7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - VN VÀ ĐỨC GIÁO HOÀNG

Phái đoàn Tòa Thánh Vatican sẽ họp với chính quyền Việt Nam vào ngày 19 tháng 12 năm 2018.
 
Nguyễn Long Thao
17/Dec/2018
Phái đoàn Tòa Thánh Vatican sẽ họp với chính quyền Việt Nam vào ngày 19 tháng 12 năm 2018.. Đây là cuộc họp lần thứ 7 của Nhóm Làm Việc Chung Giữa Tòa Thánh Vatican Và Chính Quyền Việt Nam.

Trong thông cáo báo chí đưa ra ngày hôm nay, Giám đốc Văn phòng Báo chí Tòa Thánh, Greg Burke, cho biết cuộc họp nhằm củng cố và phát triển quan hệ song phương, theo sau những gì Nhóm Công Tác đã đạt được trong cuộc họp lần thứ 6 tại Vatican vào tháng 10 năm 2016

Sau cuộc họp lần thứ 6, ông Hà Kim Ngọc, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam đã đến Vatican vào tháng 8 năm 2017 và Đức Ông Camilleri đến Hà Nội vào tháng 1 năm 2018,

Vào ngày 20 tháng 10 năm 2018, Ông Trương Hòa Bình, Phó Thủ tướng thứ nhất của Việt Nam đã thăm Vatican và được ĐGH Phanxicô đón tiếp

"Trong thời gian ở Việt Nam, từ ngày 18 đến ngày 20 tháng 12, phái đoàn Tòa Thánh sẽ gặp các Giám Mục Việt Nam đến tham dự thánh lễ nhận chức TGM Hà Nội của Đức Cha Vũ Văn Thiên

Bản thông cáo báo chí không cho biết những vấn đề Nhóm Công Tác sẽ đem ra thảo luận trong cuộc họp này. Nhưng giới quan sát tại Vatican đều biết quan hệ ngoại giao giữa Toà Thánh và Việt Nam đang có những vấn đề rất khó khăn:

Thứ nhất, Việt Nam chỉ chấp nhận cho Tòa Thánh một vị Đại Diện Không Thường Trú tại Việt Nam.

Thứ hai là vấn đề tài sản giáo hội mà chính quyền đã tịch thu. Theo quy tắc, đất đai Việt Nam đều thuộc quyền sở hữu của nhà nước.

Thứ ba là vấn đề tự do tôn giáo.

Chuyến viếng thăm cuối cùng của một đại diện của Tòa thánh đến Việt Nam là tháng 1 năm 2018. Nhân dịp này, Đức Ông Antoine Đức. Camilleri, phụ trách quan hệ ngoaị gia với các quốc gia, đã chuyển lời chào và lời chúc tốt đẹp nhất của Đức Giáo Hoàng Phanxicô đến đất nước và nhân dân VN.

Nguyễn Long Thao
 
 -------------------------------------
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   

© 2018 - VietCatholic Network - Designed by J.B. Đặng Minh An

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ -ĐTC CHUC MỪNG GIÁNG SINH

ĐTC PHANXICÔ - CHÚC TỪ GIÁNG SINH GIÁO TRIỀU ROMA 2019

 

Thứ Sáu ngày 21/12/2018

 

"Đêm đã qua rồi, ngày gần tới.

Vậy chúng ta hãy loại trừ những những việc làm tối tăm và mang lấy khí giới ánh sáng"

(Roma 13:12)

  

2018.12.21 Auguri Curia Romana

 

"Bằng niềm xác tín vững chắc là ánh sáng bao giờ cũng mãnh liệt hơn bóng tối, 

tôi muốn chia sẻ với anh chị em về thứ ánh sáng liên kết Christmas (lần Chúa đến lần nhất trong thấp hèn) 

với the Parousia (lần đến thứ hai trong vinh quang của Người), 

là thứ ánh sáng củng cố chúng ta với niềm hy vọng không làm thất vọng".

 

 

 "Năm nay, trong cái thế giới hỗn loạn của chúng ta đây,

con thuyền Giáo Hội đã cảm nghiệm thấy, và tiếp tục trải qua những giây phút khó khăn,

và đã bị nghiêng ngả bởi những cơn gió mạnh và bão tố"

 Pope Francis blesses members of the Roman Curia

 "Chúng ta cũng đang nghiệm thấy một thời đại mới của các vị tử đạo.

Dường như cuộc bách hại dã man và tàn bạo của Đế Quốc Roma vẫn chưa chấm dứt.

Một tân Nero luôn xuất hiện để đàn áp tín hữu chỉ vì niềm tin của họ nơi Chúa Kitô"

 Pope Francis at the Synod of Bishops

 "Gương anh hùng của các vị tử đạo và vô vàn Người Samaritanô nhân lành

- giới trẻ, gia đình, các phong trào bác ái và tình nguyện viên, và rất nhiều cá nhân tín hữu cùng tận hiến tu trì -

dầu sao cũng không thể nào làm cho chúng ta bỏ qua những phản chứng và gương mù

gây ra bởi một số con cái và thừa tác viên của Giáo Hội.

Ở đây tôi sẽ nói đến hai cái họa đó là họa lạm dụng và họa bất trung".

 

 "Tháng Hai tới đây, Giáo Hội sẽ lập lại quyết tâm mạnh mẽ của mình 

trong việc theo đuổi con đường thanh tẩy một cách cởi mở.

Giáo Hội sẽ đặt vấn đề, với sự trợ giúp của các chuyên gia, 

cách hay nhất để bảo vệ trẻ em ra sao,

để tránh được những thảm họa này, để chữa lành và phục hồi các nạn nhân, 

và để cải tiến việc huấn luyện trong các chủng viện....

Giáo Hội sẽ không hạn hẹp vào việc chữa lành các vết thương của mình,

mà là sẽ tìm cách đương đầu trực diện với sự dữ gây ra các chết từ từ của rất nhiều con người này,

về phương diện luân lý, tâm lý và nhân bản"

 

 

Anh chị em thân mến,

Được tràn đầy niềm vui và hy vọng được tỏa rạng từ dung nhan của Con Trẻ Thánh, năm nay chúng ta lại qui tụ để trao đổi những lời chúc mừng, nhắc nhở về tất cả những nỗi hân hoan cùng với những nỗ lực phấn đấu của thể giới chúng ta cũng như của Giáo Hội.

Tôi xin gửi đến anh chị em cùng các cộng sự viên của anh chị em, đến tất cả những ai phục vụ ở Giáo Triều này, đến các vị Đại Diện Giáo Hoàng và nhân viên của các Tòa Khâm Sứ khác nhau những lời chúc Giáng Sinh ân phúc tốt đẹp chân thành của tôi. Tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn của tôi đối với việc dấn thân hằng ngày của anh chị em phục vụ Tòa Thánh, Giáo Hội và Vị Thừa Kế Thánh Phêrô. Cám ơn anh chị em rất nhiều! (Sau đó ngài vắn tắt chào đón ĐTGM Edgar Peña Parra người Venazuela, vị vừa thay thế vai trò Quốc Vụ Khanh của Tòa Thánh hôm 15/10/2018).

Giáng Sinh làm cho chúng ta tràn đầy niềm vui và làm cho chúng ta tin rằng không một tội nào sẽ to lớn hơn lòng thương xót của Thiên Chúakhông một tác hành nào của chúng ta có thể ngăn cản được hừng đông của ánh sáng thần linh hiện lên ngời sáng trong tâm can con người. Lễ này mời gọi chúng ta canh tân lại quyết tâm truyền bá phúc âm hóa của chúng ta trong việc loan truyền Chúa Kitô, Đấng Cứu Thế và là ánh sáng của vũ trụ. Chúa Kitô, 'thánh hảo, vô trách cứ, vô tì vết' (Heb 7:26) không biết đến tội lỗi (cf. 2Cor 5:21), và chỉ đến để đền tội lỗi của dân (cf. Heb 2:17). Tuy nhiên, Giáo Hội, ấp ủ các tội nhân trong lòng mình, đồng thời cũng thánh hảo và luôn cần được thanh tẩy, liên lỉ đi theo con đường thống hối và canh tân. Giáo Hội 'tiến bước giữa những bách hại của trần gian cùng với những niềm an ủi của Thiên Chúa'" - giữa những thứ bách hại của tinh thần thuộc thế giới này và niềm an ủi của Thần Linh Thiên Chúa - "loan báo thập giá và cuộc tử nạn của Chúa cho tới khi Người đến (cf. 1Cor 11:26). Thế nhưng, bởi quyền năng của Chúa phục sinh, Giáo Hội được ban cho sức mạnh để, một cách nhẫn nại và yêu thương, chế ngự những hoạn nạn của mình và các khó khăn của mình, cả ở bên trong lẫn bên ngoài, nhờ đó Giáo Hội có thể, trung thành, bất chấp những bóng tối, tỏ cho thế giới thấy mầu nhiệm của Chúa, cho đến khi, cuối cùng, mầu nhiệm này được hoàn toàn tỏ hiện" (Lumen Gentium, 8).

Bằng niềm xác tín vững chắc là ánh sáng bao giờ cũng mãnh liệt hơn bóng tối, tôi muốn chia sẻ với anh chị em về thứ ánh sáng liên kết Christmas (lần Chúa đến lần nhất trong thấp hèn) với the Parousia (lần đến thứ hai trong vinh quang của Người), là là thứ ánh sáng củng cố chúng ta với niềm hy vọng không làm thất vọng. Đó là niềm hy vọng nâng đỡ đời sống của mỗi người chúng ta, và chi phối tất cả lịch sử của Giáo Hội và của thế giới. Không có hy vọng thì Giáo Hội sẽ khó coi biết bao!

Chúa Giêsu được hạ sinh ở một hoàn cảnh xã hội, chính trị và tôn giáo đầy căng thẳng, bất ổn và mờ tối. Việc Người hạ sinh, được một số người trông đợi, nhưng một số khác loại trừ, thể hiện một thứ lý lẽ thần linh không ngăn chặn sự dữ mà là biến đổi nó nên thiện hảo một cách chầm chậm nhưng chắc chắn. Tuy nhiên, việc Người hạ sinh cũng cho thấy cái lý lẽ ác tính thậm chí biến đổi sự thiện thành sự dữ, để nhân loại sống trong thất vọng và tối tăm. "Ánh sáng chiếu soi trong tăm tối, và tối tăm không át được ánh sáng" (Gioan 1:5).

Mỗi năm, Giáng Sinh nhắc nhở chúng ta rằng ơn cứu độ của Thiên Chúa, được nhưng không ban cho toàn thể nhân loại, cho Giáo Hội và cách riêng cho chúng ta, những con người được thánh hiến, không tác động biệt lập với ý muốn của chúng ta, với việc cộng tác của chúng ta, với tự do của chúng ta và với những nỗ lực hằng ngày của chúng ta. Ơn cứu độ là một tặng ân, đúng thôi, thế nhưng lại là một ơn cứu độ cần phải được chấp nhận, yêu quí và trổ sinh hoa trái (cf. Mat 25:14-30). Là Kitô hữu nói chung và chúng ta nói riêng được Chúa xức dầu và thánh hóa, không có nghĩa là tác hành như một nhóm ưu tú, nghĩ rằng mình có Thiên Chúa trong túi của mình, mà là như những con người nhận biết rằng họ được Chúa yêu thương, cho dù chỉ là những tội nhân bất xứng. Những con người được thánh hiến chỉ là những người tôi tớ trong vườn nho của Chúa, thành phần phải giao nộp những gặt hái và chiếm được đúng lúc cho chủ nhân của vườn nho (cf. Mt 20:1-16).

Thánh Kinh và lịch sử Giáo Hội rõ ràng cho thấy rằng ngay cả thành phần được tuyển chọn thường có thể nghĩ tưởng và tác hành như thể họ là chủ nhân ông của ơn cứu độ chứ không phải là lãnh nhận nhân của ơn này, như vị giám sát của các mầu nhiệm Thiên Chúa chứ không phải là những thừa tác viên thấp hèn, như những kẻ thu giữ lộ phí chứ không phải là người tôi tớ phục vụ đàn chiên được trao phó cho họ chăm sóc.

Cũng quá thường xẩy ra nữa là, vì lòng quá nhiệt thành và lầm lẫn, thay vì theo Thiên Chúa, chúng ta lại đặt mình trước Ngài, như Thánh Phêrô, vị đã can gián Thày mình, nên đã bị Chúa Kitô quở trách thậm tệ nhất: "Hãy xéo đi, đồ Satan! Vì ngươi không nghĩ tưởng theo Thiên Chúa mà chỉ theo loài người thôi" (Mk 8:33).

Anh chị em thân mến,

Năm nay, trong cái thế giới hỗn loạn của chúng ta đây, con thuyền Giáo Hội đã cảm nghiệm thấy, và tiếp tục trải qua những giây phút khó khăn, và đã bị nghiêng ngả bởi những cơn gió mạnh và bão tố. Nhiều người đã cảm thấy cần đặt vấn đề với Chúa là Đấng dường như đang ngủ rằng: "Thày ơi, Thày không biết rằng chúng con đang gặp nguy biến hay sao?" (Mk 4:38). Những người khác, chán nản trước những tin tức cho biết, đã bị mất lòng tin tưởng và từ bỏ Giáo Hội. Còn có những người, vì lo sợ, tư lợi hay những mục đích khác, đã tìm cách tấn công Giáo Hội và làm trầm trọng thêm các thương tích của Giáo Hội. Rồi lại còn có những người không che giấu nỗi vui mừng khi thấy Giáo Hội bị tấn công mạnh. Tuy nhiên, còn nhiều, nhiều người khác nữa vẫn còn tiếp tục gắn bó với Giáo Hội, tin tưởng rằng "dù cửa hỏa ngục cũng không thắng nổi Giáo Hội" (Mt 16:18).

Trong khi đó Hiền Thê của Chúa Kitô vẫn tiến bước trong cuộc hành trình của mình giữa niềm vui và nỗi buồn, giữa thành đạt và khốn khó từ cả bên trong lẫn bên ngoài. Chắc chắn là những khốn khó từ bên trong bao giờ cũng là những khốn khó nhức nhối nhất và hủy hoại nhất.

Những đớn đau

Thật vậy, có nhiều nỗi đớn đau. Tất cả những người di dân, buộc phải xa lìa quê hương của mình và liều mạng, mất mạng, hay sống sót chỉ để gặp phải những cánh cửa đóng then cài, và những người anh chị em của mình trong gia đình nhân loại của chúng ta chỉ quan tâm đến lợi lộc và quyền lực chính trị! Tất cả chỉ vì sợ hãi và thành kiến! Tất cả những con người đó, nhất là những con trẻ chết đi từng ngày vì thiếu nước uống, lương thực và thuốc men! Tất cả đều nghèo khổ và bần cùng! Tất cả những thứ bạo lực nhắm vào thành phần mềm yếu và phụ nữ! Tất cả những thứ đe dọa của chiến tranh, bao gồm cả công khai hay không. Tất cả những giòng máu vô tội hằng ngày đổ ra! Tất cả những gì là bất nhân và dã man tàn bạo xẩy ra chung quanh chúng ta! Tất cả những con người thậm chí ngay đến ngày hôm nay đang bị hành hình theo phương pháp trong nhà giam của cảnh sát, nơi các nhà tù và ở các trại tị nạn nơi những phần đất khác nhau trên thế giới này!

Chúng ta cũng đang nghiệm thấy một thời đại mới của các vị tử đạoDường như cuộc bách hại dã man và tàn bạo của Đế Quốc Roma vẫn chưa chấm dứt. Một tân Nero luôn xuất hiện để đàn áp tín hữu chỉ vì niềm tin của họ nơi Chúa Kitô. Những nhóm cực đoan mới phát triển và nhắm vào các nhà thờ, các nơi thờ phượng, các thừa tác viên và các phần tử tín hữu. Các phe đảng và bè lũ mới và cũ sống bằng mối hận ghét và thù địch với Chúa Kitô, với Giáo Hội và với thành phần tín hữu. Biết bao nhiêu Kitô hữu cho đến nay vẫn phải gánh chịu bách hại, loại trừ, kỳ thị và bất công khắp thế giới. Tuy nhiên, họ vẫn hiên ngang tiếp tục chấp nhận cái chết hơn là chối bỏ Chúa Kitô. Khó khăn biết bao, thậm chí cho đến hôm nay, việc tự do được thực thi đức tin ở tất cả những phần đất trên thế giới, nơi mà tự do tôn giáo và tự do theo lương tâm không hiện hữu.

Gương anh hùng của các vị tử đạo và vô vàn Người Samaritanô nhân lành - giới trẻ, gia đình, các phong trào bác ái và tình nguyện viên, và rất nhiều cá nhân tín hữu cùng tận hiến tu trì - dầu sao cũng không thể nào làm cho chúng ta bỏ qua những phản chứng và gương mù gây ra bởi một số con cái và thừa tác viên của Giáo Hội.

Ở đây tôi sẽ nói đến hai cái họa đó là họa lạm dụng và họa bất trung.

Có thời Giáo Hội đã từng quyết tâm loại trừ sự dữ lạm dụng này, một thứ lạm dụng đòi Thiên Chúa báo oán, thứ lạm dụng phạm đến Thiên Chúa là Đấng luôn nghĩ đến cái đau khổ gây ra cho nhiều thiếu niên bởi các vị giáo sĩ và những con người tận hiến tu trì: những thứ lạm dụng về quyền bính và lương tâm cũng như các thứ lạm dụng về tình dục.

Theo những suy tư của mình về đề tài nhức nhối này, tôi đã nghĩ đến Vua Đavít - một vị được "Chúa xức dầu" (cf. 1 Sam 16:13; 2 Sam11-12). Ngài, vị tổ phụ của Con Trẻ Thánh cũng được gọi là "con vua Đavít", được tuyển chọn, cho làm vua và được Chúa xức dầu. Thế mà ngài đã phạm một tội tam diện, 3 thứ lạm dụng nghiêm trọng một lúc: "lạm dụng tình dục, lạm dụng quyền bính và lạm dụng lương tâm". Ba hình thức lạm dụng tách biệt này dù sao cũng đồng qui và chồng chéo lên nhau.

Như chúng ta đều biết câu chuyện được bắt đầu khi vị vua này, cho dù là một tinh binh, vẫn ở nhà thanh thơi, thay vì ra trận với dân Chúa. Vua Đavit đã lợi dụng vị thế làm vua của mình, cho những gì thuận lợi và ích lợi của mình (lạm dụng quyền bính). Là vị được Chúa xức dầu nhưng vua lại làm theo những gì ngài muốn, nên đã gây ra tình trạng suy thoái về luân lý bất khả chống cưỡng và yếu mềm về lương tâm. Chính ở trong tình trạng như thế mà từ trên dinh thượng vua thấy Betsaiba, vợ của Uria người Hittite, đang tắm (cf 2Sam 11) và lấy làm thèm khát nàng. Vua đã vời nàng tới và cả 2 nằm với nhau (thêm chuyện lạm dụng quyền bính cùng với lạm dụng tình dục). Vua lạm dụng một người đàn bà có gia đình mà chồng lại vắng mặt, và để bao che tội lỗi của mình, vua cho triệu Uria về, rồi tìm cách làm cho người này về đêm nằm với vợ mà bất thành. Sau đó vua truyền lệnh cho vị chỉ huy quân đội của mình gài Uria vào chỗ chết nơi trận chiến (một lạm dụng quyền lực nữa, kèm theo lạm dụng lương tâm). Cái giây chuyền tội lỗi này chẳng bao lâu lan tỏa ra và mau chóng trở thành một màng lưới băng hoại. Vua ở nhà và coi như bình thường.

Những tia lửa uể oải và xác thịt, và "không tỉnh thức" là những gì châm ngòi cho cái giây chuyền quỉ quái của những trọng tội: ngoại tình, gian dối và sát nhân. Nghĩ rằng mình là vua, mình có quyền và có thể làm bất cứ điều gì mình muốn mà Vua Đavít đã đánh lừa người chồng của Betsabê, đánh lừa dân của mình, đánh lứa chính mình và thậm chí cả Thiên Chúa. Vua bỏ bê mối liên hệ của mình với Thiên Chúa, bất tuân các mệnh lệnh thần linh, tác hại đến tính liêm khiết về luân lý của vua mà thậm chí không cảm thấy mình tội lỗi. Đấng "xức dầu" này tiếp tục thực thi sứ vụ của mình như thể chẳng có gì xẩy ra. Mối quan tâm của vua là bảo tồn hình ảnh của mình, tạo dáng của mình. Vì "những ai nghĩ mình không phạm trọng tội phạm đến  lề luật Chúa có thể rơi vào một tình trạng hôn mê lú lẫn. Vì họ không thấy gì trầm trọng để khiển trách bản thân mình, họ không nhận ra rằng đời sống thiêng liêng của họ từ từ trở nên hâm hâm dở dở. Họ tiến tới chỗ suy yếu và băng hoại" (Gaudete et Exsultate, 164

 

). Từ tình trạng tội lỗi, bấy giờ họ trở thành băng hoại.

Ngày nay cũng thế, cũng có những nam nhân được thánh hiến, "vị được Chúa xức dầu", thành phần lạm dụng kẻ mềm yếu, lợi dụng vị thế của mình và quyền lực của mình để chinh phụcHọ thực hiện những tác động kinh tởm mà vẫn cứ tiếp tục thi hành thừa tác vụ của mình như thể chẳng có gì xẩy ra. Họ không kính sợ Thiên Chúa hay phán quyết của Ngài, cho đến khi bị khám phá ra và bại lộ. Các thừa tác viên đang xâu xé thân mình của Giáo Hội, khi gây nên những gương mù và làm mất uy tín của Giáo Hội trong sứ vụ cứu độ và gây ra những hy sinh cho rất nhiều những người anh em của mình.

Cả ngày nay nữa, cũng có nhiều Đavít, thành phần không nháy mắt, tiến vào mạng lưới băng hoại và phản bội Thiên Chúa, phản bội các giới răn của Ngài, phản bội ơn gọi của họ, phản bội Giáo Hội, với dân Chúa và lòng tin tưởng của những thiếu niên cùng gia đình của họ. Thường thì ở đằng sau cái dễ thương vô cùng của họ, hoạt động bất khả trách và gương mặt thiên thần của mình, họ vô liêm sỉ che đậy một con sói đồi bại sẵn sàng nuốt sống các tâm hồn vô tội.

Những thứ tội lỗi và tội ác của thành phần được thánh hiến còn bị lem luốc hơn nữa bởi sự bất trung và hổ thẹn; họ bóp méo dung nhan của Giáo Hội và làm suy hại đến uy tín của Giáo Hội. Chính Giáo Hội, cùng với thành phần con cái của mình, cũng là một nạn nhân của những tác động bất trung và những tội lỗi "biển thủ" thực sự này.

Anh chị em thân mến,

Cần phải minh tường rằng trước những cái ghê tởm này, Giáo Hội sẽ không trừ một nỗ lực nào cần phải làm để đưa ra công lý bất cứ ai đã phạm những tội ác như vậy. Giáo Hội sẽ không bao giờ tìm cách bưng bít hay coi thường bất cứ trường hợp nào. Không thể chối cãi được rằng trong quá khứ có một số tỏ ra thiếu trách nhiệm, thiếu tin tưởng, thiếu huấn luyện, thiếu kinh nghiệm - chúng ta cần phán xét quá khứ bằng những diễn giải của quá khứ - hay bị cận thị về phương diện thiêng liêng và nhân bản, đã không hành sử nhiều trường hợp một cách nghiêm cẩn và đâu vào đấy cho xứng đáng. Điều ấy không bao giờ được tái diễn nữa. Đó là việc chọn lựa và quyết định của toàn thể Giáo Hội.

Tháng Hai tới đây, Giáo Hội sẽ lập lại quyết tâm mạnh mẽ của mình trong việc theo đuổi con đường thanh tẩy một cách cởi mở. Giáo Hội sẽ đặt vấn đề, với sự trợ giúp của các chuyên gia, cách hay nhất để bảo vệ trẻ em ra sao, để tránh được những thảm họa này, để chữa lành và phục hồi các nạn nhân, và để cải tiến việc huấn luyện trong các chủng viện. Một nỗ lực sẽ được thực hiện để làm cho các lỗi lầm quá khứ thành cơ hội loại trừ đi các thảm họa ấy, chẳng những khỏi thân mình của Giáo Hội mà còn khỏi thân mình của xã hội nữa. Vì nếu thảm trạng trầm trọng này liên quan đến một số thừa tác viên thánh hiến nào đó, chúng ta có thể hỏi nó được bắt nguồn sâu xa như thế nào trong xã hội của chúng ta cũng như trong gia đình của chúng ta. Tóm lại, Giáo Hội sẽ không hạn hẹp vào việc chữa lành các vết thương của mình, mà là sẽ tìm cách đương đầu trực diện với sự dữ gây ra các chết từ từ của rất nhiều con người này, về phương diện luân lý, tâm lý và nhân bản.

Anh chị em thân mến,

Trong việc bàn về cái họa này, một số người trong Giáo Hội đã trách cứ một số chuyên viên truyền thông, tố cáo họ bỏ qua đa số trường hợp lạm dụng tình dục tràn ngập không gây ra bởi giáo sĩ - thống kê cho biết là trên 95% - và tố cáo họ có chủ ý muốn gây một ấn tượng sai lầm là sự dữ này chỉ liên quan tới Giáo Hội Công giáo thôi. Bản thân tôi xin chân thành cám ơn những chuyên viên truyền thông đại chúng đã chân thành cùng khách quan và tìm cách lột trần những con thú ăn thịt người này, đồng thời làm vang tiếng nói của thành phần nạn nhân. Ngay cả khi chỉ liên quan đến một trường hợp lạm dụng chăng nữa (một điều tự nó quái dị), Giáo Hội cũng xin dân chúng đừng thinh lặng mà hãy khách quan đưa ra ánh sáng, vì cái tệ hại càng lớn hơn nữa trong vấn đề này là cái tệ hại che đậy sự thật.

Tất cả chúng ta nên nhớ rằng chỉ cho tới khi vua Đavít gặp tiên tri Nathan vua mới hiểu được cái nghiêm trọng của tội lỗi vua phạmNgày nay chúng ta cần đến nhũng Nathan mới để giúp cho rất nhiều Đavít tỉnh giấc khỏi một đời sống giả hình và bại hoại. Xin làm ơn giúp cho Mẹ Giáo Hội trong công việc khó khăn của mình nhận ra những trường hợp thật khỏi những trường hợp giả, những tố cáo khỏi sự vu cáo, những trách móc khỏi những luồn lách, việc đồn đoán khỏi sự phỉ báng. Đây không phải là việc dễ làm, vì kẻ có tội có thể khéo léo che đậy những dấu vết của mình, cho đến độ nhiều người vợ, người mẹ và em gái không thể nào có thể khám phá ra họ ở ngay nơi những ai gần gũi với họ nhất: người chồng, bõ đỡ đầu, chú cậu, anh em, hàng xóm, thày dạy và những ai tương tự như thế. Cả thành phần nạn nhân nữa, thành phần được cẩn thận chọn lựa bởi những con thú ăn thịt người của họ, cũng thường thích giữ thinh lặng và sống trong sợ hãi thẹn thùng cùng với tâm trạng kinh hãi bị loại trừ.

Tôi muốn ngỏ lời với những ai lạm dụng thiếu niên là hãy hoán cải và hãy nộp mình cho công lý của loài người, và hãy sửa soạn cho công lý của Thiên Chúa. Hãy nhớ lời của Chúa Kitô: "Kẻ nào gây cho một trong những kẻ bé mọn đang tin vào Ta đây phạm tội, thì thà buộc cối đá vào cổ nó mà quẳng xuống biển thì hơn. Khốn cho thế gian vì có gương mù! Gương mù cần phải xẩy ra, nhưng khốn cho kẻ nào gây ra gương mù" (Mt 18:6-7).

Anh chị em thân mến,

Giờ đây tôi nói đến một thảm họa khác, đó là sự bất trung của những ai phản bội ơn gọi của mình, lời thề hứa của mình, sứ vụ của mình và việc thánh hiến của mình cho Thiên Chúa và cho Giáo Hội. Họ che đậy ở đằng sau những ý hướng tốt lành để đâm chém anh chị em mình sau lưng và gieo rắc cỏ lùng, chia rẽ và hoang mang. Họ luôn tìm cách chữa tội, những thứ chữa tội về mặt tri thức và ngay cả về mặt thiêng liêng, để bình tâm tiến bước theo đường lối hư hoại.

Điều này chẳng phải là điều gì mới mẻ trong Giáo Hội. Thánh Âu Quốc Tinh, khi nói về hạt giống tốt và cỏ lùng đã cho biết: "Thưa anh em, có lẽ anh em tin rằng cỏ lùng không thể xuất phát ngay cả ở trên các tòa giám mục hay sao? Có lẽ anh em tin rằng có lùng ấy chỉ thấy ở nơi thấp hơn chứ không phải ở nơi cao hơn? Mong rằng chúng ta không phải là cỏ lùng!... Ngay cả trên tòa giám mục cũng có cả hạt giống tốt lẫn cỏ lùng; ngay trong các cộng đồng tín hữu khác nhau cũng có cả hạt giống tốt và cỏ lùng" (Serm. 73, 4: PL 38, 472).

Những lời này của Thánh Âu Quốc Tinh thúc đẩy chúng ta nhớ lại câu châm ngôn: "Con đường dẫn xuống hỏa ngục được lót trải bằng những ý hướng tốt lành". Chúng giúp chúng ta nhận thức rằng Tên Cám DỗTên Đại Cáo, là tên gây chia rẽ, gieo bất hòa, gài thù hận, thuyết phục con cái Chúa và khiến họ ngờ vực.

Ở đằng sau thành phần gieo cỏ lùng này, chúng ta luôn thấy 30 đồng bạc. Hình ảnh về Đavít như thế đưa chúng ta đến hình ảnh về Giuđa Íchca, một con người khác được Chúa chọn lại đi bán Thày mình và trao nộp Người cho tử thần. Tội nhân Đavít và Giuđa Íchca bao giờ cũng vẫn còn tồn tại trong Giáo Hội, vì họ tiêu biểu cho nỗi yếu hèn vốn thuộc về thân phận của con người. Họ là hình ảnh của các thứ tội lỗi và tội ác gây ra bởi những ai được tuyển chọn và thánh hiến. Tuy liên kết nơi tính cách trầm trọng về tội lỗi của mình, họ vẫn khác nhau ở việc hoán cải. Đavít đã hóan cải, tin tưởng vào lòng thương xót Chúa; Giuđa treo cổ tự vẫn.

Bởi vậy, tất cả chúng ta, để làm cho ánh sáng của Chúa Kitô được tỏ rạng, đều có nhiệm vụ chiến đấu với tất cả những gì là băng hoại thiêng liêng, một thứ bằng hoại "còn tệ hơn cả việc sa ngã của tội nhân, vì nó là một hình thức thoải mái và tự mãn mù quáng. Do đó nên tất cả mọi sự đều khả chấp: lừa đảo, vu khống, tự đại và các hình thức qui ngã xảo quyệt khác, vì 'ngay cả Satan cũng xuất hiện như một thiên thần sáng láng' (2Cor 11:14). Solomon đã kết thúc cuộc đời của mình trong vinh quang như vậy, trong khi Đavít, một con người vấp phạm cả thể, đã có thể bù đắp cho tình trạng ô nhục của mình" (Gaudete et Exsultate, 165

 

).

Những niềm vui

Giờ đây chúng ta tiến đến với các niềm vui. Có nhiều niềm vui trong năm qua. Chẳng hạn: thành quả của Thượng Nghị về giới trẻ, như Đức Hồng Y Niên Trưởng đã đề cập đến. Rồi đến tiến trình được thực hiện để cải cách Tòa Thánh. Nhiều người đang đặt vấn đề là khi nào thì việc cải cách này xong. Nó sẽ chẳng bao giờ xong, nhưng các bước tiến đã diễn ra tốt đẹp. Chẳng hạn, các nỗ lực được thực hiện để đạt tới tính cách rõ ràng và trong sáng nơi các sự vụ về tiền bạc; hoạt động đáng ca ngợi của Văn Phòng Tổng Thanh Tra và của AIF (Autorità di Informazione Finanziaria - Cơ Quan Giám Sát Tiền Bạc), các kết quả tốt đẹp IOR (The Institute for Works of Religion - cơ quan vẫn thường được gọi là Nhà Băng Vatican) đạt được; Bộ Luật mới của Quốc Đô Vatican;Sắc Lệnh về Lao Động ở Vatican, và nhiều thành quả khác ít được trông thấy. Khi nói đến các niềm vui, chúng ta có thể nghĩ đến các tân Chân Phước và Hiển Thánh là những "viên đá quí báu" trang hoàng dung nhan của Giáo Hội và tỏa rạng niềm hy vọng, niềm tin và ánh sáng trên thế giới của chúng ta. Ở đây cần phải đề cập tới 19 vị tử đạo gần đây ở Algeria: "19 sự sống được cống hiến vì Chúa Kitô, vì Phúc Âm của Người và vì nhân dân Algeria... những mẫu gương thánh đức hằng ngày, sự thánh đức của 'những vị thánh cạnh nhà'" (Thomas Georgeon, “Nel segno della fraternità”, L’Osservatore Romano, 8 December 2018, p. 6). Chưa hết, rất nhiều tín hữu hằng năm lãnh nhận phép rửa, nhờ đó làm mới lại nét trẻ trung của Giáo Hội như một người mẹ mắn con, và nhiều con cái của Giáo Hội trở về tái liên kết với đức tin và đời sống Kitô giáo. Tất cả những gia đình và cha mẹ coi trọng đức tin của mình và hằng ngày truyền đạt cho con cái của mình niềm vui của tình họ yêu thương (cf. Amoris Laetitia

 

, 259-290). Và chứng từ được rất nhiều giới trẻ cống hiến, thành phần can đảm chọn sống đời tận hiến tu trì và thiên chức linh mục. 

Một lý do chân chính khác cho niềm vui nữa đó là rất nhiều con người nam nữ sống đời tận hiến tu trì, nhiều giám mục và linh mục, những con người hằng ngày sống ơn gọi của mình một cách trung thành, thầm lặng, thánh hảo và bỏ mình. Các vị là những con người chiếu tỏa bóng tối của nhân loại bằng chứng từ đức tin, đức cậy và đức mến của mình. Những con người hoạt động một cách nhẫn nại, vì tình yêu mến Chúa Kitô và Phúc Âm của Người, cho người nghèo, cho thành phần bị đàn áp và hèn mọn nhất trong anh chị em của chúng ta; họ không tìm cách xuất hiện ở những trang nhất của những tờ nhật báo, hay nhận lấy những thứ quí mến. Bỏ lại tất cả và cống hiến đời mình, họ mang ánh sáng đức tin tới bất cứ nơi nào Chúa Kitô bị bỏ rơi, đói khát, tù đầy và trần trụi (cf. Mt 25:31-46). Tôi đặc biệt nghĩ đến nhiều vị linh mục coi xứ hằng ngày nêu gương lành cho dân Chúanhững vị linh mục gần gũi với các gia đình, những vị biết tên của hết mọi người và sống cuộc đời thanh đạm, tin tưởng, nhiệt thành, thánh đức và bác ái. Các vị bị truyền thông đại chúng quên lãng, thế nhưng nếu không có các vị thì tối tăm sẽ bao trùm thống trị.

Anh chị em thân mến,

Nói đến ánh sáng, các mối họa, Đavít và Giuđa, tôi muốn nhấn mạnh đến tầm quan trọng của một nhận thức đang gia tăng cần phải dẫn đến chỗ cần phải tỉnh thức và bảo vệ nơi những ai được ủy thác cho việc quản trị các cơ cấu của Giáo Hội và đời sống tận hiến tu trì. Thật vậy, sức mạnh của bất cứ tổ chức nào không lệ thuộc vào việc nó bao gồm những con người nam nữ hoàn hảo (một điều bất khả!), mà là vào việc nó sẵn sàng được liên lỉ thanh tẩy, vào khả năng nó khiêm tốn nhận biết các sai lầm của mình và chỉnh sửa chúng; và vào khả năng vùng lên sau khi sa phạm. Nó lệ thuộc vào việc thấy ánh sáng Giáng Sinh chiếu tỏa ra từ máng cỏ ở Bêlem, vào việc bước đi trên những con đường lịch sử để cuối cùng tiến đến cuộc quang lâm của Chúa Kitô.

Vậy chúng ta cần mở lòng của chúng ta ra trước ánh sáng chân thật là Chúa Giêsu Kitô. Người là thứ ánh sáng có thể chiếu soi cuộc đời và biến tối tăm của chúng ta thành ánh sáng; thứ ánh sáng của sự thiện hảo chế ngự sự dữ; thứ ánh sáng của yêu thương chế ngự hận thù; thứ ánh sáng của sự sống thắng vượt sự chết; thứ ánh sáng thần linh biến hết mọi sự và hết mọi người thành ánh sáng. Người là ánh sáng của Thiên Chúa chúng ta: vừa nghèo lại vừa giầu, vừa thương xót lại vừa công minh, vừa hiện hữu lại vừa ẩn khuất, vừa nhỏ bé lại vừa cao cả.

Chúng ta hãy nhớ câu nói sáng ngời này của Thánh Macarius Cả, một vị Tổ Phụ Sa Mạc ở thế kỷ thứ 4, về Giáng Sinh: "Thiên Chúa biến mình thành nhỏ bé! Đấng bất khả tiến lại gần và tự hữu, nơi lòng thiện hảo vô biên và bất khả xóa mờ của mình, đã mặc lấy một thân thể và biến mình thành nhỏ bé. Theo lòng nhân lành của mình, Ngài đã hạ mình xuống khỏi vinh hiển của Ngài. Không ai ở trên trời hay ở trên trái đất này có thể thấu suốt được sự cao cả của Thiên Chúa, và không ai ở trên trời hay trên trái đất này có thể thấu biết được làm sao Thiên Chúa lại biến mình thành nghèo nàn và nhỏ bé cho người nghèo và người bé nhỏ. Sự cao cả của Ngài bất khả thấu thế nào thì việc bé nhỏ của Ngài cũng vậy" (cf. Ps.-Macarius, Homilies IV, 9-10; XXII, 7: PG 34: 479-480; 737-738).

Chúng ta hãy nhớ rằng Giáng Sinh là lễ của "vị Thiên Chúa cao cả đã biến mình thành nhỏ bé và nơi thân phận bé nhỏ của mình vẫn không thôi cao cả. Và trong vấn đề biện chứng về cao cả và nhỏ bé này, chúng ta thấy được nỗi êm ái dịu dàng của Thiên Chúa. Một chữ mà thế tục luôn cố gắng loại ra khỏi tự điểm đó là chữ êm ái dịu dàng. Vị Thiên Chúa cao cả trở thành nhỏ bé, Đấng cao cả và vẫn tiếp tục trở nên bé nhỏ" (cf. Homily in Santa Marta, 14 December 2017; Homily in Santa Marta, 25 April 2013

 

).

Mỗi năm, Giáng Sinh cống hiến cho chúng ta niềm tin tưởng rằng ánh sáng của Thiên Chúa sẽ tiếp tục chiếu soi, bất chấp tình trạng khốn cùng của con người. Nó cống hiến cho chúng ta niềm tin tưởng rằng Giáo Hội sẽ vươn lên từ những gian nan hoạn nạn này tất cả những gì là mỹ miều, thanh tẩy và rạng ngời hơn nữa. Tất cả mọi tội lỗi và sa phạm cùng sự dữ do một số con cái của Giáo Hội vấp phạm sẽ chẳng bao giờ có thể làm nhạt nhòa vẻ đẹp trên dung nhan của Giáo HộiThật vậy, chúng thậm chí là một chứng cớ vững chắc cho thấy sức mạnh của Giáo Hội không lệ thuộc vào chúng ta mà tối hậu vào Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu Thế và là ánh sáng của vũ trụ, Đấng đã yêu thương Giáo Hội và hiến sự sống mình cho Giáo Hội là Hiền Thê của Người.Giáng Sinh cống hiến cho chúng ta niềm tin tưởng rằng những sự dữ trầm trọng xâm nhập vào qua một số người không bao giờ có thể bao phủ tất cả sự thiện hảo Giáo Hội đã tự nguyện hoàn thành được trên thế giới này. Giáng Sinh cống hiến niềm tin tưởng rằng sức mạnh thực sự của Giáo Hội và của những gì chúng ta nỗ lực hằng ngày, rất thường ẩn khuất, - như ở Giáo Triều này, với các vị thánh của mình -, là ở nơi Thánh Linh, Đấng dẫn dắt và bảo vệ Giáo Hội qua mọi thế hệ, biến ngay cả tội lỗi thành cơ hội tha thứ, thất bại thành cơ hội canh tân, và sự dữ thành cơ hội thanh tẩy và vinh thắng.

Xin cám ơn anh chị em rất nhiều và chúc tất cả mọi người một Giáng Sinh Vui Vẻ Hạnh Phúc!

(sau khi ban phép lành kết thúc, ngài nói tiếp:)

Cả năm nay nữa, tôi xin để lại cho anh chị em một quà tặng nho nhỏ. Nó là một thứ cổ điển: Tiểu Luận về Thần Học Khổ Chế và Thần Bí của Tanquerey, theo ấn bản tiếng Ý mới đây, được biên soạn bởi Đức Giám Mục Phụ Tá Roma Libanori soạn và bởi Cha Forlai, linh hướng Chủng Viện Roma. Tôi nghĩ rằng nó là một tác phẩm hay. Đừng đọc nó từ đầu đến cuối, mà hãy xem nhân đức này hay nhân đức nọ, cách sắp xếp hay ngôn từ... Nó sẽ giúp ích cho chúng ta, cho việc canh tân của bản thân cũng như của Giáo Hội. Nó là quà tặng cho anh chị em!

 

http://w2.vatican.va/content/francesco/en/speeches/2018/december/documents/papa-francesco_20181221_curia-romana.html

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu   

 

Xin xem toàn bộ biến cố trao đổi chúc mừng Giáng Sinh ở Tòa Thánh năm 2018 này ở cái link video dưới đây:

Pope Francis exchanges Christmas greetings with the Roman Curia

 ----------------------------------------

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC MỜI NGƯỜI NGHÈO

ĐGH mời người nghèo dự tiệc mừng lễ Giáng Sinh.
 
Nguyễn Long Thao
14/Dec/2018
Văn phòng Bác Ái của Tòa Thánh loan báo Đức Giáo Hoàng Phanxicô sẽ mời một nhóm người nghèo đến ăn trưa do các vận động viên thể thao thuộc lực lượng cảnh sát tài chánh Ý bảo trợ và phục vụ.

Thay mặt Đức Giáo Hoàng, ông Almoner Chủ Sự Phòng Bác Ái và Đức Hồng Y Konrad Krajewski, đã mời những người nghèo đến ăn trưa mừng lễ Giáng sinh vào ngày 18 tháng 12.

Tài trợ cho bữa tiệc này là Tập đoàn Thể Thao Lửa Vàng (Gruppo Sportivo Fiamme Gialle ) thuộc Lực Lượng Cảnh Sát Tài Chính Ý có trụ sở ở Castelporziano, gần bờ biển.

Bữa tiệc sẽ được tổ chức tại nhà ăn của Caritas Tòa Thánh

Các vận động viên thể thao sẽ nấu ăn, phục vụ bữa trưa và tặng quà cho khách trong bầu không khí vui tươi gia đình

Được biết Cơ quan Cảnh Sát Tài Chánh thuộc thẩm quyền của Bộ Kinh tế và Tài chính Ý, có trách nhiệm truy tố các tội phạm tài chính, buôn lậu, buôn bán ma túy bất hợp pháp.

Văn phòng Bác Ái Tòa Thánh thường tổ chức bữa tiệc chia sẻ với người nghèo vào các dịp lễ Giáng Sinh và Phục Sinh.

Nguyễn Long Thao
-------------------------------
 

DỜI SỐNG MÓI TRONG THẦN KHI -SỨ ĐIỆP HÒA BÌNH

Chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình

 

 

Pope Francis

 

"Chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình.

Nó tôn trọng và cổ võ các quyền lợi căn bản của con người,

các thứ quyền lợi đồng thời bao gồm cả các thứ trách nhiệm hỗ tương,

giúp tạo nên một mối liên hệ về lòng tin tưởng và lòng biết ơn giữa thế hệ hiện tai và tương lai".

 

 

 

"Hòa bình là ở chỗ tôn trọng từng người, cho dù họ là ai,

tôn trọng luật pháp và công ích,

tôn trọng môi sinh được ký thác cho chúng ta chăm sóc cũng như

tôn trọng sự phong phú của truyền thống luân lý được thừa hưởng từ các thế hệ trước".

 

 

1- "Bình an cho nhà này"!

Khi sai các môn đệ của mình đi truyền giáo, Chúa Giêsu đã nói với các vị rằng: "Các con vào bất cứ nhà nào thì trước tiên hãy nói 'Bình an cho nhà này!' Và nếu nhà đó có con cái của sự bình an thì bình an của các con sẽ ở với họ, bằng không, nó sẽ trở về với các con" (Luca 10:5-6).

Việc mang lại bình an là tâm điểm nơi sứ vụ của các môn đệ Chúa Kitô. Bình an ấy được cống hiến cho  tất cả mọi con người nam nữ đang mong đợi hòa bình, giữa những thảm họa và bạo lực hằn dấu lịch sử của con người (Cf. Lk 2:14). "Ngôi nhà" được Chúa Giêsu nói tới đây là hết mọi gia đình, cộng đồng, xứ sở và lục địa, nơi tất cả mọi tính chất đa dạng và lịch sử của nó. Trước hết và trên hết nó là chính mỗi một cá nhân con người, không phân biệt hay kỳ thị. Thế nhưng nó đồng thời cũng là "ngôi nhà chung", tức là thế giới, nơi Thiên Chúa đã đặt để chúng ta ở đó và là nơi chúng ta được kêu gọi để chăm sóc và vun trồng.

Bởi thế mà lời chào đầu năm mới của tôi đó là: "Bình an cho nhà này!"

2- Cái thách đố của thứ chính trị tốt đẹp

Hòa bình giống như niềm hy vọng được thi sĩ Charles Péguy tán tụng (Cf. Le Porche du mystère de la deuxième vertu, Paris, 1986). Nó giống như một bông hoa tinh tế đang cố gắng triển nở nơi mảnh đất sỏi đá của bạo lực. Chúng ta biết rằng nỗi khát vọng quyền lực với bất cứ giá nào là những gì gây ra lạm dụng và bất côngChính trị là một phương tiện thiết yếu để xây dựng cộng đồng cùng các cơ cấu của nhân loại, thế nhưng khi đời sống chính trị không trở thành một hình thức để phục vụ toàn thể xã hội, nó có thể biến thành phương tiện đàn áp, loại trừ, thậm chí hủy diệt.

Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng "nếu ai muốn làm đầu thì họ cần phải trở nên người rốt bét trong mọi người và là đầy tớ của mọi người" (Marco 9:35). Đức Giáo Hoàng Phaolô VI đã nói: "việc đảm nhận một cách nghiêm cẩn chính trị ở các cấp độ khác nhau - địa phương, khu vực, quốc gia và quốc tế - đó là việc khẳng định nhiệm vụ của mỗi một cá nhân trong việc thừa nhận thực tại và giá trị của tự do được cống hiến cho họ để hoạt động cùng một lúc cho thiện ích của thành phố, quốc gia và toàn thể nhân loại" (Apostolic Letter Octogesima Adveniens

 

 [14 May 1971], 46).

Bởi thế, vai trò chính trị và trách vụ chính trị là những gì liên lỉ thách thức tất cả những ai được kêu gọi phục vụ xứ sở của họ trong việc hết sức cố gắng bảo vệ những ai sống ở đó và tạo nên những điều kiện cho một tương lai xứng đáng và công bằng. Nếu được thực thi bằng việc tôn trọng nền tảng đối với sự sống, tự do và phẩm giá của con người, thì đời sống chính trị mới có thể thực sự trở nên một hình thức bác ái trổi vượt.

3- Đức bác ái và các nhân đức nhân bản: căn bản của chính trị là để phục vụ nhân quyền và hòa bình

Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI đã ghi nhận rằng "hết mọi Kitô hữu được kêu gọi để thực hiện đức bác ái một cách tương xứng với ơn gọi của mình và tùy theo mức độ ảnh hưởng mà họ có được nơi thành đô / pólis... Một khi được tác động bởi đức bác ái, việc dấn thân vì ích chung cho một giá trị cao cả hơn là một vị thế thuần trần tục và chính trị có được... Hoạt động trần thế của con người, khi được đức bác ái gợi hứng và nâng đỡ thì góp phần vào việc xây dựng cái thành đô hoàn vũ của Thiên Chúa, một thành đô là đích điểm của lịch sử gia đình loài người" (Encyclical Letter Caritas in Veritate

 

 [29 June 2009], 7). Đó là bản thảo chuơng mà tất cả mọi chính trị gia, bất kể văn hóa hay tôn giáo của mình, có thể đồng ý, nếu họ muốn cùng nhau hoạt động cho thiện ích của gia đình nhân loại, và thực thi những nhân đức nhân bản ấy, giúp duy trì tất cả mọi hoạt động chính trị lành mạnh: công bằng, bình đẳng, tương kính, thành thực, lương thiện, trung tín.

Về vấn đề này, thật là hữu ích khi nhắc lại "Các Phúc Đức của Chính Trị Gia", được ĐHY Việt Nam Phanxicô Nguyễn Văn Thuận liệt kê, một chứng nhân trung thành với Phúc Âm qua đời năm 2002:

Phúc cho chính trị gia có một cảm quan cao quí và sâu xa ý thức được vai trò của mình.

Phúc cho chính trị gia tỏ ra cho thấy bản thân khả tín.

Phúc cho chính trị gia hoạt động cho công ích chứ không cho tư lợi của mình.

Phúc cho chính trị gia biết một mực nhất trí.

Phúc cho chính trị gia hoạt động cho mối hiệp nhất.

Phúc cho chính trị gia nỗ lực hoàn thành những gì cần phải sâu xa thay đổi.

Phúc cho chính trị gia biết lắng nghe.

Phúc cho chính trị gia không biết sợ hãi.

(Cf. Address at the “Civitas” Exhibition-Convention in Padua: “30 Giorni”, no. 5, 2002)

Hết mọi cuộc tuyển chọn hay tái tuyển chọn, cũng như hết mọi giai đoạn của đời sống chính trị, đều là một cơ hội để trở về với những cứ điểm chính yếu làm nên công lý và luật lệ. Một điều chắc chắn đó là chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình. Nó tôn trọng và cổ võ các quyền lợi căn bản của con người, các thứ quyền lợi đồng thời bao gồm cả các thứ trách nhiệm hỗ tương, giúp tạo nên một mối liên hệ về lòng tin tưởng và lòng biết ơn giữa thế hệ hiện tai và tương lai.

4- Các thói xấu chính trị

Đáng buồn thay, cùng với những nhân đức của mình, chính trị cũng có những thói xấu nữa, gây ra do bởi thiếu khả năng cá nhân, hay bởi những khiếm khuyết nơi hệ thống và các cơ cấu của nó. Hiển nhiên là các thứ thói xấu ấy nói chung làm cho uy tín chính trị bị tác hại, bao gồm cả những quyết định cùng hoạt động của những ai tham gia chính trị. Những thói xấu gặm nhắm lý tưởng của một nền dân chủ chân chính này khiến cho đời sống công chúng không được hài lòng và đe dọa mối hòa hợp xã hội. Chúng ta nghĩ đến tình trạng băng hoại ở các hình thức khác nhau của nó: nào là biển thủ các nguồn lợi chung, nào là khai thác các cá nhân con người ta, nào là chối bỏ các quyền lợi, nào là coi thường các qui tắc cộng đồng, nào là chiếm thủ bất chính, nào là chứng tỏ quyền lực bằng võ lực hay độc đoán vị quốc, nào là chối từ việc từ bỏ quyền lực. Chúng ta còn có thể thêm vào đó nào là bài ngoại, nào là chủng tộc chủ nghĩa, nào là chẳng quan tâm gì đến môi trường thiên nhiên, nào là tước đoạt các nguồn nhiên liệu vì lợi ích mau chóng, nào là coi thường những con người buộc phải sống lưu vong.

5- Chính trị mà tốt đẹp thì cổ võ việc tham phần của giới trẻ và tin tưởng vào người khác.

Khi mà việc thực thi quyền lực chính trị chỉ nhắm đến chỗ bảo vệ lợi lộc của một số nhỏ cá nhân đặc biệt nào đó thì tương lai bị tổn thương và giới trẻ có thể đi đến chỗ mất lòng tin tưởng, vì chúng bị đẩy ra ngoài lề xã hội không còn cơ hội để giúp vào việc xây dựng tương lai. Thế nhưng thứ chính trị cụ thể nuôi dưỡng tài năng của giới trẻ và các khát vọng của chúng, thì bình an nẩy nở nơi ánh mắt của chúng và trên khuôn mặt của chúng. Nó trở thành như một thứ bảo đảm đầy tin tưởng mà rằng "tôi tin tưởng vào quí vị và cùng với quí vị tôi tin tưởng" rằng tất cả chúng ta có thể cùng nhau hoạt động cho công ích. Chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình nếu nó thể hiện nơi việc nhận biết được các tặng ân và các khả năng của từng cá nhân"Còn gì đẹp hơn là một bàn tay giơ ra chứ? Tức là Thiên Chúa muốn bàn tay cống hiến và nhận lãnh. Thiên Chúa không muốn bàn tay sát hại (cf. Gen 4:1ff), hay bàn tay giáng họa, mà là chăm sóc và giúp đáp cho đời. Cùng với tấm lòng của chúng ta và trí thông minh của mình, cả đôi tay của chúng ta cũng có thể trở thành phương tiện đối thoại" (BENEDICT XVI, Address to the Authorities of Benin

, Cotonou, 19 November 2011).

Hết mọi người có thể đóng góp viên đá của mình vào việc xây dựng ngôi nhà chung này. Đời sống chính trị đích thực, được đặt nền tảng nơi luật lệ cũng như nơi các mối liên hệ thẳng thắn và công bằng giữa các cá nhân, thì cảm nghiệm thấy đổi mới bất cứ khi nào chúng ta xác tín rằng hết mọi con người nam nữ và thế hệ biết ôm ấp những gì là hứa hẹn của những năng lực mới về liên hệ, tri thức, văn hóa và tinh thần. Thứ tin tưởng ấy chẳng bao giờ lại là chuyện dễ dàng đạt được, vì các mối liên hệ của con người thì phức tạp, nhất là trong thời đại của chúng ta đây, đang hằn lên một thứ khí hậu bất tin tưởng bắt nguồn từ nỗi sợ hãi kẻ khác hay những kẻ xa lạ, hoặc từ mối lo âu về mối an toàn bản thân. Thảm thay, nó cũng xẩy ra ở lãnh vực chính trị nữa, nơi những thái độ loại trừ, hay những hình thức chủ nghĩa dân tộc đặt lại vấn đề tình huynh đệ là những gì rất cần đối với thế giới toàn cầu hóa của chúng ta đây. Ngày nay, hơn bao giờ hết, xã hội của chúng ta cần "các nhà tiểu công nghệ hòa bình", thành phần có thể trở thành những sứ giả và chứng nhân đích thực của Thiên Chúa Cha, Đấng muốn thấy gia đình nhân loại được thiện ích và hạnh phúc.

6- Chối bỏ chiến tranh và chiến thuật sợ hãi

Một trăm năm sau Thế Chiến Thứ Nhất chấm dứt, lúc chúng ta nhớ lại giới trẻ bị chết trong các trận chiến ấy và cảnh thường dân trở nên tan hoang, chúng ta ý thức hơn bao giờ hết về bài học kinh hoàng được cống hiến bởi các cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn: hòa bình không bao giờ chỉ có thể là mức quân bằng giữa quyền lực và sợ hãi. Việc đe dọa người khác là hạ thấp họ xuống thân phận của các sự vật và chối bỏ phẩm giá của họ. Đó là lý do tại sao chúng ta muốn lập lại rằng việc leo thang dọa nạt và việc phát triển bất khả kiểm soát các thứ vũ khí, là những gì phản luân lý và việc tìm kiếm hòa bình đích thực. Nỗi kinh hoàng xâm chiếm những ai mềm yếu nhất là những gì góp phần vào tình trạng lưu vong của cả khối dân chúng muốn tìm kiếm một nơi bình an nào đó. Các bài diễn từ chính trị có khuynh hướng đổ lỗi cho hết mọi sự dữ nơi thành phần di dân và lấy đi niềm hy vọng của người nghèo là những gì bất khả chấp. Trái lại, cần phải tái khẳng định rằng hòa bình là ở chỗ tôn trọng từng người, cho dù họ là ai, tôn trọng luật pháp và công ích, tôn trọng môi sinh được ký thác cho chúng ta chăm sóc cũng như tôn trọng sự phong phú của truyền thống luân lý được thừa hưởng từ các thế hệ trước.

Chúng ta đặc biệt nghĩ đến tất cả những trẻ em hiện đang sống ở những vùng xung đột, và tất cả những ai đang hoạt động để bảo vệ đời sống của mình cũng như để bênh vực các quyền lợi của mình. Cứ 1 trong 6 trẻ em trong thế giới chúng ta bị ảnh hưởng bởi bạo lực chiến tranh, hay bởi các tác dụng của chiến tranh, ngay cả khi các em không ghi danh đầu quân làm thứ lính con nít, hoặc bị giữ làm con tin bởi các nhóm vũ trang. Chứng từ của những ai hoạt động để bênh vực các em cũng như phẩm vị của các em là những gì quí báu nhất cho tương lai của nhân loại.

7- Một dự án cao cả của hòa bình

Vào những ngày này, chúng ta đang mừng kỷ niệm 70 năm Tuyên Ngôn Phổ Quát về Nhân Quyền, được thừa nhận sau Thế Chiến Thứ Hai. Theo chiều hướng này, chúng ta cũng nên nhớ lại nhận định của Đức Giáo Hoàng Gioan XXXIII: "Việc con người nhận thức về các quyền lợi của mình dẫn họ tới chỗ bất khả tránh là nhìn nhận cả các nhiệm vụ của họ nữa. Việc sở hữu các quyền lợi này bao gồm cả nhiệm vụ áp dụng các quyền lợi ấy, vì các quyền lợi này là những gì thể hiện một thứ phẩm giá bản vị của con người. Và việc sở hữu các quyền lợi này cũng bao gồm cả việc họ nhìn nhận và tôn trọng các quyền lợi người khác" (Encyclical Letter Pacem in Terris

 [11 April 1963], ed. Carlen, 24).

