16. Sống Tình Thức

SỐNG TỈNH THỨC - QUỶ SATAN ÁM ẢNH GIỚI TRẺ

  •  
    Chi Tran
     
     
     
     
     


    Quỷ Satan đang ám ảnh giới trẻ toàn cầu 


     
     
     
    Đã từ xa xưa, quỷ vương xuất hiện trong các truyền thuyết như là một biểu tượng gieo rắc mọi sự xấu xa, tàn bạo trên trần gian và cám dỗ những linh hồn tội lỗi. Trong thế giới hiện đại này, ma quỷ vẫn tiếp tục “sống” mãnh liệt cùng sự xuất hiện bao tội ác mới, có lúc lẩn khuất, có lúc gây chấn động…

    Ngày 24/10/2018, nước Mỹ rúng động khi Cảnh sát trưởng Joe Hall ở quận Bartow, bang Florida phát biểu trong cuộc họp báo: “Chúng muốn giết chết ít nhất 15 trẻ em và đang chờ đợi trong nhà vệ sinh để có cơ hội ra tay giết hại những đứa trẻ nhỏ hơn mà chúng có thể chế ngự được”.

    Tin tức về 2 nữ học sinh tại trường trung học Bartow âm mưu sát hại bạn học đã nhắc nhở nước Mỹ về một thời kỳ đen tối, khi nỗi sợ ma quỷ – những kẻ cuồng tín vẫn ẩn nấp trong trái tim mọi người về sự hồi sinh chủ nghĩa sùng bái Satan…

    Một vụ án điển hình
     

     

    Quận Bartow nằm ngay trung tâm của tiểu bang Florida, phía nam là quận Lakeland, nơi tập trung khá nhiều nhà thờ cũng như có rất đông người Công giáo. Tất cả cư dân tại đây đều bị chấn động bởi kế hoạch giết người của hai tín đồ Satan giáo đang ở độ tuổi thiếu niên.

    Hai nữ học sinh 11 và 12 tuổi đã bị bắt trong một âm mưu giết bạn học. Cảnh sát đã thu giữ tang vật gồm một số lưỡi dao, một con dao chặt thịt, một con dao gọt trái cây, một máy cắt bánh pizza và một chiếc cốc mà chúng khai sẽ dùng để uống máu các nạn nhân khi làm nghi lễ nhập hồn.

    Vụ việc may mắn được ngăn chặn kịp thời khi một trong hai nghi phạm buột miệng cảnh báo với một học sinh khác hãy tránh xa trường học vì ”một điều tồi tệ sắp xảy ra”. Cảnh sát và ban giám hiệu nhà trường đã tìm thấy hai nữ sinh đang ẩn nấp trong nhà vệ sinh.

    Tại nhà của một trong hai người này, cảnh sát đã tìm thấy một bản viết tay có cụm từ “giết chết trong nhà vệ sinh”. Ngoài ra, các cuộc trò chuyện bằng tin nhắn trên điện thoại di động của hai nữ học sinh cũng tiết lộ sự thật kinh hoàng: “Chúng ta sẽ để lại các bộ phận của chúng ở cổng ra vào trường và sau đó sẽ tự sát”.

    Theo cảnh sát, hai cô gái này có kế hoạch trốn trong phòng vệ sinh để chờ các học sinh nhỏ hơn đi vào mới ra tay. Chúng dự định cắt cổ họng nạn nhân, cắt nhỏ cơ thể, ăn thịt và uống máu họ. Với âm mưu này, cả hai hy vọng sau khi chết sẽ được xuống địa ngục để gặp quỷ Satan. Tin nhắn cuối cùng giữa hai cô bé là đoạn chat: “Hôm nay là bài học về sức khỏe. Cảm ơn Satan, vì chúng ta đang làm điều này”.

    Phát biểu trước báo giới, cảnh sát trưởng Joe Hall nói: “Đêm qua khi tôi ngồi xem quá trình lấy lời khai của chúng, tôi tin rằng đây không phải là trò đùa”. Cảnh sát quận Bartow đã mở cuộc điều tra để lùng bắt tòng phạm, những kẻ đã xúi giục hai cô gái lạc lối vào con đường ma quỷ thờ phụng Satan.
     
     
    Cảnh sát trưởng Joe Hall: “Tôi tin rằng đây không phải là trò đùa”.

    Nhiều thảm kịch đã xảy ra do sự bệnh hoạn trong tâm hồn của con người thời hiện đại, lấy tội ác làm khoái cảm và nguy hiểm hơn là giới trẻ đang theo xu hướng cuồng vọng này. Sự việc xảy ra tại Bartow đã nhắc nhở người Mỹ về những thảm án rùng rợn vẫn luôn xảy ra trong suốt chiều dài lịch sử, liên quan tới những tín đồ Satan giáo.

    Satan vẫn luôn làm người ta kinh hãi

    Vào đêm hè oi bức ngày 28/6/1984, bà Jennie Vincow (79 tuổi) mở cửa sổ căn hộ ở Glassel Park, Los Angeles (Mỹ) với hy vọng có thể xua tan đi bầu không khí ngột ngạt. Đúng lúc ấy, một bóng đen bất ngờ xuất hiện nhảy qua cửa sổ và nhẹ nhàng tiến đến bà lão xấu số. Mấy tiếng sau, thi thể của bà được người con trai sống ở căn hộ phía trên phát hiện.

    Những ai có mặt tại hiện trường đều bị ám ảnh bởi sự tàn độc của hung thủ: Thi thể nạn nhân bị đâm nhiều nhát và cổ họng bị cắt đến mức gần như rời ra. Khám nghiệm pháp y còn cho thấy có dấu hiệu tấn công tình dục.

    Vụ việc khiến nước Mỹ rúng động và tin rằng kẻ giết người ngang với quỷ dữ. Từ tháng 6/1984 đến tháng 8/1985, liên tiếp 13 án mạng xảy ra tại Los Angeles và San Francisco khiến cảnh sát Mỹ đau đầu bởi tính chất rùng rợn và tàn bạo của nó. Tất cả các nạn nhân đều bị kẻ giấu mặt tước đoạt mạng sống theo cùng một phương thức, khiến tờ Los Angeles Herald Examiner đặt biệt danh cho hung thủ là “Sát nhân của bóng đêm”, bởi hắn luôn hành động trong đêm.

    Các vụ đột nhập vào nhà hay hạ thủ nạn nhân bên ngoài đều được kẻ sát nhân tính toán kỹ lưỡng. Điều lạ là hắn dường như thách thức cảnh sát khi cố tình để lại ký hiệu trên tường nhà, sàn nhà hoặc trên thi thể nạn nhân. Ký hiệu đó là hình ngôi sao 5 cánh – biểu tượng của quỷ Satan. Nạn nhân của hắn đa dạng về tuổi tác, sắc tộc, bất kể là đàn ông hay đàn bà, trẻ em hay người lớn đang sinh sống trong thành  phố đều cảm thấy bất an, vì hắn không từ một ai.
     

    Tất cả những tình tiết này đã giúp các nhà điều tra tập trung vào các giáo phái tôn thờ quỷ Satan. Cả Los Angeles tràn ngập tờ rơi chân dung phác họa của kẻ giết người và cư dân thành phố luôn ở trong trạng thái cảnh giác cao độ.

    Một chiếc mũ được vứt lại hiện trường là của ban nhạc Rock AC/DC, một ban nhạc thần tượng quỷ Satan.

    Nhưng kẻ sát nhân dường như rất tỉnh táo, nếu không tiếp tục gây đổ máu ở Los Angeles được thì hắn vẫn có thể gây kinh hoàng ở những nơi khác: 17/4/1985, vùng ngoại vi Lake Merced (San Francisco); 25/8/1985, Mission Viejo (California). Chỉ đến khi một chiếc xe của thủ phạm được tìm thấy tại khu Rampart (Los Angeles) thì dấu vân tay trên xe mới được xác nhận là của một người từng có tiền án về tội ăn cắp tên là Ricardo Ramirez. Vòng vây được siết chặt. Ricardo Ramirez bị bắt tại quán ăn số 819 trên đại lộ Towne (San Francisco).

    Từ đây, lai lịch kẻ khát máu đã hé lộ. Ricardo Ramirez sinh ra trong một gia đình nghèo đông con, dù vậy người mẹ luôn cố gắng nuôi dạy các con nên người. Bà đã dạy dỗ thành công 5 đứa con, trừ đứa con trai út là Ricardo Ramirez. Từ nhỏ, khi người mẹ gửi cả 6 người con tới các nhà thờ để học Kinh thánh Thiên Chúa thì Ricardo Ramirez lại đi theo con đường ngược lại. Hắn thường tới các thư viện tìm đọc sách về Satan và những thiên thần ác độc. Và chính từ đây đã nuôi dưỡng mầm mống tội ác trong con người hắn. 

    Hung thủ ra dấu tay của giáo phái Satan, tượng trưng cho đầu dê, cũng có nghĩa là dục vọng. Dấu tay kiểu này hiện đang rất thịnh hành.

    Khi trưởng thành, Ricardo Ramirez có ba niềm đam mê là võ thuật, ma túy, và nghe nhạc rock. Thần tượng của hắn là ban nhạc hard rock Black Sabbath và Judas Priest và các “ngôi sao” nhạc rock này đều sùng bái quỷ Satan từ cả trong ca từ lẫn ảnh bìa album nhạc. Có lẽ vì nghe những thể loại nhạc cuồng dại đó mà hắn khám phá ra một niềm đam mê lớn hơn: Tôn sùng quỷ Satan với những câu chuyện về các nghi lễ tế bí hiểm.

    Năm 1989, tại phòng xử án ở Nam California, Ricardo Ramirez còn đe dọa cả quan tòa, hù dọa phóng viên bằng cách trưng ký hiệu sao 5 cánh xăm trong lòng bàn tay và nói: “Tôi vượt mọi ngưỡng tốt đẹp và xấu xa. Tôi sẽ được trả thù. Lucifer (Quỷ Satan) sống trong tất cả mọi người. Chính là vậy”. Ricardo Ramirez bị kết án tử hình với các tội danh gây ra 13 vụ giết người, 11 vụ ám sát tình dục và 14 vụ trộm cắp. Năm ấy hắn 29 tuổi.

    TRÍ THỨC TRẺ
     
     

SỐNG TỈNH THỨC - KIM LOAN - THỨ SÁU/THỨ BẢY

  •  
    Đỗ Thị Kim Loan
     
    Fri, May 6 at 9:11 AM
     
     

    [Phút Cầu Nguyện] Thứ Bảy Tuần III Phục Sinh (Ga 6:60-69)

    [Phút Cầu Nguyện] Thứ Bảy Tuần III Phục Sinh (Ga 6:60-69)

    2022-05-06
    iOS Android Share
     
     
    PHÚT CẦU NGUYỆN - THỨ BẢY TUẦN III PHỤC SINH Ngày 07/5/2022 
    Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan (6,60-69)

                                       THỨ SÁU TUẦN 3 - MÙA PHỤC SINH -

                             (SUY NIỆM - LM. ANTÔN NGUYỄN CAO SIÊU, SJ.)

     
     
     

      Ngày 6/5: Thêm sức để trưởng thành | 5 phút của Chúa Thánh Thần

     

                         THỨ SÁU T III PS 06 05 2022 - LM Giuse Đỗ Duy Châu

     
     
    =========================
     
    Đừng xấu hổ khi cầu xin Chúa
     
     
     
    ĐTC Phanxicô: Đừng xấu hổ khi cầu xin Chúa, Chúa sẽ đáp lời!
    Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu hãy cầu nguyện xin Chúa trợ giúp ngay cả những điều đơn giản hàng ngày trong cuộc sống, và đừng xấu hổ khi cầu xin Chúa. Những lúc mọi sự dường như bế tắc thì lời cầu xin là lối thoát duy nhất, mở ra con đường, chiếu sáng bóng đêm. Cần kiên nhẫn, chờ đợi khi cầu nguyện, vì Chúa chắc chắn sẽ đáp lời!
     
    Nữ tu cũng thích nói đùa
     
    Nữ tu cũng thích nói đùa
    Chợt nhiên cơn giận thoáng lùa qua đây
    Rồi bỗng im lặng lạ thay
    Bởi ai trêu chọc phút giây thôi mà .
    Nữ tu vốn dĩ thật thà
    Có sao nói vậy nhưng mà lại vui
    Đôi khi cũng giấu ngậm ngùi
    Rồi ôm nước mắt thủi thui một mình.
    Nữ tu nhìn cũng đẹp xinh
    Tâm tư đượm chút ân tình riêng mang
    Bởi bao tiếng ngọt bên nàng
    Làm lòng đôi chút mơ màng tương tư.
    Nữ tu thương mến những từ
    Đơn sơ mộc mạc chữ ừ đáng yêu
    Nhất là khi nhận thật nhiều
    Bao lời dạy bảo sớm chiều khuyên răn.
    Nữ tu đẹp tựa ánh trăng
    Khi đầy khi khuyết nhớ rằng phận ta
    Cũng nhiều chuyện thật xót xa
    Như bao thiếu nữ xa nhà làm dâu.
    Nữ tu đội lúp trên đầu
    Cũng luôn mặc lấy bể dâu cuộc đời
    Vì yêu theo tiếng gọi mời
    Một lòng phó thác sống đời hiến dâng.
    Nữ tu nhiều lúc bâng khuâng
    Giữa bao lựa chọn phân vân trong đời
    Nhiều khi lòng cũng rối bời
    Tấm thân hèn mọn trước lời yêu thương.
    Nữ tu đôi lúc trên đường
    Vẫn còn suy nghĩ vấn vương gia đình
    Đành thôi gác lại chuyện mình
    Để luôn trung tín mối tình Giêsu.
    Nữ tu chọn sống khiêm nhu
    Thi hành Lời Chúa mãi lưu bên lòng
    Khác chi thân gái theo chồng
    Thì nay xin chọn pháo hồng Nhà Cha.
    Nữ tu cũng thấm lệ nhoà
    Bởi đường theo Chúa thật là khiêm nhu
    Làm sao trút hết sầu ưu ?
    Chúa cùng ai hiểu nữ tu biết buồn.
     
    ========================

SỐNG TỈNH THỨC - THỬ THÁCH VỀ ĐỨC TIN

  •  
    Chi Tran
     
     
     
     


    ĐỐI DIỆN VỚI NHỮNG THỬ THÁCH VỀ ĐỨC TIN

     

    Trong hành trình đức tin, có lẽ chúng ta đã từng trải nghiệm: khi thì mình rất mạnh mẽ trong đức tin, nhưng lại có những lúc mình hoang mang, ngờ vực và không tin vào Thiên Chúa;
    Một lúc nào đó, chúng ta thấy mình hoàn toàn tin tưởng và can đảm bước theo Chúa Giêsu Kitô, nhưng không lâu sau, chúng ta lại thấy nghi ngờ, bất an, và dễ dàng bị khuất phục trước những nỗi sợ hãi phi lý của mình.
     

    Kinh nghiệm của thánh Tôma về sự dao động trong đức tin có thể giúp làm sáng tỏ những trải nghiệm rất phổ biến này. Khi Chúa Giêsu kiên quyết trở lại miền Giuđêa, bất chấp việc người Do Thái ráo riết tìm cách để ném đá và giết chết Người, thánh Tôma đã khích lệ các môn đệ đồng môn của mình rằng: “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy!” (Ga 11,16) Khi đó, đức tin, sự can trường, hăng hái nơi thánh Tôma mạnh mẽ biết bao! Thánh Tôma đã sẵn sàng đi theo Đức Kitô dù có phải đau khổ và thậm chí là phải chết, không những thế, ngài còn khuyến khích những môn đệ khác cũng làm như vậy.

     

    Nhưng rồi, chỉ ít tuần sau đó. Mọi người khác đều đã tin vào Chúa Phục Sinh, ngoại trừ Tôma. Lúc này, thánh Tôma đã định hướng cho mình một đức tin có điều kiện, “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.” (Ga 20,25) Người đã từng có đức tin rất mạnh mẽ trước đây, đến nỗi sẵn sàng chịu đau khổ và chết với Đức Kitô thì nay lại đòi phải chạm vào vết thương của Đức Kitô thì mới tin vào sự phục sinh của Người. Người đã từng dẫn đầu nhóm mạnh dạn trong đức tin thì giờ đây lại làm cho những người khác cũng cảm thấy hoài nghi về đức tin của họ vào Đức Kitô Phục sinh.

     

    Chúng ta học được một số điều từ kinh nghiệm của Thánh Tôma về cách động viên bản thân khi chúng ta thấy mình bắt đầu dao động trong đức tin vào Chúa Kitô Phục sinh.

     

    1Những giây phút dao động ấy là những khoảnh khắc mà chúng ta phải nuôi dưỡng lòng biết ơn đối với hồng ân đức tin. Đức tin là ân ban của Thiên Chúa qua Chúa Giêsu Kitô, “Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha, là Ðấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy… Chẳng ai đến với Tôi được, nếu Chúa Cha không ban ơn ấy cho.” (Ga 6,44.65) Chúa Giêsu tự nguyện đón nhận thập giá để chúng ta có một đức tin chiến thắng sự chết, “Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.” (Ga 3,14-15)

     

    Khao khát và quyết tâm theo Chúa Giêsu Kitô trong đức tin và trung kiên tuân giữ lời Người là một món quà của tình yêu thương xót mà Thiên Chúa dành cho chúng ta. Khi đức tin bị dao động, có bao giờ chúng ta dừng lại để tạ ơn về hồng ân đức tin mà Đức Kitô đã ban cho chúng ta trên đồi Canvê và trong Bí tích Rửa tội chưa? Chúng ta biết ơn như thế nào về đức tin mà chúng ta có được vào sự Hiện diện thực sự của Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể? Chúng ta có biết ơn về đức tin, mà nhờ đó, chúng ta khiêm tốn xưng thú tội lỗi của mình với linh mục và nhận được ơn tha thứ cùng với sự bảo đảm của chính Thiên Chúa không? Những thử thách trong đức tin là để dẫn chúng ta đến với lòng biết ơn sâu sắc này đối với hồng ân đức tin mà chúng ta dễ dàng cho là đương nhiên.

     

    2. Những khi đức tin bị dao động cũng là lúc chúng ta cần đặt trọn niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô. Chỉ có Chúa Giêsu Kitô, “Ðấng khai mở và kiện toàn lòng tin của chúng ta” (Dt 12,2) mới có thể dập tắt những nghi ngờ và khôi phục lại đức tin khi chúng ta dao động. Chúng ta không thể giả mạo và cũng không thể khôi phục đức tin chỉ bằng hành động của mình. Không phải câu nói “Chúng tôi đã thấy Chúa” của các tông đồ khác thốt ra có thể phục hồi đức tin của thánh Tôma. Ông cần một cuộc gặp gỡ với chính Chúa Kitô Phục sinh.

     

    Khi trải qua những thử thách đau đớn về đức tin, chúng ta hãy ghi nhớ điều này: “Thiên Chúa, nguồn mọi ân sủng, là Ðấng đã kêu gọi anh em vào vinh quang đời đời của Người trong Ðức Kitô, sẽ cho anh em là những kẻ phải chịu khổ ít lâu, được nên hoàn thiện, vững vàng, mạnh mẽ và kiên cường.” (1Pr 5,10) Chỉ Thiên Chúa, Đấng ban đức tin cho chúng ta như một quà tặng mới có thể phục hồi đức tin đó. Thay vì hoảng sợ và từ bỏ đức tin, chúng ta có thể đối phó với đức tin đang chao đảo của mình bằng sự phó thác, kiên tâm chờ đợi Thiên Chúa đổi mới đức tin của chúng ta trong sự tin tưởng.

     

    3. Chúng ta phải nuôi dưỡng đức tin đang suy yếu của mình bằng cách kiên trì cầu nguyện và học hỏi Lời Chúa. Thánh Tôma tiếp tục nghe theo lời của các tông đồ khác, “Chúng tôi đã thấy Chúa”, ngay cả khi ngài không tin ngay lập tức. Thánh Tôma không chối bỏ nhưng ngài không thể tin vào những lời ấy. Và rồi, chính những lời đó đã giúp Tôma đón nhận một đức tin được phục hồi từ Đức Kitô Phục sinh.

