2. Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa

CẢM NGHIỆM SỐNG LC- A REFLECTIONS

  •  
    Mo Nguyen
     
    Mar 30 at 3:31 AM
     
    Prodigal Faith.jpg

     

                                     THE PRODIGAL SON

     

                      A REFLECTIONS ON THE GOSPEL (Luke 15:1-3, 11-32)

                      CELEBRATING THE MERCY OF GOD

    Jesus tells the parable of the Lost Son as a defence against criticism of the welcome he gives ‘tax collectors (social outcasts) and sinners’ and his ‘eating with them’ – that is, his festive celebration with the mercy of God.

    The parable powerfully depicts the dehumanisation of a young man who had callously requested his inheritance from his father and who subsequently squanders it. Reduced to wanting to eat what pigs eat – what could be worse for a Jew? – the young man ‘comes to his senses’. This may be a painful moment of growth in self-knowledge. It does not, however, represent much of a conversion: he remains calculating: ‘I can’t go back as a son. But at least if I get in as a servant, I’ll be clothed and fed’.

    On his return, his father does not let him finish his prepared speech about coming back as a servant. Instead, overcome with compassion, he welcomes the boy and orders a big family celebration. Why? Because the son who was dead has come back to life; the lost one has been found.

    The hostile reaction of the older brother is a key focus and challenge of the parable. We never in fact learn whether he goes  in and shares in the music and dancing or whether he remains outside, locked in anger and resentment.

    The parable seems to describe two kinds of sinfulness – and to suggest that one is much easier for God to deal with than the other? Is there perhaps a bit of both kinds in me?

    Brendan Byrne, SJ

    Take me father into your heart- The song of Prodigal Son:

    https://www.youtube.com/watch?v=c47OO813vL

     

           CELEBRATING THE MERCY OF FATHER  

    The Prodigal Son.jpg
     

CẢM NGHIỆM SỐNG LC -A REFLECTION LUC 5, 1-3

  •  
    Mo Nguyen
    Mar 29 at 8:55 AM
     
    forgiveness.jpg

     

                      Forgiveness from Jesus

     

    A REFLECTION (Luke 15: 1-3, 11-32)

    THE JOY OF FORGIVENESS. The story of the prodigal son confirms Jesus’ words that there is great rejoicing in heaven over one repentant sinner. The joyful and lavish banquet prepared by the father to celebrate his son’s return is a symbol of the heavenly banquet. In this story the older son cuts himself off from the banquet. Unable to forgive like his father, he chooses to stay outside in his own private hell. May we know the joy of forgiveness and the joy of forgiving.

    Matthew West - Forgiveness (Lyrics):

    https://www.youtube.com/watch?v=h1Lu5udXEZI

    Raphael ~ Joy of Forgiveness:

    https://www.youtube.com/watch?v=zQQhbCo6pDE

     

        Forgive me Father, for I have sinned

     

     

    sinner.jpg
     

CẢM NGHIỆM SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - CN3MC-C

  •  
    Mo Nguyen
    unless.jpg

     

                                    UNLESS YOU REPENT

     

    A REFLECTION (Luke 13:1-9)

    UNLESS YOU REPENT. When misfortune strikes people considered to be sinners, others might say: “They had it coming! God is punishing them!” In today’s Gospel Jesus criticises such attitudes on two grounds. Firstly, it is wrong to see the wrath of God in every tragic event. Secondly, we need to recognise that we are all guilty of sin and in need of conversion. Instead of judging others, let us ask God to forgive our sins and help us as we undertake the difficult task of reform.

    I Repent – Song:

    https://www.youtube.com/watch?v=0vw71-oDK4M

     

    Prayer of Repentance:

    https://www.youtube.com/watch?v=CQYzMru3vwc

     

     

                              WHY REPENT?

     

     

    Sửa Mình.jpg
     

CẢM NGHIỆM SỐNG LC - CN3MC-C

  •  
    Mo Nguyen
    Repent.jpg

             REPENT WHILE THERE IS STILL TIME!                             

                       REFLECTIONS ON THE GOSPEL (Luke 13:1-9)

                       REPENT WHILE THERE IS TIME

    On his journey to Jerusalem, Jesus speaks as a prophet, summoning people to conversion. He does this, in today’s Gospel, by interpreting two well-known incidents and then telling a parable.

    The first incident is an atrocity brought about by human cruelty. Orders from Pilate have brought about the massacre of a number of Galileans who were sacrificing in the Temple.

    The second, again involving large-scale loss of life, is due to natural causes: the fall of a tower in Siloam, leading to the death of eighteen persons.

    Concerning both incidents, Jesus wards off a false conclusion that religious people are all too prone to draw: namely that the victims of such calamities were receiving divine punishment for a sinfulness from which others were free.

    He then tells the parable about the fig tree to make the further point that, far from attempting to judge the sinfulness of others, everyone should interpret such events as a warning to take stock of their own lives lest  far greater disaster-eternal ruin-befall them. Without speculating in any way about punishment, he simply points out that instances of sudden, unforeseen death should serve as a warning to all that the time, the space left for conversion, may be short.

    As always, the urgency – the prophetic passion – of Jesus stems from his intense sense of what God wants to do for people: God wants to set us free for life and for love. There is time for that now. But the opportunity will not be there indefinitely.

    Brendan Byrne, SJ

     

    GEORGE MICHAEL - (PRAYING FOR TIME) REPENT, THE TIME IS RUNNING OUT.

    https://www.youtube.com/watch?v=MaI8Cqogujk

     

                                     REPENT NOW

     

    Repent now.jpg
     

CẢM NGHIỆM SỐNG LC - DỤ NGÔN TÁ ĐIỀN VƯỜN NHO

 

  •  
     
     
    Ảnh cùng dòng
     
    Dụ Ngôn Tá Điền Vườn Nho.
    22/03 – Thứ sáu tuần 2 Mùa Chay.
    "Ðứa con thừa tự kia rồi, nào anh em, chúng ta hãy giết nó".
     
    Lời Chúa: Mt 21, 33-43. 45-46
    Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các thượng tế và các kỳ lão trong dân rằng: "Các ông hãy nghe dụ ngôn này: Có ông chủ nhà kia trồng được một vườn nho. Ông rào dậu chung quanh, đào hầm ép rượu và xây tháp canh; đoạn ông cho tá điền thuê, rồi đi phương xa.
    Ðến mùa nho, ông sai đầy tớ đến nhà tá điền để thu phần hoa lợi. Nhưng những người làm vườn nho bắt các đầy tớ ông: đánh đứa này, giết đứa kia và ném đá đứa khác. Chủ lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước, nhưng họ cũng xử với chúng như vậy. Sau cùng chủ sai chính con trai mình đến với họ, vì nghĩ rằng: Họ sẽ kính nể con trai mình. Nhưng bọn làm vườn vừa thấy con trai ông chủ liền bảo nhau: "Ðứa con thừa tự kia rồi: Nào anh em! Chúng ta hãy giết nó đi và chiếm lấy gia tài của nó". Rồi họ bắt cậu, lôi ra khỏi vườn nho mà giết. Vậy khi chủ về, ông sẽ xử trí với bọn họ thế nào?
    Các ông trả lời: "Ông sẽ tru diệt bọn hung ác đó và sẽ cho người khác thuê vườn nho để cứ mùa nộp phần hoa lợi". Chúa Giêsu phán: "Các ông chưa bao giờ đọc thấy trong Kinh Thánh sao:
    "Chính viên đá bọn thợ loại ra, đã trở nên viên đá góc; đó là việc Chúa làm và là việc lạ lùng trước mắt chúng ta?" Bởi vậy, Ta bảo các ông: Nước Thiên Chúa sẽ cất khỏi các ông để trao cho dân tộc khác biết làm cho trổ sinh hoa trái".
    Các Thượng tế và biệt phái nghe dụ ngôn đó, thì hiểu Người ám chỉ về mình. Họ liền tìm cách bắt Người, nhưng lại sợ dân chúng, vì thiên hạ đều tôn Người là Tiên tri.
     
    SUY NIỆM : Dụ Ngôn Tá Điền Vườn Nho
    Qua dụ ngôn người làm vườn nho sát nhân, không những Chúa Giêsu ám chỉ đến cái chết dã man mà các Thượng tế và Biệt phái sẽ gây ra cho Ngài, nhưng Ngài còn loan báo về sự phục sinh mà Thiên Chúa quyền năng sẽ thực hiện cho Ngài.
     
    Với sự phục sinh âý, Thiên Chúa như tuyên bố rằng tình yêu mạnh hơn sự chết, yếu đuối đã trở thành sức mạnh, thất bại biến thành khơi nguồn của ân ban. Chúa Giêsu đã gói ghém tất cả các mạc khải ấy trong câu trích từ Tv 118: “Chính viên đá thợ xây loại bỏ, đã trở nên viên đá góc tường”. Cái bị loại bỏ đã trở thành chuẩn mực, cái yếu đuối đã trở thành sức mạnh, cái điên dại đã trở thành lẽ khôn ngoan, cái chết đã trở thành cửa ngõ và khởi đầu nguồn sống mới.
     
    Lời Chúa hôm nay mời gọi TÔI tin tưởng phó thác vào tình thương quan phòng của Thiên Chúa. Màu tím của Mùa Chay có lẽ không nên phủ lên khuôn mặt chúng ta lớp khăn tang của buồn sầu, thiểu não; trái lại, việc suy niệm cuộc Tử nạn của Chúa Giêsu, việc chay tịnh trong thể xác và tâm hồn phải hướng chúng ta đến sự phục sinh của Chúa Kitô. Cuộc Tử nạn của Ngài không phải là con đường hầm không có lối thoát, nhưng ở cuối con đường ấy là nguồn sáng chan hoà của phục sinh. Đó cũng phải là ánh sáng chiếu dọi vào những suy niệm của BẠN VÀ TÔI.
     
    Cũng như thánh Phaolô, chúng ta cũng có thể góp phần bổ túc những gì còn thiếu trong cuộc Tử nạn của Chúa Kitô. Những mất mát, thua thiệt, những thất bại khổ đau trong cuộc sống đều là những đóng góp của MỌI TÍN HỮUvới tinh thần phó thác của Chúa Giêsu, biết nhìn vào đó như những viên đá để Thiên Chúa biến thành viên đá góc xây dựng Giáo hội Chúa Kitô.
    *Suy tôn Thánh giá Chúa Kitô trong Mùa Chay: NHỜ ƠN CHÚA, TÔI QUYẾT TÂM nhìn lên ánh sáng Phục sinh, để từ đó nhận ra được ý nghĩa và giá trị của đau khổ trong cuộc sống chúng ta.
    (Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)
     
    --------------------------------