16. Sống Tình Thức

SỐNG TỈNH THỨC - 10 ĐIỀU BẠN ĐẾN GẦN CHÚA

  •  
     
     
     
     
     


    10 Điều Cần Thiết Để Bạn Đến Gần Chúa Hơn
     
    1/ Hàng ngày bạn hãy để ra vài phút và đừng nói gì cả. Bạn hãy thực tập việc nghĩ về Chúa. Và để việc thực hành này giúp bạn dễ dàng thấm nhuần ơn thiêng liêng.
    2/ Cất lời cầu nguyện. Bạn chỉ dùng những lời nói đơn giản, kể cho Chúa biết tất cả những gì đang có trong tâm tư. Bạn hãy dùng những lời nói của chính bạn. Chúa nghe, và hiểu rõ bạn hơn ai hết.
    3/ Hãy cầu nguyện khi bạn đi lên đường đi làm, trên đường đi, hay trên bàn giấy… Cầu nguyện khắp nơi. Hãy dùng cách cầu nguyện trong chốc lát, gạt bỏ những sự vật chung quanh, tập trung tinh thần vào việc Chúa đang hiện diện trước mặt. Thực hành như vậy nhiều lần trong ngày, bạn sẽ cảm thấy Chúa luôn hiện diện thực sự trong cuộc đời bạn.
    4/ KHi cầu nguyện không cần lúc nào cũng phải xin ơn, nhưng luôn ca ngợi hồng ân Thiên Chúa đã và đang ban cho bạn.
    5/ Cầu nguyện và tin rằng những lời nguyện chân thành ấy sẽ lan rộng và bao trùm trên những người bạn yêu thương, bằng sự yêu thương, che chở của Thiên CHúa.
    6/ Bạn hãy luôn tỏ ra thuận theo Thánh Ý CHúa. Hãy xin Chúa điều bạn muốn xin, nhưng hoàn toàn theo Ý Chúa, vì những gì Chúa muốn bao giờ cũng tốt đẹp hơn những điều bạn muốn.
    7/ Hãy phó thác mọi sự trong tay Chúa. Xin Chúa ban cho bạn sự thông minh, khéo léo để thi hành công việc, song kết quả để Chúa định liệu.
    8/ Hãy cố gắng cầu nguyện cho cả những người bạn không ưa, hoặc những người đã làm hại bạn. Sự thù hằn chính là trở ngại lớn lao cho việc tiến bộ về tâm linh và sự an bình cho tâm hồn.
    9/ Bạn hãy lên một danh sách những người bạn cần cầu nguyện cho. Bạn càng cầu nguyện cho tha nhân, nhất là những người không có liên hệ gì tới bạn, thì kết quả của lời cầu nguyện càng mau chóng đổ dồn về cho bạn. Bạn hãy cố gắng hi sinh và dâng lời cầu nguyện ngay trong những công việc hàng ngày như chị thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu bạn nha…
    10/ xin Thiên Chúa toàn năng cho ta qua một đem yên ổn và giờ sau hết được ᑕᕼếT lành
    conggiaovn
     

SỐNG TỈNH THỨC - HÀNH TRÌNH NHÌN LẠI

  •  
    Chi Tran 


    Hành trình nhìn lại

     

    Tất cả chúng ta có lẽ nên làm cuộc hành trình nhìn lại này bằng cách xem lại giáo dục tôn giáo thuở nhỏ của mình. Đây là cả một điều đáng để xem lại.

     

    Trong một đoạn rất sâu sắc trong bài thơ Chiếc lá và Đám mây (The Leaf and the Cloud), Mary Oliver đã họa lên mình đang đứng cạnh mộ cha mẹ, nghĩ về cuộc đời của họ. Họ không phải là hình ảnh hoàn hảo và bà cũng không tô lên cho đẹp những sai lỗi của họ. Bà nói thẳng về tâm hồn nặng nề của mẹ, về đức tin non nớt của cha. Bà biết nhiều chuyện khó khăn của bà phát xuất từ đó. Tuy nhiên, bà không đi thăm mộ cha mẹ để trách họ. Bà đến đó để thật tâm hôn từ biệt họ, cuối cùng bà thấy bình an với cuộc đời không hoàn hảo và ảnh hưởng của cha mẹ trên cuộc đời mình. Bà cám ơn họ vì mọi sự, cả tốt và xấu, cầu chúc họ mọi sự tốt đẹp dưới lòng đất sâu, rồi bà nói, “nhưng tôi sẽ không tặng cha mẹ tôi  nụ hôn đồng tình. Tôi sẽ không để họ có trách nhiệm trên đời tôi”.

