3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - TINH CAO-CN5PS-A

  •  
    Tinh Cao
     
     
     
    Chúa Nhật Phục Sinh 5 -A



    SỐNG VÀ CHIA SẺ Lời Chúa
    THẦY LÀ ĐƯỜNG-SỰ THẬT-SỰ SỐNG
     
     

    Bài Ðọc I: Cv 6, 1-7

    "Họ chọn bảy người đầy Thánh Thần".

    Trích sách Tông đồ Công vụ.

    Trong những ngày ấy, số môn đồ gia tăng, nên xảy ra việc các người Hy-lạp kêu trách các người Do-thái, vì trong việc phục vụ hằng ngày, người ta khinh miệt các bà goá trong nhóm họ. Nên Mười hai Vị triệu tập toàn thể môn đồ đến và bảo: "Chúng tôi bỏ việc rao giảng lời Chúa mà lo đi giúp bàn, thì không phải lẽ. Vậy thưa anh em, anh em hãy chọn lấy bảy người trong anh em có tiếng tốt, đầy Thánh Thần và khôn ngoan, để chúng tôi đặt họ làm việc đó. Còn chúng tôi, thì sẽ chuyên lo cầu nguyện và phục vụ lời Chúa".

    Cả đoàn thể đều tán thành lời các ngài, và chọn Têphanô, một người đầy đức tin và Thánh Thần, và chọn Philipphê, Prôcô, Nicanô, Timon, Parmêna, và Nicôla quê ở Antiôkia. Họ đưa mấy vị đó đến trước mặt các Tông đồ. Các ngài cầu nguyện và đặt tay trên các vị đó.

    Lời Chúa lan tràn, và số môn đồ ở Giêrusalem gia tăng rất nhiều. Cũng có đám đông tư tế vâng phục đức tin.

    Ðó là lời Chúa.

     

    Ðáp Ca: Tv 32, 1-2. 4-5. 18-19

    Ðáp: Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con, như chúng con đã trông cậy Chúa (c. 22).

    Hoặc đọc: Alleluia.

    Xướng: 1) Người hiền đức, hãy hân hoan trong Chúa! Ca ngợi là việc của những kẻ lòng ngay. Hãy ngợi khen Chúa với cây đàn cầm, với đàn mười dây, hãy xướng ca mừng Chúa. - Ðáp.

    2) Vì lời Chúa là lời chân chính, bao việc Chúa làm đều đáng cậy tin. Chúa yêu chuộng điều công minh chính trực, địa cầu đầy ân sủng Chúa. - Ðáp.

    3) Kìa Chúa để mắt coi những kẻ kính sợ Người, nhìn xem những ai cậy trông ân sủng của Người, để cứu gỡ họ khỏi tay thần chết, và nuôi dưỡng họ trong cảnh cơ hàn. - Ðáp.

     

    Bài Ðọc II: 1 Pr 2, 4-9

    "Anh em là dòng giống được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả".

    Trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.

    Anh em thân mến, khi đến cùng Chúa là tảng đá sống động, bị người ta loại bỏ, nhưng đã được Thiên Chúa tuyển chọn và tôn vinh, chính anh em như những tảng đá sống động, xây dựng toà nhà thiêng liêng, chức vụ tư tế thánh thiện, để hiến dâng của lễ thiêng liêng đáng Thiên Chúa chấp nhận nhờ Ðức Giêsu Kitô. Vì thế, có lời Thánh Kinh rằng: "Ðây Ta đặt tại Sion tảng đá góc tường, được tuyển chọn và quý giá, ai tin Người, sẽ không phải hổ thẹn". Vậy, vinh dự cho anh em là những kẻ tin; nhưng đối với những kẻ không tin, thì tảng đá mà thợ xây loại bỏ, đã trở thành đá góc tường, đá vấp ngã và đá chướng ngại cho những kẻ chống lại và không tin lời Chúa, và số phận của họ là thế. Còn anh em là dòng giống được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là dân tộc thánh thiện, dân riêng của Chúa, để rao giảng quyền năng của Ðấng đã gọi anh em ra khỏi tối tăm mà vào ánh sáng kỳ diệu của Người.

    Ðó là lời Chúa.

     

    Alleluia: Ga 14, 6

    Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống; không ai đến được với Cha mà không qua Thầy". - Alleluia.

     

    Phúc Âm: Ga 14, 1-12

    "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống".

    Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

    Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Lòng các con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở, nếu không, Thầy đã nói với các con rồi; Thầy đi để dọn chỗ cho các con. Và khi Thầy đã ra đi và dọn chỗ cho các con rồi, Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó. Thầy đi đâu, các con đã biết đường rồi". Ông Tôma thưa Người rằng: "Lạy Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi?" Chúa Giêsu đáp: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy. Nếu các con biết Thầy, thì cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ các con biết và đã xem thấy Người". Philipphê thưa: "Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha, và như thế là đủ cho chúng con". Chúa Giêsu nói cùng ông rằng: "Thầy ở với các con bấy lâu rồi, thế mà con chưa biết Thầy ư, Philipphê? Ai thấy Thầy là xem thấy Cha, sao con lại nói "Xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha"? Con không tin rằng Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy ư? Những điều Thầy nói với các con, không phải tự mình mà nói, nhưng chính Cha ở trong Thầy, Ngài làm mọi việc. Các con hãy tin rằng Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy. Ít ra các con hãy tin vì các việc Thầy đã làm. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm những việc Thầy đã làm. Người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn, vì Thầy về với Cha".

    Ðó là lời Chúa.

     

    Image result for john 14:1-12



    Suy Nghiệ
    m Lời Chúa

     

    Chủ đề "Thày là sự sống" sau Tuần Bát Nhật Phục Sinh được tiếp tục ở Tuần thứ V Phục Sinh, từ Chúa Nhật đầu tuần. Thật vậy, nếu Tuần II (4 ngày đầu trong tuần), chủ đề "Thày là sự sống" liên quan đến việc "tái sinh bởi trời", "bởi nước và Thần Linh", Tuần III Phục Sinh liên quan đến "Bánh Sự Sống từ trời xuống cho thế gian được sự sống", và Tuần IV Phục Sinh "Thày là sự sống" liên quan đến "Vị Chủ Chiên nhân lành hiến mạng sống mình cho chiên được sự sống và là sự sống viên mãn", thì Tuần V Phục Sinh "Thày là sự sống" liên quan đến mối Liên Hệ Thần Linh giữa Chúa Kitô và thành phần môn đệ tông đồ.

     

    Và đó là lý do các bài Phúc Âm cho Chúa Nhật Năm B và C được Giáo Hội chọn đọc đều về mối hiệp thông thần linh trong yêu thương, giữa thày trò với nhau như cành nho với cây nho (Năm B), và giữa các môn đệ với nhau (Năm C), như họ được Thày yêu thương thế nào họ cũng yêu nhau như vậy. Các bài Phúc Âm cho các ngày thường trong Tuần V Phục Sinh cũng thế, cũng theo chiều hướng (nên một với Chúa và với nhau) của 3 bài Phúc Âm Chúa Nhật (A-B-C) mở đầu Tuần V Phục Sinh này.

     

    Vậy trong Bài Phúc Âm cho Chúa Nhật V Phục Sinh Năm A này cho thấy chiều kích hiệp thông nên một ở chỗ nào, nếu không phải ở chỗ "Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó". Thế nhưng, đâu là ý nghĩa hiệp thông Chúa Kitô muốn nói đến qua câu nói vắn gọn chứa đầy những bí mật ấy? Đó là lý do chúng ta cần phải nắm bắt được toàn câu Người nói: "Thầy đi để dọn chỗ cho các con. Và khi Thầy đã ra đi và dọn chỗ cho các con rồi, Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó".

     

    Thường chúng ta hiểu câu này về biến cố Chúa Giêsu Thăng Thiên về cùng Cha là Đấng đã sai Người để dọn chỗ cho các thánh tông đồ. Không sai. Bởi vì, ngay trước câu này, Người đã khẳng định với các tông đồ rằng: "Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở". Tuy nhiên, nếu đọc trọn vẹn đoạn 14 của Phúc Âm Thánh Gioan mà bài Phúc Âm hôm nay chất chứa những câu mở đầu, thì câu Người nói mà chúng ta vốn nghĩ rằng liên quan đến biến cố Thăng Thiên của Người còn một ý nghĩa cũng hợp tình, hợp lý và hợp thời nữa. Bởi ở câu cuối cùng của đoạn 14 này còn nói đến một chi tiết trực tiếp liên quan đến câu chúng ta đang tìm hiểu nữa, đó là câu: "tên thủ lãnh thế gian này đang đến..." (Gioan 14:30).

     

    Như thế, "Thầy đã ra đi và dọn chỗ cho các con" đây ám chỉ việc Người ra đi để chịu khổ nạn và tử giá, bởi nếu Người không "đi trước chiên" (Gioan 10:4), không nêu gương cho chiên như vậy, các vị không thể theo Người, và do đó, cho dù tông đồ Phêrô có cố gắng thử sức xem sao, ngài, cuối cùng, sau 3 lần chối Thày như đã được Ngưới báo trước (xem Gioan 13:37-38), đã phải công nhận rằng Bậc Thày của ngài quá chí lý: "Nơi Thày đi, hiện giờ con không thể tới được, sau này con mới tới được" (Gioan 13:36,33).

     

    "Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó". Thật vậy, sau khi Chúa Kitô sống lại từ trong kẻ chết, Người đã "trở lại" với các tông đồ của mình, và truyền cho các vị phải "đi khắp thế gian" (Marco 16:16), "cho đến tận cùng thế giới" (xem Tông Vụ 1:8), để "làm chứng về những điều đó" (Luca 24:48), về Đấng Vượt Qua (xem Luca 24:47). Trong số các tông đồ, Người đã "trở lại" riêng với Thánh Phêrô, báo cho ngài biết rằng ngài cũng sẽ phải chịu chết như Người: "để Thày ở đâu thì các con cũng ở đó", và bấy giờ Người lên tiếng kêu gọi ngài "hãy theo Thày" (Gioan 21:22), và chỉ sau đó, lời ngài thưa cùng Chúa Kitô: "con sẽ thí mạng sống vì Thày" (Gioan 13:37) mới được nên trọn mà thôi.

     

    Bài Phúc Âm cho Chúa Nhật V Phục Sinh Năm A hôm nay, bởi thế, đã được Chúa Kitô cho các tông đồ biết rằng, điều kiện tiên quyết và tối yếu để có thể sống liên kết mật thiết với Người, có thể "theo Thày" cho đến cùng, đó là "Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy". Tin vào cả 2 chứ không phải chỉ tin vào một trong hai. Nói cách khác cho dễ hiểu hơn: đó là hãy tin vào Cha qua Con, hay hãy tin vào Con để có thể đến được với Cha: "Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy".  "Thày là đường, là sự thật và là sự sống".

     

    "Thày là đường" ở chỗ "các việc Thày đã làm", nghĩa là Thày "từ trời xuống không phải để làm theo ý mình mà là ý Đấng đã sai" (Gioan 6:38). Bởi thế mà tất cả "những điều Thầy nói với các con, không phải tự mình mà nói, nhưng chính Cha ở trong Thầy, Ngài làm mọi việc", và cũng chính vì thế cho thấy quả thực "Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy". Đến độ "ai thấy Thày là thấy Cha", để rồi nhờ đó, "nếu các con biết Thầy, thì cũng biết Cha Thầy".

     

    "Thày là sự thật" ở chỗ "ai thấy Thày là Thấy Cha": Thấy Thày qua "các việc Thày làm", để nhờ đó mà nhận biết rằng Thày đã được Cha sai, chứ "Thày không tự mình mà đến... chính Người đã sai Thày" (Gioan 7:28-29), nên "Ngài làm mọi việc" trong Thày và qua Thày, nghĩa là "qua các việc Thày làm" chỉ hoàn toàn theo ý Ngài, chứ không phải và không bao giờ theo ý của Thày một chút nào.

     

    "Thày là sự sống" ở chỗ "ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm những việc Thầy đã làm. Người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn, vì Thầy về với Cha". Thật vậy, nhờ nhận biết được "sự thật" về Thày là Đấng Thiên Sai, qua "Thày là Đường", ở "các việc Thày làm", mà họ đã được hiệp nhất nên một với Người: "Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó". Nghĩa là họ cũng bị thế gian hận thù ghen ghét và sát hại như Thày (xem Gioan 15:18-21; 16:1-2). Thế nhưng, chính vì họ đã được "Thầy đi để dọn chỗ cho các con. Và khi Thầy đã ra đi và dọn chỗ cho các con rồi, Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy", mà cuối cùng họ cũng chiến thắng thế gian như Thày "đã thắng thế gian" (Gioan 16:33).

     

    Chính vì Chúa Kitô Vượt Qua, đã "về với Cha", những vẫn tiếp tục "thắng thế gian" nơi các tông đồ của Người như thế mà các vị, thành phần "chuyên lo cầu nguyện và phục vụ lời Chúa", mới có thể "làm những việc Thầy đã làm. Người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn", nên mới xẩy ra sự kiện lịch sử vào thời Giáo Hội mới khai sinh, sau biến cố Thánh Thần Hiện Xuống, đó là sự kiện, như được Sách Tông Vụ thuật lại ở Bài Đọc 1 hôm nay: "Lời Chúa lan tràn, và số môn đồ ở Giêrusalem gia tăng rất nhiều. Cũng có đám đông tư tế vâng phục đức tin", một sự kiện chưa hề xẩy ra ngay khi Chúa Kitô còn sống!

     

    Tuy nhiên, tất cả những hoa trái thiêng liêng gặt hái được, còn hơn thời của Chúa Kitô nữa, không phải tự các vị tông đồ mà có và làm được, không phải là do "con hơn cha nhà có phúc", mà là do chính các vị đã "tin vào Thiên Chúa và tin vào Thày", tức đã được hiệp nhất nên một với Người, nhờ đó, các ngài đã, như Thánh Pherô trong Bài Đọc II hôm nay cho biết, "là dòng giống được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là dân tộc thánh thiện, dân riêng của Chúa, để rao giảng quyền năng của Ðấng đã gọi (các ngài cũng như những ai tin vào Người qua các vị) ra khỏi tối tăm mà vào ánh sáng kỳ diệu của Người", để xứng đáng "hiến dâng của lễ thiêng liêng đáng Thiên Chúa chấp nhận nhờ Ðức Giêsu Kitô".

     

    Chính vì các tông đồ "tin vào Thiên Chúa và tin vào Thày" mà các vị đã trở nên phương tiện để trao ban ơn cứu độ là tất cả lòng thương xót Chúa cho nhân loại, một lòng thương xót đã được Thánh Vịnh gia cảm nhận cùng chúc tụng ngợi khen ở bài Thánh Vịnh 32, được Giáo Hội lập lại trong Bài Đáp Ca hôm nay, nhất là ở câu họa chung: "Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con, như chúng con đã trông cậy Chúa (c. 22)", và được bày tỏ ở 3 câu xướng sau đây:

     

    1) Người hiền đức, hãy hân hoan trong Chúa! Ca ngợi là việc của những kẻ lòng ngay. Hãy ngợi khen Chúa với cây đàn cầm, với đàn mười dây, hãy xướng ca mừng Chúa.

    2) Vì lời Chúa là lời chân chính, bao việc Chúa làm đều đáng cậy tin. Chúa yêu chuộng điều công minh chính trực, địa cầu đầy ân sủng Chúa.

    3) Kìa Chúa để mắt coi những kẻ kính sợ Người, nhìn xem những ai cậy trông ân sủng của Người, để cứu gỡ họ khỏi tay thần chết, và nuôi dưỡng họ trong cảnh cơ hàn.


    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

     

    PS.CNV-A.mp3  

     

     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHq7c6UdLudNaJFvDACfJGmDBVtq
     
     

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - SƯ HUYNH BRENDAN- CN5PS-A

  •  
    Mo Nguyen
     
    Sat, May 9 at 1:53 AM
     
     

    FIFTH SUNDAY EASTER (A)                        10 MAY 2020

             

    picture.jpg

              

            Jesus is ‘the Way’, the Truth, and the Life  

     

                    REFLECTIONS ON THE GOSPELS (John 14: 1-12)

                                  ‘IT IS BETTER THAN I GO AWAY…’

    Today’s Gospel comes from the long instruction that Jesus, according to the Fourth Gospel, gives to his disciples at the Last Supper. He reflects upon his return to the Father and what his absence will mean for the disciples.

    Jesus’ ‘departure’ seems to operate on two levels. The setting of the supper on the night before he dies makes it natural to understand ‘going away’ as a reference to his imminent departure in death; his ‘coming back’, then, would refer to his appearance on the third day as risen Lord. At another level, however, Jesus addresses a more permanent ‘going away’ when, following his appearances to the disciples as risen Lord, he finally ascends to the Father (see John 20: 17). From this perspective, his ‘coming back’ would refer to his return at the end of time.

    At this level the instruction Jesus gives does not bear upon the short space between Good Friday and Easter, but upon the indefinite ‘time of the Church’ that will follow.

    During this time – which remains our time – the disciples will not enjoy his physical presence. But Jesus insists that it will be a better time in fact. His death on the cross will defeat the grip of sin and death upon the human race, and open up for us the gift of eternal life.

    Jesus is ‘the Way’, the Truth, and the Life’ in the sense that his death supremely reveals the ‘truth’ about God (that God is love) and opens up the ‘way’ to human sharing in God’s (eternal) life.

     

    Brendan Byrne, SJ

    Jesus is the Way, the Truth and the Life, Song, Christian Song, Jesus is the Way, Truth, Life, Bible:

    https://www.youtube.com/watch?v=Cu1FomJQoSI

    https://www.youtube.com/watch?v=Arnm3mU2JuU

     

    sing.jpg

    Chúa Là Con Đường:

    https://www.youtube.com/watch?v=kUE3Jd3DGsQ

     
     

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC- FR BRIAN-FIFTH SUNDAY-A LC -

 

  •  
    Mo Nguyen
    Thu, May 7 at 9:46 PM
     
     

    FIFTH SUNDAY OF EASTER YEAR A              10 MAY 2020

     

    picture.jpg

     

                OUR NEED TO BELONG:

     

        Jesus is the Only Way  

     

                             OUR NEED TO BELONG: 5th SUNDAY EASTER (A)

                                                         (John 14: 1-12)

     

    Marshall McLuhan, commentator on means of communication, once wrote: 'We drive into the future looking through the rear-vision mirror.' The Danish philosopher, Soren Kierkegaard, once said: 'We live forward, but we understand backwards.' So, on Sundays and at other times, we go backwards to the life of Jesus, so that for now and for the future, we might become better people, his kind of people.

     

    Today we find ourselves tuning in to the start of the conversation between Jesus and his disciples at the Last Supper. But before we do that, I'd like to start with something sad and disturbing that is happening in Australia, in order to highlight the need to belong and to feel at home, which Jesus emphasises so strongly today.

     

    On the edge of Melbourne’s suburbs, the bodies of more than one hundred 'street kids' lie under mounds of red earth at the Bulla cemetery. Only one young person has been identified by a gravestone and a name. Nothing marks the graves of the others, not even a simple cross. The only other signs there warn of snakes and rabbit burrows in a stretch of dry, cracked earth.

     

    The Herald-Sun newspaper has described this place as 'Melbourne's saddest cemetery'. For whatever reason, those buried there, homeless in death, were also homeless in life. They were found dead in dark alleys and ‘squats’, unnamed and unclaimed by any relative or friend. For them 'home' was never home at all. It was about broken homes, about relationships deprived, denied, or abused. We can at least trust, as Jesus has asked us to do, that they have finally found a home with the risen Lord in his Father's house, where there are more than enough rooms to go around.

     

    All of us need to belong and feel at home. All of us long for a haven of peace and rest, a kind of oasis where we can recover from the storms of life. Jesus was aware of this human longing, and found it himself in the home of Mary, Martha, and Lazarus, his friends at Bethany. He tells his followers, ourselves included, that he is going to prepare for them a home for their journeys’ end.

     

    He says too that no map is needed to get there. For he himself is the way, the way to the destination, which is the company of God forever.

     

    Not only is Jesus the way to living with God, he is also the truth about God. For he himself is God embodied in a human being, the flesh and blood mirror of God, the human expression of God, the human face of God, God’s body-language.

     

    He is also the life of God. By his being present to us, and our being present to him, we live in God and God lives in us. Though he is no longer with us on earth as a physical person, whom we can look at, listen to, and speak to face- to-face, he is always with us just the same, always with us as our way, truth, and life. 'Believe in me,' he says. 'Trust me,' he says.

     

    Not to do so is risky. For out there in our complex and difficult world, it's just too easy to become puzzled, confused, and distracted, about the ultimate meaning of life and about our final destiny, and just too easy to get lost in all our searching and exploring of the meaning and purpose of life.

     

    So today, wherever we are, let us acknowledge Jesus Christ as our way, our truth, and our life, and let us re-commit ourselves to being with him in life and in death. And today too, let us ask him to help us recognise his face in the faces of fellow human beings, lost and broken, and to do all we can to wipe away their tears and comfort them in their distress, brokenness and bewilderment. Many asylum seekers languishing in cruel and hard-hearted situations, and the more so during this current global pandemic, come to mind immediately.

     

    By continuing the work of Jesus on earth - seeing his face in the distraught or disfigured faces of fellow human beings, and relieving his sufferings in those whose lives are wracked with physical, mental or emotional pain - we will keep up with Jesus, as we journey with him along the road that leads to God.

     

    This road, his road home, leads to peace, a fulfilling and satisfying peace, a peace that is unavailable in any other way!

     

    Fr Brian Gleeson

     

    Jesus is the Only Way:

    https://www.youtube.com/watch?v=SY97xGk51tg

     

    sing.jpg

     

    Đường Con Theo Chúa - Trường Sinh (MV):

     

    https://www.youtube.com/watch?v=iOodAmieerE

     
     

 

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ BÀY CN4PS-A

 

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Sat, May 9 at 1:13 AM
     
     
     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng

     
    5 PHÚT LỜI CHÚA

    09/05/20 THỨ BẢY TUẦN 4 PS
    Ga 14,7-14

    HỮU XẠ TỰ NHIÊN HƯƠNG

    Đức Giê-su nói: “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha… Anh em hãy tin Thầy: Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm.” (Ga 14,9.11)

    Suy niệm/SỐNG: Có một loài hươu có một hạch nội tiết trong bụng dưới phát ra một mùi đặc trưng rất thơm, gọi là xạ hương, khiến cho người ta dù chưa trông thấy nó, chỉ cần ngửi thấy mùi hương là biết sự có mặt của nó. “Hữu xạ tự nhiên hương” là thế.

    Hình ảnh đó có thể là một gợi ý giúp ta hiểu Lời Chúa nói: “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha.” Quả thật, không ai thấy Thiên Chúa chỉ trừ Đức Giê-su, Đấng từ Thiên Chúa mà đến (x. Ga 6,46). Mà “Ngài ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Ngài” nên Ngài mặc khải Chúa Cha không chỉ bằng cách nói cho nhân loại về Cha, mà còn phản ánh dung mạo của Cha qua chính đời sống của mình.

    Chí ít, dù không thấy Chúa thì người ta vẫn có thể thấy “công việc Chúa làm” mà tin vào Ngài.

    Mời Bạn CHIA SẺ: Chúa Ki-tô luôn kết hiệp nên một với Chúa Cha cách hoàn hảo: những gì Ngài nói là Cha nói qua Ngài, những gì Ngài làm là Cha làm trong Ngài.

    Phần chúng ta, một khi được chiếm hữu bởi Chúa Ki-tô, cũng được kết hiệp với Chúa Cha và đời sống ta cũng phản ánh dung mạo của Ngài,

      TÔI cũng nói được như thánh Phao-lô: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi” (Gl 2,20).

    Sống Lời Chúa: Thực hành hai việc giúp bạn kết hiệp với Chúa: thường xuyên cầu nguyện, suy niệm Lời Chúa và siêng năng lãnh nhận bí tích Thánh Thể.

    Cầu nguyện: Lạy Chúa Ki-tô Phục Sinh, NHỜ THÁNH THẦN chiếu sáng tâm hồn con bằng Lời của Chúa, để con nên hình ảnh sống động về Ngài. Amen.

     gpcantho
     

 

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - CN5PS-A

CHIA SẺ TIN MỪNG HÀNG TUẦN

Chúa Nhật thứ 5 Phục Sinh

(10-5-2020)

Bao dung, tha thứ, chấp nhận khác biệt nơi tha nhân,
là đức tính cần thiết của mọi công dân Thiên Đàng

ĐỌC LỜI CHÚA

  • Cv 6,1-7:(2) Chúng tôi mà bỏ việc rao giảng Lời Thiên Chúa để lo việc ăn uống, là điều không phải. (3) Vậy, thưa anh em, anh em hãy tìm trong cộng đoàn bảy người được tiếng tốt, đầy Thần Khí và khôn ngoan, rồi chúng tôi sẽ cắt đặt họ làm công việc đó. (4) Còn chúng tôi, chúng tôi sẽ chuyên lo cầu nguyện và phục vụ Lời Thiên Chúa.
  • 1Pr 2,4-9:(9) Anh em là giống nòi được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa, để loan truyền những kỳ công của Người.
  • TIN MỪNG: Ga 14,1-12

Những lời cáo biệt
Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ: (1) Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. (2) Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; Thầy đã nói với anh em rồi, Thầy đi là để dọn chỗ cho anh em. (3) Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. (4) Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi.

(5) Ông Tôma nói với Ðức Giêsu: Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường? (6) Ðức Giêsu đáp: Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy. (7) Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người.

(8) Ông Philípphê nói: Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện. (9) Ðức Giêsu trả lời: Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Philípphê, anh chưa biết Thầy ư? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói: Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha? (10) Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Ðấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. (11) Anh em hãy tin Thầy: Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm. (12) Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha.

Câu hỏi gợi ý:

  1.  Thầy đi là để dọn chỗ cho anh em. Câu này có ý nghĩa gì? Ðức Giêsu đi đâu? Dọn chỗ là gì và dọn ở đâu?

    2.   Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ o, Câu này có ý nghĩa gì? Trên thiên đàng nơi sống đời đời hạnh phúc có dung nạp đủ mọi hạng người đầy tính đa dạng và khác biệt như ở trần gian không?

    3.   Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Có thể thấy Chúa Cha hay Ðức Giêsu gần gũi và cụ thể nhất ở đâu?

Suy tư gợi ý:


  1. Thầy đi là để dọn chỗ cho anh em ở trong nhà Cha Thầy

    Trong bài Tin Mừng hôm nay, Ðức Giêsu cho các Tông đồ biết «Thầy đi là để dọn chỗ cho anh em ở trong nhà Cha Thầy» (Ga 14,2). Ðây là một trong những lời cáo biệt của Ngài với các môn đệ trước khi Ngài bước vào cuộc khổ nạn và chết trên thật giá. Vì thế, chữ «đi» ở đây có nghĩa là đi vào đau khổ và cái chết. «Dọn chỗ cho anh em trong nhà Cha Thầy» có nghĩa là chuẩn bị sự sống đời đời cho con người. Như vậy, Ðức Giêsu đã dùng sự đau khổ và sự chết để chuẩn bị sự sống đời đời cho con người. Nói cách khác, nhờ đau khổ và cái chết, Ngài trở thành con đường dẫn tới sự sống đời đời.

    Ngài đã phải đau khổ và chết mới có thể đem lại sự sống đời đời cho chúng ta. Phần chúng ta, để hưởng được sự sống đời đời ấy, chúng ta cũng phải góp một phần nào hy sinh và đau khổ của mình vào khi quyết tâm sống phù hợp với sự đòi hỏi của tình yêu. Tình yêu ở đây là tình yêu đối với Thiên Chúa được cụ thể hóa thành tình yêu đối với tha nhân. Tình yêu luôn đòi hỏi phải được chứng tỏ cụ thể bằng đau khổ và hy sinh. Không chấp nhận đau khổ và hy sinh cho ai hết có nghĩa là không yêu ai cả. Nhưng yêu cũng là chấp nhận sự khác biệt của người mình yêu.



    2.  «Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở»

    Ðức Giêsu phải chịu đau khổ và chết không phải chỉ để cứu rỗi hay đem lại sự sống đời đời cho một mình ta, hay nhóm của ta, cộng đoàn của ta, Giáo Hội của ta, hoặc những người có cùng khuynh hướng với ta. Ngài muốn cứu tất cả mọi người, mọi khuynh hướng, mọi cộng đoàn, mọi tập thể khác nhau. Thánh Phaolô viết: «Thiên Chúa, Ðấng cứu độ chúng ta, muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý» (1Tm 2,4). Ðiều đó đã được Ðức Giêsu tỏ cho biết trong câu: «Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở» (Ga 14,2). Từ «chỗ ở» trong câu này không có nghĩa là không gian vật chất, mà cần hiểu theo nghĩa tâm linh hay tinh thần. Nhiều chỗ ở có nghĩa là dung nạp được nhiều: nhiều người, nhiều chủng tộc, nhiều màu da, nhiều khuynh hướng khác biệt (về chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, tâm linh, tôn giáo, v.v...).

    Nhìn trong thế giới tự nhiên này, ta thấy sự vật hết sức đa dạng, nghĩa là đủ loài đủ kiểu, rất khác biệt nhau. Thế giới sẽ trở nên đơn điệu và buồn tẻ biết bao nếu thiếu sự đa dạng và khác biệt ấy. Hãy thử tưởng tượng xem: nếu trên đời chỉ có một loài hoa duy nhất cho dù hết sức đẹp, hoa nào cũng giống y hệt hoa nào, thì chúng đâu thỏa mãn nhu cầu thích cái đẹp của con người như khi có hàng trăm ngàn loài hoa khác nhau như trong thế giới ta đang sống đây! Thế giới này sẽ ra sao nếu chỉ có một loài chim, một loại cá, hay tệ hơn, chỉ có một loài thú duy nhất?

    Thế giới tuy đa dạng và đầy khác biệt, các loài các vật trong đó vẫn luôn luôn hài hòa, bổ túc cho nhau, ăn khớp với nhau. Nếu thế giới tự nhiên đầy bất toàn này mà còn phong phú đa dạng như thế, còn có sự hài hòa giữa những khác biệt như thế, thì sự sống đời đời hay thiên đàng, là một thực tại hoàn hảo, ắt nhiên phải phong phú, đa dạng và nhất là hài hòa hơn biết bao!

    Vì thế, ngay ở đời này, chúng ta cũng cần trang bị cho mình một tinh thần sẵn sàng chấp nhận mọi khác biệt nơi những người chung quanh chúng ta. Chính Thiên Chúa đã dựng nên con người và vạn vật đầy khác biệt như thế. Vì thế, mọi thành viên của Thiên Ðàng đều phải có khả năng chấp nhận khác biệt rất cao độ để sự hài hòa giữa những khác biệt ấy trở nên hoàn hảo. Ðiều ấy đòi hỏi họ phải có tình yêu và lòng bao dung cao độ. Nếu không có tình yêu và lòng bao dung, thiên đàng không còn là thiên đàng nữa, sự sống đời đời không còn là hạnh phúc nữa.

    Nếu ta đang giận hờn ai, không muốn nhìn mặt ai, ghét cay ghét đắng ai, và chủ trương không thể sống chung với họ, không thể cùng đội chung một bầu trời với họ, v.v..., ta hãy tự hỏi: nếu cả hai gặp nhau trên thiên đàng, ta sẽ đối xử với người ấy thế nào? Người ấy cũng được Thiên Chúa và Ðức Giêsu yêu thương, cứu chuộc, tha thứ như ta. Nếu lúc ấy ta không thể nhìn người ấy với tình yêu thương anh em, thì chính ta mới là người không xứng đáng ở thiên đàng. Với sự thù hận và ác cảm ấy, ta chỉ làm cho thiên đàng bị ô nhiễm và không còn là nơi hạnh phúc nữa. Ta đáng ở một nơi khác không phải là thiên đàng. Vì thiên đàng chỉ thích hợp với những con người tràn đầy yêu thương. Vậy, muốn là công dân của thiên đàng, thì ngay ở trần gian này, hãy tập yêu thương và sống hài hòa với những người khác biệt chúng ta. Muốn thế, ta phải nhìn thấy Thiên Chúa nơi tha nhân.

    3.  «Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha» 

    Câu nói ấy của Ðức Giêsu chắc hẳn đã làm cho các tông đồ hết sức ngạc nhiên. Thấy Ðức Giêsu cũng chính là thấy Chúa Cha, vì Ðức Giêsu chính là hiện thân, là hình ảnh trung thực của Chúa Cha. Người ta có thể thấy được tình yêu của Chúa Cha qua tình yêu của Ðức Giêsu, thấy được vẻ đáng yêu của Chúa Cha qua sự đáng yêu của Ðức Giêsu, v.v. Và một cách nào đó, Ðức Giêsu cũng chính là Chúa Cha, vì cả hai cùng là một Thiên Chúa duy nhất. Các tông đồ có diễm phúc nhìn thấy Ðức Giêsu, sống với Ngài, cảm nghiệm Ngài, nên cũng là nhìn thấy, sống với và cảm nghiệm chính Thiên Chúa Cha.

    Còn chúng ta, chúng ta không có diễm phúc ấy. Tuy nhiên, nếu chúng ta có tình yêu và đức tin, chúng ta sẽ thấy Thiên Chúa hay Ðức Giêsu nơi bất cứ người nào ta gặp trong cuộc đời. Cho dù người ấy là ai, thương ta hay ghét ta, làm lợi cho ta hay hại ta, thánh thiện hay tội lỗi, dễ thương hay dễ ghét, miễn họ là con người, thì họ đều là hình ảnh của Thiên Chúa với nhiều mức độ trung thực khác nhau. Ðức Giêsu muốn ta yêu thương họ, bất kể họ thế nào, bất kể họ khác biệt ta đến mức độ nào, vì chính Ngài cũng yêu thương họ, muốn cứu chuộc họ, phục vụ họ. 

    Ngài đã tự đồng hóa Ngài với họ đến nỗi ai làm gì cho họ thì cũng là làm cho chính Ngài, không làm cho họ thì cũng là không làm cho chính Ngài (x. Mt 10.40; 18,5; 25,40.45; Lc 10,16). Ngài cũng rất ước muốn được yêu thương họ bằng trái tim ta, nói với họ, an ủi họ bằng miệng lưỡi ta, và làm việc cho họ, phục vụ họ bằng đôi tay của ta. Ngài chỉ thực hiện được ước muốn đó nếu ta cho phép và hợp tác với Ngài. Vậy bạn có muốn Ngài dùng bạn như một khí cụ để yêu thương của Ngài không?



    CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, nhà Cha có rất nhiều chỗ có thể dung nạp được rất nhiều người với rất nhiều khuynh hướng khác biệt. Xin Cha cho tâm hồn con, lòng trí con cũng có nhiều chỗ để có thể dung nạp được tất cả mọi người là anh chị em con, với nhiều khuynh hướng, tính khí, chủ trương khác nhau. Xin cho con biết chấp nhận mọi người như họ đang là, để yêu thương họ bất chấp họ như thế nào. Xin cho con yêu thương họ giống như Cha đã yêu thương họ và đã yêu thương con.

 

Nguyễn Chính Kết


Bấm vào đây để đọc bài đào sâu: 
Chúng ta có thể nhìn thấy Thiên Chúa ở đâu?
(https://chiasethanhuu.blogspot.com/2020/05/ps5b.html). 

 

Posted by Nguyen Chinh Ket at 4:46 PM

Email ThisBlogThis!Share to TwitterShare to FacebookShare to Pinterest

------------------------------------------

 

 

Subcategories