7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC GIẢNG ĐÊM PHỤC SINH

 

  •  
    Tinh Cao

     

    ĐTC Phanxicô - Bài Giảng Lễ Đêm Phục Sinh

     

    Các người nữ nghĩ rằng họ thấy thi thể của Chúa để xức dầu, thế nhưng họ lại thấy một ngôi mộ trống. Họ đã khóc thương một người chết, thế nhưng họ đã nghe thấy một lời loan báo về sự sống. Thế nên Phúc Âm nói rằng những người phụ nữ ấy "đầy sợ hãi và ngỡ ngàng" (Mk 16:8), đầy sợ hãi, khiếp đảm và đầy lạ lùng. Tâm trạng bàng hoàng ở trường hợp này là một nỗi sợ hãi lẫn lộn với niềm vui, một niềm vui làm cho lòng họ cảm thấy lạ lùng khi thấy tảng đá lớn chắn cửa mồ bị đẩy ra chỗ khác, và trong đó có một nam nhân trẻ trung mặc chiếc áo khoác trắng. Thật là ngỡ ngàng khi nghe thấy những lời này: "Đừng sợ! Các người đang tìm kiếm Giêsu Nazarét, Đấng tử giá. Ngài đã sống lại rồi" (v.6). Sau đó là lời mời gọi: "Người đi đến Galilêa trước các người, ở đó các người sẽ thấy Người" (v.7). Cả chúng ta cũng đón nhận lời mời gọi này, lời mọi gọi Phục Sinh, đó là chúng ta đến Galilêa, nơi Vị Chúa Phục Sinh đã đến trước chúng ta. Thế nhưng, đâu là ý nghĩa cho việc "đi đến Galilêa"?

    Đi đến Galilêa trước hết có nghĩa là bắt đầu lại. Đối với các môn đệ thì nó có nghĩa là hãy trở về nơi mà Chúa đã tìm gặp họ lần đều tiên và đã kêu gọi họ theo Người. Chính là nơi gặp gỡ ban đầu và là mơi của tình yêu ban đầu. Từ lúc ấy, bỏ chài lưới, họ đã theo Chúa Giêsu, lắng nghe lời giảng dạy của Người và chứng kiến thấy những việc lạ lùng Người thực hiện. Tuy nhiên, cho dù luôn ở với Người, họ vẫn không hoàn toàn hiểu được Người, họ thường hiểu lầm lời của Người và tẩu thoát cho khỏi thập giá, bỏ mặc Người một mình. Bất chấp cái thất bại ấy, Vị Chúa Phục Sinh tỏ mình ra như Đấng đến Galilêa trước họ một lần nữa; Người đến trước họ nghĩa là Người đứng trước họ. Người gọi họ và gọi họ theo Người, không hề cảm thấy mệt mỏi. Đấng Phục Sinh đang nói với họ rằng: "Nào chúng ta hãy bắt đầu lại từ nơi chúng ta đã khởi sự. Chúng ta hãy bắt đầu lại. Thày muốn các con ở với Thày một lần nữa, bất chấp và gạt đi tất cả mọi thất bại". Nơi Galilêa này, chúng ta cảm thấy lạ lùng về tình yêu thương của Chúa, một tình yêu vạch vẽ ra những con đường mới nơi những nẻo đường thua bại của chúng ta. Chúa là như thế đó, Người vạch ra những con đường mới nơi những nẻo đường thua bại của chúng ta. Người là thế đó và Người mời gọi chúng ta đến Galilêa để làm điều ấy.

    Đây là lời loan báo Phục Sinh đầu tiên tôi muốn gửi đến anh chị em, đó là bao giờ cũng có thể bắt đầu lạivì luôn có một sự sống mới là những gì Thiên Chúa có thể hồi sinh nơi chúng ta, vượt qua tất cả mọi thất bại của chúng ta. Thậm chí từ đống gạch vụn của tấm lòng chúng ta - mỗi người chúng ta đều biết, biết được đống gạch vụn của lòng mình - ngay từ đống gạch vụn của cõi lòng chúng ta, Thiên Chúa vẫn có thể kiến thiết lên thành một công trình nghệ thuật, thậm chí từ những mảnh tàn rụi của nhân loại chúng ta Thiên Chúa đang sửa soạn cho một lịch sử mới. Người luôn đi trước chúng ta: nơi thập giá khổ đau, cô độc và chết chóc, cũng như nơi vinh quang của một sự sống được tái sinh, của một lịch sử đang thay đổi, của một niềm hy vọng đang được tái sinh. Trong những tháng ngày tối tăm của dịch bệnh, chúng ta nghe thấy Vị Chúa Phục Sinh mời gọi chúng ta hãy bắt đầu lại, đừng bao giờ mất hy vọng.

    Sau nữa, đến Galilêa có nghĩa là theo đuổi những đường lối mớiĐó là di chuyển ngược chiều với ngôi mộ. Những người nữ tìm kiếm Chúa Giêsu ờ mồ, tức là họ nhớ đến những gì họ đã sống với Người và là những gì bấy giờ vĩnh viễn đã bị mất đi. Họ đến để làm bừng lên nỗi buồn khổ của họ. Đó là hình ảnh của một đức tin trở nên tưởng nhớ về một sự kiện tuyệt vời những đã chấm dứt, chỉ còn là ký ức. Nhiều người - chúng ta nữa - đang sống một "đức tin của những thứ hồi niệm", như thể Chúa Giêsu là một nhân vật của quá khứ, một người bạn thời còn trẻ của họ giờ đây đã xa cách vời vợi, một sự kiện đã xẩy ra một thời gian lâu lắm rồi, khi tôi còn một đứa bé học giáo lý. Một thứ đức tin được làm nên bởi các thói quen, bởi những gì trong quá khứ, của những hồi niệm tốt đẹp thời còn nhỏ, những sự không còn đụng chạm đến tôi nữa, không còn thách thức tôi nữa. Đến Galilêa, trái lại, nghĩa là học biết rằng đức tin muốn sinh động thì phải tái lên đường. Nó cần phải hằng ngày trở lại với khởi điểm của cuộc hành trình, sống lại cái ngỡ ngàng của cuộc gặp gỡ ban đầu. Và rồi lòng tin tưởng, không cho rằng mình đã biết hết mọi sự, mà với sự khiêm nhượng của một kẻ biết ngỡ ngàng trước những đường lối của Thiên Chúa. Chúng ta sợ những việc lạ lùng của Thiên Chúa; chúng ta thường sợ Thiên Chúa làm cho chúng ta bỡ ngỡ lạ lùng. Hôm nay đây Chúa mời gọi chúng ta hãy để mình cảm thấy lạ lùng bỡ ngỡ. Chúng ta đến Galilêa để khám phá ra rằng Thiên Chúa không thể bị để giữa các thứ hồi niệm của thời còn bé mà là vị Thiên Chúa sống động, luôn lạ lùng. Sống lại, Người không thôi khiến chúng ta lạ lùng bỡ ngỡ.

    Đây là lời loan báo Phục Sinh thứ hai: đức tin không phải là một cái kho dự trữ của quá khứ, Chúa Giêsu không phải là một nhân vật hủ lậu. Người đang sống, ngay nơi đây và vào lúc này đây. Đang bước đi với anh chị em hằng ngày, nơi tình trạng anh chị em đang trải nghiệm, nơi thử thách anh chị em đang chịu đựng, nơi những mộng mơ anh chị em đang ấp ủ trong lòng. Đức tin này mở ra những con đường mới dường như anh chị em chưa hề biết, nó thúc đẩy anh chị em dám đi ngược triều sóng của những gì là ân hận tiếc xót và của những gì là "biết rồi". Ngay cả khi anh chị em cảm thấy mình dường như mất hết mọi sự, thì xin anh chị em cứ cởi mở một cách ngỡ ngàng trước tính chất mới mẻ của nó, nó sẽ làm cho anh chị em cảm thấy bàng hoàng sửng sốt.

    Đến Galilêa cũng còn có nghĩa là đến tận các nơi biên cương bờ cõiVì Galilêa là nơi xa xôi nhất: ở miền ô hợp ấy có những con người sống xa vời nhất với tính chất tinh tuyền về nghi lễ của Giêrusalem. Tuy nhiên, Chúa Giêsu lại bắt đầu sứ vụ của Người từ đó, khi lên tiếng loan báo cho những ai tác hành cuộc sống hằng ngày một cách khó khăn, cho thành phần bị tẩy chay loại trừ, cho những người hèn yếu, cho người nghèo khổ, Người trở thành dung nhan và sự hiện diện của Thiên Chúa, Đấng đi tìm kiếm những ai cảm thấy thất vọng và lạc loài, Đấng di chuyển đến tận những hạn hữu của cuộc sống, không ai là cuối cùng, không ai bị loại trừ. Đấng Phục Sinh đã xin các môn đệ của Người đến đó, ngay cả hôm nay đây, Người xin chúng ta hãy đến Galilê, đến "chốn Galilêa" thực hữu này. Nó là nơi của cuộc sống hằng ngày, là những con đường chúng ta hành trình hằng ngày, là những góc phố, nơi Chúa đã đến trước chúng ta và hiện diện ở đó, ở ngay nơi cuộc sống của những ai qua đường và chia sẻ với chúng ta giờ giấc, nhà cửa, việc làm, nỗ lực và niềm hy vọng. Ở Galilêa chúng ta biết rằng chúng ta có thấy gặp Đấng Phục Sinh, nơi gương mặt của những người anh chị em, nơi lòng nhiệt thành của những ai mơ tưởng, cũng như nơi việc thoái lui của những ai đang thất vọng, nơi những nụ cười của những ai hân hoan, cũng như nơi nước mắt của những ai đau khổ, nhất là nơi người nghèo, và nơi những người bị loại ra ngoài lề xã hội. Chúng ta sẽ bàng hoàng trước cách thức tỏ hiện sự cao cả của Thiên Chúa nơi những gì là nhỏ bé, trước cách thức vẻ đẹp của Ngài chiếu tỏa nơi thành phần thô sơ và nghèo khổ.

    Thế rồi lời loan báo Phục Sinh thứ ba ở đây là Chúa Giêsu, Đấng Phục Sinh, yêu thương chúng ta vô biên và đến viếng thăm từng trường hợp của đời sống chúng ta. Người gieo trồng sự hiện diện của Người giữa lòng thế giới, và cũng mời gọi chúng ta hãy thắng vượt các ngãng trở, các thành kiến, tiến đến với những ai ở chung quanh chúng ta hằng ngày, hãy khám phá ra ân sủng của cuộc sống hằng ngàyChúng ta hãy nhận ra ân sủng này ở Galilêa của chúng ta, ở cuộc sống hằng ngày. Cuộc sống với Người sẽ đổi thay. Đấng Phục Sinh đang sống và đang dẫn dắt lịch sử bất chấp tất cả mọi thua bại, sự dữ và bạo lực, mọi khổ đau và chết chóc.

    Anh chị em thân mến, nếu đêm hôm nay anh chị em đang cưu mang trong lòng mình một giờ khắc tối tăm, một ngày chưa tỏ rạng, một thứ ánh sáng bị vùi dập, một mộng mơ tan vỡ, thì hãy đến, hãy mở lòng mình ra một cách ngỡ ngàng trước lời loan báo: "Đừng sợ, Người đã sống lại rồi! Người đang chờ đợi các người ở Galilêa". Các nỗi trông mong của anh chị em sẽ được thành tựu, các giọt lệ của anh chị em sẽ được lau khô, các nỗi sợ hãi của anh chị em sẽ được khống chế bởi niềm hy vọng. Vì, như anh chị em biết, Chúa luôn đi trước anh chị em, bao giờ cũng bước đi trước anh chị em. Nên, với Người, đời sống luôn được bắt đầu lại.

     

    https://www.vatican.va/content/francesco/it/homilies/2021/documents/papa-francesco_20210403_omelia-vegliapasquale.html

     Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     


    Xin nghe mp3 về Cuộc Phục Sinh Vinh Hiển của Chúa Kitô theo Thần Nhiệm Đ6 ở cái link sau đây:

    CuocVuotQua-PhucSinhVinhHien.mp3

     

     

    CHÚC MỪNG PHỤC SINH - HAPPY EASTER

     

     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHqXBnRvr5Emg5TO0MEbFzQwRU9XWqk9fRyAWrA44%2BK6qA%40mai
     
     

 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ-

 

  •  
    Chi Tran

     
     
    Ảnh cùng dòng


    MẦU NHIỆM PHỤC SINH TRONG ĐỜI SỐNG

    Chúa Nhật Phục Sinh: Ga 20, 1-9

     

     

    Suy niệm/SỐNG VÀ CHIA SẺ

    Chúng ta hân hoan mừng ngày Đức Kitô Phục Sinh. Ngài phục sinh sau khi chịu khổ nạn, chịu chết trên thập tự, và mai táng trong mồ. Đó là một biến cố vĩ đại, làm nền tảng cho niềm tin của chúng ta. Đúng như thánh Phaolô đã xác tín: “Nếu Đức Kitô đã không sống lại, thì lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng, và cả đức tin của anh em cũng trống rỗng.” (1Cr 15,14). Tin vào Chúa Phục Sinh là cả một chặng đường dài trong cuộc sống. Nói đến Tin là nói đến Yêu, hay trái lại cũng thế. Đó là cặp sóng đôi trong đời sống Kitô hữu.

     

    Nhờ lòng mến sâu xa mà Madalena đã khám phá ra mồ trống trước tiên, nhưng rất tiếc chị để cho nỗi buồn khổ lấn át, khiến cho tâm trí không còn tỉnh táo và sáng suốt, để nhận ra sự thật phía sau các dấu chỉ. Chị chẳng bao giờ tìm thấy xác Thầy trong ngôi mộ, nhưng sẽ gặp chính Đấng Phục Sinh ở ngoài ngôi mộ (Ga 20, 11-17), ở ngoài sự đau xót cho một quá khứ đã qua, ở ngoài sự bám níu vào một cách thế, hay một hình thức cố định nào đó.

     

    Gioan cũng rất yêu Thầy, nhưng tình cảm của ông được đức tin hướng dẫn, nên ông khám phá ra ý nghĩa của ngôi mộ trống, và các tấm khăn đã được xếp gọn gàng như dấu chỉ của một trật tự mới (Mt 9, 17). Khi quan sát kỹ những dấu vết để lại, ông nhận ra cách thức hành động của Chúa Giêsu, đồng thời nhớ lại những lần Thầy đã tiên báo về sự phục sinh.

     

    Đức tin là sự phối hợp nhịp nhàng của con tim và lý trí, dưới sự soi sáng của Chúa Thánh Thần, nhờ vậy mà qua dấu chỉ hữu hình, người ta nhận ra một thực tại vô hình. Chúng ta cần có lòng tin để khỏi rơi vào sự hoảng hốt hay thất vọng trước những thất bại và đổ vỡ trong cuộc đời. Là Kitô hữu, chúng ta cần tu tập cho mình có cái nhìn đức tin, để luôn sống bình an và lạc quan trong mọi tình cảnh.

     

    Tuy nhiên, chính tình yêu mến Chúa mới dạy cho người ta có cái nhìn đức tin. Chính tình yêu mới làm cho ta thấy những điều mà người khác không thấy, hiểu được điều mà người khác không hiểu. Cùng đọc kinh, cùng tham dự thánh lễ, nhưng sự thấu hiểu và cảm nhận về Chúa với nhiều mức độ khác nhau. Có những người cũng chẳng cảm thấy gì cho dù đi bao nhiêu lễ. Cuộc sống khác đi chỉ khi nào tâm hồn ta đầy tràn lòng tin mến Chúa.

     

    Bản thân ta chỉ nhận ra bóng dáng Chúa Giêsu Phục Sinh, và trở nên nhân chứng của Chúa khi nào trái tim ta biết rung động sâu xa trước tình yêu Chúa trong cuộc đời mình. Yêu mến Chúa là một ân ban, nhưng phải bắt đầu từ sự khao khát mãnh liệt nơi lòng mình.

     

    Ước gì bản thân chúng ta được Chúa đổi mới từ lễ Phục Sinh hôm nay, qua việc cảm thấy mình siêng năng và sốt sắng hơn trong thánh lễ, trong cầu nguyện, trong các việc đạo đức, trong việc lành bác ái, trong sự dấn thân phục vụ… và nhất là biết nhìn mọi sự bằng đôi mắt đức tin, để thấy Chúa đang hiện diện ở mọi nơi, trong mọi người, qua mọi sự. Với cái nhìn đức tin như vậy, chúng ta mới hân hoan ca vang khúc hát khải hoàn, vì Chúa đã sống lại thật ngay trong chính đời sống mình.

     

    Alleluia! Alleluia! Alleluia!

     

    Cầu nguyện

    Lạy Cha!
    Mọi đau khổ sẽ trở nên vô ích,
    mọi hy sinh sẽ trở thành vô dụng
    nếu đau khổ không đưa tới vinh quang,
    và hy sinh không đưa tới vinh thắng.

     

    Cái chết cũng sẽ là một xúc phạm lớn,
    nếu nó không đưa tới cuộc sống hiển dung,
    và đời người cũng sẽ là một vô nghĩa,
    nếu nỗ lực vượt qua không có đích điểm.

     

    Thế nên con thực sự vui mừng
    trong mọi đau thương mình phải chịu,
    để cùng được chết và sống lại với Đức Kitô.

     

    Lạy Đức Kitô Phục Sinh!
    Ngài là Đường để con bước đi,
    là Sự Thật để con dấn thân,
    là Sự Sống để con loan báo,
    và là Điểm Hẹn để con được hạnh ngộ.

     

    Xin cho con cảm nghiệm ơn phục sinh của Chúa,
    đang thấm nhập tâm hồn và thân xác con,
    đang luân chuyển trong từng biến cố,
    đang sinh động trong từng liên hệ,
    đang lan tỏa vào mọi hoạt động,
    và đang biến đổi đời sống con người.

     

    Lòng con hân hoan cảm tạ,
    vì tin vào niềm vui phục sinh của Chúa,
    đang trở thành niềm vui phục sinh của con. Amen.

     

    Lm. Thái Nguyên

     
     

 

DỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC HUẤN TỪ LỄ LÁ

  •  
    Tinh Cao
     
    Sun, Mar 28 at 9:50 AM
     
     

    ĐTC Phanxicô Giảng và Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật Lễ Lá

     

    Palm Sunday Mass in Saint Peter's Basilica

     

    Mỗi năm phụng vụ như thế này làm cho chúng ta ngỡ ngàng, ở chỗ, chúng ta băng qua từ niềm vui nghênh đón Chúa Giêsu khi Người tiến vào Jerusalem đến nỗi buồn khi thấy Người bị lên án tử và bị đóng đanh. Cái cảm quan bàng hoàng nội tâm này sẽ ở mãi với chúng ta suốt Tuần Thánh. Chúng ta hãy suy nghĩ về nó một cách sâu xa hơn.

    Ngay từ đầu, Chúa Giêsu đã khiến chúng ta cảm thấy lạ lùng rồi. Dân của Người đã long trọng nghênh đón Người, nhưng Người tiến vào Jerusalem trên một con ngựa con. Dân của Người đang trông mong một vị giải thoát quyền lực vào Lễ Vượt Qua, nhưng Người lại đến để làm cho Lễ Vượt Qua được nên trọn bằng việc tự hy hiến bản thân mình. Dân của Người đang hy vọng chiến thắng quân Roma bằng gươm giáo, nhưng Chúa Giêsu lại đến để cử hành cuộc chiến thắng của Thiên Chúa bằng cây thập tự giá. Những gì đã xẩy ra cho những ai, trong thời gian có mấy ngày thôi, đi từ việc reo vang "Hoan hô" đến la hò "Đóng đang hắn"? Sao lạ vậy? Họ đang theo đuổi một ý nghĩ về Đấng Thiên Sai hơn là chính Đấng Thiên Sai. Họ ca ngợi Chúa Giêsu, nhưng họ không để cho Người làm cho họ cảm thấy ngỡ ngàng. Cảm giác ngỡ ngàng không giống như việc ca tụng. Việc ca tụng có thể là những gì trần tục, vì nó chiều theo xu hướng và lòng mong đợi của nó. Cảm giác ngỡ ngàng, trái lại, vẫn cứ hướng về người khác và những gì là mởi mẻ ở nơi người ấy. Ngay cả đến hôm nay đây, có nhiều người ca ngợi Chúa Giêsu: Người đã nói những điều tuyệt vời; Người đầy những yêu thương và tha thứ; tấm gương của Người đã làm thay đổi lịch sử,... v.v. Họ ngợi khen Người, nhưng đời sống của họ lại chẳng đổi thay gì. Ca tụng Chúa Giêsu chưa đủ. Chúng ta cần phải theo chân của Người nữa, còn phải để mình được Người thử thách; còn phải vượt qua từ ngợi khen đến ngỡ ngàng nữa.

    Đâu là những gì lạ lùng nhất về Chúa và Cuộc Vượt Qua của Người? Đó là sự kiện Người chiếm đoạt vinh quang bằng nhục nhã. Người chiến thắng bằng việc chấp nhận khổ đau và chết chóc, những điều mà chúng ta, trong việc theo đuổi được ca tụng và thành công, muốn tránh né. Chúa Giêsu - như Thánh Phaolô nói với chúng ta - "đã hư không hóa bản thân mình... Người đã tự hạ" (Phil 2:7-8). Điều lạ lùng là ở chỗ khi thấy Đấng Quyền Năng trở thành như không. Khi thấy Ngôi Lời là Đấng biết hết tất cả mọi sự lại dạy chúng ta phải câm nín từ trên cây thập tự giá. Khi thấy vua các vua đã lên ngôi ở trên một cái cây phơi thân. Khi thấy Vị Thiên Chúa của vũ trụ này bị lột trần trụi và đội vương miện gai góc thay vì vinh hiển. Khi thấy Đấng là chính sự thiện bị xỉ nhục và đánh đập. Tại sao lại xẩy ra tất cả những gì là ô nhục này chứ? Lạy Chúa, tại sao Chúa lại muốn chịu đựng tất cả những sự ấy chứ?

    Chúa Giêsu đã thực hiện tất cả những sự ấy vì chúng ta, để dò xét những gì là thẳm sâu nơi cảm nghiêm của con người chúng ta, toàn thể cuộc sống của chúng ta, tất cả mọi sự dữ của chúng ta. Để đến gần với chúng ta và không bỏ rơi chúng ta trong tình trạng khổ đau của chúng ta và chết chóc của chúng ta. Để cứu chuộc chúng ta, để cứu độ chúng ta. Chúa Giêsu được nâng lên cao trên cây thập tự giá để xuống vực thẳm khổ đau của chúng ta. Người đã cảm nghiệm thấy những nỗi buồn sầu nhất của chúng ta: tình trạng bị thất bại, bị mất hết tất cả, bị bạn bè phản bội, thậm chí bị Thiên Chúa ruồng bỏ. Nhờ cảm nghiệm thấy nơi xác thịt những đối chọi và xung khác của chúng ta, Người đã cứu chuộc và biến đổi chúng. Tình yêu thương của Người đến gần với tình trạng hèn yếu của chúng ta; tình Người yêu thương chạm đến chính những gì chúng ta cảm thấy hổ ngươi nhất. Thế nhưng, giờ đây, chúng ta biết rằng chúng ta không còn lẻ loi nữa, vì Thiên Chúa ở bên chúng ta trong hết mọi cơn khốn khó, trong hết mọi nỗi sợ hãi; không có một sự dữ nào, không có một tội lỗi nào sẽ là phán quyết cuối cùng. Thiên Chúa chiến thắng, thế nhưng cành dừa vinh thắng cần phải băng qua cây gỗ thập tự giá. Vì cành dừa này và thập giá ấy bất khả phân ly.

    Chúng ta hãy xin ơn biết lạ lùng bỡ ngỡ. Đời sống Kitô hữu nào không biết ngỡ ngàng thì trở thành buồn tẻ và ảm đạm. Chúng ta nói như thế nào về niềm vui được gặp gỡ Chúa Giêsu, trừ khi hằng ngày chúng ta cảm thấy bàng hoàng và ngỡ ngàng trước tình yêu thương của Người, một tình yêu ban ơn tha thứ cho chúng ta và cơ hội để bắt đầu lại? Khi đức tin không còn cảm thấy ngỡ ngàng thì đức tin trở nên ù lì, ở chỗ đức tin bị mù tối không thấy được những kỳ công của ân sủng; đức tin không còn nếm hưởng Bánh sự sống và nghe Lời Chúa; đức tin không còn thấy được vẻ đẹp của những người anh chị em mình và tặng ân tạo vật. Đức tin chỉ còn ẩn náu nơi những gì là duy luật, những gì là chủ nghĩa giáo sĩ trị và nơi tất cả những gì bị Chúa Giêsu lên án trong đoạn 23 của Phúc Âm Thánh Mathêu (biệt chú của người dịch: tức những gì là giả hình như thành phần biệt phái và luật sĩ).

    Trong Tuần Thánh này, chúng ta hãy hướng ánh mắt lên cây thập tự giá, để được ơn ngỡ ngàng. Như Thánh Phanxicô Assisi đã chiêm ngắm vị Chúa tử giá, ngài đã tỏ ra lạ lùng khi thấy anh em dòng của ngài không khóc. Còn chúng ta thì sao? Chúng ta vẫn có thể được tình yêu Thiên Chúa gây xúc động chăng? Chúng ta đã bị mất đi khả năng được Ngài làm cho ngỡ ngàng hay chăng? Tại sao vậy? Có thể là vì đức tin của chúng ta đã trở lên cù lần bởi thói quen. Có thể chúng ta vẫn còn bị sập bẫy nơi những nỗi xót xa ân hận của chúng ta và chúng ta để mình bị què quặt bởi những thất vọng của chúng ta. Có thể chúng ta đã mất hết lòng tin tưởng hay thậm chí cảm thấy mình chẳng còn cái thớ gì nữa. Nhưng có lẽ, ở đằng sau tất cả những cái "có thể" này là sự kiện chúng ta không cởi mở trước tặng ân Thần Linh là Đấng ban cho chúng ta ơn ngỡ ngàng.

    Chúng ta hãy bắt đầu lại từ cảm quan ngỡ ngàng. Chúng ta hãy nhìn lên Chúa Giêsu trên cây thập tự giá mà thưa cùng Người rằng: "Lạy Chúa, Chúa yêu thương chúng con biết bao! Con là những gì quí báu đối với Chúa biết bao!" Chúng ta hãy để cho Chúa Giêsu làm cho chúng ta cảm thấy ngỡ ngàng, nhờ đó chúng ta có thể bắt đầu sống một lần nữa, vì tính chất cao cả của đời sống không phải ở chỗ những chiếm hữu và thăng tiến, mà là ở chỗ nhận biết rằng chúng ta được yêu thương. Đó là những gì cao cả của đời sống, ở chỗ khám phá ra rằng chúng ta được yêu thương. Tính chất cao cả của đời sống thực sự là ở nơi vẻ đẹp của tình yêu. Nơi Chúa Giêsu tử giá, chúng ta thấy Thiên Chúa bị nhục nhằn, thấy Đấng Quyền Năng bị chối bỏ và tẩy chay. Với ơn được ngỡ ngàng, chúng ta nhận thức được rằng khi chúng ta nghênh đón những con người bị chối bỏ và bị tẩy chay, khi chúng ta đến gần với những ai bị đời bạc đãi, là chúng ta đang kính mến Chúa Giêsu vậy. Vì Người ở những nơi đó, ở nơi những con người hèn mọn nhất trong những người anh chị em của chúng ta, ở nơi những con người bị hất hủi và bị loại trừ, ở nơi những người bị lên án bởi thứ văn hóa tự công chính hóa của chúng ta.

    Bài Phúc Âm hôm nay cho chúng ta thấy, ngay sau cái chết của Chúa Giêsu, một hình ảnh rạng ngời của những gì là lạ lùng. Đó là cảnh tượng về viên đại đội trưởng, khi thấy Chúa Giêsu đã chết, thì nói: "Người này thực là Con Thiên Chúa" (Mk 15:39). Anh ta cảm thấy ngỡ ngàng trước tình yêu thương. Anh ta đã thấy Chúa Giêsu chết ra sao? Anh ta đã thấy Người chết vì yêu thương, và điều này đã khiến anh ta bàng hoàng. Chúa Giêsu đã vô cùng khổ đau, thế nhưng Người vẫn không ngừng yêu thương. Đó là những gì cần phải bàng hoàng trước Thiên Chúa, Đấng thậm chí có thể lấp đầy chết chóc bằng yêu thương. Nơi tình yêu nhưng không và chưa từng thấy ấy, viên đại đội trưởng dân ngoại đã gặp được Thiên Chúa. Những lời của viên sĩ quan này - Người này thật sự là Con Thiên Chúa! - "niêm ấn" đoạn Phúc Âm Khổ Nạn này. Các Phúc Âm nói với chúng ta rằng nhiều người khác trước viên sĩ quan này đã từng khen ngợi Chúa Giêsu về các phép lạ cùng với những việc kỳ diệu của Người, và đã nhìn nhận rằng Người là Con Thiên Chúa. Tuy nhiên, Chúa Giêsu đã làm cho họ phải câm nín đi, bởi vì họ có nguy cơ chỉ dừng lại ở tầm mức ca ngợi trần tục theo ý nghĩ về một Vị Thiên Chúa cần phải được tôn thờ và kính sợ trước quyền năng và quyền lực của Ngài. Bấy giờ không còn như thế nữa, vì ở dưới chân cây thập tự giá không thể nào nhầm lẫn được nữa, ở chỗ, Thiên Chúa đã tỏ mình ta và cai trị chỉ bằng quyền năng yêu thương bị giải giới và bất vũ trang

    Anh chị em thân mến, hôm nay Thiên Chúa tiếp tục làm cho lòng trí chúng ta đầy những ngỡ ngàng. Chúng ta hãy tràn đầy ngỡ ngàng khi chúng ta ngước mắt lên Vị Chúa tử giá. Chớ gì cả chúng ta nữa cũng nói rằng: "Chúa thật là Con Thiên Chúa. Chúa là Thiên Chúa của con".

     

    https://www.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2021/documents/papa-francesco_20210328_omelia-palme.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    Pope Francis during his Palm Sunday Mass and Angelus

     

    Huấn Từ Truyền Tin

     

    Anh chị em thân mến

    Chúng ta đã bắt đầu Tuần Thánh. Vì lần thứ hai chúng ta sẽ sống Tuần Thánh này trong bối cảnh dịch bệnh. Năm ngoái chúng ta còn cảm thấy kinh hoàng hơn nữa; năm nay chúng ta lại càng bị thử thách hơn. Tình trạng khủng hoảng kinh tế đã trở nên trầm trọng.

    Trong tình trạng lịch sử và xã hội này, Thiên Chúa đang làm gì đây? Người vác cây thập tự giá. Chúa Giêsu đang vác thập tự giá, tức là, Người đang nhận lấy sự dữ gây ra bởi tình trạng này, sự dữ về thể lý và về tâm lý - và nhất là sự dữ về tinh thần - vì Tên Gian Ác đang lợi dụng khủng hoảng để gieo rắc những gì là ngờ vực, thất vọng và bất hòa.

    Còn chúng ta thì sao? Chúng ta cần phải làm gì đây? Đấng tỏ cho chúng ta biết phải làm gì là Trinh Nữ Maria, Mẹ của Chúa Giêsu, vị cũng là người môn đệ tiên khởi. Mẹ đã theo Con Mẹ. Mẹ đã nhận lấy phần khổ đau, tăm tối và khủng hoảng của mình, và Mẹ đã trải qua cuộc khổ nạn này bằng ngọn đèn đức tin cháy sáng trong lòng của Mẹ. Với ơn Chúa, cả chúng ta nữa cũng có thể thực hiện cuộc hành trình ấy. Dọc theo con đường thánh giá hằng ngày này, chúng ta gặp thấy những khôn mặt của nhiều anh chị em đang khốn khó: chớ gì chúng ta đừng tạt qua, chúng ta hãy để cho lòng của chúng ta động lòng thương, và hãy tiến đến gần họ. Khi chuyện xẩy ra, như Simeon, chúng ta có thể nghĩ rằng: "Tại sao lại là tôi chứ?" Nhưng rồi chúng ta sẽ khám phá ra được một tặng ân đánh động chúng ta mà không do công lênh gì của chúng ta.

    Chúng ta hãy cầu nguyện cho tất cả mọi nạn nhân của bạo lực, nhất là các nạn nhân bị tấn công sáng hôm nay ở Indonesia, trước Vương Cung Thánh Đường Makassar.

    Xin Đức Mẹ luôn đi trước chúng ta trên hành trình đức tin giúp chúng ta.

    https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210328.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHpAqn0DueKOqgK2YwNCgRUPXnQY_ndChtQnSn655aVfWA%40mail.gmail.com.
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ = THỨ BẢY PHỤC SINH

 

  •  
    nguyenthi leyen
    Fri, Apr 2 at 11:30 PM
     
     
     
     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng


    Ý NGHĨA NGÀY THỨ BẢY TUẦN THÁNH ️
    Ngày thứ bảy Tuần Thánh, Giáo Hội ở bên mộ Chúa để suy ngắm cuộc tử nạn của Chúa Kitô, việc Ngài xuống mồ, biểu hiệu tính cách phổ quát của ơn cứu rỗi của Ngài, và chờ mong Chúa sống lại, qua việc cầu nguyện và ăn chay. Có thể cử hành giờ Kinh sách và Kinh sáng như sáng thứ sáu Tuần thánh.
    Hôm nay chỉ cho rước lễ như của ăn đàng mà thôi. Không cử hành lễ cưới và các bí tích khác trừ bí tích giải tội vá xức dầu bệnh nhân.
    Trong nhà thờ có thể để cho tín hữu kính viếng ảnh Chúa chịu nạn, ảnh Chúa bị chôn trong mồ, ảnh Đức Mẹ sầu bi.
    Chiều đến Giáo Hội cử hành canh thức vọng đón chờ Chúa Kitô sống lại. Đây là buổi Canh thức chính yếu, là mẹ các buổi canh thức khác. Giáo Hội chờ Chúa sống lại và cử hanh các bí tích khai tâm kitô giáo (Rửa tội, Thêm sức và Thánh thể). Buổi canh thức vọng phục sinh cũng mang tính cách cánh chung, vì Giáo Hội chờ ngày Chúa sẽ đến trong vinh quang.
    Buổi Canh thức vọng phục sinh cử hành vào giờ đêm bắt đầu và phải kết thúc trước hừng đông ngày Chúa nhật. Không được cử hành vào giờ chiều, như vẫn cử hành thánh lễ Chúa nhật vào chiều thứ bảy.
    Cơ cấu Canh thức vọng phục sinh gồm có Công bố phục sinh, phụng vụ Lời Chúa, phụng vụ các bí tích khai tâm kitô giáo, và phụng vụ Thánh Thể.
    Các dấu hiệu được dùng trong buổi cử hành này, cần được thực hiện một cách nghiêm chỉnh: nến phục sinh phải là một cây nến mới cho mỗi năm, và bằng sáp. Tránh những hình thức giả tạo. Rồi việc làm phép lửa mới, rước nến phục sinh cũng cần thực hiện theo Sách lễ Rôma, thế nào để cho thấy biểu hiệu Chúa Kitô sống lại là ánh sáng trần gian.
    Thày phó tế hay một ca viên khác công bố tin mừng phục sinh với sự trang trọng và làm cho mọi người nhận ra ý nghĩa siêu nhiên của đêm canh thức này. Khi một ca viên không phải là pho tế công bố Bài Tin mừng phục sinh, thì không xin phép lành của linh mục chủ sự.
    Các bài sách thánh trích từ Cựu ước (7) Tân ước (1) và bài Phúc âm, để giáo huấn tín hữu và dự tòng về biến cố vượt qua của Chúa Kitô, việc cứu rỗi con người, giao ước mới, tạo vật mới, đời sống mới của những người được tái sinh trong Chúa Kitô. Vì lý do mục vụ có thể bớt các bài đọc sách thánh này, nhưng phải đọc ít là 3 bài Cựu ước (sách luật và Ngôn sứ) và hai bài Tân ước, nhưng không bao giờ được bỏ đoạn 14 của sách Xuất hành. Các thánh vịnh đáp ca được chọn để suy niệm các bài sách thánh, vì thế phải hát các thánh vịnh này và không được thay thế bằng các bài hát khác. Các linh mục có thể nói mấy lời dẫn giải trước các bài sách thánh, nhưng không nên quá dài dòng, thay thế cho chính lời Chúa. Sau các bài đọc cựu ước, tới Kinh Vinh danh. Có thể kéo chuông nếu có tục lệ này.
    Phần thứ ba của Nghi lễ canh thức vọng phục sinh là cử hành các bí tích khai tâm Kitô giáo. Nếu không có dự tòng là người lớn, thì ít ra có việc rửa tội cho trẻ con. Trước khi làm phép rửa tội, linh mục làm phép nước để dùng rửa tội và rảy trên giáo hữu trong đêm vọng này và trong cả Mùa phục sinh. Nếu không có nghi lễ rửa tội, thì cũng có thể làm phép nước, rồi rảy nước thánh cho tín hữu cùng với việc tuyên lại lời hứa rửa tội. Khi tuyên lại các lời hứa rửa tội, mọi người đứng, cầm nến cháy và trả lời các câu hỏi của linh mục. Sau đó linh mục rảy nước thánh trên cộng đoàn.
    Thánh lễ cử hành cách trang nghiêm, sốt sắng và không vội vã, sợ rằng buổi lễ kéo dài quá. Việc rước lễ có ý nghĩa đặc biệt trong canh thức vọng phục sinh vì để tín hữu kết hiệp với hy tế của Chúa Kitô và sự sống lại của Ngài.
    Đức Ông Phanxicô Borgia Trần Văn K
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     

 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC HUẤN TỪ CN5MC-B

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Mon, Mar 22 at 2:09 AM
     
     
     
     
     
     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật V Mùa Chay Năm B

     

    Sunday Angelus

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Vào Chúa Nhật Thứ 5 Mùa Chay này, phụng vụ công bố bài Phúc Âm được Thánh Gioan nói đến một tình tiết xẩy ra vào những ngày cuối đời của Chúa Kitô, trước cuộc Khổ Nạn không bao lâu (cf. Jn 12:20-33). Trong khi Chúa Giêsu đang ở Giêrusalem vào dịp Lễ Vượt Qua thì có mấy người Hy Lạp, tò mò về những gì Người đã làm, đã ngỏ ý muốn gặp Người. Họ đến tìm tông đồ Philiphê mà nói cùng ngài rằng: "Chúng tôi muốn gặp Chúa Giêsu" (v.21). "Chúng tôi muốn gặp Chúa Kitô". Chúng ta hãy nhớ lấy điều này: ""Chúng tôi muốn gặp Chúa Giêsu", Philiphê nói với Anrê, rồi cả hai cùng nhau đến trình cùng Thày của mình. Nơi lời yêu cầu này của những người Hy Lạp ấy, chúng ta có thể thoáng thấy lời yêu cầu của nhiều con người nam nữ, ở hết mọi nơi và mọi thời, đặt ra cho Giáo Hội cũng như cho từng người chúng ta rằng: "Chúng tôi muốn gặp Chúa Kitô".

    Vậy Chúa Giêsu đã đáp lại lời yêu cầu này ra sao? Bằng cách làm cho chúng ta phải suy nghĩ. Người phán: "Đã đến giờ Con Người được hiển vinh... Hạt lúa miến rơi xuống đất mà không mục nát đi thì nó vẫn chỉ là một cái hạt vậy thôi; nó có bị mục nát đi thì mới sinh nhiều hoa trái" (vv.23-24). Những lời này dường như chẳng có đáp lại lời yêu cầu của các người Hy Lạp. Thật ra, những lời ấy còn vượt trên lời yêu cầu ấy nữa. Thật vậy, Chúa Giêsu muốn tỏ ra rằng đối với hết mọi con người nam nữ muốn gặp Người, Người là hạt giống kín đáo sẵn sàng mục nát đi để sinh nhiều hoa trái. Người như thể nói rằng: nếu quí vị muốn biết Tôi, nếu quí vị muốn hiểu Tôi, thì hãy nhìn vào hạt lúa miến đang chết đi trong lòng đầt, tức là hãy nhìn vào thập tự giá.

    Chúng ta nghĩ đến dấu Thánh Giá, một dấu Thánh Giá mà qua các thế kỷ đã trở thành biểu hiệu trên hết của Kitô hữu. Ngay cả ngày nay, những ai muốn "gặp Chúa Giêsu", có thể từ các xứ sở và các nền văn hóa Kitô giáo không được biết tới cho lắm, thì họ gặp cái gì đầu tiên? Dấu hiệu phổ thông nhất họ gặp là gì? Tượng Chuộc Tội, Cây Thánh Giá. Ở các ngôi nhà thờ, ở tại các ngôi nhà của Kitô hữu, thậm chí được đeo trên người của họ. Điều quan trọng ở đây là dấu hiệu này cần phải hợp với Phúc Âm, đó là thập giá chỉ có thể biểu hiệu lòng yêu thương, việc phục vụ, không ngần ngại ban tặng bản thân mình: Chỉ như thế thập giá mới thực sự là "cây sự sống", một sự sống dồi dào sung mãn.

    Hôm nay đây nữa, nhiều người, thường không lên tiếng như thế, cũng ngầm muốn "thấy Chúa Giêsu", muốn gặp Người, muốn biết Người. Đó là lý do tại sao chúng ta hiểu được trách nhiệm cao cả của Kitô hữu chúng ta cũng như của cộng đồng chúng ta. Chúng ta cũng cần phải đáp ứng bằng chứng từ của một đời sống dấn thân phục vụ, một cuộc sống phản ảnh kiểu cách của Thiên Chúa - gần gũi, thương cảm và dịu dàng - cùng dấn thân phục vụNghĩa là gieo rắc hạt giống yêu thương, không phải bằng những ngôn từ thoáng qua mà bằng những mẫu gương cụ thể, giản dị và can đảm, không phải bằng những việc lên án về lý thuyết, mà là bằng các cử chỉ yêu thương. Thế rồi, với ơn ban của mình, Chúa làm cho chúng ta sinh hoa trái, ngay cả khi mảnh đất chúng ta gieo hạt giống yêu thương nào đó có khô cằn bởi các thứ hiểu lầm, khó khăn hay bách hại, hoặc bởi những yêu sách duy luật hay bởi thứ lý đoán biên bản. Đó là những mảnh đất cằn cỗi. Chính vì thế mà trong các cơn thử thách và trong tình trạng lẻ loi cô độc, trong lúc hạt giống mục nát đi lại là lúc sự sống bừng nở, trổ sinh trái chín đúng mùa. Chính trong tình trạng đan kết giữa sự chết và sự sống này mà chúng ta mới cảm nghiệm thấy được niềm vui và hoa trái thực sự của tình yêu thương, là những gì bao giờ cũng, tôi xin lập lại, được ban tặng theo kiểu cách của Thiên Chúa đó là gần gũi, cảm thương và êm ái dịu dàng.

     Xin Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta theo Chúa Giêsu, bước đi một cách vững vàng và hân hoan trên con đường phục vụ, để tình yêu của Chúa Kitô được chiều tỏa nơi mỗi thái độ của chúng ta và càng ngày càng trở thành lối sống hằng ngày của chúng ta.

     

    http://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210321.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu