6. Văn Hóa & Gia Đình

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - HỌC PHẠM - TẾT TRUYỀN THỐNG

  •  
    Hoc Pham

    Phong vị Tết cổ truyền (1): Đêm khuya trông nồi bánh, nao nức đón Xuân về

    Người Năm Cũ | DKN 20 giờ trước 1,789 lượt xem
     
    Ảnh: Freepik.
     

    “Bọn trẻ có thể vùi một vài củ khoai, củ sắn vào bếp củi để lúc đêm khuya trông nồi bánh chưng sẽ có một thứ đồ ăn vặt thơm nức, bỏng rẫy cho vui câu chuyện bên nồi bánh và cảm nhận một không khí náo nức khi Xuân về…”

    Phỏng đoán về nguồn gốc của ngày Tết Nguyên Đán ở Việt Nam

    Trước hết, Tết Nguyên Đán là một kỳ lễ đón chào năm mới. Với ý nghĩa ấy thì nó không phải là phong tục của riêng người Việt. Các dân tộc, các nước đều có phong tục chào đón năm mới tương tự, nhưng được thực hiện vào những thời điểm khác nhau, theo những lịch khác nhau.

    Trong ba chữ Tết Nguyên Đán thì:

    • Chữ Tết là từ chữ Tiết (節) mà ra.
    • Nguyên (元) có nghĩa là đầu tiên.
    • Đán (旦) là buổi sớm.

    Vậy Tết Nguyên Đán là ‘buổi sớm đầu tiên trong năm’. Gọi tắt là Tết.

    Theo phỏng đoán của một số học giả, Tết có lẽ bắt nguồn từ truyền thống làm nông nghiệp của các dân tộc phía Nam sông Trường Giang thuộc Trung Hoa trở xuống đến Bắc và Trung Việt (tộc Bách Việt). Do hoạt động làm nông nghiệp của cư dân vùng này phụ thuộc nhiều vào thời tiết, khí hậu nên có chữ ‘Tiết’, hay ‘Tết’ là vì vậy. Khí hậu vùng này nói chung có 4 mùa 8 tiết. Một năm chia thành 24 tiết khí theo nông lịch. 4 mùa là Xuân, Hạ, Thu, Đông. 8 tiết là Xuân Phân, Thu Phân, Hạ Chí, Đông Chí, Lập Xuân, Lập Hạ, Lập Thu, Lập Đông.

    Tết Nguyên Đán là bắt đầu của tháng đầu tiên của năm âm lịch, gọi là tháng giêng, tháng này bao giờ cũng là tháng Dần. Đấy là lúc chuôi sao Bắc Đẩu chỉ về phương Dần.

    Tết Nguyên Đán ở ta có từ bao giờ? Đây là một câu hỏi chưa thể trả lời chính xác, chỉ có thể phỏng đoán. Theo Từ điển Từ Hải thì năm khởi điểm của lịch Trung Hoa là vào năm 3000 trước Công Nguyên. Nhưng mãi đến đời nhà Hạ (2205 – 1808 trước Công Nguyên) thì họ mới lấy tháng Giêng làm tháng Dần. Có lẽ đó là thời điểm bắt đầu có Tết Nguyên Đán của Trung Hoa chăng? Còn ở ta thì Tết Nguyên Đán có từ bao giờ? Phải chăng là từ khi những thái thú người Trung Hoa như Tích Quang, Nhâm Diên mang vào từ thế kỷ thứ I sau Công Nguyên? Thật khó để trả lời câu hỏi này.

    Tết Nguyên Đán được cho là bắt nguồn từ Trung Hoa xưa. (Ảnh sưu tầm)

    Những việc sửa soạn cho cái Tết theo truyền thống dân tộc

    Tết Nguyên Đán có thể nói là kỳ lễ quan trọng nhất trong năm theo truyền thống người Việt. Người Việt Nam ta từ xưa có nền kinh tế phụ thuộc chủ yếu vào nông nghiệp sản xuất nhỏ, gọi là tiểu nông. Cư dân vùng Bắc và Trung Bộ sản xuất nông nghiệp cũng tương đối khó khăn vì đất đai và khí hậu không thực sự thuận lợi. Vì vậy, người Việt nghèo, quanh năm ăn uống thiếu thốn, chỉ mong đến Tết Nguyên Đán sẽ được no đủ hơn. Dân gian có câu:

    “Đói ngày giỗ cha, no ba ngày Tết”.

    Hay:

    “No ba ngày Tết, đói ba tháng hè”.

    Ngày Tết là ngày đầu năm, là một khởi đầu mới chất chứa bao niềm hy vọng cho một năm mới sung túc và thịnh vượng. Cho nên, ngày Tết cần phải được no đủ thì cả năm mới no đủ. Ai nghèo đến đâu cũng phải cố sắm sửa lấy cái Tết cho tươm tất, có thịt có bánh, đừng để đói. Cũng bởi thế, ông thầy bói mù mới được dịp phán như Thánh sống những chuyện đương nhiên như là:

    “Số cô chẳng giàu thì nghèo
    Ngày ba mươi Tết, thịt treo trong nhà”.

    (Tất nhiên, đó chỉ chuyện trào phúng, không nên lợi dụng để đánh đồng, hạ thấp khả năng của giới bói toán có thực tài.)

    Đó cũng chính là áp lực cho người sống vì có khi phải vay mượn để có một cái Tết tươm tất. Họ tưởng tượng rằng người chết sẽ mừng vì được cúng kiếng đầy đủ, nhưng còn người sống thì sao? Lo muốn chết vì Tết sắp đến:

    “Tết đến sau lưng,
    Ông vải thì mừng con cháu thì lo”.

    Thế nên, việc chuẩn bị cho ngày Tết được thực hiện từ trong năm và từ những điều tưởng như vụn vặt nhất. Kiếm được thanh củi chắc, người ta cũng để dành để “nấu bánh chưng Tết”, hay kiếm được cái mo cau khô rụng, cũng dành cất đi để tước mỏng quấn lại và Tết sẽ có cái để gói giò. Người dân nuôi con lợn con gà cũng bảo để dành đến Tết. Có cân gạo nếp ngon cũng bảo để dành đến Tết gói bánh chưng.

    Bánh Trưng là hương vị không thể thiếu trong những ngày tết. (Ảnh: Freepik)

    Đấy là đồ ăn. Còn thú chơi thì sao? Chơi hoa chẳng hạn. Muốn có hoa đào chơi Tết thì cả năm người chơi phải chăm sóc, cắt cắt uốn uốn cho cây. Lại phải:

    “Trông trời trông đất trông mây
    Trông mưa trông nắng trông ngày trông đêm…”

    Trông ngóng thời tiết nắng mưa nóng lạnh để căn thời điểm tuốt lá cho đào (thường là tháng 10 âm lịch) sao cho đào ra hoa không sớm không muộn mà đúng vào dịp Tết. Ngày nay, người ta còn dùng nhiều biện pháp kỹ thuật hơn nữa. Thật là kỳ công.

    Không chỉ chăm đào là kỳ công, mà chơi các thứ hoa Tết khác như mai, hải đường, trà, quất… cũng kỳ công không kém. Nếu muốn chơi hoa thủy tiên thì phải lo gọt củ từ đầu tháng Chạp mới có hoa nở đúng khi Tết đến Xuân về.

    Với người buôn bán, Tết là dịp tốt để đẩy mạnh doanh số. Cho nên, họ phải chuẩn bị từ trong năm cho việc gần Tết sẽ bán hàng gì, số lượng bao nhiêu? Có khi phải chuẩn bị đặt mua hàng từ giữa năm.

    Từ khoảng giữa tháng Chạp, chợ búa đã có vẻ nhộn nhịp hơn thường ngày. Rồi mỗi ngày chợ một tưng bừng, tấp nập hơn, có nhiều hàng hóa và màu sắc hơn. Người ta nói “đông như chợ Tết”, tưởng cũng đúng. Đi chợ Tết là hòa mình vào một không khí vừa lâng lâng rộn ràng, vừa ngây ngất trong tiết trời se lạnh. Ta nghe thấy tiếng người rao bán râm ran, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng gà qué kêu quang quác, tiếng lợn ủn ỉn, tiếng trẻ cười giòn tan… và người ta thấy mình lọt vào cả một rừng hoa Tết đủ loại đủ màu nhưng vẫn không che lấp được vẻ mộc mạc mà tươi tắn của những bức tranh dân gian, tranh Đông Hồ, tranh thư pháp chữ Nho… như một nhà thơ đã viết:

    “Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong
    Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp…”

    Của xứ Kinh Bắc văn hiến.

    Đi chợ Tết, ngoài việc mua đồ ăn, quần áo mới, cây, hoa, tranh… còn cần mua pháo Tết. Những băng pháo màu hồng kích cỡ từ nhỏ đến to: nhỏ thì như pháo tép – bé như que đũa, to hơn là pháo đùng, cỡ đại là pháo cối. Làng có nghề pháo nổi tiếng nhất cả nước từ thời nhà Nguyễn là làng Bình Đà, thuộc huyện Thanh Oai, Hà Tây. Nhưng kể từ khi có chỉ thị cấm đốt pháo, đã từ lâu Tết không còn nghe tiếng nổ ùng oàng vui tai của những tràng pháo nữa.

    Một phiên chợ tết tại Hà Nội ở thập niên 90. (Ảnh: nghenhinvietnam)

    Nhưng còn gì nữa không?

    Vẫn còn nhiều việc phải làm. Một trong những việc đó là biếu Tết.

    Hầu như ai cũng cần đi biếu Tết.

    Con cháu đã ra ở riêng phải lo biếu Tết cha mẹ, ông bà. Nếu bề trên kinh tế khó khăn thì con cháu phải lo sắm sửa đầy đủ đồ ăn thức uống và các thứ vật dụng cho họ. Còn bề trên sung túc thì ít nhất con cháu cũng phải chuẩn bị cành đào cành quất, chậu mai, chậu cúc, củ thủy tiên, băng pháo hoặc của ngon vật lạ… để biếu tặng họ.

    Có một phong tục khác gọi là đi “sêu Tết”. Không phải là phát âm của Anh ngữ (sales Tết) mà là tục lệ trong đó người con rể tặng quà nhà vợ hay bố mẹ vợ trong dịp Tết. Xưa thì tục ấy là để dành cho người con rể tương lai khi chưa cưới mà mới có đính ước. Nay thì không phân biệt điều ấy. Việc người con rể biếu quà Tết cho bố mẹ vợ không phải là bắt buộc và cũng không cụ thể như việc thách cưới của nhà gái với nhà trai, nhưng đó là một nét đẹp văn hóa với ý nghĩa thắt chặt mối tình cảm cha vợ, mẹ vợ với chàng rể. Hành động đó cũng hàm chứa sự biết ơn của người con rể với những bậc đã có công sinh thành và nuôi dạy người vợ hiền của mình. Dân gian có câu: “Con gái là con người ta” để nói về việc trước sau cô gái cũng về nhà chồng và coi việc nhà chồng như việc nhà mình. Khi con gái “mình” đã thành con người ta, thì “người ta” hẳn cũng nên có sự trân quý và biết ơn với “mình”. Người Việt ta là vậy.

    Học trò cũng cần đi biếu Tết thầy mình. Đó cũng là nét đẹp của sự biết ơn, dù không ai quy định cụ thể như khi đội mâm xôi con gà đến xin bái sư.

    Bệnh nhân cũng cần biếu Tết thầy thuốc đã chữa cho mình lành bệnh.

    Ai đã từng gia ơn với mình thì đó cũng là đối tượng cần phải biếu Tết.

    Bạn hữu bà con cũng biếu Tết lẫn nhau vì “có đi có lại mới toại lòng nhau”. Tết là dịp để bày tỏ tình cảm và gắn kết quan hệ.

    Cũng có một dạng biếu Tết khác là dân biếu Tết quan, con nợ biếu Tết chủ nợ, cấp dưới biếu Tết cấp trên. Có lẽ lúc ban đầu thì nó cũng xuất phát từ ân nghĩa tình cảm; nhưng dần dần thì ý nghĩa của việc này không còn được như thuở ban đầu nữa.

    Ngày tết mọi người thể hiện tình cảm với nhau bằng những món quà. (Ảnh: Freepik)

    Vẫn chưa hết những việc cần chuẩn bị. Việc đối ngoại đã xong, giờ là lúc quay về nhà mình để sửa soạn trang hoàng.

    Trong nhà

    Khu vực cần lau dọn sạch sẽ đầu tiên chính là bàn thờ. Những đồ thờ được lau chùi sạch sẽ, đồ đồng được đánh sáng choang.

    Ở quê, vì đun rơm củi nên người ta thay mấy ông đầu rau mới bằng đất nặn. Ông đầu rau chính là ba cái chân kiềng bằng đất để đun bếp.

    Cây, hoa cảnh sẽ được chuyển vào nhà hoặc bày trong khu vực sân nhà. Tranh sẽ được treo ở những nơi trang trọng. Có nhiều nhà dán câu đối đỏ ở cửa nhà hay cột nhà.

    Những ngày 28, 29, 30 tháng Chạp là bận rộn nhất. Trong những ngày ấy, nhà cửa phải được dọn dẹp sạch sẽ, trang hoàng đẹp đẽ. Những nhà gói bánh chưng thì phải chuẩn bị lá dong, lạt, gạo nếp, đậu xanh, thịt lợn, hạt tiêu, mắm muối… từ trước. Đến ngày ấy chỉ gói bánh và luộc bánh thôi.

    Thường thì để có thịt lợn gói bánh chưng, gói giò thủ và các đồ ăn thức uống khác, thì trước đó phải giết mổ lợn. Những nhà không khá giả thì mấy nhà chung nhau mổ một con lợn.

    Khi nồi bánh chưng được đun sôi sùng sục bằng củi để dành từ trong năm và vỏ trấu dành lại từ vụ mùa là lúc vui và ấm cúng nhất của gia đình. Lúc này, người lớn tuổi đi ra đi vào, ngắm hoa, uống trà, chuyện trò, gật gù hài lòng và ngắm lũ trẻ tíu tít chạy ra chạy vào. Bọn trẻ có thể vùi một vài củ khoai, củ sắn vào bếp củi để lúc đêm khuya trông nồi bánh chưng sẽ có một thứ đồ ăn vặt thơm nức, bỏng rẫy cho vui câu chuyện bên nồi bánh và cảm nhận một không khí náo nức khi Xuân về.

    Có thể nhân cái bếp còn lửa sau khi bắc nồi bánh ra, người ta đặt một nồi nước to với lá hương nhu, sả, quả mùi… để tắm tất niên cho thơm tho sạch sẽ.

    Khi nồi bánh chưng được đun sôi sùng sục cũng là lúc vui và ấm cúng nhất của gia đình. (Ảnh sưu tầm)

    Ngoài sân và cổng ngõ

    Để trừ tà cho năm mới có nhiều cách. Hoặc người ta buộc cành đa, lá dứa ngoài cửa ngõ. Có người lại rắc vôi bột trước sân, ngoài cổng theo hình bàn cờ, cái cung cái nỏ với hình mũi tên bắn ra. Đấy là với những nhà không trồng cây nêu.

    Việc trồng cây nêu để trừ tà thì muộn nhất phải làm xong chiều 30 Tết. Học giả Nguyễn Văn Huyên miêu tả phong tục này vào đầu thế kỷ trước như sau:

    “Đấy là một cây tre dài năm sáu mét, được tước hết các cành, nhưng có để lại ở ngọn những cụm lá hoặc buộc vào đó một túm lông gà trống, một mớ lá đa hay lá cây. Gần đỉnh treo một cái vòng đan bằng tre, buộc những con cá nhỏ, những chiếc chuông con và khánh bằng đất sét nung phát ra một âm thanh nhẹ và êm khi gió thổi. Dưới cái vòng này có buộc một cái mũ thần, những thoi vàng bằng giấy, những miếng lá trầu, lá dứa hoặc cành xương rồng có gai. Ở đỉnh còn treo một cái đèn thắp ban đêm. Cây nêu được làm như vậy để chỉ đúng đường cho tổ tiên trở về ăn Tết với gia đình, cùng những người đang sống. Bằng ánh sáng và bằng gai cuả các cành cây mà nó mang lại, bằng âm thanh mà các vật đất sét phát ra lúc gió thổi, cây nêu làm sợ hãi ma quỷ, chúng tưởng mình đang đứng trước một vị Thần hay một Đức Phật. Để chống lại những hồn lang thang đáng sợ đó, người ta còn buộc vào cây nêu một tấm phên nhỏ gồm bốn nan dọc đan vào năm nan ngang, là thứ bùa nổi tiếng của các thầy phù thủy” .

    Những việc quan trọng không nên để sót trước giao thừa

    Một trong các việc đó là: trả nợ. Vay ai cái gì hay mượn ai cái gì thì nên trả trước giao thừa, kẻo để đến năm mới người ta sang đòi thì gọi là “giông” cả năm.

    Và từ trưa 30 Tết, người ta phải sửa soạn mâm cúng tất niên, đồng thời đón rước tổ tiên. Lúc này đèn hương thắp suốt ba ngày Tết.

    Như vậy, coi như là đã xong những việc cần chuẩn bị trước Tết. Và đây là lúc vui nhất của gia đình người Việt theo văn hóa truyền thống. Tết Nguyên Đán là cái Tết lớn nhất, cái Tết đoàn viên của người Việt. Ai đi đâu xa mà không về kịp để sum họp với gia đình trong dịp Tết thì lòng ngậm ngùi, hiu quạnh, cảm thấy mình cô đơn khổ sở lắm.

    Từ lễ cúng Giao Thừa hay lễ Trừ Tịch, mới thực sự bước vào thời gian chính của 3 ngày Tết. Lúc đó, người Việt có phong tục gì, xin quý độc giả đón xem ở kỳ sau.

    Người Năm Cũ

    (Bài viết có tham khảo cuốn “Đất lề quê thói” của Nhất Thanh Vũ Văn Khiếu và cuốn “Phong tục Việt Nam” của Phan Kế Bính)

    Có thể bạn quan tâm:

     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - MƠ NGUYỄN -

 
Mo Nguyen
Fri, Jan 20 at 11:37 AM
 
 
 

 

               ĐÔI LỜI MỞ ĐẦU

 

Kính thưa Quý Vị Phụ Huynh,/

Cùng các Cháu Người Việt sinh trưởng tại ngoài Nước Việt Nam,/

 

 

Tôi xin hân hạnh giới thiệu với Quý Vị và các Cháu / một công trình Hướng Dẫn Học Đánh Vần Tiếng Việt đột phá / và hết sức hữu dụng cho mọi gia đình Người Việt ở ngoài Nước / có con cháu đang độ tuổi học trò./ Công trình này là kết tinh những sáng nghĩ,/ cùng với kinh nghiệm nghề nghiệp dạy Vietnamese as A Second Language,/ trong suốt 25 năm tôi hành nghề Giáo Viên Trung Học / và một năm Đại Học,/ trong Hệ Thống Chính Mạch (main stream) tại Melbourne,/ cho các học sinh hoàn toàn sinh trưởng tại Úc./ Trong suốt ¼ thế kỷ,/ chúng tôi cùng trong một Department of Languages,/ gồm các đồng nghiệp dạy Italian,/ Spanish và English as a Second Language,/ tôi đã học hỏi được rất nhiều phương pháp thực tập thực tiễn từ những bạn đồng nghiệp này./

 

Để duy trì ổn định được sĩ số học sinh Lớp 7 ghi danh học Tiếng Việt as A Second Language hằng năm tại trường chính mạch./ Các học sinh Lớp 8,/ Lớp 9 và Lớp 10 chuyền tai nhau về Phương Pháp Học Đánh Vần mà tôi trình bày trong video này./ Qua 25 năm tôi hành nghề LOTE Teacher,/ có hàng trăm,/ hàng ngàn học sinh non-Vietnamese đã học qua các phương pháp thực dụng như trong video này,/ các em đã cảm thấy rất tự tin,/ khi các em sử dụng nhuần nhuyễn được cả chùm chìa khóa hướng dẫn Đánh Vần Tiếng Việt khởi đầu quan trọng này,/ để phát triển bốn kỹ năng của bất cứ ngôn ngữ nào:/ Listening and Speaking Skills + Reading & Writing Skills./

 

Với lời cảm ơn chân thành,/ xin thân gửi đến người bạn hiền Nguyễn Khắc Thiệu đã tận tâm,/ tận lực giúp đỡ tôi hoàn chỉnh Công Trình Hướng Dẫn Học Đánh Vần Tiếng Việt này./

 

Bản thân tôi,/ được Chính Phủ và Người Dân Úc ban quyền định cư cho tôi nơi Quê Hương Mới,/ với hai bàn tay trắng /– Tôi được phép bảo lãnh gia đình đoàn tụ /- Tôi có cơ hội làm lại cuộc đời trên Quê Hương Thứ Hai / – Giờ đây tôi đã nghỉ hưu, / tôi xin chân thành chia sẻ lại những kinh nghiệm nghề nghiệp của tôi,/ thân tặng lại cho những con cháu Người Việt sinh trưởng tại Úc và các thế hệ Hậu Duệ kế tiếp trong tương lai muốn cùng Cha Mẹ,/ Ông Bà tìm về nguồn: / như cây có cội, / như nước có nguồn:/ chính là 

 

   Ngôn Ngữ và Văn Hoá của Tổ Tiên Người Việt Nam có hơn Bốn Ngàn Năm Văn Hiến.

 

Ước mong và mến chúc Quý Vị phụ huynh dùng tài liệu hữu dụng này,/ để giúp các Cháu Người Việt sinh trưởng tại hải ngoại duy trì được tài sản vô giá là “Tiếng Việt còn – Nước Việt còn”.

 

CÁC VIDEO NHỎ TRONG LINK SAU ĐÂY LÀ NHỮNG BÀI HỌC THỰC HÀNH SOẠN SẴN - XIN QUÝ VỊ SUBSCRIBE ĐỂ CÙNG HỢP LỰC:

 

               https://www.youtube.com/channel/UCeuGpjo0blEX

 

                                                                                LOTE Teacher  Nguyễn Văn Mơ

***************************************************************************************************

Kính thưa Quý Vị Phụ Huynh có con cháu sinh ra ở ngoài Nước Việt Nam,

 
Sau đây tôi xin lần lượt gửi từ từ Công Trình Hướng Dẫn Học Tiếng Việt trích dẫn từ Electronic Booklet, / để cho Quý Vị Phụ Huynh của Trang Nhà chiaseloichua.org / tiện bề sử dụng trong gia đình, /giúp thăng tiến sự cảm thông,/ tạo không khí hài hòa giữa hai thế hệ Cha Mẹ và con cái đang ở tuổi thành niên / qua việc cùng nhau trau dồi song ngữ (bilingual).

                                                           NHỮNG SỰ KHÁC BIỆT GIỮA TIẾNG VIỆT VÀ TIẾNG ANH

 

1. SO SÁNH VỀ PHỤ ÂM CUỐI:

 Trong Ngôn Ngữ Tiếng Việt, chúng ta không phát âm tám phụ âm cuối: - n; - ng; - c; - t ; - p; - ch; - nh; - m. Ví dụ: son; song song; Bắcbắt; mập; sách; nhanh nhanh; mâm.

Trong khi Tiếng Anh có 24 phụ âm đầu (initial consonants) và 24 phụ âm cuối (final consonants); nhưng với 24 phụ âm cuốitrừ bốn phụ âm sau đây không phát: throb, thumb, cab, mob, babe (beib); Allah (a-elơ); show (sơu); và nếu từ vựng nào có tận ....j.

Còn lại hai mươi phụ âm cuối (20 final consonants) sau đây có tận khác nhau đều phải phát âm đầy đủ: stop ( pờ); debt (tờ); dad (đờ); book ( kờ) ; bag (gờ); church (chờ); judge ( đờ-gi..ờ); staff (phờ); five (vờ); month (thờ); with (thờ); forests ( xờ); bees (dờ); push ( sờ); measure (gi..ờ); Mum (mờ); nun (nờ); sing (ngờ); will (lờ); far (rờ).

2.  SO SÁNH VỀ NGUYÊN ÂM:

Năm nguyên âm: a, e, i, e, u này cả hai ngôn ngữ Tiếng Việt và Tiếng Anh đều giống nhau.

Ngoại trừ 7 nguyên âm sau đây chỉ có trong Tiếng Việt: ă, â, ê, ô, ơ, ư, y.

Như vậy, Tiếng Anh chỉ có 5 nguyên âm, trong khi Tiếng Việt có thêm 7 nguyên âm nữa. Tổng cộng là 12 nguyên âm.

 3.  BỘ DẤU CỦA TIẾNG VIỆT:

Chỉ trong Tiếng Việt mới có 5 dấu: Sắc - Huyền - Hỏi – Ngã - Nặng. (Các từ vựng mang dấu Sắc & Ngã sơn đỏ, nhắc ta khi nói hoặc đọc phải lên giọng Các từ vựng mang dấu Huyền, Hỏi, Nặng sơn màu xanh da trời nhạt, nhắc ta khi nói hoặc đọc phải xuống giọng Còn 50% các từ vựng không mang năm dấu này giữ nguyên màu đen, nhắc ta khi nói hoặc đọc phải giữ nguyên bình giọng. )

Tôi mượn mặt hình người minh hoạ 5 dấu này, nhằm sinh động hoá bài học khi chúng ta thực tập:

 

Ps.

* Trên đây chỉ là phần lý thuyết

* Phần thực tập: Xin Quý Vị vào Link sau đây và chọn bài phù hợp:

                  https://www.youtube.com/channel/UCeuGpjo0blEX

 

 
 

 

 

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - HỌC PHẠM - TẾT ĐỂ XUM HỌP

  •  
    Hoc Pham CHUYỂN
    Sat, Jan 21 at 3:32 AM
     
     

    Nỗi lòng ngày giáp Tết: Ta thực sự đang mong đợi điều chi?

    Đăng An | DKN 15 giờ trước 2,436 lượt xem
     
     

    Mỗi dịp giáp Tết, lòng tôi lại chộn rộn. Một cảm giác mong đợi khó tả thành lời.

    Năm nay nghỉ Tết không dài như mọi năm. Người ta bảo càng ngày Tết càng khác xưa. Có lẽ không phải vậy. Trong lòng ta, Tết vẫn là Tết. Chỉ là ta đối với Tết như thế nào thôi.

    Tết là ngày sum họp của gia đình. (Ảnh: Blogspot.com)

    Tết là sum họp

    Gia đình đông con, ít con thì ngày Tết cũng luôn là ngày sum họp, gia đình mỗi người một nơi lại trở về nơi có ông bà, cha mẹ, sum vầy, đoàn tụ. Nhiều khi ta mong ngày Tết về, chẳng phải vì ăn uống mà chỉ mong đợi ngày đoàn viên sau một năm ít khi gặp mặt. Ai không về được Tết với cha mẹ, hẳn sẽ buồn lắm.

    Có lần, trong một cái Tết xa nhà, hát bài “Xuân này con không về”, Tôi vừa khóc vừa hát những lời da diết: Mẹ ơi, con hứa Xuân sau sẽ về….

    Tết là sự hy vọng, ước nguyện về khởi đầu của một điều tốt đẹp mới

    Ta hay nghĩ rằng biết đâu, sang năm, mọi thứ lại tốt đẹp hơn. Ta sẽ ước mong ta và gia đình sẽ mạnh khỏe hơn, công việc tốt hơn, gặp nhiều may mắn hơn. Với những ai ta trân trọng, ta cũng dành cho họ những lời chúc tốt đẹp nhân dịp tết đến xuân về. Bởi vậy, Tết đến, chúng ta, ai ai cũng mong cho ta, chúc cho người muôn vạn điều hay.

    Tết là dịp ta tỏ lòng hiếu thuận

    Bình thường, ta cứ cho ta cái quyền bận rộn cả năm, coi đấy là lý do để biện bạch với ông bà, cha mẹ rằng: con bận nên con không về được. Ừ, con bận, con cứ yên tâm làm việc đi, nhớ giữ sức khỏe.

    Người ta bảo nước chỉ chảy xuôi, không chảy ngược. Lòng cha mẹ cũng vậy. Nhưng Tết thì ta phải về.

    Cha mẹ đã bao dung và đợi ta cả năm, chỉ mong đến Tết, con mình sẽ về với mình.

    Ta phải về để an ủi cha mẹ, để thấy cha mẹ khỏe yếu thế nào, để cho cha mẹ thấy rằng ta vẫn ổn, để được rót cho cha mẹ chén nước, xới cho cha mẹ bát cơm, chúc cho cha mẹ những điều tốt đẹp nhất. Còn nữa, một điều quan trọng. Tết ta về thắp nén nhang thơm, đứng trước bàn thờ gia tiên để nhớ về tổ tiên, nhắc nhở bản thân và các con mình nhớ về gốc gác, cội nguồn.

    Cúng gia tiên. (Ảnh: Qtv.vn)

    Tết là dịp ta nghỉ ngơi

    Cả năm quần quật, chỉ Tết là dịp ta có thể an tâm gạt bỏ mọi việc sang bên cạnh để nghỉ ngơi. Ta có thể ở nhà, hay đi đâu đó với tâm thái thoải mái. Ba ngày Tết, năng lượng của ta sẽ được tái tạo, giúp ta đứng vững trước mọi thử thách của năm sắp tới.

    Tết là dịp chúng ta gia tăng tình thân, giữ gìn hòa khí, củng cố vững chắc thiện tâm, vị tha?

    Gia đình, họ hàng cả năm không gặp, lời trách tiếng bấc, tiếng chì. Tết gặp nhau lại xí xóa, lại thương yêu nhau. Tết đến, ta sẽ bỏ qua hết thảy mọi khúc mắc với ai đó năm cũ. Ta sẽ gửi đến họ, đến những người quanh ta những lời chúc tụng tốt đẹp. Một lời chúc tết sẽ là một cầu nối, một giao thoại xóa hết hận, ghét mà ta ôm trong một năm qua. Ai đó không tin? Bạn hãy thử xem, dịp Tết này, hãy thử gửi đến ai đó bạn đang ghét, ai đó đang ghét bạn một lời chúc chân thành, Bạn sẽ thấy khác.

    tet 3

    Tết là dịp ta chậm lại để hướng về tâm linh, cảm ơn Thần Phật.

    Tin rằng Thần Phật đã minh chứng cho mọi cố gắng của ta trong năm qua, đã biết những lầm lỗi ta đã từng phạm, tin rằng có nhiều thứ mình ta làm, nhưng có Trời biết, đất biết, Thần Phật biết. Ta sẽ tăng thêm tín tâm để tu thân tốt hơn, một cách tự giác hơn để năm cũ qua đi, năm mới sẽ đến với những nỗ lực mới, trên con đường ta phải tìm về thuần chân thuần thiện của chính mình.

    Đăng An

     

    Có thể bạn quan tâm:

     

VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - GÓI BÁNH CHƯNG TẾT

 

  •  
    Long Nguyen -VUI NGUYỄN
     

    Tết Tết Tết Đến Rồi,
    Xin gửi đến quý vị bài viết của nhà văn Khánh Lan (nhóm Nhân Văn Nghệ Thuật & Tiếng Thời Gian) về gói bánh chưng ngày Xuân cùng những hình ảnh để như thấy không khí Tết đang về trên Đất Trời.
    PGĐ
     

    GÓI BÁNH CHƯNG NGÀY TẾT

    January 16, 2023

     

    Trong 5 anh em chúng tôi chỉ có chị Thư là người duy trì được các nghi lễ cúng giỗ tổ tiên cũng như phong tục gói bánh chưng ngày tết mà Mẹ tôi truyền lại. Những năm trước đây, khi chị Thư còn “trẻ và khỏe” thì chị là nhân vật chính trong công việc gói bánh, còn chúng tôi chỉ là thợ vịn. Vậy thợ vịn gồm những ai? Thưa gồm những đứa con của chị Thư, Tú và tôi.  Nhưng từ 3 năm nay, chị Thư đã “Train” cho dì cháu tôi “so well” cách thức gói bánh, nấu bánh và làm giò thủ. Giò thủ là món không thể thiếu trong những ngày tết của gia đình chúng tôi, nó ăn rất ngon và hương vị thì khác hẳn những cây giò thủ bán ngoài tiệm.

    Năm nay, California có bão và mưa kéo dài hầu như cả tuần nên Tú và tôi đã chăn gối lên nhà chị Thư từ tối thứ Sáu và ở lại cho đến chiều Chủ Nhật. Đã lâu lắm Tú và tôi mới ngủ lại đêm ở nhà chị Thư, có lẽ từ khi chúng tôi mỗi đứa có một gia đình riêng. Những lúc chị em có dịp gặp nhau như thế nầy, chúng tôi có cảm giác như sống lại thời son trẻ cùng Mẹ Cha. Chị Thư lớn hơn chúng tôi 5 tuổi nên chị thường kể lại cho Tú và tôi nghe những kỷ niệm xa xưa. Những ngày yên bình và xum họp tại Đà-Lạt, rồi chuyển vào Sài-Gòn. Những ngày buồn đau khi Bố tôi qua đời và những ngày cuối cùng rời xa Ngoại, Mẹ và anh Khoa trong cuộc di tản 1975.

    Để chuẩn bị cho việc gói bánh, một tuần trước ngày mồng một Tết, chị Thư đã bắt đầu đi chợ mua nếp, đậu xanh, thịt, lá chuối và những thứ cần thiết cho việc gói bánh. Thế nên khi chúng tôi bắt tay vào việc thì mọi thứ đã sẵn sàng: nếp đã ngâm, đậu xanh đã nấu và say nhuyễn, thịt đã ướp, lá đã rửa sạch và lau khô…Thật ra, công việc gói bánh không khó, nhưng nó đòi hỏi thời gian, sự kiên nhẫn và khéo tay, nên dì cháu chúng tôi “Quải” lắm mỗi khi “năm hết Tết đến”.

    Để động viên tinh thần của chúng tôi, chị Thư luôn nhắc lại câu nói của Mẹ tôi khi người còn sống. “Các con ạ, đây là dịp mà mọi người trong gia đình quây quần bên nhau, chia sẻ những sinh hoạt trong năm, những chuyện vui buồn và nhắc lại những kỷ niệm thời thơ ấu”. Phải, câu nói ấy, hầu như dì cháu chúng tôi đã nằm lòng, thế nên, mỗi khi nghe chị Thư nhắc lại… thì dì cháu chúng tôi đều đưa mắt nhìn nhau, lắc đầu và ngoét miệng cười toe…Cái lắc đầu đi theo tiếng cười này có một ẩn ý riêng của dì cháu chúng tôi…Nó có nghĩa là “SORRY, NOT ME, I AM NOT GOING TO CARRY ON THIS TRADITION”…

    Nói là nói cho vui thôi vì khi thực sự bắt tay vào công việc, không ai bảo ai, chúng tôi mỗi người một tay. Tú và Tâm thì cắt thịt, lỗ tai heo, bì, mộc nhĩ để làm giò thủ, chị Thư và tôi Thư lãnh nhiệm vụ gói bánh, vợ chồng Thanh và Tuấn thì lo xếp bánh cộng nấu bánh, Toàn bóc bánh và lau bánh sau khi bánh đã được nấu chín, v.v…

    Năm nay, chúng tôi gói tổng cộng 40 cái bánh chưng và 6 cái giò thủ. Phải công nhận, những cái bánh chưng do chúng tôi gói ngon và rất đặc biệt. Đặc biệt ở chỗ là ít nếp, nhiều thịt và nhiều đậu xanh. Nếp thì nhừ và không bị “hấy”, đậu xanh mềm và thơm, chất béo từ thịt ba-chỉ như hòa tan vào nếp khiến cho bánh trở nên dẻo và không bị khô.

    Bánh chưng được nấu bằng nồi Pressure Cooker nên chỉ mất có 3 tiếng là xong một nồi, mỗi nồi là 6 cái bánh nên phải nấu đến 7 nồi mới hoàn tất được 40 cái bánh chưng. Bánh chưng sau khi nấu xong, chúng được ép qua đêm cho bánh chắc lại bởi vì chị Thư nói, có như thế thì bánh mới dẻo, chắc và giữ được cả năm.

    Phần tôi, tôi cho rằng, chẳng có gì tuyệt diệu cho bằng được “thử” miếng bánh chưng nóng hổi vừa nấu xong. Bởi bánh chưng khi vừa lấy ra khỏi nồi mà không cần ép qua đêm, thì nó vẫn giữ được nguyên vẹn cái mùi thơm thơm của lá chuối, cái chất deo dẻo của nếp, cái vị bùi bùi của đậu xanh và cái beo béo của thịt…. Ôi! quả là tuyệt vời.

    Khánh Lan

    Tết Quý Mão 2023