     

    Tất cả chúng ta có lẽ nên làm cuộc hành trình nhìn lại này bằng cách xem lại giáo dục tôn giáo thuở nhỏ của mình. Đây là cả một điều đáng để xem lại. Tiếc là nhiều người trong chúng ta không bao giờ lưu lại đủ lâu để xác định xem điều gì mang lại ân phúc, điều gì mang lại tổn thương khi một tác nhân dễ sai lầm là con người giới thiệu Thiên Chúa cho chúng ta. Ngày nay, chuyện phổ biến, thậm chí còn là thời thượng khi người ta chỉ xem lại những gì tiêu cực trong giáo dục tôn giáo thuở nhỏ. Đúng là nhiều người nói về “tái sinh” khỏi giáo dục tôn giáo và thường quy mọi bất hạnh và rối loạn trong đời họ cho giáo dục tôn giáo này.

     

    Chắc chắn, một số khẳng định như thế là có lý, giáo dục tôn giáo thuở nhỏ thật sự để lại một dấu tích không phai trong chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta có trách nhiệm với bản thân, với cha mẹ, giáo viên thời thơ ấu và với sự trung thực, trong việc phải xác định những điều tích cực và tiêu cực trong giáo dục tôn giáo thuở nhỏ. Và như bà Mary Oliver, chúng ta cần làm hòa với nó, dù chúng ta không thể tặng cho nó nụ hôn đồng tình.

     

    Câu chuyện của riêng tôi là gì? Với tôi, sự tỉnh ngộ về ý thức và tỉnh ngộ về Thiên Chúa và Giáo hội là hai điều liên kết không thể phân ly. Tôi hấp thụ bầu khí công giáo la-mã thời đó, và đó là công giáo thời tiền Vatican II, một tinh thần công giáo đầy những chuyện tiêu cực lẫn tích cực. Lòng đạo thuở nhỏ của tôi là những chân lý tuyệt đối, những luật không thể thương lượng, nhưng lại đòi hỏi cao, cả tính bè phái và hạn hẹp bao gồm. Chúng ta và chỉ chúng ta mới có đức tin thật, duy nhất. Hơn nữa, những điều này được viết ra bởi một Thiên Chúa theo dõi sát sao hành động con người, không dễ dàng cho phép chúng ta lỗi phạm, giữ điều răn thứ sáu trên tất cả, dùng xấu hổ làm khí cụ và thường hay cau mày giận dữ.

     

    Nhưng đó còn lâu mới là tất cả. Mặt tích cực của nó thì có quá nhiều. Gia đình, cộng đoàn, và Giáo hội đã rửa tội cho tôi, có những mối liên kết chung mà hầu hết các cộng đồng thời nay chỉ có thể ganh tị. Bạn thật sự là một phần của một thân thể, một gia đình, một cộng đoàn là hiện thân của ý thức siêu việt đã làm cho đức tin thành điều tự nhiên, làm cho cộng đoàn thành một phần cuộc đời của bạn. Bạn biết mình là con cái Thiên Chúa và bạn cũng biết mình là tạo vật luân lý có trách nhiệm thật sự với tha nhân và Thiên Chúa. Bạn biết ý nghĩa bất diệt của mình, phẩm giá căn bản của mình và trách nhiệm luân lý đến từ đó và bạn không thể miễn trừ mình khỏi chuyện đó.

     

    Và tất cả những điều này truyền cho bạn một chân lý tôn giáo, luân lý, rất căn bản và không thể thương lượng, rằng sự sống của bạn không đơn thuần là của bạn để bạn muốn làm gì thì làm. Bạn biết rằng trừ khi bạn bội tín, bạn không thể làm ngơ sự thật là bạn mang tính xã hội, phụ thuộc lẫn nhau, thuộc về Giáo hội, và sự thật rằng Thiên Chúa cho bạn xuất hiện trên đời không phải chỉ để mưu cầu cuộc sống tốt đẹp cho riêng bạn. Bạn có ơn gọi, một bổn phận nào đó để phục vụ, và Thiên Chúa, gia đình, cộng đoàn và Giáo hội có thể đòi hỏi bạn hy sinh mạng sống. Ngày nay, tôi thấy phần này trong tâm hồn mình là một trong những ơn quý báu nhất tôi đã nhận được từ linh đạo thuở nhỏ. Dù nó có kèm theo những con quái vật xấu xa nào, nó cũng vẫn xứng đáng.

     

    Thêm nữa, quái vật có thể bị xua trừ và hầu hết quái vật bị chôn trong giáo lý căn bản tôi học hồi nhỏ đã dần dần bị tiêu diệt qua năm tháng. Điều gì đã giúp làm được như thế? Nhiều điều lắm: những năm học và dạy thần học, đọc sách hay, có linh hướng tốt, thấy được sự lành mạnh hân hoan và thiết thực nơi những người có đức tin, kiên trì trong nỗ lực trung thành với việc cầu nguyện, thánh lễ và cộng đoàn Giáo hội suốt bảy thập kỷ, và cuối cùng, nhưng quan trọng, chính là nhờ ơn Thiên Chúa.

     

    Ngày nay, tôi có thể nhìn lại giáo dục tôn giáo thưở nhỏ của tôi và thấy sự tiêu cực bị điều tích cực át hẳn. Tôi biết ơn tất cả, kể cả những nghiêm khắc, dọa dẫm, bè phái, sợ hãi, và những nỗi sợ sai lầm về Thiên Chúa, bởi vì trong mọi sự này có gì đó đã truyền cho tôi và dạy tôi điều gì là quan trọng nhất. Thật vậy, sự nghiêm khắc, dọa dẫm, bè phái và cẩn trọng quá đáng không tệ để làm điểm xuất phát, vì khi dần thoát khỏi chúng, chúng ta được tự do suốt phần đời còn lại. Một ơn không nhỏ!

     

    Ronald Rolheiser,

    J.B. Thái Hòa dịch

     
     

SỐNG TỈNH THỨC - CỬA HẸP

 

  •  
    Tinh Cao
    Sun, Aug 21 at 5:30 PM
     
     
    Trọng kính Cộng đồng Dân Chúa,
     
    Trong bài Phúc Âm Thánh Luca được Giáo hội chọn đọc cho Chúa Nhật XXI Thường Niên Năm C 21/8/2022,
    Chúa Giêsu đã không trả lời dứt khoát nhiều hay ít cho câu hỏi mang tính cách khẳng định là "có ít người được cứu rỗi".
    Trái lại, Người chỉ nêu lên một điều kiện tối yếu bất khả thiếu để được cứu rỗi đó là "gắng mà vào qua cửa hẹp", thế thôi.
    Tức là ai qua cửa hẹp mà vào thì được cứu rỗi còn ai không thì không được cứu rỗi, dù họ có muốn cũng không được.
     
    Tuy nhiên, vấn đề căn bản chính yếu ở đây, đúng như ĐTC khẳng định, đó là: "Cửa này tuy hẹp, nhưng rộng mở cho tất cả mọi người!"
    Và vấn đề then chốt thứ hai, liên quan mật thiết bất khả phân lý với phần rỗi, cũng được chính ĐTC đặt ra, đó là vấn đề "cửa hẹp này là gì?"
    Để biết được cửa hẹp này là gì trong đời sống Kitô hữu của chúng ta, theo vị đại diện Chúa Kitô trên trần gian hiện nay, 
    xin chúng ta theo dõi trọn bài huấn từ truyền tin của ngài ở những cái links tùy nghi sau đây:

     

    --

 

SỐNG TỈNH THỨC - TRÀNG HẠT QUÝ CÔNG NƯƠNG DIANA

 
 

 

vietbui via CMC-THDC
Sun, Sep 4 at 7:35 AM
 
 
 
 
 
Best Regards,

Viet H. Bui, Ph.D.

 

--

 


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

SỐNG TỈNH THỨC - DỌN ĐƯỜNG CHO CHÚA HÔM NAY

  •  
    Chi Tran
     
     
     
     
     


    Dọn đường cho Chúa hôm nay bằng sống ơn bình an
    1.
    Ðức cha giáo phận kính yêu muốn tôi chia sẻ trong thánh lễ kính thánh Gioan Baotixita, bổn mạng của tôi. Tôi xin vâng.
    2.
    Chia sẻ của tôi hôm nay là bắt chước một trong những đặc điểm của thánh Gioan Baotixita.
    Phúc Âm gọi thánh Gioan Baotixita là tiếng la to trong hoang địa. La to để cảnh báo, như một tiên tri (x. Lc 3, 4).
    Hôm nay, tôi không la lên bằng tiếng, nhưng cũng là một cách la lên, khi tôi tha thiết cảnh báo điều này:
    Bình an khắp nơi đang bị đe dọa trầm trọng.
    Hãy đón nhận ơn bình an của Chúa, để rồi hãy đem bình an của Chúa đến cho những người khác.
    3.
    Trước hết, tôi xin chia sẻ kinh nghiệm của tôi đón nhận ơn bình an của Chúa thế nào?
    Thưa qua các bí tích, qua Lời Chúa, qua cầu nguyện.
    Tôi thấy rất rõ: Khi chúng ta làm mấy việc đó sốt sắng, thì sự bình an của Chúa sẽ như dòng nước mát tràn vào tâm hồn ta. Chúng ta đón nhận ơn bình an của Chúa.
    4.
    Ngoài mấy việc trên đây, thì ơn bình an của Chúa còn đi vào lòng ta qua sự chúng ta chu toàn việc bổn phận. Mỗi người có bổn phận của mình. Tận tâm, tận tụy chu toàn bổn phận của riêng mình và cùng lo cho những người trong gia đình mình và thuộc về mình, thì sẽ được bình an. Nếu bỏ việc bổn phận, để tất bật lo những chuyện khác thì sẽ không có sự bình an.
    5.
    Hơn nữa, ơn bình an của Chúa cũng rót vào lòng ta, khi chúng ta tỉnh thức nhận ra sự Chúa đến viếng thăm chúng ta qua thời sự mỗi ngày, thí dụ qua những gương sáng, những gặp gỡ. Cụ thể ngay giờ phút bây giờ, tại đây.
    6.
    Nếu khiêm tốn, khát khao ơn bình an của Chúa, mà làm những việc kể trên, chúng ta sẽ đón nhận được ơn bình an của Chúa một cách lạ lùng.
    Ðó là đón nhận ơn bình an của Chúa.
    7.
    Bây giờ đem sự bình an của Chúa đến cho người khác thế nào?
    Thưa đem sự bình an của Chúa đến cho những kẻ khác, đó là vấn đề rất phức tạp.
    8.
    Xưa, khi Chúa Giêsu đem sự bình an của Chúa đến cho những kẻ tin Ngài, những kẻ thương Ngài thì việc đó tương đối dễ.
    Còn khi Chúa đem sự bình an đến cho những kẻ vô ơn đối với Ngài, những kẻ thù ghét Ngài, những kẻ chống phá Ngài, thì việc đó đã rất khó.
    9.
    Ðời tôi cũng được Chúa cho chút kinh nghiệm về sự đem bình an đến cho kẻ khác. Có những loại trường hợp rất khó, rất đau lòng. Hôm nay, tôi chỉ xin nhắc tới một trường hợp cụ thể đã xảy ra ngay tại đây.
    Nơi chốn này, đã có những người từng ngồi, từng quỳ trong nhà nguyện. Nhưng rồi đã tự ý ra đi, hay bị ra đi, vì những lý do khác nhau.
    Tôi vẫn đem bình an đến cho họ thế nào? Thưa tôi cầu nguyện, tôi hy sinh cho họ, với tất cả tấm lòng yêu thương bao dung, nhẫn nại và sám hối. Ðiều đó không dễ chút nào, nhưng tôi vẫn nhờ Chúa mà làm, với nhiều đau đớn, với nhiều chờ đợi.
    10.
    Thưa anh chị em thân mến!
    Khao khát đón nhận ơn bình an và khao khát trao gởi ơn bình an, đó là thao thức của tôi, đó là hạnh phúc của tôi.
    11.
    Lúc này, hơn bao giờ hết, thao thức đó của tôi, hạnh phúc đó của tôi, đều nhờ Ðức Mẹ.
    Bên Mẹ, với Mẹ, tôi sống ơn bình an như một đứa con bé nhỏ, yếu đuối. Với Mẹ, tôi lo bình an cho Hội Thánh và cho Tổ quốc Việt Nam.
    Và cứ thế, tôi đang trở về với Chúa là Cha giàu lòng thương xót. Xin hết lòng cảm tạ Chúa.
    12.
    Xin thú thực với anh chị em. Chính tôi, nhiều lần, Chúa để tôi rơi vào cảnh mất bình an. Tình trạng đó làm tôi đau khổ, đến nỗi có lần thốt lên như Chúa Giêsu xưa: “Tâm hồn con buồn rầu đến chết được. Xin cho con khỏi uống chén đắng này” (x. Mc 14, 34-36). Kinh nghiệm đó giúp tôi biết cảm thương những người cùng hoàn cảnh. Tôi coi sự cảm thương đó là một ơn Chúa ban.
    13.
    Càng ngày tôi càng nhận thấy: Biết đau cái đau của người khác, đó là một dấu chỉ cho thấy mình có sống ơn bình an của Chúa không?
    Góp phần xây dựng bình an, mà coi đó là một bổn phận quan trọng trước mặt Chúa. Ðó chính là điều Chúa đánh thức lương tâm chúng ta. Và đó cũng là điều thánh Gioan Baotixita mong muốn.
    14.
    Bình an, bình an. Lạy Chúa, xin cho chúng con trở thành dụng cụ bình an của Chúa. Amen.
    ĐGM GB BÙI TUẦN
    “Theo Báo Công giáo và Dân tộc, website: cgvdt.vn”.
    Không có mô tả ảnh.
     
     
     

    Facebook

     

     
     
     
    1Maria Le Yen