7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC -CHÚA CHỊU PHÉP RỬA

 

  •  
    Tinh Cao
    ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ
     
    Sun, Jan 10 at 8:50 AM
     
     

    ĐTC Phanxicô: Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật Lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa

     

    Pope Francis during Angelus

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

     

    Hôm nay chúng ta mừng Lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa. Mấy ngày trước đây chúng ta đã thấy Hài Nhi Giêsu được Ba Đạo Sĩ kính viếng; hôm nay Người đã trở thành một người lớn ở bờ sông Jordan. Phụng Vụ làm cho chúng ta nhẩy vọt khoảng 30 năm, 30 năm chỉ biết có một điều đó là những năm tháng ẩn dật Chúa Giêsu sống với gia đình của Người - một số năm trước đó Người sống như là một di dân để thoát khỏi cuộc bách hại của Hêrôđê, còn những năm khác ở Nazarét, Người học nghề của Thánh Giuse - Người vâng lời cha mẹ, học hành và làm việc. Vấn đề lạ lùng là ở chỗ hầu hết thời gian sống trên Trái Đất này Chúa sống như thế, sống cuộc đời hằng ngày, không tỏ hiện gì hết. Theo các Phúc Âm, chúng ta nghĩ rằng đã có 3 năm rao giảng, làm phép lạ và nhiều điều khác nữa. Ba năm thôi. Còn các năm khác, còn tất cả các năm khác đều là đời sống ẩn dật trong gia đình. Đó là một sứ điệp tuyệt vời cho chúng ta: nó cho chúng ta thấy những gì là cao cả của đời sống hằng ngày, tầm quan trọng trước nhan Thiên Chúa về hết mọi cử chỉ và giây phút của cuộc đời, cho dù là đơn thường nhất, cho dù là kín đáo nhất.

     

    Sau 30 năm ẩn dật này Chúa Giêsu bắt đầu đời sống công khai của Người. Đời sống công khai này được mở đầu bằng việc Người lãnh nhận phép rửa ở Sông JordanThế nhưng Chúa Giêsu là Thiên Chúa, vậy thì tại sao Người lại lãnh nhận phép rửa chứ? Phép rửa của Gioan bao gồm nghi thức thống hối, nó là một dấu hiệu chứng tỏ ý muốn hoán cải, muốn trở nên tốt hơn, muốn xin ơn tha thứ tội lỗi của mình. Chúa Giêsu chắc chắn là không cần đến phép rửa này. Thật vậy, Thánh Gioan Tẩy Giả đã cố gắng cuỡng lại việc làm phép rửa ấy nhưng Chúa Giêsu cứ nhất quyết đòi làm như vậy. Vì sao? Vì Người muốn ở với thành phần tội nhân: đó là lý do tại sao Người đứng xếp hàng với họ và làm cùng một cử chỉ như họ. Làm bằng một thái độ của dân chúng, bằng thái độ của thành phần, như một bài thánh ca hát lên rằng, đã tiến đến với "hồn trần và chân không". Linh hồn trần trụi tức là không che đậy gì hết mà là tội nhân. Đó là cử chỉ Chúa Giêsu đã thực hiện, và Người đi xuống giòng sông để dìm mình vào thân phận của chúng ta. Thật vậy, Phép Rửa thực sự có nghĩa là việc "trầm mình".

     

    Vậy là vào ngày đầu tiên thực hiện thừa tác vụ của mình, Chúa Giêsu đã cống hiến cho chúng ta "bản tuyên ngôn trình tự" của Người. Người nói với chúng ta rằng Người không cứu độ chúng ta từ trên cao, bằng một quyết định thượng quyền hay bằng một hành động quyền năng, bằng một sắc lệnh, không: Người cứu độ chúng ta bằng việc đến gặp gỡ chúng ta và mang lấy tội lỗi của chúng ta. Đó là cách Thiên Chúa khắc phục sự dữ của thế gian này, ở chỗ, bằng việc hạ mình xuống, bằng việc nhận lấy nó. Nó cũng là đường lối chúng ta có thể nâng những người khác lên, ở chỗ đừng phán xét, mà là hãy gần gũi hơn, hãy chia sẻ, chia sẻ tình yêu của Thiên Chúa. Việc gần gũi là kiểu cách của Thiên Chúa đối với chúng ta; chính Ngài đã nói với Moisen rằng: "Hãy nghĩ mà xem có dân tộc nào được các thần linh của họ gần gũi cận kề như các ngươi với Ta hay chăng?"

     

    Sau cử chỉ cảm thương này của Chúa Giêsu, thì một điều phi thường đã xẩy ra, đó là các tầng trời mở ra, và cuối cùng là ba Ngôi tỏ mình ra. Thánh Linh đã ngự xuống bằng hình dạng của một con chim bồ câu (cf. Mk 1:10), và Chúa Cha phán cùng Chúa Giêsu rằng: "Con là Con yêu dấu của Cha" (v.11). Thiên Chúa tỏ mình ra khi lòng thương xót tỏ hiện. Đừng quên điều ấy: Thiên Chúa tỏ mình ra khi lòng thương xót tỏ hiện, vì đó là dung nhan của Ngài. Chúa Giêsu trở nên người tôi tớ của thành phần tội nhân và được tuyên bố là Con; Người hạ mình xuống trên chúng ta và Thần Linh ngự xuống trên Người. Tình yêu gọi mời tình yêu. Điều này cũng đúng với chúng ta nữa, ở chỗ, nơi hết mọi cử chỉ phục vụ, nơi hết mọi việc làm xót thương được chúng ta thực hiện thì đều là những gì Thiên Chúa tỏ mình ra, Thiên Chúa nhìn đến trần gian này. Điều này áp dụng cho chúng ta.

    Thế nhưng, ngay cả trước khi chúng ta làm bất cứ điều gì, thì đời sống của chúng ta đều được ghi dấu bởi lòng thương xót là những gì ở nơi chúng ta. Chúng ta cần được cứu độ để được tự do. Ơn cứu độ là ơn tự do. Đó là cử chỉ thương xót tự do của Thiên Chúa đối với chúng ta. Cử chỉ này được thực hiện một cách bí tích vào ngày chúng ta lãnh nhận Phép Rửa; thế nhưng, ngay cả những ai không lãnh nhận phép rửa vẫn luôn được Thiên Chúa thương xót, vì Thiên Chúa vẫn có đó, vẫn chờ đợi, vẫn đợi chờ ở những cửa lòng mở ra. Tôi dám nói rằng Ngài tiến tới, Ngài chăm sóc chúng ta bằng lòng thương xót của Ngài.

    Xin Đức Mẹ, Đấng mà giờ đây chúng ta cầu kinh, giúp chúng ta biết bảo toàn căn tính của chúng ta, tức căn tính là "thương xót", nền tảng đức tin và đời sống của chúng ta.

    (Sau Kinh Truyền Tin:)

    Anh chị em thân mến,

    Tôi gửi lời chào thân ái đến nhân dân Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, đang bị rung động trước cuộc xâm chiếm Quốc Hội mới đây. Tôi cầu nguyện cho những ai đã bị mất đi mạng sống của mình - 5 người - bị mất đi vào những giây phút thê thảm ấy. Tôi xin lập lại rằng bạo lực bao giờ cũng là những gì tự diệt. Chẳng có gì chiếm được bằng bạo lực và bị mất đi rất nhiều. Tôi tha thiết xin các vị có thẩm quyền của đất nước này và toàn thể dân chúng hãy tỏ ra một cảm quan trách nhiệm cao, để làm lắng đọng các tâm hồn, phát động việc hòa giải quốc gia, và bảo vệ các thứ giá trị dân chù đã được cắm rễ nơi xã hội Hoa Kỳ. Xin Đức Trinh Nữ Vô Nhiễm là Quan Thày của Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ, giúp cho nền văn hóa hội ngộ được sống động, nền văn hóa chăm sóc, như là đường lối chính yếu trong việc cùng nhau xây dựng công ích; và thực hiện nó với tất cả những ai sống ở đất nước này....

    A crowd-control fence around Capitol Hill in Washington DC

    Ngày mai, anh chị em thân mến, là cuối Mùa Giáng Sinh, chúng ta sẽ trở lại với hành trình Mùa Thường Niên theo phụng vụ. Chúng ta đừng ngại xin ánh sáng cùng sức mạnh của Chúa Thánh Thần giúp chúng ta sống những gì là bình thường bằng tình yêu thương, nhờ đó làm cho chúng trở thành phi thường. Chính tình yêu thương là những gì làm thay đổi: những gì là bình thường dường như tiếp tục là bình thương, thế nhưng khi chúng được thực hiện bằng tình yêu thương thì chúng trở thành phi thường. Nếu chúng ta luôn cởi mở, dễ dạy với Thần Linh, thì Ngài sẽ tác động tâm tưởng và tác hành của chúng ta hằng ngày.

    Tôi chúc tất cả anh chị em một Chúa NHật tốt đẹp. Xin làm ơn đừng quên cầu cho tôi. Chúc anh chị em một bữa trưa ngon lành và xin tạm biệt anh chị em!

     

    http://www.vatican.va/content/francesco/it/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210110.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHp_7swaxrcbL7VoNUFRW7RT%3D0%3DA74nLBbsCSzDKkSs5sA%40mail.gmail.com.
     

 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC HUẤN TỪ

 

  •  
    Tinh Cao
     
    Wed, Jan 6 at 8:17 AM
     
     

    Đức Thánh Cha Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Lễ Hiển Linh Thứ Tư mùng 6-1-2021

     2020.06.06 Angelus 

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Hôm nay chúng ta cử hành Lễ Trọng Hiển Linh, tức là lễ Chúa tỏ mình ra cho muôn dân: thật vậy, ơn cứu độ được Chúa Kitô thực hiện là những gì vô cùng bất tận. Ơn ban cho hết tất cả mọi người. Hiển Linh không phải là một thứ mầu nhiệm thêm thắt, mà dù sao cũng chính là mầu nhiệm như Nhập Thể, nếu nhìn theo chiều kích ánh sáng, thứ ánh sáng chiếu soi hết mọi con người nam nữ, thứ ánh sáng cần được đón nhận bằng đức tin, và là thứ ánh sáng mang lại cho người khác bằng đức ái, qua chứng từ, nơi việc loan báo Phúc Âm.

    Cái viễn ảnh của tiên tri Isaia, được trình thuật trong Phụng Vụ hôm nay (see 60:1-6), đang được phản chiếu trong thời đại của chúng ta đây và hợp thời hơn bao giờ hết: "tối tăm đang bao trùm trái đất, và tăm tối dầy đặc đang bao phủ các dân" (v.2), bản văn của tiên tri Isaia cho biết như thế. Với cái bối cảnh ấy, vị tiên tri này đã loan báo về ánh sáng, thứ ánh sáng được Thiên Chúa cung cấp cho Giêrusalem, cùng nhắm đến chỗ chiếu soi cho đường lối của tất cả mọi dân nước. Ánh sáng này có quyền lực thu hút hết tất cả mọi người, gần cũng như xa, hết mọi người bắt đầu lên đường tiến đến với nó (v.3). Đó là một thứ viễn ảnh mở ra cõi lòng, giúp dễ thở hơn, gợi lên niềm hy vọng. Thật sự là bóng tối đang xẩy ra và đe dọa đời sống của hết mọi người cũng như lịch sử của nhân loại; thế nhưng, ánh sáng của Thiên Chúa còn mãnh liệt hơn thế nữa. Ánh sáng này cần phải được đón nhận để nó có thể chiếu soi cho hết mọi người. Thế nhưng chúng ta có thể đẩy thứ ánh sáng này xa khỏi chúng ta. Vậy chúng ta hãy tự vấn xem: "Ánh sáng này đang ở đâu đây?" Vị tiên tri đã thoáng thấy nó từ xa, nhưng như thế cũng đã đủ để làm cho tâm can của Giêrusalem tràn đầy niềm vui khôn tả. Ánh sáng ấy đang ở đâu đây?

    Thánh ký Mathêu, về phần mình, trình thuật về các vị Đạo Sĩ (see 2:1-12), cho thấy rằng ánh sáng này là Hài Nhi Bêlem, tức là Chúa Giêsu, cho dù vai trò làm vua của Người chưa được hết mọi người chấp nhận. Trái lại, còn bị một số người phủ nhận nó, như Vua Hêrôđê. Người là ngôi sao đã xuất hiện ở chân trời, là Đấng Thiên Sai được đợi trông, nơi Người Thiên Chúa muốn khai trương vương quốc yêu thương của Ngài, vương quốc công lý và hòa bình. Người không được sinh ra cho một số người nào, mà là cho tất cả mọi con người nam nữ, cho tất cả mọi dân tộc. Ánh sáng này là ánh sáng cho hết tất cả mọi dân nước, là ơn cứu độ cho tất cả mọi dân tộc.

    Vậy "việc chiếu tỏa" này xẩy ra như thế nào? Ánh sáng Chúa Kitô chiếu soi hết mọi nơi và ở hết mọi lúc ra sao? Nó có cách chiếu tỏa riêng của mình. Nó không chiếu soi bằng những phương tiện quyền lực của các thứ đế quốc luôn muốn chiếm quyền trên trần gian này. Không phải thế, ánh sáng Chúa Kitô tỏa lan bằng việc loan báo Phúc ÂmNhờ việc loan báo... qua lời nói và chứng từ. Thiên Chúa đã chọn cùng một "cách thức" này để đến giữa chúng ta, đó là việc Nhập Thể, tức là bằng việc đến gần với người khác, bằng việc gặp gỡ người khác, bằng việc mặc lấy thực tại của người khác, cũng như bằng việc cống hiến cho hết mọi người chứng từ đức tin của chúng ta. Đó là cách thức duy nhất ánh sáng của Chúa Kitô, Đấng là Tình Yêu, có thể chiếu soi nơi những ai đón nhận nó cùng thu hút người khác. Ánh sáng của Chúa Kitô không lan tỏa chỉ bằng ngôn từ, qua các cách thức giả tạo, những cách thức thương mại... Không, không phải thế, mà là bằng đức tin, ngôn từ và chứng từ. Ánh sáng Chúa Kitô chiếu tỏa như thế đó. Ngôi sao ấy là Chúa Kitô, thế nhưng chúng ta cũng có thể và phải là ngôi sao cho anh chị em của chúng ta nữa, như những chứng nhân của các kho tàng thiện hảo và của lòng thương xót vô biên, được Đấng Cứu Chuộc tự nguyện cống hiến cho hết mọi người. Ánh sáng Chúa Kitô không lan tỏa bằng chuyện dụ giáo. Nó lan tỏa bằng chứng từ, bằng việc tuyên xứng đức tin. Thậm chí bằng cả việc tử đạo.

     Bởi thế, vấn đề là ở chỗ đón nhận ánh sáng này trong lòng, càng đón nhận nó hơn mãi. Khốn cho chúng ta nếu chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã có nó rồi, không đâu; khốn cho chúng ta nếu chúng ta nghĩ rằng chúng ta chỉ cần "điều hành" nó! Đừng thế. Như các vị Đạo Sĩ, chúng ta cũng được kêu gọi để cho bản thân mình bị bàng hoàng, bị thu hút, được dẫn đưa, được soi chiếu và được hoán cải bởi Chúa Kitô: Người là cuộc hành trình đức tin, bằng việc cầu nguyện và chiêm ngưỡng các công cuộc của Thiên Chúa, Đấng tiếp tục làm cho chúng ta được tràn đầy niềm vui và ngỡ ngàng, một thứ ngỡ ngàng hằng mới mẻ. Nỗi ngỡ ngàng này bao giờ cũng là bước tiên khởi cần có để tiến bước theo ánh sáng ấy.

    Chúng ta hãy cầu xin Mẹ Maria bảo vệ Giáo Hội hoàn vũ, nhờ đó Giáo Hội làm lan tỏa trên khắp thế giới Phúc Âm của Chúa Kitô, ánh sáng của tất cả mọi dân nước, ánh sáng cho hết tất cả mọi người.

     

    http://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210106.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --

     

 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC -BÀI GIẢNG TẤT NIÊN

  •  
    Tinh Cao
     
    Fri, Jan 1 at 11:33 PM
     
     

     

    ĐTC Phanxicô - Bài Giảng Tất Niên cho Giờ Kinh Chiều Áp Lễ Mẹ Thiên Chúa

     


    Pope Francis in St. Peter's Basilica Dec. 31, 2017. Credit: Daniel Ibanez/CNA.

    (Hình 31/12/2017)

    Vị bị đau thần kinh tọa, ĐTC đã không thể chủ sự giờ kinh chiều 31/12/2020 áp Lễ Mẹ Thiên Chúa và chủ tế Thánh Lễ Mẹ Thiên Chúa sáng 1/1/2021,
    nhưng bài giảng của ngài đã được vị chủ sự giờ kinh chiều áp Lễ Mẹ Thiên Chúa đọc thay ngài, giờ kinh bao gồm cả Chầu Thánh Thể và Hát Kinh Te Deum Tất Niên.


    Trong các bài đọc của Thánh Lễ hôm nay, có 3 động từ được nên trọn nơi Mẹ Thiên Chúa, đó là chúc phúc, được hạ sinh và gặp thấy.

    Chúc PhúcTrong Sách Dân Số, Chúa nói với các vị thừa tác viên thánh của Ngài hãy chúc phúc cho dân của Ngài: "Vậy các ngươi hãy chúc phúc cho dân Israel: Các ngươi hãy nói cùng họ rằng: 'Chúa chúc phúc cho anh chị em'" (6:23-24).

    Đây không phải là một huấn dụ đạo đức, mà là một yêu cầu đặc biệt. Cả ngày hôm nay nữa, các vị linh mục cần phải liên lỉ chúc phúc cho Dân Chúa, và chính các tín hữu là thành phần mang lấy phúc lành được các vị chúc phúc. Chúa biết chúng ta cần được chúc phúc biết bao. Việc đầu tiên Ngài làm sau khi tạo dựng nên thế giới này đó là phán rằng tất cả mọi sự đều tốt đẹp (bene-dicere), và phán về chúng ta rằng chúng ta thật là tốt đẹp. Tuy nhiên, chúng ta đã được lãnh nhận Người Con của Thiên Chúa không phải bằng những lời chúc phúc, mà bằng chính phúc lành: Chúa Giêsu tự thân là phúc lành của Chúa Cha. Nơi Người, như Thánh Phaolô nói, Chúa Cha chúc phúc cho chúng ta "với hết mọi phúc lành" (Eph 1:3). Mỗi khi chúng ta mở lòng mình ra cho Chúa Giêsu là phúc lành của Thiên Chúa đến với cuộc sống của chúng ta.

    Hôm nay, chúng ta mừng Con Thiên Chúa, Đấng tự bản chất "được chúc phúc", Đấng đến với chúng ta qua Mẹ của Người, vị "có phúc" bởi ân sủng. Nhờ thế Mẹ Maria mang phúc lành của Thiên Chúa đến cho chúng ta. Chúa Giêsu đến với chúng ta bất cứ Mẹ ở nơi nào. Bởi thế, chúng ta cần phải tiếp đón Mẹ như Thánh Isave, vì ngay khi nhận biết phúc lành này nơi Mẹ, thì đã kêu lên rằng: "Em được chúc phúc hơn mọi người nữ và hoa trái của lòng em được chúc phúc" (Lk 1:42). Chúng ta lập lại những lời này một khi chúng ta đọc Kinh Mừng MariaKhi tiếp nhận Mẹ là chúng ta được lãnh nhận một phúc lành, nhưng chúng ta đồng thời cũng biết chúc phúc nữa. Đức Mẹ dạy chúng ta rằng các thứ phúc lành được lãnh nhận là để được trao ban. Mẹ là vị được chúc phúc đã trở nên một phúc lành cho tất cả những ai Mẹ gặp gỡ: cho Isave, cho đôi tân hôn ở tiệc cưới Cana, cho các vị Tông Đồ ở Căn Thượng Lầu Tiệc Ly... Chúng ta cũng được kêu gọi để chúc phúc, để "nói hay nói tốt" vì danh Chúa. Thế giới của chúng ta đang bị phóng uế trầm trọng bởi cách thức chúng ta "nói năng" và nghĩ "xấu" về người khác, về xã hội, về bản thân mình. Nói bậy là những gì băng hoại và thối nát, ngược lại, chúc phúc là những gì phục hồi sự sống và cống hiến sức mạnh cần thiết để lại tái khởi đầu từng ngày sống. Chúng ta hãy xin Mẹ Thiên Chúa ơn trở thành những con người chất chứa phúc lành của Thiên Chúa cho người khác, như Mẹ là phúc lành cho chúng ta vậy.

    Động từ thứ hai là được hạ sinh. Thánh Phaolô cho thấy rằng Con Thiên Chúa "được hạ sinh bởi một người nữ" (Gal 4:4). Nơi mấy chữ này, ngài làm cho chúng ta thấy một cái gì lạ lùng làm sao ấy, ở chỗ, Chúa được sinh ra như chúng ta. Người đã không xuất hiện tại hiện trường như là một người lớn, mà là như một con trẻ. Người đã vào thế gian không từ chính mình mà từ một người nữ, sau chín tháng trong lòng dạ của Mẹ Người, vị đã hình thành nên nhân tính của Người. Trái tim của vị Chúa này bắt đầu đập trong Mẹ Maria; vị Thiên Chúa của sự sống hấp thụ dưỡng khí từ Mẹ. Từ bấy giờ Mẹ Maria đã liên kết chúng ta với Thiên Chúa, vì nơi Mẹ Thiên Chúa gắn liền bản thân Người với xác thịt của chúng ta, và Người không bao giờ rời xa nó. Thánh Phanxicô đã thích nói rằng Mẹ Maria "đã biến vị Chúa Uy Nghi Cao Cả thành người anh của chúng ta" (SAINT BONAVENTURE, Legenda Maior, 9, 3). Mẹ chẳng những là cây cầu nối chúng ta với Thiên Chúa; Mẹ còn hơn thế nữa. Mẹ là con đường Thiên Chúa đã hành trình để đến gặp chúng ta, và cũng là con đường chúng ta cần phải hành trình để đến với Người. Qua Mẹ Maria, đường lối Thiên Chúa muốn chúng ta gặp gỡ Người nơi tình yêu dịu dàng, nơi tình thân ái, nơi xác thịt. Vì Chúa Giêsu không phải là một ý nghĩ trừu tượng; Người là Đấng thực hữu và nhập thể; Người "đã được hạ sinh bởi một người nữ, và âm thầm lớn lên. Các nguời nữ đều biết đến loại tăng trường thầm lặng này. Nam nhân chúng ta có khuynh hướng trừu tượng và muốn có ngay các thứ. Phụ nữ là thành phần cụ thể và biết cách thêu dệt những đường nét cuộc đời một cách thầm kín nhẫn nại. Biết bao nhiêu là người nữ, biết bao nhiêu là người mẹ, sinh sản và lại cứ sinh sản sự sống, cống hiến cho thế giới một tương lai!

    Chúng ta ở trên thế gian này không phải để chết mà là để cống hiến sự sống. Người Mẹ thánh của Thiên Chúa dạy chúng ta rằng bước đầu tiên để cống hiến sự sống cho những ai ở chung quanh chúng ta đó là biết mến thương nó ngay trong bản thân mình. Phúc Âm hôm nay nói với chúng ta rằng Mẹ Maria "đã lưu giữ tất cả những sự ấy trong lòng mình" (cf Lk 2:19). Sự thiện xuất phát từ cõi lòng. Quan trọng biết bao trong việc giữ cho cõi lòng của chúng ta được tinh tuyền, trong việc vun trồng đời sống nội tâm của chúng ta, cũng như trong việc kiên trì cầu nguyện của chúng ta! Quan trọng biết bao trong việc giáo huấn cõi lòng của chúng ta biết chăm sóc, trong việc mến thương những con người cùng sự vật chung quanh chúng ta. Hết mọi sự được bắt đầu từ chỗ này: từ chỗ mến thương người khác, mến thương thế giới và thiên nhiên tạo vật. Cần phải biết rằng có nhiều người và nhiều thứ chúng ta không mến thương. Năm nay, trong khi chúng ta hy vọng có được những khởi đầu mới, cùng với những chữa lành mới, chúng ta đừng lơ là với việc chăm sóc. Cùng với thuốc chủng ngừa cho thân xác của chúng ta, chúng ta cần đến một thứ chủng ngừa cho cả tâm can của chúng ta nữa. Thuốc chủng ngừa này là việc chăm sóc. Năm nay sẽ là một năm tốt đẹp nếu chúng ta biết chăm sóc cho nhau, như Đức Mẹ đối với chúng ta vậy.

    Động từ thứ ba là gặp thấy. Phúc Âm cho chúng ta biết rằng các mục đồng "đã thấy Maria, Giuse và con trẻ" (v.16). Họ không thấy những dấu lạ lùng và ngoạn mục, mà chỉ là một gia đình đơn nghèo. Tuy nhiên, ở đó họ đã thực sự gặp thấy Thiên Chúa, Đấng cao cả nơi sự nhỏ bé, quyền năng nơi sự mềm mại. Thế nhưng làm sao các mục đồng đã có thể thấy được dấu kín đáo này? Họ được kêu gọi bởi một vị thiên thần. Cả chúng ta nữa đã không gặp thấy Thiên Chúa nếu chúng ta không được kêu gọi bởi ân sủng. Chúng ta không bao giờ có thể mường tượng ra được một Vị Thiên Chúa như thế, được người nữ hạ sinh, Đấng cách mạng lịch sử bằng tình yêu thương hiền dịu. Tuy nhiên, nhờ ân sủng chúng ta đã thực sự gặp thấy Ngài. Và chúng ta đã khám phá ra rằng việc Người thứ tha mang lại những gì là tái sinh, ơn an ủi của Người thắp lên niềm hy vọng, sự hiện diện của Người tuôn đổ xuống niềm vui bất khả đè nén. Chúng ta đã gặp thấy Người nhưng chúng ta không được để Người khuất bóng. Thật vậy, không bao giờ được gặp thấy Chúa một lần là xong: từng ngày Người cần được gặp thấy một cách mới mẻ. Bởi thế mà Phúc Âm diễn tả các mục đồng như liên lỉ tìm kiếm, liên lỉ chuyển động: "Họ vội vã lên đường, họ đã gặp thấy, họ đã tỏ ra, họ đã trở lại tôn vinh và ngợi khen Thiên Chúa" (vv. 16-17,20). Họ không thụ động, vì để lãnh nhận ân sủng, chúng ta cần phải chủ động.

    Còn chúng ta thì sao? Chúng ta được kêu gọi để gặp thấy những gì vào đầu năm nay? Cần phải tìm giờ cho một ai đó. Thời giờ là một kho tàng mà tất cả chúng ta đều sở hữu, tuy nhiên chúng ta canh giữ nó một cách ganh tị, vì chúng ta muốn sử dụng nó chỉ cho bản thân của chúng ta thôi. Chúng ta hãy xin ơn biết tìm giờ cho Chúa cũng như cho tha nhân của chúng ta - cho những ai đang lẻ loi cô độc hay khổ đau, cho những ai cần có người lắng nghe và tỏ ra quan tâm tới họ. Nếu chúng ta có thể tìm giờ để cống hiến thì chúng ta sẽ cảm thấy ngỡ ngàng và đầy tràn niềm vui, như các mục đồng vậy. Xin Đức Mẹ, Đấng đã mang Thiên Chúa vào thế giới thời gian này, giúp chúng ta biết sử dụng thời giờ của chúng ta một cách rộng lượng.

    Lạy Người Mẹ Thánh của Thiên Chúa, chúng con xin dâng hiến Năm Mới này cho Mẹ. Mẹ là Đấng biết ấp ủ các thứ trong lòng Mẹ, hãy chăm sóc chúng con, chúc phúc cho thời giờ của chúng con, và dạy chúng con biết tìm giờ cho Thiên Chúa và cho người khác. Với niềm hân hoan và tin tưởng, chúng con tung hô Mẹ là Người Mẹ Thánh của Thiên Chúa! Amen.

     

    http://www.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2021/documents/papa-francesco_20210101_omelia-madredidio-pace.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    --

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - CHÚA VÀ THÁNH GIERONIMO

 

  •  
    nguyenthi leyen
    ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ
     
    Mon, Dec 28 at 10:57 PM
     
     
     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng

     

    CHÚA HÀI ĐỒNG VÀ THÁNH GIÊRÔNIMÔ (345-420), Tiến Sĩ Hội Thánh

     
     
    Vào một đêm Giáng Sinh nọ, Thánh Giêrônimô đang quỳ bên máng cỏ để suy niệm về mầu nhiệm Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người, thì Chúa Hài Đồng hiện ra trong vầng sáng chói lòa. Chúa Hài Đồng âu yếm hỏi: "Giêrônimô, con có gì làm quà cho Ta trong ngày Ta giáng sinh không?" Thánh nhân đáp: "Lạy Chúa Hài Đồng, con xin dâng Chúa trái tim của con."
     
    "Đúng thế, nhưng còn gì khác nữa không?" – "Lạy Chúa, con xin dâng Chúa tất cả những gì con có và tất cả những gì con có thể." Chúa Hài Đồng hỏi tiếp: "Con còn điều gì khác nữa không?" Thánh nhân khẩn khoản thưa: "Con có điều gì khác để dâng Chúa nữa đâu?"
     
    Chúa Hài Đồng bảo: "Này Giêrônimô, hãy dâng cho Ta tất cả tội lỗi của con nữa." Thánh nhân hốt hoảng hỏi lại: "Ôi, lạy Chúa, làm sao con dâng cho Chúa tội lỗi của con được?" – "Được chứ! Ta muốn con dâng cho Ta tội lỗi của con để Ta có thể tha thứ cho con. Đó là điều Ta rất mong đợi."
     
    Nghe thế, thánh nhân bật khóc vì sung sướng. Ôi Thiên Chúa nhân lành vô cùng, Ngài chẳng muốn gì hơn là được thỏa mãn lòng nhân từ yêu thương của Ngài bằng việc tha thứ cho con người.
     
    Lm. Luca NGUYỄN HỮU KHANH sưu tập
    (Ephata 777)