3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - CN22TN-C

Thái độ về «cái tôi»
khiến ta nên thánh thiện hay tội lỗi

ĐỌC LỜI CHÚA

  • Hc 3,19-21.30-31: (18) Càng làm lớn, con càng phải tự hạ, như thế, con sẽ được đẹp lòng Đức Chúa. (20) Vì quyền năng Đức Chúa thì lớn lao: Người được tôn vinh nơi các kẻ khiêm nhường.

 

  • Dt 12,18-19.22-24a: (23) Anh em đã tới cùng Thiên Chúa, Đấng xét xử mọi người, đến với linh hồn những người công chính đã được nên hoàn thiện. (24) Anh em đã tới cùng vị Trung Gian giao ước mới là Đức Giêsu.

 

  • TIN MỪNG: Lc 14,1.7-14

«Hãy ngồi chỗ cuối»


(1) Một ngày sabát kia, Đức Giêsu đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pharisêu để dùng bữa: họ cố dò xét Người. (7) Người nhận thấy khách dự tiệc cứ chọn cỗ nhất mà ngồi, nên nói với họ dụ ngôn này: (8) «Khi anh được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi vào cỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật nào quan trọng hơn anh cũng được mời, (9) và rồi người đã mời cả anh lẫn nhân vật kia phải đến nói với anh rằng: “Xin ông nhường chỗ cho vị này”. Bấy giờ anh sẽ phải xấu hổ mà xuống ngồi chỗ cuối. (10) 

Trái lại, khi anh được mời, thì hãy vào ngồi chỗ cuối, để cho người đã mời anh phải đến nói: “Xin mời ông bạn lên trên cho”. Thế là anh sẽ được vinh dự trước mặt mọi người đồng bàn. (11) Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên».

«Khi đãi khách, hãy mời những người nghèo khó»


(12) Rồi Đức Giêsu nói với kẻ đã mời Người rằng: «Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. (13) Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. (14) Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại».

Câu hỏi gợi ý:

  1. Bạn nghĩ gì về «cái tôi» của bạn? Nó tốt hay xấu, thuận lợi hay bất lợi cho việc nên thánh của bạn? 2.  Người thánh thiện có còn «cái tôi» của mình không? «cái tôi» của người thánh thiện khác với «cái tôi» của kẻ tội lỗi ở điểm nào? 3.  Bạn nghĩ gì về một người chọn chỗ kém nhất trong bàn tiệc rồi ngồi mong người ta mời lên chỗ cao hơn? Đó có phải là kẻ khiêm nhường không? 4.  Trong việc kết hiệp với Thiên Chúa và sống hòa hợp với tha nhân, «cái tôi» giúp ta hay cản trở ta? Giúp hay cản trở thế nào?

 

Suy tư gợi ý:


  1. «Cái tôi» hay ngôi vị của mỗi người là hồng ân cao quý nhất mà Thiên Chúa ban cho con người

    Thiên Chúa của chúng ta là một Thiên Chúa có ngôi vị hay bản vị (persona), nghĩa là một Thiên Chúa có «cái tôi». Con người được Ngài dựng nên theo hình ảnh của Ngài, nên mỗi người cũng có một «cái tôi». Vì thế, «cái tôi» là một giá trị căn bản và thâm sâu nhất của một con người. Không có bản vị hay «cái tôi» thì chúng ta chỉ hiện hữu giống như đất đá, cỏ cây, là những thứ không có bản vị. Do đó, chúng ta phải tạ ơn Thiên Chúa vì đã ban cho chúng ta một hồng ân rất cao quý là có «cái tôi» như Ngài đã có. Phải nói rằng không có hồng ân nào cao quý cho bằng hồng ân ấy.



    2.  Thái độ về «cái tôi» quyết định sự thánh thiện hay tội lỗi

    Tuy nhiên, «cái tôi» vô cùng cao quý ấy lại gây ra những vấn đề vô cùng rắc rối. Cũng «cái tôi» ấy có thể làm cho con người trở thành thánh thiện mà cũng có thể trở thành tội lỗi.

    – Thánh thiện là khi «cái tôi» biết tự xóa mình đi trước «cái tôi» của Thiên Chúa và của tha nhân. Chính Thiên Chúa, nguồn mạnh mọi sự thánh thiện, luôn luôn tự xóa mình; chúng ta có thể thấy điều này qua hành động tự xóa mình của Ngôi Hai trước Hai Ngôi kia: Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình hơn nữa, là vâng lời đến nỗi bằng lòng chịu chết trên cây thập tự» (Pl 2,6-8).

    Tội lỗi là khi ta đặt «cái tôi» của ta lên trên «cái tôi» của Thiên Chúa và của tha nhân. Tội lỗi của thiên thần Lucifer và ông bà nguyên tổ của con người nằm ở chỗ đã đặt «cái tôi» của mình lên trên «cái tôi» của Thiên Chúa.

    Vì thế, «cái tôi» là một con dao hai lưỡi. Chính thái độ của «cái tôi» của ta đối với «cái tôi» của Thiên Chúa và của tha nhân khiến ta trở nên thánh thiện hay tội lỗi.



    3.  Nghịch lý của «cái tôi»

    Theo niềm tin Kitô hữu, Thiên Chúa đã dựng nên linh hồn con người –yếu tố chủ yếu làm nên «cái tôi» của ta– mang tính bất tử hay vĩnh cửu. Vì thế, dù «cái tôi» ấy có tự xóa mình đến thế nào thì nó cũng vẫn tồn tại. Điều rất nghịch lý nhưng cũng rất hữu lý là «cái tôi» càng tự xóa mình hay tự làm nhỏ mình đi bao nhiêu, thì nó càng trở nên vĩ đại, nổi bật và có giá trị hơn trước mặt Thiên Chúa và tha nhân. Trái lại, «cái tôi» càng muốn phình to và nổi bật lên để lấn át những «cái tôi» khác thì nó càng trở nên nhỏ bé, lu mờ và kém giá trị trước mặt Thiên Chúa và tha nhân. Đúng như lời Đức Giêsu trong bài Tin Mừng: «Phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên» (Lc 14,11).

    Hai lời khuyên của Đức Giêsu trong bài Tin Mừng ứng dụng cái nghịch lý trên. Trong bữa tiệc, hay trong rất nhiều tình huống khác của cuộc đời, ta nên chọn chỗ hèn kém hơn tha nhân. Chọn chỗ hèn kém không phải để sau đó mong chờ người ta đưa mình lên. Nếu còn ý hướng mong chờ đó thì việc chọn chỗ hèn kém ấy chỉ là giả hình, giả khiêm nhượng, không phải là xóa mình thật sự. Chọn chỗ hèn kém như một thái độ tự xóa mình thật sự –nghĩa là vì không muốn ai để ý đến mình, không làm theo khuynh hướng tự nhiên của «cái tôi» là muốn được trọng vọng, đề cao– thì mới thật sự là khiêm nhường. Khiêm nhường thật sự như thế mới có giá trị cao cả trước mặt Thiên Chúa.

    Khi làm ơn cho ai, nếu còn mong người ta nhớ ơn hay trả ơn mình –khiến ta chỉ muốn làm ơn cho những ai mà ta hy vọng họ sẽ trả ơn ta– thì ta vẫn còn đặt nặng «cái tôi» của mình. Người thánh thiện hay trọn hảo, khi làm ơn cho ai, không mong được họ đáp trả, nên sẵn sàng làm ơn cho cả những người không thể trả ơn được, và họ ưu tiên làm ơn cho những đối tượng này. Làm được việc gì, dù to tát đến đâu cũng không cậy công, không tự hào rằng mình đã làm được như thế. Đức Giêsu dạy: «Khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi» (Lc 17,10). Có như thế mới thật sự là xả kỷ, quên mình. Nhưng chính khi quên mình thật sự như thế, ta mới thật sự gặp lại chính mình: «Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân» (Kinh Hòa Bình của thánh Phanxicô Khó Khăn). Người biết xóa mình hay quên mình thì thường xuyên sống trong bình an và hạnh phúc.



    4.  Quan trọng hóa «cái tôi» là một trở ngại rất lớn cho việc sống kết hiệp với Thiên Chúa và hòa hợp với tha nhân

    Trong đời sống Kitô hữu, điều quan trọng nhất phải thực hiện là mến Chúa và yêu người, hay nói cách khác là sống kết hiệp với Thiên Chúa và hòa hợp với tha nhân. Trong việc kết hiệp với Thiên Chúa, dụ ngôn sau đây trong Ấn Độ giáo có một ý nghĩa sâu sắc:

    «Xưa có một linh hồn tu nhiều kiếp đến gõ cửa Thiên Đàng. Thượng Đế hỏi:

    + Ai đó?
    – Con, linh hồn trả lời.

    + Con là ai? Thượng Đế hỏi lại.
    – Con là con, linh hồn đáp.

    + Ở đây không đủ chỗ cho Ta và con cùng ở, con hãy đi nơi khác! Thượng Đế nói.

    Linh hồn ấy trở lại trần gian tu luyện thêm 1000 năm nữa, sau đó lên Trời gõ cửa lại. Thượng Đế hỏi:
     

    + Ai đó?
    – Con, linh hồn trả lời.
    + Con là ai? Thượng Đế hỏi lại.
    – Con là Ngài, linh hồn đáp.

    Khi ấy, Thượng Đế mở cửa Thiên Đàng cho linh hồn ấy vào
    ».

    Dụ ngôn trên cho thấy muốn kết hiệp với Thiên Chúa, con người phải xóa mình đi, nghĩa là phải biết coi nhẹ «cái tôi» của mình, coi nó như không là gì cả. Lúc ấy, «cái tôi» của ta như bị mất cái vỏ bên ngoài chỉ còn cái lõi bên trong là chính Thiên Chúa, nên rất dễ kết hợp với Ngài. Vì Thiên Chúa chính là nền tảng, là cốt tủy cho sự hiện hữu và tồn tại của «cái tôi» mỗi người. Đúng như thánh Âu Tinh nói: Thiên Chúa còn thân mật với tôi hơn chính nội tâm tôi» (Deus intimior intimo meo). Chỉ khi kết hiệp với Thiên Chúa trong tình trạng tự xóa như thế, sự kết hiệp mới trọn vẹn và đem lại hạnh phúc tuyệt vời.

    Đối với tha nhân, ta chỉ có thể yêu thương và hòa hợp với tha nhân khi ta tự xóa mình. Đối với ta, «cái tôi (của ta) là cái đáng yêu» nhất, nhưng đối với tha nhân, «cái tôi (của ta) là cái đáng ghét» nhất. Vì thế, tự đề cao mình, tự làm cho mình nổi bật lên, tự quan trọng hóa mình… trước tha nhân chỉ làm cho «cái tôi» của mình thêm đáng ghét, khiến ta và tha nhân tự nhiên xa cách nhau. Khi tự xóa mình trước tha nhân, coi tha nhân là quan trọng, làm cho tha nhân được nổi bật lên, thì đối với tha nhân, «cái tôi» của ta sẽ trở nên đáng yêu, khiến ta và họ trở nên gần gũi, dễ hòa hợp với nhau. Nhờ đó việc sống chung, làm việc chung trở nên vui thú và hạnh phúc.




    CẦU NGUYỆN


Lạy Cha, Cha đã dựng nên con có một ngôi vị hay một «cái tôi» giống như Cha. Chính nhờ «cái tôi» này mà con có thể trở nên thánh thiện như Cha, mà cũng có thể tội lỗi như ma quỉ. Vấn đề là con đã hành xử với «cái tôi» của con thế nào: con coi nó quan trọng hơn Cha, hơn tha nhân, là trung tâm của vũ trụ, hay coi nó chỉ một «cái tôi» nhỏ bé cần đặt dưới tất cả những «cái tôi» khác!? Tội lỗi hay thánh thiện nằm ở thái độ này. Xin cho con biết coi nhẹ «cái tôi» của mình trước Cha và tha nhân.

 

Nguyễn Chính Kết

Bấm vào đây . 

 

Posted by Nguyen Chinh Ket at 9:14 AM

Email ThisBlogThis!Share to TwitterShare to FacebookShare to Pinterest

 -------------------------------------

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - 30-8-2019

30.08.19

THỨ SÁU TUẦN 21 TN

Mt 25,1-13

LÀ NGỌN ĐÈN LUÔN ĐẦY DẦU

“Nước Trời giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn của mình đi đón chàng rể. Trong mười cô đó, thì có năm cô dại và năm cô khôn…” (Mt 25,1-2)

Suy niệm/SỐNG: Đám rước dâu ban đêm theo tập tục Do Thái vẫn tiến hành dù không có mặt năm cô phù dâu khờ dại. Điều đáng tiếc là các cô, chỉ vì “đoảng”, mang đèn mà không mang dầu, mà bị loại khỏi cuộc vui.

Điều đáng tiếc trong dụ ngôn lại là tai hoạ không thể cứu vãn nổi cho cả cuộc đời chúng ta, nếu như chỉ vì những lý do không đâu mà ta vĩnh viễn hụt mất bữa “tiệc cưới của Con Chiên” (Kh 19,6-9).

Để tham dự bữa tiệc đó, không chỉ cần một vài hành động ngẫu hứng mà đủ; trái lại tâm hồn ta phải là ngọn đèn luôn đầy dầu, chất dầu yêu thương của Đức Ki-tô, luôn cháy sáng bằng cả cuộc đời sẵn sàng phục vụ.

Mời Bạn CHIA SẺ: Như để khắc hoạ lại hình ảnh người trinh nữ khôn ngoan, thi sĩ Tagore đã tự ví mình với người ca công hèn mọn, ôm cây đàn chờ đợi suốt đêm khuya, mong được vào trước thánh nhan Chúa để hát dâng Người bài ca.

Phần bạn, bạn có phải là người tín hữu chỉ sốt sắng trong những ngày lễ lớn? Hay bạn chỉ năng nổ công tác tông đồ trong những dịp đặc biệt (như cứu trợ nạn nhân bão lụt chẳng hạn…)? Những điều đó quả là cần nhưng chưa đủ.

Người “trinh nữ bình dầu luôn luôn đầy” là người sống tinh thần cầu nguyện trong từng giây phút bình thường của cuộc sống, là người coi việc phục vụ những người đang sống bên cạnh là việc tông đồ thường xuyên của mình.

Sống Lời Chúa: TỐI QUYẾT TÂM SỐNG Nhẫn nại, vui vẻ phục vụ người thân cận. Trung thành với việc cầu nguyện mỗi ngày.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, NHỜ THÁNH THẦN THÚC ĐẨY tim con bằng tình yêu Chúa, để con chiếu toả tình yêu đó qua cuộc sống phục vụ THA NHÂN.

 gpmytho

Download all attachments as a zip file

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ TƯ CN21TN-C

28.08.19  THỨ TƯ TUẦN 21 TN 

Thánh Âu-gút-ti-nô, giám mục, tiến sĩ HT

Mt 23,27-32

ĐỪNG NHƯ MỒ MẢ TÔ VÔI

“Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế.” (Mt 23,27)

Suy niệm/SỐNG: Hoạt động quảng cáo là một phần của đời sống hiện đại. Nó cần thiết cho cả kẻ bán lẫn người mua. Có ‘khoe’ hàng thì thiên hạ mới biết mà tìm mua chứ?

Nhưng quảng cáo rất thường bị lạm dụng, đến mức người ta thổi phồng quá sự thật về chất lượng của một món hàng hay một dịch vụ, khiến nhiều kẻ ngây thơ bị lừa, dẫn đến bực tức và nghi ngờ...

Khổ nỗi, vì dễ ‘xiêu lòng’ trước những nét ấn tượng bên ngoài (của quảng cáo), rất nhiều người trong chúng ta cứ tiếp tục bị lừa như thế hết lần này đến lần khác!

Giả hình, xét cách nào đó, cũng là một dạng lạm dụng quảng cáo, nhưng còn tệ hại hơn nhiều, vì ở đây người ta bị đánh lừa không phải về phẩm chất của một món hàng mà là về phẩm chất của một con người.

Đây là thói của những người Pha-ri-sêu, được Đức Giê-su ví với “mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy... mọi thứ ô uế.”

Mời Bạn CHIA SẺ: Nhìn ngắm Đức Giê-su và nhận ra Người dị ứng với thói giả hình biết bao. Bạn hãy tháo gỡ những lớp mặt nạ đang còn dính nơi mình, để sống chân thành, khiêm tốn, thoải mái và tự do hơn.

“Này, ngươi giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp nhưng bên trong đầy mọi thứ ô uế. Bạn cảm nghĩ gì nếu lúc này Chúa gọi thẳng tên bạn và nói như thế?

Sống Lời Chúa: Chúng ta tập thường xuyên sống trong sự hiện diện của Chúa, Đấng thấu suốt tâm can mình, để khử trừ thói phô trương hợm hĩnh.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, NHỜ THÁNH THẦN THÚC ĐẨY cho con biết Chúa, VÀ cho con biết con...

 gpmytho

   
 

Download all attachments as a zip file

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ NĂM 29-8-2019

29.08.19

THỨ NĂM TUẦN 21 TN

Thánh Gio-an Tẩy giả bị trảm quyết

Mc 6,17-29

SỐNG TRONG SỰ THẬT

“Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài.” (Mc 6,18)

Suy niệm/SỐNG: Gio-an Tẩy giả không phải là ánh sáng, nhưng ông làm chứng cho ánh sáng. Cả cuộc đời ông là lời chứng cho Đấng sẽ đến sau nhưng cao trọng hơn ông.

Ông đã chết vì đã sống cho sự thật: “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài.” Cái chết của Gio-an tiên báo cái chết của Đức Giê-su, Đấng đã tuyên bố “Thầy là sự thật,” và “sự thật sẽ giải thoát anh em” (x. Ga 8,32).

Không lạ gì cái chết của Gio-an đem ông vào Thiên quốc; đang khi ấy, cuộc tử nạn của Đấng là sự thật, ánh sáng, lại đem ơn giải thoát cho cả nhân loại.

Còn vua Hê-rô-đê và cả bà Hê-rô-đi-a, cả hai đã không dám đối diện với sự thật, chìm đắm trong tội lỗi, bịt miệng vị ngôn sứ dám nói sự thật.

Là con cái Thiên Chúa, ta hãy lấy sự thật làm kim chỉ nam cho đời sống đức tin: con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.

Mời Bạn CHIA SẺ: Mỗi ngày, chúng ta đối diện với biết bao điều thật - giả lẫn lộn. Bạn làm gì để luôn giữ được giá trị đức tin trước cám dỗ muốn thỏa hiệp với sự dữ để vinh thân phì da?

 “Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14,6). Chỉ khi đi trên con đường mang tên Giê-su, bạn mới tìm được sự thật, và sự thật ấy dẫn bạn đến sự sống đời đời. Chia sẻ cảm nhận của mình cho mọi người, bạn nhé!

Sống Lời Chúa: Tập can đảm để sống trong sự thật, cho dẫu biết trước sẽ mất lòng người khác. Kết quả sẽ là “thà mất lòng trước mà được lòng sau.”

Cầu nguyện VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, các thánh là những người dám sống cho Chúa và Nước Trời. NHỜ THÁNH THẦN THÚC ĐẨY chúng con luôn can đảm sống cho chân lý đức tin như các ngài, để môi trường bớt đi sự giả dối và Nước Chúa được hiển trị. Amen.

 

 gpmytho

Download all attachments as a zip file

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - CN21TN-C

SUY NIỆM PHÚC ÂM CHÚA NHẬT

----oooOooo----

CHÚA NHẬT XXI THƯỜNG NIÊN NĂM C (25/08/2019)

 

 CỬA HẸP & SỨC MẠNH

"Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp,

vì Ta bảo các ngươi biết: nhiều người sẽ vào mà tìm không vào được”

 

I. DẨN VÀO PHỤNG VỤ

Càng sống lâu chúng ta càng cảm nghiệm được sự khắc nghiệt của cuộc sống con người nói chung, của cuộc sống Ki-tô hữu nói riêng. Thật vậy nếu sống tử tế đã là chuyện khó với bất cứ người nào thì sống đạo đức thánh thiện càng khó hơn đối với các Ki-tô hữu ngày hôm nay. ”Khó” thì quả thật là ”khó” nhưng không phải là ”không thể”. Bằng chứng là trong xã hội có rất nhiều người tử tế tốt lành, trong Giáo hội có rất nhiều người đạo đức thánh thiện. Những con người tốt lành thánh thiện ấy không phải tự nhiên mà có, họ đã phải phấn đấu hết sức mình. Đó chính là điều Chúa Giê-su muốn các môn đệ của mình phải thực hiện: "Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp, vì Ta bảo các ngươi biết: nhiều người sẽ vào mà tìm không vào được.”

II. LẮNG NGHE LỜI CHÚA TRONG TIN MỪNG LU-CA 13,22-30:

Khi ấy, Chúa Giê-su rảo qua các đô thị và làng mạc, vừa giảng dạy vừa đi về Giê-ru-sa-lem. Có kẻ hỏi Người rằng: "Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ?" Nhưng Người phán cùng họ rằng: "Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp, vì Ta bảo các ngươi biết: nhiều người sẽ vào mà tìm không vào được. Khi chủ nhà đã vào và đóng cửa lại, thì lúc đó các ngươi đứng ngoài mới gõ cửa mà rằng: 'Thưa ngài, xin mở cửa cho chúng tôi'. Chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi từ đâu tới'. Bấy giờ các ngươi mới nói rằng: 'Chúng tôi đã ăn uống trước mặt ngài và ngài đã giảng dạy giữa các công trường chúng tôi'. Nhưng chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi tự đâu mà tới, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt ta'. Khi các ngươi sẽ thấy Ab-ra-ham, I-sa-ac, Gia-cóp và tất cả các tiên tri ở trong nước Thiên Chúa, còn các ngươi bị loại ra ngoài, nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc nghiến răng. Và người ta sẽ từ đông chí tây, từ bắc chí nam đến dự tiệc trong nước Thiên Chúa. Phải, có những người sau hết sẽ trở nên trước hết và những người trước hết sẽ nên sau hết".

 

III. TÌM HIỂU VÀ SUY NIỆM LỜI CHÚA TRONG TIN MỪNG LU-CA  13,22-30:  

3.1 Vào Nước Trời không phải là chuyện dễ: Nếu chúng ta suy gẫm nghiêm túc về những đòi hỏi của Tin Mừng và những mời gọi của Chúa Giê-su trong Phúc Âm thì chúng ta sẽ thấy vào được Nước Trời không phải là chuyện đơn giản. Nếu chúng ta nhìn vào thực trạng của xã hội trong đó chúng ta đang sống thì chúng ta sẽ thấy có rất nhiều cản trở chướng ngại từ môi trường xung quanh khiến việc sống đạo của chúng ta càng khó hơn nữa. Chưa kể là nơi bản thân mỗi con người, có những xu hướng xấu luôn lôi kéo chúng ta về sự tội. Các nhà tu đức học nói đến ba thù: ma quỷ, thế gian và xác thịt mà con người tam linh phải chiến thắng.

3.2 Muốn vào Nước Trời phải qua cửa hẹp nên cần sức mạnh:  Chúa Giê-su dùng một hình ảnh rất gợi mở: đó là cửa hẹp, là con đường khổ giá mà các Ki-tô hữu được Ngài mới gọi bước qua hay đi vào: “Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp" Mà muốn đi vào cửa hẹp thì cần phải cố gắng, cần có sức mạnh. Không chỉ là sức mạnh của riêng mình chúng ta mà là sức mạnh của Thánh Thần Thiên Chúa: Không có Thầy anh em chẳng làm gì nên chuyện, Thầy là chủ của những điều không thể (Maitre de l’impossible) Chúa Giêsu đã nói thế với các môn đệ.

 

IV. THỰC THI  LỜI CHÚA TRONG TIN MỪNG LU-CA 13,22-30:

4.1 Chọn nhẹ và tránh nặng không phải là giải pháp tốt: Đại đa số giáo dân Việt Nam có thói quen chọn nhẹ và tránh nặng trong đời sống đạo. Những ngườu ấy chủ trương làm và dâng hiến (cho Thiên Chúa và tha nhân) tối thiểu. Những người ấy chỉ đến nhà thờ một lần vào ngày chủa nhật, chỉ vào nhà thờ khi linh mục bước ra cung thánh, chỉ đứng ngồi cách thụ động trong giờ phụng vụ. Những người ấy không hoặc chỉ bỏ vào giở đồng tiền lẻ. Những người ấy không bao giờ đọc sách báo đạo, giáo lý, không bao giờ tham dự lớp học hỏi Giáo Lý Thánh Kinh. Nước Trời ở xa những người giáo dân sống như thế.

 

4.1 Mỗi ngày mỗi cố gắng: Muốn vào được Nước Trời, người tín hữu phải mỗi ngày một cố gắng, mỗi ngày một hy sinh, mỗi ngày một nỗ lực, mỗi ngày một phấn đấu và cống hiến nhiều hơn. Kiên trì và không ngại vất vả! Không quản mệt nhọc! Cộng với lời cầu xin tha thiết mỗi ngày, Thiên Chúa  sẽ ban hương vị ngọt ngào của Nước Trời cho những con người ấy.

 

V. LỜI NGUYỆN GIÁO DÂN [VỚI LỜI CHÚA TRONG TIN MỪNG LU-CA   13,22-30]:

MỞ ĐẦU: 

Lạy Thiên Chúa là Cha toàn năng hằng hữu, chúng con ngợi khen, chúc tụng và cảm tạ Cha vì Con Cha là Đức Giê-su Ki-tô đã dậy chúng con biết cách đi vào Nước Trời là Vương Quốc của Cha. Xin Cha lắng nghe lời cầu nguyện tha thiết của chúng con.

 

Ý VÀ LỜI CẦU NGUYỆN:

1. «Có kẻ hỏi Đức Giê-su rằng: "Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ?» Chúng ta hãy dâng lời cầu xin Cha cho càng ngày càng có nhiều người ao ước được cứu độ.

Xướng: Chúng con cầu xin Chúa!  Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con! 

2. «Các người hãy đi qua cửa hẹp» Chúng ta hãy dâng lời cầu xin Chúa cho Hội Thánh Công Giáo toàn cầu và cách riêng cho Hội Thánh Công Giáo tại Việt Nam để mọi thành phần Dân Chúa, từ Đức Giáo Hoàng cho đến người giáo dân, luôn biết nghe theo lời chĩ dậy của Chúa Giê-su Ki-tô là đi qua cửa hẹp mà vào Nước Trời.

Xướng:  Chúng con cầu xin Chúa!  Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con! 

5.3 «Ta không biết các ngươay đi từ đâu tới'»  Chúng ta hãy dâng lời cầu xin Chúa cho các Ki-tô hữu trong cộng đoàn giáo xứ chúng ta, để không ai phải nghe những lời cay đắng trên của chủ nhà là Thiên Chúa.

Xướng: Chúng con  cầu xin Chúa!  Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con! 

5.4 «Phải, có những người sau hết sẽ trở nên trước hết và những người trước hết sẽ nên sau hết.» Chúng ta hãy dâng lời cầu xin Chúa cho những người bị khinh khi và gạt bỏ trong xã hội loài người để họ được Thiên Chúa dành lại chỗ trước hết trong Nước Trời; và cho những người đang được giầu sang phú quý để họ không bị Thiên Chúa trả về chỗ rốt hết trong Nước Trởi.

Xướng: Chúng con cầu xin Chúa!  Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con!     

KẾT:  

Lạy Thiên Chúa là Cha của Chúa Giê-su và là Cha của chúng con, chúng con chúc tụng ngợi khen và cảm tạ Cha, vì Cha đã sai Con Một Cha xuống trần gian để đem Ơn Cứu Độ cho chúng con và dậy chúng con biết con đường vào Nước Trời là Nước của Cha.

Chúng con xin cảm tạ, chúc tụng và ngợi khen Cha.

Chúng con xin Cha ban cho chúng con sức mạnh và lòng kiên trì đễ chúng con chiếm được Nước Trời mà Cha đã hứa ban cho chúng con.

Chúng con cầu xin Cha, nhờ công nghiệp Chúa Giê-su Ki-tô Con Cha, Chúa chúng con. Amen

Sài-gòn ngày 24 tháng 08 năm 2019

Giêrônimô Nguyễn Văn Nội.             

 

Subcategories