8. Đời Sống Tâm Linh

ĐỜI SỐNG TÂM LINH -

ƯỚC MUỐN CỦA TRÁI TIM

“Vì Ngài sắp đi ngang qua đó!”.

Benjamin Franklin nói, “Của cải khiến một người nghèo trở nên giàu có; nhưng sự không hài lòng và thiếu thốn của con tim khiến một người giàu có trở nên nghèo nàn!”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Sự thiếu thốn của con tim khiến một người giàu có trở nên nghèo nàn!”. Đó cũng là những gì chúng ta gặp thấy nơi Giakêu, một nhân vật độc đáo của Tin Mừng hôm nay; Luca tường thuật cuộc gặp gỡ lạ thường của ông với Chúa Giêsu. Đó là một Giakêu giàu có; vậy mà, tận thâm tâm, ông rất thiếu thốn và nghèo nàn. Chính cái nghèo thiêng liêng đang dằn vặt Giakêu; đúng hơn, chính ‘ước muốn của trái tim’ ông khiến ông khắc khoải bồn chồn; từ đó, ông quyết định đi tìm Chúa Giêsu. Ông leo lên một cây sung, “Vì Ngài sắp đi ngang qua đó!”.

Việc “leo lên cây” của Giakêu đồng nghĩa với việc ông nhận ra những gì mình có đều vô giá trị so với việc được một lần nhìn thấy khuôn mặt Chúa Giêsu và được biết Ngài là ai. Đây là ‘ước muốn của trái tim’ Giakêu mà Chúa Giêsu đã nhận ra; vì thế, Ngài bảo, “Giakêu, hãy xuống mau, vì hôm nay, Tôi phải lưu lại nhà ông!”. Những trái tim nghèo khó, thiếu thốn và rộng mở rất hấp dẫn đối với Ngài! Ngài không bao giờ bỏ lỡ cơ hội đến với một tâm hồn khiêm tốn đến như thế. Thực hay mơ? Giakêu không bao giờ tưởng tượng, có một ngày, Chúa Giêsu lại ngỏ ý muốn đến nhà ông. Ông giàu có về vật chất, nhưng xem ra ông không hài lòng với một cuộc sống đơn điệu, dù rất thoải mái của mình; một điều gì đó còn thiếu, và ông không thể không biết rằng, Chúa Giêsu đã nắm giữ câu trả lời. Ngài dừng lại, nhìn lên, gọi ông xuống và nói với ông những lời nghẹt thở đó.

Ngay lập tức, Giakêu đáp lại Chúa Giêsu, ông thay đổi hoàn toàn. Thay vì vun quén thật nhiều tiền, ông lại chia tiền! Ông hứa sửa chữa những sai trái trong quá khứ; ông cho đi một nửa tài sản và đền bù gấp bốn lần bất cứ ai ông đã gây thiệt hại. Thật thú vị, chính điều này tiết lộ tính xác thực ‘ước muốn của trái tim’ trong Giakêu. Phải chăng ông đã nhìn thấy niềm hạnh phúc thật sự trong con người Chúa Giêsu, điều này khiến cho đam mê tiền của chẳng còn hấp lực đối với ông.  

Hôm nay, đi ngang qua linh hồn chúng ta, Chúa Giêsu cảm nhận được điều gì? Ngài có bị thu hút bởi ‘ước muốn của trái tim’ chúng ta không; Ngài có bị hấp dẫn bởi sự thiếu thốn và nghèo khó thiêng liêng bên trong chúng ta không? Thật dễ dàng để chúng ta cảm nhận một cuộc sống như thể chúng ta có tất cả. Chúng ta có thể trang trí một ‘mặt tiền’ đường bệ, thể hiện một thái độ mạnh mẽ và thành công; nhưng Chúa Giêsu biết, đàng sau và bên dưới vẻ bề ngoài đó là cái gì. Ngài thường hiếm khi đến với một linh hồn giàu có, ít bày tỏ nhu cầu. Vì vậy, muốn lôi kéo Chúa Giêsu đến với mình, chúng ta phải thừa nhận sự nghèo khó bên trong của bản thân, cả khi chúng ta tự tạm coi như sung túc về vật chất và thành công trên đường đời. Phải hạ mình như Giakêu, may ra chúng ta có một cuộc viếng thăm tương tự của Ngài, hầu có thể tạo nên một sự khác biệt cho linh hồn! Thánh Vịnh đáp ca hôm nay thật ý nghĩa, “Chúa nâng đỡ linh hồn tôi!”, như Ngài đã nâng đỡ linh hồn Êlêazarô, để ông có một trái tim tinh ròng như bài đọc Macabê hôm nay kể lại.

