7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC HUẤN TỪ CN2MC-B

  •  
    Tinh Cao
     
    Sun, Feb 28 at 8:37 AM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật II Mùa Chay Năm B

     

    Pope Francis leads the Angelus prayer on Sunday

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Chúa Nhật thứ hai Mùa Chay này mời gọi chúng ta chiêm ngắm Chúa Giêsu biến hình trên núi, trước mặt ba môn đệ của Người (cf Mk 9:2-10). Trước đó ít lâu, Chúa Giêsu đã loan báo rằng Người sẽ chịu nhiều đau khổ, bị ruồng bỏ và bị giết chết ở Giêrusalem. Chúng ta có thể tượng tượng thấy những gì bấy giờ cần phải xẩy ra trong tâm can của thành phần bạn hữu của Người, những người bạn thân thiết, những người môn đệ này của Người, ở chỗ, hình ảnh của một Đấng Thiên Sai quyền năng và vinh thắng bị đảo lộn, khiến các mộng ước của họ tan biến mất, và họ cảm thấy một nỗi thảm sầu, khi nghĩ đến lúc Vị Thày mà họ tin tưởng sẽ bị giết chết như một tên đệ nhất gian ác. Chính vào lúc ấy, lúc tâm hồn tràn ngập thảm sầu như vậy mà Chúa Giêsu đã kêu gọi Phêrô, Giacôbê và Gioan để đưa các vị lên núi với Người.

    Phúc Âm viết: "Người đã đưa họ lên núi" (v.2). Trong Thánh Kinh, núi bao giờ cũng có một ý nghĩa đặc biệt: nó là một nơi cao, nơi trời đất giao chạm, nơi Moisen và các tiên  tri đã có được cảm nghiệm phi thường trong việc gặp gỡ Thiên Chúa. Việc leo núi là để đến gần với Thiên Chúa hơn. Chúa Giêsu lên đỉnh núi với 3 người môn đệ và các ngài dừng lại ở đỉnh ngọn núi ấy. Ở đây Người đã biến hình trước mặt các vị. Dung nhan của Người rạng ngời và áo của Người tỏa sáng, những gì ngưỡng vọng về hình ảnh của Đấng Phục Sinh, cống hiến cho những con người bị khiếp sợ ấy thứ ánh sáng, thứ ánh sáng của niềm hy vọng, thứ ánh sáng để vượt qua tối tăm: cái chết không phải là những gì kết thúc hết mọi sự, vì nó sẽ mở ra cho vinh quang Phục Sinh. Bởi thế, Chúa Giêsu loan báo về cái chết của Người, mang các vị lên núi và tỏ cho các vị thấy những gì sẽ xẩy ra sau đó là việc Phục Sinh.

    Khi tông đồ Phêrô hô lên (v.5) thật là tuyệt khi được ở với Chúa trên núi này là ngài cảm thấy được "nỗi ngưỡng vọng" ánh sáng này ở tâm điểm của Mùa Chay. Nó là một lời mời gọi hãy nhắc nhở bản thân mình, nhất là khi chúng ta trải qua một cơn thử thách khó khăn nào đó - và nhiều người trong anh chị em nếm được những gì khi trải qua một cuộc thử thách khó khăn - rằng Chúa đã phục sinh và không để cho tối tăm có quyền định đoạt cuối cùng.

    Đôi khi xẩy ra những lúc tối tăm nơi đời sống riêng tư, gia đình hay xã hội, cùng với nỗi sợ hãi rằng không làm sao có thể thoát được. Chúng ta cảm thấy kinh hoàng trước những bí ẩn của yếu đau bệnh hoạn, của nỗi đớn đau vô tội hay mầu nhiệm chết chóc. Trên cùng một hành trình đức tin này, chúng ta thường vấp ngã khi đụng chạm với thập giá tai hại và những đòi hỏi của Phúc Âm, xin chúng ta sống đời dấn thân phục vụ và hy sinh vì yêu thương, thay vì giữ lấy nó cho bản thân chúng ta và bao vệ nó. Bởi thế, chúng ta cần đến một cái nhìn khác, một ánh sáng soi chiếu mầu nhiệm sâu thẳm của cuộc đời và giúp chúng ta vượt qua những dự tính của chúng ta cùng với những qui chuẩn của thế giới nàyChúng ta cũng được kêu gọi leo núi để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Đấng Phục Sinh, Đấng thắp lên những tia sáng le lói nơi hết mọi góc cạnh của cuộc đời chúng ta, và giúp chúng ta dẫn giải lịch sử bắt đầu bằng chiến thắng vượt qua của Người.

    Tuy nhiên, chúng ta hãy cẩn thận, ở chỗ, cái cảm giác của tông đồ Phêrô "chúng con được ở đây thì tốt quá" không được trở thành tâm trạng lười biếng thiêng liêngChúng ta không thể nào ở trên núi để hoan hưởng về đẹp của cuộc gặp gỡ này một mình, chính Chúa Giêsu đưa chúng ta trở lại đồng bằng, giữa anh chị em của chúng ta và đi vào cuộc sống thường nhật. Chúng ta cần phải nhận thức về tâm trạng lười biếng thiêng liêng này: chúng tôi tốt rồi, chúng tôi cầu nguyện và tham dự phụng vụ, chúng tôi chỉ cần có thế là đủ. Không! Việc lên núi không phải là để quên thực tại; việc cầu nguyện không bao giờ mang ý nghĩa tránh lánh những khốn khó trong cuộc đời; ánh sáng đức tin không nhắm đến chỗ cung cấp những cảm giác thiêng liêng mỹ miều. Không, đó không phải là sứ điệp của Chúa Giêsu. Chúng ta được kêu gọi cảm nghiệm cuộc gặp gỡ với Chúa Kitô, để rồi, được ánh sáng của Người chiếu soi, chúng ta có thể nhận được ánh sáng này mà tỏa sáng khắp nơi. Hãy thắp lên những tia sáng trong lòng người; hãy là những ngọn đèn nho nhỏ của Phúc Âm chiếu soi một chút yêu thương và hy vọng nào đó: đấy là sứ vụ của người Kitô hữu.

    Chúng ta hãy cầu cùng Mẹ Maria Rất Thánh, xin Mẹ giúp chúng ta biết chiêm ngưỡng đón nhận ánh sáng của Chúa Kitô, biết bảo toàn ánh sáng ấy và biết tỏa chiếu ánh sáng ấy ra.

     

    http://www.vatican.va/content/francesco/it/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210228.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHqR%2BJQiSXdVm-EAPv85xrY4xDxqLBVvNWawir89AngqTg%40mail.gmail.com.
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC HUẤN TỪ - CN1MC-B

  •  
    Tinh Cao
     
    Sun, Feb 21 at 9:19 AM
     
     

     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật 1 Mùa Chay

     

    Pope Francis at the Sunday Angelus

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Thứ Tư vừa rồi, với nghi thức tro bụi thống hối, chúng ta đã bắt đầu hành trình Mùa Chay của chúng ta. Hôm nay, Chúa Nhật thứ nhất của mùa phụng vụ này, Lời Chúa tỏ cho chúng ta thấy đường lối để sống 40 ngày tốt đẹp dẫn đến cuộc cử hành Lễ Phục Sinh hằng năm. Đó là đường lối Chúa Giêsu đã đi qua, một đường lối được Phúc Âm, theo kiểu cách đúng là của Thánh ký Marco, tóm gọn rằng trước khi Người bắt đầu rao giảng thì Người đã rút lui vào sa mạc 40 ngày, nơi Người đã bị ma quỉ cám dỗ (1:12-15). Vị thánh ký này nhấn mạnh rằng "vị Thần Linh - Chúa Thánh Thần - liền đem Người vào hoang địa" (v.12). Chúa Thánh Thần đã hiện xuống trên Người ngay sau khi Người lãnh nhận phép rửa bởi Tiền Hô Gioan ở Sông Jordan; cũng vị Thần Linh này bấy giờ đã thúc đẩy Người vào sa mạc, để đối diện với Tên Cám Dỗ, để chiến đấu với ma quỉ. Toàn thể cuộc sống của Chúa Giêsu được đánh dấu Thần Linh Chúa, Đấng sinh động, tác động và hướng động Người.

    Thế nhưng chúng ta hãy nghĩ về sa mạc. Chúng ta hãy dừng lại một chút trước cái môi trường tự nhiên và biểu hiệu rất quan trọng này ở trong Thánh Kinh. Sa mạc là nơi Thiên Chúa nói với cõi lòng của con người, và là nơi con người đáp ứng bằng việc cầu nguyện, tức là ở nơi sa mạc của cõi cô tịch ấy, mà cõi lòng xa lìa khỏi các sự vật khác, và chỉ ở cô tịch ấy cõi lòng mới cởi mở trước Lời Chúa. Thế nhưng sa mạc đồng thời cũng là nơi của thử thách và cám dỗ, nơi Tên Cám Dỗ, lợi dụng tính chất yếu hèn cùng với các nhu cầu của con người, xui bẩy tiếng nói gian trá của hắn, như là một phương thức khác của Thiên Chúa, một tiếng nói khác làm cho anh chị em thấy được một con đường khác, một con đường dối trá khác. Tên Cám Dỗ này lên tiếng dụ dỗ. Thật vậy, trong 40 ngày Chúa Giêsu ở trong sa mạc, câu chuyện "tay đôi" giữa Chúa Giêsu và ma quỉ đã bắt đầu, một câu chuyện sẽ được kết thúc bằng cuộc Khổ Nạn và Thập Giá. Toàn thể thừa tác vụ của Chúa Kitô là một cuộc đối chọi với Tên Gian Ác ở nhiều biểu lộ của thừa tác vụ nàynhư ở việc chữa lành các thứ bệnh nạn tật nguyền, ở việc khu trừ ma quỉ nơi các kẻ bị ám, ở việc tha thứ tội lỗi. Nó là một cuộc đối chọi. Sau đoạn đầu được Chúa Giêsu cho thấy rằng Người nói năng và tác hành theo quyền năng của Thiên Chúa lần này, thì ma quỉ dường như lấn lướt, ở những lúc Người Con Thiên Chúa này bị hất hủi, bị loại trừ và cuối cùng bị bắt rồi bị lên án tử. Người đã chiến thắng ma quỉ, dường như thế. Dường như Người là tay thắng cuộc. Thật vậy, cái chết là thứ "sa mạc" cuối cùng cần phải băng qua để cuối cùng đánh bại Satan và giải thoát tất cả chúng ta khỏi quyền lực của hắn. Như thế, Chúa Giêsu đã chiến thắng nơi sa mạc tử thần, để chiến thắng bằng cuộc Phục Sinh.

    Hằng năm, vào đầu Mùa Chay, bài Phúc Âm về các chước cám dỗ của Chúa Giêsu trong sa mạc nhắc nhở chúng ta rằng đời sống của Kitô hữu, theo chân Chúa, là một cuộc chiến đấu chống lại thần dữ. Bài Phúc Âm này cho chúng ta thấy rằng Chúa Giêsu sẵn sàng đối đầu với tên Cám Dỗ và đã đánh bại hắn; bài Phúc Âm ấy cũng đồng thời nhắc nhở chúng ta rằng ma quỉ được phép tác động trên cả chúng ta bằng các chước cám dỗ của hắnChúng ta cần phải nhận thức được sự hiện diện của kẻ thù tinh quái này, một kẻ thù tìm cách làm cho chúng ta hư đi đời đời, làm cho chúng ta sa ngã, và chúng ta cần phải sẵn sàng tự vệ đối với hắn cùng chiến đấu với hắn. Ơn Chúa bảo đảm cuộc chiến thắng của chúng ta trên kẻ thù này, bằng việc chúng ta tin tưởng, cầu nguyện và thống hối. Thế nhưng, tôi muốn nhấn mạnh đến một điều, đó là, trong các chước cám dỗ, Chúa Giêsu không bao giờ đối thoại với ma quỉ, không bao giờ. Trong cuộc sống của mình, Chúa Giêsu không bao giờ trao đổi với ma quỉ, chẳng có bao giờ. Một là Người khu trừ chúng khỏi những ai bị chúng ám, hay Người lên án hắn, hoặc Người tỏ cho thấy cái hiểm độc của hắn, nhưng không bao giờ nói chuyện với hắn. Trong sa mạc dường như đã xẩy ra chuyện đối thoại, vì ma quỉ thực hiện ba dự án của hắn và Chúa Giêsu đã phản ứng. Thế nhưng Chúa Giêsu đã không đối đáp bằng ngôn từ. Người trả lời bằng Lời Chúa, với 3 câu Thánh kinh. Về điều này thì đối với tất cả chúng ta cũng thế. Khi tên cám dỗ tiến tới thì hắn bắt đầu dụ dỗ chúng ta rằng: "Này hãy nghĩ thế này, hãy làm thế kia...", chước cám dỗ ấy là để chúng ta đối thoại với hắn, như Evà đã làm. Evà đã nói: "Thế nhưng ngươi không thể nói thế được, bởi chúng tôi...", và đã lên tiếng trao đổi. Nếu chúng ta trao đổi với ma quỉ chúng ta sẽ bị đánh bại. Xin nhớ như thế trong lòng trong trí của anh chị em nhé: anh chị em đừng bao giờ đối thoại với ma quỉ, không thể nào trao đổi với ma quỉ nhé. Chỉ Lời Chúa thôi.

    Trong Mùa Chay này, Chúa Thánh Thần cũng thúc đẩy cả chúng ta nữa vào sa mạc, như Ngài đã làm nơi Chúa Giêsu. Như chúng ta đã biết, đó không phải là một nơi chốn về thể ký, mà là một chiều kích hiện hữu giúp chúng ta có thể thinh lặng và lắng nghe lời Chúa, "để chúng ta có được một cuộc hoán cải thực sự" (Collect, First Sunday of Lent, B, translated from the Italian). Đừng sợ sa mạc, hãy tìm kiếm những giây phút cầu nguyện hơn nữa, những giây phút thinh lặng để đi sâu vào bản thân mình. Đừng sợ. Chúng ta được kêu gọi bước theo chân của Thiên Chúa, bằng việc lập lại những lời hứa Rửa Tội của chúng ta, ở chỗ từ bỏ Satan cùng với tất cả các việc làm của hắn cũng như tất cả các thứ hứa hẹn hão huyền của hắn. Hãy ý tứ, tên kẻ thù này đang rình rập ẩn nấp. Nhưng đừng bao giờ trao đổi với hắn. Chúng ta hãy phó mình cho lời chuyển cầu từ mẫu của Đức Trinh Nữ Maria.

     

    http://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210221.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHoGnAG_aDTL8CpPeh_TZwga3N%3DK2KyxxcHVfonpag_%3DOQ%40mail.gmail.com
     
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC DIỄN TỪ XUÂN VỚI NGOẠI GIAO ĐOÀN

  •  
    Tinh Cao
    ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ
     
    Tue, Feb 9 at 7:43 PM
     
     
     
    Hôm qua, Thứ Hai mùng 8/2/2021, theo thông lệ hằng năm, 
    ĐTC Phanxicô đã gặp gỡ chúc mừng tân xuân với ngoại giao đoàn chư quốc có bang giao với Quốc Đô Vatican.
     
    Trong bài diễn từ rất quan trọng và cần thiết liên quan đến vận mệnh thế giới này,
    đến 5 cuộc khủng hoảng chính hiện nay và cách giải quyết những cuộc khủng hoảng sống còn này ra sao?
     
    Xin trân trọng kính mời tất cả những tâm hồn gắn bó với Giáo Hội và nhân loại theo dõi ở những cái links dưới đây:
     
    Để đọc bài dịch
     
    Để nghe bài dịch
     
    Để vừa nghe vừa xem
     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHqZW6u7ENUQqRozXYwf5xSaVRVs%3DfaEs95yGE_S0d72Jg%40mail.gmail.com.
     
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - GM BÙI TUẦN

 

  •  
    nguyenthi leyen
    ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ
     
    Wed, Feb 10 at 9:20 PM
     
     
    Ảnh cùng dòng


    Ðầu Xuân, tâm sự về đổi mới

    Những ngày đầu xuân xa xưa, khi tôi còn rất trẻ, tôi có ước mơ đổi mới thế giới. Những ngày xuân gần đây, khi tôi đã đứng tuổi, tôi có ước mơ đổi mới Quê Hương và Hội Thánh tại quê hương. Nhưng ngày xuân này, khi tôi khởi sự già, tôi chỉ ước mơ đổi mới chính mình.

    Tất nhiên đổi mới nói đây là đổi mới tâm hồn. Sẽ chẳng có gì lạ cả, bởi vì đổi mới tâm hồn, mà tôi nhắm tới, là phát huy thêm nơi tôi những khả năng “người” mà ai cũng có.

    Trước hết là khả năng hiện diện với chính mình.

    Có nghĩa là biết đi vào nội tâm, để nhận ra ý nghĩa đời mình, kiểm tra hướng đi mình chọn, cân đo trách nhiệm mình gánh. Biết phản tỉnh, để suy nghĩ chính những suy nghĩ của mình, từ quan niệm đến phán đoán, từ phân tích đến tổng hợp, từ những hiểu biết rời rạc đến những hiểu biết có hệ thống, để rồi từ đó vận dụng cho những sáng tạo trong các lĩnh vực. Sao cho danh xứng với thực, thuật hợp với luật, hành đúng với tri.

    Phát triển khả năng suy nghĩ là một đòi hỏi bức thiết. Con người sẽ xuống cấp, nếu lười suy nghĩ, nếu không thể tự mình suy nghĩ, nếu suy nghĩ của mình chỉ là những từ ngữ vay mượn của người khác. Sẽ là một thảm hoạ cho chính mình, khi cảm thấy trống vắng những lúc phải đối diện với chính mình. Sẽ là một sự nghèo nàn đáng ngại, khi không nếm được và không rút tỉa được những tinh tuý ẩn đàng sau vô số những điều mình thấy, mình nghe, mình đọc.

    Phát huy khả năng hiện diện với chính mình là điều phải làm và có thể làm trong bất cứ hoàn cảnh nào.

    Tiếp đến là khả năng hiện diện với thiên nhiên và xã hội.

    Thiên nhiên và xã hội là những toàn khối lớn, con người chỉ là một thành phần nhỏ. Phải kể là đạo đức, khi nhận thức được những liên đới qua lại giữa mình với xã hội và thiên nhiên, khi biết ngạc nhiên trước những giá trị mới của nhân loại, khi biết rung cảm với những biến chuyển của xã hội, khi biết có trách nhiệm trong việc bảo vệ và làm đẹp môi trường.

    Có thể nói vận mệnh của mình nằm trong vận mệnh của xã hội và thiên nhiên. Bởi vì tất cả đều liên hệ với nhau, tương tác sang nhau, bồi đắp cho nhau, chuyển hoá lẫn nhau, thấm nhập vào nhau. Nếu mình cố gắng hiện diện như một ngọn đèn công lý, tình thương và sự thực, thì bóng tối sự ác sẽ giảm bớt, ánh sáng sự lành sẽ lan ra. Nhiều người đã chứng minh họ có khả năng hiện diện như thế. Hơn nữa, họ đã chứng minh khả năng hiện diện đó đã luôn luôn được phát triển. Ðó là những mẫu gương mời gọi tôi.

    Rồi đến khả năng hiện diện với những người khác.

    Tất nhiên hiện diện nói đây phải là loại được xây dựng bằng những kính trọng, những cảm thông, những phục vụ, những yêu thương, những tha thứ. Ðây là chuyện của lý trí, nhưng nhất là của con tim.

    Phải coi chừng, đừng để trái tim mình trở nên cằn cỗi, xơ cứng, chai đá, lạnh lùng trước những vui buồn của những người xung quanh. Phải coi chừng, đừng để trái tim mình trở thành quá chật hẹp, chỉ đủ chỗ cho chiếc bàn thờ tôn vinh cái tôi ích kỷ.

    Kiên nhẫn, bao dung, cảm thông, thương xót và yêu thương là những mầm non có sẵn trong trái tim. Nhưng phải chăm sóc. Nhờ gẫm suy, chiêm niệm và tập luyện, nhiều người đã phát triển thành công những mầm non đó.

