7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ- 16 NỮ TU CAT MINH TỬ ĐẠO

ĐTC bắt đầu án phong thánh tương đương cho 16 nữ tu Cát Minh tử đạo trong thời Cách mạng Pháp

Ngày 22/2/2022, theo yêu cầu của các giám mục Pháp và Dòng Cát Minh Nhặt phép, Đức Thánh Cha Phanxicô đã đồng ý mở một tiến trình đặc biệt, được Giáo hội Công giáo gọi là “phong thánh tương đương”, để tuyên thánh cho 16 vị tử đạo dòng Cát Minh ở Compiègne nước Pháp.

Việc phong thánh theo thủ tục “tương đương” không cần nghi lễ tôn phong như thủ tục phong thánh thông thường, nhưng được thực hiện bằng việc công bố tông sắc của Đức Thánh Cha về việc tuyên thánh. Có ba điều kiện để các vị chân phước được phong thánh “tương đương”; đó là các vị chân phước được tuyên thánh đã được tôn kính từ rất lâu, đã thể hiện các nhân đức anh hùng, và mặc dù không cần phép lạ mới nào, các ngài được tin là người chuyển cầu của những phép lạ. Các phép lạ xảy ra trước hoặc sau khi các ngài qua đời cũng được ban sử học của Bộ Phong thánh cứu xét.

Ít trường hợp phong thánh “tương đương” 

Trong lịch sử chỉ có một số ít trường hợp phong thánh “tương đương”. Gần đây nhất là trường hợp Đức Thánh Cha tuyên thánh cho thánh nữ Magherita Castello dòng Đaminh, một nữ giáo dân Dòng Ba Đa Minh người Ý bị mù và khuyết tật, sống vào thế kỷ XIV.

Margherita sinh khoảng năm 1287 tại Metola, gần Urbino, bị mù bẩm sinh và bị cong cột sống nặng, do đó phải sống một cuộc sống khổ cực, giam mình trong một căn phòng để tránh khỏi ánh mắt người đời. Năm 1303, cha mẹ Margherita đã bỏ rơi cô tại một đền thánh ở Città di Castello. Người dân địa phương đã tìm thấy cô và một gia đình đã nhận chăm sóc cho cô. Sau đó Margherita tiếp xúc với Dòng Đa Minh, mới được thành lập, và được nhận vào Dòng Ba Đa Minh. Cô được nhận tu phục Dòng Ba Đa Minh và mang nó suốt cuộc đời còn lại của mình. Để cảm ơn những người hàng xóm đã nuôi nấng mình, Margherita đã mở một ngôi trường nhỏ, nơi cô dạy các em những Thánh vịnh mà cô đã học thuộc lòng, và dạy dỗ các em trong đức tin Công giáo.

Margherita qua đời vào năm 1320 khi 33 tuổi, và được chôn cất bên trong nhà thờ. Sau đó nhiều dấu lạ, phép lạ và chữa lành đặc biệt cũng như những hiện tượng thần bí khác được tin là nhờ lời chuyển cầu của cô.

Đức Thánh Cha Phanxicô cũng áp dụng thủ tục phong thánh “tương đương” cho thánh Phêrô Favre, người Pháp, bạn đồng hành của thánh I-nhã, đấng sáng lập dòng Tên. Trước đó Đức Giáo hoàng Biển Đức XVI cũng đã tuyên thánh theo thủ tục này cho thánh nữ Hildegard của Bingen, người Đức, Tiến sĩ Hội thánh.

16 vị tử đạo dòng Cát Minh

16 vị tử đạo được Đức Thánh Cha phong thánh tương đương bao gồm 11 nữ đan sĩ, ba nữ trợ sĩ và hai nữ tu phục vụ bên ngoài. Các chị thuộc đan viện dòng Cát Minh ở Compiègne.

Tập sinh duy nhất trong số 16 nữ tu Cát Minh – người đầu tiên và trẻ nhất bị hành hình – đã tự phát xướng lên bài thánh thi “Laudate Dominum, omnes gentes” – Hỡi muôn dân, hãy ngợi khen Chúa – khi tiến đến máy chém. Hành động của nữ tu trẻ này đã truyền cảm hứng cho tất cả các nữ tu còn lại. Từng người trong các chị đã tiến đến quì xuống trước Mẹ Bề trên, hôn ảnh Đức Mẹ trong tay Mẹ Bề trên, xin thực hiện lời khấn hy sinh sự sống cầu nguyện cho cuộc Cách mạng Pháp chấm dứt và cho Giáo hội Pháp, sau đó tiến lên các bậc thang lên máy chém trong khi miệng cất cao lời ca ngợi khen Chúa. Nữ tu Bề trên là người cuối cùng chịu tử đạo.

Đâu là lý do các chị phải nhận cái chết đẫm máu như thế?

Thời Kinh hoàng của cuộc Cách mạng Pháp

Ngày nay các du khách thăm Paris có thể đến Place de la Nation – Quảng trường Quốc gia, một trung tâm giao thông và thương mại ở hữu ngạn sông Seine, và có thể họ không bao giờ biết về những hành động đẫm máu của cuộc cách mạng đã diễn ra ở đó. Tại đây, vào mùa hè nóng nực cuối cùng của Thời Kinh hoàng của cuộc Cách mạng Pháp, vào ngày 17/7/1794, 16 nữ tu Cát Minh ở Compiègne đã bị giết vì đức tin Công giáo của họ.

Đan viện Cát Minh được thành lập vào năm 1641, chỉ cách Paris một giờ lái xe về phía bắc, và là nơi nổi tiếng về lòng nhiệt thành và thực hành tôn giáo. Các thành viên của đan viện đặc biệt thực hành và làm chứng cho lòng nhiệt thành đó trong suốt những năm Cách mạng Pháp.

Một năm sau cuộc Cách mạng Pháp, vào năm 1790, Nhà nước Pháp đã ban hành Hiến pháp dân sự bài Công giáo. Các nhà lãnh đạo của Quốc hội đã quyết định rằng các dòng kín, chuyên tâm cầu nguyện và giữ thinh lặng, không đóng góp gì cho lợi ích chung. Do đó họ giải thể các đan viện. Còn các linh mục và dòng tu hoạt động tông đồ đã trở thành nhân viên của nhà nước. Hiến pháp Dân sự về Giáo sĩ đã làm gia tăng cuộc khủng hoảng đối với hàng giáo phẩm Công giáo. Nó đòi các giáo sĩ tuyên thệ trung thành, một sự trung thành mâu thuẫn với lời thề trung thành với Đức Giáo hoàng và với Giáo hội thánh thiện, công giáo và tông truyền. Các linh mục không tuyên thệ đã bị lưu đày, cầm tù và bị xử tử như những kẻ phản bội.

Năm 1794, Thời Kinh hoàng bắt đầu và việc đổ máu ngày càng gia tăng. Ngoài 17.000 người bị Ủy ban An ninh Công cộng hành quyết, 300.000 người bị bắt, khoảng 10.000 người trong số họ chết trong tù.

Ngay cả các yếu tố văn hóa của Ki-tô giáo cũng bị tấn công. Các nhà chức trách đã thay đổi tuần làm việc thành 10 ngày, để loại bỏ mọi dấu vết của Ki-tô giáo trong nền văn hóa, bao gồm cả việc thực hành nghỉ ngơi vào Chúa Nhật.

Thi hài của Voltaire, người được tôn xưng là bổn mạng của người vô thần trong Thời Kinh hoàng vì lập trường chống Công giáo và vô thần kịch liệt của ông, đã được khai quật và diễu hành khắp các đường phố. Nhà độc tài Maximilien Robespierre, người đã giám sát phần lớn các vụ đổ máu, cũng được rước qua các đường phố và được tuyên bố là một vị thần bên trong nhà thờ Đức Bà nổi tiếng. Nhà thờ Đức Bà bị sử dụng như một ngôi đền dành riêng cho nữ thần Lý trí.

Cuộc tử đạo anh hùng 

Vào ngày lễ Suy tôn Thánh giá, 14/9/1792, các đan sĩ dòng Cát Minh đã tái nhập vào một xã hội bị tàn phá bởi sự hỗn loạn đẫm máu của cuộc Cách mạng Pháp. Họ đã lên kế hoạch. Giới chức chính quyền đã đề nghị tự do và khen thưởng tiền bạc cho những người muốn rời dòng, nhưng không nữ tu nào chấp nhận lời đề nghị của họ. Thay vào đó, Mẹ Têrêsa Augustinô, bề trên tu viện, đã gợi ý cho các chị em một lời khấn bổ sung: dâng hiến mạng sống của mình với ý chỉ cầu cho cuộc Cách mạng Pháp chấm dứt và cầu cho Giáo hội Công giáo ở Pháp.

Khi tu viện bị giải tán vào ngày 14/9 sau khi chính phủ cướp bóc và tịch thu tất cả các nhà thờ Công giáo ở vùng lân cận, các nữ tu tiếp tục cuộc sống tu trì của mình cách âm thầm trong một tòa nhà chung cư ở Paris trong hai năm tiếp theo. Cuộc cách mạng ngày càng trở nên tồi tệ hơn trước khi các nữ tu bị phát hiện và có cơ hội thực hiện lời khấn hứa hy sinh mạng sống cầu nguyện cho Giáo hội Pháp.

Tháng 6/1794, các quan chức chính quyền cách mạng đã tìm thấy tại căn hộ của các nữ tu ở Compiègne một bức chân dung của Vua Louis XVI và một lời kinh cầu nguyện với Thánh Tâm Chúa Giêsu cho nhà vua. Các nữ tu đã bị bắt và sau 26 ngày bị giam trong tù, ngày 17/7/1794, 16 thành viên của đan viện Dòng Cát Minh ở Compiègne bị đưa ra xét xử.

 Giống như rất nhiều phiên tòa trong Thời Kinh hoàng, quá trình tố tụng diễn ra không công bằng và các nữ tu đã phải chịu đựng những lời chế giễu về ơn gọi của họ trước khi bị Ủy ban An ninh Công cộng kết án là phản cách mạng và cuồng tín tôn giáo và kết án tử hình ngay ngày hôm đó.

Trên đường lên đoạn đầu đài, các nữ tu đã cùng nhau hát những bài thánh thi ngợi khen, bao gồm cả kinh Thương xót, kinh Lạy Nữ Vương, và giờ Kinh Chiều cùng với những kinh nguyện và các bài hát khác. Tại nơi hành quyết, các nữ tu hát cả kinh Chúa Thánh Thần và thánh thi Te Deum – Tạ Ơn Thiên Chúa, như truyền thống trong các lễ tuyên khấn, và sau đó, tập sinh duy nhất trong số 12 nữ tu, tên Constance, đã tuyên khấn. Mỗi nhát chém của máy chém làm câm lặng thêm một giọng hát cho đến khi Mẹ Bề trên bước lên bậc thang máy chém để chịu chết. Đám đông bình thường la ó cổ vũ khi đó đã im lặng một cách lạ thường.

Theo gương các Kitô hữu sơ khai

Sau khi Đức Thánh Cha khởi sự thủ tục phong thánh tương đương cho 16 nữ tu tử đạo dòng Cát Minh, cha John Hogan, cũng thuộc dòng Cát Mình đã viết trên Twitter: “Những nữ tu dòng Cát Minh này vẫn trung thành với Đức tin mặc dù Nhà nước yêu cầu họ chấp nhận điều cuối cùng là một tôn giáo mới – tôn thờ thế tục. Nhiều điểm tương đồng với những gì đang xảy ra hiện nay.”

Lòng trung thành với lời thề hứa và chứng tá nổi bật về cuộc tử đạo của các nữ tu đã truyền cảm hứng cho nhiều tác phẩm văn hóa nghệ thuật, từ các sách truyện như “Bài hát và Đoạn đầu đài”, cho đến phim ảnh, và thậm chí là một vở opera nổi tiếng có tựa đề “Cuộc Đối thoại của những tu sĩ Cát Minh”, được lấy cảm hứng từ cuốn sách cùng tên của nhà văn và nhà bình luận Công giáo nổi tiếng Georges Bernanos.

Đón nhận cái chết trong sự hỗn loạn của một trong những cuộc đàn áp chống Công giáo dữ dội nhất mà Giáo hội phải đương đầu, các nữ tu đã theo cách thức của những Ki-tô hữu sơ khai, đón nhận cái chết với lòng đạo đức và hát các bài thánh thi và kinh nguyện truyền thống. (CNA 25/02/2022)

Hồng Thủy – Vatican News

Chia sẻ Bài này:
 

FacebookTwitterLinkedInPinterestViber

Related posts

 

n

 
00:00
 
00:00
 
 
 

Bài Giảng Chúa Nhật 2 Mùa Chay C

Video Player
 
00:00
 
18:41
 
 
 

 

 
 
 

Chuyên Mục

 
 
 
 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - LM THANH TRỞ BỀ NHÀ CHA

  •  
    Chi Tran CHUYỂN



    ĐẸP THAY NHỮNG TẤM GƯƠNG MỤC TỬ

    HY SINH MẠNG SỐNG VÌ ĐOÀN CHIÊN

     

    Từ trước Tết Nguyên Đán 2022 đến nay, rất nhiều tín hữu Công giáo trong và ngoài nước đã tỏ ra hết sức bàng hoàng, đau xót khi hay tin một linh mục đang ngồi tòa để giải tội cho giáo dân tại nhà nguyện một giáo họ vùng sâu vùng xa thuộc giáo phận Kontum thì bị sát hại một cách dã man bởi hai nhát dao của một thanh niên ngoài 30 tuổi.
     

    Sự việc xảy ra lúc chập tối ngày thứ bảy 29 tháng 01 năm 2022 và đến khuya cùng ngày thì vị linh mục đó đã vĩnh viễn ra đi về Nhà Cha vì vết thương quá nặng. Từ đó đến nay, rất nhiều nguồn tin khác nhau đưa tin về biến cố đau thương này. Và cho đến sáng thứ sáu 4-2-2022, qua trang web của giáo phận Kontum, “Lá thư chung Tết Nhâm Dần” đã được phổ biến để thông tin chính thức và chi tiết vụ việc này, theo đó chúng ta được biết như sau:

     

    Sự việc đáng tiếc đã xảy ra vào chiều thử bảy, 29/1/2022: anh Nguyễn Văn Kiên đã ra tay sát hại Cha Giuse Thanh, lúc Cha đang ngồi tòa giải tội sau thánh lễ. Vì vết thương trên đầu quá nặng, nên Cha Giuse Thanh đã không qua khỏi. Cha mất tại bệnh viện vào lúc 23g30 thứ bảy, ngày 29 tháng 01 năm 2022.[1]

     

     

    Cũng theo lá thư chung trên, giáo phận Kontum vừa trải qua những ngày đau buồn vì sự ra đi quá đột ngột và đau thương của Cha Giuse Trần Ngọc Thanh, tu sĩ Dòng Đa Minh, người vừa được bổ nhiệm đặc trách giáo họ Sa Loong, thuộc giáo xứ Đak Mót. Giáo họ Sa Loong lâu nay vốn thuộc giáo xứ Đăk Mót. Thời gian gần đây, giáo họ đang có những bước chuẩn bị để thành lập giáo xứ mới. Trong đó, có chương trình kêu gọi giúp đỡ để có thể xây dựng cho anh chị em nơi đây ngôi nhà thờ. Và để tiếp tục công việc của vị tiền nhiệm, Cha Giuse Thanh được bổ nhiệm về đây, thay thế cho người anh em cùng Dòng. Là một linh mục còn rất trẻ, Cha Giuse Thanh được biết đến là một con người ăn nói nhỏ nhẹ, hiền lành và dễ mến.

     

    Riêng về bản thân người sát nhân tên Kiên, lá thư chung của TGM Kontum cũng cho biết như sau: Anh Nguyễn Văn Kiên thuộc gia đình Công giáo. Cha mẹ anh hiền lành, ngoan đạo. Anh có hai em trai và một em gái. Em gái học nội trú nhà các Soeurs. Tuy nhiên, bản thân anh Kiên thì lơ mơ, không sống đạo. Qua những thông tin có được từ cha mẹ anh Kiên, anh Kiên không phải là người điên khùng theo cách hiểu thông thường. Anh vẫn biết làm ruộng, làm rẫy, sửa xe,... Tuy nhiên, thỉnh thoảng, anh có thể nổi điên quậy phá, chửi bới, đập tivi, đánh đập ngay cả người nhà, thậm chí đập phá bàn thờ gia đình... Anh còn hoang tưởng bị người ta ức hiếp, ngăn cản không cho lấy vợ. Anh quát mắng mẹ anh khi bà phủ nhận lời anh nói như thế.

     

    Được biết trước đó, ngày 30 tháng 1 năm 2022, ĐGM giáo phận Kontum cũng có thư phân ưu gửi tới Cha Giám Tỉnh Dòng Đa Minh Việt Nam và gia đình Cha Giuse Trần Ngọc Thanh OP, phần đầu có đoạn viết như sau:

     

    Thật bất ngờ và đau xót khi biết tin Cha Giuse Trần Ngọc Thanh OP đã đột ngột ra đi vĩnh viễn về với Chúa. Cái chết là một mầu nhiệm không ai biết xảy ra khi nào và ở đâu. Đối với Cha Giuse, ngài đón nhận cái chết trong hoàn cảnh có thể nói là rất đẹp, khi đang thi hành nhiệm vụ của một chủ chăn trao ban Bí tích in persona Christi.

     

    Chúng ta mất đi một người anh em trẻ trung, hăng say và dễ mến. Sự ra đi của Cha Giuse chắc chắn để lại niềm thương tiếc lớn lao cho gia đình, cho Nhà Dòng, cho giáo phận Kontum và cho giáo họ Sa Loong, Dak Mot. Chúng ta xin phó dâng Cha Giuse cho Chúa…[2]

     

    Qua vụ việc trên, dựa theo nhãn giới của đức tin và lòng mến Ki-tô giáo, chúng ta thấy rằng cái chết của Cha Giuse là một mầu nhiệm và do đó chúng ta không thể suy nghĩ và nhận định theo cái nhìn của thế gian. Đối với Cha Giuse đó là một biến cố quá bất ngờ, quá khủng khiếp nhưng không ngoài thánh ý Chúa và chắc chắn bây giờ ở trên trời ngài muốn gửi thông điệp rằng tình yêu chiến thắng tất cả và “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người hy sinh tính mạng vì bạn hữu mình” (Ga 15, 13). Nghe nói, trước khi nhắm mắt ngài đã thốt lên câu “Hãy tha thứ cho họ!”.

     

    Cái chết của Cha Giuse quả là một cái chết “đẹp”, một cái chết đáng tôn vinh như một vị anh hùng tử đạo vì ngài ngã gục khi đang thi hành nhiệm vụ của mục tử nhân danh Chúa Ki-tô. Nhân dịp này, chúng ta sẽ suy tư về ba nét đẹp của người mục tử dám hy sinh mạng sống mình vì chiên. Đó là: 1- Con người linh mục: ơn gọi nên giống Chúa Ki-tô Mục Tử; 2- Đời sống linh mục: làm chứng cho tình yêu hiến tế; 3- Sứ vụ linh mục: một chọn lựa đầy hy sinh, thử thách.

     

    1.- Con người linh mục: ơn gọi nên giống Chúa Ki-tô Mục Tử

    Linh mục được kêu gọi theo Chúa và nên giống Chúa mọi đàng. Giống tức là người môn đệ trở nên đồng hình đồng dạng với Thầy mình. Người ta vẫn thường ca ngợi linh mục là Alter Christus, điều đó có nghĩa là linh mục là hiện thân của Đức Ki-tô ở trần gian. Mà môn đệ thì không hơn Thầy. Nếu Thầy nêu gương khó nghèo, từ bỏ thì môn đệ phải buông bỏ tất cả để theo Chúa. Nếu Thầy nêu gương hiền lành, khiêm nhường thì môn đệ cũng phải sống và phục vụ một cách khiêm nhu, hiền hòa. Nếu Thầy can đảm chịu thống khổ, chịu chết vì phần rỗi của nhân loại thì môn đệ cũng dám hy sinh và hiến mạng sống vì chiên.

     

    Cố linh mục Giuse Trần Ngọc Thanh là một linh mục trẻ, tài giỏi, năng động, ngài đã tình nguyện đến phục vụ tại giáo họ Sa-Loong chủ yếu là người dân tộc Se-đăng. Ngài đến đây với tư cách là một nhà truyền giáo, ngài muốn đem Tin Mừng Đức Ki-tô đến cho những người nghèo, đói, thất học. Tự trong thâm tâm mình, chắc chắn Cha Giuse luôn nuôi hoài bão sẽ loan báo Tin Mừng và rao giảng Đức Ki-tô chết-sống lại. Và bản thân ngài đã làm gương điều đó. Ngài chính là tin mừng ở giữa cộng đoàn Sa Loong.  

     

    Trong bài viết có tựa đề Linh đạo tử đạo cho đời sống linh mục hôm nay - Từ Tông Huấn Pastores Dabo Vobis (PDV) đến ba yếu tố then chốt của linh đạo tử đạo cho đời sống linh mục hôm nay, LM Tôma Aquinô Nguyễn Đức Khôi đã viết như sau:

     

    “Thật vậy, PDV đưa ra gợi ý thiết thực cho đời sống của linh mục là cắm rễ sâu đời mình vào Chúa Kitô, nghĩa là giữa Chúa Giêsu Kitô và linh mục là mối liên kết hữu thể qua việc linh mục được thánh hiến mang tính bí tích bởi Chúa Thánh Thần, để nhờ đó linh mục nên đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô. Trong đó, linh mục mang tâm tư và hành động như Chúa Kitô, Đấng là Mục Tử đã hiến mạng sống mình cho đoàn chiên. Vì thế, linh mục được mời gọi mặc lấy đức ái mục tử của Chúa Kitô bằng việc trao hiến hoàn toàn chính mình cho Hội Thánh, nó biểu lộ tình yêu của Chúa Kitô dành cho chiên của Người.”[3]

     

    2.- Đời sống linh mục: làm chứng cho tình yêu hiến tế

    Khi nghe tin linh mục Giuse Trần Ngọc Thanh ngã xuống bởi hai nhát dao thấu sọ, máu tuôn lênh láng, nhiều người đã không kìm nén cảm xúc đau đớn và tỏ ra phẫn nộ trước cái chết oan ức của vị mục tử trẻ trung, hiền lành. Dường như có người muốn ra tay trừng phạt kẻ thủ ác và đòi hỏi công lý phải thực thi ngay lập tức.

     

    Nhưng thiết nghĩ, chúng ta cũng hãy bình tĩnh đọc lại đoạn viết trong lá thư chung (đã dẫn) của ĐGM GP Kontum ngày 3-2-2022, như sau: “Nói gì thì nói, máu người vô tội đã đổ! Trước nỗi mất mát này, là những người có niềm tin, ngoài những lời cầu nguyện dành cho Cha Giuse Thanh, ngoài những chia sẻ, ủi an và nâng đỡ dành cho gia đình Cha, cho Dòng Đa Minh, cách riêng cho các anh em Đa Minh đang phục vụ trên cánh đồng truyền giáo Kon Tum chúng ta, cho bà con giáo dân giáo họ Sa Loong, chúng ta được mời gọi sống chứng tá tình yêu và tha thứ. Mong sao hận thù và bạo lực lui xa, để yêu thương và hiệp nhất thêm tròn đầy, ngõ hầu “Tín nghĩa ân tình nay hội ngộ, hoà bình công lý đã giao duyên” (Tv 85,11).

     

    Đây mới thực sự là ngôn ngữ của Tin Mừng Ki-tô giáo. Bởi đời sống của mục tử là những chuỗi ngày làm chứng cho tình yêu hiến tế. Ngài không còn sống cho mình hay chết cho mình nữa, như thánh Phao-lô đã khẳng định: “Thật vậy, không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng như không ai chết cho chính mình. Chúng ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa. Vậy, dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa” (Rm 14, 7-8).

     

    Trong bài giảng lễ cầu nguyện cho linh mục nhân dịp ngày năm thánh Lòng Thương Xót dành cho các linh mục ngày thứ sáu 3-6-2016, ĐTC Phan-xi-cô đã giúp các linh mục chiêm ngắm trái tim đầy thương xót của Mục Tử Nhân Lành và mời gọi các ngài để cho con tim mục tử của mình được nung nấu bởi tình yêu mục tử của Chúa Kitô.

     

    Ngài nhấn mạnh: Con tim của các mục tử là con tim bị xuyên thấu bởi tình yêu Thiên Chúa. Chính vì thế, các mục tử không còn đăm đăm vào bản thân mình nữa, nhưng hướng về Thiên Chúa và đoàn chiên của mình. Đó không còn là một “con tim bị dao động” hay bị cuốn hút bởi những ý tưởng nhất thời hoặc bỏ qua những bất đồng để tìm kiếm những thỏa mãn nhỏ nhen. Trái lại, đó là một con tim được bám rễ sâu vào Thiên Chúa, được Chúa Thánh Thần đốt nóng, để luôn sẵn sàng rộng mở giúp đỡ tha nhân.

     

    Ngài cũng lưu ý các linh mục điểm quan trọng này: Chúa Kitô yêu thương và biết các con chiên của Ngài, Ngài hiến mạng sống vì chúng và không ai là người xa lạ với Ngài (Ga 10,11-14). Đàn chiên chính là gia đình và cuộc sống của Ngài. Ngài không phải là những ông chủ để rồi đàn chiên phải khiếp sợ, nhưng Ngài là Mục Tử đồng hành với đàn chiên và gọi đích danh từng con (Ga 10,3-4). Ngài muốn tập họp những chiên còn chưa trở về chuồng của Ngài (Ga 10,16). Đối với các linh mục của Chúa Kitô cũng vậy. Linh mục được xức dầu để phục vụ dân Thiên Chúa, chứ không phải được chọn để làm theo ý riêng của mình, nhưng là gần gũi với đàn chiên mà Thiên Chúa đã trao phó. Không ai bị loại trừ ra khỏi trái tim của các mục tử, cũng không ai bị loại trừ ra khỏi lời cầu nguyện và nụ cười của các linh mục. Với cái nhìn đầy yêu thương và với trái tim của người cha, các linh mục đón nhận, hòa nhập và những khi cần phải sửa dạy ai đó, các linh mục phải gần gũi với con chiên của mình hơn. Họ không bao giờ được phép khinh thường một ai, nhưng phải sẵn sàng để bị ‘vấy bẩn’ đôi bàn tay của mình.

     

    Cách đây gần hai năm (Tháng 3-2020), báo chí Công giáo cũng nói nhiều đến trường hợp một linh mục khoác lại áo bác sĩ, đến bệnh viện giúp điều trị cho những người nhiễm virus corona. Ngài đã tuyên bố: “Bàn thờ của tôi lúc này chính là giường của người bệnh”.

     

    Trước tình trạng khẩn cấp của đại dịch virus corona và nước Ý đang thiếu các nhân viên y tế, linh mục bác sĩ Alberto Debbi đã mặc lại chiếc áo trắng thầy thuốc, trở lại bệnh viện để giúp đỡ những người đang đau khổ trong phòng bệnh. Báo Gazzeta di Reggio Emilia và các báo địa phương khác đã tường thuật quyết định của cha Alberto Debbi, 44 tuổi, cha sở giáo xứ Correggio thuộc tỉnh Modena của Ý. Ngày 18-3-2020, cha Debbi trở lại phòng bệnh của bệnh viện ở Sassuolo để trợ giúp y tế tại khoa phổi, trung tâm Covid-19 ở khu vực Modena, cho đến cuối tháng tư. Cha tạm cất chiếc áo dòng đen của linh mục vào tủ để mặc chiếc áo choàng của bác sĩ và phụ giúp điều trị cho những người bị nhiễm virus corona.

     

    Cha Debbi đã gửi một tin trên Facebook để giải thích với các tín hữu về chọn lựa của mình: “Tôi xin anh chị em cầu nguyện cho tôi. Từ thứ Tư (18-03) tôi sẽ lại bắt đầu (tạm thời) nghề bác sĩ tại bệnh viện Sassuolo, ở khoa phổi, trung tâm Covid-19. Tôi nghĩ rằng trong giai đoạn khó khăn và đau khổ này, đây cũng là một cách để ‘bẻ chính mình ra’ và sẵn sàng phục vụ với mọi thứ chúng ta có. Nó đã là một phần của tôi, vẫn còn sống động, và bây giờ hơn bao giờ hết, nó thúc đẩy tôi phải dấn thân. Tôi cảm ơn Đức cha và cha Sergio đã cho tôi cơ hội để làm điều đó. Ngay cả khi ‘xa cách hơn một chút’ tôi vẫn có thể tiếp xúc bằng điện thoại di động và những cách khác ...Tôi sẽ tiếp tục cầu nguyện và cử hành thánh lễ cho tất cả anh chị em. Bây giờ, như một người bạn đã nói với tôi, bàn thờ của tôi lúc này chính là giường của người bệnh. Tôi chào tất cả mọi người! Can đảm lên!”. (Theo Avvenire 17-3-2020)

     

    Vậy có thể nói, cuộc đời của linh mục là Hy Lễ Thập Giá nối dài và con người của ngài là chính là lễ vật dâng lên Thiên Chúa với bao niềm vui, nước mắt, nỗi thống khổ cơ cực. Tất cả là vì lòng mến. Như thánh Phao-lô đã nói:

     

    Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Ki-tô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo? Như có lời chép: Chính vì Ngài mà mỗi ngày chúng con bị giết, bị coi như bầy cừu để sát sinh. Nhưng trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta. Đúng thế, tôi tin chắc rằng: cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta.” (Rm 8, 35-39)

     

    3.- Sứ vụ linh mục: một chọn lựa đầy hy sinh, thử thách

    Có thể nói, sứ vụ của linh mục là đem lòng mến Tin Mừng đến muôn người. Sứ vụ ấy luôn là một chọn lựa đầy hy sinh, thử thách, gian lao, cực khổ.

     

    Cố linh mục Giuse mà chúng ta đang nói tới đã chọn lựa thi hành sứ vụ mục tử tại một nơi truyền giáo ở vùng sâu chốn xa. Chắc chắn ngài đã biết rằng đời sống sẽ thiếu thốn trăm bề và sẽ phải đương đầu với muôn ngàn khó khăn, vất vả, cực khổ cả về thể xác lẫn tinh thần. Ngài được bề trên giao phó chăm sóc một giáo họ đang có những bước chuẩn bị để thành lập giáo xứ mới. Trong đó, có chương trình kêu gọi giúp đỡ để có thể xây dựng cho anh chị em nơi đây ngôi nhà thờ. Bên cạnh đó, một người quen của ngài cũng cho biết ngài rất quan tâm tới thiếu nhi nên đang có dự án sẽ thành lập tủ sách cho các em và đang vận động các nhà hảo tâm giúp đỡ dự định này.

     

    Chúng ta biết rằng, tại VN, trong đại dịch Covid-19 vừa qua, rất nhiều linh mục, tu sĩ đã tình nguyện dấn thân phục vụ các bệnh nhân Covid trong bệnh viện và những cá nhân, gia đình rơi tình cảnh cơ cực do nhiễm virus corona. Từng đoàn tình nguyện viên từ các giáo phận, giáo xứ, dòng tu, cộng đoàn…khăn gói lên đường đi vào vùng dịch mà không chút quản ngại khó khăn, nguy hiểm. Thực tế đã có nhiều tu sĩ nam nữ bị nhiễm virus do việc sống chung với bệnh nhân covid và một số không nhỏ trong các ngài đã tử vong.  

     

    Cũng có nhiều trường hợp khác, các linh mục chính xứ phó xứ cùng với giáo dân đã lăn xả vào các khu vực nguy hiểm để trợ giúp các gia đình gặp khó khăn vì bị cách ly. Có linh mục hằng ngày phải vượt cả mấy chục cây số để chuyên chở lương thực, thực phẩm về cho dân. Cũng có linh mục đứng ra điều hành các nhóm tự nguyện bất chấp ngày đêm, mưa nắng, đem các nhu yếu phẩm giúp đỡ cá nhân, gia đình đang trong tình cảnh thiếu thốn, khổ sở vì dịch.

     

    Chính lòng mến Chúa và tình thương cộng đoàn đã thúc đẩy các ngài ra đi, lên đường phục vụ. Việc các linh mục, tu sĩ bị đe dọa mạng sống hay bị sát hại khi đang thi hành mục vụ không phải là chuyện hiếm xảy ra tại VN cũng như tại nhiều nước trên thế giới. Trong những hoàn cảnh như vậy, Lời Chúa luôn là sức mạnh giúp các ngài vững tâm và sống bình an. Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn” (Mt 10, 28); “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mc 6, 50) ./.

     

    Aug. Trần Cao Khải

     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC VỚI ĐẠI KẾT

  •  
    Tinh Cao
    Tue, Jan 25 at 8:55 PM
     
     ĐỨC THÁNH CHA GIẢNG VỀ ĐẠI KẾT
    Trọng kính Cộng đồng Dân Chúa,
     
    Bài giảng kết thúc Tuần Đại Kết Kitô Giáo hôm nay, 25/1/2022, Lễ Thánh Phaolô Trở Lại,
    lại là bài giảng về 3 Nhà Đạo Sĩ Đông Phương - thế mới lạ chứ!
     
    Tuy nhiên, khi chúng ta theo dõi trọn vẹn bài giảng của ngài, chúng ta mới thấy được tính cách thâm thúy tuyệt vời mới lạ
    được ngài chia sẻ để hướng dẫn chúng ta , thành phần mang danh Kitô hữu, thuộc GH Công giáo, GH Chính thống, Anh giáo hay Tin lành,
    có thể khám phá ra và theo đuổi theo gương của 3 Nhà Đạo Sĩ Đông Phương này, chẳng hạn như ở những điểm chính yếu sau đây:
     
    1-  "Truyền thống thường mô tả các v với những y phục khác nhau, đại diện cho các dân tộc khác nhau. Nơi họ chúng ta có thể thấy phản chiếu sự đa dạng của chúng ta, những truyền thống và kinh nghiệm Kitô giáo khác nhau, nhưng cả sự hiệp nhất của chúng ta, nảy sinh từ cùng một mong muốn: hướng lên Trời và cùng nhau bước đi trên mặt đất". 
     
    2-   "Các Đạo sĩ tìm thấy Chúa Giêsu không chỉ nhờ vào ngôi sao, khi đó đã biến mất; họ cần Lời Chúa. Các Ki-tô hữu chúng ta cũng không thể đến được với Chúa nếu không có Lời sống động và hiệu quả của Người (xem Kh 4,12). Nó đã được ban cho toàn thể Dân Chúa, để được mọi người cùng nhau đón nhận, cầu nguyện và suy niệm. Do đó, chúng ta hãy đến gần Chúa Giê-su qua Lời của Người, nhưng chúng ta cũng hãy đến gần anh em của mình qua Lời của Chúa Giê-su". 
     
    3-   "Các Đạo sĩ thực sự nhắc nhở chúng ta rằng để thờ phượng, cần phải thực hiện một bước: trước tiên phải cúi mình. Đây là cách để chúng ta cúi xuống, gạt bỏ sang một bên sự kiêu ngạo của chúng ta, chỉ để lại Chúa ở trung tâm. Đã bao nhiêu lần lòng kiêu hãnh là trở ngại thực sự cho sự hiệp thông!" 
     
    4-   "Tại Bê-lem, sau khi phủ phục thờ lạy, các đạo sĩ mở kho tàng của họ và vàng, nhũ hương và mộc dược xuất hiện (xem câu 11). Điều này nhắc nhở chúng ta rằng, chỉ sau khi cùng nhau cầu nguyện, chỉ trước mặt Thiên Chúa, dưới ánh sáng của Người, chúng ta mới thực sự nhận ra những kho báu mà mỗi người sở hữu. Nhưng chúng là báu vật thuộc về tất cả mọi người, được dâng tặng và chia sẻ". 
     
    5-   "Anh chị em thân mến, chúng ta hãy đón nhận những chỉ dẫn của các Đạo sĩ cho cuộc hành trình của chúng ta; và chúng ta hãy làm như họ, những người đã trở về nhà “bằng một con đường khác” (Mt 2,12). Đúng vậy, giống như Sao-lô trước khi gặp gỡ Đức Ki-tô, chúng ta cần phải thay đổi cách sống của mình, đảo ngược hướng đi của thói quen và đường lối của mình để tìm ra con đường mà Chúa chỉ cho chúng ta, con đường khiêm nhường, tình huynh đệ và thờ phượng".   
     
     

     

    --

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC PHANXICO

  •  
    BBT CGVN


    Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới

    Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity  

    (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39)

    www.conggiaovietnam.net       This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

      

     

    Chuyên mục:

    “CHUYỆN MỖI TUẦN”

    “Hãy tin vào điều tốt”

    Lời Chúc Tết Nhâm Dần

    Của Đức Thánh Cha Phanxicô

     

     
     

     

     

    Lm Giuse NGÔ MẠNH ĐIỆP
    Giáo phận Nha Trang

    Kính mời theo dõi video tại đây:

    https://bit.ly/3od2uwX

     

    Lời khuyên nhẹ nhàng này là từ huấn dụ của Đức Thánh Cha trước kinh Truyền Tin trưa Chúa Nhật IV /TN/ ngày 30/1/2022… và cũng là ngày 29/Tết – nghĩa là chúng ta còn ở trong chút thời gian ngắn ngủi còn lại của Năm Tân Sửu trước khi cùng nhau bước qua Năm Mới Nhâm Dần…

    Thế nhưng lời khuyên này lại được rút ra từ một sự kiện không mấy vui mà Tin Mừng thánh sử Luca ghi lại… Sự kiện không vui ấy là Chúa Giêsu trở về quê hương Nazareth, nơi  “chôn nhau cắt rốn” của mình… Ngày sabat, Ngài vào hội đường – nghĩa là Nhà Thờ Giáo Xứ Nazareth – và với tiếng tăm của Ngài, người ta mời Ngài công bố Lời Chúa cũng như có đôi ba chia sẻ… mà ngày nay chúng ta gọi là “Giảng”… Ngài công bố một trích đoạn trong sách tiên tri Isaia nói về sứ vụ của Đấng Cứu Thế… và kết thúc: Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe (Lc 4, 21- 30)… Khán thính giả trầm trồ và tán thành những lời ân sủng từ miệng Ngài nói ra, nhưng họ lại rơi ngay vào não trạng tội nghiệp của người trần gian… với câu hỏi rất trần tục về gia thế: Ông này không phải là con ông Giuse đó sao?”… Thánh sử Matthêu còn ghi chú thêm về nghề mộc của Ông Giuse và nhắc đến tên Bà Maria – Mẹ Chúa - và cũng chỉ là một phụ nữ nghèo giữa những người nghèo khác trong thôn, trong xóm (Mt 13, 53 – 58)…

     

     

     

    Thái độ ấy của bà con cô bác trong Nhà Thờ Xứ hôm ấy đã buộc Chúa Giêsu phải đưa ra một nhận định và đã trở thành một thành ngữ: Không có ngôn sứ nào được tiếp đón nơi quê hương mình (c. 24)…

    Và Đức Thánh Cha chia sẻ: Chúa biết người dân của mình, biết lòng của họ, biết những rủi ro Ngài có thể gặp… và Ngài đã nghĩ đến việc bị từ chối”…

    Thế nhưng… không chùn chân, không ngại ngần, không do dự, Ngài vẫn vào Nhà Thờ và vẫn công bố Lời Chúa, vẫn rao giảng sự thật… Đơn giản bởi vì Chúa không dừngkhông thể dừng yêu thương chúng ta Vả lại… biết đâu giữa khối người nặng nề não trạng trần tục ấy… vẫn không ít những người – dù không lên tiếng – nhưng vẫn rất mực khâm phục trong lòng, vẫn đón nhận Lời và để cho Lời hoạt động hầu có được một đời sống tốt hơn – kể cả những lúc bị dìm, bị coi thường, bị phê phán oan uổng…

     

     

     

    Người viết có một sự thích thú là thích chọc cười những người quanh mình… và – trong những trường hợp có xích mích – thì cũng tìm cách nói một câu gì đó để mọi người có thể cười… và mọi chuyện trở nên nhẹ nhàng hơn… Hình như anh em quanh mình biết được sự thích thú ấy… nên lỡ mà có lần nào đó có lời nào không được hài lòng… thì anh em cũng không để bụng, ngược lại cười xòa…vì “lão ta là như thế !”… Xin cám ơn lắm lắm những anh em đã từng – và vẫn còn – chung sống với người viết…

    Đức Thánh Cha dạy rằng: “Chúa Giêsu yêu cầu bạn đón nhận Ngài trong thực tại hằng ngày mà bạn đang sống: trong Giáo Hội ngày nay như nó là, trong những người gần gũi với bạn mỗi ngày, trong sự cụ thể của người nghèo khổ, trong những vấn đề của gia đình bạn, của cha mẹ, con cái, ông bà… Hãy đón nhận Thiên Chúa ở đó...

    Và Ngài cảnh giác: “Có thể là sau nhiều năm là tín hữu, chúng ta nghĩ mình biết rõ về Chúa, với những ý nghĩa, những nhận định của mình… Có nguy hiểm là chúng ta quen thuộc quá với Chúa Giêsu, trở nên đóng kín vào giây phút Ngài gõ cửa để nói với chúng ta một điều mới mẻ, để muốn gặp gỡ chúng ta… Chúng ta phải đi ra khỏi cái tôi này”, ra khỏi việc bám chặt vào những quan điểm của chúng ta… Chúa yêu cầu một tâm hồn rộng mở và một trái tim đơn sơ. Khi một người có tâm trí cởi mở, một trái tim đơn sơ… thì có khả năng ngạc nhiên… Chúa luôn làm chúng ta ngạc nhiên và đây là điều tuyệt vời của việc gặp gỡ Chúa Giêsu…

     

     

     

    Để kết thúc, Đức Thánh Cha xin với Mẹ Maria – mẫu gương khiêm nhường và sẵn sàng – để Mẹ chỉ cho chúng ta cách thế để đón nhận Chúa Giêsu…

    Thánh Lễ Tân Niên Nhâm Dần năm nay… trúng phiên người viết chủ tế và suy niệm… Người viết chọn bộ Các Bài Đọc sau đây, bởi người viết tìm thấy ở đấy những hình ảnh đẹp và những lời khuyên hay: - hình ảnh đẹp về “đời sống chung” được tiên tri Isaia vẽ ra thật là tuyệt: sói ở với chiên con – beo nằm bên dê nhỏ - bò tơ và sư tử non được nuôi chung với nhau – bò cái kết thân với gấu cái – bé thơ bò chơi bên hang rắn lục và  thọc tay vào hang rắn hổ mang (Is. 11,1-9); - lời khuyên hay: - hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau; - phải có lòng bác ái; - xin ơn bình an của Chúa Kitô điều khiển tâm hồn anh em (Cl 3, 12-17); - Yêu mến Thầy… thì giữ Lời Thầy, Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy, Thầy để lại bình an của Thầy cho anh em (Ga 14, 23-27)… Tất cả là để trong Năm Mới này chúng ta sống tiêu đề đoạn viết hôm nay: Hãy tin vào điều tốt…”

    Nhân dịp Năm Mới, Đức Thánh Cha cũng có lời chúc:

    Ngày 1/2/2022 – tức Mùng Một Tết Nhâm Dần – khắp vùng Viễn Đông, cũng như nhiều nơi trên thế giới, sẽ mừng Tết Nguyên Đán… Nhân dịp này, tôi xin gửi lời chào thân ái và cầu chúc trong Năm Mới mọi người được bình an, sức khỏe và cuộc sống bình an – an lành

    Lm Giuse NGÔ MẠNH ĐIỆP

    Hẹn gặp lại

     

     ******

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ

KITÔ HỮU CHỊU CÙNG MỘT PHÉP RỬA NHƯ CHÚA GIÊSU

 

“Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí.” (Gioan 3: 5) 

I/ Chịu phép rửa để làm chứng.

Chúa Kitô khi bước vào sứ vụ công khai, Ngài đã mở đầu những tháng ngày thi hành sứ vụ đó bằng cách để cho thánh Gioan Tẩy giả thực hiện phép rửa trên Ngài, như được thuật lại trong Tin Mừng thánh Máccô:

Hồi ấy, Chúa Giêsu từ Nadarét miền Galilê đến, và được ông Gioan làm phép rửa dưới sông Giođan. Vừa lên khỏi nước, Ngài liền thấy các tầng trời xé ra, và thấy Thần Khí như chim bồ câu ngự xuống trên mình. Lại có tiếng từ trời phán rằng: “Con là Con yêu dấu của Cha, Cha hài lòng về Con.” (Máccô 1:9-11).

Trong sách Tin mừng theo thánh Máccô, cũng như trong sách Tin mừng theo thánh Gioan, người ta không tìm thấy những trình thuật về thời thơ ấu, vể máng cỏ, về thánh gia, về các vị vua hiền sĩ. Tuy nhiên, giống như cuộc hiển linh mà thánh Mátthêu nói với chúng ta: cuộc tỏ mình ra cho Ba Vị Hiền Sĩ Phương Đông, đại diện cho tất cả những người dân ngoại, không phải Dân Riêng của Thiên Chúa, thì thánh Máccô cũng nói với chúng ta về một cuộc hiển linh khác.

Cuộc  hiển linh theo thánh Máccô chính là việc Chúa Kitô chịu phép rửa bởi Gioan Tẩy Giả, là việc Thiên Chúa tỏ mình ra, là sự mạc khải rằng nơi con người của Chúa Giêsu, toàn thể sự sống Ba Ngôi được thể hiện: Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần: Chúa Cha xác nhận Con Ngài trong Thánh Thần. Thiên Chúa tỏ mình ra qua sự nhập thể của Chúa Con, Đấng chịu phép rửa bởi ân huệ của Chúa Thánh Thần, là Đấng sau đó sẽ được ban cho tất cả những ai sẽ lãnh nhận phép thánh tẩy trong Chúa Con. 

II/ Sự tuyển chọn.

Phép rửa, giống như phép cắt bì trong Cựu ước, là dấu hiệu của Giao ước, của sự tuyển chọn. Tất cả mọi người đều là con cái của Thiên Chúa, tất cả mọi người đều được kêu gọi để được cứu độ, nhưng trong lịch sử thánh, trong tiến trình của Mặc Khải, một số người được tuyển chọn, được chọn để thực hiện một sứ mệnh cụ thể. Tất cả đều được Thiên Chúa yêu thương nhưng một số người có phần dành riêng cho mình, một phần đặc biệt giống Chúa Kitô, tư tế, tiên tri và vua. Trong Chúa Giêsu Kitô, tất cả những người được tuyển chọn này đều được làm phép rửa trong nước, Thánh Thần và máu, như thư thứ nhất của Gioan nói cho chúng ta biết “Chính Đức Giêsu Kitô là Đấng đã đến, nhờ nước và máu; không phải chỉ trong nước mà thôi, nhưng trong nước và trong máu. Chính Thần Khí là chứng nhân, và Thần Khí là sự thật. Có ba chứng nhân: Thần Khí, nước và máu. Cả ba cùng làm chứng một điều” (1 Gioan 5, 6-8).

Nước, thần khí và máu là ba dấu chỉ của sự khai tâm Kitô giáo: nước trong phép rửa tội, Thánh Thần trong phép thêm sức, máu trong phép Thánh Thể. Ba dấu chỉ này là dấu hiệu của sự tuyển chọn, sự lựa chọn cụ thể của Thiên Chúa để hình thành nên thân mình của Chúa Kitô là Giáo hội. Sự lựa chọn này, cũng như trong Cựu Ước, không phải là kết quả của bất cứ công lao đặc biệt hay những năng khiếu phi thường nào, đó hoàn toàn chỉ là ân ban và sự cho không. Sự tuyển chọn đó vẫn là một mầu nhiệm thâm sâu và không khơi dậy bất cứ niềm tự hào nào từ phía chúng ta, như Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo số 1215 viết:

Bí tích Thánh Tẩy là hồng ân cao đẹp nhất và kỳ diệu nhất trong các hồng ân của Thiên Chúa…Chúng ta gọi là hồng ân, ân sủng, xức dầu, soi sáng. mặc lấy sự bất tử, tắm để tái sinh, ấn tín và tất cả những gì quý giá nhất. Là hồng ân, vì được ban cho những người trắng tay. Là ân sủng, vì được ban cho cả những người có lỗi. Dìm xuống,vì tội lỗi bị nhận chìm trong nước. Xức dầu, vì có tính cách linh thiêng và vương giả (như những người được xức dầu). Soi sáng, vì đó là ánh sáng chói lọi. Mặc, vì che đi nỗi tủi nhục của chúng ta. Tắm, vì làm cho chúng ta sạch. Ấn tín, vì gìn giữ chúng ta và là dấu chỉ về quyền tối cao của Thiên Chúa” (Thánh Ghêgôriô Nadien, Bài giảng 40, 3-4).”

III/ Được tuyển chọn để làm đầy tớ.

Để tránh mọi sự kiêu ngạo, danh hiệu được trao cho những người được tuyển chọn này là danh hiệu đầy tớ. Trong Cựu Ước, Môsê, Nôê, Đavít, Ábraham được gọi là tôi tớ. Đây là danh xưng vinh dự của các ngài. Chúng ta cũng được kêu gọi trở thành tôi tớ qua phép rửa của chúng ta, cũng như chính Chúa Kitô đã trở thành tôi tớ. Đây là ý nghĩa của việc rửa chân trong sách Tin Mừng Gioan “Vậy nếu Ta là Thầy, là Chúa, mà đã rửa chân cho các ngươi, thì các ngươi cũng phải rửa chân cho nhau. Ta đã nêu gương cho các ngươi, ngõ hầu như Ta đã làm cho các ngươi thế nào, thì các ngươi cũng làm như vậy. “Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi: Tôi tớ không lớn hơn chủ,kẻ được sai không lớn hơn người sai nó” (Gioan 13: 14-16). Sự tuyển chọn này không làm cho chúng ta vượt trội hơn những người khác, mà ngược lại, mời gọi chúng ta hãy biến mình trở thành những người sau chót, nhỏ bé nhất, những đầy tớ của anh em chúng ta, giống như hình ảnh của Đức Kitô, là người phục vụ:Tôi đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người”  (Mc 10:45) và: “Trong anh em, người làm lớn hơn cả phải là người phục vụ anh em. Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Mt 23,12).

Thánh Phaolô nói: “Giờ đây, tôi vui mừng được chịu đau khổ vì anh em. Những gian nan thử thách Chúa Kitô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Ngài là Hội Thánh. Tôi đã trở nên người phục vụ Hội Thánh, theo kế hoạch Thiên Chúa đã uỷ thác cho tôi, liên quan đến anh em: đó là tôi phải rao giảng lời của Ngài cho trọn vẹn, rao giảng mầu nhiệm đã được giữ kín từ bao thời đại và qua bao thế hệ, nhưng nay đã được tỏ ra cho dân thánh của Thiên Chúa” (Cl 1:24-26).

IV/ Việc làm chứng.

Và sự phục vụ, mà chúng ta phải đáp ứng trước tiên, như Thánh Gioan nói với chúng ta, là sự phục vụ cho việc làm chứng – μαρτυρ trong tiếng Hy Lạp, cũng là tử đạo – martyr: “Khi Ðấng Bầu Chữa đến, Ðấng Ta sẽ gởi đến từ nơi Cha, Thần khí sự thật, từ Cha xuất ra, Ngài sẽ làm chứng về Ta. Và các ngươi cũng làm chứng, vì từ ban đầu các ngươi hằng ở với Ta.” (Gioan 15: 26-27). Isaia cho chúng ta biết rằng Lời của Thiên Chúa đến thế gian để làm cho nó sinh hoa kết trái và sinh ra hạt giống “Vì cũng như mưa với tuyết từ trời sa xuống, tất không lùi lại về trời, nếu đã không thấm nhuận đất đai, nếu không làm cho đất sinh sản, nảy chồi, và cho người gieo có giống, cùng bánh cho người ta ăn. Cũng vậy, lời của Ta, một khi đã xuất từ miệng Ta, sẽ không về lại với Ta, hư luống, nếu không thực hiện điều Ta đã muốn, nếu không đạt được sự Ta sai làm.” (Isaia 55: 10-11). Rao giảng Lời là việc làm chứng về đức tin của những người đã được rửa tội. Việc làm chứng này là của cuộc sống hàng ngày của chúng ta, ngay cả trước khi thành lời nói. Theo tiếng Hy Lạp μαρτυρ – nhân chứng, chính là người tử đạo – martyr. Vị tử đạo trong Giáo hội không hẳn là người đổ máu chính mình, trừ khi bị bắt buộc chọn lựa một trong hai: hoặc Chúa Kitô, hoặc một giá trị trần thế nào đó như sự sống, danh vọng, tiền của, tình cảm…, lại càng không làm đổ máu người khác, mà thực sự là người hiến mạng sống mình cho người khác bằng những cung cách sống và phục vụ đa dạng, phong phú khác nhau. Phép rửa là một cuộc tuyển chọn, nhưng là một cuộc tuyển chọn cam kết suốt đời phục vụ con người. Phép rửa này sai chúng ta đi phục vụ, mà sự phục vụ cao quý trên hết chính là loan báo cho toàn thế giới Tin Vui Mừng rằng mọi người đều là con yêu dấu của Chúa Cha, là Đấng qua Người Con Yêu Dấu của Ngài, là Chúa Giêsu Kitô, luôn luôn tìm kiếm những con chiên lạc “Các con nghĩ sao? Nếu ai có một trăm con chiên mà lạc mất một con, thì người đó lại không bỏ chín mươi chín con trên núi, để đi tìm con chiên lạc sao? Nếu người đó tìm được, thì quả thật, Thầy bảo các con, người đó sẽ vui mừng vì con chiên đó hơn chín mươi chín con chiên không thất lạc. Cũng vậy, Cha các con ở trên trời không muốn để một trong những kẻ bé nhỏ này phải hư đi” (Mátthêu 18: 12-14), và những đứa con hoang đàng, để trao lại cho họ quyền làm con, ban lại sự sống và niềm hạnh phúc đích thực: “Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha. Bấy giờ người con nói rằng: “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. ..Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: “Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy. Và họ bắt đầu ăn mừng” (Luca 15:  20-24). Phép rửa này sai chúng ta đi công bố rằng chính trong nhân loại mà Thiên Chúa tìm thấy niềm vui của Ngài.

Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo nói rõ:

Sau khi chấp nhận ban phép rửa cho Chúa Giêsu giữa những kẻ tội lỗi (Lc 3,21; Mt 3,14-15), Gioan Tẩy giả đã thấy và giới thiệu Ngài: “Đây là Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa bỏ tội trần gian”(Ga 1,29) (Ga 1,36). Như vậy ông cho thấy rằng Chúa Giêsu vừa là Người Tôi Tớ đau khổ, im lặng chịu dẫn đến lò sát sinh (Isaia 53,7) (Giêrêmia 11,19) và gánh tội lỗi muôn dân (Isaia 53,12), vừa là Chiên Vượt Qua biểu tượng cho việc Israel được cứu chuộc trong cuộc Vượt Qua lần đầu (Xuất hành 12,3-14) ( Ga 19,36; 1Cr 5,7). Toàn bộ cuộc đời của Chúa Kitô diễn tả sứ mạng của Ngài “hầu hạ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người (Mc10,45)” (GLGHCG, số 608).

GLGHCG, số 1273 còn nói rõ hơn:

Được tháp nhập vào Hội Thánh nhờ bí tích Thánh Tẩy, các tín hữu đã được ấn tích thánh hiến để họ thi hành việc phụng tự Kitô giáo (Lumen Gentium 11). Ấn tín rửa tội vừa cho họ khả năng vừa đòi buộc họ phụng sự Thiên Chúa, bằng cách tham dự tích cực vào phụng vụ của Hội Thánh và thực thi chức vụ tư tế cộng đồng bằng đời sống thánh thiện và đức mến năng động để làm chứng cho Chúa (LG 10). 

Cuộc tuyển chọn như vậy không phải là hồi kết, nhưng nó là khúc mở đầu dành cho người khác. Đó là sứ mạng sai chúng ta đi vào thế giới để mang Tin mừng về sự cứu độ và tình yêu của Thiên Chúa cho mọi người. Thiên Chúa ban cho tất cả những người đã chịu phép rửa ân sủng của Ngài để họ sống trọn vẹn sự tuyển chọn này, sự tuyển chọn mà họ đã nhận nơi phép rửa được Chúa Kitô truyền lại cho các Tông đồ “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án.” (Máccô 16: 15-16).

Lạy Chúa Giêsu Kitô, Chúa đã thanh tẩy chúng con bằng nước, máu và Thánh Thần, xin tiếp tục thanh tẩy chúng con, để chúng con luôn được đầy tràn sự sống thần linh của Chúa. Xin cho chúng con, một khi đã trở thành con cái đích thực của Chúa trong chân lý và tình yêu thương, được trở nên những con người phục vụ, mang Tin Mừng Cứu Độ của Chúa đến cho mọi người chung quanh. Amen.

 

Phêrô Phạm Văn Trung

Chia sẻ Bài này:
 

FacebookTwitterLinkedInPinterestViber

n

 
00:00
 
04:47
 
 
 

Bài Giảng Lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa C

Video Player
 
00:00
 
31:19
 
 
 

 

 
 
 

Chuyên Mục