3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - CN26TN-A

CHIA SẺ TIN MỪNG HÀNG TUẦN

 

Monday, September 21, 2020

 

TN26a - Người Kitô hữu cần xác định thật rõ: Cốt yếu của việc sống đạo là gì?


► Video: https://youtu.be/TBBlg_Y_5I8

 

ĐỌC LỜI CHÚA

  • Ngôn sứ Êdêkien 18,25-28(25) Các ngươi nói : Ðường lối của Chúa Thượng không ngay thẳng. Vậy hỡi nhà Ítraen, hãy nghe đây: Phải chăng đường lối của Ta không ngay thẳng, hay đường lối của các ngươi mới không ngay thẳng?

 

  • Thư Philipphê 2,1-11:(3) Ðừng làm chi vì ganh tị hay vì hư danh, nhưng hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình. (4) Mỗi người đừng tìm lợi ích cho riêng mình, nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác.


  • TIN MỪNG: Mt 21,28-32

 

Dụ ngôn hai người con

 

Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các thượng tế và kỳ mục trong dân: (28) Các ông nghĩ sao: Một người kia có hai con trai. Ông ta đến nói với người thứ nhất: Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho. (29) Nó đáp: Con không muốn đâu! Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi. (30) Ông đến gặp người thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp: Thưa cha, con đây! nhưng rồi lại không đi. (31) Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha? Họ trả lời: Người thứ nhất. Ðức Giêsu nói với họ: Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. (32) Vì ông Gioan đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy; còn những người thu thuế và những cô gái điếm lại tin. Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy.

 


 

 

CHIA SẺ

 

Câu hỏi gợi ý:

  1.  Khi giải quyết những vấn đề quan trọng, việc phân biệt điều chính điều phụ có quan trọng không? Còn trong việc nên thánh, việc giữ đạo, việc vào nước Trời thì sao? Ðiều nào là điều quan trọng nhất để nên thánh?2.   Ðối với Ðức Giêsu, thờ phượng Thiên Chúa, cầu nguyện và sống yêu thương, việc nào quan trọng nhất? Cái nào là mục đích, cái nào là phương tiện?

 

Suy tư gợi ý:


  1. Cần phân định chính phụ trong việc sống đạo để nên thánh

 

Trên đời, biết bao người cùng nhắm một mục đích, nhưng đạt được mục đích lại chẳng mấy người! Lý do: người ta không biết điều nào chính, điều nào phụ. Vì thế, họ cứ làm những cái phụ thuộc, chẳng cần thiết hoặc ích lợi gì cho mục đích. Việc nên thánh, nên hoàn hảo cũng vậy. Biết bao Kitô hữu lấy việc nên thánh, nên hoàn hảo làm lý tưởng cho cả cuộc đời mình, nhưng họ chẳng đi tới đâu. Họ có một cuốn Kinh Thánh chỉ cho họ đầy đủ con đường để nên hoàn hảo, nhưng họ lại không chịu đọc để xem cái cốt yếu hầu nên hoàn hảo là gì. Họ chỉ nghe người này nói thế này người kia nói thế nọ để bắt chước. Cuối cùng họ chẳng đạt được gì.

 

Nên thánh là việc chính yếu và quan trọng nhất của đời sống Kitô hữu. Vì thế, thiết tưởng người Kitô hữu cần nắm thật vững điều nào chính yếu và điều nào phụ thuộc trong việc sống đạo của mình. Nếu không, họ giống như một người muốn nấu cơm, mà lại cứ dùng cát để nấu: dù có nấu muôn đời cũng chẳng thành.




  1. Những người dẫn đường mù quáng

 

Theo thánh Mát-thêu thì bài Tin Mừng hôm nay, Ðức Giêsu nói với các thượng tế và kỳ mục trong dân (Mt 21,23), tức những bậc thầy về tâm linh cho các tín hữu Do Thái giáo. Ðiều thật bất ngờ đối với chúng ta là Ðức Giêsu dám nói thẳng vào mặt họ: Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm sẽ vào Nước Thiên Chúa trước các ông. Những người thu thuế và các cô gái điếm vốn là những người bị những bậc đạo sư Do Thái ấy coi thường và loại bỏ ngay từ đầu ra khỏi Nước Thiên Chúa theo quan niệm của họ. Lúc nào họ cũng chắc mẩm rằng họ là đối tượng ưu tiên của Nước Trời. Vì thế, câu Ðức Giêsu nói làm cho họ bật ngửa. Ðiều thật mỉa mai là: họ là những bậc thầy chỉ dẫn người ta vào Nước Trời, thế mà chính họ lại được vào đấy sau cả bọn đĩ điếm. Lý do: họ là những kẻ dẫn đường mù quáng (Mt 23,16), là những người mù dắt người mù (Mt 15,14).

 

Tại sao? Vì họ chuyên quan trọng hóa những điều phụ thuộc, còn những điều chính yếu và quan trọng nhất thì họ không thèm để ý tới. Ðức Giêsu nói về họ: Các người bảo: Ai chỉ Ðền Thờ mà thề, thì có thề cũng như không; còn ai chỉ vàng trong Ðền Thờ mà thề, thì bị ràng buộc. Ðồ ngu si mù quáng! Thế thì vàng hay Ðền Thờ là nơi làm cho vàng nên của thánh, cái nào trọng hơn? (Mt 23,16-22); Các người nộp thuế thập phân về bạc hà, thì là, rau húng, mà bỏ những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, tình thương và sự thành thật (Mt 23,23).

 

Rút kinh nghiệm quá khứ, thiết tưởng để nên thánh, chúng ta nên đọc kỹ Kinh Thánh để nghe chính Ðức Giêsu chỉ dẫn cho những điều cốt yếu, và nên dựa trên những gì mà bản thân chúng ta xét thấy hợp lý. Ðừng thuần túy dựa vào ý kiến hay chỉ dẫn của người khác.




  1. Ðức Giêsu chỉ cho chúng ta bí quyết để nên thánh

 

Bài Tin Mừng hôm nay, Ðức Giêsu hé mở cho chúng ta bí quyết hay điều cốt yếu phải làm để nên thánh qua dụ ngôn hai người con: một người nói mình sẽ làm theo ý cha mình, nhưng lại không làm, còn người kia không nói mà làm. Người không nói mà làm mới là kẻ làm đẹp lòng Cha. Rất nhiều chỗ trong Tin Mừng, Ðức Giêsu cho biết điều chính yếu để nên thánh là thực hiện thánh ý của Thiên Chúa. Thiết tưởng đoạn sau đây là rõ ràng nhất: «Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: "Lạy Chúa! lạy Chúa!" là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Ðấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng: "Lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó sao?" Bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ: "Ta không hề biết các ngươi; xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác!" Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá. Dù mưa sa, nước cuốn, hay bão táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ, vì đã xây trên nền đá» (Mt 7,21-27).

 

Tóm lại, điều chính yếu nhất để nên thánh và để vào nước Thiên Chúa chính là vâng theo thánh ý Thiên Chúa, tức thực hành những điều Ðức Giêsu dạy. Vậy, chúng ta cần phải nắm thật vững thánh ý Thiên Chúa là gì, hay Ðức Giêsu dạy ta điều gì? Hãy nghiêm túc đặt lại vấn đề này một lần cho cả cuộc đời để đi cho đúng đường, và đạt được mục đích của mình là nên thánh. Nếu không, coi chừng kẻo chúng ta giữ đạo cả cuộc đời mà vẫn sôi hỏng bỏng không, hay như dã tràng xe cát biển đông, nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì, chỉ vì điều quan trọng nhất thì ta coi thường, còn điều phụ thuộc thì chúng ta lại coi là tối quan trọng.

 

Ðọc toàn bộ Tin Mừng, tôi thấy điều quan trọng nhất mà Ðức Giêsu muốn nhấn mạnh là: «Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em» (Ga 13,34). Ngay câu kế tiếp, Ngài nhấn mạnh tầm quan trọng của nó: «Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau» (Ga 13.35). Ngoài điểm chính ấy, thì tất cả những điều khác, đều là phụ thuộc, và những điều phụ thuộc này dù quan trọng tới đâu thì cũng chỉ là quan trọng hàng thứ yếu. Chính vì thế, vào ngày phán xét, Ðức Giêsu chỉ phán xét mọi người về một điều duy nhất: cách họ đối xử với tha nhân (x. Mt 25,31-46).

 

Chúng ta cần chú ý tới điều mà Ðức Giêsu muốn nhấn mạnh, và những người dẫn đường thiêng liêng cho quần chúng cũng phải nhấn mạnh giống như Ðức Giêsu. Nếu điều quan trọng nhất lại không nhấn mạnh, mà lại nhấn mạnh những điều phụ thuộc, thì họ cũng chỉ giống như những người dẫn đường thiêng liêng cho quần chúng trong đạo Do Thái mà thôi.




  1.  Chúng ta đặt nặng và sống đúng điều quan trọng nhất chưa?

Ðiều quan trọng nhất trong Kitô giáo chính là sống yêu thương: trước tiên là yêu thương những người gần gũi mình nhất (cha mẹ, vợ con, anh chị em.), rồi đến những người xa hơn một chút (bà con, lối xóm, bạn bè, người cùng cộng đoàn.), rồi mới đến những người xa hơn nữa (người quen, người gặp ngoài đường.), để rồi yêu thương không trừ một ai, kể cả kẻ thù của mình (vì họ cũng là con người, là hình ảnh và là con cái Thiên Chúa). Cần ghi lòng tạc dạ điều quan trọng nhất ấy để thực hành. Tất cả những chuyện khác đều là thứ yếu - không có nghĩa là không quan trọng, mà chỉ là không quan trọng bằng - thường là phương tiện để giúp ta thực hành điều quan trọng nhất ấy.

 

Chẳng hạn việc thờ phượng Chúa và việc cầu nguyện. Ðây là hai việc được coi là rất quan trọng trong Kitô giáo mà không một Kitô hữu nào được phép coi thường. Nhưng chúng ta không thể coi hai việc này quan trọng hơn điều răn quan trọng nhất là sống yêu thương được. Ðọc hết Tin Mừng, tôi không hề thấy có chỗ nào Ðức Giêsu nhấn mạnh đến việc thờ phượng Thiên Chúa hay cầu nguyện bằng hoặc như Ngài đã từng nhấn mạnh bổn phận phải yêu thương cả.

 

Qua câu «Nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình» (Mt 5,23-24), tôi thấy rõ rằng Ngài coi trọng việc thể hiện tình thương đối với đồng loại hơn cả việc thờ phượng Thiên Chúa nữa. Ngôn sứ Isaia còn cho thấy Thiên Chúa ghê tởm việc thờ phượng và cầu nguyện của những con người đối xử với đồng loại không ra gì: «Ta chán ghét những ngày đầu tháng, những đại lễ của các ngươi. Những thứ đó đã trở thành gánh nặng cho Ta, Ta không chịu nổi nữa. Khi các ngươi dang tay cầu nguyện, Ta bịt mắt không nhìn ; các ngươi có đọc kinh cho nhiều, Ta cũng chẳng thèm nghe. Vì tay các ngươi đầy những máu» (Is 1,14-15; nên xem hết cả đoạn Is 1,11-19). Hãy nghe Ngài kết án hết sức nặng nề những việc làm thiếu bác ái: «Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Ðồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt» (Mt 5,21-22). Trong dụ ngôn người Samari nhân hậu, Ngài có vẻ như cay cú với thầy tư tế và lêvi đã bỏ mặc nạn nhân bị cướp trên đường vì đã coi trọng việc thờ phượng và giữ những chi tiết trong luật Mô-sê hơn bổn phận bác ái là giới răn quan trọng nhất.

 

Cầu nguyện là để tiếp xúc với Thiên Chúa hầu nhận được sức mạnh của Ngài mà sống yêu thương anh chị em mình. Nó là phương tiện cần thiết để đạt được mục đích là sống yêu thương. Ðừng biến phương tiện thành mục đích mà quên mục đích đích thực phải thực hiện. Về việc thờ phượng Thiên Chúa, hãy bắt chước Ðức Giêsu: cả đời chỉ thực hiện tình thương đến mức hy sinh cả mạng sống, và cuộc đời đầy yêu thương đó chính là hy tế thờ phượng Thiên Chúa đẹp lòng Ngài nhất.

 

Ðối với điều chính và điều phụ, lập trường của Ðức Giêsu là: «»Các điều này (điều chính yếu) vẫn cứ phải làm, mà các điều kia (điều phụ thuộc) thì không được bỏ (Mt 23,23c). Dẫu phải làm cả hai, nhưng vẫn phải phân biệt điều nào chính điều nào phụ để khi không thể làm được cả hai, thì biết phải chọn lựa điều nào.





CẦU NGUYỆN

 

Tôi nghe Chúa nói với tôi: «Lạ thật! Biết bao người nói rằng họ theo Ta, nhưng những điều Ta khuyên hay yêu cầu họ làm thì họ chẳng thèm làm. Họ cứ tưởng: họ bám theo Ta và lải nhải nịnh nọt Ta suốt ngày thì Ta sẽ hài lòng và như vậy mới là theo Ta. Họ làm như Ta là một bạo chúa chỉ thích nghe những lời nịnh nọt! Ta là Thiên Chúa, Ta có cần họ làm gì cho Ta đâu, thế mà họ lại cứ quan tâm đến Ta, đang khi anh chị em của họ ở ngay bên cạnh họ, rất cần họ yêu thương săn sóc - những người đó chính là hiện thân của Ta ở giữa họ - thì họ chẳng thèm màng tới. Quả thật, họ đang làm những chuyện vô ích mà cứ tưởng là cần thiết».              

 

Nguyễn Chính Kết


Bấm vào đây để đọc bài đào sâu: 
Điều cốt yếu là xác định được thánh ý Chúa là gì và thực hiện thánh ý Ngài
(https://chiasethanhuu.blogspot.com/2020/09/tn26b.html)

(Video: https://youtu.be/TBBlg_Y_5I8)

 

Posted by Nguyen Chinh Ket at 7:06 PM

Email ThisBlogThis!Share to TwitterShare to FacebookShare to Pinterest

 

No comments:

 

Post a Comment

Newer Post Older Post Home

Subscribe to: Post Comments (Atom)

Chia sẻ


http://1234chiase.blogspot.com

Blog Archive

Chia sẻ


1234chiase.blogspot.com

   

Simple theme. Powered by Blogger.

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC- THỨ SÁU CN25TN-A

  •  
    nguyenthi leten
     
    Fri, Sep 25 at 1:24 AM
     
     
     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng


     
    5 PHÚT LỚI CHÚA

    25.09.20  THỨ SÁU TUẦN 25 TN

    Lc 9,18-22

    HOÁN CẢI CÁCH NGHĨ

     

    “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy.” (Lc 9,22)

    Suy niệm/SỐNG: Mặc dù tuyên xưng rất đúng Thầy Giê-su “là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa,” nhưng hình ảnh về Đấng Ki-tô trong suy nghĩ của Phê-rô lại khác hoàn toàn với căn tính Đấng Ki-tô trong chương trình của Thiên Chúa.

    Đối với Phê-rô, Đấng Ki-tô phải thật oai hùng, đầy quyền năng, lãnh đạo dân chúng làm cuộc cách mạng để mang lại sự tự do, hưng thịnh cho dân Chúa, chứ không phải là Đấng Ki-tô đau khổ, bị loại bỏ, bị giết chết, rồi mới bước vào vinh quang. Để chấn chỉnh cách nghĩ sai lạc đó của các ông, Chúa đã nghiêm giọng cấm không được nói với ai về danh xưng Ki-tô của Ngài.

    Đồng thời Ngài mặc khải về con đường thập giá, mời gọi các ông hoán cải cách nghĩ, lối nhìn, để vui vẻ đón nhận và can đảm bước theo một Đức Ki-tô như Thiên Chúa muốn.

    Mời Bạn CHIA SẺNgười Ki-tô hữu vẫn tuyên xưng Thiên Chúa là Cha nhân lành, Đấng giàu lòng xót thương. Nhưng có vẻ như trong cách nghĩ của nhiều người, sự nhân lành và tình thương ấy chỉ được tỏ hiện những lúc được Chúa ban ơn, được chữa lành bệnh tật, gặp nhiều may lành trong mọi việc…

    *Còn khi gặp đau khổ hoạn nạn, đối diện với nguy biến, thử thách nặng nề, như trong cơn đại dịch Covid-19, ta lại cho rằng Thiên Chúa bỏ rơi mình. Phần bạn thì sao?

    Sống Lời ChúaĐọc kinh Lạy Cha mỗi ngày cách chậm rãi, để giục lòng vững tin vào tình yêu Cha trên trời.

    Cầu nguyệnLạy Chúa, xin hoán cải lòng chúng con, để chúng con đặt trọn niềm tin vào tình yêu Chúa, đặc biệt trong cơn thử thách cũng như lúc gặp nguy nan. Amen.

     gpmytho

     

     

     

     



SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ NĂM CN25TN-A

 

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Thu, Sep 24 at 1:11 AM
     
     
     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng


     
    5 PHÚT LỜI CHÚA 

    24.09.20  THỨ NĂM TUẦN 25 TN

    Lc 9,7-9

    CHÚA VẪN BAO DUNG

     

    “Ông Gio-an, chính ta đã chém đầu rồi. Vậy ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế?” (Lc 9,9)

    Suy niệm/SỐNG: Câu chuyện về cái chết bi thảm của Gio-an Tẩy giả chắc chắn làm dậy lên nơi chúng ta cảm xúc phẫn nộ đối với những kẻ gây ra cái chết ấy, nhất là đối với bạo vương Hê-rô-đê.

    Thế nhưng, trong thâm tâm con người tưởng chừng bại hoại đó vẫn còn le lói chút ánh sáng của lương tâm. Ông tò mò mong được gặp Đức Giê-su khi nghe những lời người ta đồn đại về Ngài. Chắc hẳn lương tâm ông vẫn còn bị ám ảnh, cắn rứt bởi cái chết oan ức của Gio-an Tẩy Giả do chính ông gây ra. 

    Dẫu là với bạo chúa như Hê-rô-đê, Thiên Chúa vẫn bao dung, Ngài vẫn thì thầm tận đáy sâu tâm hồn ông, như lời tối hậu mời gọi ông tỉnh ngộ sám hối tội ác của mình.

    Ơn cứu độ của Thiên Chúa trong Đức Ki-tô dành cho hết thảy mọi người, không trừ một ai. Chỉ cần lắng nghe tiếng Chúa trong lòng, hoán cải, thay đổi lối sống là được Chúa cứu độ.

    Mời Bạn  CHIA SẺ: Đứng trước cái ác, bạn có từng bức xúc, phẫn nộ? Đúng. Nhưng không phải vì thế mà phế bỏ luôn cả người làm điều ác đó. Chúa dạy ghét tội nhưng Ngài giàu lòng thương xót đối với tội nhân.

    Vì thế, bạn đừng ngại sám hối ăn năn mỗi khi bạn trót lỗi lầm phạm tội; và cũng đừng hằn học, ghét bỏ, loại trừ những người bị-coi-là-ác, nhưng cầu nguyện cho họ được hoán cải, trở về nẻo chính đường ngay.

    Sống Lời Chúa: Tâm niệm “Hãy làm việc thiện, đừng sờn lòng nản chí” (2Tx 3,13) vì mỗi một việc thiện bạn làm đều góp phần làm cho cái ác phải bị tiêu diệt.

    Cầu nguyện: Đọc chậm và suy gẫm: “Lạy Cha, xin tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.”

     gpmytho

     

     

 

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC- FR BRIAN 26TH SUNDAY-A

  •  
    Mo Nguyen
     
    Fri, Sep 25 at 12:50 AM
     
     

             TWENTY-SIXTH SUNDAY IN ORDINARY TIME – YEAR A

                                              27 SEPTEMBER 2020

     

     

    picture.jpg

     

                            SAYING 'YES' TO GOD 

     

                 SAYING 'YES' TO GOD: 26th SUNDAY A (Matthew 21: 28-32)

     

    It’s one thing to talk the talk, but another to walk the walk. We’ve been listening to the story Jesus told us about a father who said to his two sons: ‘Go and work in the vineyard today.’ The first answered: ‘No! I won’t.’ But later he changed his mind and went. That story reminds us that one of the wonderful things about being human is that we have free will. Having free will, we can change our minds and make a decision to say ‘yes’ to God, and begin new and better lives.

     

    A man turned to drink. He began to live for his next drink. Drink became such an obsession and compulsion, that he also turned away from God and his family. One day while walking along and thinking of the mess he was making of his life, he saw a bent, rusty nail in the gutter. It reminded him of himself and his life. So, he picked it up and took it home. He put the nail on an anvil, and began to straighten it out and clean it up. An hour later, it looked like new again.

     

    Then the thought hit him that he could straighten out and clean up his life as well. That thought triggered his conversion. He turned away from drink and back to God and his family. Today he keeps that nail, now straightened out, clean and bright, in his wallet. It reminds him to stay on the right path.

     

    Both stories tell us that as long as we are alive, we can change, change for the better. Both stories tell us that actions speak louder than words, and louder than just good ideas and good intentions. Indeed, there is much truth in the proverb: ‘The way to hell [separation from God and goodness of life] is paved with good intentions.’ The second son in Jesus’ story knows the right words: ‘Certainly, sir,’ he says, but he does not keep his word. The first son, on the other hand, has second thoughts about his refusal. He demonstrates his repentance by there and then going to work in the vineyard.

     

    That story Jesus told us is a powerful illustration of the truth he taught in his famous Sermon on the Mount: ‘It is not those who say to me, “Lord, Lord”, who will enter the kingdom of heaven, but the person who does the will of my Father in heaven’ (Mt 7:21).

     

    Next, Jesus blitzes his opponents, the religious leaders, by turning his parable on them. You’ve been mouthing all the right words about God’s law, he tells them. You’ve been carrying out all the prescribed rituals. But you have not been doing what God wants. You have not been living in God’s way. And when John the Baptizer called on you to repent, you took no notice of him. On the other hand, tax collectors and prostitutes, who used to say ‘no’ to God, are now saying ‘yes’, and have meant what they said. They are now living in God’s way, as good, law-abiding and honest people, and now belong to God’s kingdom. But you, he tells his opponents, are not there yet, and you are not even close.

     

    Jesus has a message for you and me as well. When it’s possible, we are church-goers. We say the prescribed words every time we come together to pray. We carry out the right rituals as laid down in the book. Then we go back to the world from which we came. Now there are many good and beautiful and wholesome things about our world. But there are also many corrupt and evil things. It’s a world where God has been pushed in the back, and shoved across the boundary line. No one blows the whistle about it, and no one seems to face the tribunal for what they do to God and the interests of God. All too often, in fact, rough play and dirty tricks get applauded and rewarded.

     

    Our world has been saying to God: We don’t want you in our public schools. We don’t want to call on your name to tell the truth in our courts. We don’t want you calling us to financial responsibility. We don’t want any mention of you on any public occasion. And we have no intention of drawing back from polluting the planet you gave us.

     

    After all, our world protests in its defence, not everyone believes in God. And with God out of its way, and out of its consciousness and conscience, our world has decided that just about anything goes. In movies and television there is so much profanity, violence, manipulation, seduction, casual and promiscuous sex. Pop music sometimes endorses drugs, rape, murder, suicide and witchcraft. Our world calls it entertainment. I call it a society that has lost its way, and is going to the hell and misery of its own superficiality, emptiness, meaninglessness, lovelessness and heartlessness.

     

    Our world has well and truly lost its innocence. It is also putting you and me in serious danger of losing ours. And should we have already lost our innocence our world blocks us from straightening out our lives and cleaning up our act. But all is not lost. From having said ‘no’ to God, perhaps many times, we can start saying ‘yes’, and saying it not just many times, but saying it every time.

     

    Our greatest hope for achieving this remains the person of Jesus, Saviour of the world and our personal Saviour. Every time we come together for the Eucharist, either face-to-face or by live streaming, he comes to us, and unites us to himself. At every Eucharist we remember what he has taught us. There he inspires us by his good example. There he takes each one of us firmly by the hand, and leads us to both goodness of life and the goodness of God.

     

    In him we place our trust, then, not only to survive the presence of evil and corruption in an otherwise good and wholesome world, but even to flourish, to flourish as his followers. In him we find medicine for our weakness. In him we find food for our journeys. In him we find our way, our truth, and our life. May we keep saying over and over again, therefore, ‘Thank God for Jesus our Saviour! May we never part from him!’

     

    Fr Brian Gleeson

     

    Mary You Said Yes to God:

    https://www.youtube.com/watch?v=UGT9VFBHpS8

     

     

    sing.jpg

    XIN VÂNG / YES, LORD:

    https://www.youtube.com/watch?v=UUjKYsSWUQ8

     

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ TƯ CN25TN-A

    • Tinh Cao
    • Thứ TưPhụng Vụ Lời ChúaBài Ðọc I: (Năm II) Cn 30, 5-9Trích sách Châm Ngôn.Ðó là lời Chúa.Ðáp Ca: Tv 118, 29. 72. 89. 101. 104. 163Xướng: 1) Xin đưa con xa cách con đường gian dối, và rộng tay ban luật pháp của Ngài cho con. - Ðáp.3) Thân lạy Chúa, cho tới đời đời kiếp kiếp, lời Chúa vẫn còn đó như cõi trời cao. - Ðáp.5) Nhờ huấn lệnh Ngài con trở nên minh mẫn, bởi thế con ghét mọi đường lối gian tà. - Ðáp. Alleluia, alleluia! - Ai giữ lời Chúa Kitô, thì quả thật tình yêu của Thiên Chúa đã tuyệt hảo nơi người ấy. - Alleluia.Phúc Âm: Lc 9, 1-6Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.Ðó là lời Chúa. 

      Bài Phúc Âm hôm nay, Thứ Tư Tuần XXV Thường Niên, không tiếp nối bài Phúc Âm hôm qua, mà bỏ qua hết 34 câu còn lại của đoạn 8 Phúc Âm Thánh ký Luca, một khúc phúc âm bao gồm 3 sự kiện chính yếu sau đây: 
      2- Người ra tay trừ quỉ cho một người trần truồng ở Gerasene (câu 26-39), một sự kiện cũng đã được Phúc Âm Thánh Mathêu thuật lại cho ngày Thứ Tư Tuần XIII Thường Niên; và 
      Bài Phúc Âm hôm nay bao gồm 6 câu đầu của đoạn 9 Phúc Âm Thánh Luca, liên quan đến biến cố Chúa Giêsu sai 12 tông đồ "đi rao giảng nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân", một biến cố cũng đã được Phúc Âm của Thánh ký Mathêu thuật lại cho Thứ Năm Tuần XIV Thường Niên. 
    • Tuy nhiên, nếu bài Phúc Âm của Thánh ký Mathêu cho Thứ Năm Tuần XIV Thường Niên liên quan đến bài đọc 1 được trích từ Sách Khởi Nguyên (44:18-21,23-29;45:1-5): Phụng Vụ Lời Chúa - Tuần XIV Thường Niên, thì bài Phúc Âm của Thánh ký Luca hôm nay liên quan đến Sách Esdra / Ezra. 
    • 3- Người chữa lành người đàn bà loạn huyết 12 năm và hồi sinh đứa con gái của vị trưởng hội đường (40-56), một sự kiện cũng đã được Phúc Âm Thánh Mathêu thuật lại cho ngày Thứ Hai Tuần XIV Thường Niên.
    • 1- Chúa Giêsu dẹp yên bão tố khi được các môn đệ đáng thức lúc Người ngủ trên thuyền (câu 22-25), một sự kiện đã được Phúc Âm Thánh Mathêu thuật lại cho ngày Thứ Ba Tuần XIII Thường Niên; 
    • Thiên Chúa muốn tỏ mình ra qua con người, dù họ là ...

    • Suy Niệm Cảm Nghiệm
    • Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai Tông đồ lại, ban cho các ông sức mạnh và quyền năng trên mọi ma quỷ và được chữa lành các bệnh tật. Ðoạn Người sai các ông đi rao giảng nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân. Người bảo các ông rằng: "Khi đi đàng, các con đừng mang gì cả, chớ mang gậy và bị, bánh và tiền, cũng đừng mặc hai áo. Các con vào nhà nào, thì hãy ở lại đó, và đừng rời khỏi nơi ấy. Những ai không tiếp đón các con, thì khi rời bỏ thành đó, các con hãy giũ cả bụi chân lại, để làm chứng tố cáo họ". Các ông liền đi rảo khắp các làng mạc, rao giảng Tin Mừng, và chữa lành bệnh tật khắp nơi.
    • "Người sai các ông đi rao giảng nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân".
    •  
    • Alleluia: 1 Ga 2, 5
    • 6) Con ghét và ghê tởm điều gian dối, con yêu chuộng luật pháp của Ngài. - Ðáp.
    • 4) Con kiềm hãm con xa mọi điều gian ác, để giữ trọn những lời răn dạy của Ngài. - Ðáp.
    • 2) Ðối với con, luật pháp do miệng Chúa đáng chuộng hơn vàng bạc châu báu muôn ngàn. - Ðáp.
    • Ðáp: Lời Chúa là đèn soi tỏ dưới bước chân con (c. 105a).
    •  
    • Mọi lời Thiên Chúa như luyện trong lửa, là thuẫn che chở kẻ nương tựa vào Người. Ngươi chớ thêm điều gì vào lời Chúa, kẻo ngươi bị trách cứ và bị coi là kẻ gian dối. Con xin Chúa hai điều này và xin đừng từ chối trước khi con chết: Xin hãy loại xa con sự giả trá và lời gian dối. Xin chớ để con ăn mày và cũng đừng để con giàu có: xin chỉ ban cho con ăn dùng vừa đủ: kẻo khi no đầy, con bị mê hoặc mà chối Chúa rằng: Chúa là ai? Hoặc vì túng thiếu con đi ăn trộm và làm ố danh Thiên Chúa của con.
    • "Xin chớ để con ăn mày và cũng đừng để con giàu có: xin chỉ ban cho con ăn dùng vừa đủ".
    •  
    •  
    • Nguyên văn nội dung của bài Phúc Âm hôm nay như thế này: "Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai Tông đồ lại, ban cho các ông sức mạnh và quyền năng trên mọi ma quỷ và được chữa lành các bệnh tật. Ðoạn Người sai các ông đi rao giảng nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân. Người bảo các ông rằng: 'Khi đi đàng, các con đừng mang gì cả, chớ mang gậy và bị, bánh và tiền, cũng đừng mặc hai áo. Các con vào nhà nào, thì hãy ở lại đó, và đừng rời khỏi nơi ấy. Những ai không tiếp đón các con, thì khi rời bỏ thành đó, các con hãy giũ cả bụi chân lại, để làm chứng tố cáo họ'. Các ông liền đi rảo khắp các làng mạc, rao giảng Tin Mừng, và chữa lành bệnh tật khắp nơi".

      Chỉ có trong Phúc Âm Thánh Luca mới có hai lần Chúa Kitô sai đi: lần đầu Người sai 12 tông đồ như trong bài Phúc Âm hôm nay (9:1-6) và lần hai Người sai 72 môn đệ (xem Luca 10:1-20). Nếu để ý chúng ta thấy hai thành phần được Người sai đi rất khácx nhau ít là ở mấy điểm chính yếu sau đây: 1- trong khi 72 môn đệ được sai đi cứ từng cặp 2 người một, (phải chăng đó là lý do chúng ta mới thấy 2 môn đề đi về làng Emmau với nhau được Thánh ký Luca thuật lại - 24:13-35), còn 12 tông đồ thì không cần; 2- trong khi các tông đồ được Chúa Giêsu ban cho quyền trừ quỉ và chữa lành thì 72 môn đệ lại không được Người chính thức ban cho quyền này khi các vị được sai đi như các tông đồ.

      Về quyền trừ quỉ (liên quan đến phần hồn) và chữa lành (liên quan đến phần xác) là những gì xuất phát từ Ơn Cứu Độ của Chúa Kitô, Đấng cứu độ con người cả hồn lẫn xác, bằng cuộc Vượt Qua sự chết mà vào sự sống của Người, hoàn toàn chiến thắng tội lỗi (do ma quỉ) và sự chết (do tội lỗi của loài người). Ơn Cứu Độ cả hồn lẫn xác của con người này được Chúa Kitô thông ban cho Giáo Hội của Người để Giáo Hội thay Người ban phát cho các linh hồn qua các Bí Tích Thánh, và quyền ban phát các Bí Tích Thánh cũng là thông ban Ơn Cứu Độ này của Chúa Kitô chỉ ở nơi các tông đồ cùng các vị thừa kế của các ngài là hàng giáo phẩm của Giáo Hội trên khắp thế giới qua giòng thời gian.

      Tuy có quyền trừ quỉ đấy nhưng nếu bản thân của chính các vị tông đồ không thánh thiện thì các ngài cũng chẳng trừ được quỉ, như đã từng xẩy ra (xem Marco 9:18-19,28-29). Đúng thế, nếu các tông đồ còn ham mê thế gian trần tục vốn thuộc về vương quốc của ma quỉ, hay còn ham danh tranh giành nhau theo tinh thần kiêu căng tự phụ của ma quỉ, thì các ngài thuộc về ma quỉ và là tay sai của ma quỉ thì làm sao các ngài có thể trừ được chính ma quỉ là chủ tể của các ngài chứ. Đó là lý do, trong Bài Phúc Âm hôm nay, vì việc truyền giáo là việc của Thiên Chúa nên những ai được sai đi truyền giáo phải hoàn toàn tin tưởng vào Ngài, hơn là vào những cái phụ thuộc vật chất và quá quan tâm đến những gì thứ yếu hơn những cái chính yếu là Nước Chúa.

      Đúng thế, những ai được sai đi truyền giáo phải hoàn toàn tin tưởng vào Ngài, hơn là vào những cái phụ thuộc vật chất và quá quan tâm đến những gì thứ yếu hơn những cái chính yếu là Nước Chúa, nghĩa là hãy để Chúa làm chủ bản thân mình và hoạt động của mình, nhất là các hoạt động thuộc sứ vụ truyền giáo do chính Người chỉ định họ và sai họ đi thực hiện, như Sách Châm Ngôn trong Bài Đọc 1 hôm nay cảm nhận: "Mọi lời Thiên Chúa như luyện trong lửa, là thuẫn che chở kẻ nương tựa vào Người", Đấng quan phòng thần linh chắc chắn sẽ đích thân chẳng những lo việc truyền giáo của Ngài, mà còn lo cho cả chính thành phần thừa tác viên của Ngài nữa, chứ không để "con ăn mày và cũng đừng để con giàu có".

      Và một khi "Lời Chúa là đèn soi tỏ dưới bước chân con" nơi bản thân và hoạt động của thành phần thừa sai truyền giáo, như Câu Họa của Bài Đáp Ca hôm nay chân nhận vừa rồi, thì tâm tình và nguyện ước của họ không thể không phản ảnh nội dung của Thánh Vịnh 118, với những câu được Giáo Hội sử dụng thích hợp cho Bài Đáp Ca hôm nay:
      1) Xin đưa con xa cách con đường gian dối, và rộng tay ban luật pháp của Ngài cho con.3) Thân lạy Chúa, cho tới đời đời kiếp kiếp, lời Chúa vẫn còn đó như cõi trời cao.5) Nhờ huấn lệnh Ngài con trở nên minh mẫn, bởi thế con ghét mọi đường lối gian tà.


      Thánh Pi-ô Pi-ết-ren-si-na, linh mụcThánh nhân sinh tại làng Pi-ết-ren-si-na gần Bê-nê-ven-tô nước Ý năm 1887. Người vào tu dòng Anh Em Hèn Mọn, ngành Ca-pút-xi-nô, và sau khi thụ phong linh mục đã tận tình lo việc mục vụ nhất là tại tu viện ở thị trấn Xan Gio-van-ni Rô-tôn-đô miền Pu-li-a. Trong tinh thần cầu nguyện và khiêm nhường, người phục vụ dân Chúa qua việc linh hướng, bí tích Hoà Giải và việc săn sóc giúp đỡ những người ốm đau, nghèo khổ. Người đã được nên đồng hình đồng dạng với Đức Ki-tô chịu đóng đinh và ngày 23 tháng 9 năm 1968, người kết thúc cuộc hành trình ở thế gian này.Bài đọc 2Thiên Chúa là nhà Nghệ Sĩ đã tìm cách chuẩn bị những viên đá để xây nên ngôi đền vĩnh cửu, bằng những nhát đục đẽo miệt mài và gọt giũa chuyên cần, tài khéo. Đó là điều mẹ rất dịu hiền của chúng ta là Hội Thánh Công Giáo ca ngợi trong bài thánh thi lễ cung hiến thánh đường. Và thật như vậy.Vậy linh hồn được dành cho hưởng vinh quang vĩnh cửu để trị vì cùng Đức Ki-tô, cũng phải được gọt giũa bằng những nhát búa nhát đục. Thiên Chúa là nhà Nghệ Sĩ dùng những thứ đó để chuẩn bị đá là những tâm hồn được tuyển chọn. Những nhát búa, những nhát đục đẽo đó là gì ? Chị ơi, đó là các bóng tối, những sự sợ hãi, những cám dỗ, những sự buồn phiền trong tâm trí, những nỗi sợ hãi về đường thiêng liêng, với chút sầu não, và cả những đau đớn trong thân xác.Chị em đừng hoài nghi rằng mọi sự xảy đến cho linh hồn chị em là do Chúa xếp đặt. Vì thế đừng sợ rằng mình sa vào sự dữ hoặc xúc phạm đến Thiên Chúa. Chị em chỉ cần biết rằng : trong toàn bộ cách sống, chị em đã không bao giờ xúc phạm đến Chúa, trái lại Người đã được tôn vinh mỗi ngày một hơn.Chị em hãy tin tôi : giả như tôi không biết là chị em buồn sầu như vậy, thì tôi sẽ kém vui, vì tôi sẽ hiểu là Chúa ban cho chị em ít viên ngọc hơn. Hãy xua đuổi như những cám dỗ các hoài nghi ngược lại... Cũng hãy xua đuổi những hoài nghi về cách sống của chị em, nghĩ rằng chị em không nghe tiếng Chúa kêu gọi và bỏ ngoài tai những lời mời ngọt ngào của Đấng Phu Quân. Tất cả những điều đó không phát xuất từ thần khí tốt mà là từ thần khí xấu. Đó là những mưu ma chước quỷ nhằm làm cho chị em rời xa sự hoàn thiện, hay ít là chậm bước trên con đường tiến về đó. Chị em đừng nản lòng !Lời nguyện (Phụng Vụ Giờ Kinh Sáng ngày 23/9 Lễ Thánh Piô 5 Dấu)
    • Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, Chúa đã ban cho thánh Pi-ô, linh mục, ơn đặc biệt là được chung phần thập giá với Con Chúa, và nhờ thừa tác vụ của thánh nhân, Chúa đã tái thực hiện những kỳ công của lòng Chúa thương xót. Nhờ lời thánh nhân chuyển cầu, xin cho chúng con luôn được kết hợp với cuộc Thương Khó của Đức Ki-tô để mai sau đạt tới vinh quang phục sinh. Chúng con cầu xin
    • Khi Đức Giê-su tỏ mình ra, chị em hãy tạ ơn Người ; nếu Người ẩn mình, cũng cứ tạ ơn Người : đó là những trò vui của tình yêu. Tôi muốn chị em cùng Đức Giê-su trao phó mạng sống trên thập giá và cùng Đức Giê-su kêu lên : Đã hoàn tất.
    • Nếu Đấng Phu Quân vô cùng nhân hậu của linh hồn chị em ẩn mình, thì, không phải như chị em nghĩ, là vì Người muốn trả thù sự bất trung của chị em, mà chỉ là vì Người thử thách sự trung thành và kiên trì của chị em và chữa trị chị em cho khỏi một số bệnh tật, mà con mắt xác thịt không nhìn thấy, là những bệnh tật và sai lỗi ngay cả người công chính cũng không thoát khỏi. Thật vậy, Sách Thánh nói : Người công chính ngã bảy lần.
    • Vậy, chị em hãy tạ ơn lòng lành vô cùng của Cha muôn đời, vì Người đối xử như vậy đối với linh hồn chị em, linh hồn đã được dành sẵn cho ơn cứu độ. Tại sao không hãnh diện vì cách cư xử đầy tình nghĩa của người cha tốt nhất trong các người cha ? Chị em hãy mở tâm hồn ra cho Thiên Chúa là vị lương y của các linh hồn và phó thác mình vào cánh tay chí thánh của Người, với đầy lòng tin cậy. Người xử với chị em như những người được tuyển chọn để theo sát Đức Giê-su trên con đường dốc lên đồi Can-va-ri-ô. Tôi vui mừng và vô cùng cảm động, khi nhìn thấy ân sủng hoạt động nơi chị em thế nào.
    • Bất cứ linh hồn nào được dành cho vinh quang vĩnh cửu có thể được coi cách rất đúng như viên đá, để xây nên ngôi đền vĩnh cửu. Kiến trúc sư xây nhà trước hết phải gọt đẽo những viên đá xây ngôi nhà đó. Ông phải dùng búa dùng đục mà làm. Cha trên trời cũng làm như thế đối với các linh hồn được tuyển chọn. Những linh hồn này, do sự khôn ngoan và quan phòng tuyệt vời của Người, đã được dành riêng từ thuở đời đời để xây dựng ngôi đền vĩnh cửu.

 

  •  

 

    • Những viên đá xây nên đền thờ vĩnh cửu

 

  • (Phụng Vụ Giờ Kinh Sách 23/9 lễ nhớ Thánh Piô 5 Dấu)
  • Trích thư của thánh Pi-ô Pi-ết-ren-si-na, linh mục.

 

 

  • Ngày 23 tháng 9

 

  • TN.XXVL-4.mp3 
  • Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên
  • 6) Con ghét và ghê tởm điều gian dối, con yêu chuộng luật pháp của Ngài.
  • 4) Con kiềm hãm con xa mọi điều gian ác, để giữ trọn những lời răn dạy của Ngài.
  • 2) Ðối với con, luật pháp do miệng Chúa đáng chuộng hơn vàng bạc châu báu muôn ngàn.
  •  
  • To:tinh cao
  • Tue, Sep 22 at 4:02 PM

Subcategories