    Trong cuốn “Ðức Ðạt-lai-lạt-ma nói về Ðức Chúa Giêsu” (1996), vị lãnh đạo tối cao của Phật giáo Tây Tạng đã suy gẫm lời Chúa Giêsu dạy: “Con hãy yêu thương kẻ thù của con” (Mt 5,38-48). Ngài đã chia sẻ tiến trình suy gẫm của ngài, để đi sâu vào Lời Chúa. Rồi ngài kết luận: Phát huy được tình thương đối với kẻ thù như Lời Chúa dạy chính là một lễ vật mà Chúa ưa thích hơn cả sự cầu nguyện.

    Phát huy khả năng hiện diện với những người khác bằng bác ái, đó là dấu chỉ chắc chắn nhất của những ai thuộc về Ðức Kitô. Và đó cũng là bảo đảm chắc chắn nhất cho phần rỗi, bởi vì trong ngày phán xét, Chúa sẽ căn cứ vào bác ái để phân loại người lành kẻ dữ. Thế thì phải phát huy hơn nữa, phát huy không ngừng khả năng đó.

    Sau cùng là khả năng hiện diện với Thiên Chúa.

    Thường xuyên tôi đi tìm Chúa, thường xuyên tôi gọi tên Ngài. Tôi đã nhận ra Ngài trong những người hiền lành, khiêm nhường, xây dựng hoà bình và gieo rắc yêu thương. Tôi đã nhận ra Ngài trong những người thao thức cho sự phát triển niềm tin và hy vọng. Tôi đã nhận ra Ngài trong những người hướng cộng đoàn của mình về tương lai, không phải bằng những áp đặt, và những hứa hẹn, mà bằng đời sống đạo đức, bằng sức mạnh nội tâm, để họ tự mình sáng tạo, tự mình vươn lên. Tôi đã nhận ra Ngài trong những người biết xây dựng đoàn kết với sự kính trọng những khác biệt. Tôi đã nhận ra Ngài trong những người biết khai thác những tài năng của mình, những thời giờ của mình, cho công ích. Tôi đã nhận ra Ngài nơi những người biết nhìn thấy trước những thời cơ và những nguy cơ, biết hành động trước cho Nước Trời, như người canh thức trung tín và khôn ngoan. Tôi đã nhận ra Ngài trong những người nghèo khổ khiêm hạ cần cù. Tôi đã nhận ra Ngài khi tôi tưởng nhớ đến các bậc tổ tiên và các đấng sinh thành. Tôi đã gặp được Ngài, và cảm nghiệm được lòng nhân hậu của Ngài trong những tình huống thời sự phức tạp nhất. Cả trong khổ đau cũng có một con đường dẫn tới Ngài, và lúc đó khổ đau không là thất bại, mà là thánh giá báo hiệu phục sinh.

    Nhất là tôi đã gặp được Ngài và cảm nghiệm được thấm thía về Ngài, khi tôi chân thành sám hối và chân thành tìm về với Phúc Âm.

    Dù với những kinh nghiệm trên đây, tôi nghĩ rằng khả năng hiện diện với Chúa là một kho tàng tôi chưa biết hết, chưa khai thác hết. Cần phát huy thêm.

    ù

    Ngày xuân, tôi nhìn vào bốn khả năng hiện diện của tôi. Và tôi thấy phát huy bốn khả năng này là một nhu cầu của ơn gọi làm người, chứ chưa nói là nhu cầu của ơn gọi làm môn đệ Ðức Kitô. Phát huy bốn khả năng đó chính là việc đổi mới chính mình, có ảnh hưởng đến việc đổi mới xã hội và Giáo Hội. Ước mơ đầu năm của tôi là đơn sơ nhưng chân thành như thế đấy. Xin chia sẻ như một hiện diện bé nhỏ đón chào Mùa Xuân Ðất Nước tôi.

    ĐGM GB BÙI TUẦN

     
     

 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC HUẤN TỪ CN5TN-B

  •  
    Tinh Cao
    ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ
     
    Sun, Feb 7 at 9:32 AM
     
     

     

    ĐTC Phanxicô: Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật V Mùa Thường Niên Năm B

     

    ĐTC đọc kinh Truyền Tin trưa Chúa Nhật 7/2/2021

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Một lần nữa lại ở Quảng Trường nàyĐoạn Phúc Âm hôm nay (cf Mk 1:29-39) trình thuật về việc Chúa Giêsu chữa lành cho nhạc mẫu của chàng Phêrô cùng nhiều bệnh nhân và khổ nhân khác đang tụ tập chung quanh Người. Việc chữa lành cho nhạc mẫu của chàng Phêrô là việc chữa lành về thể lý đầu tiên được Thánh ký Marcô thuật lại: một người nữ bị sốt nằm trên giường; thái độ và cử chỉ của Chúa Giêsu đối với bà là một biểu hiệu: "Người đến cầm lấy tay của bà" (v.31).

    Vị Thánh ký này ghi nhận như thế. Thật là mềm mại nơi tác động đơn sơ hầu như hoàn toàn tự nhiên này: "bà được khỏi cúm; và phục vụ các vị" (ibid). Quyền năng chữa lành của Chúa Giêsu không gặp trở ngại nào; và con người được chữa lành phục hồi đời sống bình thường của mình, lập tức nghĩ đến người khác chứ không phải bản thân mình - và đó là điều quan trọng; đó là dầu hiệu cho thấy "thứ khỏe mạnh" thật sự!

    Hôm đó là ngày hưu lễ. Dân chúng ở ngôi làng đó chờ cho đến chiều tà, để rồi, khi kết thúc ngày nghỉ theo luật buộc, họ mới ra khỏi nhà để mang đến cho Chúa Giêsu tất cả những ai yếu bệnh và bị quỉ ám. Người đã chữa lành họ, nhưng cấm ma quỉ không được tiết lộ Người là Đức Kitô (cf vv. 32-34). Vậy, ngay từ ban đầu, Chúa Giêsu đã tỏ cho thấy lòng Người thương mến những con người bị khổ đau về phần xác cũng như trong tâm thần: đó là một lòng thương mến đến gần với những ai khổ đau về phần xác cũng như tâm thần. Đó là lòng thương mến của Chúa Cha, một lòng thương mến Người hiện thực và biểu lộ bằng việc làm và lời nói. Các môn đệ của Người là những chứng nhân về tấm lòng thương mến ấy; các vị đã thấy để rồi đã làm chứng về nó. Thế nhưng, Chúa Giêsu đã không muốn có những kẻ đóng vai chỉ thuần bàng quan nơi sứ vụ của Người: Người muốn bao gồm cả họ nữa; Người đã sai họ đi; Người cũng ban cho họ quyền năng chữa lành và trừ quỉ nữa (cf Mk 10:1; Mk 6:7). Và điều này đã không ngừng tiếp tục trong đời sống của Giáo Hội cho đến ngày nay. Đó là những gì quan trọng. Việc chăm sóc cho đủ mọi loại bệnh nhân không phải là "một thứ hoạt động tùy ý" đối với Giáo Hội, không! Nó không phải là những gì ngoại lệ, không. Việc chăm sóc cho hết mọi loại bệnh nhân là những gì thuộc về sứ vụ trọn vẹn của Giáo Hội như là sứ vụ của Chúa Giêsu vậy. Sứ vụ này là mang đến cho nhân loại khổ đau những gì là êm ái dịu dàng của Thiên Chúa. Chúng ta sẽ được nhắc nhở về điều này trong ít ngày nữa, vào ngày 11/2, Ngày Thế Giới Bệnh Nhân.

    Thực tại xẩy ra là chúng ta đang trải nghiệm trên khắp thế giới gây ra bởi cơn dịch bệnh đang làm cho sứ điệp này, làm cho sứ vụ thiết yếu này của Giáo Hội, trở nên thích đáng một cách đặc biệt. Tiếng của Ông Job âm vang trong phụng vụ hôm nay, một lần nữa cho thấy thân phận của con người, rất cao qúi về phẩm giá - thân phận con người của chúng ta, thân phận cao quí nhất về phẩm giá - và đồng thời cũng rất yếu đuối mỏng dòn. Trước thực tại này, cõi lòng bao giờ cũng cảm thấy thắc mắc "tại sao?"

