8. Đời Sống Tâm Linh

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - QUÀ TỪ BIỆT ĐẸP NHẤT

  •  
    Chi Tran
     
     
     

    MÓN QUÀ TỪ BIỆT ĐẸP NHẤT

     

    Chúng ta phải trao cả cuộc sống và cái chết cho người khác như một món quà. Nếu đúng là thế, thì cái chết của chúng ta sẽ là trao món quà hay gánh nặng cho những người quen biết chúng ta.

    Theo phúc âm Thánh Gioan, trong buổi tiệc ly, Chúa Giêsu bảo là Ngài sẽ đi xa, nhưng sẽ để lại cho chúng ta một món quà chia tay, đó là bình an của Ngài, và chúng ta phải trải nghiệm món quà này theo tinh thần Ngài để lại cho chúng ta.

     

    Vậy tinh thần này như thế nào? Làm sao chúng ta để lại bình an và di sản tinh thần khi ra đi?

     

    Đây không phải là một chuyện mơ hồ, nhưng là điều mà chúng ta trải nghiệm (có khi vô thức) trong mọi mối quan hệ của mình. Nó như thế này. Mỗi người chúng ta đem một sinh lực nhất định vào trong mọi mối quan hệ của mình, và khi chúng ta đến đâu, sinh lực đó tác động đến cảm giác của những người ở đó. Hơn nữa, nó còn ở lại với họ sau khi chúng ta đi. Thật vậy, chúng ta đã để lại tinh thần.

     

    Ví dụ như, nếu tôi bước vào một căn phòng, và con người của tôi phát ra sinh lực tích cực, như tin tưởng, vững vàng, tri ân, quan tâm, vui sống, hóm hỉnh, hài hước, thì sinh lực đó sẽ tác động đến mọi người trong phòng và sẽ ở lại với họ sau khi tôi đã rời căn phòng đó. Tôi đi, nhưng tinh thần đó ở lại. Ngược lại, dù tôi có nói hay chừng nào, nhưng nếu con người tôi phát ra sinh lực tiêu cực như giận dữ, ghen tương, cay đắng, dối trá, hỗn loạn, thì mọi người sẽ cảm nhận được, và sinh lực tiêu cực đó sẽ ở lại với họ cả khi tôi đã ra đi, phủ bóng lên mọi sự tôi để lại.

     

    Sigmund Freud đã nói, chúng ta hiểu thứ gì đó rõ ràng nhất khi nó vỡ, và câu đó đúng ở đây. Ví dụ, chúng ta thấy rõ chuyện này nơi tác động của những bậc cha mẹ nghiện rượu lâu ngày lên con cái. Dù không cố ý, nhưng người đó sẽ liên tục để lại sự bất ổn, bất tín, hỗn loạn trong gia đình, và nó sẽ còn ở lại đó sau khi người đó ra đi, tinh thần người đó sẽ ở lại, dù ngắn hạn hay dài hạn. Con người của người đó sẽ khơi lên cảm giác bất tín và hỗn loạn, ký ức về người đó cũng thế.

     

    Và đối với những người đem lại sinh lực tích cực, sự ổn định và tin tưởng, cũng vậy. Tiếc là, thường chúng ta không cảm được món quà thực sự mà những người này đem lại cũng như tác động của chúng. Nó hầu như là một sinh lực không lời, cảm nhận vô thức và phải về sau này (một thời gian lâu sau khi người đó đã ra đi) chúng ta mới nhận ra và ý thức cảm kích những gì mà sự hiện diện của họ đã làm cho chúng ta. Chuyện này cũng đúng với bản thân tôi khi nghĩ lại về sự an toàn và ổn định của mái ấm mà bố mẹ đã cho tôi. Hồi nhỏ, thỉnh thoảng tôi ước gì có những bố mẹ thú vị hơn, thậm chí còn ngô nghê cảm thấy sự an toàn và ổn định này là sự nhàm chán hơn là món quà. Nhiều năm sau, một thời gian lâu sau khi tôi rời nhà và biết được nhiều người thèm khát có được an toàn và ổn định cho thời thơ ấu đến như thế nào, tôi mới nhận ra món quà lớn lao bố mẹ đã tặng cho tôi. Bất chấp những bất toàn của con người, cha mẹ đã cho anh em tôi một nơi an toàn và ổn định để trưởng thành. Cha mẹ chúng tôi  qua đời khi chúng tôi còn trẻ, nhưng đã để lại cho chúng tôi món quà bình an. Tôi nghĩ rằng nhiều người trong các bạn cũng cảm thấy thế.

     

    Động lực này (dù là ổn định hay hỗn loạn) là điều phủ bóng hàng ngày lên mọi mối quan hệ của chúng ta, và nó càng đúng hơn nữa đối với tinh thần mà chúng ta để lại khi qua đời. Cái chết làm rõ mọi sự, nhất là với cách chúng ta được tưởng nhớ và cách di sản chúng ta tác động lên người khác. Khi người thân qua đời, mối quan hệ của chúng ta với người đó cuối cùng được làm rõ và chúng ta sẽ biết chính xác người đó là món quà hay gánh nặng trong đời chúng ta. Có lẽ phải mất một thời gian, vài tháng, có khi vài năm, nhưng cuối cùng chúng ta sẽ nhận tinh thần mà người đó để lại một cách rõ ràng, và biết đó là món quà hay gánh nặng.

     

    Do đó, chúng ta cần nghiêm túc với sự thật là cuộc đời chúng ta không chỉ của chúng ta mà còn là của người khác. Như thế, cái chết của chúng ta không chỉ thuộc về chúng ta, mà còn thuộc về người thân, những người thân yêu và cả thế giới. Chúng ta phải trao cả cuộc sống và cái chết cho người khác như một món quà. Nếu đúng là thế, thì cái chết của chúng ta sẽ là trao món quà hay gánh nặng cho những người quen biết chúng ta.

     

    Tôi xin trích lời của cha Henri Nouwen ở đây, nếu chúng ta chết với mặc cảm tội lỗi, hổ thẹn, giận dữ, cay đắng, tất cả sẽ cấu thành tinh thần mà chúng ta để lại, gắn chặt và đè nặng lên cuộc sống của người thân và bạn bè. Ngược lại, cái chết của chúng ta có thể là món quà cuối cùng chúng ta tặng cho họ.

     

    Nếu chúng ta chết mà không giận dữ, chết trong hòa giải, tri ân những người quanh mình, bình an với tất cả, không buộc tội, không làm cho ai phải thấy họ có lỗi, thì cái chết của chúng ta sẽ gây đau buồn nhưng không là gánh nặng gắn theo. Như thế, tinh thần chúng ta để lại, di sản thật sự của chúng ta, sẽ tiếp tục nuôi dưỡng người khác với cùng sinh lực nồng ấm mà chúng ta từng đem đến cho họ khi còn sống.

     

    Ronald Rolheiser,

    J.B. Thái Hòa dịch

     

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - CƯỜI MỪNG LỄ PHỤC SINH

 

  •   Le Van Hai
     

    Alleluia! Chút Nụ Cười Mừng Lễ Phục Sinh 2022!

    Chúa phán: “Hãy vui với người vui. Hãy khóc với người khóc!”

    Nhưng muốn “vui với người vui” thì cần phải có chút óc khôi hài. Là một trong những “nhân đức” cao quý của con người, mà ít người nhận ra. Nhất là những người lấy đức Bác Ái làm đầu, hiến mình trong lý tưởng phục vụ tha nhân rất cần đức tính này. Ai có óc khôi hài, là biểu tỏ, chứng tỏ mình là người hạnh phúc, an toàn. Từ đó, dễ gây tình cảm mến với những người chung quanh. Người có óc khôi hài, rất đễ mang đến cho người khác cảm giác an vui hạnh phúc.

    Chính vì thế, đây cũng là phương tiện phục vụ Chúa và tha nhân hữu hiệu nhất. Mục tử vui, con chiên vui, là cách sống đạo lý tưởng, tạo dựng thiên đàng ngay trên trần thế!

    “Cười là liều thuốc bổ!” đúng với bất cứ nơi nào, nụ cười không mất tiền mua, nhưng lại sinh lợi nhiều nhất!

    Câu chuyện sau đây chứng minh, nếu người Chủ Chăn có óc khôi hài, sẽ được thương mến ra sao:

    Ðức cố Giáo Hoàng Gioan XXIII không những đã được thương mến trong Giáo Hội, mà còn được cả thế giới nhắc đến như một vị Giáo Hoàng hiền từ, nhân hậu và nhất là có óc khôi hài hiếm có, ghi đậm vào lòng người, nếu ai có cơ hội tiếp xúc với Ngài, dù chỉ một lần. Ngài luôn biết dùng nụ cười, hoặc một câu nói khôi hài, để đánh tan bầu khí căng thẳng, hoặc nâng đỡ tinh thần của những người đang nản chí thất vọng.

    Ngày kia, có một vị Giám Mục đến xin yết kiến và nói lên tất cả những nhọc nhằn lo âu mất ngủ vì trách nhiệm chủ chăn nặng nhọc của mình. Sau khi nghe biết tâm sự của vị Giám Mục, Ðức Gioan XXIII nở nụ cười và nói như sau:

    - Khi mới được bầu làm Giáo Hoàng, tôi cũng có bịnh lo âu và mất ngủ như Ðức Cha vậy. Thế rồi, một đêm kia trong giấc ngủ, có một thiên thần hiện đến với tôi, vỗ vào cái bụng to của tôi và nói: "Gioan ơi! Chớ có lo lắng thái quá, hãy phó thác mọi sự trong tay Chúa và nghỉ ngơi cho khỏe!" Thế là từ hôm đó trở đi, tôi cứ sờ vào cái bụng to phình của mình và tự nhủ nhớ đến lời Chúa “nghỉ ngơi cho khỏe!” Như thế, từ đó tôi không mất ngủ nữa!"

    Trong không khí vui Mừng Phục Sinh:

    - Hãy để cho nụ cười lạc quan của Chúa được luôn tươi nở trong gia đình, xã hội mọi nơi, mọi lúc. Alleluia!

    - Hãy để cho nụ cười của Thiên Chúa luôn tươi nở, qua sự chấp nhận lẫn nhau, tha thứ cho nhau và bằng tất cả những nụ cười trìu mến cảm thông giữa mọi người với nhau. Thương mến nhau hơn qua nụ cười, món quà ý nghĩa, độc đáo cho mùa Phục Sinh năm nay. Alleluia!

    --------------------------------------


     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     

     

     

     

     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     

     

    --

 

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - CHÚA ĐÃ SỐNG LẠI

  •  
    DM Tran
     

    NGÔI  MỘ TRỐNG

    Chúa đã Phục Sinh. Alleluia.

    Trần Mỹ Duyệt

     

    Thế là Giêsu người thành Nagiarét đã “mồ yên mả đẹp”.

    Vâng! Hỡi Giêsu. Xin hãy yên nghỉ và quên đi những vất vả sau ba năm truyền giảng Tin Mừng. Quên đi những roi đòn làm tan nát tấm thân. Quên đi mão gai. Quên đi những tiếng la ó đòi kết án. Quên đi bản án bất công. Quên đi thánh giá nặng trên vai. Quên đi những tiếng búa chát chúa làm xuyên thấu tay chân bằng những chiếc đinh dài và nhọn nhưng rất vô tình. Quên đi cơn hấp hối kinh hoàng tưởng chừng “Cha nỡ bỏ con.” (Mt 27:46) Quên đi đồi Golgotha loang máu. Và Giêsu ơi! Xin hãy ngủ yên.

    Nhưng Giêsu đã không ngủ yên. Câu chuyện tưởng chừng rơi vào quên lãng, đã bị khua động trở lại. Mới sáng ngày thứ nhất trong tuần, người chết đã không nằm yên mà lại chỗi dậy ra khỏi mồ. Nhưng ai là nhân chứng của biến cố lạ lùng này? Maria Mađalêna và một số phụ nữ, Phêrô và Gioan (x Gio 20:1-10).

    Buổi sáng Shabbat hôm đó, khi người, vật còn đang ngái ngủ. Khi ánh bình minh vừa ló rạng. Vào thời điểm ấy, một vài phụ nữ đang âm thầm, lặng lẽ bước đi trong sương mai. Những cơn gió thoảng buổi sáng làm họ se lạnh. Họ đang nghĩ đến người đã chết, đến cách có thể tiếp cận được với người chết trong huyệt mộ. Nhưng khi đến mộ, họ bỗng phát hiện ra rằng ngôi mộ đã trở thành trống rỗng! Quá bỡ ngỡ, xúc động và sợ hãi: “Chúa đã bị mang ra khỏi mồ. Chúng tôi không biết họ để Ngài ở đâu.” (Gio 20:2) Ðiều này cũng khiến cho Phêrô và Gioan bị lôi cuốn. Các ông đã muốn tìm ra sự thật.

     

    Ngoài Maria Mađalêna và một số phụ nữ, Phêrô và Gioan, ngôi mộ trống kia phải chăng cũng là một chứng tích lịch sử của Phục Sinh? Ngôi mộ bên triền đồi Golgotha, nơi mà buổi chiều thứ Sáu thảm sầu, một tử thi đã được chôn cất vội vã! Nhờ biến cố Phục Sinh, giờ đây đã khiến nó trở thành niềm vui cho các môn đệ, cho những phụ nữ nhiệt thành, và cũng là niềm hy vọng, sức sống mãnh liệt cho nhân loại trong suốt chiều dài lịch sử cứu độ. Hàng triệu triệu người đã sống với niềm tin này, và hàng triệu triệu người đã chết để bảo vệ niềm tin vào Chúa phục sinh.  

    Ngôi mộ ấy, tự nó đã có chỗ đứng lịch sử. Nếu nó đã bị phá hủy ngay đêm thứ Sáu do lính La Mã thì mọi chuyện đã đổi chiều. Hoặc nếu đám lính canh của các Thượng Tế gửi tới vẫn còn đang thức khi nhóm phụ nữ đến mộ thì sự việc cũng lại khác hẳn. Nhưng ngôi mộ mà xác thân của Giêsu đã được mai táng, đã sống lại vẫn ở đó nhưng trống vắng, và im lìm! Chỉ còn lại những giây băng, vải cuốn, và khăn liện. Chính vì vậy mà nó đã trở thành một dấu chỉ đầy ý nghĩa của biến cố Phục Sinh. Hình ảnh của nó gắn liền với buổi sáng phục sinh, với Maria Mađalêna, với Phêrô và Gioan, và tất cả những ai đang tin vào Con Thiên Chúa - Ðấng xóa tội trần gian - đã chịu cực hình thập giá, được mai táng trong đó. Và cũng từ đó, Ngài đã chỗi dậy.

    Có cần phải tình cảm và xúc động như Maria Mađalêna và những phụ nữ đã có mặt trong buổi sáng hôm ấy không: “Thưa ông, nếu ông mang Ngài đi đâu, xin làm ơn chỉ cho tôi chỗ ông đã đặt Ngài để nhận Ngài lại.” (Gio 20:15)

    Có cần phải hăm hở và nhiệt tình như Phêrô, như Gioan nhanh chân chạy ra mộ để tìm những chứng tích phục sinh không: “Phêrô và môn đệ kia bắt đầu chạy ra mồ. Họ cùng chạy bên nhau, nhưng môn đệ kia chạy nhanh hơn và đến mồ trước. Ông không vào trong nhưng cúi xuống nhìn vào và thấy những khăn liệm ở trên đất.” (Gio 20:3-5)

    Cuộc sống đạo, đời sống tâm linh đôi lúc cần được nuôi dưỡng bởi những động lực và thôi thúc tình cảm như thế. Có lúc cần phải xúc động, phải sốt sắng, phải để lòng lắng đọng khi gối quì một mình trong thinh lặng tại một góc của giáo đường. Và cũng có lúc phải để cho trái tim thổn thức một niềm cảm xúc trước những vẻ đẹp và sự cuốn hút của Thiên Chúa qua những người, những vật, mà mình đụng chạm tới.

    Nhưng đời nội tâm nếu chỉ dựa vào những rung động tình cảm sẽ dễ trở thành mê tín, dị đoan. Nhìn Chúa Giêsu mà lại tưởng là người làm vườn. Hoặc ngược lại, nhìn người làm vườn mà lại nghĩ là Chúa Giêsu như trường hợp của Maria Mađalêna. Đức tin, ngoài những yếu tố tình cảm còn đòi hỏi những dấu hiệu khả tín, và dựa trên những lý luận hợp lý. Có lẽ vì thế mà cả Phêrô lẫn Gioan đã hăm hở chạy ra mộ.

    Như vậy, đời sống tôi cũng phải như ngôi mộ trống trong ngày phục sinh. Nếu có ai nhìn vào nó, họ sẽ khám phá ra không phải là nơi chôn giấu tình cảm đạo đức, thông thạo giáo lý, hiểu biết, nhưng ở đó có dấu chứng của Chúa Giêsu phục sinh: là chiếc khăn liệm gói trọn quá khứ, một quá khứ từng làm cho hư hỏng và sa lầy trong tội, và hiện tại là sự đổi mới hoàn toàn như Tông Ðồ Phaolô đã viết: “Nếu ta cùng chết với Ngài ta sẽ cùng Ngài phục sinh.” (Rom 6:5)

     

    _________

    *Được hiệu đính, Chúa nhật Phục Sinh, 17 tháng 4, 2022.

     

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - ĐỂ CÔ ẤY YÊN - LM MINH ANH

  • LM MINH ANH - HUẾ

     


     
     

    CẦN CHO SỰ THÁNH THIỆN

    “Hãy để cô ấy yên!”.

    E. M. Bounds nói, “Với niềm tin, linh hồn đi vào vườn cây ăn trái, vượt quá những lời hứa tuyệt vời và quý giá của Thiên Chúa; với cả bàn tay và trái tim, nó hái trái chín mọng và ngon nhất!”. Anon thì bảo, “Có những thời điểm, bất kể thái độ của cơ thể và tâm thần thế nào, linh hồn vẫn quỳ gối; bởi lẽ, thờ phượng và yêu mến ‘cần cho sự thánh thiện’ của nó!”.

    Kính thưa Anh Chị em,

    Maria trong câu chuyện Tin Mừng hôm nay là kiểu mẫu cho một “linh hồn vẫn quỳ gối!”. Thật thú vị, cô cho biết, Chúa Giêsu đáng giá hơn bình dầu thơm trị giá 300 ngày công. Và còn hơn thế nữa! Ngài đáng để chúng ta đánh đổi cả bản thân. Tại sao? Bởi lẽ, Ngài là Đấng Thánh cứu độ, luôn mời gọi chúng ta nên thánh; Ngài ‘cần cho sự thánh thiện’ và hạnh phúc của chúng ta!

    Tông đồ Gioan đã tường thuật một cử chỉ hiếm hoi của Tin Mừng. Maria, một phụ nữ, rõ ràng đã ‘tỏ tình’ với Chúa Giêsu trước mặt mọi người! Cô không sợ dị nghị; thậm chí, còn lấy một cân nước hoa hảo hạng mà đổ lên chân Ngài, rồi lấy tóc mình mà lau. Cô đã dùng một cái gì kín đáo và quý giá nhất của phụ nữ để bày tỏ tình yêu với Đấng cô yêu mến. Điều lý thú là, Giuđa bất bình với hành động này; ông nghĩ, lẽ ra, bình dầu phải được bán để giúp người nghèo. Nhưng Tin Mừng cho biết, thực ra Giuđa chỉ quan tâm đến tiền, vì ông thường biển lận. Đáng chú ý hơn cả, là phản ứng của Chúa Giêsu; Ngài trách Giuđa và nói, “Hãy để cô ấy yên!”.

    Với Chúa Giêsu, đây là một hành động yêu thương, khiêm nhường và cao quý! Nước hoa này rất nhiều tiền. Đúng! Nhưng nếu ai khác nói điều này, thì có vẻ người ấy tự cho mình là trung tâm; đàng này, chính Chúa Giêsu nói, và Ngài thì hoàn toàn vô vị lợi! Vậy, điều này nói lên cái gì? Nó nói lên cái sâu thẳm nhất mà Maria đang cần! Khi đứng về phía cô, Chúa Giêsu cố tình tiết lộ điều mà mỗi người chúng ta cũng đang rất cần! Chúng ta cần tôn thờ Ngài, tôn vinh Ngài, biến Ngài trở thành trung tâm của cuộc đời mình. Không phải vì Ngài cần chúng ta đối xử với Ngài theo cách này, nhưng bởi ‘chính chúng ta’ cần đối xử với Ngài ‘theo cách này!’. Khiêm hạ tôn kính Ngài, yêu mến Ngài, là điều chúng ta ‘cần cho sự thánh thiện’ và hạnh phúc của chính mình! Chúa Giêsu biết điều này; vì vậy, Ngài thầm khen, nếu không nói là ‘tôn vinh’ Maria vì hành động này. Ngài tán thành hoàn toàn, và không ngần ngại bênh vực, “Hãy để cô ấy yên!”.

    Câu chuyện mời chúng ta cũng hãy làm như vậy. Nó mời chúng ta nhìn vào Chúa Giêsu, lấy Ngài làm trung tâm của niềm tin, yêu mến và tôn thờ; nó mời chúng ta sẵn sàng “đổ” hết công sức cho Ngài, tượng trưng bằng loại nước hoa trị giá 300 ngày công! Hãy cho phép “linh hồn luôn quỳ gối”. Không có gì là quá đắt đối với Chúa Giêsu! Không có gì đáng giá hơn một hành động thờ phượng! Vì nó ‘cần cho sự thánh thiện’ và hạnh phúc. Thờ phượng và yêu mến là một hành động sẽ biến bạn thành con người mà bạn phải trở thành, và vì bạn đã được tạo thành. Bạn được tạo thành để tôn vinh Chúa và yêu mến Ngài “hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực”. Thật ý nghĩa với xác tín của Thánh Vịnh đáp ca, “Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi!”. Ngài là Ánh Sáng, ban ánh sáng; Đấng Hằng Sống, ban sự sống, “Đấng tác tạo và mở rộng các tầng trời, ban hơi thở cho dân” mà Isaia nói đến trong bài đọc hôm nay.

    Anh Chị em,

    Hãy cho phép “tâm hồn luôn quỳ gối”. Chúa Giêsu đã nhận ra sự “quỳ gối” ngoài thân xác và cả trong trái tim của Maria, vì thế, Ngài nói, “Hãy để cô ấy yên!”. Giờ khổ nạn đang được đếm từng ngày, và đã mấy lần Ngài tiên báo. Ấy thế, đang khi các môn đệ dường như không mảy may thấu cảm, không một lời ủi an, không một chút cảm thông; thì Maria lại thực hiện một hành động yêu thương, khiêm nhường và cao quý. Chúa Giêsu đã bênh vực cô! Trong những ngày này, Giáo Hội mời chúng ta học nơi Maria để nhận ra Đấng Cứu Độ của mình. Ngài đáng cho chúng ta đập vỡ không những bình dầu và mái tóc mà cả con người của mình để yêu mến và phụng thờ. Chúng ta phải sống thánh thiện bởi Đấng chuộc chúng ta về là Đấng Thánh.

    Chúng ta có thể cầu nguyện,

    “Lạy Chúa, xin kéo con vào nơi sâu thẳm lòng con, cho con biết hạ mình trước vinh quang Chúa; hết lòng yêu mến, phụng thờ, vì Chúa ‘cần cho sự thánh thiện’ và hạnh phúc của con!”, Amen.

    (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

    Kính chuyển:

    Hồng