ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC KHAI MAC THƯỢNG HỘI ĐỒNG
- Details
- Category: 7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí
--
ĐTC Phanxicô: Huấn Từ Truyền Tin cho Chúa Nhật XXIX Thường Niên Năm B
Thân ái chào anh chị em
Bài Phúc Âm của Phụng vụ hôm nay (Mk 10:35-45) thuật lại rằng 2 môn đệ Giacôbê và Gioan đã xin Chúa cho một ngày kia được ngồi bên Người trong vinh quang, như thể hai vị là "các tể tướng / thủ tướng", hay giống như vậy.
Thế nhưng các môn đệ khác khi nghe thấy thế thì cảm thấy phẫn nộ. Bấy giờ Chúa Giêsu nhẫn nại dạy cho các vị một giáo huấn quan trọng. Đó là như thế này: vinh quang thực sự không phải là ở chỗ được nổi lên trên những người khác, mà nơi trải nghiệm cùng một phép rửa là thập tự giá như Người là Đức Giêsu sẽ trải qua chẳng bao lâu nữa ở Giêrusalem. Điều này nghĩa là gì? Chữ "phép tửa" nghĩa là "trầm mình", ở chỗ, bằng cuộc Khổ Nạn của mình, Chúa Giêsu đã tự trầm mình vào chỗ chết, để hiến tặng sự sống của mình mà cứu lấy chúng ta.
Bởi thế, vinh quang của Người, vinh quang của Thiên Chúa, đó là tình yêu trở thành phục vụ, chứ không phải quyền lực tìm cách thống trị. Không, không phải là quyền lực tìm cách thống trị! Nhưng là tình yêu trở nên phục vụ. Bởi vậy Chúa Giêsu đã kết thúc những gì Người nói cùng các môn đệ của Người, cũng như với chúng ta, rằng "Ai muốn làm lớn trong các con thì phải làm đầy tớ của các con" (v.43). Để làm lớn, anh chị em cần phải theo con đường phục vụ, phục vụ những người khác.
Chúng ta đang chạm trán đương đầu với hai thứ lý lẽ khác nhau, đó là lý lẽ các môn đệ muốn vươn lên và Chúa Giêsu thì lại muốn trầm Mình xuống. Chúng ta hãy bỏ ít phút ra với hai động từ này. Trước hết là vươn lên. Động từ này cho thấy rằng ý hệ trần tục mà chúng ta luôn chiều theo đó là cảm nghiệm mọi sự, bao gồm cả các mối liên hệ, để nuôi dưỡng tham vọng của chúng ta, để leo lên bậc thang thành công, để chiếm được các vị thế quan trọng.
Việc tìm cầu thứ thế giá riêng tư này có thể trở thành một thứ tâm bệnh, giả trang bằng các ý hướng tốt: chẳng hạn, ở đằng sau những gì là thiện hảo chúng ta làm và rao giảng, chúng ta thường tìm kiếm bản thân mình thôi và tỏ mình ra, tức là chúng ta giành đi trước và trèo cao, chúng ta thấy được nó ngay trong Giáo Hội... Biết bao nhiêu lần, Kitô hữu chúng ta - thành phần cần phải làm đầy tớ - cố gắng trèo cao, giành đi trước. Bởi thế chúng ta cần phải thẩm định những ý hướng thật sự trong lòng mình, mà tự vấn xem: "Tại sao tôi đang thi hành công việc này, trách nhiệm nọ? Có phải là phục vụ hay là muốn được biết đến, ca ngợi và khen tặng?"
Chúa Giêsu đã phản nghịch lại thứ lý lẽ trần tục này bằng lý lẽ của Người, ở chỗ, thay vị nâng mình lên trên người khác thì bước xuống phục vụ họ; thay vì chồi mình lên trên người khác thì dìm mình vào đời sống của họ. Tôi đã theo dõi chương trình truyền hình A Sua Immagine cho thấy việc phục được cơ quan Caritas thực hiện để không còn ai bị đói khát, biết quan tâm đến tình trạng đói khổ của người khác, biết quan tâm đến các nhu cầu của họ. Đúng thế, rất nhiều người đang thiếu thốn, và sau dịch bệnh lại còn nhiều hơn nữa. Hãy tìm cách hạ mình xuống phục vụ hơn là trèo cao lên đỉnh vinh quang của mình.
Đây là động từ thứ hai, đó là chìm xuống. Chúa Giêsu xin chúng ta hãy trầm mình xuống. Nhưng chúng ta cần phải dìm mình xuống như thế nào đây? Đó là tỏ ra cảm thương những cuộc sống của những ai chúng ta gặp gỡ. Chúng ta hãy quan tâm tình trạng đói khổ: thế nhưng chúng ta có thương cảm nghĩ đến tình trạng đói khổ của rất ư là nhiều người hay chăng? Khi chúng ta ngồi trước bữa ăn, một bữa ăn chúng ta được hưởng là ân sủng của Chúa, thì có những người không đủ của ăn suốt cả tháng trời.
Chúng ta hãy nghĩ về điều này. Việc chúng ta thương cảm dìm mình xuống, tỏ ra biết cảm thương, không phải là một thứ thống kê ở trong tự điển bách khóa... Không! Họ là con người. Tôi có biết cảm thương con người ta hay chăng? Hãy biết cảm thương những cuộc sống của những ai chúng ta gặp gỡ, như Chúa Giêsu đã thương cảm tôi, thương cảm anh chị em, thương cảm tất cả chúng ta, Người cảm thương đến gần với chúng ta. Chúng ta hãy nhìn vào Vị Chúa Bị Đóng Đanh, hoàn toàm trầm mình vào trong lịch sử thương tích của chúng ta, và chúng ta sẽ khám phá ra đường lối thực hiện mọi sự.
Chúng ta thấy rằng Người đã không cứ ở trên trời nhìn xuống chúng ta từ đó, mà là đã hạ mình xuống rửa chân cho chúng ta. Thiên Chúa là tình yêu và yêu thương là khiêm hạ, không nâng mình lên, nhưng tuôn xuống như mưa rơi xuống đất để sinh hoa kết trái sự sống. Thế nhưng làm sao chúng ta có thể thực hiện theo cùng một đường hướng của Chúa Giêsu, từ chỗ nâng mình lên tới chỗ trầm mình xuống, từ tâm thức thế giá, thứ thế giá theo trần tục, đến tâm thức phục vụ, thứ phục vụ của Kitô giáo?
Việc dấn thân là cần thiết, nhưng vẫn chưa đủ. Mà còn chính sự khó khăn nữa, nhưng không phải là không có thể, vì chúng ta được mạnh sức từ bên trong nâng đỡ chúng ta. Đó là sức mạnh của Phép Rửa, của việc trầm mình vào Chúa Giêsu mà tất cả chúng ta đã lãnh nhận nhờ ân sủng hướng dẫn chúng ta, tác động chúng ta theo Người, thay vì tìm kiếm các thứ lợi lộc của chúng ta, mà là đặt mình vào việc phục vụ người khác.
Đó là một ân sủng, một thứ lửa được Thần Linh thắp lên trong chúng ta cần phải được nung nấu. Hôm nay, chúng ta hãy xin Thánh Linh hãy canh tân ân sủng Thánh Thẩy nơi chúng ta, việc trầm mình vào Chúa Giêsu, vào đường lối hiện hữu của Người, trở nên như các người tôi tớ hơn nữa, trở nên như thành phần tôi tớ như Người đã tỏ ra với chúng ta vậy.
Chúng ta hãy cầu cùng Đức Mẹ: Mẹ - cho dù cao cả nhất - Mẹ vẫn không tìm cách chồi lên, mà là tôi tớ khiêm hạ của Chúa và hoàn toàn trầm mình vào việc phục vụ chúng ta để giúp chúng ta gặp gỡ Chúa Giêsu.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu
--
--
ĐTC Phanxicô: Giáo Lý về Thư Galata
Bài 10: Chúa Kitô đã giải phóng chúng ta
Thân ái chào anh chị em,
Hôm nay chúng ta lại tiếp tục suy niệm về Thư Galata, trong đó Thánh Phaolô đã viết những lời bất hủ về tình trạng tự do Kitô giáo. Đâu là tự do Kitô giáo? Hôm nay, chúng ta sẽ suy
niệm về đề tài này, đề tài tự do Kitô giáo.
Tự do là kho tàng thực sự trân quí chỉ khi nào nó bị mất đi. Đối với nhiều người trong chúng ta, thành phần quen sử dụng tự do, nó thường trở thành như những gì là chiếm hữu hơn là
một tặng ân và là gia sản cần phải được bảo trì. Biết bao nhiêu là lầm lần chung quanh vấn đề tự do này, và biết bao nhiêu là những quan niệm khác nhau đã chạm trán đụng độ nhau
qua các thế kỷ!
Trong trường hợp của giáo đoàn Galata, vị Tông đồ này không thể chấp nhận sự kiện Kitô hữu, sau khi đã nhận biết và chấp nhận sự thật về Chúa Kitô, lại để cho mình bị thu hút bởi
những giả tưởng lừa đảo, đang từ tự do thành ra nô lệ: từ sự hiện diện thanh thoát của Chúa Giêsu trở thành nô lệ tội lỗi, trở thành duy luật vân vân. Ngay cả ngày nay, chủ nghĩa duy
luật là một trong những vấn đề của chúng ta đối với rất nhiều Kitô hữu, thành phần bám víu lấy những gì là duy luật, những gì là ngụy biện. Bởi thế nên Thánh Phaolô đã kêu mời Kitô
hữu hãy vững vàng trong tình trạng tự do họ đã lãnh nhận nơi Phép Rửa, không để mình lại bị gánh vác "cái ách nô lệ" (Gal 5:1) một lần nữa. Ngài đã có lý để tỏ ra ganh tị cho thứ
quyền tự do này. Ngài biết rằng "có một số người anh em lầm lạc" - đó là điều ngài gọi họ - đã len lỏi vào cộng đồng này để "do thám" - đó là những gì ngài nói - quyền tự do mà chúng
ta có được trong Chúa Giêsu Kitô, để họ nhờ đó đem chúng ta đến chỗ làm nô lệ" (Gal 24) - tức là bị tụt hậu. Và Thánh Phaolô không thể chấp nhận được như thế. Có một thứ loan
truyền loại trừ quyền tự do trong Chúa Kitô chưa bao giờ có tính chất phúc âm. Tôi có thể là một người theo phái Pelagian (biệt chú của người dịch: một người theo giáo phái không
công nhận nguyên tội và tiền định, và chủ trương nhân cho sơ tính bản thiện và quyền tự do của con người), hay Jansenist (biệt chú của người dịch: một người theo giáo phái chấp
nhận nguyên tội, tình trạng băng hoại của con người, nhu cầu cần ân sủng và tiền định), hoặc một cái gì đó tương tự, nhưng không có tính chất phúc âm. Anh chị em có thể không
bao giờ nhân danh Chúa Giêsu để bắt buộc; anh chị em không thể nhân danh Chúa Giêsu, Đấng giải phóng chúng ta, để biến ai đó trở thành nô lệ. Tự do là một tặng ân được ban cho
chúng ta nơi Phép Rửa.
Thế nhưng, trên hết, giáo huấn của Thánh Phaolô về quyền tự do là những gì tích cực. Vị Tông đồ này nếu lên giáo huấn của Chúa Giêsu chúng ta đã gặp thấy trong Phúc Âm Thánh
Gioan nữa: "Nếu quí vị tiếp tục ở trong lời của tôi, thì quí vị thực sự là môn đệ của tôi, và quí vị sẽ nhận biết sự thật, rồi sự thật sẽ giải phóng quí vị" (8:31-32). Bởi thế, tiếng gọi này
trước hết đó là hãy ở lại trong Chúa Giêsu, nguồn mạch chân lý, Đấng giải phóng chúng ta. Bởi thế, tình trạng tự do của Kitô giáo là những gì được đặt nền tảng trên hai trụ cột, trước
hết là ân sủng của Chúa Giêsu; sau nữa là sự thật được Chúa Giêsu mạc khải cho chúng ta và là chính Bản Thân Người.
Trước hết, nó là một tặng ân Chúa ban. Tự do mà Kitô hữu giáo đoàn Galata đã lãnh nhận - và chúng ta cũng giồng như họ nơi phép rửa của chúng ta - là hoa trái từ cuộc tử nạn và
phục sinh của Chúa Giêsu. Vị Tông đồ này tập trung tất cả việc loan báo của ngài về Chúa Kitô, Đấng đã giải phóng ngài khỏi những xiềng xích từ cuộc đời quá khứ của ngài: chị duy từ
nơi Người mới phát sinh các hoa trái của đời sống mới theo tác động của Thần Linh. Thật vậy, tự do đích thật nhất, cái tư do thoát khỏi tình trạng làm nô lệ cho tội lỗi, xuất phát từ
Thánh Giá Chúa Kitô. Chúng ta được thoát khỏi tình trạng làm tôi cho tội lỗi bởi Thánh Giá của Chúa Kitô. Ngay ở đó, nơi Chúa Giêsu đã để cho bản thân mình bị đóng đanh, biến
Người thành một kẻ nô lệ, Thiên Chúa đã đặt để nguồn mạch tự do cho con người. Điều này không thôi khiến chúng ta lạ lùng bỡ ngỡ, ở chỗ, chính ở nơi chúng ta bị tước đoạt tất cả tự
do, tức là sự chết, lại có thể trở thành nguồn mạch tự do. Thế nhưng, đó lại là mầu nhiệm của tình yêu Thiên Chúa! Không dễ gì mà hiểu được, mà cần được sống. Chính Chúa Giêsu
đã công bố khi Người phán rằng: "Chính vì vậy mà Cha yêu Tôi, vì tôi thí mạng sống mình, để rồi lấy nó lại. Không ai lấy nó được khỏi Tôi, nhưng Tôi tự bỏ nó đi thôi. Tôi có quyền bỏ
nó đi, và có quyền lấy lại" (Jn 10:17-18). Chúa Giêsu chiếm lấy quyền tự do trọn vẹn này bằng việc hiến thân chịu chết; Người biết rằng chỉ có như thế Người mới chiếm lấy sự sống
cho hết mọi người thôi.
Chúng ta biết Thánh Phaolô đã có kinh nghiệm bản thân về mầu nhiệm yêu thương này. Vì thế mà ngài nói cùng Kitô hữu Galata, khi sử dụng một diễn tả cực mãnh liệt rằng: "Tôi đã bị
đóng đinh với Chúa Kitô" (Gal 2:19). Nơi tác động hiệp nhất tối hậu với Chúa như thế, ngài đã biết rằng ngài đã lãnh nhận được tặng ân cao cả nhất đời ngài, đó là được tự do. Thật
vậy, trên Thánh Giá, ngài đã đóng đanh "xác thịt của mình cùng với những đam mê và các ước muốn của nó" (5:24). Chúng ta hiểu được đức tin mãnh liệt biết bao tràn ngập vị
Tông đồ này, mối thân tình với Chúa Giêsu lớn lao là chừng nào. Về phần mình chúng ta biết được đó là những gì chúng ta thiếu hụt thì chứng từ của vị Tông đồ này lại phấn
khích chúng ta tiến bộ trong cuộc sống tự do này. Kitô hữu là thành phần tự do, phải sống tự do, và được kêu gọi đừng trở về với tình trạng của một kẻ làm nô lệ cho những thứ chỉ thị
và những gì là xa lạ.
Trụ cột thứ hai của tự do là chân lý. Cả ở trong trường hợp này nữa, cần phải nhớ rằng chân lý của đức tin không phải là một thứ lý thuyết trừu tượng, mà là thực tại về Chúa Kitô sống
động, Đấng chạm đến ý nghĩa hằng ngày và toàn bộ của cuộc sống bản thân. Biết bao nhiêu là con người chưa bao giờ được học, thậm chí chưa biết đọc biết viết, nhưng lại là những
người hiểu được sứ điệp của Chúa Kitô rõ ràng, những con người có được thứ tự do làm cho họ thanh thoát. Chính đức khôn ngoan của Chúa Kitô đã nhập vào họ nhờ Thánh Linh nơi
phép rửa. Biết bao nhiêu người chúng ta thấy sống sự sống của Chúa Kitô hơn các thần học gia, chẳng hạn, đang cống hiến một chứng từ cao cả về quyền tự do của Phúc Âm. Tự do
làm cho chúng ta được thanh thoát đến độ nó biến đổi đời sống của một con người và hướng nó đến chỗ thiện hảo. Để được tự do, chúng ta chẳng những cần biết mình ở lãnh vực
tâm lý, nhưng nhất là cần phải sống chân lý nơi bản thân mình ở một cấp độ sâu xa hơn - và ở đó, ở nơi cõi lòng của chúng ta, hãy cởi mở cho ân sủng của Chúa Kitô.
Chân lý cần phải làm cho chúng ta bị lũng đoạn - chúng ta hãy trở về với ngôn ngữ cực mạnh Kitô giáo là không ngừng nghỉ. Chúng ta biết rằng có những Kitô hữu không bao giờ sống
không ngừng nghỉ: đời sống của họ bao giờ cũng thế, không có một chuyển động nào trong cõi lòng của họ, họ thiếu mất tính cách không ngừng nghỉ. Tại sao? Vì tình trạng không
ngừng nghỉ là một dấu hiệu Thánh Linh đang hoạt động trong chúng ta, và tự do là một thứ tự do chủ động, xuất phát từ ân sủng của Thánh Linh. Đó là lý do tại sao tôi nói tự do cần phải
làm cho chúng ta lũng đoạn, nó cần phải liên tục vấn nạn chúng ta, để chúng ta có thể luôn chìm đắm sâu hơn vào những gì chúng ta thực sự là. Như thế, chúng ta mới khám phá ra
rằng hành trình chân lý và tự do này là một hành trình nhiệt liệt kéo dài suốt cả cuộc đời. Việc tiếp tục sống tự do đó à sống nhiệt tình, là một cuộc sống đối chọi; nhưng không phải là
không có thể. Can đảm lên, chúng ta hãy thực hiện việc tiến bộ về vấn đề này, rất cần cho chúng ta. Và nó là một hành trình Tình yêu xuất phát từ Thánh Giá dẫn dắt và nâng đỡ chúng
ta: một Tình Yêu cho chúng ta thấy sự thật và ban cho chúng ta tự do. Đó là con đường dẫn đến hạnh phúc. Tự do làm cho chúng ta thanh thoát, làm cho chúng ta hần hoan, làm cho
chúng ta hạnh phúc.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu
--
ĐTC Phanxicô: Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XXV Thường Niên Năm B
Bài Phúc Âm của Phụng vụ hôm nay (Mk 9:30-37) thuật lại rằng, trên đường đi Jerusalem, các môn đệ của Chúa Giêsu đang bàn luận "với nhau xem ai là người lớn nhất" (v.34). Bởi vậy mà Chúa Giêsu đã nói thẳng với các vị những lời nhức nhối vẫn còn hiệu năng cho tới ngày nay:
"Nếu ai muốn làm đầu thì phải làm người thấp hèn nhất tất cả và làm đầy tớ của mọi người" (v.35). Nếu các con muốn làm đầu, các con cần phải ở vào chỗ cuối cùng và phục vụ hết mọi người. Bằng câu nói nẩy lửa này, Chúa muốn tung ra một thứ đảo ngược: Người lật đổ các tiêu chuẩn về những gì thực sự là chính yếu. Giá trị của con người không lệ thuộc vào vai trò của họ nữa, vào công việc họ làm, vào tiền bạc họ có trong ngân hàng. Không, không, không, nó không lệ thuộc vào những thứ ấy. Tính cách cao cả và thành đạt trước mắt của Thiên Chúa được đánh giá một cách khác hẳn: chúng được đánh giá bằng việc phục vụ. Không phải vào những gì ai đó có được, mà là vào những gì họ cho đi.
Anh chị em có muốn làm đầu hay chăng? Thì hãy phục vụ nhé. Như thế mới được.
Ngày nay, chữ "phục vụ" được sử dụng có vẻ nhàm chán một chút. Thế nhưng nó có một ý nghĩa chính xác và cụ thể trong Phúc Âm. Phục vụ không phải là một thứ bày tỏ lịch sự, mà là tác hành như Chúa Giêsu, Đấng đã tóm gọn đời sống của mình bằng mấy chữ là Người đã đến "không phải để được phục vụ mà là để hầu hạ" (Mk 10:45).
Đó là những gì Chúa đã nói. Bởi thế, nếu chúng ta muốn theo Chúa Giêsu, chúng ta cần phải theo đường lối chính Người đã vạch vẽ là đường lối phục vụ. Việc trung thành của chúng ta với Chúa lệ thuộc vào việc chúng ta sẵn sàng phục vụ. Chúng ta biết được làm như thế thì phải trả giá, bởi "hương vị thập giá của nó". Thế nhưng, khi mà việc chúng ta chăm sóc và trở nên thuận lợi cho người khác gia tăng, thì nội tâm của chúng ta trở nên tự do thanh thoát hơn, chúng ta trở nên giống như Chúa Giêsu hơn. Chúng ta càng phục vụ, chúng ta càng nhận thức được sự hiện diện của Thiên Chúa. Nhất là khi chúng ta phục vụ những ai không thể đáp đền, thành phần nghèo khổ, tỏ ra gắn bó với những khó khăn cùng nhu cầu của họ một cách dịu dàng cảm thương: để rồi ngược lại, chúng ta khám phá thấy được tình yêu thương và vòng tay ôm ấp của Thiên Chúa ở đó.
Sau khi đã nói về tính chất chính yếu của việc phục vụ, Chúa Giêsu còn làm một điều để minh họa cho thấy nữa. Chúng ta đã thấy rằng các hành động của Chúa Giêsu còn mạnh mẽ hơn cả những lời Người nói. Vậy đâu là hành động này? Người đem một em nhỏ mà đặt em vào giữa các môn đệ, ngay tại trung tâm điểm, vào một vị thế quan trọng nhất (v.36). Trong Phúc Âm, con trẻ không tiêu biểu cho tình trạng vô tội cho bằng tính chất bé mọn. Vì như con trẻ, những con người nhỏ bé này lệ thuộc vào người khác, vào người lớn, chúng cần được đón nhận. Chúa Giêsu đã ôm lấy những con trẻ ấy mà nói rằng những ai đón nhận một con người bé nhỏ nào, đón nhận một con trẻ, là đón nhận Người (v.37). Những ai cần phải được phục vụ trên hết là những người cần được đón nhận mà không có gì đền đáp. Phục vụ những ai cần được đón nhận và không thể đáp đền. Khi đón nhận những ai sống ở bên lề xã hội, những con người bị bỏ rơi quên lãng là chúng ta đón nhận Chúa Giêsu, vì Người đang ở đó. Để rồi nơi con người bé nhỏ này, nơi con người nghèo khổ chúng ta phục vụ, chúng ta cũng nhận được vòng tay ôm ấp dịu dàng của Thiên Chúa.
Anh chị em thân mến, được Phúc Âm thách thức, chúng ta hãy tự hỏi xem: là người theo Chúa Giêsu, tôi có chú ý tới những ai bị bỏ rơi hay chăng? Hay tôi lại tìm kiếm những gì là thoả mãn cá nhân mình, như các vị môn đệ hôm ấy? Tôi có cho rằng đời sống có tính cách đối chọi cạnh tranh để chiếm đoạt, bất chấp cái giá người khác phải trả, hay tôi tin rằng làm đầu tức là phục vụ? Một cách cụ thể hơn là tôi có cống hiến thời gian cho "một con người bé nhỏ", cho một ai đó không thể nào đền đáp cho tôi hay chăng? Tôi có quan tâm về một ai đó không thể trả lại cho tôi bất cứ sự gì chăng, hay chỉ quan tâm tới những người thân nhân và thân hữu của tôi thôi? Đó là những câu hỏi chúng ta phải tự vấn.
Xin Trinh Nữ Maria, người tôi tớ khiêm hèn của Chúa, giúp chúng ta hiểu được rằng phục vụ không phải là làm cho chúng ta thụt xuống, mà là giúp chúng ta tăng trưởng. Và cho đi thì phúc hơn là nhận lãnh (cf Acts 20:35).
(Sau Kinh Truyền Tin, trong số các điều ngỏ cùng cộng đồng dân Chúa bấy giờ, ĐTC nhắc đến Đức Mẹ La Salette như sau:)
Tôi đang nghĩ đến những ai đang qui tụ lại ở Đền Thánh La Salette ở Pháp, nhân dịp kỷ niệm 175 năm biến cố hiện ra của Đức Mẹ châu lệ với hai con trẻ. Những giọt nước mắt của Mẹ Maria làm cho chúng ta nghĩ đến những giọt nước mắt của Giêsu thương thành Jerusalem và nỗi thống khổ của Người trong Vườn Nhiệt: những giọt nước mắt ấy là phản ảnh nỗi đớn đau của Chúa Kitô phải chịu vì tội lỗi của chúng ta và là một lời kêu gọi luôn hiện đại là hãy phó thác bản thân chúng ta cho lòng thương xót Chúa.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu
--