    Để trả lời cho vấn nạn này, Chúa Giêsu, Lời đã hóa thành nhục thể, đáp lại không phải bằng lời dẫn giải - vì chúng ta rất cao quí về phẩm giá và rất yều hèn về thân phận, Chúa Giêsu không đáp lại vấn nạn "tại sao" này bằng một lời dẫn giải -, mà bằng một sự hiệp diện yêu thương cúi mình xuống, ở chỗ cầm lấy tay mà nâng dậy, như Người đã làm với nhạc mẫu của chàng Phêrô (cf Mk 1:31). Bằng cách cúi mình xuống để nâng người khác lên. Chúng ta đừng quên rằng cách thân tình duy nhất khi nhìn vào một con người từ bên trên xuống đó là khi anh chị em giơ bàn tay của mình ra giúp họ đứng lên. Đó là cách duy nhất. Đó là sứ vụ được Chúa Giêsu ủy thác cho Giáo Hội. Người Con của Thiên Chúa tỏ hiện vai trò làm chúa của mình không phải "từ trên cao nhìn xuống", không phải từ một khoảng cách, mà là cúi xuống, là giơ bàn tay của mình ra; Người tỏ hiện vai trò làm chúa của Người một cách gần gũi, một cách mềm mại dịu dàng, một cách cảm thương. Gần gũi, dịu dàng, cảm thương là những kiểu cách của Thiên Chúa. Thiên Chúa cận kề gần gũi, và Ngài gần gũi cận kề một cách dịu dàng và cảm thương. Biết bao nhiêu lần chúng ta đọc thấy trong Phúc Âm, trước một vấn đề sức khỏe hay bất cứ vấn đề nào đó "Người đã động lòng thương". Lòng cảm thương của Chúa Giêsu, việc gần gũi cận kề của Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu là kiểu cách của Thiên Chúa. Đoạn Phúc Âm hôm nay cũng nhắc nhở chúng ta rằng lòng cảm thương này được bắt nguồn sâu xa nơi mối liên hệ mật thiết với Chúa Cha. Tại sao? Trước bình minh và khi chiều xuống, Chúa Giêsu đều lánh mặt ẩn thân nguyện cầu (v.35). Từ đó Người lấy sức mạnh để hoàn tất sứ vụ rao giảng và chữa lành của Người.

    Xin Thánh Trinh Nữ giúp chúng ta biết để cho Chúa Giêsu chữa lành cho chúng ta - hết mọi người chúng ta đều cần đến điều này - để nhờ đó, về phần mình, chúng ta trở thành những chứng nhân cho niềm êm ái dịu dàng chữa lành của Thiên Chúa.

    (Sau Kinh Truyền Tin ĐTC nói tiếp về tình hình ở Myanmar, nơi ngài đã tông du năm 2017 đang có biến loạn được ngài cầu nguyện cho, và ngài cũng nhắc nhở chính Chúa Nhật này là Ngày Cho Sự Sống ở Ý.... và cuối cùng ngài nói đến vị thánh được tưởng nhớ ngày 8/2 hằng năm, đó là:)

    Ngày mai, phụng vụ tưởng nhớ Thánh Josephine Bakhita, một nữ tu người Sudan đã trải qua cuộc đời làm nô lệ nhục nhã và khổ đau, chúng ta cử hành Ngày Cầu Nguyện và Nhận Thức chống Nạn Buôn Người. Năm nay đích nhắm của nó đó là hoạt động cho một nền kinh tế không ủng hộ, dù là gián tiếp, với nạn buôn người đê hèn này, tức là hoạt động cho một thứ kinh tế không bao giờ biến con người nam nữ trở thành những món hàng hóa, những thứ đồ vật, nhưng luôn là đích nhắm.

     Phục vụ con người nam nữ, chứ không sử dụng họ như một mặt hàng. Chúng ta hãy xin Thánh Josephine Bakhita giúp chúng ta về điều này.

     

    http://www.vatican.va/content/francesco/it/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210207.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHo8x1PSTur0SPkge-Hk3F_KHhFdY2picYTO1wHQQL%3DoZg%40mail.gmail.com.