Hòa bình thực sự là hoa trái của một dự án cao cả về chính trị, được đặt nền tảng trên mối tương trách và liên thuộc giữa con người. Thế nhưng nó cũng là một thách đố đòi phải được tiếp tục một cách mới mẻ hơn. Nó cần có một tấm lòng và một tâm hồn hoán cải; nó bao gồm cả nội tâm và cộng đồng; nó có 3 chiều kích bất khả phân ly:

hòa bình với bản thân, bằng cách loại trừ những gì là bất khả uyển chuyển, giận dữ và bất nhẫn; như lời của Thánh Phanxicô Salêsiô nói là hãy tỏ ra "một chút dịu dàng với mình" để cống hiến "một chút ngọt ngào cho người khác";

hòa bình với người khác: đó là các phần tử trong gia đình, bạn hữu, kẻ xa lạ, người nghèo và người khổ đau, bằng cách không sợ gặp gỡ họ và lắng nghe những gì họ cần nói;

hòa bình với tất cả mọi tạo vật, bằng cách tái nhận thức được tính chất cao cả của tặng ân Chúa ban, cùng với trách nhiệm chung riêng của chúng ta, như thành phần cư ngụ trên thế giới này, thành phần công dân và là kiến tạo viên tương lai.

Nền chính trị hòa bình, bằng ý thức và sâu xa quan tâm đến hết mọi trường hợp khiến con người bị tổn thương, bao giờ cũng có thể xuất hứng từ Ca Vịnh Ngợi Khen, thánh vịnh của Đức Maria, Mẹ của Chúa Kitô Cứu Thế và là Nữ Vương Hòa Bình, đã hát lên nhân danh toàn thể nhân loại: "Ngài đoái thương đến những ai kính sợ Ngài qua mọi thế hệ. Ngài đã vung cánh tay ra oai quyền lực; Ngài đã đánh tan người kiêu ngạo với những ý nghĩ kiêu căng của họ. Ngài đã hạ người quyền hành xuống khỏi tòa cao, và đã nâng người hèn mọn lên;... vì Ngài đã nhớ lại lới hứa hẹn thương xót của Ngài, lời hứa hẹn Ngài đã thực hiện với cha ông chúng ta và con cái của các vị cho đến muôn đời" (Luca 1:50-55).

Tại Vatican ngày 8/12/2018

Phanxicô

http://w2.vatican.va/content/francesco/en/messages/peace/documents/papa-francesco_20181208_messaggio-52giornatamondiale-pace2019.html

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu   

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ -ĐTC VỚI LỄ MẸ VÔ NHIỄM

Lời nguyện dâng thành phố và Giáo Hội Rôma cho Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Đức Mẹ của Đức Thánh Cha
 
Đặng Tự Do
08/Dec/2018
Ngày thứ Bẩy 8 tháng 12, Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, Đức Thánh Cha đã kính viếng Đức Mẹ tại Đền Thờ Đức Bà Cả, và vào lúc 4 giờ chiều, ngài phó dâng thành phố và Giáo Hội Rôma cho Đức Trinh Nữ Maria tại quảng trường Tây Ban Nha.

Dưới đây là bản dịch sang Việt Ngữ lời nguyện của Đức Thánh Cha tại quảng trường Tây Ban Nha

Lạy Mẹ vô nhiễm,
vào ngày lễ của Mẹ, một ngày lễ rất thân thiết với tất cả các Kitô hữu,
Con đến để tỏ lòng tôn kính Mẹ tại trung tâm của thành Rôma này.
Con mang trong tâm hồn mình các tín hữu của Giáo hội này,
và tất cả những ai sống trong thành phố này, đặc biệt là những người đau yếu,
và tất cả những người, vì những hoàn cảnh khác nhau, cảm thấy khó khăn để tiến bước.

Trước hết và trên hết, chúng con muốn cảm ơn Mẹ
vì sự chăm sóc hiền mẫu Mẹ dành cho chúng con khi đồng hành cùng chúng con trên đường đời.
quá thường biết ngần nào chúng ta được nghe, với đôi mắt ngấn lệ,
từ những người đã cảm nghiệm được sự cầu bầu của Mẹ,
về những ân sủng mà Mẹ cầu cùng Chúa Giêsu Con Mẹ cho chúng con!

Con cũng nghĩ đến ơn sủng Mẹ dành cho người dân đang sống tại Rôma này:
đó là ơn đối diện với những thách thức của cuộc sống hàng ngày với sự kiên nhẫn.
Và vì lý do đó, chúng con cầu xin Mẹ ban cho chúng con sức mạnh không thối lui,
nhưng mỗi ngày, mỗi người có thể nỗ lực để cải thiện mọi thứ,
sao cho sự chăm sóc của mỗi người có thể biến Rôma thành một thành phố xinh đẹp và dễ sống cho tất cả mọi người;
sao cho nghĩa vụ được mỗi người thực thi, có thể bảo đảm quyền lợi của tất cả mọi người.

Và khi nghĩ về thiện ích chung của thành phố này,
chúng con cầu nguyện cho những người giữ vị trí trách nhiệm cao hơn:
nhận được ơn khôn ngoan, viễn kiến, một tinh thần phục vụ và hợp tác.

Lạy Đức Trinh Nữ
Con muốn phó dâng cho Mẹ cách riêng các linh mục của giáo phận này:
Các cha sở, các cha phụ tá, các linh mục cao niên, những vị có trái tim của người mục tử,
đang tiếp tục làm việc để phụng sự dân Chúa,
và đông đảo các linh mục sinh viên từ khắp nơi trên thế giới đang cộng tác trong các giáo xứ.
Con cầu xin Mẹ ban cho tất cả những vị ấy niềm vui dịu dàng của lòng hăng say truyền giáo,
và ân sủng là những người cha, gần gũi và nhân hậu với mọi người.

Trước nhan Mẹ, là người phụ nữ hoàn toàn tận hiến cho Chúa, con xin phó dâng các phụ nữ giáo dân tận hiến và các nữ tu.
Tạ ơn Chúa vì có rất đông những phụ nữ như thế đang sống ở Rôma, hơn bất kỳ thành phố nào khác trên thế giới,
và họ tạo thành một bức tranh tuyệt vời của nhiều quốc tịch và nhiều nền văn hóa.
Con cầu xin Mẹ ban cho tất cả những vị ấy niềm vui dịu dàng được là hiền thê và mẹ hiền, như Mẹ, đơm hoa kết trái trong lời cầu nguyện, bác ái và lòng từ tâm.

Lạy Mẹ Chúa Giêsu,
Con khẩn cầu cùng Mẹ một điều cuối cùng tại thời điểm Mùa Vọng này,
khi nghĩ về những ngày mà Mẹ và Thánh Giuse lo lắng cho sự chào đời đã gần kề của con Mẹ,
âu lo vì một cuộc điều tra dân số đang diễn ra và Mẹ phải rời bỏ quê hương Nagiarét để đến Bêlem.
Mẹ biết ý nghĩa của việc mang theo sự sống trong bụng mẹ
và cảm nhận được sự thờ ơ, khước từ , thậm chí khinh miệt, xung quanh Mẹ.
Đó là lý do tại sao con cầu xin Mẹ gần gũi với những gia đình ngày nay
ở Rôma, ở Ý và trên toàn thế giới
xin cho họ đừng bị bỏ rơi, nhưng quyền lợi của họ được bảo vệ,
và nhân quyền được ưu tiên hơn bất kỳ sự cần thiết nào, dù là hợp pháp.

Lạy Đức Mẹ Vô Nhiễm,
bình minh của niềm hy vọng trên đường chân trời của nhân loại,
xin Mẹ giữ gìn thành phố này:
nhà cửa, trường học, văn phòng, cửa hàng,
các nhà máy, bệnh viện và nhà tù của nó.
Xin cho Rôma giữ được điều quý giá nhất, mà thành phố này bảo tồn cho cả thế giới,
không bao giờ thiếu vắng ở bất cứ đâu: đó là lời di ngôn cuối cùng của Chúa Giêsu:
“Hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu các con” (Ga 13,34).
 
 
----------------------------------------