỐNG TỈNH THỨC - BUÔNG BỎ THAM-SÂN-SI

  •  
    Hung Dao  CHUYỂN
     
     
     
     
    BUÔNG BỎ THAM SÂN SI
    Con người ta thường mệt mỏi là do tâm phiền muộn mà sinh ra nhiều hơn.  Cái tâm chứa đầy tham sân si nên dễ mệt mỏi, thất vọng khi không thỏa mãn điều mình muốn.  Càng tham ái, sân si nhiều càng mỏi mệt…  Chỉ khi con người biết buông bỏ những tham sân si lúc ấy mới thấy tâm bình an và hạnh phúc.
    Có một tỷ phú sống trong căn biệt thự xa hoa.  Rồi một ngày kia mắc bệnh hiểm nghèo, ông chợt nhận ra rằng tất cả những gì là danh vọng, tiền tài và vật chất, thực ra đều hư vô như mây khói.
    Vì lo sợ sẽ không sống được bao lâu nữa, ông bèn tìm đến một vị danh y để xin lời khuyên.  Sau khi bắt mạch, danh y nói với ông rằng: “Bệnh của ông ngoài cách này ra thì không thuốc nào có thể chữa khỏi.  Tôi sẽ kê cho ông ba đơn thuốc, ông cứ theo đó mà làm, hết đơn thứ nhất thì chuyển sang đơn tiếp theo.  Ba đơn thuốc đó là: Nghỉ ngơi, cho đi và buông xuống.
    Nghỉ ngơi cho tâm hồn thanh thản.  Cho đi để tâm hồn hạnh phúc, và buông xuống để tâm hồn không còn lệ thuộc bởi danh lợi thú trần gian.
    Nhưng xem ra muốn nghỉ ngơi, hay muốn cho đi thì con người phải biết buông xả mới có tâm bình an và lòng quảng đại.  Con người cần phải buông đi những lợi danh, buông đi những hận thù tranh chấp, những toan tính nhỏ nhoi thì lòng mới thanh thoát bình an.  Lòng buông xả thì tâm bình an.  Con người còn cần buông đi những đam mê mù quáng, buông đi những thói hư tật xấu mới tìm được hạnh phúc của tự do tâm hồn.
     Nguồn gốc của tội lỗi là con người luôn chất chứa những tham sân si.  Con người luôn giữ cho mình những toan tính tham lam, những nóng giận cuồng điên và những mê muội cuồng si. 
    Khởi đầu mùa chay Giáo hội nhắc nhở chúng ta thân phận con người chỉ là bụi tro, một mai rồi cũng trở về tro bụi.  Lợi danh, quyền quý cũng chỉ là phù vân.  Không có chi tồn tại.  Không có chi vững bền.  Tất cả đều mong manh tan vỡ theo thời gian.  Vậy tại sao chúng ta phải bận lòng với những hư vô ấy?  Tại sao lòng ta lại chất chứa những tham sân si để mang phiền não cho cuộc đời?  Tại sao chúng ta cứ theo đuổi phù vân mà gây nên những bể dâu cho cuộc đời?
    Hãy nhìn nhận tất cả chỉ là tro bụi để can đảm buông lòng mình cho Chúa gột rửa khỏi những toan tính trần thế, những hư danh phù phiềm, những đam mê thế tục.  Hãy buông bỏ những danh lợi thú để trở về với Chúa trong chay tịnh khiêm tốn ăn năn.  Khi con người buông bỏ những tham ái, sân si thì cuộc đời ta mới thanh thản, hạnh phúc, tươi vui.  Khi con người buông bỏ những toan tính của danh lợi thú thì cuộc đời ta sẽ không còn những tháng ngày tranh chấp, ganh đua, bon chen giành giật lẫn nhau. . .
    Hôm nay ngày Lễ Tro, từng đoàn người lũ lượt lên xức tro, nhưng liệu có mấy ai đã dám buông bỏ mọi sự để trở về với Chúa?  Có mấy ai thực sự không bận lòng trước những bon chen danh vọng, quyền chức, tiền tài?  Có mấy ai thực sự buông bỏ những đam mê tội lỗi, những cuồng si thấp hèn?
    "Xức tro là biểu hiện lòng sám hối"Xức tro chỉ đem lại sự tươi trẻ tâm hồn khi chúng ta quyết tâm từ bỏ tội lỗi, tránh xa cám dỗ và làm lại cuộc đời.  Xức tro lên đầu nói lên thân phận yếu đuối của con người và cần đến lòng thương xót của Chúa.  Chúng ta nại đến lòng thương xót của Chúa để được ơn thứ tha, đồng thời nhờ nguồn ân thánh của Chúa sẽ làm mới lại cuộc đời chúng ta.
     ***Ước gì tâm hồn chúng ta sẽ tràn ngập niềm vui khi biết sám hối ăn năn.  Xin đừng ở lì trong tội khiến tâm hồn chúng ta già nua, thiếu sức sống.  Xin đừng vì lối mòn tội lỗi mà đánh mất sự tươi trẻ trong tâm hồn.  Xin Chúa giúp chúng ta can đảm trở về tắm gội trong đại dương bao la tình Chúa.  Amen!
    Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

    ---------------------------------------------------------------------------

SỐNG TỈNH THỨC - CN8TN-C - LM NGUYỄN MINH HÙNG

TỰ BIẾT MÌNH

Không như các động vật, chỉ có loài người là động vật có lý trí và ý chí. Vì thế, chỉ loài người mới có thế giới nội tâm, có khả năng nhìn vào mình, tự điều chỉnh đời sống, hành vi, suy tư, tương quan… của mình.

Chỉ duy nhất loài người có khả năng tự biết mình, phát triển và lèo lái nhân cách của mình. Tuy nhiên, để một người có thể có đời sống tâm linh và nhân bản phù hợp, không thể ngày một ngày hai, nhưng phải trải qua khổ luyện.

Biết mình là tự biết những việc đã làm, lường trước khả năng đạt được cả ưu lẫn khuyết điểm. Biết mình là ý thức rõ thân phận, hoàn cảnh và khả năng của mình mà ứng xử cho thích hợp với người, với việc.

Trong Tin Mừng, nhiều lần Chúa Giêsu nói đến việc tự biết mình với đời sống khiêm hạ và phục vụ. Chúa luôn nhấn mạnh: “Coi chừng…” và mời gọi: “Hãy tỉnh thức”… Nghĩa là Chúa muốn chúng ta hãy phản tỉnh về bản thân, hãy nhìn vào nội tâm, hãy tự kiềm chế và tiết chế; hãy tự kiểm tra bản thân và làm chủ chính mình…

Chẳng hạn Chúa dạy: “Ai trong anh em muốn xây một cây tháp mà lại không ngồi xuống tính toán phí tổn, xem mình có đủ để hoàn thành không? Kẻo lỡ ra đặt móng rồi mà không có khả năng hoàn thành…” (Lc 14,28-29).

Còn trong Tin Mừng hôm nay:

– Người mù có thể dẫn người mù được chăng? Cả hai lại không sa xuống hố ư?

– Môn đệ không trọng hơn Thầy: nếu môn đệ được giống như Thầy, thì kể là hoàn hảo rồi.

– Sao ngươi nhìn cái rác trong mắt anh em, còn cái đà trong chính mắt ngươi thì lại không thấy? Sao ngươi có thể nói với người anh em: ‘Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh’, trong khi chính ngươi không nhìn thấy cái đà trong mắt ngươi?

– Hỡi kẻ giả hình, hãy lấy cái đà ra khỏi mắt mình trước đã, rồi bấy giờ ngươi sẽ trông rõ để lấy cái rác khỏi mắt anh em ngươi.

– Không có cây nào tốt mà sinh trái xấu; và ngược lại, cũng không có cây nào xấu mà sinh trái tốt. Thật vậy, cứ xem trái thì biết cây…

– Người hiền, bởi lòng tích chứa điều lành, nên phát xuất sự thiện; kẻ dữ, bởi tích đầy lòng ác, phát xuất điều ác: vì lòng đầy, thì miệng mới nói ra”.

Với những hình ảnh gần gũi, cụ thể bên trên, Chúa lại dạy một cách xác đáng, rõ ràng để đòi chúng ta phải tự biết chính mình, phải tự nhận ra con người, cách sống, đường lối… của bản thân.

Một trong những cách nhằm giúp tín hữu nhận ra mình để sống sát với thánh ý Chúa, để vươn lên trong ơn gọi nên thánh, để phù hợp với đời sống chung và ngày càng tiến tới trên đường nhân đức, đó là XÉT MÌNH VÀ SÁM HỐI THƯỜNG XUYÊN.

Muốn căn nhà sạch, kông hư hao, không ô nhiễm, không nuôi dưỡng nguồn bệnh, chủ nhà phải thường xuyên quét dọn, kiểm tra và sửa chữa. Cũng vậy, tâm hồn con người là môi trường dễ nhiễm bẩn, dễ bắt chước những thói hư tật xấu. Việc xét mình thường xuyên để kiểm tra đời sống từ hành vi nhỏ đến việc làm lớn, từ lời nói đến thái độ, cách cư xử, cách phản ứng trong từng khoảnh khắc diễn ra những biến cố, những hành động…, luôn là sự khôn ngoan tối thiểu để nuôi dưỡng tâm linh của mình.

Không chỉ ở khía cạnh nhân bản, quan trọng hơn, đó là kiểm tra thường xuyên lối sống trong tương quan với thánh ý Chúa, lề luật Chúa, lề luật Hội Thánh…

Sau khi nhận ra khuyết điểm, thậm chí tội lỗi, ta cần giục lòng sám hối, lấy làm tiếc, thậm chí đau khổ về những gì được xem là đổ vỡ, đi xa và đi sai đường lối, giáo huấn của Chúa và Hội Thánh.

   Bí tích Hòa giải là phương tiện đạo đức của người tín hữu để giao hòa với Chúa, với tha nhân và với chính bản thân. Bí tích Hòa giải còn là giao lộ để ta gặp gỡ và lãnh nhận tình yêu thương xót của Chúa. Qua con đường của bí tích, ta còn nhận được nhiều ơn Chúa để mạnh mẽ, để trưởng thành, để bền bỉ trung tín với Chúa, với ơn gọi làm con Chúa và làm môn đệ của Chúa Giêsu.

Sau khi xét mình, ăn năn sám hối và lãnh bí tích Hòa giải, ta cần ghi nhớ những cái sai, cái đúng mà mình đã từng thể hiện.

Nếu là điều sai, hãy cố gắng tìm cách khắc phục. Hãy khắc phục trong sự nỗ lực từng ngày của bản thân cách kiên trì, bền bỉ, không thất vọng về mình, không ngã lòng và luôn luôn trong tinh thần cầu nguyện.

Nếu là điều tốt, điều hay, hãy phát huy, hãy ra sức thực hành nhiều hơn nữa những nhân đức dành cho Thiên Chúa như giục lòng yêu mến Chúa, luôn tín thác, cậy trông và tin tưởng vững vàng vào tình yêu của Chúa. Hãy phát huy không ngừng những nhân đức nhân bản như: bác ái, chân thành, vị tha, thích giúp đỡ, thích an ủi người cần đến mình…

Từng người hãy luôn ý thức rằng, tự nhận biết mình là điều kiện tiên quyết để sống đẹp lòng Chúa và sống đúng đạo làm người…

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG

Chia sẻ Bài này:
 

FacebookTwitterLinkedInPinterestViber

n

 
00:00
 
04:47
 
 
 

Bài Giảng Chúa Nhật 8 Thường Niên C

Video Player
 
00:00
 
19:52
 
 
 

 

 
 
 

Chuyên Mục