SỐNG TỈNH THỨC - CACH TỚI GẦN CHÚA
- Details
- Category: 16. Sống Tình Thức
Đến giờ chết, đức tin của mọi người được thể hiện cách rõ ràng. Những người suốt đời đã sống bê-tha sẽ phải đau khổ khôn lường. Họ sẽ suy nghĩ và thốt lên: “Lạy Chúa, bao lần tôi đã được các kẻ khác cảnh cáo, nhưng cuộc sống của tôi ngày càng tệ hơn. Tôi sẽ lìa khỏi thế gian này mang theo lòng kiêu-ngạo, các vui thú giả trá và lòng mê tham trần thế!”.
Càng nghĩ, họ càng bị lương-tâm dày vò, vì đã lãng-phí bao cơ-hội tốt đẹp để làm tôi thờ phượng Chúa.
“Điều ác nhân mong muốn sẽ phải tiêu ma. (Thánh-vịnh 112: 10).
Làm sao họ lấy lại được các thì giờ đã hoang phí! Thánh Grêgoriô đã kể lại chuyện một nhà phú-hộ kia tên là Chri-dăng-tiô, sống cuộc đời truỵ-lạc, lúc gần chết đã kêu lên: “Hãy đợi tôi, hãy đợi tôi với, cho đến ngày mai!”
Nhưng nào đâu có thì giờ chờ đợi nữa, ông ta đã lãng phí biết bao thì giờ để ăn chơi trác-táng. Ông van nài đứa con trai ông, một vị ẩn-tu tên Mat-xi-nô giúp. Trong lúc đó, mặt ông nóng bừng như lửa, lăn lộn khắp giường với những lời thất vọng cho đến chết.
Than ôi! Bao người đã lao đầu vào các thú vui trần thế, lúc gần chết mới mở mắt nhìn thấy sự thật phũ-phàng, nỗi lo sợ càng lâu càng tăng và chết đi trong nỗi lo sợ đó. Phần rỗi họ thật đáng ngại!
Này bạn, nếu bạn lúc đọc những giòng chữ nầy, bạn cũng kêu lên: “Tôi cũng vây.” Tất nhiên bạn không muốn những nỗi lo-lắng, u-buồn trong giờ chết về số phận đời đời của bạn. Điều tốt nhất là bạn hãy hối-cải, làm lại cuộc đời ngay, đừng trấn-át lương-tâm, trì-hoãn đến giờ chết mới làm.
Can đảm lên, hỡi bạn! Khi bạn còn có đủ thời giờ để tránh cho bạn một giờ chết đau buồn khổ-nảo, bạn hãy làm lại ngay cuộc đời, kẻo lỡ ra sau này không còn đủ thời giờ hối-cải chăng? Đừng đợi đến tháng sau, tuần sau. Biết đâu ánh sáng của Chúa chiếu dõi lần này, tiếng Chúa kêu gọi lần này là lần sau cùng? Thật dại-dột biết bao, số phận đời đời của mình lại để đến phút chót là giờ chết mới lo, không kịp thì sao? Hãy lo chuẩn-bị ngay từ bây giờ, vì sống lành sẽ chết thánh.
Một viên-chức đệ đơn từ chức trong triều đình vua Charles V. Ngạc nhiên, nhà vua vặn hỏi, viên-chức đó trả lời: “Muốn được cứu rỗi, cần phải có thời gian cầu nguyện, hãm mình đền-tội, sống ẩn dật kết hợp với Chúa giữa khoảng đời bê tha và giờ chết.”
Lạy Chúa! Con không dám lạm-dụng lòng từ-bi của Chúa. Con cảm tạ Chúa đã soi dẫn cho con con đường theo Chúa. Con thề hứa sẽ làm lại cuộc đời.
Con biết rằng Chúa không thể chịu đựng con lâu hơn nữa. Con có thể đợi đến lúc sa hỏa-ngục mới nghĩ đến việc trở lại với Chúa sao? Để đến lúc Chúa bỏ rơi và con kéo lê cuộc sống bê tha, đó là một hình phạt nặng nề đối với con, hơn cả chính sự chết.
Lạy Chúa! Con sấp mình xuống dưới chân Chúa, xin Chúa đoái nhận lòng thống-hối của con. Xưa Chúa đã phán:
“Tội ác của con người tội-lỗi không làm cho chúng ngã quỵ vào ngày chúng bỏ đàng tội-lỗi mà trở lại.” (Ê-dê-ki-en 33:12 ).
Lạy Chúa! Con đã sống những ngày xúc phạm đến Chúa, con hết lòng thống hối và con hy-vọng được Chúa thứ tha. Con sẽ nói như thánh An-Xem xưa:
“Xin Chúa đừng để linh hồn con phải hư mất, vì Chúa đã dùng giá máu Chúa mà chuộc lại.”
Xin Chúa đừng nhìn đến những bất nhân của con, một nhìn đến tình yêu bao la của Chúa, đến nỗi Chúa đã chết vì con.
Nếu con có mất ơn Chúa đi nữa, thì Chúa có bao giờ mất uy quyền để sửa chữa cho con. Lạy Đấng cứu-chuộc con! Xin dủ lòng thương xót con. Từ này về sau, con chỉ yêu một mình Chúa mà thôi.
Chúa đã chọn con giữa muôn vàn tạo vật khác, để con yêu Chúa. Vì thế, con xin chọn Chúa, đấng tốt lành của con, để con yêu Chúa trên hết mọi sự. Chúa vác thánh giá đi trước con, con xin tiếp tục vác thánh giá theo Chúa, không mất ơn Chúa là đủ cho con lắm rồi.
KHÔNG AI CÓ THỂ THỜ Ơ QUÁ LÂU
“Ta hãy gài bẫy, hại tên công chính”; “Họ tìm cách bắt Chúa Giêsu!”.
Charles Hodge cho biết, “Một thế giới của những người tử tế, bằng lòng với sự tốt đẹp của mình, không nhìn xa hơn, quay lưng lại với Chúa, thờ ơ với Ngài, sẽ rất cần sự cứu rỗi như một thế giới khốn cùng; và thậm chí có thể khó cứu hơn!”. Don Schwager thì dứt khoát, “Không ai có thể thờ ơ quá lâu” với Chúa Giêsu, họ sẽ theo Ngài, hoặc sẽ giết Ngài!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Thật thú vị, ý tưởng của Don Schwager giúp chúng ta khám phá một sự đan quyện đầy ý nghĩa rút ra từ hai bài đọc Lời Chúa hôm nay. ‘Không ai có thể thờ ơ quá lâu’ với điều thiện; cũng ‘không ai có thể thờ ơ quá lâu’ với Chúa Giêsu. Họ phải chọn lựa! Chọn điều thiện, chọn Chúa Giêsu; hoặc bóp nghẹt nó, giết chết Ngài!
Chúng ta thường nghĩ, sự tốt lành và đạo đức của mình sẽ là nguồn cảm hứng cho nhiều người; ấy thế, không ít lần, kinh nghiệm cho thấy một điều hoàn toàn ngược lại! Bài đọc Khôn Ngoan là một thực tế! Tác giả viết, “Quân vô đạo với những suy tính sai lầm” trong lòng rằng, “Ta hãy gài bẫy, hại tên công chính, vì nó chỉ làm vướng chân ta”; “Nào ta kết án cho nó chết cách nhục nhã!”. Ý nghĩa thay, những lời này có thể áp dụng hoàn hảo cho Chúa Giêsu, đến nỗi, nhiều người coi phân đoạn này là một lời tiên tri về số phận mai ngày của Ngài. Nó cũng áp dụng cho các môn đệ của Ngài qua mọi thời mà lòng tốt của họ đã bị phẫn nộ; hành vi đạo đức của họ bị coi như một sự lên án kẻ khác; và lòng thành của họ là mối đe dọa liên tục đối với các giá trị khác biệt của những người bất đồng quan điểm. Kết quả là, người tốt bị bức hại, thậm chí, bị giết chết, vì ‘không ai có thể thờ ơ quá lâu’ với điều thiện; hoặc chọn nó, hoặc họ bóp chết nó! Thế nhưng, chúng ta đừng quên, đoạn kết của sách Khôn Ngoan hôm nay viết, “Chúng không biết ý định mầu nhiệm của Thiên Chúa!”. Thiên Chúa có ý định mầu nhiệm riêng của Ngài, ý định cứu chuộc những kẻ tin nhận Ngài!
“Nó tự hào là mình biết Thiên Chúa, xưng mình là Con Thiên Chúa”; “Nó như kẻ luôn chê trách tâm tưởng của ta; thấy mặt nó là ta chịu không nổi”. Chính những định kiến đã tạo ra một cảm giác tội lỗi nơi những kẻ cứng lòng. Rõ ràng, sự trách móc của người công chính không bị phủ nhận nhưng nó bị phẫn nộ mạnh mẽ; và những lời này gần như đúng hoàn toàn khi áp dụng cho Chúa Giêsu. Trong Tin Mừng hôm nay, Ngài tuyên bố, “Tôi đâu có tự mình mà đến. Đấng đã sai Tôi là Đấng chân thật. Các ông không biết Ngài. Phần Tôi, Tôi biết Ngài, bởi Tôi từ Ngài mà đến, và chính Ngài đã sai Tôi”. Đó chính xác là những gì đã xảy ra với Chúa Giêsu dưới bàn tay các đối thủ của Ngài; họ chế nhạo Ngài, thách thức Ngài; và điều này cũng đã xảy ra với biết bao người qua bao thế kỷ; và nó cũng đang xảy ra trong thời đại chúng ta. Bởi lẽ, ‘không ai có thể thờ ơ quá lâu’ với Chúa Giêsu! Hoặc họ chọn Ngài, hoặc họ sẽ giết Ngài!
Anh Chị em,
“Họ tìm cách bắt Chúa Giêsu!”. Và quả thật, họ đã bắt Ngài và giết Ngài. Vậy Thiên Chúa thua cuộc rồi sao? Đúng, nhìn bên ngoài, xem ra Ngài đã thua; thế nhưng, Thiên Chúa đã thực sự toàn thắng! Tình yêu Ngài toàn thắng! Thiên Chúa đã cho con người sử dụng tự do của nó để đối xử với Con của Ngài tuỳ ý họ. Nhưng đó là mầu nhiệm của sự khôn ngoan nơi Ngài; đó là cách thức Thiên Chúa dùng để cứu con người. Đường lối cứu độ của Ngài là thế đó, một đường lối không ai hiểu được! Đó là sự khôn ngoan của thập giá, một điên rồ đối với người Hy Lạp, một ô nhục đối với người Do Thái. Mùa Chay, mùa chọn lựa tình yêu; mùa chọn lựa thập giá như Thiên Chúa chọn lựa! ‘Không ai có thể thờ ơ quá lâu’ với Chúa Giêsu, Ngài cũng đã chờ đợi chúng ta quá lâu! Hãy trở về với Ngài, chọn lựa Ngài dù chúng ta bất xứng yếu hèn đến đâu; vì lẽ, “Chúa gần gũi những tấm lòng tan vỡ” như lời Thánh Vịnh đáp ca cho biết. Đừng sợ khi phải chọn Ngài, nên giống Ngài! Lời Chúa và ân sủng của Ngài qua các Bí tích, đặc biệt là Bí tích Thánh Thể và Giải Tội; chúng đang bổ sức và chữa lành chúng ta.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, càng đến gần Tuần Thánh, xin cho con biết càng phải chọn Chúa, vì ‘không ai có thể thờ ơ quá lâu’ với Ngài, nhất là con!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
Kính chuyển:
Hồng
SUY NIỆM MÙA CHAY CHÚA NHẬT THỨ IV – Đức TGM Vũ Văn Thiên
Để hiểu rõ dụ ngôn “Người cha nhân hậu” được đọc trong Chúa nhật IV Mùa Chay, cần liên kết với hai dụ ngôn khác cùng được ghi lại ở chương 15 của Tin Mừng theo thánh Luca, tức là dụ ngôn con chiên lạc và dụ ngôn đồng bạc của bà goá bị mất. Cả ba dụ ngôn này đều có một điểm chung. Đó là mất và tìm thấy. Con chiên, đồng bạc và người con thứ, cả ba đều bị mất và đã được tìm thấy. Ba hình ảnh này diễn tả ba lãnh vực: đồ vật, sinh vật và con người. Đối với Thiên Chúa, mọi sự đều quý giá và được Ngài yêu thương.
Dụ ngôn “Người cha nhân hậu” là một trong những áng văn chương tuyệt vời của Kinh Thánh. Nó diễn tả thân phận nghèo hèn tột cùng của tội nhân. Hơn thế nữa, nó diễn tả gương mặt nhân hậu giàu lòng bao dung thương xót của Thiên Chúa. Khi người con thứ hối hận trở về, đó không chỉ là một con người trở lại, mà còn tình yêu đã đánh mất cũng được hồi phục, mối liên hệ thân tình cha – con được tái lập. Tình thương của Thiên Chúa mênh mông và toả sáng, mỗi khi tội nhân sám hối quay về. Niềm vui vỡ oà, khi con người sám hối ăn năn. Thiên đàng sẽ tràn ngập niềm vui. Thiên Chúa thết tiệc để đón những người trở về.
“Khi nó còn ở đàng xa, người cha đã thấy và chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để”. Không còn từ nào hay hơn để diễn tả tâm trạng một người cha đã nhiều năm trông ngóng con trở về, dù đó lại là một đứa bất hiếu bỏ nhà ra đi. Người cha này cũng tôn trọng tự do của con, khi nó đòi chia gia tài để đi làm ăn với nhiều tham vọng và ảo tưởng hão huyền. Giờ đây, khi nó trở về với thân xác tàn tạ, cũng người cha ấy lại đón chào với tình thương còn lớn hơn lúc nó bỏ nhà đi hoang.
Khi nghĩ mình đã đủ lông đủ cánh để bay vào đời, người con thứ muốn ra đi, vì nó nghĩ cha và anh sẽ là những chướng ngại cho hành trình vào đời. Sau những tháng năm xa nhà, bôn ba bon chen giữa chợ đời, thực tế làm anh ta mở mắt. Cuộc đời không phải lúc nào cũng màu hồng. Lương tâm đã làm anh tỉnh ngộ. Dẫu biết rằng cuộc trở về sẽ gặp rất nhiều trở ngại và lời đàm tiếu của hàng xóm láng giềng, anh ta vẫn quyết định lên đường. Thiên Chúa là người Cha. Ngài luôn muốn chia sẻ cho chúng ta hạnh phúc và niềm vui của Ngài. Chúng ta nhiều khi lại không nghĩ thế, vì cho rằng Ngài kiểm soát và ràng buộc chúng ta. Nhiều người đã muốn bứt mình ra khỏi vòng tay yêu thương của Chúa, nghĩ rằng không có Chúa sẽ thoải mái và sung sướng hơn. Hơn một lần cuộc đời nghiệt ngã đã làm chúng ta vỡ mộng.
Câu chuyện dụ ngôn tạo nên những tình huống đối lập, để cho thấy những bất hạnh của con người khi họ muốn xa lìa Thiên Chúa. Người con thứ vội vàng thu góp tất cả tài sản được chia rồi trảy đi phương xa, sống phóng đãng phung phí tài sản của mình. Anh không sai khi nghĩ rằng anh có quyền sử dụng tài sản được chia. Nhưng nghĩ rằng anh thực sự hạnh phúc khi tự do, thì đó lại là một ảo tưởng hão huyền. Và, kết quả hoàn toàn khác: anh sa cơ lỡ vận đến nỗi muốn xin đậu muồng là thứ người ta dùng để nuôi heo cũng chẳng ai cho.
“Biết bao người làm công cho cha ta…”. Người con hoang đàng hồi tưởng về tuổi thơ của mình. Nhà cha đâu có thiếu thốn. Đó là anh tự bỏ nhà ra đi với những ảo tưởng tham vọng. Khi trở về trong tâm tình Mùa Chay, chúng ta nhớ lại những điều tốt đẹp Chúa đã làm cho mình, đồng thời nhận ra những vô ơn, bất kính đối với Chúa, qua lời nói, tư tưởng và việc làm của chúng ta: tại sao Chúa tốt với tôi như thế, mà tôi lại không vâng lời Ngài?
Trở về là một quyết tâm. Trở về cũng đòi can đảm mạnh mẽ, để dứt mình ra khỏi mọi ràng buộc và mặc cảm đang tìm cách níu kéo chúng ta. Quyết định trở về là chiến thắng bản thân, để thoát ra khỏi bóng tối, vươn mình ra ánh sáng, với xác tín Chúa đang chờ đợi và Ngài sẵn sàng giang rộng vòng tay để ôm lấy chúng ta.
Người Do thái, sau 40 năm hành trình sa mạc đã đến đất hứa. Họ đã trở về nơi mà Chúa hứa cho cha ông họ. Về đất hứa là chấm dứt cảnh tha hương để từ nay định cư bền vững. Mọi cuộc trở về đều có một đích điểm, đó là quê hương, là về với gia đình.
Thánh Phaolô năn nỉ chúng ta: “Nhân danh Đức Kitô, chúng tôi nài xin anh em hãy làm hoà với Thiên Chúa!”. Mỗi người trong chúng ta hãy tự vấn lương tâm: tôi là người con cả hay người con thứ trong câu chuyện cuộc đời? Người cha trong câu chuyện dụ ngôn một lúc mất cả hai người con: đứa thì bỏ nhà đi hoang, đứa thì sống với cha mà lòng nó xa lắc xa lơ, đầy ghen tỵ, bon chen tính toán. Là người con nào, chúng ta cũng phải trở về để đón nhận ơn tha thứ của Chúa, cùng với niềm vui và an bình. Khi trở về, chúng ta như đã bị lạc mất và nay được Chúa tìm thấy chúng ta.
+TGM Giuse Vũ Văn Thiên