7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦ KHI - ĐTC -HUẤN TỨ CN19TN-B

  •  
    Sun, Aug 8 at 6:33 AM
    TÔI LÀ BÁNH SỰ SỐNG: GIOAN 6, 48
     
     

     

    ĐTC Phanxicô: Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XIX Thường Niên Năm B

    BÁNH SỰ SỐNG LÀ GÌ?

     

     

    Thân mến chào anh chị em,

     

    Trong bài Phúc Âm cho Phụng vụ hôm nay, Chúa Giêsu tiếp tục giảng cho dân chúng đã được thấy biến cố diệu kỳ nơi việc tăng bội các ổ bánh. Và Người mời gọi những con người này hãy thực hiện một bước nhẩy vọt về phẩm, ở chỗ, sau khi đã nhắc lại manna mà cha ông của họ đã được Thiên Chúa nuôi ăn trong cuộc hành trình dài băng qua sa mạc, bấy giờ Người mới áp dụng biểu tượng bánh cho chính bản thân Người. Người nói một cách rõ ràng rằng: "Tôi là bánh sự sống" (Gioan 6:48).

    Bánh sự sống đây nghĩa là gì? Chúng ta cần bánh để sống. Những ai đói khổ không xin cho được thứ lương thực ngon lành và đắt đỏ, mà chỉ xin bánh ănNhững ai bị thất nghiệp chẳng xin cho có được những thứ lương bổng kếch sù, mà là thứ "bánh" của công ăn việc làm. Chúa Giêsu tỏ mình ra như là bánh, tức là những gì cần thiết cho cuộc sống hằng ngày; không có Người thì đời sống chẳng làm gì được. Không phải là một thứ bánh trong nhiều thứ bánh, mà là thứ bánh sự sống. Nói cách khác, không có Người thì thay vì sống thì chúng ta chỉ chới với sống cònvì chỉ có một mình Người nuôi sống linh hồn mà thôichỉ có một mình Người tha thứ cho chúng ta sự dữ chúng ta không thể tự mình thắng vượt; chỉ có một mình Người mới làm cho chúng ta cảm thấy được yêu thương ngay cả khi hết mọi người làm cho chúng ta thất vọng; chỉ có một mình Người mới ban cho chúng ta sức mạnh để yêu thương, và chỉ có một mình Người mới ban cho chúng ta sức mạnh để tha thứ trong những lúc khó khăn; chỉ có một mình Người mới ban bình an cho tấm lòng đang tìm kiếm an bình; chỉ có một mình Người mới ban sự sống đời đời khi sự sống trên trần gian này kết thúc mà thôi. Người là thứ bánh sự sống thiết yếu.

    Tôi là bánh sự sống, Người phán. Chúng ta hãy lắng đọng trước hình ảnh tuyệt vời về Chúa Giêsu này. Người có thể đã cống hiến một lý chứng, một luận chứng nào đó, thế nhưng - như chúng ta biết - Chúa Giêsu nói bằng các dụ ngôn, và nơi lời diễn tả này - "Tôi là bánh sự sống", Người thực sự gồm tóm toàn thể bản thân và sứ vụ của Người. Điều này cuối cùng sẽ được hoàn toàn sáng tỏ ở Bữa Tiệc Ly. Chúa Giêsu biết rằng Chúa Cha đang yêu cầu Người chẳng những ban lương thực cho dân chúng, mà còn ban chính bản thân của Người nữa, mà là bẻ bản thân của Người ra, sự sống của Người ra, xác thịt của Người ra, tâm can của Người ra để chúng ta được sự sống. Những lời này của Chúa tái khơi lên trong chúng ta những gì là bàng hoàng ngỡ ngàng về tặng ân Thánh Thể. Không một ai trên thế giới này, dù có yêu thương người khác đến đâu, có thể biến mình thành lương thực cho nhau. Thiên Chúa đã làm như thế đó, và còn đang làm như vậy, cho chúng ta. Chúng ta hãy tái cảm nhận thấy nỗi bàng hoàng ngỡ ngàng này. Chúng ta hãy làm như thế khi chúng ta tôn thờ Bánh Sự Sống, vì việc tôn thờ làm cho đời sống tràn đầy những gì là bàng hoàng ngỡ ngàng.

    Tuy nhiên, trong Phúc Âm, thay vì cảm thấy bàng hoàng ngỡ ngàng, thì dân chúng lại cảm thấy bị xúc phạm, họ xé áo mình ra. Họ nghĩ rằng: "Chúng ta đều biết đây là tên Giêsu mà, chúng ta biết gia đình của hắn. Vậy thì làm sao hắn lại nói 'Ta là bánh từ trời xuống chứ?'" (cf.vv 41-42). Có lẽ cả chúng ta nữa cũng bị xúc phạm, ở chỗ, chúng ta cảm thấy thoải mái hơn với một vị Thiên Chúa ở trên trời, không dính dáng gì đến đời sống của chúng ta hết, trong khi chúng ta có thể đảm đang các vấn đề trên thế gian này. Trái lại, Thiên Chúa đã hòa thân làm người để tiến vào thực tại cụ thể của thế gian này; tiến vào thực tại cụ thể của chúng ta, Thiên Chúa đã hóa thân làm người vì chúng ta, cho anh chị em, cho tất cả chúng ta, để tiến vào cuộc đời của chúng ta. Và Người chú ý tới hết mọi khóa cạnh của cuộc sống chúng ta. Chúng ta có thể nói với Người về những gì chúng ta cảm thấy, về hoạt động của chúng ta, về ngày sống của chúng ta, về tình trạng nhức đầu của chúng ta, về nỗi sầu thương của chúng ta, về rất là nhiều điều. Chúng ta có thể nói với Người hết mọi sự vì Chúa Giêsu muốn có được mối thân tình này với chúng taNgười không muốn điều gì? Bị giành riêng như là một thứ món phụ - Người là Bánh - bị coi thường và loại trừ, hay chỉ được gọi món khi nào chúng ta cần đến Người thôi.

    Tôi là bánh sự sống. Ít là mỗi ngày một lần chúng ta chúng ta ăn uống chung với nhau; có lẽ vào buổi tối với gia đình, sau một ngày làm việc hay học hành. Thật là dễ thương, trước khi bẻ bánh, hãy mời Chúa Giêsu, bánh Sự Sống, hãy đơn sơ xin Người chúc lành cho những gì chúng ta đã làm và những gì chúng ta bỏ qua không làm. Chúng ta hãy mời Người vào nhà của chúng ta; chúng ta hãy cầu nguyện một kiểu cách "tự nhiên như ở nhà". Chúa Giêsu sẽ ngồi đồng bàn với chúng ta và chúng ta sẽ được nuôi dưỡng bằng một tình yêu thương cao cả hơn.

    Xin Trinh Nữ Maria, nơi Mẹ Lời đã hóa thành nhục thể, giúp chúng ta ngày ngày lớn lên trong mối thân tình với Chúa Giêsu là bánh Sự Sống. 

    https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210808.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    --

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÌ - ĐTC - THƯ GALATA

  •  
    Tinh Cao

    ĐTC Phanxicô: Giáo Lý về Thư Galata

     

    Bài 3 - Chỉ có một Phúc Âm duy nhất

     

     

    Chào anh chị em,

     

    Thánh Phaolô hăng say dấn thân cho Phúc Âm và sứ vụ truyền bá phúc âm hóa. Đối với ngài dường như không còn gì khác ngoài sứ vụ được Chúa ủy thác cho ngài ấy.

      Hết mọi sự nơi ngài đều được cống hiến cho việc loan báo này, và ngài không còn hứng khởi nào khác ngoài Phúc Âm. Việc loan báo là tình yêu của Thánh Phaolô, là hứng khởi của ngài, là nghiệp vụ của ngài. Thậm chí ngài còn tiến tới chỗ nói được rằng "Chúa Kitô không sai tôi làm phép rửa mà là để giảng dạy Phúc Âm" (1Corinto 9:16). Thánh Phaolô cho rằng cả cuộc sống của ngài là một ơn gọi truyền bá phúc âm hóa, là để làm sáng tỏ sứ điệp của Chúa Kitô, là để làm cho Chúa Kitô được nhận biết: Ngài tuyên bố rằng "khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Phúc Âm" (1Corinto 9:16). Khi viết cho Kitô hữu thành Roma, ngài chỉ biết nói về ngài như sau: "Phaolô, người tôi tớ của Chúa Giêsu Kitô, được gọi làm tông đồ, được chọn để công bố Phúc Âm của Thiên Chúa" (Roma 1:1). Đó là ơn gọi của ngài. Tóm lại, ngài nhận thức được ngài đã được "tách biệt" để mang Phúc Âm đến cho tất cả mọi người, và ngài chỉ biết hết sức dấn thân cho sứ vụ này thôi.

     

    Bởi thế người ta mới có thể hiểu được tâm trạng buồn rầu, thất vọng và thậm chí đắng cay nơi vị Tông Đồ này đối với Kitô hữu Galata, những con người ngài thấy được họ đang sai đường lạc hướng, sẽ dẫn họ đến chỗ không thể quay đầu lại: họ đã sai lạc mất rồi. Cái then chốt chi phối tất cả mọi sự là Phúc Âm. Thánh Phaolô không nghĩ về "bốn Phúc Âm", như chúng ta vẫn nghĩ. Thật vậy, vào thời điểm ngài gửi bức thư này đi thì 4 Phúc Âm chưa được viết. Đối với ngài thì Phúc Âm là những gì ngài rao giảng, được gọi là kerygma, tức là lời loan báoVậy thì loan báo gì? Loan báo cái chết và phục sinh của Chúa Giêsu như nguồn mạch của ơn cứu độ. Một thứ Phúc Âm được diễn tả bởi 4 động từ: "Đức Ki-tô đã chết đi vì tội lỗi chúng ta, đúng như lời Kinh Thánh, rồi Người đã được mai táng, và ngày thứ ba đã trỗi dậy, đúng như lời Kinh Thánh. Người đã hiện ra với ông Kê-pha, rồi với Nhóm Mười Hai" (1Corinto 15:3-5). Đó là việc loan báo của Thánh Phaolô, việc loan báo mang lại sự sống cho tất cả mọi người. Phúc Âm này là việc hoàn tất những lời hứa cùng với ơn cứu độ được cống hiến cho tất cả mọi người. Ai chấp nhận Phúc Âm này thì được hòa giải với Thiên Chúa, được đón nhận như người con đích thực và được thừa hưởng sự sống vĩnh hằng.

     

    Thấy được tặng ân cao cả ấy đối với Kitô hữu Galata, nên vị Tông Đồ này không thể hiểu được tại sao họ lại có thể nghĩ đến chuyện chấp nhận một thứ "phúc âm" khác, có lẽ tinh vi hơn, tri thức hơn, tôi không biết..., thế nhưng là một thứ "phúc âm" khác. Tuy nhiên, cần phải lưu ý là những Kitô hữu này chưa loại bỏ Phúc Âm được Thánh Phaolô loan báo. Vị Tông đồ này biết rằng họ vẫn còn thời gian để không tiến bước lệch lạc, nhưng ngài mạnh mẽ, thật mạnh mẽ cảnh giác họ. Luận điểm đầu tiên ngài trực tiếp nhắm đến là sự kiện việc rao giảng được thực hiện bởi những vị truyền giáo mới - những kẻ mang đến những gì là mới mẻ, những kẻ giảng dạy - không thể nào là Phúc Âm được. Trái lại, nó là một thứ loan báo bóp méo Phúc Âm chân thực, vì nó ngăn họ đạt đến thứ tự do có được bởi sống đức tin - chữ đức tin này không phải là chữ chính yếu hay sao? - nó ngăn họ vươn tới thứ tự do có được bởi sống đức tin. Các Kitô hữu Galata vẫn còn là "thành phần khởi sự", nên tình trạng mất định hướng của họ là những gì dễ hiểu thôi. Họ chưa thể biết được tính chất phức tạp của Luật Moisen, và lòng nhiệt thành của họ trong việc gắn bó với niềm tin tưởng vào Chúa Kitô dẫn họ tới chỗ lắng nghe theo những tay rao giảng mới mẻ ấy, họ tự dối mình khi cho rằng sứ điệp của họ là những gì bổ xung cho sứ điệp của Thánh Phaolô. Nhưng lại không phải như thế.

     

    Tuy nhiên, vị Tông đồ này dứt khoát không thể nào liều mình thỏa hiệp được. Chỉ có một Phúc Âm duy nhất và là những gì ngài đã loan báo; không thể nào có thứ phúc âm nào khác. Hãy coi chừng! Thánh Phaolô không nói rằng Phúc Âm chân thực này là của ngài, không, ngài chỉ là người loan báo thôi! Ngài không nói như thế. Điều ấy là một thứ tự phụ, ngạo mạn. Trái lại, ngài khẳng định rằng Phúc Âm 'của ngài", như các vị Tông Đồ khác rao giảng ở các nơi, là một phúc âm đích thực, vì nó là phúc âm của Chúa Giêsu Kitô. Ngài đã viết như thế này"Thật vậy, thưa anh em, tôi xin nói cho anh em biết: Tin Mừng tôi loan báo không phải là do loài người... nhưng là chính Đức Giê-su Ki-tô đã mặc khải" (Galata 1:11-12). Chúng ta có thể hiểu tại sao Thánh Phaolô đã sử dụng những từ ngữ rất dữ dội. Hai lần ngài sử dụng kiểu diễn tả "tuyệt thông", ám chỉ cộng đồng cần phải xa tránh để khỏi bị đe dọa đến nền tảng của nó. Thứ "phúc âm" mới mẻ này là những gì đe dọa nền tảng của cộng đồng ấy. Tóm lại, về điểm này, vị Tông đồ không chấp nhận việc điều đình thương thảo: không thể nào có vấn đề thương thảo ở đây. Người ta không thể điều đình với nhau về sự thật của Phúc Âm. Một là anh chấp nhận Phúc Âm nguyên như vậy, như được loan báo, hai là anh chấp nhận một thứ phúc âm khác. Thế nhưng anh không thể nào thương thảo điều đình về Phúc Âm. Người ta không thể nào thỏa hiệp. Đức tin vào Chúa Kitô không phải là một thứ thẻ giá cả: mà là ơn cứu độ, là chuyện hội ngộ, là việc cứu chuộc. Không thể nào bị mang ra bán rẻ.

     

    Tình trạng này, được diễn tả ở đầu bức Thư, dường như đối chọi nhau, vì tất cả những ai liên hệ đều cho thấy được tác động bởi những cảm giác tốt lành. Các Kitô hữu Galata lắng nghe những tay truyền giáo mới nghĩ rằng, nhờ việc cắt bì thì họ mới càng được dấn thân theo ý muốn của Thiên Chúa, nhờ đó mới càng làm hài lòng Thánh Phaolô. Các kẻ thù của Thánh Phaolô dường như được tác động bởi lòng trung thành với truyền thống của cha ông, và tin tưởng rằng đức tin chân thực là ở chỗ tuân giữ Lề Luật. Trước lòng trung thành tối thượng này, họ thậm chí còn biện minh cho những thứ luồn lách và ngờ vực của họ về Thánh Phaolô, vị bị coi là không chính thống về truyền thống. Chính vị Tông đồ này quá rõ là sứ vụ của ngài là một sứ vụ có bản chất thần linh - được chính Chúa Kitô mạc khải cho ngài - vì thế ngài đã được tác động bởi tất cả lòng nhiệt thành cho tính chất mới mẻ của Phúc Âm, một thứ mới mẻ nồng cốt, chứ không phải thứ mới mẻ thoáng qua: không có những thứ phúc âm "thời trang", Phúc Âm bao giờ cũng mới mẻ, phúc âm là những gì mới mẻ. Niềm nao nức mục vụ của ngài dẫn ngài đến chỗ nghiêm khắc, vì ngài thấy được cái nguy cơ lớn lao đối với các Kitô hữu Galata còn non trẻ.

     

    Tóm lại, trong tình trạng rối rít của những ý định tốt lành ấy, cần phải gỡ rối bản thân mình để nắm bắt được chân lý tối hậu là những gì am hợp nhất với Con Người và việc rao giảng của Chúa Giêsu, cùng với việc mạc khải của Người về tình yêu Cha của Người. Vấn đề quan trọng là thế này, đó là biết cách nhận thức. Chúng ta rất thường thấy trong suốt giòng lịch sử, và chúng ta thậm chí còn thấy được hôm nay đây, có một số phong trào giảng dạy Phúc Âm theo kiểu cách của họ, đôi khi bằng những nhiệt tình thực sự và chân thực của họ; thế nhưng sau đó họ đã đi quá xa và biến tất cả Phúc Âm thành một "trào lưu". Đó không phải là Phúc Âm của Chúa Kitô: đó là Phúc Âm của một kẻ sáng lập, và đúng thế, nó có thể bổ ích vào lúc ban đầu, nhưng cuối cùng nó chẳng sinh hoa trái nhờ đâm rễ sâu xa.

      Vì thế mà lời lẽ minh tường và quyết liệt của Thánh Phaolô đã sinh ích cho các Kitô hữu Galata, và đang mang lại lợi ích cho cả chúng ta nữa. Phúc Âm là tặng ân của Chúa Kitô ban cho chúng ta, chính Người mạc khải cho chúng ta. Phúc Âm là những gì ban cho chúng ta sự sống. Cám ơn anh chị em.

     

     https://www.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2021/documents/papa-francesco_20210804_udienza-generale.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    DTCPhanxico.ThuGalata-3.mp3  

     

     

    --

     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC - HUẤN TỪ CN17TN-B

  •  
    Tinh Cao
     

    ĐTC PHANXICÔ - HUẤN TỪ TRUYỀN TIN CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN NĂM B

     

     

    Thân mến chào anh chị em,

     

    Bài Phúc Âm cho phụng vụ Chúa Nhật tuần này trình thuật lại một tình tiết lẫy lừng về sự kiện tăng bội bánh và cá Chúa Giêsu thực hiện để nuôi chừng 5 ngàn người đến nghe Người (cf Jn 6:1-15). Cách thức cho thấy phép lạ này xẩy ra thật hay, đó là Chúa Giêsu không tạo nên bánh và cá từ hư không, không, trái lại Người sử dụng những gì các môn đệ mang lại cho Người. Một người trong họ nói: "Ở đây có một bé trái có 5 ổ bánh lúa mạch và 2 con cá. Thế nhưng bấy nhiêu ấy có thấm gì với con số quá nhiêu người như vậy?" (v.9). Thật là ít ỏi, như chẳng là gì, nhưng lại đủ cho Chúa Giêsu.

     

    Giờ đây chúng ta hãy đặt mình vào trường hợp của bé trai này. Các môn đệ xin em chia sẻ tất cả những gì em có để ăn. Nó như thể là một đề nghị vô lý, hay đúng hơn, là một đề nghị bất chính. Tại sao lại lấy đi của một con người, chỉ là một em bé, những gì em đã mang đi từ nhà của em và có quyền giữ lấy cho em chứ? Tại sao lại lấy đi từ một người những gì đàng nào cũng không đủ nuôi hết mọi người chứ? Nói theo kiểu loài người thì thật là phi lý. Thế nhưng đối với Thiên Chúa lại không phải thế. Ngược lại, nhờ tặng ân nhỏ bé được tự nguyện trao tặng có tính cách dũng cảm ấy, Chúa Giêsu đã có thể nuôi hết mọi người. Đó là cả một bài học đối với chúng ta. Bài học này dạy chúng ta rằng Chúa có thể làm nhiều với một chút chúng ta dâng cho Ngài. Chúng ta cần tự vấn hằng ngày rằng: "Hôm nay tôi mang lại cho Chúa Giêsu điều gì?" Người có thể làm nhiều với một trong những lời cầu nguyện của chúng ta, với một cử chỉ bác ái giành cho người khác, ngay cả với những đau khổ của chúng ta được dâng cho lòng thương xót của Người. Những điều nhỏ mọn của chúng ta dâng cho Chúa Giêsu thì Người làm nên các phép lạ. Đó là cách thức Thiên Chúa yêu thích tác hành: Ngài thực hiện những việc lớn lao cao cả, bắt đầu từ những điều nhỏ bé hèn mọn, những gì được tự ý hiến dâng.

     

    Tất cả những nhân vật chính trong Thánh Kinh - từ Abraham đến Mẹ Maria, tới bé trai hôm nay - đều cho thấy thứ lý lẽ nhỏ mọn và cống hiến này. Thứ lý lẽ nhỏ mọn và trao tặng. Thứ lý lẽ trao tặng này rất khác với thứ lý lẽ trao tặng của chúng ta. Chúng ta cố gắng tích lũy và gia tăng những gì chúng ta có, thế nhưng Chúa Giêsu xin chúng ta hãy cống hiến, hãy giảm thiểu. Chúng ta lại thích thêm vào, chúng ta thích cộng lên; Chúa Giêsu lại thích trừ đi, bỏ đi một cái gì đó để cho người khác. Chúng ta muốn tăng bội cho bản thân mình; Chúa Giêsu lại chấp nhận nó khi chúng ta chia sẻ với người khác, khi chúng ta biết chia sẻ. Thật là hay ở trình thuật hóa bánh ra nhiều ở trong các phúc âm, động từ "tăng bội" chưa bao giờ xuất hiện: chưa. Trái lại, những động từ được sử dụng có ý nghĩa trái nghịch, như "bẻ ra", "trao ban", "phân phát" (cf. v. 11; Mt 14:19; Mk 6:41; Lk 9:16). Thế nhưng động từ "tăng bội" không được sử dụng. Phép lạ thực sự, như Chúa Giêsu nói, không phải là tăng bội những gì làm phát sinh phù du và quyền lực, nhưng là việc chia sẻ làm gia tăng tình yêu thương và để cho Thiên Chúa có thể thực hiện những việc lạ lùng. Chúng ta hãy cố gắng chia sẻ hơn nữa: chúng ta hãy cố gắng thực hiện đường lối Chúa Giêsu dạy cho chúng ta.

     

    Ngay đến ngày nay, việc tăng bội các sản vật vẫn không thể nào giải quyết được các vấn đề mà lại không biết chia sẻ công bằng. Chúng ta nhớ đến thảm trạng đói ăn, một thảm trạng đặc biệt ảnh hưởng đến những con người bé mọn. Thống kê chính thức cho thấy hằng ngày trên thế giới có khoảng 7 ngàn trẻ em đưới 5 tuổi bị chết vì thiếu ănvì các em không có những gì cần thiết để sống. Trước những cái ác hại như thế, Chúa Giêsu cũng ngỏ lời mời gọi chúng ta, một lời mời gọi tương tự như lời mời gọi được bé trai trong Phúc Âm đón nhận, một em trai vô danh mà nơi em chúng ta lại thấy được bản thân chúng ta: "Hãy can đảm, hãy cống hiến những gì nho nhỏ con có, tài năng của con, của cải sở hữu của con, làm cho chúng trở thành thuận lợi cho Chúa Giêsu cũng như cho anh chị em của con. Đừng sợ, chẳng có gì bị mất đâu, vì nếu con biết chia sẻ đi thì Thiên Chúa sẽ tăng bội lên. Hãy bỏ đi tính chất bình dị sai lầm của cái cảm giác thiếu thốn mà hãy biết phó thác bản thân con. Hãy tin vào tình yêu thương, hãy tin vào quyền năng của việc phục vụ, hãy tin vào sức mạnh của việc cho không biếu không".

     

    Xin Trinh Nữ Maria, Vị đã thưa "xin vâng" với dự án chưa từng có của Thiên Chúa, giúp chúng ta biết mở lòng mình ra trước những lời mời gọi của Chúa, và trước những nhu cầu của người khác.

     

    https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210725.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC - HUẤN TỪ CN18TN-B

  •  
    Tinh Cao

    ĐTC Phanxicô: Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XVIII Thường Niên Năm B

     

     

    Thân mến chào anh chị em,

    Cảnh tượng đầu tiên của bài Phúc Âm cho phụng vụ hôm nay (Jn 6,24-35) cho chúng ta thấy có mấy chiếc  thuyền đang di chuyển về phía thành Capernaum: đám đông đang đi tìm kiếm Chúa Giêsu. Chúng ta có thể nghĩ rằng đó là một điều thật tốt lành, tuy nhiên bài Phúc Âm lại dạy chúng ta rằng việc tìm kiếm Thiên Chúa vẫn chưa đủchúng ta cũng cần phải hỏi tại sao chúng ta đang tìm kiếm Ngài nữa. Thật vậy, Chúa Giêsu phán rằng: "Các người tìm kiếm Tôi, không phải là vì các người đã thấy dấu lạ, mà vì các người đã được ăn bánh no nê" (v.26). Thật vậy, dân chúng đã chứng kiến thấy phép lạ các ổ bánh tăng bội, nhưng họ đã không nắm bắt được ý nghĩa của cử chỉ ấy: họ đã dừng lại ở cái bề ngoài của phép lạ này, họ đã đọng lại ở thứ bánh vật chất: chỉ ở chỗ đó thôi, chứ không tiến xa hơn, tiến vào chính ý nghĩa của phép lạ này.

    Bởi vậy, vấn nạn đầu tiên chúng ta cần tự hỏi mình rằng: tại sao chúng ta tìm kiếm Chúa? Tại sao tôi tìm kiếm Chúa? Đâu là động lực thúc đẩy cho đức tin của tôi, cho đức tin của chúng ta? Chúng ta cần nhận thức được điều này, vì giữa nhiều chước cám dỗ chúng ta gặp phải trong đời, giữa nhiều chước cám dỗ có một thứ chúng ta có thể gọi là khuynh hướng ngẫu tượngNó là một khuynh hướng thúc đẩy chúng ta tìm kiếm Thiên Chúa cho việc sử dụng riêng tư của mình, để giải quyết các thứ vấn đề của chúng ta, để tạ ơn Ngài về những gì chúng ta không thể tự mình đạt được, cho thiện ích của chúng ta. Thế nhưng, như thế thì đức tin vẫn có tính cách nông nổi hời hợt, thậm chí, tôi có thể nói như thể này, đức tin vẫn có tính cách lóa mắt, ở chỗ, chúng ta tìm kiếm Thiên Chúa để chúng ta hưởng thụ, rồi quên mất Ngài khi chúng ta thỏa mãn. Ở tâm điểm của thứ đức tin non nớt này không phải là Thiên Chúa mà là các nhu cầu của chúng ta. Tôi nghĩ đến các thứ thiện ích lợi lộc của chúng ta, đến nhiều điều... Cần phải trình bày các nhu cầu của chúng ta cho tấm lòng của Thiên Chúa, thế nhưng Chúa, Đấng tác động vượt lên trên các thứ mong mỏi của chúng ta, Đấng muốn sống với chúng ta trước hết trong mối liên hệ yêu thương. Mà tình yêu chân thực là những gì vô tư, những gì nhưng không: người ta không yêu thương để nhận được một đáp trả ưu ái nào đó! Đó là thứ tình yêu vụ lợi; và trong cuộc sống chúng ta rất thường được tác động theo tính vụ lợi.

    Vấn đề thứ hai đó là đám đông xin Chúa Giêsu có thể giúp chúng ta: "Chúng tôi cần phải làm gì để được gọi là làm các công việc của Thiên Chúa?" (v.28). Dường như dân chúng, bị Chúa Giêsu khiển trách, thì nói rằng: "Thế thì chúng tôi làm thế nào để thanh tẩy việc chúng tôi tìm kiếm Thiên Chúa đây chứ? Làm sao chúng tôi có thể đi từ một thứ đức tin ma thuật, chỉ nghĩ đến các nhu cầu riêng tư của chúng tôi, đến một đức tin đẹp lòng Thiên Chúa chứ?" Và Chúa Giêsu đã tỏ cho họ thấy cách thức ra sao, ở chỗ, Người trả lời rằng công việc của Thiên Chúa đó là hãy đón nhận Đấng mà Cha đã sai, tức là đón nhận chính Bản Thân Chúa Giêsu. Đó không phải là việc thêm thật vào các thứ thực hành về đạo giáo, hay tuân giữ những chỉ thị đặc biệt nào nữa; mà chỉ là việc đón nhận Chúa Giêsu thôi, là tiếp nhận Người vào cuộc sống của chúng ta, là sống truyện tình với Chúa GiêsuChính Người là Đấng sẽ thanh tẩy đức tin của chúng ta. Chúng ta không thể nào tự mình làm điều này được đâu. Thế nhưng Chúa muốn một mối liên hệ yêu thương với chúng ta: trước những gì chúng ta lãnh nhận và thực hiện thì hãy yêu mến Người. Đó là mối liên hệ vượt lên trên thứ lý lẽ của lợi lộc và tính toán.

    Điều này áp dụng cho Thiên Chúa, thế nhưng nó cũng áp dụng cho cả các mối liên hệ loài người và xã hội của chúng ta nữa, khi chúng ta trước hết và trên hết tìm kiếm những gì thỏa mãn các nhu cầu của chúng ta, thì chúng ta liều mình sử dụng con người ta và khai thác các tình huống cho đích điểm riêng tư của chúng ta thôi. Biết bao nhiêu lần chúng ta đã từng nghe thấy một ai đó bị cho rằng: "Thế nhưng hắn lạm dụng con người ta rồi quên mất họ"? (biệt chú riêng của người dịch, có nghĩa là "vắt chanh bỏ vỏ" theo ngôn ngữ Viêt Nam). Sử dụng người ta để chiếm đoạt cho bản thân mình là một điều xấu. Một xã hội tập trung vào lợi lộc hơn là con người ta là một xã hội không phát sinh sự sống. Lời mời gọi của Phúc Âm là như thế này: thay vì chỉ quan tâm đến thứ bánh vật chất nuôi dưỡng chúng ta, thì chúng ta hãy đón nhận Chúa Giêsu như là bánh sự sống, và khi bắt đầu từ mối liên hệ của chúng ta với Người thì hãy học biết yêu thương nhau. Một cách vô tư không tính toán. Tình yêu là những gì được ban tặng một cách nhưng không, không tính toán, không lạm dụng con người ta, vô tư, quảng đại, hào hiệp.

    Giờ đây chúng ta hãy cầu cùng Đức Thánh Trinh Nữ, Mẹ đã sống truyện tình tuyệt vời nhất với Thiên Chúa, để xin Mẹ ban cho chúng ta ơn biết cởi mở bản thân mình ra để gặp gỡ Người Con của Mẹ. 

    https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210801.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THÂN KHÌ - ĐTC - HUẤN TỪ CN15TN-B

  •  
    Tinh Cao
     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XV Thường Niên Năm B

     

    2021.07.11 Angelus

     

    Thân mến chào anh chị em,

    Tôi lấy làm vui khi có thể giữ được buổi Kinh Truyền Tin Chúa Nhật này, mặc dù từ bệnh việc Đa Khoa "Gemelli" đây. Tôi cám ơn tất cả anh chị em: tôi đã cảm thấy được sự gần gũi của anh chị em và việc nâng đỡ nguyện cầu của anh chị em. Tận đáy lòng tôi xin cám ơn anh chị em!

    Đoạn Phúc Âm chúng ta đọc hôm nay trong phụng vụ thuật lại rằng các môn đệ của Chúa Giêsu, được Người sai đi, "đã xức dầu cho nhiều người bệnh và đã chữa lành họ" (Marco 6:13). Thứ "dầu" này cũng làm cho chúng ta nghĩ đến Bí Tích Xức Dầu Bệnh Nhân, bí tích mang lại niềm an ủi cho tinh thần lẫn thể xác. Thế nhưng, thứ "dầu" này còn là việc lắng nghe, việc cận kề, việc chăm sóc, việc dịu dàng của những ai chăm sóc cho bệnh nhân nữanó giống như việc chăm sóc làm cho anh chị em cảm thấy khá hơn, xoa dịu nổi đớn đau của anh chị em và giúp anh chị em cảm thấy vui tươi phấn khởi. Tất cả chúng ta, hết mọi người, dù sớm hay muộn, tất cả chúng ta đều cần đến "việc xức dầu" của sự gần gũi cận kề và niềm dịu dàng êm ái này, và tất cả chúng ta đều có thể cống hiến chúng cho ai đó, bằng việc viếng thăm, bằng một điện đàm, bằng bàn tay chìa ra cho ai đang cần đến chúng ta.

    Chúng ta hãy nhớ rằng, theo tiêu chuẩn của cuộc chung thẩm - Mathêu 25 - một trong những điều chúng ta được chất vấn đó là chúng ta có gần gũi cận kề với bệnh nhân hay chăng.

    Trong những ngày nằm trong nhà thương này, tôi đã cảm nghiệm thấy một lần nữa tầm quan trọng của việc chăm sóc sức khỏe quan trọng biết bao, những gì mà mọi người đều có thể tiếp cận, như ở Ý quốc cũng như ở các xứ sở khác. Việc chăm sóc sức khỏe miễn phí, bảo đảm dịch vụ tốt, mọi người đều có thể tiếp cận. Không được làm mất đi cái phúc lợi quí báu này. Cần phải gìn giữ nó! Để được như vậy thì hết mọi người cần phải dấn thân, vì nó giúp cho hết mọi người và cần có việc đóng góp của hết mọi người. Trong Giáo Hội có những lúc xẩy ra chuyện một số cơ cấu tổ chúc chăm sóc sức khỏe, vì không khéo điều hành, nên không được khá về kinh tế, đã nghĩ đến việc bán nó đi. Thế nhưng, ơn gọi này ở nơi Giáo Hội không phải là có tiền; mà là cống hiến dịch vụ, mà dịch vụ thì bao giờ cũng cung cấp miễn phí. Đừng quên điều ấy, đó là hãy giữ lấy những cơ cấu tổ chức miễn phí.

    Tôi xin bày tỏ lòng cảm kích của tôi cùng với lời phấn khích của tôi với các vị bác sĩ và tất cả mọi nhân viên y tế cũng như các nhân viên khác của bệnh viện này hay bệnh viện khác. Họ rất chịu khó làm việc! Chúng ta hãy cầu nguyện cho tất cả mọi bệnh nhân. Ở đây có một số thân hữu, một số trẻ em... Tại sao trẻ em lại bị khổ đau? Tại sao trẻ em phải chịu khổ đau là vấn đề chạm đến tâm can chúng ta. Xin hãy hỗ trợ các em bằng lời cầu nguyện, và cầu cho tất cả những ai đang yếu đau, nhất là những ai đang ở trong tình trạng khốn khó nhất: chớ gì không ai bị lẻ loi một mình, chớ gì hết mọi người đều nhận được việc xức dầu của sự lắng nghe, gần gũi, dịu dàng và chăm sóc. Chúng ta hãy xin điều này nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Maria, Mẹ của chúng ta, Sinh Lực của Bệnh Nhân.

    (Sau Kinh Truyền Tin, ngoài một số nhắc nhở về thời điểm và vụ ám sát tổng thống Haiti, ngài đề cập đến vị thánh quan trọng được Giáo Hội kính nhớ vào chính Chúa Nhật 11/7:)

    Hôm nay, chúng ta cử hành Lễ Thánh Biển Đức, Viện Phụ và Quan Thày của Âu Châu. Chúng ta hãy ôm lấy vị Thánh bảo hộ của chúng ta đây! Chúng ta hãy cống hiến những lời nguyện chúc tốt đẹp đến những con người nam nữ đan sĩ Biển Đức trên khắp thế giới. Và cả những lời chúc tốt đẹp nhất cho Âu Châu nữa, để nó được hiệp nhất bởi những thứ giá trị nền tảng của nó.

     

    https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210711.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

    Xin mời nghe truyện Thánh Biển Đức ở những cái links dưới đây:

     ThanhBenedict.mp3 

     https://youtu.be/ECDkOPHn_Tc

     

    --
    td5/CAKivYHq1nE9mb2kSHUQeGZmoQ8sHjxGJ-rtWXc8-i1-e8GMmTA%40mail.gmail.com.