- Details
-
Category: 6. Văn Hóa & Gia Đình
“Nào ta hãy đến trước tôn nhan Ngài và dâng lời tạ ơn.” (Thánh Vinh 95:1) Lời Thánh Vịnh nhắc nhở chúng ta ngày 28 tháng 11, ngày nước Mỹ – và có thể là cả thế giới – sẽ mừng Lễ Tạ Ơn. Một ngày vừa mang ý nghĩa tâm linh, và cũng vừa mang ý nghĩa đạo đức xã hội.
Với người dân Hoa Kỳ, Ngày Tạ Ơn (Thanksgiving Day) có một ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Đây là dịp để họ nhìn lại cuộc sống, biết trân trọng những gì mình đang có và cảm ơn về những ân huệ mà Thiên Chúa đã ban tặng cho họ. Là người Công Giáo, Lễ Tạ Ơn, cũng là dịp để tạ ơn Thiên Chúa về đặc ân sự sống, ơn sinh ra làm người, cuộc sống an lành và no đủ. Mặc dù theo lịch sử, tư tưởng tạ ơn là tư tưởng của mọi nền văn hóa, và đã có từ rất lâu, nhưng nó chỉ mới trở thành một ngày lễ quan trọng tại Mỹ từ thế kỷ 19. Abraham Lincoln – vị tổng thống Mỹ đầu tiên tuyên bố Lễ Tạ Ơn trở thành ngày lễ được cử hành toàn quốc. Từ năm 1941, dưới thời Tổng Thống Franklin D. Roosevelt, lễ này đã được ấn định vào ngày thứ Năm trong tuần thứ Tư của tháng Mười Một hàng năm.
Tinh thần và ý nghĩa đích thực của Lễ Tạ Ơn theo người Hoa Kỳ Bản Địa hay những người Hoa Kỳ Da Đỏ (Native American), một cách truyền thống và ngay cả hôm nay, nhấn mạnh đến lòng biết ơn về sự tạo dựng, quan phòng cũng như nhận thức nhu cầu con người trong mối tương quan hiệp thông với thiên nhiên và người khác. Nó phát xuất từ triết lý về việc ban tặng mà không mong đón nhận bất cứ điều gì đáp lại.
Theo Thánh Kinh, tạ ơn là một ý tưởng về sự cám ơn, ở đó nó đại diện một diện mạo căn bản của dân Thiên Chúa. Trong cả Cựu và Tân Ước, tạ ơn nhấn mạnh lòng biết ơn và lời chúc tụng đối với Thiên Chúa về muôn ơn lành Ngài ban.
Tại sao Thiên Chúa thiết lập lòng biết ơn?
Chúa Cha muốn được con người biết ơn về sự quan phòng và tạo dựng của Ngài. Chúa Con muốn được lời tạ ơn vì đã gánh tội và đền tội nhân loại. Chúa Thánh Thần muốn được lời tạ ơn vì ơn thánh hóa và an ủi của Ngài. Thiên Chúa cũng có tình cảm. Ngài vui vì được con người biết ơn và tạ ơn.
Chúng ta hãy nghe những gì Chúa Giêsu đã dạy về lòng biết ơn. Người nhấn mạnh đến tình yêu vô vị lợi và xót thương được diễn tả qua sự tử tế và lòng quảng đại. Lễ Tạ Ơn tự nó không gì hơn bằng việc nhận ra những ơn lành và chia sẻ những ơn lành ấy với những người khác.
“Tôi sẽ không ngừng chúc tụng Chúa, câu hát mừng Người chẳng ngớt trên môi.
Linh hồn tôi hãnh diện vì Chúa xin các bạn nghèo nghe tôi nói mà vui lên.
Hãy cùng tôi ngợi khen Đức Chúa, ta đồng thanh tán tụng danh Người.”
(Thánh Vịnh 34:2-4)
Thiên Chúa muốn nghe lời tạ ơn của con người. Thánh Vương Đavít nói cảm tạ Chúa là “câu hát chẳng ngớt trên môi”. Người Hoa Kỳ bản xứ và những kiều dân đầu tiên đến trên đất nước này tổ chức ngày tạ ơn Thượng Đế. Còn chúng ta, chúng ta có nghĩ rằng mình cần phải tạ ơn Ngài không? Tạ ơn tất cả những điều Ngài cho xảy đến trong đời mình?
Chung quanh chúng ta, những kẻ gây tội ác vẫn sống nhởn nhơ, còn những người hiền lành tử tế lại phải trăm bề khốn khổ. Thiên Chúa trên cao có nhìn thấy những nỗi bất công này không? Hoặc như Ngài biết mà bất lực không ngăn cản được? Đó là những cám dỗ khiến con người phủ nhận tình thương và ân huệ của Thiên Chúa, nguyền rủa Ngài vì những gì mà họ cho là sự dữ đã xảy đến cho họ.
Cũng như Phêrô giữa hoang mang, nghi ngờ, ông đã mạnh dạn xác định lòng tin của ông đối với Chúa: “Bỏ Thầy con biết theo ai? Thầy có lời ban sự sống đời đời.” (Gioan 6:68) Những lời này đã mở ra một nhãn quan mới về cái nhìn đối với thế giới chúng ta đang sống, cũng như cuộc sống của mỗi cá nhân giữa những điều mà Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II gọi là “mầu nhiệm đau khổ.” Nhưng để giải đáp được câu hỏi về mầu nhiệm đau khổ, về những bất công và thử thách, thì theo thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu: “Chỉ trên trời chúng ta mới biết”.
Trên trời, nơi mà trí khôn con người được khai mở bởi ánh sáng đời đời và sự thật. Nó sẽ cho chúng ta hiểu được tại sao mình khổ, người khác khổ. Mới biết lý do tại sao mình khổ và người khác khổ! Chúng ta sẽ phải cám ơn những dịp đã khiến chúng ta phải khổ, ngay cả những người đã làm chúng ta khổ. Khi “mầu nhiệm đau khổ” tỏ hiện, lúc đó chúng ta mới biết mình khổ vì đã chưa cố gắng, nhẫn nại đủ, hay cố gắng mà không đúng cách. Lúc đó chúng ta cũng biết cái khổ này, cái khổ khác chúng đến như những lời nhắc nhở, như những cơ hội giúp chúng ta sửa sai, sống trưởng thành, như những chướng ngại vật mà Thiên Chúa tình thương đã dùng để ngăn chúng ta khỏi phải rơi vào những tội lỗi, cám dỗ ghê gớm hơn mà cái giá phải trả là sự sống đời đời!
Trong khi chờ đợi Mầu Nhiệm Đau Khổ được khai mở, chúng ta hãy tin tưởng và sống theo những gì mà chính Đavít đã tin và đã sống khi đối diện với sự dữ, với những xỉ nhục và nhạo báng:
CHÚA đối đầu với quân gian ác, xóa nhòa tên tuổi chúng trên đời, nhưng để mắt nhìn người chính trực và lắng tai nghe tiếng họ kêu.
Họ kêu xin, và CHÚA đã nhận lời, giải thoát khỏi mọi cơn nguy khốn.
CHÚA gần gũi những tấm lòng tan vỡ, cứu những tâm thần thất vọng ê chề.
Người công chính gặp nhiều nỗi gian truân, nhưng CHÚA giúp họ luôn thoát khỏi.
Xương cốt họ đều được CHÚA giữ gìn, dầu một khúc cũng không giập gãy.
(Thánh Vịnh 34:17-21)
Tóm lại, cảm tạ Chúa không chỉ là một hành động biết ơn, tạ ơn, mà còn là cơ hội cho chúng ta đón nhận những phúc lành lớn lao hơn. Nó không chỉ được nói lên một ngày, mà theo Đavít: “Miệng tôi hằng liên lỷ ngợi khen Ngài.” (34:2)_
Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa vì có muôn ngàn điều khiến con cảm tạ Chúa mỗi khi con nhớ đến chúng. Giờ đây xin giúp con dùng giây phút này để dâng lời tạ ơn vì những hồng ân con đã lãnh nhận. Xin cho những lời cảm ơn biến thành cách sống của con đối với Chúa, với chính con, với những người khác, và với cuộc đời. Amen
Tiến Sĩ Tâm Lý Trần Mỹ Duyệt
- Details
-
Category: 6. Văn Hóa & Gia Đình
Chúa Giêsu phán: “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những ai giống như chúng” Mátthêu 19:14
Là Kitô hữu trong bậc làm cha mẹ, làm thế nào chúng ta phát triển đức tin của con cái mình? Chúng ta có trách nhiệm huấn luyện con cái mình theo đường lối của Thiên Chúa và một trong những bước đầu tiên là vun trồng đức tin của chúng.
Đức tin là một phần quan trọng trong cuộc hành trình tâm linh của chúng ta trên trần thế này, vậy làm thế nào để chúng ta chia sẻ đức tin này với thế hệ trẻ?
1. Đức tin là gì?
Sách Giáo lý của Giáo hội Công giáo định nghĩa:
- “Đức tin là nhân đức đối thần, nhờ đó chúng ta tin vào Thiên Chúa, tin tất cả những gì Ngài nói và mặc khải cho chúng ta cũng như những gì Hội Thánh dạy phải tin, vì Thiên Chúa là chân lý. “Trong đức tin, con người phó thác toàn thân cho Thiên Chúa một cách tự do” (DV 5 ). “Người công chính nhờ đức tin sẽ được sống” (Rm1,17). “Chỉ đức tin hành động nhờ đức mến, mới có hiệu lực” (GLGHCG, số 1814 -1816 )
Như thế, đức tin là sự đáp trả của chúng ta đối với Thiên Chúa, Đấng tỏ mình ra và hiến mình cho chúng ta, đồng thời mang lại cho chúng ta ánh sáng dồi dào khi chúng ta tìm kiếm ý nghĩa tối hậu của cuộc đời mình.
Đức tin không chỉ đơn giản là tin rằng Thiên Chúa là đấng sáng tạo, chủ nhân và vua của chúng ta, mà còn thể hiện niềm tin đó trong những lựa chọn hàng ngày của chúng ta và lấy Cha trên trời làm ánh sáng để hướng dẫn cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Do đó, đức tin của chúng ta là một phần quan trọng của con người chúng ta với tư cách là Kitô hữu.
2. Làm thế nào để nuôi dưỡng đức tin của con bạn?
“Hãy dạy đứa trẻ đi con đường nó phải đi, để đến tuổi già, nó vẫn không lìa bỏ” Châm Ngôn 22:6
Là Kitô hữu người lớn, chúng ta có trách nhiệm chia sẻ đức tin của mình cho con cái. Chúng ta sẽ làm như thế nào?
a. Đọc những câu chuyện trong Kinh thánh
Lời Chúa là nguồn khôn ngoan tốt lành để đào sâu sự hiểu biết đức tin của con cái bạn. Biến việc đọc Kinh thánh thành một phần trong các hoạt động của bạn với con cái của bạn. Có vô số câu chuyện trong Kinh Thánh về những người nam và nữ có đức tin đã bị thử thách và được củng cố. Ngoài Kinh thánh, còn có những cuốn sách và bài tĩnh nguyện với hình minh họa đầy màu sắc thu hút độc giả nhỏ tuổi.
Sau đây là một số câu chuyện về dân của Thiên Chúa vượt qua những thử thách lớn lao bằng đức tin:
- Câu chuyện về Đavít và Gôliát trong 1 Samuel 17 cho thấy Đavít, nhà vô địch của Thiên Chúa, đã đánh bại Gôliát, người khổng lồ vô địch của dân Philitin. Cậu bé Đavít đã chiến thắng Gôlíat bằng một chiếc ná, đá và quan trọng hơn là niềm tin sắt đá vào Thiên Chúa.
- Mátthêu 8:23-27 cho thấy Chúa Giêsu đã làm yên cơn bão dữ dội như thế nào khi đang ở trên thuyền với các môn đệ. Câu chuyện này là một lời nhắc nhở tuyệt vời về việc không có gì là không thể đối với Thiên Chúa và rằng Ngài là chúa tể của mọi thứ, ngay cả của các sức mạnh tự nhiên.
- Mátthêu 9:20-22 kể câu chuyện về một người đàn bà bị băng huyết đã 12 năm và được phép lạ chữa lành. Bà đã được chữa khỏi bệnh chỉ bằng cách chạm vào áo choàng của Chúa Giêsu nhờ đức tin mạnh mẽ của bà vào Chúa.
b. Chia Sẻ Chứng Từ Của Riêng Mình
Cha mẹ có thể dạy con tốt nhất bằng gương sáng. Đừng chỉ dừng lại ở việc đọc những câu chuyện về đức tin, hãy chia sẻ những kinh nghiệm đức tin cá nhân của bạn bị thử thách và được củng cố. Chúng ta cần phải là những tấm gương sống động về đức tin của mình cho thế hệ trẻ và một cách để làm điều này là sống trung thành với các mệnh lệnh của Chúa.
c. Cầu nguyện mỗi ngày
Cầu nguyện là một phần quan trọng trong hành trình đức tin của chúng ta. Trong 1 Thessalônica 5:17, chúng ta được khuyên bảo phải “cầu nguyện không ngừng.” Chúng ta cần dạy con cái mình rằng cầu nguyện không chỉ là cầu xin Chúa ban cho chúng ta những gì chúng ta muốn. Nhưng là mở rộng tấm lòng của chúng ta với Ngài, có lòng biết ơn đối với tất cả các phúc lành mà chúng ta đã nhận được và bày tỏ những mối quan tâm sâu sắc nhất của mình lên Cha trên trời.
Hãy dạy con cái của bạn rằng Thiên Chúa của chúng ta là Thiên Chúa hằng sống. Ngài quan tâm đến chúng ta và muốn chúng ta đến gần Ngài hơn. Chúng ta chỉ có thể làm được điều này nếu chúng ta dành đủ thời gian để cầu nguyện. Giống như chúng ta cần thường xuyên giữ liên lạc với những người thân yêu của mình, chúng ta cũng cần thường xuyên liên lạc với Thiên Chúa.
d. Hỗ trợ ước mơ của con bạn
Mỗi đứa con đều có một ước mơ và với tư cách là cha mẹ và người giám hộ, chúng ta có trách nhiệm hỗ trợ ước mơ đó. Khi chúng ta khuyến khích ước mơ của con mình, chúng ta đang cho chúng thấy một minh chứng đơn giản về ý nghĩa của niềm tin. Nhưng chúng ta không được quên nhắc nhở chúng rằng các phúc lành và cơ hội đều đến từ Thiên Chúa. Chúng ta cần giúp con cái mình trở nên tự tin nhưng vẫn khiêm tốn và biết ơn.
e. Suy gẫm những câu Kinh Thánh
Bạn có thể nuôi dưỡng đức tin của con mình bằng cách khuyến khích chúng suy ngẫm những câu Kinh Thánh. Kinh Thánh chứa đầy những câu chuyện đầy cảm hứng và những lời khôn ngoan có thể dùng để vượt qua những hoàn cảnh khó khăn. Nếu con cái của bạn đang trải qua thời kỳ khó khăn, hãy đưa cho chúng một đoạn Kinh thánh để có thể cùng bạn suy ngẫm.
Ngay cả khi con bạn không gặp phải hoàn cảnh khó khăn nào, bạn vẫn có thể khuyến khích chúng suy ngẫm về Kinh Thánh. Khuyến khích con bạn tập thói quen đọc và suy ngẫm các câu Kinh Thánh ít nhất 10 phút mỗi ngày trước khi ra khỏi giường hoặc trước khi đi ngủ.
Dưới đây là một số câu Kinh thánh về đức tin để giúp bạn bắt đầu:
- “Vì thế, Thầy nói với anh em: tất cả những gì anh em cầu xin, anh em cứ tin là mình đã được rồi, thì sẽ được như ý” Máccô 11:24
- “Xin Thiên Chúa là nguồn hy vọng, ban cho anh em được chan chứa niềm vui và bình an nhờ đức tin, để nhờ quyền năng của Thánh Thần, anh em được tràn trề hy vọng” - Rôma 15:13
- “Nhưng người ấy phải cầu xin với lòng tin không chút do dự, vì kẻ do dự thì giống như sóng biển bị gió đẩy lên vật xuống” - Giacôbê 1:6
Đâu là kinh nghiệm đức tin bị thử thách sớm nhất của bạn? Bạn trau dồi đức tin cá nhân của mình như thế nào?
Chuyển ngữ: Phêrô Phạm Văn Trung
từ catholicfaithstore.com
https://www.catholicfaithstore.com/daily-bread/5-ways-to-nurture-your-child/