7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

DỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÌ - CN6PS-A

 

  • Chi Tran
    Tue, May 12 at 12:03 AM
     
     
    SỰ SỐNG MỚI

    Chúa Nhật 6 Phục Sinh năm B : Ga 14, 15-21

    Suy niệm/SỐNG VÀ CHIA SẺ

    Một người kia nằm mơ gặp một thiên thần đi bộ xuống phố. Một tay ngài cầm bó đuốc, tay kia cầm một xô nước. Anh ta liền hỏi thiên thần: “Ngài đi xuống phố kia làm chi vậy ?”.

    Thiên thần đáp: “Ta được sai đến để tìm xem ai là người có đức tin và có lòng mến Chúa thực sự”.

    Anh ta hỏi tiếp: “Sao Ngài lại phải cầm theo bó đuốc và xô nước ?”

    Thiên thần đáp: “Ta muốn dùng bó đuốc để thiêu hủy các tòa nhà trên thiên đàng, và dùng xô nước để dập tắt ngọn lửa dưới hỏa ngục”.

    Anh lại hỏi: “Nhưng tại sao Ngài lại phải làm như thế ?”

    Thiên thần trả lời: “Để biết ai thực sự có đức tin và lòng mến Chúa. Một người có đức tin thực sự thì sẽ tuân giữ các giới răn, cho dù ta có phá hủy hy vọng sau này của họ là lên thiên đàng, và phá hủy nỗi sợ của họ sau này sẽ bị sa hỏa ngục đi nữa”.

    Câu chuyện giấc mơ trên cho ta hiểu thế nào là đức tin và lòng mến Chúa thực sự. Lòng mến Chúa đích thực thì không đặt ra vấn đề thiên đàng hay hỏa ngục, vì như thế thì động lực của tình yêu mến không còn tinh ròng nữa. Đối với thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, được yêu Chúa là đủ rồi, dù ở đâu, làm gì, đi đâu, ngay cả khi phải ở trong hỏa ngục mà vẫn được yêu Chúa thì cũng đủ cho chị rồi.

    Khi tình yêu đến thì lo âu sợ hãi không còn, như Harry Emerson đã phát biểu như sau: “Sợ hãi thì đe dọa, còn tình yêu lại gọi mời. Sợ hãi thì cầm tù, còn tình yêu lại giải phóng. Sợ hãi thì chua chát, còn tình yêu lại ngọt ngào. Sợ hãi thì gây ra thương tích, còn tình yêu lại chữa lành. Sợ hãi thì luôn lẩn tránh còn tình yêu lại hiện diện”.

    Đã yêu thì chỉ còn có một điều là mong sống thật nhiều cho người mình yêu, cụ thể là làm những gì mà người yêu mong đợi. Và Chúa Giêsu đã tỏ lộ ra cho các môn đệ biết: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy”. Hay nói một cách khác phổ quát cho tất cả mọi người: “Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy”.

    Bài Phúc Âm hôm nay là một lời an ủi của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ, khi Ngài sắp lìa bỏ thế gian mà về cùng Chúa Cha. Lời an ủi này không đơn thuần là một sự động viên khích lệ, mà là một lời hứa chắc chắn, rằng Người sẽ xin Chúa Cha ban cho các môn đệ một Đấng Bảo Trợ là Chúa Thánh Thần, Người là Thần Khí Sự Thật, sẽ đến ở với các ông. Nhưng điều quan trọng là tình yêu mến trong lòng họ qua việc giữ lệnh truyền của Thầy. Tình yêu ấy làm cho Chúa Cha thương mến họ, cả Ba Ngôi đều ở trong họ, làm nên sự sống mới nơi họ.

    Mùa Phục sinh nhắc nhở ta nhìn lại sự sống của Chúa trong mình. Lắm khi ta sống èo uột, khô khan, cằn cỗi, tầm thường, chỉ vì không dám sống giới răn yêu thương, không dám xả thân phục vụ anh chị em, chỉ quanh quẩn với bản thân, và loay hoay với những gì thuộc về mình. Còn đời sống đạo thì nhiều khi chỉ lo giữ những điều tối thiểu và vừa đủ để được lên thiên đàng.

    Quả là một thứ đạo thực dụng, y như chuyện trao đổi ở đời, và như vậy xem Đức Kitô cũng chỉ là một vị thần nào đó đóng vai trò thưởng phạt, giống như chuyện thần thoại Hy lạp. Vậy nên những người ngoài Công giáo thấy người có đạo mà không thấy có Chúa, thấy người Kitô hữu mà không thấy có Đức Kitô. Điều này có nguy cơ trở thành một thứ đạo mà con người dựng nên Thiên Chúa chứ không phải Thiên Chúa dựng nên con người.

    Làm sao cho người khác nhận ra Đức Kitô đang sống, đang hành động trong tôi, đang có mặt ngay trong cuộc sống hôm nay giữa mọi người?

    Cầu nguyện

    Lạy Cha!
    Kitô giáo là tôn giáo của Đấng đã sống lại,
    nên Kitô hữu là người đã được phục sinh,
    đã đón nhận sự sống mới của Thánh Linh,
    nhờ thông hiệp với Đấng đang sống,
    là chính Đức Kitô, Chúa chúng con.

    Sự sống mới là hồng ân của Chúa ban,
    qua việc con lo tuân giữ các luật điều,
    không như những chữ ghi khắc bên ngoài,
    mà là những lời ghi khắc tận thâm tâm,
    để nói lên tấm lòng con yêu mến.

    Yêu mến không phải là tình cảm tự nhiên,
    được đo lường bằng mức độ thân thiện,
    nhưng biểu hiện bằng hành động dấn thân,
    với tất cả tự do và tinh thần quả cảm.

    Nếu đức tin không hành động là đức tin chết,
    thì tình yêu cũng thế,
    không thể chỉ là sự mộ mến trong lòng,
    nhưng còn chính là hành động,
    để khơi sâu mở rộng một đời sống hiệp thông.

    Xin cho con cảm nhận được Chúa ở trong lòng,
    để con biết sống một cuộc đời phấn khởi,
    biết nhiệt tâm đem an bình cho thế giới,
    đem niềm vui và thương mến đến mọi nơi.

    Xin cho con đừng ngồi đó để chờ thời,
    nhưng dám ra đi khơi dậy nguồn sống mới,
    cho bao người còn đang sống chơi vơi,
    đang gặp khốn khó nguy nan giữa biển đời.

    Xin cho con luôn ghi nhớ lời Chúa phán,
    luôn biết thực thi điều Chúa dạy,
    để luôn nêu cao một tình mến mỗi ngày,
    cho tới lúc được sum vầy bên Chúa. Amen.

    (Trích sách: Lời nguyện của người trẻ, số 46)

    Lm. Thái Nguyên

    ----------------------------------

     
     
    Download all attachments as a zip file
    • 1589258958840blob.jpg
      264kB
    • 1589258958840blob.jpg
      264kB

 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC -10-5-2020

  •  
    Tinh Cao
    Sun, May 10 at 1:02 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Lạy Nữ Vương Chúa Nhật Phục Sinh V-A 10/5/2020

     

    1589106750811.JPG

    Chúa chỉ cho hai phương dược để chữa trị lo âu.

    Phương dược thứ nhất là: "Hãy tin vào Thày"...

    Việc tin tưởng tín thác bản thân mình cho Chúa Giêsu là việc thực hiện một "bước nhẩy vọt".

    Đó là cuộc vượt thoát lo âu. Chúa Giêsu sống lại và sống động chính là để luôn ở bên chúng ta.

     

     Pope Francis blesses an almost empty St. Peter's Square May 10, 2020. Credit: Vatican Media.

     Phương dược thứ hai để trị lo âu, được Chúa Giêsu diễn tả bằng những lời này:

    "Trong nhà Cha của Thày có nhiều chỗ. [...] Thày đi dọn chỗ cho các con" (câu 2)...

    Người đã mặc lấy nhân tính của chúng ta để vượt qua sự chết mà đến một nơi mới trên Trời,

    nhờ đó Người ở đâu chúng ta cũng ở đó.

    Đó là niềm tin tưởng mang lại cho chúng ta niềm an ủi; đã có một nơi giành cho mỗi một người trong chúng ta.

     

     Tuy nhiên, làm sao có thể đạt tới Thiên Đàng đây? Đâu là đường lối?

    Đó là câu quyết liệt của Chúa Giêsu hôm nay: "Thày là đường" (câu 6).

    Chúa Giêsu là đường về Trời; đó là phải có được mối liên hệ sống động với Người,

    và noi gương bắt chước Người yêu thương; đó là theo bước chân Người...

    "Giêsu ơi, Chúa nghĩ sao về việc chọn lựa này của con?

    Chúa sẽ làm gì ở trong trường hợp này, với những con người ấy?"

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Trong bài Phúc Âm hôm nay (xem Gioan 14:1-12) chúng ta nghe đoạn đầu của những lời được gọi là "Bài Từ Biệt - Farewell Discourse" của Chúa Giêsu. Chúng là những lời Người ngỏ cùng các môn đệ của Người vào cuối Bữa Tiệc Ly, ngay trước khi Người đối diện với cuộc Khổ Nạn. Trong thời khắc thảm thiết này, Chúa Giêsu đã bắt đầu nói rằng: "Lòng các con đừng xao xuyến" (câu 1). Người cũng nói điều này với chúng ta nữa, trong những thảm cảnh của cuộc đời. Thế nhưng, người ta làm sao lại có thể không xao xuyến trong lòng được chứ, vì tâm can thực sự là lo âu?

    Chúa chỉ cho hai phương dược để chữa trị lo âu. Phương dược thứ nhất là: "Hãy tin vào Thày" (câu 1). Điều này dường như có vẻ lý thuyết làm sao ấy, có vẻ là một lời khuyên trừu tượng. Tuy nhiên, Chúa Giêsu muốn nói đến một điều chính xác cho chúng ta. Người biết rằng, trong đời sống, những lo âu, chấn động tồi tệ nhất, xuất phát từ một cảm giác không xong rồi, một cảm giác lẻ loi cô độc, không biết phải làm sao để đối đầu với những gì đang xẩy ra. Con người ta không tự mình có thể chế ngự được nỗi sầu thương cùng với những khó khăn cứ gia tăng lên ấy. Chúng ta cần đến ơn trợ giúp của Chúa Giêsu, và vì thế mà Chúa Giêsu bảo chúng ta rằng hãy tin vào Người, tức là đừng cậy dựa vào bản thân mình, mà là vào Người, vì cuộc vượt thoát khỏi nỗi lo âu là nhờ ở việc tin tưởng tín thác. Việc tin tưởng tín thác bản thân mình cho Chúa Giêsu là việc thực hiện một "bước nhẩy vọt". Đó là cuộc vượt thoát lo âu. Chúa Giêsu sống lại và sống động chính là để luôn ở bên chúng ta. Bởi thế chúng ta có thể thưa cùng Người rằng: Giêsu ơi con tin rằng Chúa đã phục sinh và đang ở bên con. Con tin Chúa đang lắng nghe con. Con xin mang đến cho Chúa những gì đang gây rắc rối cho con, những gì con quan tâm: Con tin nơi Chúa và con phó mình con cho Chúa".

    Rồi phương dược thứ hai để trị lo âu, được Chúa Giêsu diễn tả bằng những lời này: "Trong nhà Cha của Thày có nhiều chỗ. [...] Thày đi dọn chỗ cho các con" (câu 2). Đấy, những gì Chúa Giêsu làm cho chúng ta đó, ở chỗ, Người đã giành cho chúng ta một chỗ trên Trời. Người đã mặc lấy nhân tính của chúng ta để vượt qua sự chết mà đến một nơi mới trên Trời, nhờ đó Người ở đâu chúng ta cũng ở đó. Đó là niềm tin tưởng mang lại cho chúng ta niềm an ủi; đã có một nơi giành cho mỗi một người trong chúng ta. Cũng có một nơi cho cả tôi nữa. Mỗi người chúng ta có thể nói rằng: có một chỗ cho tôi. Chúng ta không sống mà lại không có cùng, mà lại không có đích đến. Chúng ta đang đợi chờ; chúng ta là những gì quí báu. Thiên Chúa yêu thương chúng ta, chúng ta là con cái của Ngài. Và Ngài đã sửa soạn cho chúng ta một chỗ xứng đáng nhất và đẹp nhất là Thiên Đàng. Chúng ta đừng quên điều ấy: nơi cư ngụ đang đợi chờ chúng ta là Thiên Đàng. Chúng ta đang qua đi nơi đây; chúng ta được dựng nên cho Quê Trời, cho sự sống trường sinh, để sống vĩnh hằng. Vĩnh hằng là một cái gì đó chúng ta thậm chí hiện nay không thể mường tượng được. Tuy nhiên, càng tuyệt vời hơn khi nghĩ rằng chốn vĩnh hằng này sẽ chỉ là niềm vui, hoàn toàn được hiệp thông với Thiên Chúa và với người khác, không còn châu lệ, không còn ân oán, chẳng còn chia rẽ và lo âu.

    Tuy nhiên, làm sao có thể đạt tới Thiên Đàng đây? Đâu là đường lối? Đó là câu quyết liệt của Chúa Giêsu hôm nay: "Thày là đường" (câu 6). Chúa Giêsu là đường về Trời; đó là phải có được mối liên hệ sống động với Người, và noi gương bắt chước Người yêu thương; đó là theo bước chân Người. Là một Kitô hữu như tôi và anh chị em, mỗi một Kitô hữu chúng ta có thể tự vấn xem: tôi đang theo đường lối nào vậy?" Có những con đường không dẫn lên Trời, đó là những đường lối của những gì là trần tục, những đường lối của những gì là tự phụ, và những đường lối của quyền lực vị kỷ. Và có đường lối của Chúa Giêsu, đường lối của khiêm tốn yêu thương, của nguyện cầu, của hiền lành, của tin tưởng, của việc phục vụ người khác. Nó không phải là đường lối tự cao tự đại của tôi; nó là đường lối của Chúa Giêsu, nhân vật chính của cuộc đời tôi. Đó là hằng ngày cứ thân thưa cùng Người rằng: "Giêsu ơi, Chúa nghĩ sao về việc chọn lựa này của con? Chúa sẽ làm gì ở trong trường hợp này, với những con người ấy?" Chúng ta sẽ cảm thấy có lợi khi hỏi Chúa Giêsu, Đấng là Đường, là chỉ điểm viên về Trời. Xin Đức Mẹ là Nữ Vương Thiên Đình, giúp chúng ta theo Chúa Giêsu, Đấng đã mở ra cho chúng ta Thiên Đàng.

    https://zenit.org/articles/regina-caeli-address-on-fifth-sunday-of-easter-jesus-says-let-not-your-hearts-be-troubled/

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHq21CzK_2xsbt2vtO4L4MSnDGceLsCiaBmSuk3jOsyqWg%40mail.gmail.com.
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC-GIÁO LÝ VỀ CẦU NGUYỆN

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Wed, May 6 at 9:49 PM
     
     
     
     

     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Cầu Nguyện

     

    Bài 1: "Con Người là Hành Khất của Thiên Chúa"

     

    2020.05.06 Udienza Generale

     

    Hôm nay, chúng ta bắt đầu loạt bài giáo lý mới về đề tài cầu nguyện.

    Cầu nguyện là hơi thở của đức tin, đó là cách diễn tả thích hợp nhất về cầu nguyện.

     

    Pope Francis during General Audience

     

    Chúng ta hãy nghĩ đến câu chuyện về Bartimê, một nhân vật trong Phúc Âm.

    Thú thật là đối với tôi đó là câu chuyện dễ thương nhất.

     

    Pope Francis gives his general audience address in the apostolic palace May 6, 2020. Credit: Vatican Media.

     

    Con người này đã đi vào các Phúc Âm như là một tiếng kêu vang...

     Anh ta chỉ biết sử dụng một thứ khí giới duy nhất đó là tiếng nói

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Hôm nay, chúng ta bắt đầu loạt bài giáo lý mới về đề tài cầu nguyệnCầu nguyện là hơi thở của đức tin, đó là cách diễn tả thích hợp nhất về cầu nguyện. Như tiếng kêu xuất phát từ lòng của những ai tin kính (believe) và tin tưởng (trust) vào Thiên Chúa.

    Chúng ta hãy nghĩ đến câu chuyện về Bartimê, một nhân vật trong Phúc Âm (xem Marco 10:46-52 và sau đó). Thú thật là đối với tôi đó là câu chuyện dễ thương nhất. Anh ta bị mù lòa, ngồi ăn xin ở vệ đường bên ngoài thành Giêricô của anh ta. Anh ta là một nhân vật vô danh tiểu tốt, anh ta có mặt mũi, có tên gọi là Batimê, tức "con của Timê". Một ngày kia anh ta nghe tin Chúa Giêsu đi băng ngang qua đó. Thật vậy, Giêricô là giao điểm của dân chúng, được khách hành hương và buôn bán liên tục băng ngang qua. Bấy giờ chàng Bartime ngấm ngầm tính chuyện phải làm tất cả những gì có thể để gặp Chúa Giêsu cho bằng được. Nhiều người khác cũng như thế thôi: như Giakêu đã leo lên cây. Nhiều người đã muốn được nhìn thấy Chúa Giêsu nữa.

    Bởi thế mà con người này đã đi vào các Phúc Âm như là một tiếng kêu vang. Anh ta không nhìn thấy chúng ta; anh ta không biết Chúa Giêsu đang ở gần hay xa, nhưng anh ta nghe thấy Người, biết rằng Người đang ở trong đám đông, càng lúc càng tiến tới... Thế nhưng anh ta hoàn toàn lẻ loi cô độc một mình, chẳng có ai biết đến điều ấy. Vậy Batimê đã làm gì? Đã la to lên. Và cứ gào cứ réo. Anh ta chỉ biết sử dụng một thứ khí giới duy nhất đó là tiếng nói. Bắt đầu hô to: "Hỡi ngài Giêsu, Con Vua Đavít, xin thương xót tôi!" (câu 47). Rồi cứ thế mà hô hoán.

    Những tiếng réo gào của anh ta gây khó chịu, như bất lịch sự, nên nhiều người đã nạt nộ anh ta, bảo im đi: "Này lịch sử đó nghe, đừng có mà làm như vậy!". Thế nhưng Batimê chẳng những không nín lặng, mà còn thậm chí la to hơn nữa: "Hỡi ngài Giêsu, Con Vua Đavít, xin thương xót tôi!" (câu 47). Đó là thái độ cứng đầu ngang bướng (that stubborn stubbornness) của những ai tìm kiếm ân sủng và cứ gõ vào cửa lòng của Thiên Chúa. Anh ta la to, anh ta gõ đập. Câu "Con Vua Đavít" rất quan trọng; có nghĩa là "Đấng Thiên Sai - nghĩa là tuyên xưng Đấng Thiên Sai - đó là lời tuyên xưng đức tin xuất phát từ miệng lưỡi của con người bị tất cả mọi người khinh khi.

    Chúa Giêsu đã lắng nghe tiếng kêu này. Lời nguyện cầu của Batimê đánh động cõi lòng của Người, cõi lòng của Thiên Chúa, và các cánh cửa cứu độ đã được mở ra cho anh ta. Chúa Giêsu gọi anh ta. Anh ta nhảy cuống lên, và những ai trước đó bảo anh ta câm miệng bấy giờ lại dẫn anh ta đến cùng Vị Sư Phụ ấy. Chúa Giêsu đã nói với anh ta, đã hỏi anh ta muốn gì - một điều quan trọng - thế là tiếng kêu trở thành một vấn đề: "Lạy Chúa, xin cho tôi lại được nhìn thấy" (câu 51).

    Chúa Giêsu nói với anh ta rằng: "Anh hãy đi, đức tin của anh đã cứu anh" (câu 52). Người nhận thấy con người nghèo khổ, vô dụng và bị khinh bỉ này tất cả quyền lực tin tưởng của anh ta, một lòng tin tưởng đã lôi kéo được lòng thương xót và quyền năng của Thiên Chúa. Đức tin cần phải có đôi tay giơ lên, cần vang lên kêu la van nài ơn cứu độ. Sách Giáo Lý dạy rằng "lòng khiêm nhượng là nền tảng của việc nguyện cầu" (2559). Lời cầu nguyện xuất phát từ trái đất này, từ humus là đất mùn - gốc của chữ "humble khiêm hạ", "humility lòng khiêm hạ" -; nó xuất phát từ tình trạng bấp bênh mong manh của chúng ta, từ nỗi khát khao Thiên Chúa liên tục của chúng ta (cùng nguồn vừa được trích dẫn, khoản 2560-2561).

    Đức tin, như chúng ta thấy nơi Batimê, là một tiếng kêu; tình trạng không có đức tin là những gì đang làm cho tiếng kêu đó bị chết ngạt. Thái độ mà dân chúng có này, khiến họ câm nín, thì họ không phải là thành phần dân của đức tin như họ là. Việc dập tắt đi tiếng kêu ấy là một thứ "câm lặng". Đức tin là những gì chống chọi với một tình trạng đớn đau nào đó mà chúng ta không biết được lý do tại sao; tình trạng không có đức tin là những gì đành phải chịu đựng những gì chúng ta không thể tránh. Đức tin là niềm hy vọng được cứu độ; tình trạng không có đức tin là những gì quen với sự dữ đang áp đảo chúng ta và cứ như thế.

    Anh chị em thân mến, chúng ta hãy bắt đầu loạt bài giáo lý với tiếng kêu của Batimê, vì có lẽ hết mọi sự đã được viết về một nhân vật như anh ta. Batimê là một nam nhân kiên trì. Chung quanh anh ta có những con người cho rằng ăn mày ăn xin là đồ bỏ vô dụng, ăn mày ăn xin là một tiếng kêu vô vọng, ăn mày ăn xin là một tiếng động chỉ gây phiền phức, xin đừng la lối om xòm: thế nhưng anh ta vẫn không câm lặng. Để rồi cuối cùng anh ta đã được những gì anh ta mong muốn.

    Có một tiếng nói khơi động trong cõi lòng của con người còn mãnh liệt hơn bất cứ biện luận nào. Tất cả chúng ta đều có tiếng nói ấy trong lòng. Một tiếng nói được bộc phát cách tự nhiên, không do ai truyền khiến nó, một tiếng nói đặt vấn đề về ý nghĩa của cuộc chúng ta hành trình dưới trần thế này, nhất là khi chúng ta ở trong tăm tối: "Hỡi ngài Giêsu, xin thương xót tôi cùng! Hỡi ngài Giêsu, xin thương xót tôi với!" Lời cầu nguyện này tuyệt vời.  

    Thế nhưng, có lẽ những lời này đã không được ghi khắc ở nơi toàn thể thiên nhiên tạo vật hay chăng? Hết mọi sự đều kêu xin và van nài mầu nhiệm thương xót để đạt được tầm vóc viên trọn tối hậu của mình. Không phải chỉ có thành phần Kitô hữu nguyện cầu, mà họ chia sẻ tiếng kêu nguyện cầu này với tất cả những con người nam nữ. Tuy nhiên, chân trời vẫn còn được vươn dài nới rộng, ở chỗ, Thánh Phaolô nói rằng toàn thể tạo vật "đang rên xiết và quằn quại lâm bồn" (Roma 8:22). Các nghệ sĩ thường biến mình thành những diễn giải viên của tiếng kêu thầm lặng này của tạo vật, một tiếng kêu thầm lặng đang thúc ép ở nơi hết mọi tạo vật, và được vang lên trên hết ở nơi tâm can của con người, vì con người là "một kẻ ăn mày của Thiên Chúa" (xem Sách Giáo Lý khoản 2559). Câu định nghĩa tuyệt vời về con người: "một hành khất của Thiên Chúa". Xin cám ơn anh chị em.

    http://w2.vatican.va/content/francesco/it/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200506_udienza-generale.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    Pope Francis during his weekly General Audience at the Apostolic Palace on April 22, 2020.

     

     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ-7 HÀNH ĐỘNG GIÚP NÊN THÁNH

 

  •  
    nguyenthi leyen
    Wed, May 6 at 9:48 PM
     
    Ảnh cùng dòng

     

    TÔI NÊN THÁNH Ư?
    BẢY HÀNH ĐỘNG GIÚP BẠN NÊN THÁNH MỖI NGÀY

     

     

     

    Rất nhiều người trong Giáo hội nói: “Tôi nên thánh ư ? Không, việc đó dành cho người khác, không phải tôi”. Như thể họ không tin rằng Chúa có thể đổi mới mọi sự, rằng đối với Ngài không có gì là không thể. Nếu điều này có thể đi vào lòng trí của thánh Augustinô và thánh Phanxicô, thì cũng có thể đi vào tâm hồn bạn.

     

    Bạn chỉ cần tin khi Ngài nói với bạn rằng bạn có thể nên thánh, rằng bạn đã được chuẩn bị cho một nơi trên thiên đàng. Và câu hỏi đặt ra bây giờ là, làm thế nào tôi có thể nên thánh trong cuộc sống hàng ngày? Tôi phải làm gì? Công thức là gì? Chà, không có một công thức duy nhất, vì sự thánh thiện mang nét cá nhân, nghĩa là sự thánh thiện của bạn không giống với tôi hay của người khác.

     

    Lời kêu gọi bạn nên thánh là duy nhất và bạn phải khám phá nó. Ở đây tôi xin gợi ý bảy hành động mà bạn có thể thực hiện trong ngày để đến gần với sự thánh thiện. Bảy hành động cụ thể mà nếu bạn áp dụng vào thực tế, có thể giúp bạn nhanh chóng hướng về Chúa. Hãy chú ý.

     

    1. Kiểm soát và điều khiển các giác quan

     

    Có các giác quan bên trong và các giác quan bên ngoài. Những cái bên trong là ý thức, trí tưởng tượng, trí nhớ và ước muốn, những cái bên ngoài là thị giác, khứu giác, xúc giác, vị giác và thính giác. Nhờ các giác quan, chúng ta có thể biết thế giới xung quanh và cho chúng ta một hình ảnh tinh thần về nó. Chúng ta nhớ về quá khứ, chúng ta tưởng tượng tới tương lai, chúng ta nhận thức được ý tưởng của mình và chúng ta đánh giá các tình huống.

     

    Nhưng đôi khi các giác quan của chúng ta dễ đi theo con đường của chúng, như những con ngựa hoang, không được dẫn dắt. Để nên thánh, chúng ta cần phải chịu trách nhiệm về đời sống và các giác quan của mình. Có những âm thanh không giúp ích cho chúng ta, chúng ta hãy tập bỏ qua. Có những hình ảnh không để chúng ta yên, chúng ta hãy tập buông chúng ra. Ăn nhiều dẫn đến háu ăn, chúng ta hãy tập để lại một chút thức ăn…vv.

     

    Tương tự với giác quan nội tâm: đôi khi chúng ta tưởng tượng nhiều điều về người khác, chúng ta tạo ra những lâu đài trong không khí vốn không có thật và chúng ta có thể mất cảm giác thực tế. Vì vậy, nếu bạn làm chủ các giác quan của mình và kiểm soát chúng, bạn có thể tập trung vào những gì cần thiết, vào những gì quan trọng.

     

    Hãy để Chúa thấm vào cuộc sống của bạn và hướng dẫn các giác quan của bạn đến với Ngài, đồng thời cố gắng tránh tiếp xúc với những gì làm tổn thương tâm hồn bạn và lấy đi sự bình an trong tâm hồn. "Mắt có nhìn bao nhiêu cũng chẳng thấy gì lạ, tai có nghe đến mấy cũng chẳng thấy gì mới." (Gv 1, 8). "Dù ăn, uống hay làm bất cứ điều gì, anh em hãy làm tất cả vinh danh Thiên Chúa" (1 Cr 10, 31).

     

    2/ Xét mình liên tục

     

     

    Xét mình có nghĩa là nhìn vào bản thân, vào những phản ứng, suy nghĩ, hành vi, ý tưởng, hành động của mình… vv. Biết mình có đi đúng hướng hay không. Nếu những gì tôi làm giúp người khác nên thánh hoặc làm họ chậm lại. Chúng ta phải sống với thái độ xét mình liên tục, biết chúng ta đang đi đâu, chúng ta đang ở đâu, tại sao chúng ta làm những việc này… v.v.

     

    Đối với điều này, cần dành thời gian, có một vài phút để suy nghĩ về đời mình. Có thể là khi đi bộ, hoặc ngồi ở một nơi yên tĩnh. Nếu bạn xét mình, bạn sẽ hiểu rõ hơn về bản thân và bằng cách này bạn sẽ có thể biết những gì bạn phải cải thiện và / hoặc thay đổi.

     

    Đây có thể là một bước nhỏ cho con người, nhưng là một bước nhảy vọt cho sự thánh thiện. Người Hy Lạp đã đặt một cụm từ rất khôn ngoan trong đền thờ: "Hãy tự biết mình", vì họ nghĩ rằng khôn ngoan nhất là biết hoàn thành nhiệm vụ này. Nếu biết chính mình, bạn sẽ có thể dự đoán được nhiều điều và bạn sẽ biết cách phản ứng với những khó khăn và vấn đề bằng sức mạnh và lòng can đảm.

     

    Xin mời bạn đọc Thánh vịnh 139 (138), giúp bạn bước vào tâm tình xét mình:

    “Lạy Chúa, xin dò xét để biết rõ lòng con,
    xin thử con cho biết những điều con cảm nghĩ.

    Xin Ngài xem con có lạc vào đường gian ác
    thì dẫn con theo chính lộ ngàn đời”. (Tv 139, 1.23-24).

     

    3. Tìm kiếm và xây dựng hòa bình xung quanh

     

     

    Bạn có thể là một tác nhân cho hòa bình ở mọi lúc mọi nơi: trong công việc, trong vòng tròn bạn bè, trong gia đình, luôn là điểm nối gắn kết và hòa bình cho người khác. Giúp giải quyết xung đột qua đối thoại và thanh thản về tinh thần. Điều này rất quan trọng, đó là một trong những điều tuyệt vời: "Phúc cho xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa" (Mt 5, 9).

     

    Trở thành người xây dựng hòa bình sẽ mang lại cho bạn sự bình an, tuy nhiên, một sự bình an không như thế gian ban tặng, đó là sự bình an mà chỉ có Thiên Chúa mới có thể ban cho bạn. Có hàng triệu tình huống mà bạn có thể xây dựng hòa bình: xung đột gia đình, tranh chấp tạm thời, tranh luận thắng thua, vấn đề việc làm, khác biệt về quan điểm…v.v.

     

    Ngay cả trên phương tiện truyền thông xã hội, bạn có thể là một người xây dựng hòa bình tuyệt vời, và có một nhu cầu rất lớn đối với những người như vậy trong môi trường kỹ thuật số. Nếu bạn muốn trở nên thánh thiện, hãy tìm kiếm sự bình an nội tâm, làm mọi lúc mọi nơi, sống đối diện với Chúa, đừng sợ hãi và tin tưởng rằng thành quả của nỗ lực này sẽ là sự bình an đến từ Chúa, một sự bình an lâu dài. “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi” (Ga 14,27).

     

    4. Giữ gìn miệng lưỡi

     

     

    Hãy suy nghĩ về những gì bạn nói trước khi nói hoặc viết. Đôi khi chúng ta có thể làm tổn thương sâu sắc ai đó bằng cách chỉ cần gõ một vài nút trên bàn phím, bạn có thể tránh điều đó bằng cách suy nghĩ cẩn thận về những gì bạn sẽ viết. Vấn đề này mở rộng trong các mạng xã hội, nơi tính nhạy cảm là rất lớn và đôi khi người ta không có không gian để đối thoại trung thực.

     

    Do đó, hãy chú ý để tất cả những gì bạn nói phù hợp với người khác, nó sẽ giúp ích cho người thân cận. Nếu bạn định nói những điều vô nghĩa, tốt hơn là giữ im lặng. Nếu bạn định dùng miệng để nguyền rủa, tốt hơn nên im lặng và không khơi lên một làn sóng lăng mạ. Tôi đảm bảo với bạn khi quan tâm đến lời nói của mình, chúng ta có thể lớn lên trên đường đức hạnh và thánh thiện.

     

    Thật tốt khi trên hết bạn học cách kiểm soát miệng lưỡi mình, phúc hay họa cũng từ miệng mà ra. Nhờ đó, chúng ta chúc lành và động viên. Bạn chọn con đường nào, nên thánh không hề dễ nhưng không phải là không thể.

     

    “Thật thế, mọi loài thú vật và chim chóc, loài bò sát và cá biển, thì loài người đều có thể chế ngự và đã chế ngự được.8 Nhưng cái lưỡi thì không ai chế ngự được: nó là một sự dữ không bao giờ ở yên, vì nó chứa đầy nọc độc giết người.9 Ta dùng lưỡi mà chúc tụng Chúa là Cha chúng ta, ta cũng dùng lưỡi mà nguyền rủa những con người đã được làm ra theo hình ảnh Thiên Chúa”(Gc 3, 7-9)

     

    5. Truyền cảm hứng cho người khác

     

    Đây là nguồn sức mạnh tinh thần. Khi chúng ta khuyến khích người khác, chúng ta khuyến khích chính mình. Và nó giúp chúng ta thấy được sức nặng thực sự của những khó khăn trong cuộc sống. Đôi khi chúng ta nói: "Cố lên, mọi sự sẽ ổn thôi", "Đừng lo lắng, hãy phó dâng trong tay Chúa", nhưng bạn có thực sự tin vào điều đó không? Bạn có thực sự tin rằng mọi thứ sẽ qua đi và Chúa sẽ quan tâm đến khó khăn của bạn?

     

    Có lẽ việc động viên người khác sẽ giúp bạn xây dựng đức tin của mình và tin vào những lời hứa của Thiên Chúa. Thánh Phaolô viết cho các Kitô hữu ở Thêxalônica: "Thưa anh em, chúng tôi khuyên nhủ anh em: hãy khuyên bảo người vô kỷ luật, khích lệ kẻ nhút nhát, nâng đỡ người yếu đuối, và kiên nhẫn với mọi người." (1 Tx 5,14).

     

    Anh em giúp đỡ lẫn nhau, chừng nào chúng ta còn là con cái Chúa. Tôi đảm bảo với bạn rằng nếu bạn động viên an ủi người khác, nâng đỡ kẻ yếu bằng sức mạnh của Chúa Giêsu và bạn luôn có những lời khích lệ cho những người đau khổ, bạn sẽ tiến thẳng vào sự thánh thiện của cuộc sống. Hãy thử và bạn sẽ thấy, bạn có thể nên thánh qua những chi tiết nhỏ như thế.

     

    "Bổn phận của chúng ta, những người có đức tin vững mạnh, là phải nâng đỡ những người yếu đuối, không có đức tin vững mạnh, chứ không phải chiều theo sở thích của mình.2 Mỗi người chúng ta hãy chiều theo sở thích kẻ khác, vì lợi ích của họ, và để xây dựng.3 Thật vậy, Đức Ki-tô đã không chiều theo sở thích của mình” (Rô-ma 15: 1-3)

     

    6. Sống trong niềm vui

     

     

    Đó là niềm vui của Đấng Phục sinh. Thế giới có thể sụp đổ xung quanh chúng ta, nhưng niềm vui đến từ Chúa thì luôn còn mãi. Đó là một niềm vui sâu sắc, nó không phải là kết quả của khoảnh khắc mà là của chính sự sống. Niềm vui này sẽ khuyến khích chúng ta chinh phục những đỉnh cao của đời sống tâm linh, để leo lên những đỉnh núi của sự thánh thiện.

     

    Niềm vui của Chúa Giêsu thì “truyền nhiễm”, nó lan tỏa nhanh hơn bất kỳ loại virus nào. Và nhất là, nó vô tư miễn phí, Chúa ban cho bạn, bạn không phải mua và không thể mua được. Làm sao có được niềm vui này ? Hãy sống trong sự thật, trong sự chân thành của con cái Chúa, biết được những ưu – khuyết điểm của mình.

     

    Hãy đối diện với Chúa như người bạn và thú tội với Ngài, rằng với tình yêu thương xót, Ngài sẽ tha thứ và cho bạn niềm vui trong tâm hồn. Đừng sợ niềm vui của Chúa. Thánh Thomas More nói: “Không có gì có thể xảy ra với tôi mà Chúa không muốn. Và tất cả mọi sự mà Ngài muốn, cho dù nó có vẻ tồi tệ như thế nào đối với chúng ta, thực sự là điều tốt nhất”.

     

    Đây là niềm vui đích thực, khi biết rằng tôi được Chúa yêu thương và hướng dẫn. Để trở thành một vị thánh bạn cũng phải làm việc vì hạnh phúc của mình. "Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: vui lên anh em!... Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Ki-tô Giê-su." (Phl 4, 4.7).

     

    7. Hãy nhớ đến Chúa Giêsu Kitô

     

     

    Hãy có Chúa Giêsu trong suy nghĩ, lời nói và việc làm của bạn. Hãy để Ngài hướng dẫn, nâng đỡ, bổ sức và là nguồn động viên của bạn. Nếu bạn đặt Ngài vào giữa các hoạt động của bạn, bạn có thể bình tĩnh, bởi vì Ngài ở bên bạn. Nếu để Ngài rời khỏi cuộc sống của bạn, sẽ rất khó để bạn tìm thấy sự bình yên bên trong mà bạn mong muốn.

     

    Vì vậy bạn nên thay đổi một số thói quen. Bạn có thể tìm kiếm nhạc Công giáo trên Spotify và nghe thường xuyên, theo dõi những người có ảnh hưởng Công giáo, có thể xem các kênh truyền hình Công giáo hoặc các chương trình trực tuyến hoặc phim về các vị thánh, danh sách này có thể giúp bạn. Và từng chút một, bạn sẽ nên giống với những gì thuộc về Chúa.

     

    Dần dần bạn sẽ đi vào cầu nguyện, chiều sâu gặp gỡ Chúa, bạn sẽ gia tăng kết hiệp với Ngài. Nhưng điều cần thiết là cuộc đời bạn phải được "Kitô hóa”.  Tôi khuyên điều này cho tất cả những ai muốn đến gần Chúa hơn, nếu bạn sửa đổi thói quen theo môi trường và bạn làm cho nó trở nên Kitô hơn, bạn sẽ dễ dàng thích những gì thuộc về Chúa hơn.

     

    Hãy can đảm, nên thánh là có thể, bạn có thể thực hiện một số điều chỉnh trong ngày và biến đổi nó cho Chúa. "Anh hãy nhớ đến Đức Giê-su Ki-tô, Đấng đã sống lại từ cõi chết… Nếu ta cùng chết với Người, ta sẽ cùng sống với Người. Nếu ta kiên tâm chịu đựng, ta sẽ cùng hiển trị với Người. Nếu ta chối bỏ Người, Người cũng sẽ chối bỏ ta. Nếu ta không trung tín,
    Người vẫn một lòng trung tín, vì Người không thể nào chối bỏ chính mình.” (2 Tm 2,  8.11-13).

     

    Hãy quyết tâm, hôm nay bạn có thể bắt đầu nên thánh!

     

    Tôi hy vọng rằng bảy hành động mà bạn có thể thực hiện hàng ngày đây sẽ giúp bạn ngày càng trở nên thánh thiện. Tôi chắc chắn rằng nếu bạn Kitô hóa cuộc đời mình, bạn sẽ đi đúng hướng. Có nhiều điều cần thay đổi, hãy trình bày với Chúa và Ngài sẽ giúp bạn. Điều quan trọng là bạn quyết định nên thánh, rằng điều này cũng dành cho bạn.

     

    Chúa muốn bạn nên thánh trong cuộc sống, trong công việc, trong gia đình, trong mối quan hệ xã hội của bạn, ở đó Chúa muốn bạn đặt Ngài vào trung tâm và để Ngài biến đổi tất cả. Hãy can đảm lên, bạn có nhiều anh chị em cầu nguyện giúp để bạn có thể tìm thấy Ngài. Xin Chúa chúc lành cho bạn và đồng hành với bạn!

     

    Lm. H. Edgar Henríquez Carrasco

    Minh Duyên dịch từ Catholic-link.com

    Nguồn: phatdiem.org

     
     

 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC -PHÚC THẬT TÁM MỐI- BÀI 9

  •  
    Tinh Cao
    Wed, Apr 29 at 1:37 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Bát Phúc Bài 9 Phúc 8 

     

    2020.04.29 Udienza Generale

     Tinh thần nghèo khó, khóc lóc, hiền lành, khát khao thánh đức, thương xót, tấm lòng trong sạch và xây dựng hòa bình

    đều có thể dẫn đến chỗ bị bách hại vì Chúa Kitô;

    tuy nhiên, ở vào lúc tận cùng của tình trạng bị bách hại này

    lại là nguồn mạch của niềm vui cùng với phần thưởng lớn lao trên Thiên Đàng.

     

     Pope Francis gives a general audience address in the apostolic palace. Credit: Vatican Media.

    Con đường Bát Phúc này là con đường vượt qua,

    con đường dẫn cuộc đời theo thế gian đến chỗ theo Thiên Chúa,

    từ chỗ sống theo xác thịt - tức là vị kỷ - đến chỗ theo Thần Linh.

      

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Với bài giáo lý hôm nay, chúng ta kết thúc tiến trình về Các Mối Phúc của Phúc Âm. Như chúng ta đã nghe, được công bố ở câu cuối cùng đó là niềm vui cánh chung của kẻ bị bách hại vì lẽ công chính. Mối Phúc này loan báo cùng một thứ hạnh phúc như ở mối phúc thứ nhất, đó là Nước Trời thuộc về kẻ bị bách hại cũng như kẻ nghèo khó trong tinh thần; như thế là chúng ta thấy được rằng chúng ta đã tiến tới tận điểm của một tiến trình liên kết được mở ra từ các loan báo trước đó.

    Tinh thần nghèo khó, khóc lóc, hiền lành, khát khao thánh đức, thương xót, tấm lòng trong sạch và xây dựng hòa bình đều có thể dẫn đến chỗ bị bách hại vì Chúa Kitô; tuy nhiên, ở vào lúc tận cùng của tình trạng bị bách hại này lại là nguồn mạch của niềm vui cùng với phần thưởng lớn lao trên Thiên ĐàngCon đường Bát Phúc này là con đường vượt qua, con đường dẫn cuộc đời theo thế gian đến chỗ theo Thiên Chúa, từ chỗ sống theo xác thịt - tức là vị kỷ - đến chỗ theo Thần Linh. Thế gian, cùng với các thứ ngẫu tượng của nó, các thứ thỏa hiệp của nó, cùng với các thứ ưu tiên của nó, không thể chấp nhận được cuộc sống như thế. "Những cấu trúc của tội lỗi", thường do tâm thức của con người, là những gì quá xa lạ với vị Thần Linh của sự thật, Đấng thế gian không thể chấp nhận (xem Gioan 14:17), họ chỉ có thể loại trừ nghèo khổ hay hiền lành hoặc tinh tuyền, và tuyên bố rằng đời sống theo Phúc Âm là một thứ sai lầm và là một thứ rắc rối, nên coi như là đồ bỏ. Thế gian nghĩ như thế: "Đó là những thứ lý tưởng hay ảo tưởng...", theo họ.

    Nếu thế giới sống theo tiền tài, thì bất cứ ai chứng tỏ đời sống có thể được viên trọn nơi ân sủng và việc từ bỏ, đều trở thành một thứ phiền hà cho đường lối tham lam. Từ ngữ "phiền hà" này là những gì then chốt, vì nguyên chứng từ của Kitô hữu - một chứng từ đã thực hiện rất nhiều thiện ích cho rất nhiều người chấp nhận nó -, là những gì gây phiền hà cho những ai có một tâm thức trần tục. Họ sống với sự phiền hà này như là một thứ khiển trách. Khi thánh đức tỏ hiện, và đời sống của con cái Thiên Chúa lan tỏa, thì nơi cái mỹ miều đẹp đẽ đó lại chất chứa một cái gì đó gây khó chịu, đòi phải tỏ thái độ: một là để mình bị chất vấn, hai là hướng mình về sự thiện, hoặc là phủ nhận ánh sáng đó với tấm lòng cứng cỏi, đồng thời cũng hướng tới việc chống đối và giận dữ (xem Khôn Ngoan 2:14-15). Thật là kỳ lạ: sức thu hút của con người lại bị lôi kéo đến chỗ bách hại các vị tử đạo, đến lòng hận thù giận dữ với Kitô hữu, với chứng từ của Kitô hữu cũng như với thái độ anh hùng của Kitô hữu. Tuy nhiên, điều này cũng cho thấy rằng thảm trạng của việc bách hại cũng là cơ hội của việc giải phóng cho khỏi bị lụy thuộc vào thành đạt, vào vinh quang trần thế và vào những thỏa hiệp với thế gian. Con người đã vì Chúa Kitô mà từ bỏ thế gian được hân hoan về những gì? Người ấy hân hoan vì đã tìm thấy được một cái gì đó còn giá trị hơn tất cả thế gian này. Thật vậy, "Được lời lãi cả thế gian này mà thiệt mất sự sống của mình thì có lợi chi" (Marco 8:36). Lợi ích nào ở đó chứ?

    Thật là đớn đau khi nghĩ đến, vào lúc này đây, đang có nhiều Kitô hữu phải chịu bách hại ở các miền đất khác nhau trên thế giới, và chúng ta cần phải hy vọng cùng cầu nguyện cho sớm chấm dứt bao nhiêu có thể tình trạng gian nan khốn khó của họ. Họ rất nhiều; những vị tử đạo ngày nay còn nhiều hơn các vị tử đạo ở những thế kỷ đầu. Chúng ta bày tỏ lòng gắn bó của chúng ta với những người anh chị em này: chúng ta là một thân thể, và những Kitô hữu này là những chi thể đẫm máu của Thân Mình Chúa Kitô là Giáo Hội.

    Tuy nhiên, chúng ta hãy cẩn thận, đứng đọc Mối Phúc này một cách tủi thân cảm phận. Thật vậy, thái độ khinh khi của con người ta không phải bao giờ cũng đồng nghĩa với bách hại cả đâu: đúng thế, ngay sau khi Chúa Giêsu phán Kitô hữu là "muối đất", thì Người cảnh giác chúng ta về nguy cơ "muối trở nên nhạt nhẽo", thì "nó không còn lợi gì nữa, chỉ còn có thể bị vứt ra ngoài cho người ta chà đạp dưới chân" (Mathêu 5:13). Thế nên, cũng có một thứ khinh bỉ gây ra do lỗi lầm của chúng ta nữa, khi chúng ta đánh mất đi cái hương vị Kitô và Phúc Âm.

    Cần phải trung thành với đường lối khiêm hạ của các Mối Phúc, vì nó là những gì dẫn đến chỗ thuộc về Chúa Kitô, chứ không thuộc về thế gian. Câu chuyện về Thánh Phaolô cũng đáng chúng ta chú ý, đó là khi ngài nghĩ rằng ngài là một kẻ công chính, thật ra lại là một tên bách hại; tuy nhiên, khi ngài khám phá ra ngài là một tên bách hại, thì ngài lại trở thành một con người của yêu thương, một con người hân hoan đương đầu đối chọi với những khổ đau ngài phải chịu vì bách hại (xem Colossians 1:24). Bị loại trừ và bị bách hại, nếu Thiên Chúa ban cho chúng ta ơn này, làm cho chúng ta như Chúa Kitô tử giá, thì bằng việc liên kết chúng ta với cuộc Khổ Nạn của Người, chúng trở thành biểu hiệu của một sự sống mới. Sự sống này cũng là sự sống như của Chúa Kitô, Đấng vì loài người và cho phần rỗi của chúng ta đã "bị loài người khinh bỉ và loại trừ" (xem Isaia 53:3; Tông Vụ 8:30-35).

    Việc lãnh nhận Thần Linh của Người có thể dẫn chúng ta đến chỗ lòng chúng ta có được một tình yêu có thể hiến sự sống mình cho thế giới, chứ không thỏa hiệp với những lừa dối của nó, và chấp nhận bị nó loại trừ. Những thỏa hiệp với thế gian là những gì nguy hiểm, ở chỗ, Kitô hữu bao giờ cũng chiều theo các thứ thỏa hiệp với thế gian, với tinh thần trần tục. Việc này - việc loại trừ đi các thứ thỏa hiệp và tiếp tục đường lối của Chúa Giêsu Kitô - là sự sống của Nước Trời, là niềm vui cao cả nhất - là hạnh phúc đích thật. Thật ra, trong các cuộc bách hại đã luôn có sự hiện diện của Chúa Giêsu, Đấng đồng hành với chúng ta, Đấng hiện diện để an ủi chúng ta, và sức mạnh của Thần Linh giúp chúng ta tiến bước. Chúng ta đừng bị thất đảm một khi cuộc sống gắn bó với Phúc Âm khiến chúng ta bị dân chúng bách hại, bởi vì chúng ta đã có vị Thần Linh nâng đỡ chúng ta trên con đường ấy.

    (Sau bài giáo lý, ĐTC nói tiếp:)

    Tôi ngỏ lời chào tín hữu nói tiếng ý. Hôm nay, chúng ta mừng lễ Thánh Catarina Siena, Vị Thánh Nữ Đồng Quan Thày của Ý quốc. Hình ảnh cao cả của người nữ này đã có được, từ mối hiệp thông với Chúa Giêsu, lòng can đảm hành động và niềm hy vọng khôn cùng, những gì đã nâng đỡ ngài trong những giờ khắc khó khăn nhất, cũng như khi mà hết mọi sự dường như bị tiêu tan, và đã giúp cho ngài có thể tác dụng trên người khác, bao gồm cả ở tầm mức cao nhất về dân sự cũng như về giáo quyền, nhờ đức tin mãnh liệt của ngài. Chớ gì gương mẫu của ngài giúp cho mỗi người chúng ta biết gắn bó với mối liên kết Kitô giáo, có được một lòng yêu mến thiết tha với Giáo Hội cho mối quan tâm tốt đẹp cho thiện ích của cộng đồng dân sự, nhất là trong thời điểm thử thách này. Tôi xin Thánh Caterina bảo vệ Ý quốc vào lúc dịch bệnh này; và bảo vệ Âu Châu, vì ngài là một vị Thánh Nữ Quan Thày của Âu Châu; xin ngài bảo vệ toàn thể Âu Châu, để Âu Châu luôn được hiệp nhất.

    2018.09.12 Santa Caterina da Siena

    https://zenit.org/articles/on-her-feast-day-pope-appeals-to-st-catherine-of-siena-full-text-of-general-audience/

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

     

    Vào cuối bài giáo lý Bát Phúc thứ 6 ngày 18/3/2020, ĐTC Phanxicô đã kêu gọi đáp ứng sáng kiến Lẫn Chuỗi Mân Côi chung Ý quốc vào 9 giờ tối Lễ Thánh Giuse 19/3/2020,

    Pope calls for worldwide rosary Thursday amid pandemic ...

     

    Thế nhưng, hôm nay, ngài không hề lên tiếng kêu gọi như vậy, khi Dòng Đa Minh kêu gọi nội bộ của mình mà thôi, bao gồm mọi phần tử của dòng, linh mục, tu sĩ nam nữ và giáo dân thuộc Dòng Ba Đaminh, lần Chuỗn Mân Côi vào 9 giờ tối hôm nay, lễ Thánh Catarina Siena, như thông báo dưới đây.

     

    World Wide Rosary Rally – April 29, 2020 9:00 PM – Rosary ...  /  https://www.rosarycenter.org/rosary-rally/ 

     

    Chúng ta có thể đọc thêm bài giáo lý của ĐTC Biển Đức XVI về Thánh Nữ Catarina Siena ở cái link dưới đây

    Thánh Catherine of Siena

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHrnzcLYGYx3qOjvgr5-4NmF80E1ynhjJ0%2Bzvnu-mTcC2g%40mail.gmail.com.