Anh Chị em,

Chỉ “Vì Ngài sắp đi ngang qua đó!” mà Giakêu đã leo lên cao hầu thấy được Chúa Giêsu. Đúng thế, mỗi ngày, Ngài đi qua linh hồn chúng ta khi chúng ta rước Ngài vào lòng; khi chúng ta lắng nghe Lời Chúa; Ngài đã đi ngang qua ai đó hôm nay và gọi họ xuống để đi theo Ngài trong cơn dịch bệnh này. Và Ngài cũng đang đi ngang qua cuộc đời mỗi người chúng ta ngay hôm nay hoặc một ngày nào đó. Ngài hằng mong mỏi làm sao, cho con tim chúng ta luôn hướng về Ngài, tìm thấy nơi Ngài niềm vui đích thực để dám ‘leo lên cao’ tìm Ngài mỗi ngày. Lúc đó, chẳng những đôi chân chúng ta không còn chạm đất như Giakêu, mà cả con người chúng ta cũng tan biến trong Ngài; đó là lúc mà linh hồn chúng ta được hoà một với Giêsu. Điều đó không chỉ là ‘ước muốn của trái tim’ Giakêu hay của trái tim một ai đó, nhưng là ước muốn của chính Con Thiên Chúa.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Giêsu, Chúa biết rõ ‘ước muốn của trái tim’ con. Xin giúp con hiểu được sự thiếu thốn và nghèo nàn thiêng liêng của mình. Xin hãy đến với con, và tạo nên một sự khác biệt”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Chia sẻ Bài này:
 

FacebookTwitterLinkedInPinterestViber

00:00
 
04:47
 
 
 

Bài Giảng Chúa Nhật 32 Thường Niên B

Video Player
 
00:00
 
39:22
 
 
 

 

 
 
 

Chuyên Mục

 
 
 
 

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - LM MINH ANH

“AI KHIÊM NHƯỜNG, NGƯỜI ẤY TỰ DO!”

“Xin ông nhường chỗ cho người này!”.

William Temple, Tổng giám mục Canterbury đã từng nói, “Khiêm nhường không có nghĩa là suy nghĩ về bản thân mình kém hơn người khác; cũng không có nghĩa là đánh giá thấp về những quà tặng của riêng mình. Nó có nghĩa là tự do không nghĩ về bản thân theo cách này hay cách khác. ‘Ai khiêm nhường, người ấy tự do!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Ai khiêm nhường, người ấy tự do!”, câu nói của Đức Cha William Temple sẽ được Chúa Giêsu và thánh Phaolô khai triển một cách tài tình trong phụng vụ Lời Chúa hôm nay. Từ đó, chúng ta có thể rút ra được những bài học bổ ích đầy lý thú.

Được mời dùng bữa, Chúa Giêsu thấy nhiều người chọn cỗ nhất, Ngài khéo dạy họ đừng làm thế, vì chủ nhà có thể mời họ xuống cỗ dưới, và họ xấu hổ! Sẽ rất thú vị khi chúng ta biết rằng, một vị thánh chân chính sẽ không cảm thấy hổ ngươi trước sự sỉ nhục khi nghe những lời ấy, “Xin ông nhường chỗ cho người này!”; thay vào đó, họ sẽ vui vẻ nhường ghế danh dự của mình cho người khác. Thực tế, rất có thể những vị thánh này đã ‘chiếm chỗ’ “thấp nhất”; bởi lẽ, vinh dự bên ngoài của thế gian chẳng nghĩa lý gì đối với họ. Thế nhưng, ở đây, Chúa Giêsu không nói với các ‘thánh sống’; Ngài nói với những con người đang giành giật cho mình những vinh dự phù phiếm thế gian. Điều này, cách nào đó, cho thấy bên trong họ, đang rất bất an và thiếu tự trọng.

Điều thú vị ở đây là, những đối tượng đang nghe Chúa Giêsu là những người đang chiếm cứ những cỗ bàn chông chênh đó. Ngài nhẹ nhàng chia sẻ với họ một sự thật rằng, niềm vui và danh dự thực sự chỉ được tìm thấy ở chỗ hạ mình và nâng cao người khác. Đây quả là bài học không dễ! Bởi lẽ, hầu hết chúng ta thường hay so sánh; “Cô ấy xinh hơn!”, “Anh ấy thành công hơn!”, hoặc “Họ rất học thức!”… Xu hướng phổ biến này phát xuất từ việc cá nhân chúng ta cảm thấy một điều gì đó bất ổn. Trẻ em luôn luôn tự do và cảm thấy rất an toàn vì trẻ em không so sánh! Vậy mà, khi chúng ta biết yêu bản thân theo cách Thiên Chúa yêu chúng ta, chúng ta có thể hoàn toàn bình an với con người mình, và sẽ tự do hơn rất nhiều khi chúng ta yêu người khác; chúng ta khiêm tốn trân trọng phẩm giá tha nhân, thậm chí vui mừng vì sự thành công và hoa lệ của họ. Và như thế, rõ ràng, ‘Ai khiêm nhường, người ấy tự do!’.

Cũng một chủ đề, qua thư Rôma hôm nay, Phaolô xác định “Chúa không ruồng rẫy dân Ngài!” như Thánh Vịnh đáp ca xác tín, cho dù xem ra Ngài quay sang ủng hộ dân ngoại. Bằng chứng là chính Phaolô, một người Do Thái thuần huyết, dòng dõi Abraham, chi tộc Bengiamin, đã nghe và khiêm tốn đáp lại lời cứu độ của Ngài. Sự không tin của người Do Thái chỉ là bước đầu Thiên Chúa cho xảy ra với mục đích khiến họ “ghen tị” với những người ngoại; thế nhưng, làm sao Ngài bỏ họ được! Trước đó, qua thư Rôma, Phaolô đã trích dẫn lời Môisen, “Ta sẽ làm cho các ngươi ganh tị với một dân không đáng gọi là dân, tức giận một dân được coi là ngu đần”. Từ bài học đó, người Do Thái biết ăn năn, khiêm tốn đón nhận Chúa Kitô và sứ điệp của Ngài, và họ sẽ được lại tự do của con cái Chúa; và như thế, đúng với sự thật, ‘Ai khiêm nhường, người ấy tự do!’.

Anh Chị em,

“Xin ông nhường chỗ cho người này!”. Chúa Giêsu không muốn ai trong chúng ta phải nghe những lời bất tiện ấy; Ngài muốn ngay từ đầu, chúng ta nhường ‘chỗ tốt’ cho người khác. Noi gương Ngài, chúng ta chiếm chỗ “rốt hết”, thật tự do, an toàn; chỗ của phục vụ, của hạ mình, của yêu thương! Trong thư Philipphê, Phaolô nói, “Phận là phận của một vì Thiên Chúa, Ngài đã trút bỏ hết mọi vinh quang”, chọn chỗ rốt hết trên thập giá; và “Thiên Chúa đã siêu tôn Ngài!”. Nhờ đó “Ngài đã trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời cho tất cả những ai tùng phục Ngài”. Cũng thế, với chúng ta, khiêm tốn, đơn giản là nhìn thấy chính mình dưới ánh sáng theo cách Thiên Chúa nhìn mình; không cần sự khen ngợi và quý trọng của người khác; chỉ tình yêu Ngài dành cho chúng ta là đủ. Vì thế, như Chúa Giêsu, người khiêm nhường được tự do để hoàn toàn chú ý đến lợi ích của người khác. Tình yêu này thật trong sáng, và chỉ có được khi mỗi người biết sống khiêm nhường cách trọn vẹn. Như vậy, rõ ràng, ‘Ai khiêm nhường, người ấy tự do!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin đừng để con oằn vai vì gánh nặng ham muốn méo mó về danh dự trần thế và sự quý trọng của thế gian; con muốn được tự do, vì thế, xin dạy con sống khiêm nhường!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Chia sẻ Bài này:
 

FacebookTwitterLinkedInPinterestViber

00:00
 
04:47
 
 
 

Bài Giảng Chúa Nhật 31 Thường Niên B

Video Player
 
00:00
 
35:54
 
 
 

 

 
 
 

Chuyên Mục

 
 
 
 

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - LÀM TRONG GIỜ CHẦU THÁNH THỂ

  •  
    Chi Tran

    48 điều có thể làm trong giờ chầu Thánh Thể 

    Hãy cứ cầu nguyện như bạn có thể chứ không phải như bạn không thể và rồi chúng ta sẽ trở thành những người chung phần vào cầu nguyện. 

    Liên quan đến việc cầu nguyện trước Chúa Giêsu Thánh Thể, sẽ chẳng có gì nhiều để thêm vào trong những lời khuyên tuyệt vời của các thánh và các vị Tiến sĩ của Hội Thánh. Từ kinh nghiệm cá nhân, một lần nữa chúng ta xác tín một cách mạnh mẽ vào quyền năng và vẻ đẹp của việc thực hành này.      Ngày nay, vẫn còn vang đến tất cả chúng ta, thậm chí đến tận tâm can chúng ta những lời của thánh Pi ô X – Lòng sùng kính Thánh Thể là cao nhất trong những hình thức đạo đức bởi vì chính Thiên Chúa là đối tượng của nó. Lòng sùng kính này mang lại lợi ích nhiều nhất cho ơn cứu độ bởi vì chính Tác Giả của Ân Sủng được ban cho chúng ta. Lòng sùng kính này ngọt ngào nhất bởi vì Chúa Giêsu là chính sự ngọt ngào cho chúng ta – Tuy nhiên, đôi khi chúng ta cũng vẫn không biết bắt đầu giờ chầu Thánh Thể thế nào.

         Đây là một vài đề nghị giúp các bạn. Các bạn hãy sử dụng chúng. Hãy cứ cầu nguyện như bạn có thể chứ không phải như bạn không thể và rồi chúng ta sẽ trở thành những người chung phần vào cầu nguyện.


    • 1- Đọc Thánh Kinh chậm rãi cho đến khi điều gì đó đánh động bạn. Rồi lắng nghe.
    • 2- Lần hạt Mân Côi.
    • 3- Nếu bạn không thể lần 15 ngắm (150 kinh), đọc 5 ngắm thôi.
    • 4- Nếu bạn không thể lần 5 ngắm, đọc một ngắm thôi.
    • 5- Nếu bạn không thể đọc 1 ngắm, chỉ đọc chậm rãi một kinh Kính Mừng thôi.
    • 6- Nếu bạn không thể đọc một kinh Kính Mừng, hãy đọc “thánh Maria” như đứa con nói với người mẹ “Má ơi”.
    • 7- Hãy cứ cầu nguyện như bạn có thể, đừng nghĩ là bạn không thể.
    • 8- Hãy chiêm ngắm Thiên Chúa trọn tốt trọn lành và để Người nhìn ngắm bạn.
    • 9- Vì Máu Thánh Chúa Giêsu do từ nơi Mẹ Maria. Bạn hãy cảm tạ Đức Mẹ.
    • 10- Kể cho Chúa những gì làm chúng ta hạnh phúc. Rồi thinh lặng lắng nghe.
    • 11- Kể cho Chúa những gì khiến chúng ta sợ hãi. Rồi lắng nghe.
    • 12- Kể cho Chúa những gì khiến chúng ta giận dữ. Rồi lắng nghe.
    • 13- Hãy nói cho Chúa về những người thân yêu của bạn.
    • 14- Cầu nguyện cho kẻ thù và những người bạn chưa yêu mến hết tình.
    • 15- Trò chuyện với Chúa về công việc của bạn.
    • 16- Cầu nguyện với thánh Giuse để được ơn chết lành.
    • 17- Cầu nguyện cho anh chị em còn đang ở nơi đợi chờ vào thiên quốc.
    • 18- Hát một bài thánh ca dâng lên Chúa từ trong lòng bạn.
    • 19- Cam kết tín thác vào Chúa Giêsu.
    • 20- Tin rằng Đức Trinh Nữ Maria đang quỳ bên bạn, đang thờ lạy Chúa Giêsu, và đang cầu nguyện cùng với bạn.
    • 21- Hãy ý thức thiên thần bản mệnh của bạn cũng đang ở với bạn. Xin Người dạy bạn sống thánh thiện.
    • 22- Canh tân lòng trung thành của bạn đối với Hội Thánh.
    • 23- Xin thánh quan thầy của bạn cầu cho bạn biết được và làm theo ý Chúa.
    • 24- Dựa bên Chúa Giêsu như thánh Gioan và nói với Chúa rằng bạn yêu Người.
    • 25- Cảm tạ Chúa vì các bí tích.
    • 26- Trong một lát, đừng LÀM chi cả. Chỉ ở với Chúa thôi, như một người bạn, trong khi Người hành động.
    • 27- Xin Chúa Giêsu cho biết liệu Người muốn bạn “làm” điều gì thường xuyên hơn nữa.
    • 28- Kể cho Chúa những thất bại của mình. Xin Người trợ lực. Rồi lắng nghe.
    • 29- Đọc một cách chậm rãi kinh “Phúc Thật Tám Mối”.
    • 30- Đọc một cách chậm rãi kinh “Lạy Cha”.
    • 31- Đọc một cách chậm rãi kinh Tin Kính.
    • 32- Đọc hay hát một thánh vịnh bạn ưa thích. Chẳng hạn thánh vịnh 50(51), “Lạy Thiên Chúa, xin xót thương con”, một hay hai câu mỗi lúc .
    • 33- Xin đón nhận được tình yêu cao vời từ thánh giá Chúa Ki tô.
    • 34- Hãy nhìn lên Chúa Ki tô trong cuộc khổ nạn của Người…hãy đứng ở đó với Người, như Đức Mẹ đứng dưới chân thập giá.
    • 35- Hãy nghiêng mình vào trong cơn cuồng phong ân sủng từ mặt nhật.
    • 36- Nhìn nhận Ánh Sáng rực rỡ chói lòa đang tỏa chiếu từ nơi Chúa.
    • 37- Ý thức rằng Chúa đang ban trực tiếp ân sủng cho thế giới, rồi ban qua bạn nữa.
    • 38- Đọc chậm rãi lời : “Lạy Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa , xin thương xót con là kẻ tội lỗi.”
    • 39- Đọc đi đọc lại câu : “Lạy Chúa Giêsu, xin thương xót con”…rồi lắng nghe.
    • 40- Thưa với Chúa Giêsu : “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa”.
    • 41- Hỏi Chúa Giêsu : Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì? Và Chúa muốn con thực hiện điều ấy như thế nào?
    • 42- Xin Người tỏ cho bạn thấy những bước tiếp theo.
    • 43- Trò chuyện với Chúa từ trái tim mình đến trái tim Người.
    • 44- Cầu nguyện cho Đức Giáo Hoàng.
    • 45- Cầu nguyện cho các ơn gọi.
    • 46- Nhìn vào bạn. Đếm xem những tặng phẩm từ nơi Chúa. Rồi cảm tạ Người.
    • 47- Cầu nguyện cho thế giới.
    • 48- Tận hưởng giây phút được ở trước tôn nhan Chúa.
    Lm. Giuse Phạm Đình Ái, SSS
    (sưu tầm và chuyển ngữ)

    http://dongthanhthe.net/48-dieu-co-the-lam-trong-gio-chau.html

     
     
     

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - CHÚNG CON KHÔNG THỂ

  • CHI TRẦN
    Lạy Chúa, chúng con không thể...
    Hãy ban cho chúng con sức mạnh, sự cương quyết, niềm tin và ý để hành động, chứ không ngồi một chỗ mà mong chờ phép lạ;
     
    Chúng con không thể...(Cầu nguyện và Sống CN)Chúng con không thể...1/ Lạy Chúa, chúng con không thể nài xin Chúa hãy chấm dứt chiến tranh, vì tự tay chúng con có thể tạo dựng được hoà bình...
    2/ Lạy chúa, chúng con không thể nài xin chúa hãy xoá bỏ nghèo đói, vì Ngài đã ban cho chúng con tài nguyên, sức lực để có thể chia ngọt sẻ bùi với anh em đồng loại...
    3/ Lạy chúa, chúng con không thể nài xin Chúa hãy dẹp bỏ sự kỳ thị, vì Ngài đã ban cho chúng con quả tim và đôi mắt để nhận ra mọi người đều bình đẳng với đầy đủ nhân cách và phẩm giá, cho dù chúng con có khác màu da, tiếng nói và phong tục...
    4/ Lạy Chúa, chúng con không thể nài xin Chúa hãy cất đi sự tuyệt vọng, chỉ vì Ngài đã ban cho chúng con đầy đủ nghị lực để vượt thắng khổ đau mà vươn lên trong hy vọng...
    SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG:
    Bởi thế, chúng con chỉ nài xin Chúa một điều: Hãy ban cho chúng con sức mạnh, sự cương quyết, niềm tin và ý để hành động, chứ không ngồi một chỗ mà mong chờ phép lạ; để chúng con có thể biến những ước muốn trở thành sự thật chứ không khoanh tay mà mộng mơ viễn tưởng... Amen.

