2. Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa

CẢM NGHIỆM SỐNG LC - NOINGUYEN- CN16TN-A

  •  
    Jerome Nguyen Van Noi
     
    Sat, Jul 11 at 3:11 AM
     
     

    CÙNG THAM DỰ BỮA TIỆC LỜI CHÚA

    ----oooOooo----

     

    CHÚA NHẬT XV THƯƠNG NIÊN NĂM A (12/07/2020)

     

    LỜI  CHÚA ĐƯỢC GIEO VÀO LÒNG NGƯỜI

    "Này đây, có người gieo giống đi gieo lúa…

    Có hạt rơi xuống đất tốt và sinh hoa kết quả,

    có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi…”

     

    I. DẨN VÀO LỜI CHÚA

    Đọc 4 Phúc âm chúng ta được làm quen với một thể loại văn chương cổ rất độc đáo của Thánh Kinh: đó là các dụ ngôn. Các nhà hiền triết xưa hay dùng thể lọai này để chuyển tải thông điệp của mình cho dân chúng hay hậu thế. Chúa Giêsu Kitô cũng rất thích dùng dụ ngôn để giảng dậy. Bài Phúc Âm Chúa Nhất XV Thường Niên Năm A (Mátthêu 13,1-23) mà Hội Thánh cho đọc hôm nay là một dụ ngôn:  dụ ngôn người gieo lúa. 

    II. LẮNG NGHE LỜI CHÚA TRONG TIN MỪNG MÁT-THÊU 13,1-23: Ngày ấy, Chúa Giêsu ra khỏi nhà và đi đến ngồi ở ven bờ biển. Dân chúng tụ tập quanh Người đông đảo đến nỗi Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn tất cả dân chúng thì đứng trên bờ. Và Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều. Người nói:

    "Này đây, có người gieo giống đi gieo lúa. Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim trời bay đến ăn mất. Có hạt rơi xuống trên đá sỏi, chỗ có ít đất, nó liền mọc lên, vì không có nhiều đất. Khi mặt trời mọc lên, bị nắng gắt, và vì không đâm rễ sâu, nên liền khô héo. Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc um tùm, nên nó chết nghẹt. Có hạt rơi xuống đất tốt và sinh hoa kết quả, có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi. Ai có tai thì hãy nghe".

    Các môn đệ đến gần thưa Người rằng: "Tại sao Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ?" Người đáp lại: "Về phần các con, đã cho biết những mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không cho biết. Vì ai đã có, thì ban thêm cho họ được dư dật; còn kẻ không có, thì cái họ có cũng bị lấy đi. Bởi thế, Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ: vì họ nhìn mà không thấy, lắng tai mà không nghe và không hiểu chi hết. Thế mới ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói về họ rằng: 'Các ngươi lắng tai nghe mà chẳng hiểu, trố mắt nhìn mà chẳng thấy gì. Vì lòng dân này đã ra chai đá, họ đã bịt tai nhắm mắt lại, kẻo mắt thấy được, tai nghe được, và lòng chúng hiểu được mà hối cải, và Ta lại chữa chúng cho lành'. Phần các con, phúc cho mắt các con vì được thấy; và phúc cho tai các con vì được nghe. Quả thật, Thầy bảo các con: Nhiều vị tiên tri và nhiều đấng công chính đã ao ước trông thấy điều các con thấy, mà không được thấy; mong ước nghe điều các con nghe, mà không được nghe.

    "Vậy, các con hãy nghe dụ ngôn về người gieo giống: Kẻ nào nghe lời giảng về Nước Trời mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp lấy điều đã gieo trong lòng nó: đó là kẻ thuộc hạng gieo dọc đường. Hạt rơi trên đá sỏi là kẻ khi nghe lời giảng, thì tức khắc vui lòng chấp nhận, nhưng không đâm rễ sâu trong lòng nó, đó là kẻ nông nổi nhất thời, nên khi cuộc bách hại, gian nan xảy đến vì lời Chúa, thì lập tức nó vấp ngã. Hạt rơi vào bụi gai, là kẻ nghe lời giảng, nhưng lòng lo lắng việc đời, ham mê của cải, khiến lời giảng bị chết nghẹt mà không sinh hoa kết quả được. Hạt gieo trên đất tốt, là kẻ nghe lời giảng mà hiểu được, nên sinh hoa kết quả đến nỗi có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi".

    III. TÌM HIỂU VÀ SUY NIỆM LỜI CHÚA TRONG TIN MỪNG MÁT-THÊU 13,1-23 :  

    3.1 Chúa Giêsu Kitô vừa là Lời Thiên Chúa được gieo vào lòng người vừa là thợ gieo hạt lúa Lời Chúa vào các tâm hồn: Đó là hai nội dung quan trọng của dụ ngôn. Lời Chúa đã ở cùng Thiên Chúa từ trước tao dựng, Người chính là Thiên Chúa! Lời Chúa làm con người sống theo

    3.2 Mỗi người là mảnh đất đón nhận hạt giớng Lời Chúa:  Đó là thông điệp mà Chúa Giêsu Kitô muốn mỗi người tín hữu đón nhận. Mảnh đất càng tốt, cáng mầu mỡ phì nhiêu thì hạt lúa càng sinh nhiều bông lúa. Có nhiều cản trở sự sinh trưởng của cây lúa cần phải dẹp bỏ.

    IV. THỰC THI  LỜI CHÚA TRONG TIN MỪNG MÁT-THÊU 13,1-23:

    4.1 Lắng nghe và đón nận Lời Chúa: Việc làm đầu tiên của các Kitô hữu là lắng nghe và đón nhận Lời Chúa: trong nhà thờ, trong Sách Thánh, trong internet, trong lớp học hay trong nhóm chia sẻ Lời Chúa.

    4.2 Tạo mảnh đất tốt cho Lời Chúa nơi tâm hồn và cuộc sống của mình: Việc thứ hai các Kitô hữu phải làm là biến tâm hồn và cuộc sống của mình thành mảnh đất tốt cho Lời Chua gieo vào, lớn lên và sinh hoa kết trái. Đất càng tốt thì lúa càng tốt và càng nhiều. Tâm hồn càng đơn sơ, trong trắng, cởi mở thì Lời Chúa càng mang lại âm sủng và sự thánh thiện.

    V. LỜI NGUYỆN GIÁO DÂN [VỚI LỜI CHÚA TRONG TIN MỪNG MÁT-THÊU 13,1-23:

    KHAI MỞ: 

    Lạy Thiên Chúa là Cha của Đức Giê-su Ki-tô và là Cha của chúng con, chúng con cảm tạ ngợi khen Cha vì Cha đã ban cho chúng con Chúa Giêsu Kitô là Con Cha, và là Chua của chúng con. Chúng con xin dâng lên Cha lời cầu xin tha thiết của chúng con. 

     

    Ý VÀ LỜI CẦU NGUYỆN:

    1.-«Ngày ấy, Chúa Giêsu ra khỏi nhà và đi đến ngồi ở ven bờ biển. Dân chúng tụ tập quanh Người đông đảo đến nỗi Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn tất cả dân chúng thì đứng trên bờ. Và Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều» Chúng ta hãy dâng lời cầu xin Chúa cho càng ngày càng có nhiều người tìm nghe lời rao giảng của Chúa Giêsu Kitô.

    Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa!  Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con! 

    2.-«Này đây, có người gieo giống đi gieo lúa. Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim trời bay đến ăn mất. Có hạt rơi xuống trên đá sỏi, chỗ có ít đất, nó liền mọc lên, vì không có nhiều đất. Khi mặt trời mọc lên, bị nắng gắt, và vì không đâm rễ sâu, nên liền khô héo. Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc um tùm, nên nó chết nghẹt. Có hạt rơi xuống đất tốt và sinh hoa kết quả, có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi»  Chúng ta hãy dâng lời cầu xin Chúa cho Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô, cho các Hồng Y, Giám Mục, Linh Mục, Phó Tế và cho các Tu Sĩ Nam Nữ để các thành phần ấy của Dân Chúa tích cực rao giảng Lời Chúa cho mọi người xung quanh.

    Xướng:: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con! 

    3.- «Hạt gieo trên đất tốt, là kẻ nghe lời giảng mà hiểu được, nên sinh hoa kết quả đến nỗi có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi» Chúng ta hãy dâng lời cầu xin Chúa cho các Ki-tô hữu trong cộng đoàn giáo xứ chúng ta và trong các cộng đoàn giáo xứ khác để mọi người biết lắng nghe và đón nhận hạt giống Lời Chúa mà Chúa Giêsu Kitô gieo vào lòng và cuộc sống của những người tín hữu ấy.  

    Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con! 

    4.- «Hạt rơi vào bụi gai, là kẻ nghe lời giảng, nhưng lòng lo lắng việc đời, ham mê của cải, khiến lời giảng bị chết nghẹt mà không sinh hoa kết quả được»  Chúng ta hãy dâng lời cầu xin Chúa cho những người đang bị ”cơm áo gạo tiền” cản trở việc lắng nghe và đón nhận Lời Chúa.

    Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con! 

     

    LỜI KẾT:

    Lạy Thiên Chúa là Cha của Chúa Giê-su và là Cha của chúng con, chúng con xin chúc tụng ngợi khen và cảm tạ Cha, vì Cha đã ban cho chúng con Con Một Cha là Chúa Giê-su Kitô Con Cha Chúa chúng con, để Người dậy chúng con biết quý trọng Lời Chúa  mà lắng nghe và đón nhận để Lời Chúa sinh hoa trái cho chúng con.

    Chúng con xin Cha ban cho chúng con sức mạnh của Thánh Thần để chúng con biến tâm hồn và cuộc sống của mình thành mảnh đất tốt cho Lời Chua gieo vào.

    Chúng con cầu xin, nhờ công nghiệp Chúa Giê-su Ki-tô Con Cha, Chúa chúng con. Amen.

     

    Sài-gòn ngày 11 tháng 07 năm 2020

    Giêrônimô Nguyễn Văn Nội 

     

    --
    Bạn nhận được thư này vì bạn đã đăng ký vào nhóm Google Groups "SLCHN".
    Để hủy đăng ký khỏi nhóm này và ngừng nhận email từ nhóm, hãy gửi email đến This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    Để xem cuộc thảo luận này trên web, hãy truy cập https://groups.google.com/d/msgid/slchn/CAMfwAgpotAyvxSRDFvw282Te9W1_RT3H4w5toQCzUOmSm3DK7A%40mail.gmail
     
     

CẢM NGHIỆM SỐNG LC - A REFLECTION- MƠ NGUYỄN CN15TNA

 

  •  
    Mo Nguyen
     
    Fri, Jul 10 at 5:14 AM
     
     

         FIFTEENTH SUNDAY IN ORDINARY TIME YEAR A - 12 JULY 2020

     

    picture.jpg

    LISTEN, ANYONE WHO HAS EARS  

    A REFLECTION (Matthew 13: 1-13)

     

    LISTEN, ANYONE WHO HAS EARS. Do we really listen when the Word of God is proclaimed at Mass? Do we allow it to take root in our hearts and yield a rich harvest? If we try to listen at Mass, we will learn to listen also to the many voices that cry out to us in the midst of our busy lives – the voices of our children, of our parents, of our spouse, of those who need us to hear them.

     

    He who has Ears (to hear), let him Hear:

    https://www.youtube.com/watch?v=7_3FKqLBW7I

     

    "Word of God Speak" by MercyMe (lyrics) (excellent quality):

    https://www.youtube.com/watch?v=JTY-UKgLlXs

     

    sing.jpg

     

    Lắng nghe lời chúa- Việt Dzũng:

    https://www.youtube.com/watch?v=a9eXaUQirWE

     

     

 

CẢM NGHIỆM SỐNG LC - BRENDAN - CN14TN-A

  •  
    Mo Nguyen
     
    Sat, Jul 4 at 4:30 AM
     
     

    FOURTEEN SUNDAY IN ORDINARY TIME  -  YEAR A

                                          (05 July 2020)

      

    picture.jpg

      

                Burdens are Lifted at Calvary  

    REFLECTIONS ON THE GOSPEL (Matthew 11: 25-30)

                            TRUE KNOWLEDGE OF GOD

    Today’s Gospel records a moment of joyful intimacy between Jesus and his heavenly Father. Jesus rejoices because he senses that he has managed to share with his disciples something of his own knowledge of God.

    The ‘knowledge’ of which Jesus speaks goes well beyond knowing a great deal about another person. He has in mind the Semitic sense of ‘knowing’ that flows from deep intimacy. Such knowledge is not gained by learning or study about God. It is a gift that comes to those who set aside any claim to expertise and adopt before God the simplicity of a child.

    Jesus goes on to present himself as one who has come to lift humanity’s burdens, including but not confined to the burden of sin. In contrast to the interpretations of the Mosaic law given by the scribes and Pharisees (cf. Matt 23:4), the yoke is ‘easy’ and his burden ‘light’. The ease and lightness do not stem from a lowering of standards but from the fact that mercy and love, rather than precise legal perfection, have become the supreme criterion. Twice in Matthew’s Gospel Jesus quotes the prophet Hosea to this effect: “What I (God) want in mercy, not sacrifice’ (Hos 6:6; see Matt 9: 13; 12: 7; also 23: 23).

    The heart of that ease and lightness is the knowledge of which he spoke earlier. To those who worship God as a distant and fearful potentate religious rules and requirements can indeed appear burdensome. This ought not be the ease for those who truly know the God Jesus reveals.

    Brendan Byrne, SJ

    "Burdens are Lifted at Calvary" - Hymn 476: https://www.youtube.com/watch?v=kxshl7VM8KI

     

    sing.jpg

    Thánh Vịnh 144 - Chúa Nhật 14 Thường Niên năm A - lm Thái Nguyên - Cs Maria Thủy Tiên:

    https://www.youtube.com/watch?v=FgAGQ2v85lg

     
     

CẢM NGHIỆM SỐNG LC- THỨ HAI CN14TN-A

  •  
    Hong Nguyen
     
    Sun, Jul 5 at 6:32 PM
     
     


    Suy Niệm Thứ Hai Tuần XIV Thường Niên A - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

    Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu (Mt 9: 18-26)
     

    18Đức Kitô còn đang nói với họ như thế, thì bỗng một vị thủ lãnh đến gần bái lạy Người và nói: “Con gái tôi vừa mới chết. Nhưng xin Ngài đến đặt tay lên cháu, là nó sẽ sống”. 19Đức Giê-su đứng dậy đi theo ông ấy, và các môn đệ cũng đi với Người. 20Bỗng một người đàn bà bị rong huyết đã mười hai năm tiến đến phía sau Người và sờ vào tua áo của Người, 21vì bà nghĩ bụng: “Tôi chỉ cần sờ được vào áo của Người thôi là sẽ được cứu!”. 22Đức Giê-su quay lại thấy bà thì nói: “Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu chữa con”. Và ngay từ giờ ấy, bà được cứu chữa. 23Đức Giê-su đến nhà viên thủ lãnh; thấy phường kèn và đám đông xôn xao, Người nói: 24“Lui ra! Con bé có chết đâu, nó ngủ đấy!”. Nhưng họ chế nhạo Người. 25Khi đám đông bị đuổi ra rồi, thì Người đi vào, cầm lấy tay con bé, nó liền trỗi dậy. 26Và tin ấy đồn ra khắp cả vùng.

    Suy niệm

    Đoạn Tin Mừng hôm nay thuật lại phép lạ kép. Sự việc này diễn ra đối với vị kỳ mục là người có vai vế trong dân có đứa con vừa qua đời tức thì, và cũng diễn ra đối với người phụ nữ đau bệnh đã lâu là một người bé mọn trong dân. Cả hai đại diện cho mọi tầng lớp nhân dân chạy đến với Chúa. Lòng tin của con người vào Thiên Chúa sẽ giúp họ được Chúa nhậm lời bất luận họ là ai, cấp bậc nào đi nữa.

    Với người phụ nữ bị băng huyết đã lâu, bà ta tin rằng chỉ cần được chạm đến gấu áo Chúa Giêsu thôi, thì sẽ được khỏi. Và Chúa Giêsu đã đáp lại lòng nguyện ước của bà:
    "Này con, hãy vững lòng. Ðức tin của con đã cứu thoát con". Cũng thế, con của vị kỳ mục đã tắt thở, nhưng ông đã dám tin tưởng, bái lạy và cầu xin điều mà chỉ có Thiên Chúa mới làm được: "Lạy Ngài, con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến đặt tay trên nó, thì nó sẽ sống lại".

    Thiên Chúa yêu thương con người không loại trừ một ai và Ngài đã trao hiến Con Một để cứu chuộc hết thảy mọi người. Quan trọng là người ta có dám ký thác cuộc đời, vận mệnh mình vào tay Thiên Chúa hay không mà thôi. Và còn hơn thế nữa, những tưởng con người chạy tới cầu xin Thiên Chúa, nhưng không, chính Thiên Chúa đã đi bước trước đến với con người. Và phép lạ đã diễn ra như một hệ quả của lòng tin:
    "Ðức tin của con đã cứu chữa con”.

    “In God, we trust”, lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con dám buông mình vào bàn tay Thiên Chúa, và tin tưởng tuyệt đối vào Chúa vì chỉ có Chúa với có thể cứu giúp được chúng con trước những nỗi khó khăn vượt quá giới hạn sức lực con người. Amen.

    GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
    Kính chuyển:
    Hồng
    ----------------------
     
     

CẢM NGHIỆM SỐNG -FR BRIAN - CN14TN-A

 

  •  
    Mo Nguyen <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>
    To:Nguyen Dinh
     
    Thu, Jul 2 at 4:40 PM
     
     

          FOURTEENTH SUNDAY IN ORDINARY TIME - YEAR A - 05 JULY 2020

    sing.jpg

     

                 IMITATING THE COMPASSION OF JESUS: 14th SUNDAY A 

                                               (Matthew 11: 25-30)

    One of the most wonderful things about the person of Jesus, has been and continues to be, his special love for ordinary people, for people like us. It comes out in two beautiful statements that he makes in the gospel today. The first is in his prayer to God: ‘I bless you, Father, Lord of heaven and earth, for hiding these things from the learned and the clever and revealing them to mere children.’ The second is in his Invitation: ‘Come to me, all you who labour and are overburdened and I will give you rest. Shoulder my yoke and learn from me, for I am gentle and humble in heart, and you will find rest for your souls. Yes, my yoke is easy and my burden light.’

     

    What leads him to make these statements? He has just completed a tour of the towns and villages of Galilee. In each of them he has been preaching that God is King of the world, and so people must know, love and serve God as the Lord and Ruler of their lives. On many occasions too, he has made the kingdom of God happen, by curing sick people and setting them free from their handicaps and disabilities. But it’s only the ordinary, everyday people who have appreciated his efforts, accepted his message and started to follow him. The educated and the clever have simply closed their minds and hearts to his message, and walked away with their noses in the air.

     

    For the sake of understanding and developing our own personal relationship with Christ, it will be worth delving into his relationship with the ones Jesus often referred to as ‘the poor’ and ‘the little ones’. They are the same ones whom the high and mighty Pharisees called ‘sinners’ or ‘the rabble who know nothing of the law’. Today we might refer to them as ‘the oppressed’, ‘the outsiders’, or ‘the strugglers’.

     

    In the gospels, the term ‘poor’ does not refer only to those who are economically deprived, even though it does include them. In the first place, they were those who had to beg for a living. Beggars included those sick and disabled persons who were not well enough to work and who had no relative to support them. Of course, in that society there were no hospitals, no pensions, and no emergency payments. The blind, the deaf and dumb, the lame, the cripples, and the lepers, then, were generally beggars.

     

    The economically poor included the day-labourers who were often without work, the peasants who worked on the farms of wealthy landowners, and those who were slaves. Then there were the widows and the orphans, who had no way of earning a living and no one to provide for them. They were dependent on occasional handouts from the Temple treasury.

     

    On the whole, the suffering of the poor was not destitution and starvation except during a war or famine. They were sometimes hungry and thirsty, but unlike millions today, they seldom starved. Their principal suffering was the embarrassment and shame that went with being totally dependent upon others. As the steward in the parable says: ‘I would be too ashamed to beg’ (Lk 16:3). They found themselves at the bottom of the social ladder, with no prestige, no power, and no respect. They were social outcasts, and left to feel that their lives were without dignity, meaningless, helpless and hopeless.

     

    People of the middle class (the educated and the law-abiding, such as the scribes and Pharisees), treated them as low-class scum, and called them ‘sinners’. The educated ones, those who knew the Scriptures backwards, put the label ‘sinners’ too, on any who had sinful or unclean professions, e.g. prostitutes, tax collectors, robbers, herdsmen or gamblers. Others called ‘sinners’ included those who did not pay their tithes (one tenth of their income) to the priests, those who did not rest on the sabbath (the Jewish Saturday), and those who were careless about keeping the laws and customs concerning foods and ritual purity. So, these so-called ‘sinners’ felt terrible frustration, shame, guilt, anxiety and misery. They did not even have the consolation of feeling that they were in God’s good books. The educated ones, those who ‘ought to know’, kept telling them that they were displeasing to God.

     

    But Jesus was different, strikingly different. As a carpenter, he was from the middle class himself and not one of the poor and oppressed. But he mixed socially with even the poorest of the poor. He even got the nick-name ‘the friend of sinners’. In a nutshell Jesus became an outcast by choice.

     

    Why did he do this? What would make a middle-class man talk to beggars and mix socially with the poor? What would make a man who was a prophet, a spokesperson for God, mix with those who neither knew the fine print of the law nor kept it? The answer comes across very clearly in the gospels: COMPASSION!

     

    Over and over again the gospels say this kind of thing: ‘When he went ashore, he saw a great crowd; and he had compassion for them and cured their sick’ (Mt 14:14). ‘When he saw the crowds, he had compassion for them, because they were harassed and helpless, like sheep without a shepherd’ (Mt 9:36). The plight and tears of the widow of Nain touched his heart to the core: ‘Don’t cry,’ he says to her, before bringing her son back to life (Lk7:13-15). He was moved with compassion at the plight of a leper begging for help (Mk 4:41), for two blind men sitting at the side of a road begging (Mt 20:30-34), and for a crowd of people with nothing to eat (Mk 8:2 par). In each case he responds to their sufferings with the power and love, the compassion and care of God.

     

    All through the gospels, even when the word is not used, we sense the surge of compassion rising in the heart of Jesus. ‘Don’t cry,’ he says, ‘Don’t worry’, ‘Don’t be afraid’ (e.g. Mk5:36; 6:50; Mt 6:25-34). He was not moved by the grandeur and beauty of the great Temple buildings (Mk 13:1-2), but by the generosity of a poor widow who put her last cent into the Temple treasury (Mk 12:41-44). When everyone else around him was jumping for joy at the raising of Jairus’s daughter to life, Jesus was concerned that she should be given something to eat (Mk 5:42-43).

     

    His compassion was the most human and humane thing about Jesus. It’s the most human and humane thing about us as well. The Australian poet Adam Lindsay Gordon once wrote: ‘Life is mostly froth and bubble. Two things stand like stone, kindness in another’s trouble, courage in our own!’ So, whose side are we on? On the side of Jesus, the side of compassion, kindness, help, healing, and mercy? Or on the side of the scribes and Pharisees of this world - fierce, fault-finding, harsh, critical, and merciless? Will we take our cue from their cruel, harsh, and insensitive judgments of others? Or will we take our inspiration from what we have seen in Jesus, and from the Invitation he reissues to us today: ‘Come to me, all you who labour and are overburdened and I will give you rest?’ 

     

    Fr Brian Gleeson

     

    Compassion Hymn lyrics:

    https://www.youtube.com/watch?v=-XLyibTpoB4

     

     

    picture.jpg

    Chúa Giàu Lòng Xót Thương - Ca Đoàn Sao Mai:

     

    https://www.youtube.com/watch?v=IKe5XiA3YcE