Tiêu điểm
Có lẽ đây là một trong những câu hỏi xưa nhất của nhân loại. Mỗi khi chứng kiến chiến tranh, bệnh tật, bạo lực hay bất công, nhiều người vẫn thắc mắc: Nếu Thiên Chúa toàn năng và yêu thương, tại sao Ngài không tiêu diệt ma quỷ? Tại sao Ngài không xóa bỏ mọi sự dữ ngay lập tức?
Đó không phải là câu hỏi mới. Giữa đau khổ, ông Gióp đã chất vấn Thiên Chúa: “Tại sao kẻ gian ác vẫn sống nhởn nhơ, càng về già lại càng thêm của cải? Trước mặt chúng, dòng dõi chúng đứng vững như bàn thạch, chúng thấy con thấy cháu ngay trước mặt mình. Nhà cửa chúng yên ổn, không phải sợ hãi chi, ngọn roi Thiên Chúa không hề đụng tới” (Gióp 21,7-9). Các ngôn sứ nhiều lần kêu lên: . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Thứ Sáu Tuần 15 Thường Niên A
“Ông coi, các môn đệ ông làm điều không được phép làm ngày Sabbat!”.
“Yêu người lân cận trong sự viên mãn của nó đơn giản là có thể nói: ‘Bạn đang phải trải qua điều gì?’” – Simone Weil.
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng hôm nay lại vang lên một câu hỏi trái ngược: “Điều đó có được phép không?”. Một câu hỏi hướng về con người; một câu hỏi dừng ở lề luật. Giữa khoảng cách ấy, Chúa Giêsu dẫn chúng ta đến một nghịch lý: ‘đúng luật, chưa chắc đúng!’.
Trước cáo buộc của những người Pharisêu về việc các môn đệ bứt lúa ngày Sabbat, Chúa Giêsu trích ngôn sứ Hôsê: “Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế!”. Bản Hy Lạp viết ouk exestin – . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
19/07/26 Chúa nhật tuần 16 tn – a
Mt 13,24-43
TRỞ NÊN LÚA TỐT
“Hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi.” (Mt 13,30)
Suy niệm: Cỏ lùng và lúa tốt mọc lên trên cùng một thửa ruộng, cả hai cùng hấp thụ dưỡng chất từ đất, ánh sáng, không khí để tăng trưởng. Nhưng cỏ sinh sôi nẩy nở để trở thành giống cây có hại, đến ngày mùa, bị thu gom lại rồi đốt đi. Còn cây lúa lớn lên, trổ bông hạt được đem vào kho lẫm. Hai giống cây cùng một mảnh đất sống nhưng hai hậu kết khác nhau. Dụ ngôn cỏ lùng và lúa tốt chỉ về cuộc sống chung giữa kẻ dữ và người lành. Cả hai cùng hiện hữu, nhưng người này sống để rồi hưởng phúc lành . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Ngoài tên Kinh Mân Côi thông dụng ra, còn một tên khác có từ lâu đời là Kinh Văn Côi. Văn theo Hán tự nghĩa là Nghe và việc Nghe ấy chính là mục đích cốt lõi của Đạo Chúa được phô diễn cả trong Cựu Ước lẫn Tân Ước: “ Hỡi những kẻ nào khát, hãy đến suối nước. Vả, người nào không có tiền bạc, hãy đến mua mà ăn. Hãy đến mua rượu và sữa mà không phải trả tiền, không đòi giá. Sao các ngươi lại trả tiền để mua đồ không phải là bánh ? Sao các ngươi đem công lao mình đổi lấy vật chẳng làm cho no ? Hãy chăm chỉ nghe Ta, hãy ăn của ngon và cho linh hồn các ngươi vui thỏa trong của béo. Hãy nghiêng tai và đến cùng Ta. Hãy nghe Ta thì linh hồn các ngươi được . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Việc phong chân phước cho Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp nêu bật lòng sùng kính vượt ra ngoài phạm vi cộng đồng Công giáo Việt Nam.

Hình ảnh tư liệu về người dân Việt Nam cầu nguyện tại mộ Cha Phanxicô Trường Bửu Điệp ở nhà thờ Tắc Sậy, tỉnh Cà Mau. Trong nhiều năm qua, Tắc Sậy không chỉ đón tiếp người Công giáo mà còn cả Phật tử, tín đồ dân gian và những người không theo tôn giáo nào. (Ảnh do Phep La Cha Phanxico Trường Bửu Điệp cung cấp)
Ước tính khoảng 70.000 tín đồ hành hương đã tập trung tại nhà thờ Tắc Sậy ở tỉnh Bạc Liêu vào ngày 2 tháng 7 để tham dự lễ phong chân phước cho Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp, một trong những nhân vật Công giáo được yêu . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
“Dụ Ngôn Người Gieo Giống” của Chúa Giêsu được thánh Matthêu trình bày tuy bình dân, nhưng chứa đựng một sứ điệp rất quan trọng liên quan đến người kể và người nghe. Người gieo giống ở đây không ai khác ngoài Thiên Chúa, hạt giống là Chúa Giêsu, đã được Chúa Cha gieo vào trần gian một cách hào phòng. Ngài gieo Lời cứu độ là chính Con Ngài xuống trên chúng ta, bất kể chúng ta thờ ơ, từ chối, nhưng chắc chắn ai đón nhận, nơi ấy hạt sẽ đâm rễ và mọc lên.
Chúa Giêsu là hiện thân của Thiên Chúa đi gieo hạt giống là chính thân mình vào trần gian, chôn vùi vào lòng đất khi nhập thể làm người, mục nát đi khi chịu chết và chôn trong mồ, mong có ngày bội thu là . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Mỗi ngày, chúng ta đều gieo một điều gì đó: gieo công sức trong việc làm, gieo hy vọng vào con cái, gieo những lời yêu thương cho những người chung quanh hay những ước mơ cho tương lai. Thế nhưng không ít lần, chúng ta cảm thấy mọi cố gắng dường như vô ích. Có những việc thiện không được đáp lại, có những lời khuyên chẳng ai lắng nghe, có những hy sinh tưởng như không đem lại ơn ích gì. Giữa những băn khoăn ấy, Lời Chúa hôm nay đem đến một niềm hy vọng: “Lời Ta cũng vậy, một khi xuất phát từ miệng Ta, sẽ không trở về với Ta nếu chưa đạt kết quả” (Is 55,11).
- Thiên Chúa luôn là người gieo giống đầy hy vọng
Chúa Giêsu mở đầu dụ ngôn bằng hình ảnh rất quen . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
(Is 55, 10-11; Rm 8, 18-23; Mt 13, 1-23).
Khi người ta tìm cách phủ nhận sự hiện hữu và sự sáng tạo của Đấng Tạo Hóa là khi họ bị lạc vào hư vô. Sự chối bỏ quyền của Tạo Hóa là chối bỏ chính mình. Một số người không tìm hiểu tường tận mà đã chối bỏ nguồn cội và ngụy trang bằng một kết luận là mọi sự tự nhiên mà có. Kết luận mà chẳng có luận kết chút nào. Khi không hiểu hay chưa hiểu về nguyên nhân cùng cốt của vũ trụ vạn vật, chúng ta phải mở lòng mở trí để đón nhận và nghiên cứu một cách sâu xa. Đừng phủ nhận và chối bỏ sự gì khi trí chưa kịp suy, lòng chưa kịp cảm và giác quan chưa được thấu tỏ. Khi quan sát mọi sự hiện hữu nhiệm mầu chung quanh, chúng ta . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
12/07/26 Chúa nhật tuần 15 tn – a
Mt 13,1-23
THIÊN CHÚA HÀO PHÓNG
“Người gieo giống đi ra gieo giống. Trong khi người ấy gieo, có những hạt rơi xuống vệ đường… có những hạt rơi trên nơi sỏi đá… có những hạt rơi vào bụi gai… có những hạt lại rơi trên đất tốt…” (Mt 13,4-8)
Suy niệm: Cứ thực tế mà nói, người làm ăn, ai chẳng nghĩ đến hiệu quả kinh tế: làm thế nào để chi phí ít mà thu lợi nhiều. Thế nhưng theo dụ ngôn Chúa kể thì người gieo giống này lại không nghĩ như thế. Ông ‘hoang phí’ gieo hạt giống trên mọi mảnh đất: từ vệ đường chai cứng đến sỏi đá khô cằn, từ bụi rậm gai góc đến tốt tươi màu mỡ. Sự ‘hoang phí’ ấy là hình ảnh sống động minh hoạ sự . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
05/07/26 CHÚA NHẬT TUẦN 14 TN – A
Mt 11,25-30
MỐI TƯƠNG QUAN TÌNH YÊU
“Không ai biết rõ Người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha trừ Người Con và kẻ mà Người Con muốn mặc khải cho.” (Mt 11,27)
Suy niệm: Trong tâm tình yêu mến dạt dào và đầy hứng khởi, nhờ “được Thánh Thần tác động” Chúa Giê-su “hớn hở vui mừng” ngợi khen Chúa Cha mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn (x. Lc 10,21-22). Chính trong niềm hân hoan ấy, Đức Giê-su hé mở cho chúng ta biết mầu nhiệm sâu thẳm của Thiên Chúa: đó là tình yêu vô hạn giữa Thiên Chúa là Cha Ngài và Ngài là “Con yêu dấu của Chúa Cha”. P. Ternant gọi đó là mối tương quan Cha-Con “theo . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp