3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa

CẢM NGHIỆM SỐNG LC - THỨ NĂM CN24TN-A

  •  
    Tinh Cao
    Wed, Sep 16 at 3:49 PM
     
     

    Thứ Năm CN24TN-A

     

    CÙNG THAM DỰ TIỆC  Lời Chúa

     

    Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 15, 1-11

    "Chúa hiện ra với Giacôbê, rồi với tất cả các Tông đồ".

    Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

    Anh em thân mến, tôi xin nhắc lại cho anh em Tin Mừng mà tôi đã rao giảng cho anh em, và anh em đã lãnh nhận và đang tin theo, nhờ đó anh em được cứu độ, nếu anh em tuân giữ lời lẽ tôi đã rao giảng cho anh em, bằng không, anh em đã tin cách vô ích. Tôi đã rao truyền cho anh em trước tiên điều mà chính tôi đã nhận lãnh: đó là Ðức Kitô đã chết vì tội lỗi chúng ta, đúng theo như lời Thánh Kinh. Người được mai táng và ngày thứ ba Người đã sống lại đúng theo như lời Thánh Kinh. Người đã hiện ra với ông Kêpha, rồi với mười một vị. Sau đó, Người đã hiện ra với hơn năm trăm anh em trong một lúc; nhiều người trong số anh em đó hãy còn sống tới nay, nhưng có vài người đã chết. Thế rồi Người hiện ra với Giacôbê, rồi với tất cả các Tông đồ. Sau cùng, Người cũng hiện ra với chính tôi như đứa con sinh non.

    Tôi vốn là kẻ hèn mọn nhất trong các tông đồ, và không xứng đáng được gọi là tông đồ, vì tôi đã bắt bớ Hội thánh của Thiên Chúa. Nhưng nay tôi là người thế nào là nhờ ơn Thiên Chúa, và ơn của Người không vô ích nơi tôi, nhưng tôi đã chịu khó nhọc nhiều hơn tất cả các đấng: song không phải tôi, mà là ơn của Thiên Chúa ở với tôi. Dù tôi, dù là các đấng, chúng tôi đều rao giảng như thế cả, và anh em cũng đã tin như vậy.

    Ðó là lời Chúa.

     

    Ðáp Ca: Tv 117, 1-2. 16ab-17. 28

    Ðáp: Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm (c. 1a).

    Xướng: 1) Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở. Hỡi nhà Israel, hãy xướng lên: "Ðức từ bi của Người muôn thuở". - Ðáp.

    2) Tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt, tay hữu Chúa đã cất nhắc tôi lên. Tôi không chết, nhưng tôi sẽ sống và tôi sẽ loan truyền công cuộc của Chúa. - Ðáp.

    3) Chúa là Thiên Chúa của con và con cảm tạ Chúa, lạy Chúa con, con hoan hô chúc tụng Ngài. - Ðáp.

     

    Alleluia: Tv 118, 135

    Alleluia, alleluia! - Xin tỏ cho tôi tớ Chúa thấy long nhan hiền hậu, và dạy bảo con những thánh chỉ của Chúa. - Alleluia.

     

    Phúc Âm: Lc 7, 36-50

    "Tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều".

    Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

    Khi ấy, có một người biệt phái kia mời Chúa Giêsu đến dùng bữa với mình; Người vào nhà người biệt phái và vào bàn ăn. Chợt có một người đàn bà tội lỗi trong thành, nghe biết Người đang dùng bữa trong nhà người biệt phái, liền mang đến một bình bạch ngọc đựng thuốc thơm. Bấy giờ bà đứng phía chân Người, khóc nức nở, nước mắt ướt đẫm chân Người, bà lấy tóc lau, rồi hôn chân và xức thuốc thơm. Thấy thế, người biệt phái đã mời Người, tự nghĩ rằng: "Nếu ông này là tiên tri thì phải biết người đàn bà đang động đến mình là ai, và thuộc hạng người nào chứ: là một đứa tội lỗi (mà)!" Nhưng Chúa Giêsu lên tiếng bảo ông rằng: "Hỡi Simon, Tôi có điều muốn nói với ông". Simon thưa: "Xin Thầy cứ nói".

    "Một người chủ nợ có hai con nợ, một người nợ năm trăm đồng, người kia nợ năm mươi. Vì cả hai không có gì trả, nên chủ nợ tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, người nào sẽ yêu chủ nợ nhiều hơn?" Simon đáp: "Tôi nghĩ là kẻ đã được tha nhiều hơn". Chúa Giêsu bảo ông: "Ông đã xét đoán đúng".

    Và quay lại phía người đàn bà, Người bảo Simon: "Ông thấy người đàn bà này chứ? Tôi đã vào nhà ông, ông đã không đổ nước rửa chân Tôi, còn bà này đã lấy nước mắt rửa chân Tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã không hôn chào Tôi, còn bà này từ lúc vào không ngớt hôn chân Tôi. Ông đã không xức dầu trên đầu Tôi, còn bà này đã lấy thuốc thơm xức chân Tôi. Vì vậy, Tôi bảo ông, tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều. Kẻ được tha ít, thì yêu mến ít".

    Rồi Người bảo người đàn bà: "Tội con đã được tha rồi". Những người đồng bàn liền nghĩ trong lòng rằng: "Ông này là ai mà lại tha tội được?" Và Người nói với người đàn bà: "Ðức tin con đã cứu con, con hãy về bình an".

    Ðó là lời Chúa. 

     

     

    image.png

     

    Suy Niệm /Cảm Nghiệm SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA

     

    Bất chấp tất cả... miễn là đến được với chính Đấng có thể cứu chữa mình

     

    Bài Đọc 1 hôm qua có câu: "Rõ thực lớn lao thay mầu nhiệm của tình thương, là mầu nhiệm đã được tỏ hiện trong xác thịt, minh chính trong Thánh Thần, tỏ hiện cho Thiên Thần, rao giảng cho Dân Ngoại, kính tin trong thế gian, siêu thăng trong vinh hiển", Bài Phúc Âm của Thánh ký Luca hôm nay, một phúc âm được viết cho dân ngoại và về Lòng Thương Xót Chúa, tiếp theo bài Phúc Âm hôm qua về một Chúa Kitô bị thành phần biệt phái và luật sĩ cho rằng: "mê ăn tham uống, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi", bài Phúc Âm ghi lại một sự kiện như thể chứng thực Chúa Giêsu quả là như thế, quả là Đấng muốn đến sống gần gũi với thành phần tội lỗi để có thể cứu chuộc họ, để nhờ đó họ có thể nhận ra Lòng Thương Xót Chúa qua Người, ở nơi Người và là chính Người. 

    Thật vậy, trong bài Phúc Âm hôm nay Thánh ký Luca cho thấy Chúa Giêsu đã gần gũi với một người đàn bà hư thân mất nết, một thứ gần gũi bất khả tránh ngoài ý muốn nhưng thật cần thiết, cho dù có thể trở thành gương mù cho người khác, như đã xẩy ra ở ngay trước mắt của vị chủ nhà biệt phái, đến độ gia chủ lấy làm ngạc nhiên khi chứng kiến thấy cảnh tượng, mà đối với thành phần coi mình là công chính bởi thông luật và duy luật, có vẻ quái gở này: 

    "Khi ấy, có một người biệt phái kia mời Chúa Giêsu đến dùng bữa với mình; Người vào nhà người biệt phái và vào bàn ăn. Chợt có một người đàn bà tội lỗi trong thành, nghe biết Người đang dùng bữa trong nhà người biệt phái, liền mang đến một bình bạch ngọc đựng thuốc thơm. Bấy giờ bà đứng phía chân Người, khóc nức nở, nước mắt ướt đẫm chân Người, bà lấy tóc lau, rồi hôn chân và xức thuốc thơm. Thấy thế, người biệt phái đã mời Người, tự nghĩ rằng: 'Nếu ông này là tiên tri thì phải biết người đàn bà đang động đến mình là ai, và thuộc hạng người nào chứ: là một đứa tội lỗi (mà)!'". 

    Nếu trong dụ ngôn vẫn được gọi là dụ ngôn người con hoang đàng, người cha nhân hậu trong dụ ngôn chẳng những tỏ lòng thương đứa con hoang đàng trở về mà còn thương cả đứa con cả ở nhà với ông mà lòng lại xa ông thế nào, thì trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu chẳng những tỏ lòng thương cả đứa con hoang đàng là người phụ nữ đang hết lòng thống hối ăn năn trở về với Người mà còn tỏ lòng thương cả vị chủ nhà công chính nhưng lầm lạc đáng thương nữa. Đó là lý do trong khi gia chủ đang có tư tưởng ngờ vực về thế giá của Người là vị được ông ta trân trọng mời vào nhà và dùng bữa với ông, Chúa Giêsu đã kéo ông từ bộ óc trên đầu của ông xuống trái tim ở dưới lồng ngực của ông, bằng một dụ ngôn vấn nạn làm ông tự suy nghĩ và đã nhận định rất đúng: 

    "Chúa Giêsu lên tiếng bảo ông rằng: 'Hỡi Simon, Tôi có điều muốn nói với ông'. Simon thưa: 'Xin Thầy cứ nói'. 'Một người chủ nợ có hai con nợ, một người nợ năm trăm đồng, người kia nợ năm mươi. Vì cả hai không có gì trả, nên chủ nợ tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, người nào sẽ yêu chủ nợ nhiều hơn?' Simon đáp: 'Tôi nghĩ là kẻ đã được tha nhiều hơn'. Chúa Giêsu bảo ông: 'Ông đã xét đoán đúng'". 

    Thế rồi, căn cứ vào câu trả lời chính xác theo tự nhiên của vị chủ nhà, Chúa Giêsu mới áp dụng vào trường hợp của người phụ nữ tội lỗi đang đụng chạm đến Người ở ngay trước mặt ông, một con người được kể như mắc nợ nhiều hơn ông, (chứ không phải là ông công chính theo chủ quan mà ông không mắc nợ gì với Chúa nữa), một vị gia chủ tuy cảm phục Người đã mời Người đến nhà dùng bữa, (một người biệt phái hiếm thấy đối với Chúa Giêsu vẫn là cái gai chướng mắt của thành phần biệt phái và luật sĩ, dù vị chủ nhà này chưa cảm mến Người bằng nghị viên biệt phái Nicôđêmô - Gioan 3:1-2), nhưng vẫn không tỏ ra hết lòng cung kính Người và mến yêu Người như chính con nợ phụ nữ mà trong đầu của ông đang có vấn đề với Chúa, như chính Người đã vạch ra cho ông thấy trong bài Phúc Âm: 

    "Và quay lại phía người đàn bà, Người bảo Simon: 'Ông thấy người đàn bà này chứ? Tôi đã vào nhà ông, ông đã không đổ nước rửa chân Tôi, còn bà này đã lấy nước mắt rửa chân Tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã không hôn chào Tôi, còn bà này từ lúc vào không ngớt hôn chân Tôi. Ông đã không xức dầu trên đầu Tôi, còn bà này đã lấy thuốc thơm xức chân Tôi. Vì vậy, Tôi bảo ông, tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều. Kẻ được tha ít, thì yêu mến ít'". 

    Thế rồi, trong khi chủ nhà đang bàng hoàng choáng váng bởi những nhận định rất chính xác về ông cũng như về người đàn bà tội lỗi đã có những hành động đúng như những gì vị đại khách nhắc lại và so sánh với thái độ cùng hành động của ông đối với cùng vị khách này, thì Chúa Giêsu đã phán với người đàn bà hư thân mất nết, như con nợ nhiều gấp 10 lần vị gia chủ ("hai con nợ, một người nợ năm trăm đồng, người kia nợ năm mươi") rằng: "Tội con đã được tha rồi". 

    Lời Người phán truyền tha tội này không ngờ lại gây phản ứng dữ dội hơn nữa, lần này không phải chỉ riêng vị gia chủ mà bao gồm cả những khách được mời (chắc cùng thành phần biệt phái với chủ nhà) nữa. Bởi thế, "những người đồng bàn liền nghĩ trong lòng rằng: 'Ông này là ai mà lại tha tội được?'". Họ nghĩ cũng đúng thôi, vì trước mắt họ thì Chúa Kitô chỉ là một nhân vật Giêsu Nazarét thuần túy, chứ chẳng phải thần thánh gì, chẳng phải là Con Thiên Chúa, chẳng phải là Thiên Chúa, Đấng duy nhất có quyền tha tội cho loài người.  

    Tuy nhiên, trong khi con mắt duy luật và cao ngạo của thành phần biệt phái này không nhận ra vị thượng khách ở giữa họ như thế thì người phụ nữ lăng loàn tội lỗi đáng kinh tởm và xa lánh đối với họ lại nhận ra Người, Đấng có quyền tha tội lỗi cho nàng, nên nàng mới bày tỏ những cử chỉ ăn năn thống hối tuyệt vời nhưng đầy ngứa mắt như vậy, thậm chí nàng cứ đến với Người bất chấp các con mắt khinh người của nhóm khách biệt phái: "Chợt có một người đàn bà tội lỗi trong thành, nghe biết Người đang dùng bữa trong nhà người biệt phái, liền mang đến một bình bạch ngọc đựng thuốc thơm...".  

    Chính vì hành động đầy tin tưởng hết sức can đảm lạ lùng hiếm có này của người phụ nữ lạ mặt "tội lỗi trong thành" này mà cuối cùng Chúa Giêsu đã nói với nàng rằng: "Ðức tin con đã cứu con, con hãy về bình an".  

    Kinh nghiệm tu đức và mục vụ cũng cho thấy, có những tâm hồn tội lỗi lâu năm chưa xưng tội, hay đúng hơn không dám xưng tội, vì chỉ sợ cứ sa đi ngã lại, hay vì thấy mình tội lỗi chất chồng và càng chồng chất tội lỗi càng khó trở về với Chúa, thậm chí còn nản chí mất lòng tin tưởng vào Lòng Thương Xót Chúa.  

    Thế nhưng, Thiên Chúa vẫn theo dõi và tìm kiếm từng con chiên lạc đã có cách cứu độ của Ngài. Bởi thế, vào thời điểm ấn định, trong một hoàn cảnh thích hợp nào đó, có những tâm hồn đã trở về với Ngài, đã xưng tội, cho dù vào trong giờ lâm tử, và sau đó họ cảm thấy họ được giải thoát và được tràn đầy bình an, một thứ bình an họ không thể nào có được khi họ đang sống trong tự do theo ý họ một cách gian ác lỗi lầm, một thứ bình an thế gian mà họ đã từng mù quáng theo đuổi và hoan hưởng không thể nào ban cho họ được (xem Gioan 14:27). 

    Bởi thế, kinh nghiệm tu đức còn cho thấy, có trở về với Chúa, có chạm đến Chúa nơi Bí Tích Hòa Giải và sau đó nơi Bí Tích Thánh Thể, con người yếu đuối với có sức để sống đức tin và đứa ái, bằng không, càng ngày sẽ càng bê bối và lún sâu xuống bùn lầy tội lỗi, đến độ nếu không có phép lạ không thể nào thoát khỏi vùng lầy tội lỗi ấy nữa. Nếu người phụ nữ tội lỗi trong bài Phúc Âm hôm nay không dám đến gần Chúa và thậm chí dám giơ bàn tay nhơ nhớp đã từng làm đĩ chạm đến Chúa, thì chắc nàng không bao giờ có thể được thanh tẩy và thậm chí được biến đổi (như chúng ta sẽ thấy trong Bài Phúc Âm ngày mai).  

    Lòng thương xót Chúa tỏ ra với người phụ nữ tội lỗi trong thành ở Bài Phúc Âm hôm nay thế nào, một nữ tội nhân đã cảm nhận thấy lòng thương xót Chúa và đã bất chấp tất cả để đến với Đấng có thể cứu chị, thì lòng thương xót Chúa cũng tỏ ra với chàng Saule biệt phái rất sùng bái Do Thái giáo của mình, đến độ đã bất chấp bất cứ một đường lối mới hay tôn giáo mới nào xuất hiện giữa Do Thái giáo, nhưng lại là một nhân vật được lòng thương xót Chúa tuyển chọn và biến đổi từ kẻ bách đạo đến vị tông đồ giảng đạo có thể nói hơn các tông đồ khác.

    Chính ngài đã cảm thấy thân phận của ngài và tất cả đều nhờ lòng thương xót Chúa nơi ngài thôi, như ngài đã tâm sự với giáo đoàn Corintô trong Bài Đọc 1 hôm nay:

    "Anh em thân mến, tôi xin nhắc lại cho anh em Tin Mừng mà tôi đã rao giảng cho anh em, và anh em đã lãnh nhận và đang tin theo, nhờ đó anh em được cứu độ, nếu anh em tuân giữ lời lẽ tôi đã rao giảng cho anh em, bằng không, anh em đã tin cách vô ích.... Tôi vốn là kẻ hèn mọn nhất trong các tông đồ, và không xứng đáng được gọi là tông đồ, vì tôi đã bắt bớ Hội thánh của Thiên Chúa. Nhưng nay tôi là người thế nào là nhờ ơn Thiên Chúa, và ơn của Người không vô ích nơi tôi, nhưng tôi đã chịu khó nhọc nhiều hơn tất cả các đấng: song không phải tôi, mà là ơn của Thiên Chúa ở với tôi".

    Chắc chắn người phụ nữ tội lỗi trong thành trong Bài Phúc Âm cũng như vị tông đồ sinh non trong Bài Đọc 1 hôm nay, đều cảm nhận thấy đúng như cảm nhận của Thánh Vịnh 117 ở Bài Đáp Ca hôm nay như sau:

     

    1) Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở. Hỡi nhà Israel, hãy xướng lên: "Ðức từ bi của Người muôn thuở".

    2) Tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt, tay hữu Chúa đã cất nhắc tôi lên. Tôi không chết, nhưng tôi sẽ sống và tôi sẽ loan truyền công cuộc của Chúa.

    3) Chúa là Thiên Chúa của con và con cảm tạ Chúa, lạy Chúa con, con hoan hô chúc tụng Ngài.

     

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

     

    TN.XXIVL-5.mp3  

     

     

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC -THỨ TƯ CN24TN-A

 

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Wed, Sep 16 at 12:16 AM
     
     
     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng


     
    5 PHÚT LỜI CHÚA

    16.09.20  THỨ TƯ TUẦN 24 TN

    Thánh Co-nê-li-ô và Xíp-ri-a-nô, tử đạo

    Lc 7,31-35

    ĐỪNG CỨNG LÒNG!

     

    “Chúng tôi đã thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa. Chúng tôi đã hát những điệu bi ai, mà các anh không khóc.” (Lc 7,31)

    Suy niệm/SỐNG: Chúa Giê-su ví người Do Thái giống như những đứa trẻ ương ngạnh bắt người khác phải khóc cười theo sở thích ngang chướng của chúng: “Chúng tôi đã thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa. Chúng tôi đã hát những điệu bi ai, mà các anh không khóc.” 

    Hơn thế, Ngài còn nói trắng ra rằng họ bắt cả Thiên Chúa cũng phải theo chiều theo chuẩn mực của họ, mà chuẩn mực của họ thì bất nhất: sống như Gio-an Tẩy Giả khắc khổ nhiệm nhặt hay cư xử như Chúa Giê-su giản dị, gần gũi với những người bé mọn và tội lỗi cũng không vừa ý họ.

    Chính vì thái độ cứng lòng cố chấp đó, họ đã không nhìn nhận “phép rửa của Gio-an” là bởi Trời và hệ quả là họ cũng không thể tin nhận Đức Giê-su là Đấng được sai đến (x. Lc 20,1-8).

    Mời Bạn CHIA SẺThái độ cứng lòng chai lỳ là kết quả của tính kiêu ngạo, coi ý riêng mình là luôn luôn và duy nhất đúng; và dẫu có biết mình sai thì cũng không nhìn nhận và sửa chữa.

    Thái độ đó là bức tường ngăn cản họ đến với sự thật và lòng hoán cải. Bạn có đang bị bức tường cứng lòng đó cản trở mình hoán cải, khiến bạn không thể hiệp thông với Chúa và tha nhân không?

    Sống Lời Chúa: Luôn kiểm điểm đời sống mỗi ngày, để xin lỗi và làm hoà mỗi khi thấy mình có điều sai lỗi hoặc xúc phạm đến người khác.

    Cầu nguyện: Lạy Chúa, “ngày hôm nay xin cho con biết nghe tiếng Chúa và đừng cứng lòng”, NHỜ ƠN CHÚA con biết dùng sự tự do của mình mà chọn thái độ sống đẹp lòng Chúa và phục vụ tha nhân. Amen.

     gpmytho

     ----------------------------

     

     

     

     

 

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ HAI CN23TN-A

 

  •  
    nguyenthi leyen
     
     
     
    Ảnh cùng dòng


     
    5 PHÚT LỜI CHÚA

    14.09.20 THỨ HAI TUẦN 24 TN

    Suy tôn Thánh Giá

    Ga 3,13-17

    BIẾN THẬP GIÁ THÀNH THÁNH GIÁ

     

    “Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.” (Ga 3,14-15)

    Suy niệmSỐNG: Không hiểu tại sao người đời thích dùng hình ảnh thập giá để nói về sự chết.

    Trên một số tranh tuyên truyền, cổ động ngoài đường phố, hình ảnh thập giá ẩn hiện ở hậu cảnh của những cảnh xì ke, ma tuý, mại dâm… như lời cảnh cáo, đe doạ những ai toan bước vào con đường lầm lạc này. Còn đối với Ki-tô hữu, Thánh Giá là biểu trưng cho sự sống, cho ơn cứu độ. Thánh Giá đã được Đức Ki-tô dùng để thực hiện chương trình cứu độ yêu thương nhiệm mầu.

    Những người tội lỗi nhìn lên Thánh Giá sẽ được thứ tha. Vì thế, chúng ta chẳng những không sợ hãi mà còn yêu mến, tôn thờ Thánh Giá. Thánh Giá còn trở nên niềm vinh dự cho những ai biến đời mình thành cánh Thánh Giá nối dài của Chúa Giê-su.

    Mời Bạn CHIA SẺ: Cây thập giá một khi được dùng làm giá treo Con Thiên Chúa chịu đóng đinh, đã trở thành cây Thánh Giá có sức chữa lành con người khỏi nọc độc của tội lỗi và sự chết.

    Cuộc đời bạn chất đầy những cây thập giá. Bạn có thể biến chúng thành Thánh Giá nếu bạn biết kết hợp chúng với Đức Giê-su, Đấng chịu đóng đinh vì bạn.

    *Làm thế nào để biến thập giá thành Thánh Giá? Sau đây xin đề nghị với bạn một cách:

    Sống Lời Chúa: Kết hợp với Đức Ki-tô vui tươi khi bạn phải đau đớn do bệnh tật hay khi bạn phục vụ người nghèo khó, bệnh tật.

    Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con cùng vác thập giá với Chúa, NHỜ ƠN CHÚA con cùng chịu đóng đinh với Chúa, để con góp phần chuyển thông ơn cứu độ đến anh em con.

     gpmytho

     

     

     

 

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC -THỨ TƯ CN24TN-A

 

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Wed, Sep 16 at 12:16 AM
     
     
     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng


     
    5 PHÚT LỜI CHÚA

    16.09.20  THỨ TƯ TUẦN 24 TN

    Thánh Co-nê-li-ô và Xíp-ri-a-nô, tử đạo

    Lc 7,31-35

    ĐỪNG CỨNG LÒNG!

     

    “Chúng tôi đã thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa. Chúng tôi đã hát những điệu bi ai, mà các anh không khóc.” (Lc 7,31)

    Suy niệm/SỐNG: Chúa Giê-su ví người Do Thái giống như những đứa trẻ ương ngạnh bắt người khác phải khóc cười theo sở thích ngang chướng của chúng: “Chúng tôi đã thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa. Chúng tôi đã hát những điệu bi ai, mà các anh không khóc.” 

    Hơn thế, Ngài còn nói trắng ra rằng họ bắt cả Thiên Chúa cũng phải theo chiều theo chuẩn mực của họ, mà chuẩn mực của họ thì bất nhất: sống như Gio-an Tẩy Giả khắc khổ nhiệm nhặt hay cư xử như Chúa Giê-su giản dị, gần gũi với những người bé mọn và tội lỗi cũng không vừa ý họ.

    Chính vì thái độ cứng lòng cố chấp đó, họ đã không nhìn nhận “phép rửa của Gio-an” là bởi Trời và hệ quả là họ cũng không thể tin nhận Đức Giê-su là Đấng được sai đến (x. Lc 20,1-8).

    Mời Bạn CHIA SẺThái độ cứng lòng chai lỳ là kết quả của tính kiêu ngạo, coi ý riêng mình là luôn luôn và duy nhất đúng; và dẫu có biết mình sai thì cũng không nhìn nhận và sửa chữa.

    Thái độ đó là bức tường ngăn cản họ đến với sự thật và lòng hoán cải. Bạn có đang bị bức tường cứng lòng đó cản trở mình hoán cải, khiến bạn không thể hiệp thông với Chúa và tha nhân không?

    Sống Lời Chúa: Luôn kiểm điểm đời sống mỗi ngày, để xin lỗi và làm hoà mỗi khi thấy mình có điều sai lỗi hoặc xúc phạm đến người khác.

    Cầu nguyện: Lạy Chúa, “ngày hôm nay xin cho con biết nghe tiếng Chúa và đừng cứng lòng”, NHỜ ƠN CHÚA con biết dùng sự tự do của mình mà chọn thái độ sống đẹp lòng Chúa và phục vụ tha nhân. Amen.

     gpmytho

     ----------------------------

     

     

     

     

 

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THU HAI CN24TN-A

  •  
    Hong Nguyen
     
    Sun, Sep 13 at 3:11 PM
     
     


    Lễ Suy Tôn Thánh Giá Chúa Giêsu - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

    Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 3: 13-17)

    13 Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống.14 Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy,15 để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.16 Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.17 Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ

    SUY NIỆM
     

    Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đưa chúng ta quay về với câu chuyện “Con rắn đồng” trong Cựu Ước để nói về chính mình. Sách Dân số kể rằng: Trong cuộc hành trình qua sa mạc, dân Israel mất kiên nhẫn. Họ kêu trách Thiên Chúa và ông Môsê rằng: “Tại sao lại đưa chúng tôi ra khỏi đất Ai Cập, để chúng tôi chết trong sa mạc, một nơi chẳng có bánh ăn, chẳng có nước uống? Chúng tôi đã chán ngấy thứ đồ ăn vô vị này” (Ds 21, 4-9). Bấy giờ, Thiên Chúa cho tai họa rắn độc đến cắn họ chết. Dân chúng ăn năn và kêu xin Thiên Chúa thương xót, nên Thiên Chúa truyền cho Môsê làm một con rắn đồng, treo lên một cây cột, để hễ ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng, thì được sống.

    Khi con cái Israel bị rắn cắn nhìn lên rắn đồng, họ được mời gọi không dừng lại ở con rắn đồng, mà hướng nhìn và tin vào Đấng đã truyền lệnh cho Môsê làm con rắn đồng. Nghĩa là họ phải nhận thức được là chính Chúa đã chữa lành họ chứ không phải con rắn đồng. Quyền phép chữa lành không ở nơi con rắn. Con rắn chỉ là một dấu hiệu, một biểu tượng giúp cho người ta hướng về Thiên Chúa và tin rằng Ngài là Đấng đầy quyền năng và luôn yêu thương, nâng đỡ họ. Cho dù họ có tội lỗi như thế nào đi nữa nhưng nếu họ trở về với đường lối của Thiên Chúa thì họ sẽ được chữa lành.

    Con rắn đồng là hình ảnh tiên báo và tượng trưng về Chúa Giêsu: Chúa Giêsu cũng phải bị treo lên, để khi loài người hướng về Người, tin vào Người thì cũng sẽ được sống. Nếu trong Cựu Ước, khi nhìn lên rắn đồng thì con cái Israel sẽ được chữa lành khỏi nọc độc của rắn. Còn khi nhìn lên Chúa Giêsu, con người không những được chữa lành về thể xác mà còn được sự sống đời đời. Con rắn đồng giúp người ta hướng về tình yêu và lòng thương xót của Chúa. Còn Chúa Giêsu chính là Con Một của Thiên Chúa. Người là hiện thân của tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa.

    Thánh Gioan, qua đoạn Tin Mừng hôm nay, cho chúng ta thấy: vì yêu thương nhân thế gian, Thiên Chúa đã ban chính Con Một của mình, để ai tin vào Con của Ngài thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Như vậy, nếu như trước kia Thiên Chúa dùng hình ảnh rắn đồng để mời gọi con cái Israel hướng nhìn về Thiên Chúa, thì nay, Thiên Chúa ban cho dân chính mình Ngài qua Người Con Một của Ngài, để qua người Con này mà dân được cứu độ. Nếu như trước đây người bị rắn cắn phải đi đến nhìn lên rắn đồng thì được khỏi, thì nay chính Thiên Chúa đến sống giữa thế gian. Ngài thổn thức trước những đau khổ của thế gian. Ngài đi tìm từng con chiên lạc, vác chiên trên vai, mang về băng bó, chữa lành vết thương.

    Lễ suy tôn Thánh Giá hôm nay, chúng ta được mời gọi không phải suy tôn hai thanh gỗ vắt chéo lên nhau, nhưng suy tôn Đấng bị treo trên thập giá. Nơi thập giá, tình yêu vô cùng của Thiên Chúa được thể hiện cách trọn ven. Thế nhưng, cũng chính nơi đây tội lỗi của con người bị phơi bầy. Chính vì thế, thập giá Chúa Giêsu là nơi khởi nguồn ơn cứu độ cho những kẻ tin. Đồng thời, nơi đây cũng là bản án cho những người từ chối, không tin vào Chúa Giêsu. Bản án này không phải đến từ Thiên Chúa, nhưng là đến từ chính lựa chọn từ chối tình yêu thập giá.

    Thập giá Chúa Giêsu không chỉ phơi bầy tội lỗi của con người, nhưng còn cho thấy tình yêu vô cùng của Thiên Chúa dành cho con người. Con người lãnh nhận ơn tha thứ không phải bởi vì tội lỗi của họ đang được tha thứ, nhưng là bởi tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người. 

    Nguyện xin Chúa thương giúp mỗi người chúng con khi nhìn lên thánh giá Chúa không chỉ nhận ra tội lỗi của mình, mà còn nhận ra tình yêu vô biên mà Thiên Chúa dành cho mình. Để rồi chính tình yêu Thiên Chúa nâng đỡ và hướng dẫn chúng con trên hành trình đón nhận ơn tha thứ. Amen.

    GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
    Kính chuyển:
    Hồng
     
     

Subcategories