     

    Khi đức tin bắt đầu suy yếu, chúng ta cần nhớ rằng “có đức tin là nhờ nghe giảng, mà nghe giảng là nghe công bố lời Ðức Kitô” (Rm 10,17). Như vậy, chúng ta tạo cơ hội để cho Chúa phục sinh khôi phục và đào sâu đức tin của chúng ta khi chúng ta trung thành dành thời gian cầu nguyện với sự trợ giúp của Lời Chúa.

     

    4Chúng ta đối diện với đức tin đang dao động của mình bằng cách siêng năng xét mình hơn dưới ánh sáng của Lời Chúa. Nhờ ân sủng của Thiên Chúa, chúng ta muốn loại bỏ những trở ngại đối với đức tin, bắt đầu từ tội chưa xưng thú. Vì những tội đó giết chết và làm tổn thương đức tin của chúng ta, nên Chúa Giêsu đã ban cho Hội Thánh phương tiện để tha thứ tội lỗi nhân danh Người và bởi quyền phép của Người, “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.” (Ga 20,22)

     

    Tình yêu thương nhân từ của Thiên Chúa không chỉ xóa bỏ tội lỗi mà còn khơi lại nơi chúng ta lòng tin vào Đức Kitô Phục sinh. Đức tin của chúng ta không thể được phục hồi khi chúng ta cố chấp hoặc thỏa hiệp với tội lỗi: "Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng." (Mc 1,15) Bước đầu tiên của lòng tin mạnh mẽ là việc ăn năn chừa cải khỏi tội lỗi. Lòng thương xót của Thiên Chúa là phương thế dẫn chúng ta đến một đức tin sâu xa vào uy quyền của Đức Kitô Phục sinh, giống như đã xảy ra với thánh Tôma, “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!

     

    5Chúng ta không được đặt đức tin dựa trên những điều kiện, hoàn cảnh hoặc thành tích của chúng ta trong cuộc đời này. Tôma đã đấu tranh với đức tin của mình bởi vì đó là một đức tin có điều kiện và phụ thuộc vào những gì ông có thể nhìn thấy và chạm vào, "Trừ khi tôi nhìn thấy, tôi chạm vào, tôi cảm thấy..." Niềm tin của chúng ta vào Đức Kitô Phục sinh cũng mong manh như những điều kiện của cuộc sống khi chúng ta đặt niềm tin ấy vào những điều kiện bên ngoài của mình.

    Chúa Giêsu đòi hỏi chúng ta một đức tin vô điều kiện vì đức tin là hồng ân Người ban tặng cho chúng ta, một đức tin không phụ thuộc vào hoàn cảnh trong cuộc đời này: “Phúc thay những người không thấy mà tin!”

     

    6Chúng ta phải duy trì sự liên kết trong cộng đoàn đức tin ngay cả khi đức tin của chúng ta chao đảo. Mặc dù chưa thể tin vào việc Chúa Kitô Phục sinh, nhưng thánh Tôma không từ bỏ cộng đoàn đức tin, trái lại, ngài đã ở lại với cộng đoàn cho đến khi Chúa Giêsu trở lại lần thứ hai chỉ để khôi phục đức tin của ông. Rất có thể, cộng đoàn đã tiếp tục cầu nguyện cho Tôma và kiên nhẫn với ông.

    Cũng vậy, chúng ta không được bỏ cộng đoàn đức tin khi gặp thử thách trong đức tin. Đức Kitô luôn luôn trở lại với dân Người để khôi phục đức tin đang suy yếu của họ. Đức Kitô trở lại với chúng ta trong mỗi bí tích, đặc biệt là trong Bí tích Thánh Thể, làm cho những vết thương vinh quang của Người không ngừng hiện diện với chúng ta và chữa lành sự cứng lòng của chúng ta, “Vì Người phải mang những vết thương mà anh em được chữa lành.” (1Pr 2,24)

     

    7. Chúng ta kiên trì trong đức tin cho đến cùng, ngay cả khi đức tin bị lung lay vì chúng ta tin chắc rằng phần thưởng tối hậu cho đức tin của chúng ta là ở trên trời. Chúng ta không thể từ bỏ đức tin vì những điều kiện hoặc trải nghiệm trần thế của mình. Chúa Kitô Phục Sinh đã phán với Thánh Gioan tông đồ khi thánh nhân bị lưu đày rằng: “Ðừng sợ! Ta là Ðầu và là Cuối. Ta là Ðấng Hằng Sống, Ta đã chết, và nay Ta sống đến muôn thuở muôn đời.” (Kh 1,17-18) Thánh Gioan thoáng nhìn thấy phần thưởng mà Thiên Chúa sẽ ban tặng cho những ai kiên trì trung thành làm chứng cho Ngài bất chấp những bách hại và gian khổ trong cuộc đời này.

     

    Thật vậy, có rất nhiều thử thách trong cuộc sống đe dọa đức tin của chúng ta. Chúng ta có vô số lý do để từ bỏ đức tin. Chúng ta có vô vàn cuộc đấu tranh nội tâm tưởng như chẳng bao giờ dứt. Chúng ta cảm thấy bất lực khi đối diện với nhiều hành động xấu xa và bất công trong cuộc sống và trên thế giới. Tương lai của chúng ta có thể xuất hiện tối tăm và u ám, với đầy những thách thức và trở ngại. Ngay cả Giáo Hội, như là cộng đoàn đức tin, cũng vướng phải những tai tiếng đáng ghê tởm.

     

    Không phải lúc nào chúng ta cũng tránh được những thử thách này, và chúng ta bị cám dỗ để ngưng lại trên một đức tin có điều kiện, giống như của Thánh Tôma, "Trừ khi tôi thấy, tôi nghe, tôi sở hữu, tôi cảm nhận, tôi thích thú, tôi đạt được ..., tôi sẽ không tin." Chúa Giêsu không ban thưởng cho chúng ta vì đức tin như thế nhưng vì một đức tin không liên quan gì đến điều kiện hoặc thành tích của chúng ta, "Phúc thay những người không thấy mà tin!

     

    Bí tích Thánh Thể là cuộc gặp gỡ giữa chúng ta với Chúa Kitô Phục sinh, là nguồn mạch và chóp đỉnh của đức tin của chúng ta. Không phải lúc nào Chúa Giêsu cũng ngăn cản những thử thách về đức tin vì Người muốn rằng nhờ những thử thách mà chúng ta vun trồng một đức tin mạnh mẽ và sống động, điều duy nhất có thể chiến thắng thế gian” (1Ga 5,4). 

    Chúa Giêsu biết rõ mọi thử thách về đức tin của cá nhân chúng ta hiện nay. Trong tình yêu thương xót, Chúa Giêsu đến để khôi phục và củng cố đức tin đang dao động của chúng ta, để một khi có thể tiến bước theo Người với một đức tin sống động trong suốt cuộc đời, và một ngày nào đó, chúng ta sẽ được thông phần vinh quang với Người trong Vương quốc vĩnh cửu.

     

    Lm. Nnamdi Moneme, OMV - Nguồn: Catholic Exchange (27/4/2022)

    Chuyển ngữ: Nt. Anna Ngọc Diệp, OP - Dòng Đa Minh Thánh Tâm

     
     

SỐNG TỈNH THỨC - TS DUYỆT - NỐI TIẾP PHÙ HOA

  •  
    DM Tran
     
     

    PHÙ HOA NỐI TIẾP PHÙ HOA

    Trần Mỹ Duyệt

     

    Anh Duyệt thân mến,

     

    Nghe bài giảng của Cha Michael tối qua và trước sự ra đi đột ngột của chị bạn, vợ của một bác sỹ rất nổi tiếng trị bệnh Azheimer, tôi càng thấy câu “phù vân, ôi phù vân. Tất cả chỉ là phù vân...” thật thấm thía.

     

    Nếu câu nầy có thể là một gợi ý để anh viết một bài để độc giả suy nghĩ về sự ngắn ngủi của kiếp người, và để chúng ta, từ đó, biết hoàn toàn phó thác vào Tình yêu Chúa Giêsu giàu lòng thương xót?

     

    Chúc anh và gia đình một cuối tuần vui vẻ và tràn đầy Ơn Chúa.

    Augustinô

     

    Trên đây là email mà tôi vừa nhận được từ một người bạn. Đối với tôi, nó cũng “thấm thía” và mang ý nghĩa như bài giảng mà chúng tôi đã nghe trong thánh lễ hôm ấy. Điều làm tôi cảm động hơn là tâm tình của người nghe với những suy tư ứng dụng vào cuộc sống. Đó chính là “sống thánh lễ”, vì thánh lễ được chia thành hai phần: phụng vụ Lời Chúa và phụng vụ Thánh Thể. Thử hỏi có mấy ai khi tham dự thánh lễ đã để tâm lắng nghe, suy nghĩ và cảm thấy mình được thúc đẩy sống đời sống tâm linh bởi ý nghĩa của Lời Chúa?

     

    VANITAS VANITATUM, OMNIA VANITAS

     

    Đây là những lời rất bóng bẩy, thâm thúy của sách Giảng Viên (Eccl 1:2) đã được Thánh Giêrônimô dịch ra Latin trong bộ Thánh Kinh Vulgata. 

     

    “Vanitas vanitatum, omnia vanitas.”

    Phù hoa nối tiếp phù hoa, của đời hết thảy chỉ là phù hoa.”

     

    Nhưng câu hỏi được nêu lên là có mấy ai đã đọc, đã hiểu, đã suy ngẫm, và nhất là thực hành được ý nghĩa của những dòng chữ vắn vỏn này?

     

    Đọc, nghe hoặc nói về câu nói ấy chắc có thể là nhiều người. Hiểu và suy ngẫm thường là ít. Còn sống và thực hành thì con số này chắc chắn không được bao nhiêu! Tại sao?

     

    “Tham, sân, si” trong Kinh Pháp Cú, theo Phật Giáo, là những nguyên nhân gây ra bất hạnh và phiền não, ưu tư cho con người. Đó cũng là bản tính chung con người. Mấy ai có dịp làm giầu, trèo cao trên nấc thang danh lợi, và quyền uy mà lại bỏ lỡ. Cứ nhìn những cảnh thanh toán nhau trong lịch sử về việc tranh đoạt ngôi thứ. Cảnh tranh cử, đấu đá, bêu xấu nhau với mục đích dành được chiếc ghế thị trưởng, nghị sỹ, dân biểu, thủ tướng, tổng thống trong các cuộc bầu cử hiện nay. Hoặc cảnh luồn cúi, đút lót để được chức chủ tịch, giám đốc, viện trưởng, khoa trưởng, giảng sư…  thì mới biết sức hấp dẫn và thu hút của “Cái vòng danh lợi cong cong. Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào” như thế nào.  

     

    Dựa trên ý nghĩa của bài giảng hôm ấy, và dựa trên hai nhân vật được nêu lên trong bài giảng, chúng ta thử tìm hiểu xem “phù hoa là gì?” Và của đời là “phù hoa” như thế nào?

     

    GIÊSU NAZARETH

     

    Đối với những Kitô hữu thì Ngài là Đấng Thiên Sai do Thiên Chúa sai xuống trần cứu chuộc nhân loại. Ngài là người đã được tiên báo qua những tiên tri trong Cựu Ước, và được ghi lại qua Tân Ước. 33 năm sống trên trần gian, đặc biệt, 3 năm sau cùng của hành trình truyền giảng Tin Mừng, khi có người thanh niên muốn theo Ngài, Ngài đã nói trước với anh thế này: “Cáo có hang, chim có tổ. Con người không có chỗ gối đầu.” (Mt 8:20; Lc 9:58)

     

    Ngài sống thế không phải vì Ngài không có khả năng làm giầu, không có khả năng kiếm tiền, hoặc kiếm được một việc làm mang lại nhiều lợi nhuận, một địa vị danh giá trong xã hội. Trên thự tế, Ngài chỉ là con một bác phó mộc, sống bằng nghề thợ mộc tại làng quê nghèo Nazareth (Mt 13:55; Mk 6:3).

     

    Và trong Thánh Kinh đã có một lần, Ngài được cơ hội trở nên “tất cả”, đó là khi Satan đem Ngài lên núi cao, cho thấy tất cả vinh quang trần thế, rồi nói với Ngài: “Tất cả đều thuộc về tôi, và tôi sẽ cho ông, nếu ông sấp mình thờ lạy tôi.” (Mt 4:9).

     

    Được tất cả đây hiểu theo đúng nghĩa đen của giầu có, danh giá, và quyền bính. Nhưng những thứ đó không phải là cùng đích của cuộc đời. Và dĩ nhiên là Chúa Giêsu đã từ chối. 

     

    ALEXANDER ĐẠI ĐẾ

     

    Alexander III of Macedon, thường được biết như Alexander Đại Đế, vị hoàng đế của đế quốc cổ Hy Lạp thuộc Macedon. Ông lên ngôi thay cho cha mình là Philip II năm 336 BC ở tuổi 20. Suốt đời ông chinh chiến từ Tây Á sang Đông-Bắc Phi Châu. [1].

     

    Ông sinh tháng Bẩy 356 BC tại Pella, và qua đời tháng Sáu 323 BC tại Babylon hưởng dương 32 tuổi. Cái chết của ông là một cái chết bí mật. Một số sử gia bảo ông chết vì sốt rét, hoặc những nguyên nhân khác. Một số khác thì cho là ông bị đầu độc. 

     

    Nhưng những gì ông để lại sau những chiến thắng vang dội, với hào quang của một đại đế bách chiến, bách thắng là ba câu nói (ba lời trối trăn).

     

    Khi biết mình sắp chết, ông gọi các vị đại tướng lại quanh mình và nói với họ: “Ta sẽ sớm ra đi khỏi thế giới này. Ta có ba ước nguyện, các ngươi đừng quên thực hiện.”

     

    1. “Các vị y sỹ của ta phải khiêng quan tài ta.”

     

    2. “Ta muốn rằng khi quan tài của ta được khiêng tới nơi an táng, trên đường đi, hãy rải vàng bạc, tiền của mà ta có.”    

     

    3. “Lời trăn trối thứ ba và sau cùng của ta là hai tay của ta phải để thò ra ngoài quan tài.” 

     

    Rồi ông nói với họ: “Ta muốn thế giới hiểu ba bài học mà ta vừa học.”

     

    “Ta muốn các vị danh y của ta khiêng quan tài để người đời biết rằng không có vị bác sỹ nào trên trái đất có thể thực sự cứu được bất cứ ai. Họ không làm gì được trước sự chết.”

     

    Cắt nghĩa lời trối thứ hai, vị hoàng đế nói: “Ta đã bỏ cả đời ta để đạt được sự giầu có, nhưng lại không thể mang theo được gì với ta. Hãy để cho mọi người biết rằng, sự giầu có của thế gian chỉ là bùn đất.”

     

    Còn câu thứ ba ta mong mọi người biết điều này “ta đến thế gian này tay trắng, và ta cũng sẽ ra đi trắng tay.” [2]

     

    HAI CON NGƯỜI HAI BÀI HỌC

     

    Qua hai hình ảnh vừa kể, chúng ta liệu có rút ra được bài học gì trong cuộc sống?

     

    Với Đức Giêsu Kitô bài học về sự phù hoa trần thế là một bài học mang tính cách tâm linh, một bài học đạo đức, và mang giá trị đời đời. Vì đối với cuộc sống trần gian này, con người chúng ta tất cả chỉ là những lữ khách trên đường về quê hương vĩnh cửu. Con đường mà cuộc đời mang lại nhiều gập ghềnh, khó đi, và dài ngắn bao lâu không lệ thuộc vào mỗi người. Như vậy nếu mang theo những của cải vật chất, chẳng khác gì tự mang những gánh nặng chồng chất trên vai một cách vô nghĩa. Bởi vì, tất cả những thứ đó sẽ không là gì khi chạm ngưỡng cửa đời đời.

     

    Sống phó thác. Sống khiêm tốn và bằng an với những gì mình có để dễ hướng lòng về quê hương vĩnh cửu, và nhẹ nhàng bước đi trên hành trình cuộc sống. 

     

    Trong quan phòng của Thượng Đế, Ngài biết chúng ta cần gì? Và bao nhiêu? Sự tham lam của con người đến từ tâm lý nghi ngờ và lo sợ về ngày mai.   

     

    Khác với Đức Giêsu, Alexander Đại Đế chỉ miễn cưỡng bỏ lại những gì mà ông ky cóp và chiếm đoạt. Những gì ông nói chỉ phản ảnh tâm trạng tiêu cực của một người trước ngưỡng cửa sự chết. Và trên thực tế, ông đã không làm gì được với những của cải mà ông có khi hai tay ông thò ra khỏi quan tài.

     

    Nhưng chúng ta phải cám ơn ông, vì trước giờ chết ông đã ngộ ra chân lý, và chân lý đã giúp ông biết bỏ lại tất cả vì biết rằng sẽ không có cái gì thuộc về trần thế được đem vào thiên quốc. Cám ơn ba lời trối trăn của ông. Và cám ơn ba lời giải thích của ông về cái giá trị phù vân đời này.

     

    “Phù hoa nối tiếp phù hoa. Của đời hết thảy chỉ là phù hoa”.

     

     

     

     

    _____________

    Tài liệu tham khảo:

     

    1.  Wikipedia

    2. Last three wishes of Alexander The Great - The Siasat Daily ...

    https://archive.siasat.com › News

     

    --

SỐNG TỈNH THỨC - NHÂN QUẢ

LẼ  NHÂN  QUẢ  TRONG  “ TÁM  MỐI  PHÚC  THẬT”

          Có một nghịch lý xảy ra trong đời sống đó là ai cũng muốn hạnh phúc  nhưng rồi lại cứ phá hỏng nó bằng những thói hư tật xấu. Một người biết hút thuốc có hại cho sức khỏe nhưng vẫn không thể bỏ. Một người muốn gia đình thuận hòa, êm ấm nhưng lại không giữ lòng chung thủy vợ chồng. Một người biết bị giam cầm, tù đày là khổ nhưng vẫn không kiềm chế được cơn tức giận đến nỗi gây thương tích cho người. Mong mỏi  hạnh phúc mà không từ bỏ hành  động xấu thì cũng giống như cho tay vào lửa mà hy vọng không bị bỏng rát…

          Gây nhân nào sẽ lãnh quả đó, định luật này không bao giờ sai chạy mảy may nhưng người đời vì u mê nên không nhận  biết. Bài giảng đầu tiên của Chúa Giê Su nói về lẽ nhân quả trong “ Tám Mối Phúc Thật”.

          1/. “ Ai có lòng khó khăn ấy là phúc thật vì chưng Nước ĐCT là của mình vậy.

          2/. Ai hiền lành ấy là phúc thật vì chưng Đất ĐCT là của mình vậy.

          3/. Ai khóc lóc ấy là phúc thật vì chưng mình sẽ được thương xót vậy.

          4/. Ai khao khát nhân đức trọn lành ấy là phúc thật vì chưng mình sẽ được no đủ vậy.

          5/. Ai thương xót người ấy là phúc thật vì chưng mình sẽ được thương xót vậy.

          6/. Ai giữ lòng sạch sẽ ấy là phúc thật vì chưng mình sẽ thấy mặt ĐCT vậy.

          7/. Ai làm cho người hòa thuận ấy là phúc thật vì chưng sẽ được gọi là Con  ĐCT  vậy.

          8/-  Ai khốn nạn vì Đạo Ngay ấy là phúc thật vì chưng Nước ĐCT là của mình vậy.

          Bài “ Tám Mối Phúc Thật” còn được gọi là Bài Giảng Trên Núi đã hấp dẫn được không ít những danh nhân thế giới như Thánh Gandhi của Ấn Độ, Đức Đạt Lai Lạt Ma của Tây Tạng v.v…Sở dĩ bài giảng mang tính hấp dẫn như thế là vì đã nói lên được tính chất Nhân Quả trong việc tìm kiếm hạnh phúc.

          Thế gian ai cũng mong mỏi hạnh phúc nhưng đều không đạt được như ý sở nguyện. Lý do là vì đã không nhận ra  lẽ nhân quả báo ứng. Mặt khác trong việc gây nhân tạo quả này Chúa Giê Su còn dạy chúng ta cần gây  một cái Nhân Xuất Thế  và chính cái nhân xuất thế ấy  đã khiến cho Đạo Chúa trở thành một thứ chánh đạo tức con đường về với Đấng Cha: “ Ta là đường là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy” ( Ga 14, 6 ).

          Đấng Cha đây chỉ có thể là Đấng Cha…nội tại ( Deus Abconsditus ) cũng chính là Bản Tâm mỗi người. Bản Tâm ấy là một Thực Tại không thể nói, không thể gọi tên  bởi hễ nói được, gọi tên ra được thì nó đã trở thành một thứ khái niệm. Lão Tử cho Thực Tại ấy là Đạo:

         “ Đạo khả đạo phi thường Đạo

          Danh khả danh phi thường Danh

          Vô danh thiên địa chi thỉ

          Hữu danh vạn vật chi mẫu” ( ĐĐK chương một ).

          Đạo thường ở đây là Đạo Thường Hằng Bất Biến. Chúa Giê Su có khi gọi Đạo Thường ấy là Nước Trời, khi khác gọi là Đấng Cha tùy từng các đối tượng khác nhau. Bởi vì Nước Trời hay Nước ĐCT là một thực tại không thể diễn tả bằng ngôn ngữ  thế nên khi rao giảng về Thực Tại mầu nhiệm ấy cho đám đông Ngài chỉ dùng dụ ngôn. “ Môn đồ bèn đến cùng Ngài mà hỏi rằng: Sao Thầy phán cùng chúng bằng thí dụ như vậy ? Ngài đáp: Đã ban cho các ngươi được biết những sự mầu nhiệm của Nước Trời. Song không ban cho họ, vì hễ ai có thì cho thêm thì người ấy được dư dật. Còn hễ ai không có dẫu điều họ  đã có cũng sẽ bị cất luôn nữa” ( Mt 13, 10 -12 ).

          Đối với đam đông, Chúa Giê Su rao giảng Nước Trời bằng  những dụ ngôn xem ra rất khó hiểu chẳng hạn như  lưới quét dưới biển như ngọc báu chôn trong ruộng như cỏ lùng trong ruộng lúa. Lý do của  sự khó hiểu  này là vì Nước Trời chỉ có thể được nhận biết qua sự thực hành chứ không phải bằng lời nói xuông.

          Việc thực hành đó diễn ra ở mối phúc thứ nhất: Ai có lòng khó khăn ấy là phúc thật. Lòng khó khăn ở đây ám chỉ cho cái Tâm không còn chấp trước vào gia sản, sự nghiệp mình có bởi tất cả chỉ là phù vân, hư ảo có đấy rồi lại mất đấy. Còn chấp vào tài sản  thì không bao giờ có thể nhận biết Nước Trời như một thực tại mầu nhiệm: “ Ta lại nói cùng các ngươi, con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước ĐCT” ( Mt 19, 24 ).

          Về mối phúc thứ hai: “ Ai hiền lành ấy là phúc thật…Có người nói cuộc đời là một trường tranh đấu, mạnh được yếu thua. Thực tế có thể là như vậy nhưng kết quả là con người luôn phải sống trong lo âu, sợ sệt. Đối với mỗi cá nhân đã vậy, còn trong trường quốc tế cũng không khác, chiến tranh xảy ra hết đợt này đến đợt kia. Hòa bình chỉ là giai đoạn tạm thời để sửa soạn chiến tranh.

          Có thể nói lo âu là tâm trạng thường trực của con người và nguyên nhân của mọi nỗi âu lo đó chung quy chỉ vì người ta ai cũng chấp vào một “ Cái Tôi”  và những cái của tôi. Để có thể hưởng hạnh phúc bình an đích thực thì  cần học theo gương Chúa Giê Su: “ Hết thảy những ai đương lao khổ  vì gồng gánh nặng nề hãy đến cùng Ta. Ta sẽ cho các ngươi được nghỉ ngơi vì Ta có lòng nhu mì và khiêm nhường nên hãy mang lấy ách của Ta, học theo Ta thì linh hồn các ngươi sẽ được nghỉ ngơi vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng” ( Mt 11, 28 -30 ).

          Ách của Chúa thì êm ái bởi vì…cái ách ấy chính là  sự…Bỏ Mình. Bao lâu còn thấy…có mình  thì bấy lâu không thể sống hiền lành nhu hòa được. Như lời Chúa nói những ai sống hiền lành sẽ được Đất ĐCT làm của mình vậy. Đất cũng không khác với Nước Trời  nhưng Đất ở đây còn ám chỉ sự chịu đựng nhẫn nhục. Ai sống hiền mà không nhẫn nhục được sao ?

          Về mối phúc thứ tư: “ Ai khao khát nhân đức trọn lành ấy là phúc thật…Con đường trọn lành  là đường rất khó theo nếu người ta không thật sự khao khát nó. Gã trai trẻ dù là người đã tuân giữ các giới răn trong đạo rất tốt được Chúa khen ngợi nhưng Ngài còn muốn anh tiến bước xa hơn: “ Nếu ngươi muốn nên trọn lành thì hãy về bán hết gia sản  ngươi cho kẻ nghèo thì ngươi sẽ có của báu trên trời rồi hãy đến theo Ta” ( Mt 19, 21 ).

          Theo Chúa để bước đi trên con đường trọn lành. Được như gã thanh niên giàu có kia, tuân giữ các giới răn của Chúa đã khó nhưng chưa đủ mà còn phải khao khát bước vào con đường trọn lành tức …bỏ mình đi ( Lc 9, 23 ).

          Có bỏ được mình thì mới có thể theo Chúa nhưng để bỏ được mình lại rất khó nếu không có Ơn Chúa và lòng khát khao Nên Thánh thoát vòng trói buộc của sinh tử. Các Thánh Nam Nữ là những tấm gương sáng ngơi cho ta dù cho các ngài cũng đã từng nhiều phen vấp ngã và trỗi dậy. Có câu nói rất chi là an ủi: Không vị Thánh nào không có quá khứ  cũng như không có tội nhân nào không có tương lai…

          Về mối phúc thứ năm: Ai có lòng thương xót sẽ được xót thương…Người đời sống ích kỷ, chỉ biết đến mình, gia đình mình  mà không nghĩ đến ai. Thế nhưng cuộc sống ích kỷ ấy khiến cho tâm hồn  ngày càng sơ cứng không thể nhận biết Ơn Chúa đã dành cho mình, chẳng phải từng mỗi hơi thở của ta đã được Thiên Chúa ban cho  cách nhưng không hay sao ?

          Nhân loại hôm nay đang trên bờ vực của thế chiến thứ ba và cuộc chiến này nếu xảy ra sẽ tiêu diệt toàn bộ nền văn minh, kỹ thuật của nhân loại. Đây là  hệ quả của một cái nhân rất xấu  do con người không có lòng xót thương mà Lòng Xót Thương ấy chỉ có thể đến từ  Đấng Cha Nhân Lành, Từ Bi hay thương xót.

          Đức Mẹ nói với Thánh Nữ Faustina: “ Mẹ đã ban Đấng Cứu Độ cho  thế giới. Còn con, con phải nói cho thế giới  biết về Lòng Thương Xót bao la của Người và chuẩn bị  cho thế giới tiếp đón Người đến lần thứ hai. Người không đến trong tư cách Đấng Cứu Độ nhưng trong tư cách của một Thẩm Phán Chí Công” ( NK 635 ).

          Về mối phúc thứ sáu: Ai giữ lòng trong sạch ấy là phúc thật…Thông thường  lòng trong sạch ở đây được hiểu là nhân đức khiết tịnh không bị dục vọng nam nữ làm  cho vẩn đục. Tuy nhiên trong một ý nghĩa sâu xa hơn thì lòng trong sạch ấy chính là Tâm Vô Phân Biệt. Khi Tâm không còn phân biệt thiện, ác  thì Nước Trời cũng gọi là Bản Lai Diện Mục ( Bộ mặt xưa nay ) sẽ thể hiện. Chính vì lòng trong sạch hiểu theo nghĩa đó  mà Chúa Giê Su khuyên dạy chúng ta thay vì chỉ yêu thương những kẻ thân cận thì hãy yêu thương cả kẻ thù nghịch cùng mình.

          Rốt ráo của con đường tu tập  chính là làm sao bỏ được cái Tâm Phân Biệt hầu vào được Nước Trời. Cũng vì Tâm Phân Biệt ấy, nguyên tổ đã bị đuổi khỏi Vườn Địa Đàng và sẽ chẳng có ngày trở lại nếu không có Người Nữ Maria đạp giập đầu rắn Sa Tan.

          Về mối phúc thứ bảy: Ai làm cho người hòa thuận ấy là phúc thật…Chưa có thời nào con người lại chia rẽ, chứa chấp lòng  thù hận như thời này. Chỉ vì mấy mét đất mà người anh có thể ra tay chém chết cả nhà người em ruột của mình. Chỉ vì va chạm trên đường giao thông, người ta có thể  xông vào ẩu đả, rút mã tấu chém nhau chí tử để rồi người thì gục ngã máu me be bét, người thì vào tù chẳng biết đến ngày nào ra !!!

          Nhìn xa hơn trên thế giới cũng chỉ vì tham vọng của một nhóm người mà người ta có thể xua quân  đến chiếm đoạt nước người, gây ra biết bao thảm cảnh đau thương, đổ nát cho cả một dân tộc. Tất cả nguyên nhân đưa đến những xung đột bạo tàn ấy là do con người không nhận biết Thiên Chúa là Đấng Cha nhân Lành của mình. Chẳng những người đời mà ngay cả người…có đạo cũng chẳng nhận ra nhau là anh em cùng một Cha là Thiên Chúa.

          Sứ mạng của tôn giáo là đem sự hòa ái giữa con người với nhau nhưng hòa sao được nếu không làm hòa với Đấng Thiên Chúa ở nơi chính mình nhờ  Đức Giê Su Ki Tô ?: “ Ấy là ĐCT vốn ở trong Đức Ki Tô, khiến cho thế gian hòa lại với Ngài” ( 2C 5, 19 ).

          Về mối phúc thứ tám: Ai chịu khốn nạn vì đạo ngay ấy là phúc thật…Chúa Ki Tô trước khi về trời  đã truyền cho các Tông Đồ: “ Các ngươi sẽ làm chứng nhân về mọi việc đó” ( Lc 24, 48 ). Mọi việc cần làm chứng đó là Chúa đã chết và sống lại. Làm chứng về việc Chúa tử nạn và phục sinh  là điều rất khó bởi vì người thế gian không sao có thể tin được việc ấy. Thế nhưng trong lịch sử Hội Thánh  đã có biết bao Thánh Tử Đạo đã vui lòng chịu chết để chứng minh cho đức tin của mình.

          Thánh Tertuliano nói: “ Máu các Thánh Tử Đạo là hạt giống sinh  nhiều giáo hữu” ( Sanguis Martyrum semen Chritianorum ). Tin và làm chứng cho đức tin ấy đến nỗi hy sinh cả tính mạng đó quả là một cái Nhân vô cùng cao cả và phần thưởng của nó thật  xứng đáng. Xưa kia đã thế, ngày nay cũng vậy cũng còn nhiều dịp để chứng minh cho đức tin của mình  bằng những việc hy sinh thầm lặng, cầu nguyện, ăn chay, làm việc tông đồ bác ái v.v…Chính những việc âm thầm nhỏ nhặt ấy sẽ đem lại vô vàn công đức nếu  được làm với lòng yêu mến Chúa Ki Tô…

          Con người có thể…chết cho niềm tin của mình nhưng vấn đề ở chỗ cái chết ấy có xứng đáng và đem lại ơn ích thực sự hay không ? Cứ xem Nhân thì biết Quả. Cái Nhân của Đạo Chúa  là cái Nhân Xuất Thế Gian: “ Con chẳng xin Cha  cất họ khỏi thế gian nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi sự ác. Họ không thuộc về thế gian cũng như Con không thuộc về thế gian. Xin Cha lấy lẽ thật khiến họ nên Thánh. Đạo Cha là  đạo thật” ( Ga 17, 15 -17 ).

          Là  con cái Chúa, chúng ta có thể bị ganh ghét, đố kỵ, hiểu lầm, thiệt thòi nhiều nỗi về tinh thần cũng như vật chất nhưng hãy vững tin vào Chúa Ki Tô, Ngài đã  chịu khổ nhục, đã chết nhưng Ngài đã thắng thế gian. Chúa xin Cha không cất chúng ta khỏi thế gian nhưng xin gìn giữ khỏi sự ác tức những cám dỗ và đam mê vật dục của đời này.

          Làm sao có thể tin và sống đời sống đó ? Xin thưa tất cả là nhờ ở nơi Đức Maria, Người Mẹ Tâm Linh của mỗi người. Thánh Benado nói: “ Theo Mẹ sẽ không sợ lạc đường. Cầu nguyện với Mẹ sẽ không sợ thất vọng. Nghĩ về Mẹ sẽ không sợ lầm lẫn” ./.

Phùng  Văn  Hóa

Chia sẻ Bài này:
 

FacebookTwitterLinkedInPinterestViber

Related posts

 

n

 
00:00
 
04:47
 
 
 

Bài Giảng Chúa Nhật 2 Phục Sinh

Video Player
 
00:00
 
54:52
 
 
 

 

 
 
 

Chuyên Mục