    (Theo nội san Thánh Thể số 7)
    Trích: Nối Lửa Cho Đời - Xác tín
    (Lm.Lê Quang Uy DCCT sưu tầm và biên soạn)
     
     
     

ĐỜI SỐNG TÂM LINH

  •  
    Chi Tran

     

    NHỮNG HÌNH THỨC

    "CÓ TÂM LINH MÀ KHÔNG CÓ ĐẠO" KHÁC NHAU

     

    Chúng ta đều biết câu, ‘chúng tôi có đời sống tâm linh nhưng không có đạo’ (dùng cho những người cởi mở với chuyện có Chúa nhưng không cởi mở với chuyện liên quan đến Giáo hội). 

     

    Không gì giống với ngôn ngữ của Thiên Chúa bằng im lặng, nhà thần học Đức Meister Eckhart đã nói như thế.

     

    Một trong những hàm ý của ngài là một hoạt động nội tâm sâu sắc nào đó chỉ có thể thực hiện trong thinh lặng, một mình, riêng tư.

     

    Dĩ nhiên ngài đúng, nhưng chuyện này còn có một khía cạnh khác. Dù có một số hoạt động nội tâm sâu sắc chỉ có thể được thực hiện trong thinh lặng, nhưng cũng có một số hoạt động tâm linh, trọng yếu và sâu sắc chỉ có thể được thực hiện khi cùng làm với người khác, khi ở trong một mối quan hệ, gia đình, giáo hội và xã hội. Sự thinh lặng có thể là con đường đặc biệt để đi đến chiều sâu của linh hồn. Nhưng nó cũng có thể là một con đường nguy hiểm. Ted Kaczynski, hay còn gọi là kẻ khủng bố Unabomber, đã sống trong thinh lặng, cô độc, và nhiều người bị rối loạn tâm thần sâu sắc khác cũng thế. Các chuyên gia về sức khỏe tâm thần cho chúng ta biết, để giữ mình tỉnh táo thì phải có tương tác với người khác. Sự tương tác xã hội giúp chúng ta đứng vững, cân bằng và tỉnh táo. Tôi nhìn vào một vài người trẻ thời nay đang tương tác với người khác (trực tiếp hoặc qua mạng xã hội), liên tu bất tận khi họ không ngủ, và dù không lo lắng về sự tỉnh táo thì cũng đáng lo cho chiều sâu của họ.

     

    Chúng ta cần nhau. Triết gia Pháp Jean-Paul Sartre từng nói câu lừng danh “tha nhân là địa ngục”. Ông không thể sai hơn. Xét cho cùng, tha nhân là thiên đàng, là cứu rỗi mà chúng ta được định cho. Tuyệt đối cô độc mới là địa ngục. Hơn nữa, sự cô độc hiểm ác này có thể lẻn vào chúng ta dưới lớp vỏ tôn giáo và vị tha tốt đẹp nhất.

     

    Tôi xin đưa ra một ví dụ. Tôi lớn lên trong một gia đình gắn bó với cộng đồng nông thôn nhỏ, nơi gia đình, hàng xóm, giáo xứ giao tiếp với người khác là tất cả, nơi mà mọi thứ đều được chia sẻ và hiếm khi chúng tôi ở một mình. Tôi đã sợ ở một mình, tránh né và thậm chí tôi chỉ thoải mái khi ở bên người khác.

     

    Tốt nghiệp trung học, tôi vào Dòng Hiến Sĩ Đức Mẹ, và trong tám năm ở đó, tôi sống trong một cộng đồng lớn và cũng là nơi mọi thứ đều được chia sẻ và hiếm khi chúng tôi ở một mình. Khi sắp khấn trọng và khấn vĩnh viễn với đời sống tu trì và chức linh mục, điều tôi sợ nhất là lời sống độc thân khiết tịnh và sự cô đơn đi kèm. Không vợ, không con, không gia đình và sự cô lập của đời sống độc thân.

     

    Hóa ra mọi chuyện lại không phải thế. Dĩ nhiên đời sống độc thân có những cái giá của nó, và nó cũng không phải là cuộc sống bình thường mà Thiên Chúa dự định cho tất cả mọi người. Tuy nhiên, sự cô đơn mà tôi đã e sợ (dù chỉ trong những khoảnh khắc ngắn ngủi) lại hiếm khi xảy ra, thực tế ngược lại thì đúng hơn. Tôi thấy cuộc đời của tôi đầy ắp các mối quan hệ, tương tác, bận rộn, áp lực thường nhật và những cam kết lấp đầy mọi giờ trong ngày. Thay vì cảm giác cô đơn, tôi thấy mình lại thường khao khát được cô tịch, được tĩnh lặng, được ở một mình, và tôi dần cảm thấy khá thoải mái với chuyện ở một mình. Thật sự là quá thoải mái với nó.

     

    Trong hầu hết những năm đời linh mục, tôi sống trong cộng đồng dòng tu lớn, và cộng đồng cũng như bất kỳ một gia đình nào, luôn có những đòi hỏi. Tuy nhiên, khi tôi làm Viện trưởng Trường Thần học, tôi được phân ở ngôi nhà dành riêng cho Viện trưởng và trong một thời gian, tôi ở một mình. Mới đầu, tôi hơi hoang mang vì chưa hề ở một mình, nhưng sau một thời gian, tôi quen dần. Tôi lại thích thế. Tôi không có trách nhiệm phải ở nhà vì ai cả ngoài chính tôi.

     

    Nhưng tôi sớm nhận ra những nguy cơ của chuyện này. Sau một năm, tôi bỏ đặc quyền này. Một trong những nguy cơ của sống một mình và một trong những nguy cơ của đời sống độc thân, kể cả khi chúng ta trung thành sống với nó, là chúng ta không có người khác để nhắc nhở và đòi hỏi chúng ta. Chúng ta phải tự nhắc bản thân và có thể tránh cái mà Dorothy Day gọi là “sự khổ hạnh của sống trong một gia đình”. Khi sống một mình, chúng ta dễ dàng lên kế hoạch và sống theo ý mình, tự do kén chọn giao thiệp, chọn người nào trong gia đình, cộng đồng nào chúng ta thích, tránh những người gây khó khăn cho mình.

     

    Có những chuyện ban đầu là nhân đức rồi dễ dàng biến thành thói xấu. Như bận rộn chẳng hạn. Chúng ta hy sinh thì giờ ở bên gia đình để đi làm kiếm tiền nuôi sống gia đình, nhưng rồi nó làm chúng ta xa sinh hoạt gia đình. Mới đầu, đây là hy sinh, nhưng cuối cùng nó lại thành lối thoát, một miễn trừ cố hữu để chúng ta khỏi phải đương đầu với những chuyện nào đó trong đời sống gia đình. Đời sống độc thân theo lời khấn và đời linh mục cũng có cùng nguy cơ đó.

     

    Chúng ta đều biết câu, ‘chúng tôi có đời sống tâm linh nhưng không có đạo’ (dùng cho những người cởi mở với chuyện có Chúa nhưng không cởi mở với chuyện liên quan đến Giáo hội). Tuy nhiên, với hình thức này, chúng ta chật vật hơn là chúng ta nghĩ. Ít nhất là với tôi. Là một linh mục đã khấn sống đời độc thân, tôi cũng có thể sống kiểu như vậy với những lý do cao đẹp nhất, tôi có thể tránh được những khổ hạnh thường nhật vốn có nơi những người sống trong gia đình.

     

    Tuy nhiên, đây là nguy cơ cho tất cả chúng ta, dù là độc thân hay lập gia đình. Khi chúng ta, dù với những lý do tốt đẹp, có thể kén chọn phần nào trong gia đình và cộng đồng mà chúng ta thích để giao thiệp và phần nào gây khó khăn cho chúng ta để tránh né, thì đó chính là kiểu có đời sống tâm linh mà không có đạo.

     

    Ronald Rolheiser,

    J.B. Thái Hòa dịch