16. Sống Tình Thức

SỐNG TỈNH THỨC - Ở NHÀ LÀM GÌ?

  •  
    Chi Tran

     
     
     

    Ở NHÀ LÀ GIÚP THẾ GIỚI ĐƯỢC HÒA BÌNH

     

    Là người Công giáo, chúng ta còn có Thiên Chúa để được tư vấn. Nếu lúc nào đó buồn bã, thất vọng và bất an, hãy kể cho người thân, hoặc thì thầm với Thiên Chúa. 

     

    Con sẽ giúp đỡ thế giới như thế nào?” Minh Sư đáp: “Bằng cách tìm hiểu thế giới.” “Và con sẽ tìm hiểu thế giới như thế nào?” “Bằng cách xa lánh thế giới.” “Như vậy con sẽ phục vụ nhân loại thế nào?” “Bằng cách tìm hiểu chính con.”[1]

     

    Trò chuyện thiêng liêng:

    Khi dịch bệnh tràn vào từng quốc gia, thành phố và thôn xóm, người dân được mời gọi giãn cách xã hội. Hơn nữa nhiều người còn chia sẻ “status” trên Internet: Ở nhà là yêu nước; ai ở đâu cứ ở đó là tròn nghĩa vụ người dân; bà con yên tâm để “ở yên”; mỗi người dân hãy thể hiện tinh thần yêu nước bằng việc ở lại nhà v.v. Điều này hoàn toàn đúng trong bối cảnh mức độ lây lan của virus này càng nhanh chóng từ người sang người. Lúc này có lẽ là đỉnh điểm của việc ở nhà khi nhiều thành phố phong tỏa, lệnh giới nghiêm được ban hành, mọi đi lại đều rất phức tạp, và nhiều người cũng không muốn tiếp xúc để bảo vệ mình và gia đình. Đây có lẽ là kinh nghiệm vô tiền khoáng hậu trong lịch sử của một đời người!

     

    Con sẽ giúp đỡ thế giới như thế nào?” Câu hỏi này có thể gom lại nhỏ hơn: “Con sẽ giúp đỡ đất nước, thành phố, gia đình mình như thế nào?” Thật thú vị là cha Anthony de Mello viết câu chuyện trên từ nhiều thế kỷ trước, vậy mà nó lại “chuẩn không cần chỉnh” trong giai đoạn hiện nay! Mỗi người có thể hỏi Thiên Chúa, hỏi nhau rằng mình có thể giúp gì để đại dịch sớm chấm dứt. Khi hỏi như thế cũng là lúc chúng ta nhận được câu trả lời từ chính mình: ở nhà, chích ngừa, cầu nguyện, v.v. Cùng trong ý hướng này, Giáo hội dạy rằng: “Mọi người phải quan tâm đến sự sống và những phương tiện cần thiết giúp đồng loại sống một đời sống xứng đáng.”[2]

     

    Vị Minh sư trên đây gợi ý: “Bằng cách tìm hiểu thế giới.” Dĩ nhiên thế giới hiện nay tuy đã có vaccine, nhưng khả năng chặn đứng dịch bệnh vẫn còn xa vời. Nhất là ở các nước Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam, tình hình vẫn phức tạp. Cứ nhìn vào thực tế của xóm làng, gia đình, chỉ thị 16 buộc mọi người phải ở nhà. Nó kéo theo biết bao phiền toái, nhưng đó là giải pháp duy nhất và cần thiết để bảo vệ sức khỏe người dân. Lướt qua các trang Web đâu đâu chúng ta cũng thấy tràn ngập thông tin về Covid-19. Có thể thấy chưa bao giờ dễ dàng thấy thế giới, quốc gia và người dân đang quan tâm về vấn đề gì: Virus Corona.

     

     “Bằng cách xa lánh thế giới.” Đây là câu chuyện của Minh sư từ nhiều thập niên trước, để nhắn người ta cần khoảng lặng một mình, suy nghĩ về cuộc đời, về chính mình. Lánh xa đám đông, tránh tập trung và giữ khoảng cách là biện pháp an toàn lúc này. Dĩ nhiên chúng ta chỉ tạm xa lánh thế giới, tạm rời những chỗ mà trước đây thường xuyên lui tới. Lúc này, chúng ta cùng với người thân ở nhà để thế giới, quốc gia và xóm làng được bình an. Nhưng chúng ta không lánh xa thế giới trong vô vọng và hoang mang. Ngược lại, hãy trân trọng những ngày tháng này để khôn ngoan tạo cho gia đình mình không gian sống nhiều ý nghĩa và niềm vui. Thế giới lúc này là ở trong gia đình, nơi đó có người thân và có Thiên Chúa nữa.

     

    Như vậy con sẽ phục vụ nhân loại thế nào?” Đây là câu hỏi nên thường xuyên đặt ra kể cả trong công việc hoặc giữa lúc dịch bệnh. Hỏi để chúng ta trăn trở về cuộc sống, để tìm ra câu trả lời cho những vấn đề thường phát sinh. Là người Công giáo, chúng ta còn có Thiên Chúa để được tư vấn. Nếu lúc nào đó buồn bã, thất vọng và bất an, hãy kể cho người thân, hoặc thì thầm với Thiên Chúa. Các nhà tâm lý khuyên không nên gặm nhấm nỗi đau một mình. Khi kể ra những u buồn và thắc mắc sẽ giúp bạn được giải tỏa và có nhiều kết quả đáng mong chờ. Lúc này, chúng ta cùng với Thiên Chúa đi vào khoảng tĩnh lặng, nơi đó chỉ có bạn và Thiên Chúa, để “bằng cách tìm hiểu chính con.” Mở ngoặc nơi đây, thánh Phêrô chia sẻ rằng: “Ơn riêng Thiên Chúa đã ban, mỗi người trong anh em phải dùng mà phục vụ kẻ khác. Như vậy anh em mới là những người khéo quản lý ân huệ thiên hình vạn trạng của Thiên Chúa.” (1 Pr 4,10)

     

    Bạn thân mến,

    Câu chuyện trên đây kết thúc bằng việc mỗi người cần nhìn vào chính mình để đương đầu với hiện tại. Càng nhiều giờ rảnh, người ta càng có nguy cơ đánh mất chính mình. Các nhà tâm lý đã, đang và sẽ có những tư vấn, sáng kiến và trợ giúp để cùng với những người đang điều trị, đang cách ly hoặc ở nhà vượt qua những chấn thương tâm lý. Trước khi tiếp cận được với họ, chúng ta cũng cần tự tra vấn chính mình, mạnh dạn có những sáng kiến để hiểu mình và người thân trong gia đình mình hơn. Đó có thể là:

     

    • Những buổi trò chuyện về những sở thích của nhau,
    • Đâu là sở trường và sở đoản của tôi của người thân
    • Kể cho nhau những kỷ niệm ngày xưa, những chuyện vui buồn mà mình biết. Hãy lắng nghe nhau chân thành và đón nhận.
    • Cùng nhau cầu nguyện, đọc kinh dưới ánh nến, hoặc cùng nhau nghe thánh ca dưới bầu trời đầy sao, v.v.
    • Và nhiều hoạt động khác giúp bạn biết mình và hiểu người hơn.

     

    Để kết thúc, chúng ta dành chút giây phút để xin Chúa cho mình đủ năng lượng, khôn ngoan để làm điều gì đó cho mình và người thân lúc ở nhà. Khi bạn giúp người khác cũng là lúc bạn hiểu mình hơn và làm phong phú tâm hồn mình hơn.

     

    Chúc các bạn và gia đình ở nhà luôn được nhiều bình an của Thiên Chúa và Mẹ Maria! 
    Giuse Phạm Đình Ngọc SJ(dongten.net)

     

    [1] Anthony de Mello SJ, Một Phút Minh Triết, dịch giả Đỗ Tân Hưng

    [2] Hiến chế Vui mừng và Hy vọng 27,1

     
     

SỐNG TỈNH THỨC

  •  
    Tinh Cao
     
    Trọng kính Cộng đồng Dân Chúa,
     
    Trước hết, xin chúc mừng Lễ Đức Maria Nữ Vương hôm nay, Chúa Nhật 22/8/2021,
    sau đúng 1 tuần biến động chính trị phiến quân Taliban xâm chiếm A-Phú-Hãn, \
    một biến cố xẩy ra sau khi Haiti Nam Mỹ bị động đất lớn làm sụp đổ thê thảm cả vật chất lẫn nhân mạng,
    một cặp biến cố như "dấu chỉ thời đại" nào đó, mà đối với người viết đây đã bày tỏ trong bài đã được phổ biến tối hôm qua từ HK hay buổi sáng ở VN:
     
    Vì là chủ tế lịch sử loài người, nên Thiên Chúa sử dụng tất cả mọi sự để tỏ mình ra, nhất là những gì là hèn yếu khốn nạn của con người và nơi con người. 
    Nếu Người đã tỏ tất cả LTXC của Ngài ra trên Thánh Giá Chúa Kitô, Đấng bị treo lên (xem Gioan 8:28), 
    là để Ngài có thể tỏ vinh quang của Ngài ra khi Ngài làm cho Chúa Kitô phục sinh từ trong cõi chết. 
    Đó là lý do Chúa Giêsu Kitô là tất cả mạc khải thần linh của Thiên Chúa đã tỏ mình ra nơi con người bệnh tật bằng việc chữa lành, 
    nơi những con người bị quỉ ám khi Người trừ quỉ, nơi những tội nhân bằng lòng tha thứ v.v.
     
    Theo đường lối của mạc khải thần linh, có tính cách nhập thể và vượt qua, nơi những gì là hèn yếu và khốn nạn của loài người tạo vật đáng thương này, 
    đức tin đã cho Kitô hữu chúng ta thấy Thiên Chúa là Đấng vô cùng giầu sang để ban ơn cho chúng ta, 
    rồi Người lại tự biến thành những người anh chị em hèn mọn nhất của Người (xem mathêu 25:40,45) nghèo khổ 
    để chúng ta nhờ đó mới có thể trả về cho Ngài những gì Ngài ban cho chúng ta. Như thế, 
    Thiên Chúa là thần linh và toàn thiện giầu lòng thương xót với từng con người tạo vật tội nhân chúng ta, 
    đã biến hình nơi những người anh chị em hèn mọn nhất trên thế gian này để trở thành đáng thương trước mắt chúng ta.
     
    Ở Việt Nam hiện nay nói riêng và ở khắp thế giới nói chung, gần đây nhất là các nạn nhân động đất ở Haiti 
    và các nạn nhân chiến trang khủng bố ở A-Phú-Hãn và Miến Điện, 
    Chúa Kitô chẳng những hiện diện hết sức thảm thương và đáng thương, 
    mà Người còn tỏ hiện một cách rạng ngời như Đấng Phục Sinh chiến thắng tội lỗi và sự chết mà thông ban sự sống bất diệt, 
    nơi cà đức ái trọn hảo của những tấm lòng biết cảm thương trong việc hiệp thông nguyện cầu 
    mà còn bằng cả cứu trợ vật chất hay đích thân phục vụ nữa. Điển hình nhất là các nữ tu Việt Nam ở Sài Gòn và chung Miền Nam, 
    như được người viết đọc được, thâu thành 3 mp3 và gom lại thành 1 youtube ở cuối email này.
     
    Xin Chúa Kitô Vượt Qua tiếp tục vượt qua nơi lịch sự loài người và đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta.
     
    Đaminh Maria cao tấn tĩnh
     

     

    --

SỐNG TỈNH THỨC

  •  
    Chi Tran
    SỐNG TỈNH THỨC TRƯỚC ĐẠI DỊCH

     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng


    LẮNG NGHE SỰ THINH LẶNG TRONG NHỮNG NGÀY GIÃN CÁCH

     

    Chúng ta có thể gặp được Thiên Chúa trong cầu nguyện. Nếu ngày thường không có nhiều giờ để tâm đến Chúa, thì ở nhà lúc này lại là cơ hội để nối kết lại với Chúa. 

     

    “Thưa thầy, làm sao con chứng nghiệm được rằng con với vạn vật là một?” Minh Sư đáp: “Bằng cách lắng nghe.” “Và con phải lắng nghe như thế nào?”

    “Con hãy lắng tai để nghe ngóng mỗi lời thì thầm của vũ trụ. Khi con nghe thấy chính tiếng nói của con thì con hãy thôi nghe.”

     

    Trò chuyện thiêng liêng:

    Trước khi dịch bệnh, mọi lãnh vực đều đang phát triển, người người mơ về một thế giới tốt đẹp hơn. Ròng rã gần hai năm dịch bệnh, cả thế giới vỡ mộng. Mọi thứ đảo lộn bởi một con virus cực nhỏ. Có lẽ lúc này ai cũng có câu trả lời cho riêng mình là: con người có liên hệ cực kỳ mật thiết với nhau. Nhìn vào đường truyền lây lan theo cấp số nhân từ người sang người, chúng ta nhận thấy con người có tương quan xã hội. Nói cách khác, chúng ta cần đến nhau để chống lại con virus này. Một cá nhân, gia đình, một đất nước cũng không thể chống dịch nhanh chóng, nhưng là cả thế giới.

     

    Lúc đang giãn cách xã hội, chúng ta nghe lại câu chuyện trên đây của cha Anthony de Mello. Đành rằng mỗi người là một cá thể độc lập và vô giá trước mặt Thiên Chúa, nhưng mỗi người không thể sống tách rời với vũ trụ. Chúng ta cần không khí, cần thức ăn, nước uống và môi trường sống lành mạnh. Vạn vật vũ trụ từ thuở tạo thiên lập địa, Thiên Chúa đặt trong đó sự hài hòa. Tiếc là vì lý do nào đó, con người đã, đang làm tổn thương ngôi nhà chung của chúng ta. Phải chăng đó cũng là lý do nảy sinh con virus Corona khủng khiếp này? Chúng ta không cần truy tìm nguồn gốc của virus. Thay vào đó, cùng lắng nghe điều gì đang diễn ra trong môi trường sống hiện nay.

     

    Nhịp sống Sài Gòn (Hà Nội cũng thế) lúc này thay đổi hoàn toàn. Đường xá vắng người, cửa đóng then cài, phố phường chỉ còn xe cứu thương ngược xuôi. Bệnh viện mỗi lúc một đông người, khu cách ly cũng tăng, số người F0, F1 cũng lan rộng. Thử tưởng tượng đứng trước nhà thờ Đức Bà Sài Gòn lúc này, tôi nghe được thứ âm thanh gì? Ngước lên tượng Đức Mẹ Hòa Bình trước quảng trường, tôi có nghe được lời thì thầm của thành phố phồn vinh ngày nào? Thử rảo bộ vài con đường phong tỏa, tôi thấy những gì? Dừng lại bên công viên, còn đâu cảnh người người thể dục, buôn thúng bán bưng, người người xuôi ngược. Thành phố Sài Gòn đang ngủ, một giấc ngủ trong đói khát, lo lắng và hồi hộp.

     

    Đã có lúc người ta sợ thinh lặng. Nhất là người trẻ, thinh lặng là chỗ chúng ta phải đối diện với chính mình, với vạn vật và với Thiên Chúa. Những nhà tâm lý, giáo dục đã cảnh báo về một cuộc sống vội vàng, bạo phát, bạo tàn. Vì Covid-19, người người phải thu mình vào khung cảnh gia đình. Thiết tưởng đây là thời gian vàng để mỗi người thử lắng nghe lòng mình. Chúa đang muốn nói gì với con trong lúc này? Thử để lòng mình lắng xuống, một mình với Thiên Chúa, với bối cảnh trầm lắng hiện nay, chắc lúc đó: “Con nghe thấy chính tiếng nói của con.”

     

    Theo truyền thống tu đức, lắng nghe thường là hoạt động của con tim, tâm hồn. Khi đôi tai thanh thản với âm thanh vắng lặng ở bên ngoài, cũng là lúc âm thanh trong tâm hồn lên tiếng. Đó là chỗ của Chúa Thánh Thần hoạt động. Ước sao mỗi người quý trọng thời khắc thánh thiêng này với hai lý do:

     

    1/ Về mặt tâm lý, chúng ta được thanh thản, thoải mái với tâm hồn bình an. Không để cho chuyện đời vây bủa. Tạm gác lại những lo lắng cơm áo gạo tiền, tâm lý tự nhiên cảm thấy khoan khoái, thong dong và nhẹ nhàng. Từ đó, thể lý cũng được dịp nghỉ ngơi và lấy lại sức. An nhiên tự tại để tạo trạng thái tâm hồn tĩng lặng và vô ưu; đóng bớt những thông tin gây hoang mang, buồn phiền, buông bỏ trước những lắng lo về tương lai. Dĩ nhiên mình phải lo khi kinh tế đang xuống, gia đình bị khó khăn, nhưng bạn lo sầu thì chưa chắc giải quyết được gì hoặc cũng không làm cho người thân hết bệnh…Ngược lại bạn cần bình tâm để thanh thản và tu dưỡng tâm thân, thư thái thay vì ám ảnh trước những cảnh rắc rối quanh mình.

     

    2/ Về mặt thiêng liêng, chúng ta có thể gặp được Thiên Chúa trong cầu nguyện. Nếu ngày thường không có nhiều giờ để tâm đến Chúa, thì ở nhà lúc này lại là cơ hội để nối kết lại với Chúa. Có khi không cần nói với ai về ước mong gặp gỡ Chúa, nhưng sau khi thinh lặng với Chúa, bạn sẽ tương quan với người khác bằng rất nhiều tình yêu. Lúc này, ngôi nhà của bạn sẽ có Chúa đồng hành, sẽ được nguồn an ủi thiêng liêng mà chỉ có Thiên Chúa ban tặng. 1. Xác định bậc thang giá trị trong đời/ quay lại với những điều cốt yếu. 2. Khám phá ra những điều thú vị trong người khác, bản thân (hoạt động nghệ thuật, dành giờ cho những sở thích lành mạnh), cuộc sống,…mà trước giờ mình bận rộn quá nên quên lãng hoặc chưa làm được.

     

    Với hai hoa trái của thinh lặng trên đây, bạn và gia đình sẽ vượt qua lần giãn cách này với nhiều bình an. Xin đừng sợ thinh lặng, vì trong gia đình, có lúc chuyện trò, vui chơi, ăn uống nghỉ ngơi, thì cũng cần khoảng lặng trong ngày sống. Thinh lặng không phải là ngủ li bì, nhưng là tỉnh thức trong tĩnh lặng với mình và với Chúa. Thiên Chúa của chúng ta ‘không bao giờ ngủ’, bởi “Đấng gìn giữ Ít-ra-en, lẽ nào chợp mắt ngủ quên cho đành!” (Tv 121,4).

      Nhờ đó cuộc sống mới quân bình, như lời Mẹ Tê-rê-xa Can-cút-ta chia sẻ: “Hoa trái của thinh lặng là cầu nguyện, hoa trái của cầu nguyện là niềm tin, hoa trái của niềm tin là tình yêu, hoa trái của tình yêu là phục vụ, hoa trái của phục vụ là bình an.” Chúng ta cần bình an và sức khỏe lúc này.

     

    Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

     
     

SỐNG TỈNH THỨC -

  •  
    Hung Dao
     
    Wed, Aug 11 at 9:01 PM
     
     
    CUỘC ĐỜI ĐÂU CẦN GÌ NHIỀU....
     
    Đời người, nói dài cũng không quá dài, nói ngắn cũng không phải là quá ngắn. Khỏe mạnh chính là điều cần thiết nhất, cứ sống khờ khạo một chút, phóng khoáng một chút, vui vẻ một chút, như vậy là đã đủ rồi!
    Có nhiều thứ, đừng đợi đến lúc mất đi rồi mới bắt đầu hối tiếc. Lúc khỏe mạnh, chúng ta chưa từng biết quý trọng, vẫn thường cho bản thân là tráng kiện mà không biết bảo vệ, giữ gìn.
    Nhưng có những thứ, một khi đã mất đi, mới hiểu được giá trị của nó, mới thấy trân quý nó.
    Đời người, khờ khạo một chút, để cho lòng mình được thảnh thơi. Việc lớn thì cần rõ ràng minh bạch, những việc nhỏ thì có thể mắt nhắm mắt mở cho qua. Đây cũng là cách hành xử người thông minh.
    Cuộc sống vốn ngắn ngủi nhưng lại lắm khổ đau, vậy nên, hãy cứ vui vẻ, quý trọng cuộc sống của mình, quý trọng sinh mệnh của mình, hưởng thụ cuộc sống của mình.
    Hãy để cho trái tim tự do bay lượn, quên đi tất cả những yêu ghét vui buồn, làm một người vui vẻ. Đừng lãng phí thời gian đi hận những người không đáng hận.
    Người sống trên đời, không thể không yêu không hận, cũng không sao tránh khỏi những mâu thuẫn. Nhưng chỉ cần bạn suy nghĩ một chút, người kia có đáng để bạn oán hận hay không?
    Có một người tri kỷ, cùng bạn vượt qua những khoảnh khắc cô đơn. Những khi lạc lõng, có thể tìm được người để tâm sự; trong lúc phiền não, có thể có người ở bên cạnh, sưởi ấm tâm hồn.
    Có được một người bạn, hơn nữa còn là tri âm tri kỷ chính là tài phú. Một người dù giàu có đến đâu, nhưng không có đến một người bạn, thì cũng thật đáng thương, mà tìm được một người tri âm tri kỷ thì khó càng thêm khó.
    Chúng ta biết rằng dục vọng, ham muốn của con người là vô hạn. Người xưa có câu: “Người không biết đủ giống như con rắn muốn nuốt cả con voi”, nuốt không được cũng lại không muốn nhả ra. Trong cuộc sống, chúng ta có thể bắt gặp rất nhiều người bị “danh và lợi” thắt chặt. Họ mãi truy đuổi, một khắc cũng không dừng, có thứ này lại muốn thứ khác, có rồi lại muốn cái mới hơn.
    Một điều rất hiển nhiên rằng dục vọng của con người là hoàn toàn không thể thỏa mãn được. Nếu một mực cưỡng cầu thì nhất định sẽ sinh ra phiền não. Con người sống truy cầu danh lợi vốn là để được hạnh phúc, vui vẻ, nhưng rất nhiều người vì truy cầu không được lại đánh mất niềm vui, niềm hạnh phúc vốn có của mình. Đây đúng là cái vòng luẩn quẩn của đời người.
    Tôi chỉ có thể nói cho bạn biết, không cần phải lãng phí thời gian quý giá của mình, để đi oán hận một người không đáng. Hận một người không xứng đáng, đó là việc làm xuẩn ngốc nhất trên đời.
    Có thể thấy rằng, tâm biết đủ quan trọng đến mức nào đối với sinh mệnh của một người. Suy cho cùng: “Cao ốc ngàn gian, đêm nằm ngủ cũng không quá hai mét, ruộng tốt vạn khoảnh, ngày ăn cũng không quá ba bữa”, hà cớ gì người ta phải truy cầu nhiều thứ như vậy? Huống chi, tiền tài dù nhiều đến mấy, chức vị dù cao đến đâu đi nữa cuối cùng đến lúc sinh mệnh lìa đời thì đâu còn ý nghĩa gì.
    Có tâm biết đủ là quý trọng những gì có ở hiện tại. Chúng ta đừng nên nghĩ mình thiếu những gì mà nên nghĩ nhiều về những thứ mình đã có. Nếu không quý trọng, thì những thứ đang có hiện tại cùng rời bỏ chúng ta mà đi. Cách tránh được tai họa chính là coi trọng phúc phận mình đang có. Ví như sinh mệnh và sức khỏe là tài phú lớn nhất của mỗi người nhưng mọi người lại thường xem nhẹ, đến lúc sắp mất đi rồi mới thấy hối tiếc thì đã muộn mất rồi.
    Cho nên, khi rơi vào cảnh “đại nạn không chết, bệnh nặng mà khỏi” thì sẽ khiến con người cảm nhận rõ rệt được niềm hạnh phúc tăng lên gấp bội. Trái lại, không biết đủ mà tham lam sẽ dễ dàng bị lầm đường lạc lối, khiến tai họa “không nên có” ập đến lúc nào không hay.
     

SỐNG TỈNH THỨC -

  •  
    Chi Tran
    SỐNG TỈNH THỨC CẦU NGUYỆN: "HÃY NHÌN VÀO BÊN TRONG"

     
     
     
    Ảnh cùng dòng


    ĐÂY LÀ THỜI GIAN ĐỂ LÀM PHONG PHÚ TÂM HỒN

     

    Hãy xem ngôi nhà của bạn là một “tịnh xá, một thánh đường thu nhỏ”. Nơi đó Thiên Chúa mời gọi mỗi người tự do sáng tạo, cùng nhau bồi đắp tình thương và sự sống. 

     

    Đệ tử thỉnh cầu một lời minh triết. Minh sư đáp: “Con hãy ngồi trong tịnh xá của con và tịnh xá của con sẽ dạy con sự minh triết.” “Nhưng con không có tịnh xá. Con không phải là một đan sĩ.” “Dĩ nhiên con có một tịnh xá. Hãy nhìn vào bên trong.”

     

    Trò chuyện thiêng liêng:

    Ai cũng biết con người được cấu thành bởi thể xác và tâm hồn, tuy hai nhưng là một và có liên hệ mật thiết với nhau. Thể xác khỏe mạnh giúp tinh thần sảng khoái và ngược lại. Hoặc nói như thánh Têrêsa Avila: “Hãy làm điều gì tốt cho xác bạn, để hồn bạn được vui vẻ ở trong xác.” Do đó trong thời gian chống dịch, làm sao để mình và người thân không mắc phải virus là ưu tiên hàng đầu. Bảo vệ chính mình, người thân và cộng đồng là điều cần thiết mà ai ai cũng được mời gọi chung tay. Tuy nhiên, ở bài này chúng ta bàn đến lãnh vực tâm hồn, đời sống tinh thần: làm sao để có được một tâm hồn khỏe mạnh?

     

    Đã từ lâu người ta bàn đến khía cạnh tâm hồn của con người. Thú vị là từ tâm hồn bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp cổ đại: (ψυχή-psykhḗ), có nghĩa là “hơi thở”. Trong đó bao gồm các khả năng tinh thần hay tâm hồn (spiritus) của một sinh vật: lý trí, tính cách, cảm giác, ý thức, trí nhớ, nhận thức, suy nghĩ, v.v. Ở đây chúng ta tạm không liên hệ đến linh hồn theo cách hiểu của Công giáo. Chúng ta phân biệt tâm hồn là gắn liền với thân thể sống lúc này. Sau khi chết, dĩ nhiên những đặc tính của tâm hồn vừa nêu trên cũng chấm dứt. Ngược lại, linh hồn (pneuma) thì bất tử.

     

    Câu chuyện trên đây của cha Anthony de Mello có thể dẫn ta vào trường học của tâm hồn: “Hãy nhìn vào bên trong.” Khi ước mong bước vào môi trường này, bạn và tôi sẽ có nhiều cách thế để làm cho tâm hồn mình thêm phong phú:

     

    -1. Về phần lý trí, nhận thức và suy tư: Trong đại dịch, thật tốt để tìm đọc những cuốn sách hay, xem những thước phim bổ ích và bàn luận những chủ đề mà mình quan tâm. Chúng ta cũng có thể học hỏi thêm những kiến thức bổ ích cho công việc mà mình đã, đang và sẽ theo đuổi. Lúc này là thời gian để trao dồi cho bộ não được hoạt động một cách hệ thống và nhanh nhạy hơn. Đừng để đầu óc, tâm hồn ra u mê.

     

    -2. Về phần tâm tư tình cảm: Khi ở nhà thật tốt để cùng nhau nấu ăn, vui đùa và hài hước để làm cho cuộc sống bớt phần căng thẳng. Lắng nghe những rung động của tâm hồn mình và người khác. Nơi đó, bạn sẽ cảm nhận được một sự nhẹ nhàng, lâng lâng đến khó tả! Hoặc có thể nghe bản nhạc mình yêu thích, ngắm một bông hoa đang khoe sắc giữa bối cảnh xã hội bị phong tỏa. Hoặc nhìn bình minh để cùng bước vào một ngày mới với nhiều năng lượng. Một đêm sáng trăng nào đó, hãy ngắm sao trời, vũ trụ để đưa tâm hồn mình hòa với thiên nhiên vạn vật. Còn nhiều điều khác nữa mà bạn có thể tự sáng kiến cho tâm hồn mình được thức ăn bổ ích.

     

    -3. Về đời sống thiêng liêng: Khi nhìn vào bên trong là lúc bạn có cơ hội cầu nguyện. Gặp gỡ Thiên Chúa để được nghỉ ngơi và tâm hồn bạn được bồi dưỡng. Cầu nguyện là gặp Thiên Chúa trong thinh lặng, nơi “tịnh xá lòng bạn”. May mắn cho những ai có niềm tin tôn giáo lúc này. Họ có thể để lòng mình lắng đọng bên vị Thượng Đế mà họ đang tôn thờ. Là người Công giáo, chúng ta có Thiên Chúa, có Đức Giêsu giàu lòng thương xót và quyền năng để giúp mỗi người được sống bình an, hạnh phúc. Hạnh phúc thiên đàng có thể được Thiên Chúa ban cho chúng ta ngay trong đời sống tâm hồn mình. Theo ngôn ngữ nhà đạo, chúng ta gọi đó là những an ủi thiêng liêng, cảm nhận Thiên Chúa đang yêu thương mình vô ngần. Kinh nghiệm thiêng liêng này sẽ tưới vào tâm hồn bạn nguồn sống dồi dào. Không ai nhận thay cho bạn được; nếu muốn có kinh nghiệm này, chính bạn và tôi phải thực hành.

     

    Với ba khía cạnh trên đây, hy vọng bạn cùng gia đình biết bồi đắp cho nhau để cuộc sống thêm tình người, tình bạn và tình yêu gia đình. Một tâm hồn đẹp luôn hấp dẫn người khác và tạo nên bình an cho chính mình. Chú ý là bước đầu sẽ gặp vài hoặc nhiều khó khăn để chăm sóc cho tâm hồn. Nhưng vì đây là thời cơ tốt để ta tập luyện với chính mình và cùng với nhau, hy vọng ai cũng được hoa thơm trái ngọt. Điều quan trọng đó là bắt đầu một cách quyết tâm, trước là từ phía mình.

     

    Hãy xem ngôi nhà của bạn là một “tịnh xá, một thánh đường thu nhỏ”. Nơi đó Thiên Chúa mời gọi mỗi người tự do sáng tạo, cùng nhau bồi đắp tình thương và sự sống. Hoặc nói như Đức Giáo Hoàng nhắn với người trẻ: “Sự phát triển tâm linh của các con được thể hiện trên hết trong tình bác ái huynh đệ, đại lượng và từ tâm. Xin Chúa cho tình thương của anh em đối với nhau và đối với mọi người ngày càng thêm đậm đà thắm thiết, cũng như tình thương của chúng tôi đối với anh em vậy (1 Tx 3,2). Cầu mong các con sẽ sống mỗi ngày một nhiều hơn “sự xuất thần” này của việc ra khỏi chính mình để tìm kiếm điều tốt đẹp cho những người khác, thậm chí đến mức hy sinh mạng sống mình.[1] Tôi tin rằng sau thời gian cầu nguyện và lắng đọng tâm hồn, bạn cũng biết làm cho ngôi nhà của mình dễ thương hơn, vui vẻ và hạnh phúc hơn.

     

    Lạy Chúa Giêsu, lúc này nhiều người chúng con đang lo lắng về dịch bệnh. Nhất là những gia đình có người bị nhiễm hoặc đã qua đời vì virus, sầu buồn càng tăng gấp bội. Dẫu sao lúc này và ở đây, xin Chúa cùng với con đi vào tâm hồn con. Nơi đó Chúa muốn con làm gì? Vâng con đang lắng nghe đây! Chỉ xin Chúa ban lòng mến và ân sủng, để chúng con cùng giúp nhau qua những ngày gian khó. Amen.

     

    Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

    [1] Tông Huấn Chúa Kitô Sống số 163