Tiêu điểm
I. HÃY CẢM NGHIỆM RÕ RÀNG : MẸ MARIA THẬT SỰ LÀ MẸ CHÚNG TA.
– ƠN TRỌNG NÀY, CHỈ MẸ MARIA CÓ THỂ BAN CHO TA.
Nơi những chương đầu của cuốn sách này, chúng ta đã bàn về bản chất của niềm tín thác cũng như những lý do khiến ta phải luyện tập nhân đức này, và chúng ta cũng đã rảo qua những tình huống khác nhau của cuộc đời mà ta cần phải tín thác hơn. Bây giờ chúng ta sẽ phải chứng minh rằng chúng ta rất cần phải trọn niềm tín thác nơi Mẹ Maria, Mẹ lân ái của chúng ta ở trên trời. Chúng tôi cũng sẽ thêm một chương về những lời dạy và gương sáng của thánh nữ Têrêxa Hài đồng Giêsu, vị thánh của niềm tín thác đã được chúng tôi đề tặng những trang này.
Hãy . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Bài Tin Mừng hôm nay thật đẹp. Đẹp vì lời văn óng ả. Đẹp vì tình tiết ly kỳ. Đẹp vì tình nghĩa đậm đà. Đẹp vì những tư tưởng thần học thâm sâu. Nhưng đẹp nhất là vì bài tin Mừng chất chứa một niềm hy vọng trong sáng, xua tan mọi bóng tối thất vọng não nề.
Hai môn đệ rời Giêrusalem trở về làng cũ. Giêrusalem là trung tâm tôn giáo. Rời Giêrusalem là dấu hiệu của sa sút niềm tin. Giêrusalem là trung tâm hoạt động. Rời Giêrusalem là dấu hiệu của chán nản buông xuôi. Trước kia hia ông đã bỏ nhà cửa, gia đình để đi theo Chúa Giêsu. Nay hai ông trở về như hai kẻ thua cuộc. Ngày ra đi ôm ấp giấc mộng thành đạt. Ngày trở về ôm nặng một mối sầu. Sầu vì đã mất . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
HIỆP SỐNG TIN MỪNG
CHÚA NHẬT 3 PHỤC SINH A
Cv 2,14.22-33 ; 1 Pr 1,17-21 ; Lc 24,13-35
I. HỌC LỜI CHÚA
1. TIN MỪNG: Lc 24,13-35
(13) Cùng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem sáu mươi dặm. (14) Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. (15) Đang lúc trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. (16) Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. (17) Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu. (8) Một trong hai . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có ít nhất một lần đi trên con đường Emmau của riêng mình. Đó là con đường của những bước chân trĩu nặng sau một thất bại cay đắng, là quay gót sau những dự định dở dang, là rút lui vào bóng tối khi ánh sáng lý tưởng dường như đã lịm tắt. Nhưng chính trên con đường tháo chạy ấy, một cuộc gặp gỡ kỳ diệu đã thay đổi hoàn toàn định mệnh của nhân loại.
- Khi hy vọng chỉ còn là “chuyện đã từng”
Câu chuyện bắt đầu vào một buổi chiều tà, khi nắng xế chiều hôm đổ dài trên con đường mòn cách Giêrusalem mười một cây số. Hai môn đệ bước đi, nhưng lòng họ còn nặng hơn cả bước chân. Tin Mừng Luca ghi lại một chi tiết đầy xót xa: . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Thứ Bảy Tuần 2 Phục Sinh A
“Các ông hoảng sợ”.
Trong “When All Hell Breaks Loose”, tạm dịch, “Khi Tất Cả Đổ Vỡ”, Steven J. Lawson viết: “Có thể bạn đang ở trong một cơn bão. Chúa có mục đích khi dẫn bạn vào đó. Hãy hướng mắt về Ngài!”.
Kính thưa Anh Chị em,
“Các ông hoảng sợ”. Giữa ‘biển trong đêm’, khi tất cả đổ vỡ, các môn đệ chao đảo không chỉ bởi bão tố, nhưng trước một sự hiện diện chưa được nhận biết. Chỉ khi Chúa Giêsu cất tiếng, họ mới chợt hiểu: ‘hoá ra là Ngài’.
Vậy điều gì đã xảy ra với các môn đệ? Giữa ‘biển trong đêm’, gió nổi sóng gào, thuyền chao đảo; họ bị cuốn vào chính những gì đang đổ vỡ trước mắt. Khi mọi sự dồn dập, họ quay khỏi Thầy . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Thứ Sáu Tuần 2 Phục Sinh A
“Họ liền đi thu những miếng thừa…, và chất đầy được mười hai thúng”.
“Thiên Chúa ban ân sủng theo lòng quảng đại của Ngài, không theo công trạng của chúng ta!” – Grêgôriô Cả.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay không chỉ kể một phép lạ thết năm ngàn người ăn, nhưng mặc khải một cách thức: Thiên Chúa không ban theo công trạng hay mức cần thiết; Ngài ban dẫy đầy, ‘không chỉ đủ – nhưng dư’.
Trong Gioan, chi tiết “mười hai thúng” không chỉ là phần dư, nhưng là dấu chỉ mang chiều kích toàn thể: duodecim – con số của Israel, của Dân Chúa trong sự viên mãn. Như thế, điều còn lại không phải là phần thừa vô nghĩa, nhưng là phần không . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Cái vui thật
“Vinh dự của một người tốt là được lương tâm làm chứng tốt cho”.(1)
Nếu có một lương tâm tốt, Bạn sẽ được vui thỏa luôn.
Lương tâm tốt chịu đựng được mọi cái, và cảm thấy vui sướng cả giữa những nghịch ý.
Lương tâm xấu bao giờ cũng sợ sệt và áy náy.
Bạn sẽ được bình an, vui sướng, nếu thâm tâm Bạn không trách Bạn điều gì.
Bạn chỉ có thể vui khi nào Bạn làm được điều thiện.
Người ác không bao giờ được vui thật và tâm hồn họ không bao giờ bình an. Vì “không bao giờ có thứ bình an cho người ác”.(2)
Thấy họ nói: “Ta đang bình an, cái ác không làm gì được ta. Ai là người dám hại ta!” Bạn đừng tin. Vì cơn đại nộ của Chúa sẽ nổi dậy bất ưng, và . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
19/04/26 Chúa Nhật tuần 3 ps – a
Lc 24,13-35
Có Chúa đồng hành
Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. (Lc 24,15)
Suy niệm: Người ta quen phóng đại tâm trạng tiêu cực nơi hai người môn đệ làng Em-mau: buồn sầu, chán chường, vỡ mộng… Hai ông tuy có “vẻ mặt buồn rầu” thật đấy, nhưng lại rất tỉnh táo, năng động. Các ông đã đón tiếp người khách đồng hành với mình cách niềm nở, thân tình. Họ đã đối thọai thực sự: họ, biết trình bày quan điểm của mình và lắng nghe lời giải thích cách cởi mở, không để nổi buồn lấn lướt. Họ cảm nhận “lòng họ bừng cháy lên khi nghe Chúa nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho họ . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
HIỆP SỐNG TIN MỪNG
CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH ABC
Cv 2,42-47; 1 Pr 1,3-9; Ga 20,19-31
I. HỌC LỜI CHÚA
1. TIN MỪNG: Ga 20,19-31
(19) Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em !” (20) Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. (21) Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em ! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em”. (22) Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
CHÚA NHẬT II PHỤC SINH - KÍNH LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG
Ngay sau lời bình an, Chúa Phục Sinh lập tức trao ban Thánh Thần của Người. Lặp lại hành động tạo dựng năm xưa nơi địa đàng (x.St 2, 7), Chúa Phục Sinh “thổi hơi vào các ông và bảo: Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần” (Ga 20, 22).
- CHÚA THÁNH THẦN TRONG TẠO DỰNG MỚI.
Cuộc tạo dựng đầu tiên đã bị tội lỗi phá vỡ. Chúa Kitô, trong sự phục sinh, đã xây dựng lại bằng ơn cứu chuộc của Người, hoàn lại cho thế giới sự sống trong Thiên Chúa mà Ađam từng đánh mất.
Ađam, người đầu tiên của vũ trụ, từ nắm đất, trở thành con người có sự sống nhờ hơi thở của Thiên Chúa. Nay, sau khi sống lại từ cõi chết, Chúa Kitô thổi . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp